Tuổi thơ vô tư và hồn nhiên, nhớ ngày nhỏ ba mình đi hành quân, mẹ ở nhà chăm sóc một bầy con.
Ba giáo dục con rất hay, đứa lớn phải phụ mẹ khi ba vắng nhà, tập cho chị tự đi vào trường xin học và đưa các em đi học. Và cứ 1 đứa lớn thì phải trông một đứa nhỏ.
Nhà thì đông con một đứa bịnh thì nhiều đứa bịnh theo, nhiều khi em nhỏ bị sốt cao và giật kinh, mắt trợn trắng, mẹ ôm em vào lòng khóc và la to "ai cứu con tôi", hàng xóm nghe mẹ la chạy qua phụ giúp mỗi người một tay, lấy muỗng cạy răng và vắt chanh vào miệng cho em hạ sốt. Nhớ lại những người hàng xóm xưa rất dễ thương, luôn đùm bọc nhau, tình làng nghĩa xóm rất đậm đà.
Còn nhớ, ngôi trường mẫu giáo mình học ngày đầu tiên chị dẫn mình đi học là trường dòng của quân đội nằm trong trại lính Tổng Tham Mưu, mình đã khóc suốt khi chị đưa mình tới và bỏ mình đi về. Trường vào học phải đọc kinh và làm tay thánh giá rồi mới bắt đầu học. Có lẽ vì thế nên tuy ba, mẹ đạo Phật mà mình lại cảm thấy rất gần gũi với những người Đạo Công giáo.
Nhờ chị em gái đông nên mấy chị em chơi với nhau cũng vui, gây lộn hoài mẹ phải xử, cũng phải nhức đầu với đám con.
Rồi thì pháo kích liên miên vào nơi mình ở, ba không có nhà nên một mình mẹ phải bế bồng các con chạy trốn. Không chạy xuống hầm kịp thì chạy núp sau tủ. Rồi nghe hàng xóm la máy bay bị cháy, rớt, vì Tổng Tham Mưu nằm ngay phi trường Tân Sơn Nhất.
Ngày 30.4.75 ba vẫn còn phải đi khảo sát, mẹ ở nhà trông chờ hoài chẳng thấy rồi thì gia đình bị đuổi ra ngoài phải sống nhờ vào một gia đình người quen, ở nhờ được mấy tháng gia đình phải về vùng hoang dã Kinh Tế Mới.
Ngày ấy, nghĩ lại cũng tội nghiệp ba mình và một số quân nhân cán chính sĩ quan VNCH, họ biết ở lại sẽ không thể nào sống nổi với CS, nhưng vì không muốn bỏ vợ và đàn con nhỏ lại, nếu đem theo thì con đông quá, em út mình lúc đó mới 3 tháng tuổi, lúc đó đang loạn lac, nếu chạy thì cũng sẽ không tránh khỏi trúng đạn bom.
Và rồi có lệnh kêu gọi các sĩ quan ra trình diện, chỉ cần đi học tập 3 ngày sẽ được thả.
Ai ngờ nhiều người ra đi mút mùa, vào những trại tù gọi là" Trại Cải Tạo".
Vợ con thì bị đẩy về Kinh Tế Mới, nhà cửa bị tịch thu. Gia đình tứ tán, 2 chị em mình phải về ở với ông ngoại, anh về ở với cô, số còn lại theo mẹ về Kinh Tế Mới.
Dạo ấy, mẹ nói CS tuyên truyền dối trá rằng: nông thôn cũng như thành thị, nhà ngói cũng như nhà tranh nhưng về đó đất hoang, trồng cây không đơm bông kết trái, không có trường học cũng không có bác sĩ.
Mình ở lại Sài Gòn với ngoại được đi học tiếp ở trường Võ Tánh, Phú Nhuận. Bà mất trong tai nạn giao thông ông ở vậy lo cho dì và cậu. Cậu là phi công lái máy bay, được qua Mỹ du học. Rồi cậu cũng mất năm 74. Ông lại nuôi dì tiếp lấy bằng dược, và rồi phải vừa đi làm vừa nuôi hai đứa cháu nhỏ.
Ngày ngày, ông chở mình tới trước cổng trường và chờ cho cháu khuất bóng ông mới lái xe quay về, và tan trường ông lại đón.
Tuổi thơ vô tư, nhờ tình thương của ông lắp vào, ngày nào ông cũng chở 2 chị em đi chơi để cho cháu đừng nhớ nhà, đừng nhớ ba, mẹ nên dần dần mình cũng nguôi ngoai. Rồi thì sau hơn một năm mẹ lên bắt về Kinh Tế Mới. Cuộc sống nơi vùng đất hoang vu với nhà tranh, đèn dầu buồn gì đâu, mỗi tối nghe tiếng ếch nhái kêu thấy rùng rợn.
Cuộc sống thiếu thốn, những người mẹ đi làm miếng ăn không đủ để nuôi con, nhiều gia đình phải bỏ trốn về lại thành phố dù không được cấp hộ khẩu.
Bao nhiêu nổi khó khăn chồng chất cho những người phụ nữ, người mẹ thời ấy, nếu không giỏi thì đàn con bị đói.
Và rồi sống không nổi với chế độ mới, buôn bán thì bị tịch thu hàng, bị bắt lên bắt xuống, nhiều gia đình đánh liều cho con đi vượt biên để hy vọng có thể cứu được gia đình, cho dù biết rất là mong manh, con đi có thể không tới được bến bờ tự do. Cho con ra đi ở nhà mẹ hối hận, không biết nó còn sống hay đã chết.
Thế đó, đoàn quân giải phóng vào miền Nam cướp bóc, tuyên truyền dối trá rằng đem lại hạnh phúc, ấm no, nhưng lại dấu không kể hàng triệu người miền Nam vì sao lại bỏ nước ra đi và biết bao nhiêu người đã chết trên biển cả làm mồi cho cá mập và bao nhiêu người đã bị hải tặc hãm hiếp và bắt đi không có ngày về.
Vì thế, tháng 4 là tháng buồn, tháng đau thương, mất mát của người dân miền Nam, bị kèm kẹp, mất đất, mất nhà, gia đình tan nát nên hãy đừng ăn mừng khi tháng 4 về.
Trần Hoàng Yến
No comments:
Post a Comment