Saturday, May 2, 2026

TIA HI VỌNG

2/5/2026

Một ngày sau ngày tưởng niệm 30/4, khu phi quân sự DMZ có tiếp một phái đoàn là sinh viên Học Viện Sĩ Quan của Hàn Quốc, gọi là ROKNA (Republic of Korea Naval Academy). Nhìn qua danh sách tên và quốc tịch của các sinh viên, tôi nhận ra đây là chương trình dành cho sinh viên quốc tế của ROKNA, vì 18/18 sinh viên là công dân nước ngoài, được dẫn dắt bởi 1 thiếu tá là sĩ quan kỉ luật và một đại uý là giáo viên chủ nhiệm.

9/18 sinh viên đến từ các quốc gia không được vào khu JSA của DMZ, trong đó có 4 em sinh viên đến từ Việt Nam.

Vì những sinh viên quốc tế này học bằng tiếng Hàn nên trong họ yêu cầu hướng dẫn viên nói tiếng Hàn. Tôi giao cho bên Hàn Quốc thu xếp cái tour này. Thuyết trình viên là 1 trong 7 người lính Hàn Quốc nói tiếng Anh trôi chảy. Trong số 7 người này có 1 sinh viên năm thứ 3 của Đại Học Chicago phải về phục vụ quân ngũ, và 1 diễn viên Hàn Quốc mà tôi không biết mặt hay quen tên. Cậu diễn viên Hàn Quốc cũng thông thạo tiếng Anh, cũng từng đi du học Mỹ thời Trung Học và đang tập sự để làm hướng dẫn viên.

Theo luật thì 9 em sinh viên này chỉ được nghe thuyết trình ở bảo tàng JSA nhưng không được lên xe buýt vào khu JSA.

Sợ các em bị tủi thân vì bị phân biệt đối xử, vì công dân Thái Lan hay Philippines đều được vào, bởi quốc gia của họ vốn là đồng minh của Mỹ, tôi quyết định ghé tới bảo tàng để thuyết trình riêng cho họ sau khi xe buýt đưa 9 sinh viên đi vào JSA.

Vì tôi tới hơi sớm nên anh lính thuyết trình viên Hàn Quốc lấy làm vinh dự và giới thiệu tôi với đám đông. Tôi nói câu chào mừng họ đến với JSA nhưng rất tiếc là 9 sinh viên ngoại quốc thuộc 6 quốc gia sẽ phải ở lại nơi đây, còn 9 em kia có thể lên xe buýt của văn phòng chúng tôi vào tham quan DMZ.

5 em sinh viên kia tỏ vẻ thất vọng nên sau khi nghe thuyết trình ở bảo tàng, họ đi lang thang rồi ngồi xuống bấm phone, riêng 4 em Việt Nam thì nhìn tôi chăm chăm, vì trên quân phục của tôi có thêu chữ “Tran”, tức họ của quân nhân. Họ ngạc nhiên hơn khi biết tôi là sĩ quan phụ trách khu JSA/DMZ ở đây.

Đợi 5 em kia đi hết, tôi mới nói bằng tiếng Việt:
- Nhà mấy em ở tỉnh nào ở Việt Nam?
- Cà Mau, Đắk-lắk, Vĩnh Phúc, Hải Phòng. 4 em lần lượt trả lời.

Tôi hỏi tiếp:
- Có phải các em được gởi đi từ Học Viện Sĩ Quan Hải Quân ở Nha Trang không?
- Dạ, đúng.
- Các em có biết là trước năm 1975 ở Nha Trang có trường Hạ Sĩ Quan Đồng Đế của Việt Nam Cộng Hoà trước đây không ?

Mấy em gật đầu nhưng không nói thêm. Có thể chữ ‘Việt Nam Cộng Hoà’ làm các em thấy ngại.

Để tránh sự ái ngại, tôi hỏi các em kiến thức về hải quân Hàn Quốc, rồi sau đó mới giải thích là học viện quân sự của Hàn Quốc đi theo mô hình của Mỹ, KMA bên lục quân thì giống West Point, ROKNA bên hải quân thì giống USNA Annapolis của Mỹ.

Rồi tôi hỏi thêm về con đường vào Học Viện Hải Quân của Việt Nam, về cam kết phục vụ quân ngũ sau khi tốt nghiệp. Được biết bên Việt Nam thời hạn phục vụ bắt buộc của tân sĩ quan là 10 năm, trong khi ở Mỹ chỉ có 5 năm. Tôi cũng hơi ngạc nhiên là tỉ lệ sinh viên Bắc-Nam trong số 4 em này là 50-50. Có lẽ Học Viện Hải Quân đặt ở Nha Trang, trong khi các học viện quân sự khác đa số đặt ở miền Bắc. Quân đội Nhân Dân Việt Nam có đa số quân nhân đến từ Bắc Trung Bộ và Bắc Bộ. Nhìn các vị tướng hay tá là biết liền. Đa số họ là người gốc Bắc.

Rồi tôi thử trắc nghiệm kiến thức của họ về người Mỹ gốc Việt. Đa số đều biết cựu đại tá Hùng Cao và Lê Bá Hùng là ai. Có ai còn google tại chỗ khi tôi nhắc tới hạm trưởng Hải Quân Mỹ Lê Bá Hùng.

4 em này là sinh viên từ năm nhứt tới năm cuối, tức là du học sinh Việt Nam gởi qua mỗi năm. Tương tự như USNA của Mỹ mỗi năm chỉ nhận chừng 15 sinh viên quốc tế, ROKNA của Hàn Quốc cũng làm tương tự. 

Những em này thường đạt chuẩn ngoại ngữ và điểm số thi vào trường khá cao, và được trường chọn gởi đi. Thủ Tướng Campuchia Hun Manet từng được Campuchia gởi qua West Point học là một minh chứng.

Hiện tại USNA của Mỹ chưa nhận du học sinh của Việt Nam nhưng ROKNA của Hàn Quốc thì có. Sinh viên sĩ quan đầu tiên của Việt Nam qua đây học là Vũ Đình Thức, được nhận vào học năm 2008.

Gặp 4 em sinh viên này ở độ tuổi như con cái của bạn bè tôi. Họ vẫn còn vô tư. Có lẽ chưa được học khoá chính trị cao cấp của đảng. Tôi chỉ muốn họ là quân nhân chuyên nghiệp như quân nhân Hàn Quốc, nhưng bạn học chung lớp của họ.

Về thực chiến, ở Châu Á thì không có hải quân nước nào được sánh với Hải Quân Nhật Bản. Họ từng tấn công Trân Châu Cảng ở Hawaii (Mỹ) và hải chiến trận Midway với Mỹ bằng hạm đội Hải Quân. Về tiềm lực thì hải quân Hàn Quốc chỉ đứng sau hải quân Nhật Bản nhờ khả năng đóng tàu chiến của những Chaebol Hàn Quốc như HD Hyundai hay Hanhwa Ocean và nhờ tập trận hải quân thường xuyên với Mỹ.

Hải quân Trung Quốc thì đông và số lượng tàu chiến, đông quân và nhiều vũ khí công nghệ, nhưng về thực chiến thì không.

Chiến thắng lớn nhất của hải quân Trung Quốc là hải chiến Hoàng Sa năm 1974 khi Việt Nam Cộng Hoà vừa phải lo nội chiến với người anh em miền Bắc, vừa phải chống giặc ngoại xâm ở Hoàng Sa. Và người anh em miền Bắc thì ký công hàm năm 1958 công nhận lãnh hải của Trung Cộng. Người ký là thủ tướng Phạm Văn Đồng của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà (Bắc Việt).

Vì chỉ có chừng 1/2 tiếng để nói chuyện chuyên môn về hải quân cho mấy em này nên tôi không có dịp nhắc tới Hải Chiến Hoàng Sa 1974. Tôi chỉ tranh thủ chụp tấm hình với 4 em này khi xe buýt vừa về tới.

Vì không muốn các em bị ảnh hưởng gì trong sự nghiệp nên tôi sẽ không đăng hình các em ở đây. Dù sao các em cũng là tia hi vọng trong việc giữ gìn biển đảo và lãnh hải của Việt Nam sau này.

Cơ Duyên gặp mấy em này đến sau ngày 30/4 đúng có 1 ngày. Khi vọng khi các em chín muồi về kiến thức và tư duy thì khi đó tình hình chính trị trong nước đã khác.

Tổ quốc là vĩnh viễn. Dân tộc là trường tồn. Nhưng thể chế chính trị thì không. Nó chỉ tạm thời mà thôi.

FB Hoa OC



No comments:

Blog Archive