NGƯỜI DƯNG NGOÀI PHỐ
"Mỗi nhân duyên gặp gỡ ai đó đều chứa những bài học mà con người cần phải học"- Nguyên Phong (Muôn kiếp nhân sinh)
Ông Tư năm nay đã gần 60, quê tận Rạch Giá, Kiên Giang. Hồi tháng ba, đất ruộng nhà ông bán cho người ta làm khu dân cư, ông theo thằng cháu lên Sài Gòn, lấy chiếc Wave cũ đăng ký chạy xe ôm công nghệ.
Nhà trọ của hai vợ chồng ông ở tuốt trong con hẻm đường Đỗ Xuân Hợp, quận 9 cũ. Một phòng trọ mười sáu mét vuông, kê vừa cái giường, cái bếp ga đơn và cái bàn nhựa thấp làm bàn ăn. Bà Tư cũng lên theo ông, ban ngày đi phụ quán cơm chay.
Tối nào cũng vậy, chừng tám giờ rưỡi, ông Tư chạy về, dựng xe, cởi cái áo khoác nắng đã bạc màu. Bà Tư đã dọn sẵn mâm cơm: đĩa cá sặc chiên, tô canh chua me, chén nước mắm dầm ớt. Mâm cơm tối là lúc ông Tư trút hết những tâm sự ông đã chở theo cả ngày, không phải là cuốc xe, mà là những người lên xe ông, những người qua đường ông gặp.
Hôm nay, bà Tư xới cơm, hỏi:
- Nay sao về trễ vậy ông?
Ông Tư lùa miếng cơm, thở ra một hơi dài.
- Nay gặp nhiều chuyện quá bà ơi.
Rồi ông kể bà nghe, giọng chậm rề rề của dân miền Tây.
- Sáng sớm, tui chở một con bé chừng hai mấy tuổi ở quận 1. Nó đứng ngay dưới cây cột đèn đường Lê Lợi, mưa mới tạnh, nó đang khóc. Khóc mà không ra tiếng. Tui hỏi “con đi xe ha?”, nó giật mình, leo lên xe. Đi một đoạn tới công viên, nó nói “chú cho con xuống đây được rồi”. Tui thấy nó ôm cái ba lô, chắc mới cãi nhau với bồ, hay mới mất cái gì lớn lắm. Tui không dám hỏi. Chỉ nói “khóc cho đã đi con, rồi về nhà nghen”. Nó gật đầu. Tui chạy xe đi, nhìn kiếng chiếu hậu thấy nó vẫn đứng đó, nhỏ xíu ...
Bà Tư im lặng, gắp cho ông miếng cá.
• Tội nghiệp con nhỏ. Ở cái xứ này, người ta khóc cũng phải tìm chỗ khuất chớ...
- Rồi trưa nay, ngay ngã tư Thủ Đức, đèn đỏ. Thằng nhỏ chừng năm tuổi à, đội cái nón lá rách bươm chạy tới chạy lui chìa vô từng cửa kính ô tô. Xe tui dừng, nó cũng chìa nón vô tui. Tui biểu “hết tiền lẻ rồi con”. Nó cười, nhe hai cái răng sún. Đèn xanh, nó chạy vô lề không kịp, vấp té ngay giữa đường. Tui hết hồn, thắng gấp đỡ nó dậy. Nó sợ quá, ôm khư khư cái nón không dám khóc. Tui móc cho nó chục ngàn. Nó líu ríu “con cảm ơn.”. Bà biết không, tay nó gầy tong, đen thui mà nóng hổi.
Bà Tư thở dài:
- Bằng tuổi thằng Tí nhà mình hồi đó. Chắc má nó đau, hay ba nó bỏ nó, mới đẩy nó ra đường như vậy. Ông cho vậy là phải. Cũng giúp nó được bữa cơm. Chỉ sợ có ai đó bắt ép nó đi xin thì ác quá...
Ông Tư gật đầu, uống hớp trà đá, ăn thêm miếng nữa rồi kể tiếp.
- Chiều, tui đón thằng nhỏ ở bến xe Miền Tây. Nó đen nhẻm, vai mang cái ba lô bạc màu, tay cầm tờ giấy gì ép plastic cẩn thận. Nó leo lên xe khoe liền: “Chú ơi, con đậu đại học rồi! Đại học Sư Phạm!”. Tui chúc mừng nó. Nó nói nó bắt xe đò lên xin tiền mẹ đang giúp việc nhà ở Bình Tân để đóng tiền nhập học. Nó vui lắm. Nó nói suốt dọc đường. Tui chở nó mà cũng vui lây, y như thằng Tí nhà mình thi đậu hồi đó vậy bà...
Bà Tư cười, mắt rưng rưng:
- Vậy là nhà nó có phước rồi ông. Ông có biểu nó ráng học không?
- Có chớ. Tui nói “ráng học nghen con, mai mốt làm thầy giáo ngon lắm đó”. Nó dạ lia.
Rồi ông Tư trầm giọng lại.
- Tui chở một bà, chắc cũng lớn tuổi hơn bà, cỡ sáu mấy... Bả ôm khư khư cái túi xách với cái bô nhựa màu đỏ. Bả nói bả phải vô bệnh viện Chợ Rẫy nuôi thằng con bị tai nạn giao thông hồi sáng. Xe tải quẹt, nghe đâu nứt sọ. Bả run lắm. Bà hỏi tui “chú ơi, vô trỏng người ta có cho mượn chiếu nằm không?”. Tui nói chắc có. Bà cứ ôm cái bô, chắc sợ vô không có. Tui chạy mà cứ sợ bả té, tui chạy thiệt chậm. Tới cổng bệnh viện, bả móc tiền trả. Tui không lấy. Tui nói “tui biếu bà tiền xe, bà vô lo cho cháu nó đi”. Bả nắm tay tui lắc lắc cảm ơn, tay lạnh ngắt, rồi bả khóc. Thấy sao nhiều người khổ thiệt hen bà.
Bà Tư đặt chén cơm xuống. Bà cũng đưa tay quệt mắt.
- Ông làm vậy đúng rồi. Mai mốt lỡ nhà mình có chuyện gì ngoài đường, cũng mong có người ta thương lại như vậy. Nhơn quả hén ông.
Mâm cơm nguội đi một chút.
Ông Tư ngập ngừng, rồi kể nốt mẩu chuyện cuối cùng.
- Cuốc cuối cùng mới hồi nãy, chở con bé kia nó xức dầu thơm nức mũi, mặc váy ngắn cũn cỡn. Nó đứng trước đường Bùi Viện, kêu tui đưa tới nhà nghỉ bên quận 3. Nó đi vội lắm. Tui chở nó đi mà tui xót. Tui nhìn kiếng chiếu hậu thấy mặt nó non choẹt, chắc cỡ con út bà Sáu dưới quê mình. Mà mắt nó tô đậm đen nhưng buồn hiu. Tới nơi, nó trả tiền rồi chạy ào vô. Tui đứng lại một chút mới đi.
Bà Tư im bặt một lúc. Rồi bà chậm rãi nói, giọng bà hiền khô:
- Ông à, mỗi người một cái khổ hén ông. Mình đừng có nhìn người ta bằng nửa con mắt là được rồi. Con nhỏ hồi sáng khóc ngoài cột đèn, nó khổ trong lòng. Thằng nhỏ xin ăn ngã tư, nó khổ cái thân. Thằng nhỏ đậu đại học, nó cũng khổ mà kết cục nó vui vì nó thấy được đường ra. Bà già ôm cái bô vô Chợ Rẫy, bả khổ vì lo lắng cho con, biết có di chứng gì hông? Còn con nhỏ váy ngắn đó... chắc nó cũng tới đường cùng mới phải bán thân như vậy... Cầu cho nó bình an thôi. Biết sao giờ ha ông?
Ông Tư gật gù. Ông thấy lòng mình nhẹ tênh. Cả ngày chạy ngoài đường, khói bụi, kẹt xe, có khi kèm lời mắng chửi, nhưng về tới cái bàn nhựa thấp này, nghe vợ nói nhẹ nhàng mấy câu, tự nhiên ông thấy Sài Gòn không còn hung dữ nữa.
Ông và bà, hai người già quê mùa, không có nhiều tiền để cho ai, cũng không có quyền thế để giúp ai. Cái họ có chỉ là một chút thương người còn sót lại sau một ngày dài mệt nhoài, đem về bỏ vào mâm cơm nóng, để cùng nhau nghĩ tới những người chưa hề quen biết .
Bà Tư đứng dậy, bới thêm cho ông chén cơm đầy.
- Ăn nữa đi ông. Mai ông chạy, gặp đứa nào tội thì cứ cho tụi nó năm mười ngàn, cũng được chén cơm. Mình ăn ít lại một chút cũng không sao. Ở hiền đi rồi trời thương. Ông Tư và miếng cơm, thấy ngọt gì đâu.
Ngoài hẻm, tiếng xe cộ vẫn ầm ầm. Trong căn phòng trọ nhỏ, bóng hai cái lưng còng in lên tường, ngồi sát bên nhau, vừa ăn vừa lo lắng cho những người dưng mà họ chỉ gặp một lần ngoài phố.
Thi Anh
No comments:
Post a Comment