CẨN THẬN VỚI '' CÁI NGÃ TÂM LINH
Bản ngã không chỉ là sự khoe khoang những hình thức.. hay ngạo mạn thô thiển. Đó chỉ là lớp vỏ. Kẻ thù thực sự nằm ở bản ngã vi tế – thứ ẩn mình sau lòng tốt và sự thông thái. Khi bạn nghe giảng, đọc sách, bạn thuộc lòng các kinh điển nhiều, và bạn bắt đầu cảm thấy mình "biết".
Nhưng cái "biết" này chỉ là sự tích lũy của trí năng. Bản ngã vi tế sử dụng tri thức để tạo ra một bức tường ngăn cách bạn với sự thật. Bạn không trải nghiệm sự thật; bạn chỉ đang trải nghiệm ý niệm về sự thật. Một người ít hiểu biết có thể dễ dàng buông bỏ bản ngã hơn một "kẻ thông thái" chứa đầy lý thuyết.
Cái ngã tâm linh, nó không hét lên: "Tôi giỏi nhất."
Nó thì thầm: "Tôi khiêm tốn nhất. Tôi tỉnh thức hơn.
Tôi khác biệt với đám đông ngoài kia."
Đó là lúc bản ngã vừa thực hiện một cú đào tẩu ngoạn mục:
Nó rũ bỏ bộ quần áo trần tục để khoác lên mình chiếc áo cà sa thánh thiện.
Điều gì là ''Cái ngã của sự Thánh thiện''?
Khi bạn ăn chay và bắt đầu nhìn những người ăn thịt bằng ánh mắt thương hại.
Khi bạn thiền định và thấy những người bận rộn thật tầm thường.
Khi bạn sống tối giản và âm thầm khinh miệt sự xa hoa.
Khi nhà tu khước từ tấm cà sa kim tuyến và chỉ đắp chiếc y chắp vá.
Chính lúc đó, bản ngã đang ăn mừng chiến thắng. Nó không mất đi, nó chỉ vừa được "nâng cấp" lên một tầm cao tinh vi hơn. Tự hào về sự khiêm tốn của mình chính là đỉnh cao của sự ngạo mạn.
Người thực sự tỉnh thức là người bình thường đến mức tận cùng .
Họ không có hào quang để khoe, không có tri thức để '' khè '' thiên hạ. Họ nhẹ như một chiếc lông hồng, trống rỗng như một ống sáo.
Họ không nói: "Tôi đã đến đích".
Bởi vì khi đến đích, cái "Tôi" đã tan chảy từ lâu.
Chỉ còn lại đại dương, không còn bóng dáng một cái ''tôi thánh thiện''.
Tỉnh thức không phải là vươn tới một đỉnh cao nào đó. Mà là buông xuống – buông sâu vào sự giản đơn nhất của chính mình.
'' Gate gate paragate parasamgate bodhi svaha ''
Thiện Tri Thức
Namo Buddhaya
No comments:
Post a Comment