Thursday, August 20, 2020

ĐÒN THÙ

Lỗ Trí Thâm

“…Trời ơi!! Chúa đâu? Phật đâu? Sao tôi khổ thế này !!??”

Từ lưng đồi, trong cơn mưa tầm tã. Ông Trung Tá “thua cuộc” trượt chân, lăn nhiều vòng cùng khúc cây, (chỉ tiêu lao động), đè ngang cổ. Dẫy dụa nhiều lần. Khi đứng dậy được. Hai tay dơ lên trời, ông gào thét như nỗi đau của một con thú rừng bị sập bẫy!!

..Bộ quần áo tù mỏng dính, ướt sũng, dán sát người ông. Từ một góc khuất trong bụi rậm, tôi thấy rõ một bộ xương cách trí đang lơ lửng giữa trời.

Ôi ! còn đâu “ ..Vùng trời nào đó anh đã bay qua. Chỉ còn lại đây..rừng núi bao la..” Tận cùng của nỗi tuyệt vọng.!!

***
-Phạm văn Đồng: “..Học tập cải tạo..Những người này chúng tôi cho họ một cơ hội để trở lại làm người..”

-Đỗ Mười: “Giải phóng miền Nam,chúng ta có quyền tịch thu tài sản, trưng dụng nhà cửa, hãng xưởng, ruộng đất của chúng nó. Xe chúng nó ta đi. Vợ chúng nó ta lấy. Con chúng nó ta bắt làm nô lệ. Còn chúng nó thì ta đầy đi làm lao động khổ sai tại vùng kinh tế mới hay nơi rừng sâu, nước độc. Chúng nó sẽ chết dần, chết mòn..”.

-Dương thu Hương: “..30/4/1975..Kẻ dã man thắng người văn minh..”

***
Hai bà mẹ già nhai trầu bỏm bẻm, ngồi trên cái băng ghế của một kiosk báo bỏ hoang ở trước cổng trường nữ trung học Lê văn Duyệt xem những thằng con lính bại trận trình diện “học tập cải tạo”. Một bà kéo vạt áo lau nước mắt nói: “ Tôi nghiệp tụi bay qúa!!” Tôi cúi đầu lặng lẽ bước vội trong âm thầm tư duy: “..Anh trở về bại tướng..cụt chân!!..”

***
- “..Em ơi..con ơi.. Đau qúa..tôi chết mất..” Thiếu Tá Đại trước khi chết, ông lăn lộn gào thét gọi tên vợ, tên con..Không gọi tên ..Tổ Quốc.!!.. 

“..Còn đất nước thì còn tất cả. Mất đất nước là mất tất cả..!!”(Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu)

Ống quần tù mỏng dính mắc kẹt vào miếng sắt đóng vào cái cột gỗ làm nấc thang leo lên tầng trên, khiến ông té lộn ngược, đầu đập xuống sàn xi măng. Tôi nghe rõ âm thanh của một trái dừa khô lột vỏ ném xuống trước chân tôi!!..Vỡ sọ.!!

Ông vật vã cuộn người đau đớn. Bốn mươi hai tù nhân la vang trong phòng giam; “..Cứu người..Cứu Người..” Toàn thể trại tù im lặng rợn người ngoại trừ âm thanh của tiếng thìa,muỗng đập liên tục vào song sắt cửa sổ..Cuối cùng..mãi tới nửa đêm, hai tên cai tù xuất hiện quát: “..Vần anh đó ra gần cửa sổ này..vạch mông ra..” .Một mũi kim qua song sắt. Ông ngủ yên..Phòng giam trở lại im lặng lạnh người.

Cuối cùng, trời hừng sáng, ánh nắng vừa lọt qua song sắt. Thiếu Tá Đại tắt thở, không kịp một lời giã từ anh, em… Ông.. hối hả bay bổng tìm đường về Nam gặp lại vợ, con.!!

Anh không chết đâu em..Anh sẽ về gặp mẹ, con em!!’

Khi liệm ông, trong túi áo của ông còn nguyên phần ăn: Hai mẩu khoai mì nấu chín cùng những mảnh vỏ sống chưa kịp muối chua..

- Đại Úy Đức nằm cạnh tôi không dậy nữa. Khi liệm anh, trong túi áo của anh có hai lát bí và cái đầu gà toi đen thui.. “..Cao lương này thay cho bát cơm cúng!!”

“.. Đúng là Xã Hội Chủ Nghĩa..”.Đức nói khi đám ròi ở dưới hầm cầu lổn nhổn, chen chúc giành nhau phần bo bo do anh vừa thải ra. Phía bên kia có người nghe được..

Đức bị cùm ngang ngực bằng cái ách trâu, nằm trên một tấm ván suốt 45 ngày. Khi được thả ra, anh đi không vững. Mình trần dơ xương. Cái áo tù không còn nữa, nó đã được anh xé ra nhiều lần để làm vệ sinh..Anh chết vì kiệt sức!!..Đức vĩnh viễn nằm lại ở núi rừng Hoàng liên Sơn!!..

Khi còn sống, Đức luôn cay cú nói: “ Thêm 6 trái CBU nữa thì ngày hôm nay bọn mình đâu như thế này..”.Đức đúng hay sai?.

Tại quán phở 79 giữa Thủ Đô Little Saigon, Tướng Đảo nói với tôi: “..Cho qua thêm vài trái CBU..Qua đánh tụi nó không kịp chạy về Bắc..”

- Đại Úy Thịnh.. “….Xin cho tôi nói..” Tên bộ đội tay nắm sẵn miếng giẻ vội nhào tới nhét vào mồm anh. Một tên nữa vội quàng khăn bịt mắt anh lại, cùng sáu tên khác xô đẩy anh loạng choạng, nghiêng ngả ra bãi bắn !!.

“..Xin cán bộ cho tôi tháo miếng vải che mắt và miếng giẻ ở miệng của anh ấy được không?”

Tên cai tù: “Để nguyên vậy..Lấp đất..”

“..Con gởi về cho cha một manh áo trắng
Cha mặc một lần khi ra pháp trường phơi thây !!..”( Việt Đũng)

Thịnh bị tử hình chỉ vì một mẩu giấy nhỏ viết vài chữ gởi cho vợ bị lọt vào tay chúng như sau:

“ ….Em hãy nhớ lời anh dặn. Dù anh còn sống hay đã chết. Mình có hai đứa con gái,không bao giờ cho nó lấy lũ cán ngố rừng rú..Ở đây anh trốn lúc nào cũng được. Anh là sĩ quan Quân Báo tốt nghiệp ở Okinawa mà em..

Tướng Loan bắn thằng Bảy Lốp. Tên Việt Cộng vừa tàn sát dã man cả một gia đình 5 người lớn, bé vô tội. Máu ngập tràn mắt cá chân.

Hành động nào là dã man?!

- Đại Úy Kha trong khi phát quang trên sườn đồi bị rắn cắn. Nọc độc chạy khắp mình anh. Khi ở đùi.khi ở tay. Khi lên má. Khi xuống cổ.v.v..Xin đi viện (bệnh viện). chữa.Chúng không cho. Đúng 49 ngày sau anh chết!.!..

Những ngày đầu của 49 ngày chập choạng với thần chết”. Kha sợ !!. Nhưng sau đó anh bình tĩnh lạ thường!!..

Kha chưa lấy vợ. Mồ côi cha từ bé. Anh có một em gái. Mẹ già thủ tiết nuôi con. Em gái báo tin mẹ anh mới qua đời.

Kha kể : “..Ngày đi trình diện “Học tập cải tạo”. Mẹ anh nói:

“..Con mang làm gì nhiều thứ vậy?.Học tập có mười ngày rồi về…Nghe đâu nhà hàng chở đồ ăn đến..”

Thời gian mười ngày thì mẹ anh sai. Nhưng nhà hàng sang chở thức ăn đến thì đúng. Nhà hàng Caraven. Một tên bám bên cửa xe, mình mặc áo trắng, đầu đội mũ trắng, tay đập ầm ầm vào thành xe dẹp đường. Chạy nhiều vòng quanh phố, sau đó vào thẳng cổng trường. Bà, con, cô, bác hai bên đường nói: “ Sướng quá…”

Trong xe, một xọt bánh mì cộng một nửa thùng phi canh rau.

Những ngày cuối Kha thường nói: “ Ngoài Bắc này nhiều chim bìm bịp quá..”

Khi liệm, không thấy vết tím trên mình anh. Tôi đoán nọc độc đã chạy vào nội tạng..

Đài BBC bình luận: ( Chiêu lừa Học Tập Cải Tạo ) “ ..Trong lịch sử chiến tranh của nhân loại. Lần đầu tiên những bại binh tình nguyện đi vào tù.!!”

- Đại Úy Cát ngồi bất động trong một bụi rậm, hai mắt nhìn chăm chăm qua bên kia bờ suối. Hai vợ chồng và một đứa con trai cộng thêm một con chó đang ăn một rổ khoai lang. Họ chuẩn bị lên núi hái măng vầu..Những mẩu đầu khoai lang được ném xuống đất. Con chó táp vội rồi nhả ra. Người và chó vừa rời khỏi chỗ, khuất xa ở lưng núi. Cát phóng qua, vội nhặt những mẩu khoai, bỏ vội vào miệng nhai ngấu nghiến..

Cát là tiểu đoàn trưởng Địa Phương Quân. Anh thường kể cho tôi nghe những ngày tháng vàng son: Lính của anh làm đồ nhậu sau mỗi khi hành quân trở về hậu cứ. Cái món làm tôi thèm chẩy nước rãi là món chim sẻ chiên giòn chiêu với rượu huyết chim..

Cát cũng giống như Đức, Kha. Cả ba người đều vĩnh viễn nằm lại ở rừng Hoành liên Sơn

Cát và một người bạn không cầm cự được với trái độc. Hai người làm một bụng đầy. Mạch máu vỡ tung, da thịt tím bầm. Chết ngay dưới gốc cây cổ thụ. Đám cỏ nơi hai người chết nằm dạt, chứng tỏ họ đã vô cùng đau đớn lăn lộn nhiều lần!!.

Tên trưởng trại để xác hai người trên một cái chõng tre. Tuyên bố: “..Mặc dầu hai anh này có vi phạm nội quy là cải thiện linh tinh. Nhưng trong quá trình cải tạo có lao động tốt, nên tôi nhân danh Đảng và Nhà Nước cho hai anh được phục hồi quyền công dân!!??”

Trong những ngày tháng lao động khổ sai cùng nhau, tôi thường nghe Cát hát:

.. “..Tới trước ngõ cũ nghe kể rằng: Giặc tràn qua thôn xóm. gieo bao đau thương, bao điêu tàn từ ngày anh vắng xa..”

Cát xem ra luôn hãnh diện, hào hứng với cuộc đời.. “Chinh chiến điêu linh “ đã qua của anh..

.. “Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ
Thuở tung hoành,hống hách những ngày xưa
…Nay xa cơ bị nhục nhằn tù hãm
Khinh lũ người kia ngạo mạn, ngẩn ngơ..” ( Thế Lữ )

- Đại Úy Cư..Sợi giây thừng vòng qua cổ. Hai tên bộ đội kéo xác anh đi vòng sân của khám Chí Hòa. Máu từ tim vẫn chẩy ra vẽ thành những vòng tròn trên mặt gạch

Đoàn xe chở tù về tới ngã Sáu đường Lê văn Duyệt. Khi gần tới cổng Biệt Khu Thủ Đô. Xe chạy chậm. Cư bất thần đạp một tên vệ binh lộn xuống đường. Tên thứ hai bị Cư ném một nắm muối vào mặt. Hắn bóp cò, viên đạn bắn trượt vào mâm bánh xe phụ sau lưng Cư, vòng ngược xuyên ngay tim anh. Cư chết tức thì!!..Những “ phạm nhân” trên cùng xe kinh hoàng!!..

Cư còn độc thân có bằng Cao Học Hành Chánh. Võ Sư Việt Võ Đạo. Tốt nghiệp Hòa Âm trường Quốc Gia Âm Nhạc Sài Gòn. Gốc Cục Tâm Lý Chiến. Biệt Phái Bộ Canh Nông. Sau 30/4/1975 anh thuộc sự “ quản lý” của Ủy Ban Quân Quản Việt Cộng. Sau khi “học tập” ít ngày, chúng điều anh vào Camp David trong Tân sơn Nhất dịch tài liệu. Một thời gian sau, Cư bỏ trốn lên Ngã Ba biên Giới toan tính vượt biên. Anh bị bắt!!.

Mười năm sau, tôi ghé thăm nhà gọi người em út ra quán cóc cà phê nơi đầu ngõ kể cho em nghe về cái chết của Cư. Em cho tôi biết Người anh thứ hai Thiếu Úy Luật Sư đi “ cải tạo” cũng mất tích!!.

Nhà có cha, mẹ già và 3 con trai. Nay còn lại một người. Tôi khuyên em đừng cho bố, mẹ biết tin này..Nửa năm sau, tôi ghé nhà em. Tôi được biết thân mẫu em chờ hoài không thấy con về nên bà héo hắt mà chết. Còn thân phụ em thì sáng nào cũng cái ô cắp nách, lên xe lam đi tìm..hai đứa con trai ...Có khi trưa thì về, có khi tối mới về. Kể cho tôi mà em khóc nức nở!!.Còn tôi thì nghẹn ngào uất hận !!..

“..Ta về cúi mái đầu sương điểm
Nghe nặng từ tâm lượng đất trời
Cám ơn hoa đã vì ta nở..
Thế giới vui từ mỗi lẻ loi..”. ( Tô thùy Yên)

Thủ Đô Little Saigon 8/2020

Lỗ Trí Thâm

No comments:

Blog Archive