Sunday, May 3, 2026

NHÀ TÔI, 7 NGƯỜI ĐI 3 NGƯỜI ĐẾN


(Lời kể của cô Ba Lành, 71 tuổi, Mountain View, California)

LỜI TỰA

Có những câu chuyện không phải để đọc cho biết.
Mà để… không quên.
Có những cái chết không có mộ.
Chỉ có sóng.
Và có những người sống sót…
là để mang giùm ký ức của những người đã chìm xuống.
Nếu đọc đến đây mà tim bạn còn yên, thì xin đọc tiếp.
Còn nếu thấy cổ họng bắt đầu nghẹn lại…
thì bạn đang chạm vào một phần của lịch sử.

——
Sài Gòn, 1979
Ba tôi là Trung úy Địa Phương Quân.
Sau 75, ông đi tù cải tạo hơn 3 năm mới về.
Ngày ông bước vô nhà, tôi suýt không nhận ra.
Người gì mà chỉ còn da bọc xương, tóc bạc trắng, mắt trũng sâu như hai cái giếng cạn.
Má tôi đứng chết lặng.
Rồi bà run run:
— “Ông… còn sống thiệt hả ông?”
Ba tôi cười. Cái cười không thành tiếng:
— “Chưa chết… chắc tại tụi nó quên.”

Nhà chín miệng ăn.
Hộ khẩu bị cắt.
Tem phiếu không tới lượt.
Gạo không có.
Tiệm vải của má bị niêm phong, dán giấy đỏ chói.
Họ gọi là “đánh tư sản”.
Má tôi gọi là… “đánh nát đời người”.
Đêm nào bà cũng quay mặt vào vách mà khóc. Không dám khóc lớn. Sợ hàng xóm nghe.
Anh Hai ngồi bó gối một góc, giọng khàn:
— “Ở lại… là chết mòn đó má.”
Má im lặng rất lâu.
— “Đi… thì đi hết.”

——
Rạch Giá, đêm không trăng.
Ghe dài 11 mét. Nhét 63 con người.
Chủ ghe vỗ ngực:
— “Yên tâm, ghe này đi trót lọt hai chuyến rồi!”
Tụi tôi bị nhét dưới hầm máy.
Nước ngập mắt cá.
Mùi dầu, mùi người, mùi ói… trộn lại thành thứ mùi không bao giờ quên.
Em Út nắm tay tôi, run:
— “Chị Hai… mình có chết không?”
Tôi nuốt nước bọt:
— “Không… mình đi tìm sống mà.”

Ghe vừa ra cửa biển.
Đèn pha quét ngang.
— “Biên phòng!”
Tiếng ai đó hét lên.
Đạn xé gió. “Vèo! Vèo!”
Có tiếng kêu:
— “Ối trời ơi !”
Rồi… im bặt.
Sáng ra mới biết… thím Tám chết. Không kèn, không trống.
Chỉ một tấm chiếu, buộc lại.
Má tôi quay mặt đi. Không dám nhìn. Xác thím thả xuống biển. Như một hòn đá. Không ai biết… biển sâu bao nhiêu.

——
Cướp biển. Gần Koh Kra.
Hai tàu Thái Lan áp sát. Những bóng người nhảy qua như quỷ.
Dao.
Súng.
Mắt lạnh như không phải người.
— “Gold! Dollar! Fast!”
Không có… là đánh. Ba tôi bị đập báng súng. Ngã xuống.
Máu chảy ướt cả trán.
Má tôi lao tới:
— “Đừng! Ông ấy bệnh rồi! Xin tụi bay!” Một cú đá.
Má văng ra.
Rồi… chúng bắt đầu lôi phụ nữ.
Tôi. Em Út. Con bé 12 tuổi.
Nó khóc thét:
— “Má ơi!!! Má ơi!!!”
Má tôi bò theo, ôm chân tụi nó:
— “Tao lạy tụi bay… trả con tao lại… nó còn nhỏ… nó chưa biết gì hết…”
Một tên cười.
Đá mạnh.
— “Shut up!”

——
Sáu tiếng sau. Không ai hỏi.
Không ai dám hỏi. Khi chúng thả tụi tôi về… em Út không khóc nữa.
Không nói.
Không nhìn ai.
Chỉ ngồi… như một cái xác còn thở.
Má ôm tụi tôi.
Cắn chặt môi… đến bật máu.
— “Con ơi… con ơi…”
Tôi muốn khóc.
Nhưng không còn nước mắt.
Trên ghe… 63 người.
Không một ánh mắt nào dám nhìn tụi tôi.
Không phải họ vô tâm.
Mà vì… ai cũng sợ phải thấy địa ngục.

——-
Ngày 11. Biển nuốt người. Hết nước từ ngày thứ 7.
Thằng Tèo 6 tuổi khát quá.
Nó lén uống nước biển.
Tối đó… nó co giật.
Má ôm nó, lay:
— “Tèo! Uống miếng nước nữa nè con… Tèo ơi… đừng bỏ má…”
Nó nhìn má.
Môi khô nứt.
— “Má… con khát…”
Rồi… tắt. Trên tay má.
Má không khóc thành tiếng nữa. Chỉ có tiếng… gió biển.

——
Ba tôi thức trắng ba đêm.
Đến đêm 11, ông bắt đầu nói sảng:
— “Tụi bay… ráng sống… đừng quay lại…”
Anh Hai nắm tay ông:
— “Ba… đừng nói vậy…”
Ba tôi nhìn xa xăm. Không còn thấy tụi tôi nữa.
— “Ba mệt rồi…”
Ông gục xuống. Không thở nữa.
Má ngồi đó. Không khóc.
Chỉ nói một câu… nhỏ như gió:
— “Ông đi trước… tui theo sau…”
Ngày 13.
Thằng Tý 9 tuổi… cũng đi.
Ghe còn 59 người.
Nhưng không ai còn là người như lúc đi nữa.

——
Pulau Bidong, 1979
Ngày 15.
Một giàn khoan của Shell thấy ghe. Họ quăng nước xuống. Bánh mì.
Có người vừa ăn vừa khóc.
Có người… không còn sức để khóc.
Ghe được kéo vào đảo.
7 người đi.
Còn 3 người đến.
Má.
Anh Hai.
Và tôi.
Em Út… chết sau 2 tháng.
Không bệnh nặng.
Chỉ là… nó không nói nữa.
Không ăn.
Không sống.
Má tôi bế nó lần cuối:
— “Con nói với má một câu thôi… một câu thôi…”
Con bé không mở miệng.
Nó đi… như một người đã đi từ lâu rồi.

——
Những năm sau đó. Gia đình tôi sang Mỹ.
Anh Hai nhập ngũ.
Năm 2004… nó chết ở Iraq.
Ngày nhận giấy báo tử, tôi nhìn má.
Bà không khóc.
Chỉ hỏi:
— “Nó… có lạnh không?”
Má tôi mất năm 2015.
Trên tay… vẫn nắm cái lai áo cũ.
Chỗ ngày xưa may 5 cây vàng.

Sản Jose. 2026
Tôi 61 tuổi.
Nhiều đêm… vẫn giật mình vì tiếng máy ghe.
Tiếng đạn.
Tiếng “Má ơi…”
Con cháu tôi sinh ở Mỹ. Tụi nó học trường lớn. Sống đời khác.
Tôi không kể.
Vì… không biết bắt đầu từ đâu.
Chỉ mỗi tháng Tư…
tôi ra biển Santa Cruz Beach.
Đốt 3 nén nhang.
Thả 3 bông cúc trắng.
Tôi nói nhỏ:
— “Ba… Tèo… Tý…
Con còn sống.”
Sóng vẫn vỗ.
Như chưa từng có gì xảy ra.

Sử sách… có thể quên. Nhưng biển… không quên.
Dưới đó… không chỉ có 3 người nhà tôi. Mà là… hàng trăm ngàn người.
Và hàng triệu câu chuyện…
chưa bao giờ được kể hết.
Nếu bạn đọc đến đây… mà thấy cổ họng nghẹn lại,
xin đừng lau nước mắt vội.
Vì…
có những giọt nước mắt,
là thứ cuối cùng nối người sống…
với người đã nằm lại giữa biển.

Phạm Sơn Liêm

No comments:

Blog Archive