Saturday, July 11, 2026

NGHÈO… CÓ TỘI KHÔNG?

Mới bốn giờ sáng.
Con hẻm nhỏ còn tối om, chỉ có ánh đèn vàng hắt ra từ căn phòng trọ chừng mười mét vuông.
Chị Lan khẽ lay chồng.
-Anh ở nhà coi chừng con giùm em nghen.
Người chồng ho sặc sụa.
-Hôm nay nhớ bán sớm rồi về… Đừng để người ta rượt nữa.
Chị cười gượng.
-Không bán thì lấy gì đóng tiền trọ…
Chị đẩy chiếc xe bán bánh mì cũ kỹ ra đầu hẻm. Chiếc xe ấy đã theo chị gần mười năm. Nó cũ như chính cuộc đời chị.

Đến bảy giờ sáng. Khách vừa đông hơn một chút.
Một anh công nhân ghé lại.
-Chị ơi, cho em ổ bánh mì chả.
-Có liền em.
Đúng lúc ấy… Có tiếng hô từ cuối đường.
-Trật tự đô thị tới!
Những người bán hàng rong lập tức nháo nhào.
Người ôm rổ trái cây.
Người vác quang gánh.
Người đẩy xe cà phê.
Người bồng luôn cả đứa con còn đang ngủ.
Chị Lan cuống cuồng đẩy xe chạy. Chiếc xe nặng. Hai chân chị run lên.
Phía sau, tiếng còi vang dồn dập.
-Dừng lại!
-Không được bán ở đây!
Chị vừa chạy vừa khóc.
-Cho tôi bán hết buổi sáng thôi… Tôi về liền…
Không ai nghe. Một cú vấp.
Chiếc xe lật ngang. Bánh mì, rau, thịt, dưa leo… văng đầy mặt đường.
Những ổ bánh còn nóng lăn lóc dưới chân người qua lại.
Chị quỳ xuống nhặt.
Hai bàn tay run bần bật. Một cậu học sinh cúi xuống phụ.
-Cô ơi… để con nhặt giúp.
Một bác xe ôm cũng bước tới.
-Tội quá…
Có người lấy điện thoại quay phim.
Có người đứng nhìn.
Có người lặng lẽ bỏ đi.
Chị ôm mấy ổ bánh còn sạch vào lòng.
Nước mắt rơi xuống từng ổ bánh.
Chị không khóc vì mất hàng.
Chị khóc vì biết hôm nay về nhà… chẳng còn đồng nào mua thuốc cho chồng.

Buổi trưa. Chị ngồi bên vỉa hè. Bụng đói. Nhìn chiếc xe méo mó. Điện thoại reo.
Là con gái.
-Mẹ ơi…
-Sao con?
-Hôm nay cô giáo nói đóng tiền học…
Chị im lặng.
Rồi cố cười.
-Mai mẹ đóng nghen.
Con bé hồn nhiên.
-Mẹ nhớ nha…
Cuộc gọi kết thúc.

Chị úp mặt vào hai bàn tay. Vai rung lên từng cơn.
Chị chưa bao giờ muốn giàu.
Chỉ mong mỗi ngày kiếm đủ vài trăm ngàn.
Đủ tiền trọ.
Đủ tiền cơm.
Đủ tiền thuốc.
Đủ cho con được đến trường.
Chỉ vậy thôi.
Một ông cụ bán vé số ngồi cạnh khẽ nói.
-Con à… mình nghèo… nhưng đừng thấy mình thấp.
Chị cười buồn.
-Con biết… Nhưng sao sống khó quá bác.
Ông cụ nhìn dòng xe tấp nập.
Giọng chậm rãi.
-Người ta đi ngang thấy mình cản đường. Ít ai nhìn thấy phía sau chiếc xe ấy… là cả một gia đình đang chờ bữa cơm.

Chiều xuống. Chị lại sửa chiếc xe. Lại chất vài ổ bánh lên.
Ngày mai… Có thể chị vẫn bị rượt.
Có thể lại mất hàng.
Có thể lại khóc.
Nhưng chị vẫn phải đi.
Bởi ở căn phòng trọ cuối con hẻm…
Có một người chồng đang chờ thuốc.
Có một đứa con đang chờ tiền học.
Có một bữa cơm đang chờ được nấu.
Và hàng triệu người lao động nghèo vẫn đang gồng mình như thế mỗi ngày.

Đến cuối cùng, có một câu hỏi cứ day dứt mãi trong lòng:
Nghèo… có phải là một cái tội?
Hay cái đáng sợ hơn chính là khi chúng ta quen nhìn người nghèo bằng ánh mắt vô cảm, mà quên rằng họ cũng đang lao động lương thiện để nuôi sống gia đình, bằng tất cả lòng tự trọng của mình.

Phạm Sơn Liêm.

No comments:

Blog Archive