Tuesday, May 5, 2026

SAN FRANCISCO“ …

… tôi thường gọi là “Xăng Phăng” lúc khoảng 6 hay 7 tuổi khi tôi xin anh ba vặn bài đó của Scott McKenzie trong băng cassette của anh cho tôi nghe vì tôi rất thích tiếng chuông hay khánh (orchestra bells), nó tạo ra cho tôi một hình ảnh một nơi vui nhộn và hiền hoà.

Một lần khi về phép anh ba dịch ra những câu trong bài và cho tôi coi những hình trên báo. Tôi tưởng tượng thêm nhiều cảnh còn đẹp hơn với những “người dễ thương với hoa cài trên tóc” đi trên xe điện, ngồi trên xe buýt, bãi cỏ công viên nghe nhạc … và tôi tự nhủ, mai mốt lớn làm phi hành gia, tôi sẽ đi thăm San Francisco như vài tháng nữa anh ba sẽ đi Mỹ tu nghiệp hải quân.

Nhưng anh ba không đi tu nghiệp mà đi tù 4 năm sau ngày bể dâu năm 1975, vài tháng trước dự tính.

Khi còn là thiếu niên trong thời gian đi học ở Đức tôi mua nhiều dĩa hát với tiền dành dụm được sau khi đóng những thùng đồ gởi về Sài Gòn và trang trải đời sống. Tình cờ tôi kiếm được dĩa nhạc Monterey Festival với bài San Francisco. Hí hửng tôi khoe anh ba và cả hai vừa nghe chung vừa mơ màng với phiên bản live rất sống động và sao đó thực hơn phiên bản studio thường nghe. Tôi mơ về ngày nào đó sẽ thăm San Francisco, anh ba chắc nhớ về dĩ vãng và nghỉ về hiện tại nhiều hơn, khi tôi hỏi anh “Mai mốt có tiền mình đi qua đó nhe?”. Anh chỉ buồn buồn đáp “Ừ để mai mốt có tiền đi!”. “Có tiền đi” trong thời gian đó thật ra là không phải là chuyện của mai mốt mà là của tương lai thật xa cho những người tỵ nạn như anh em tôi.

Hơn 20 năm sau tôi phải đi công tác ở Palo Alto và nhớ lại San Francisco, niềm mơ ước ngày xưa, mặc dầu trước đó từ lâu tôi đã có điều kiện để đi thăm thành phố với những người “người dễ thương với hoa cài trên tóc”. Những ngày nghỉ lễ hay cuối tuần tôi thường đón xe buýt đi khắp San Francisco để tìm lại những nơi tôi thấy trên hình thời thơ ấu. Tôi không đi bằng xe hơi mà đi xe buýt từ Palo Alto để muốn có cảm giác như thời đó, những người hippies, “gentle people with flowers in their hair”, ngồi chung, đi đến nơi mà “summertime will be a love-in there”. Tôi tìm lại được một số nơi như trong trí nhớ, một số nơi thật xa lạ với những toà nhà chỉ bằng thép và kiếng và những người thương gia, high potential techies thế cho những “people in motion”.

Tôi vào nhà thương thăm anh ba ngày tôi về sau khi chỉ để va li trong nhà vì tôi nghe tin anh bịnh nặng khi còn ở Mỹ. Tôi kể cho anh nghe thật nhiều những ngày ở San Francisco và nhắc đến bài “Xăng Phăng” ngày xưa. Tôi hối hận đã không đi với anh thăm nơi đó khi tôi đã có điều kiện. Anh ba tôi mất vài tháng sau đó trong giai đoạn cuối của cơn bịnh.

Louis Mishima



Có một điều mà hôm nay tôi mới dám nói ra…

Tôi từng là một người mà người ta hay gọi là “bò đỏ”.
Tôi từng tin tuyệt đối vào những gì mình được nghe, được dạy.
Tôi từng rất khó chịu, thậm chí phản ứng gay gắt với bất kỳ ai nói khác đi, ai đặt câu hỏi, ai bị gắn mác là “phản động”.
Ngày đó, trong suy nghĩ của tôi rất đơn giản:
ai bênh Mỹ là sai, ai nói khác là chống lại đất nước.

Nhưng rồi cuộc sống đưa tôi đi xa hơn —
không phải qua sách vở, mà qua chính trải nghiệm của mình.
Khi đặt chân đến nước Mỹ, khi sống, làm việc, nhìn cách một xã hội vận hành…
tôi bắt đầu tự hỏi:
liệu những gì mình từng tin có phải là toàn bộ sự thật?

Tôi không thay đổi trong một ngày.
Nhưng từng chút một, tôi bắt đầu tìm hiểu, đọc nhiều hơn, nghe nhiều hơn,
và quan trọng nhất — dám nhìn lại chính mình.
Tôi nhận ra một điều rất khó chấp nhận:
lịch sử không chỉ có một màu.
Mỹ có sai — điều đó không ai phủ nhận.
Nhưng Mỹ có thật sự là “kẻ xấu tuyệt đối” như tôi từng nghĩ không?

Nếu chỉ nhìn vào một phía,
thì chúng ta sẽ không bao giờ hiểu được vì sao:
— họ quay lại xử lý hậu quả chiến tranh
— họ hỗ trợ những người bị ảnh hưởng bởi chất độc da cam
— họ tài trợ rà phá bom mìn
— và họ đã cứu hàng chục nghìn người Việt trong những ngày cuối cùng của năm 1975

Tôi bắt đầu nhìn mọi thứ khác đi.
Và tôi cũng bắt đầu thấy một nghịch lý:
rất nhiều người chửi Mỹ mỗi ngày…
nhưng lại tìm mọi cách cho con mình sang Mỹ.
Tôi không viết điều này để tranh cãi.
Tôi viết vì tôi đã từng ở phía đó — phía chỉ biết một nửa câu chuyện.
Và tôi hiểu, để thay đổi một suy nghĩ,
điều khó nhất không phải là tìm thông tin,
mà là dám chấp nhận rằng có thể mình đã hiểu chưa đủ.
Và có những điều… không phải lúc nào mình cũng có thể nói ra hết.
Có những câu chuyện đang xảy ra trong nước,
có những điều nếu chưa từng trải qua, chưa từng tìm hiểu,
thì sẽ rất khó để hiểu hết được.

Tôi chỉ mong mọi người nhìn nhận một điều đơn giản thôi:
Việt Nam có được ngày hôm nay — cũng có một phần nhờ việc mở cửa,
nhờ cơ hội làm ăn, giao thương với thế giới,
và trong đó, nước Mỹ đóng một vai trò rất lớn.
Trước khi các bạn mở miệng chửi Mỹ,
nói về bom đạn hay quá khứ…
thì hãy nhớ — tôi cũng từng là một người như các bạn.
Nhưng khi tôi tự tìm hiểu, tự nhìn, tự sống và tự cảm nhận…
tôi mới hiểu mình đã nhìn thiếu đi bao nhiêu.

Tôi biết ơn nước Mỹ theo cách của riêng tôi.
Không phải vì họ hoàn hảo,
mà vì họ cho tôi cơ hội để nhìn thế giới rộng hơn,
và hiểu rõ hơn về chính mình.

Với tôi, Việt Nam là quê hương đầu tiên.
Nhưng nước Mỹ — là quê hương thứ hai.
Và khi đã hiểu rồi,
tôi nghĩ thế hệ trẻ chúng ta nên sống thật với chính suy nghĩ của mình,
dám đặt câu hỏi, dám tìm hiểu, dám nói ra.
Đừng để những điều chưa được kiểm chứng,
những câu chuyện một chiều,
làm cho mình sống trong sợ hãi và hiểu sai về thế giới.

Sống — là phải hiểu.
Hiểu — thì mới không bị dẫn dắt.
Và cuối cùng: Người Việt thương người Việt

Chau le
AI ĐÃ GIẾT HÃNG MÁY BAY GIÁ RẺ SPIRIT ?




Cách làm ăn ở xứ TA !!



Có 1 chú 3 Tàu đi lang thang đến một ngã tư đường. Anh ta dòm quanh thấy trống vắng quá bèn cắm dùi mở 1 cây xăng. Xe cộ qua lại ghé vào đổ xăng ủng hộ.

Một chú 3 Tàu khác ghé đổ xăng thấy chỗ này cũng được nên anh ta qua bên kia đường mở một cái Garage sửa xe để phục vụ những người ghé vào đổ xăng.

Thế rồi một chú 3 Tàu đi ngang thấy vậy bèn qua bên kia đường mở 1 cái nhà hàng phục vụ ăn uống...lại một chú 3 Tàu khác đi ngang qua... thấy ngã 4 đường có quán ăn, cây xăng, gara có vẻ sầm uất, thế là anh ta qua góc còn lại mở 1 cái Hotel.

Chẳng mấy chốc, ngã tư đường sầm uất hẳn lên... rồi mọi người đến mở thêm tiệm hoa, tiệm thuốc, tiệm cắt tóc v.v... Khu vực trở thành "CHINA TOWN" đông đúc. Bà con sống hạnh phúc với nhau.

--------------------
Có 1 anh Việt Nam đi lang thang tới một ngã tư đường. Anh ta dòm quanh thấy trống vắng quá bèn cắm dùi mở 1 cây xăng. Xe cộ qua lại ghé vào đổ xăng ủng hộ.

Một ngày kia, có 1 anh Việt Nam đi ngang thấy có vẻ đươc bèn qua bên kia đường mở 1 cây xăng giống y chang rồi bán rẻ hơn 1 chút.

Rồi 1 anh Việt Nam thứ 3 đi ngang, thấy 2 thằng kia làm được bèn chạy qua góc kia mở cây xăng thứ 3, giảm giá thêm chút nữa để cạnh tranh... đến đây thì chắc bạn biết rằng chẳng mấy chốc góc còn lại có thêm anh Việt Nam thứ 4 mở cây xăng thứ 4 và lại giảm giá bán.

Anh thứ 1 chưa kịp thu hồi vốn mà cũng không thể giảm giá nữa vì giá giảm 4 lần lỗ rồi... nên anh ta buộc phải pha tạp chất vô xăng để mà bán kiếm sống.

Anh thứ 2 thấy anh 1 pha tạp chất nên trương cái băng rôn lên bảo rằng "Tiệm số 2 mới là cây xăng Gốc... chính hiệu"...

Anh thứ 3 đứng bên kia đường xỉa xói "Mày căng băng rôn bảo mày chính hiệu, mày là xăng gốc... thế khác nào mà bảo tao bán đồ dỏm à?"... Thế là anh số 3 vác hàng qua đánh lộn với anh số 2.

Anh số 4 thấy thế móc Iphone ra quay phim lại rồi post lên mạng ghi Status "Haizz...làm ăn bây giờ sao bất chính quá... toàn côn đồ và lừa gạt".

Cư dân mạng share rầm rầm thương cảm anh số 4... báo mạng ăn cắp hình anh số 4 về giật tít " Giang hồ đại chiến giành bảo kê ngành xăng dầu" vô tình tới tai một sếp Công An.

Sếp công an thấy cái băng rôn của anh số 2 mới giật mình "Hèn gì chiếc Win 100 đổ xăng xong thì không chạy nữa.... thì ra thằng số 1 nó pha tạp chất"... thế là cho người xuống kiểm tra.

Cán bộ xuống kiểm tra anh số 1... anh số 1 chửi bới không cho kiểm tra. Móc Iphone ra quay lại đoàn kiểm tra và hù "Mấy anh sao chỉ kiểm tra 1 mình tui?"

Đoàn Kiểm tra sợ bi đăng lên mạng nên đành làm đúng chức năng... đè 3 anh kia ra thanh tra luôn.

Té ra cả 4 anh ai cũng pha tạp chất hoặc bơm không đúng lượng hoặc gắn chip ăn gian. Thế là đóng cửa hết 4 cây xăng. 4 anh phá sản...đời phiêu bạt.

Góc đường bây giờ lại trống vắng với 4 cây xăng bỏ hoang tàn phế theo thời gian...đâu đó vọng lại tiếng 4 anh đánh giày Việt Nam đánh nhau để giành khách.


Tình hình Ukraine

Đáng lẽ không cần nói về Ukraine vì nó đã xong rồi nhưng ghét những tay mỏ nhọn. bla bla về Ukraine nên bỏ tin Ukraine lên cho bọn này dùng Chat Gpt kiểm chứng.

1-Cựu Tổng thống Mỹ Joe Biden và con trai ông, Hunter Biden, đã bỏ túi 10 triệu đô la tiền hối lộ từ công ty Burisma, Ukraine. Hơn nữa, Biden đã cố gắng che giấu bằng chứng gây chấn động cho thấy hai cha con nhà Biden đã nhận mỗi người 5 triệu đô la để ngăn chặn một cuộc điều tra tham nhũng ở Ukraine. 


2-Chính phủ của Zelensky đã cấu kết với những người thân cận của USAID dưới thời Biden để rửa 200 triệu đô la tiền thuế của người dân Mỹ trực tiếp vào chiến dịch tranh cử của Joe Biden và Đảng Dân chủ thông qua các kế hoạch cơ sở hạ tầng giả mạo nhiều lớp. 


3-Hình phía dưới, bà Daria Kochurina, vợ của ông Dmytro Khandusenko, mặc bộ đồ trị giá $150 ngàn đô đi dự dạ hội LIOR


Ông Dmytro Khandusenko giữ chức phó giám đốc Cơ quan Kiểm toán Nhà nước ở Odesa của Ukraine, chịu trách nhiệm giám sát chi tiêu mua sắm công và quân sự, bao gồm cả viện trợ nước ngoài; cuộc sống xa hoa của cặp đôi này bao gồm xe Bentley, Range Rover và đồ trang sức đắt tiền, bất chấp mức lương được công bố của ông chỉ khoảng 23.000-24.000 USD mỗi năm.

Các báo cáo và tuyên bố gần đây của Ukraine đề cập đến tài sản xa xỉ và các hoạt động kinh doanh của gia đình này trong thời chiến, làm dấy lên sự nghi ngờ về nguồn gốc tài sản không rõ ràng và những xung đột lợi ích tiềm tàng với vai trò kiểm toán của ông trong bối cảnh hàng tỷ đô la viện trợ cho Ukraine từ Mỹ và EU.

4-Cảnh sát Ukraine cho biết vào hôm thứ Hai rằng các nhà chức trách nước này đã tiến hành hàng chục cuộc khám xét trên khắp 16 khu vực nhằm vào các quan chức tuyển quân đương nhiệm lẫn cựu quan chức bị tình nghi phạm các tội danh liên quan đến tham nhũng.

Quân đội Kyiv đang rơi vào tình trạng thiếu hụt nhân lực trầm trọng trong bối cảnh phải chống lại cuộc xâm lược toàn diện của Nga – vốn bắt đầu từ đầu năm 2022 – giữa lúc xuất hiện các báo cáo cho rằng nhiều quan chức đã nhận hối lộ để cấp giấy miễn nghĩa vụ quân sự, hoặc để cho nam giới trong độ tuổi chiến đấu trốn ra nước ngoài bất chấp lệnh cấm với giá 2000 đô.

FB Le Hoang
Một bi kịch đau lòng từ hệ thống y tế Mỹ

Câu chuyện của Cole Schmidtknecht là minh chứng cho một thực trạng nhức nhối trong hệ thống y tế tại Mỹ.

Vào tháng 1/2024, chàng trai 22 tuổi đến từ tieu bang Wisconsin đã qua đời chỉ vì không có đủ tiền mua thuốc hen suyễn. Giá lọ thuốc xịt của anh đột ngột tăng vọt từ $66 lên đến $539.

Đứng trước sự lựa chọn nghiệt ngã giữa việc trả tiền thuê nhà hay mua thuốc duy trì sự sống, Cole đã cố gắng chịu đựng cơn bệnh để tiết kiệm tiền. Chính quyết định đau đớn này đã dẫn đến một bi kịch lẽ ra có thể ngăn chặn được.

Câu chuyện của anh là lời cảnh tỉnh rằng: Khi giá thuốc trở nên quá đắt đỏ, nó không chỉ là gánh nặng tài chính mà còn trực tiếp đe dọa đến mạng sống của con người.



NUÔI KHÔN LỚN, ĐỦ LÔNG ĐỦ CÁNH RỒI QUAY LẠI "CẮN" CHA MẸ NUÔI?

Vụ này trên chương trình "Justice for All" mà thấy lòng thắt lại, thương cho cặp vợ chồng này! Dù đây là một phân đoạn được dựng lại từ câu chuyện có thật trong thực tế, nhưng nó phản ánh một sự thật trần trụi về lòng người: "Nuôi ong tay áo", bạc bẽo đến mức không tưởng nổi.

Cặp vợ chồng này định cư ở Mỹ nhưng hiếm muộn. Họ có người chị ruột ở Ấn Độ sinh được 3 người con. Vì thương em, người chị đã đồng ý cho đứa con gái út (Jaya) làm con nuôi khi bé mới 1 tháng tuổi.

• Hết lòng vì con: Họ đưa Jaya sang Mỹ, yêu thương, chăm sóc và coi như con ruột suốt 18 năm.

• Sống có tình nghĩa: Họ không chỉ nuôi Jaya mà còn thường xuyên gửi tiền về giúp đỡ mẹ ruột của cô ở Ấn Độ. Thậm chí, họ còn bảo lãnh cả anh trai của Jaya sang Mỹ, lo cho ăn học, cho nhà cửa đàng hoàng.

Năm Jaya 17 tuổi, mẹ ruột cô qua đời. Lúc này, thay vì biết ơn người cô người cậu (cha mẹ nuôi) đã cưu mang mình, anh trai của Jaya lại nói ra sự thật rằng họ chỉ là cha mẹ nuôi. Ngay khi vừa đủ 18 tuổi, hai anh em này dắt tay nhau ra tòa kiện chính những người đã nuôi nấng mình!

Kiện đòi 5.000 USD vì... "Bị nói dối":

Hai anh em đòi bồi thường 5.000 USD với lý do cha mẹ nuôi đã lừa dối, không tiết lộ thân phận thật suốt bấy lâu nay. Tại tòa, thái độ của hai đứa trẻ này khiến ai xem cũng phải phẫn nộ.

Kết cục: Thẩm phán Cristina Perez đã thẳng thừng bác bỏ đơn kiện. Tòa khẳng định: Khi nhận con nuôi hợp pháp, cha mẹ có quyền giữ bí mật để bảo vệ đứa trẻ. Thẩm phán cũng không giấu nổi sự tức giận trước sự vô ơn này.

FB Rose Nhung Le





Blog Archive