Wednesday, November 26, 2008

Thông báo khẩn đến Cộng Đồng NVQG bang Washington

V/V Khinh thường Người Việt Quốc Gia, bọn tay sai hoạt đầu cộng sản ra mặt công khai kêu gọi hợp tác với cộng sản Việt Nam.

Liên tiếp trong các tuần lễ vừa qua bọn cộng sản nằm vùng thông qua các tên đầu heo, mặt lợn chủ chợ Trần Đức + cô Ái bồ nhí và thợ chích Phạm Văn Minh, cho tay sai là bọn ngưu đầu mã diện Võ Thành Đông và Phạm Kim công khai kêu gọi hợp tác với bọn đầu gấu bắc bộ phủ CSVN.

Thứ nhất qua vụ cộng cái ngoại quốc biệt danh cô Tim vịn cớ từ thiện vận động quyên góp tiền bạc bà con hải ngoại. Thách thức NVQG không cho treo cờ vàng trong các buổi tổ chức quyên tiền. Bị vạch mặt liền cho bồi bút Nguyễn Tấn Lai và Vũ Linh năm lần bảy lượt ra bào chửa.

Thứ hai trong số báo 1768 phát hành hành ngày 21 tháng 11 2008, tên chủ báo dâm tặc Phạm Kim tiếp tay với tổ chức Pacific Links, một tổ chức do ổ việt cộng trên đất Mỹ tại San Francisco do Việt gian Vũ Đức Vượng cầm đầu mà hiện nay Phạm Hoài Hương con gái Phạm Kim là một thành viên, trong trang tiếng Anh kêu gọi giới trẻ tình nguyện về Việt Nam làm việc.

Đây là một chuổi hành động của nghị quyết 36 để đánh phá và làm suy yếu CĐNVQG tại hải ngoại. Chúng tôi lên án hành động ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản của nhóm Việt gian này và khẩn thiết kêu gọi Tập Thể người Việt Quốc Gia tại bang Washington hảy nhanh chóng có biện pháp ngăn chặn âm mưu thôn tính CĐNVHN của bọn nằm vùng.
Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi và vạch mặt công bố đến đồng bào bất cứ hành động nối giáo cho CSVN của bọn này trong những ngày sắp tới.

Tin chống cộng ở Seattle

Tuesday, November 25, 2008

LỊCH SỬ HƠN SÁU CHỤC NĂM TÁI DIỄN

Ngân Hà

"Giàu tham việc, thất nghiệp tham ăn"
đó là câu tục ngữ của người Việt Nam ta.

Đúng vậy, người càng giàu thì lại càng có nhiều việc phải làm và vì có nhiều việc thì họ bận rộn, làm đêm làm ngày cho xong.Và xong việc này thì lại phải bắt tay vào việc khác nên họ thành ra tham công tiếc việc, nhất là ở những miền quê Bắc Việt. Chúng tôi nghe kể lại rằng ở quê tôi, những người nghèo, chỉ mong đến ngày mùa để được mướn đi cày, đi cấy, đi nhổ cỏ, tát nước, gặt lúa. Vì có làm mới có ăn nên được ai mượn họ mừng lắm. Mượn gì làm nấy, họ không quản ngại điều vất vả nắng mưa... Ngày thường, họ hay tìm đến những nhà giàu, xin làm những việc như chăn trâu, xay lúa, phụ nấu nướng, dọn dẹp... nhiều khi chỉ mong được mượn để có hai bữa cơm no. Ngày nào không ai mượn thì họ đành nằm kềnh ở nhà ngủ cho lại sức, hoặc túm tụm lại với nhau ăn bắp nướng, khoai luộc, hát hò cho vui, hay rủ nhau ra đồng bắt cua, bắt ốc.

Nhưng người giàu thì bốn mùa bận rộn, vì càng giàu thì càng lắm việc. Muà nào việc nấy, ngày muà thì nào là trông nom điều động thợ cấy, thợ gặt, nào lo cho nấu nướng từng miếng cơm miếng nước để mang ra ruộng cho thợ ăn trưa. Gặt xong, lo đem lúa về, đập lúa, phơi lúa, cất lúa hoặc tìm người bán lúa. Họ thức khuya dạy sớm, làm lụng cả ngày. Cuối ngày, thợ xong việc, về nhà nghỉ nhưng những người chủ ruộng thì chưa nghỉ được mà còn phải kiểm soát, đốc thúc người giúp việc chuẩn bị cho ngày mai. Tất cả mọi thứ cần thiết phải được đầy đủ, sẵn sàng để cùng theo thợ ra ruộng sớm. Những nơi đất tốt, một năm có hai mùa lúa thì sau một mùa, nghỉ chẳng mấy ngày họ lại lo tìm thợ vỡ đất gieo hạt cho mùa lúa mới.

Những ngày không có việc đồng áng thì họ lại lo mướn người trồng rau dưa, muối cà, muối dưa để có thêm những món ăn cho ngày cấy gặt.

Tháng Chạp, gần Tết, họ gọi người tát ao bắt cá, gói bánh chưng, mổ heo, làm giòchả, nấu cỗ... ấy là chưa kể đến những khi có chuyện cưới xin giỗ chạp. Tất cả những việc đó, họ rất cần có người giúp đỡ. Nhiều khi người giúp việc làm eo, họ phải chiều người lấy việc.

Thế rồi, một buổi tự nhiên có rất nhiều thanh niên thiếu nữ trẻ, khoẻ mạnh từ đâu đến, vận động và tập hợp trai gái trong làng và các làng bên cạnh lại, họ gọi nhau đi "sinh hoạt" thật là vui vẻ nhộn nhịp. Sinh hoạt xong, một số nhút nhát còn ngại ngần nhưng số đông thì tỏ vẻ hứng khởi với hướng đi và cuộc sống mới họ vừa nghe được. Hình như họ rất vui vì sau những buổi sinh hoạt, họ cảm thấy họ quan trọng hẳn ra. Cán bộ giải thích cho họ là việc họ làm trước mặt là một công cuộc vô cùng vĩ đại, là san bằng ngăn cách giữa giai cấp giàu và nghèo. Công tác này rất ích lợi cho mọi tầng lớp nhân dân và nhất là giai cấp nông dân như họ. Một chân trời mới hiện ra với những chiếc cầu vồng ngũ sắc có họ đang bay bổng trên đó và họ miệt mài ngắm nghía trầm trồ. Họ được bảo rằng những công tác quan trọng ấy chỉ có những người quan trọng như họ mới được giao phó. Sau khi hoàn thành, họ sẽ không còn là những anh chị nông dân quần nâu áo vải suốt đời lam lũ sau rặng tre không ai biết đến nữa, mà họ sẽ là những chiến sĩ tiên phong, những người khai phóng cho đời sống văn minh mới. Dù đang say với mộng đẹp tương lai, họ lại được cán bộ bảo rằng họ phải thật kín đáo, không nói cho ai biết mục đích hoặc đúng ra, họ cũng chẳng đủ hiểu biết mạch lạc để giải thích cho ai hiểu rằng san bằng giai cấp giữa giàu nghèo nghĩa là gì. Nhưng họ lại biết làm đúng chỉ thị của cán bộ là chia nhau ra thành từng tổ ba người, đến từng nhà khá giả để "tiếp cận" với dân, "sống cho dân" và "vì dân" bằng cách tình nguyện làm giúp dân bất cứ việc gì, kể cả những việc mùa màng nặng nhọc.

Những ngày mùa, điền chủ mướn người trả lương đôi khi còn thiếu thợ, nay tự nhiên có những thanh niên thanh nữ khoẻ mạnh tình nguyện làm giúp thì mừng hết cỡ. Hơn nữa, đám thanh niên này làm việc rất hăng say, không kéo dài việc. Họ lại vui vẻ, vừa làm vừa hát và pha trò cứ vui như tết. Khi trả tiền, họ chẳng những không lấy mà còn lễ phép thưa với chủ nhà rằng:

- Thưa mẹ, sá gì đâu, chúng con trai trẻ mà. Làm giúp mẹ thế chúng con vui lắm, mẹ cho ăn là đủ rồi. Từ nay, chúng con luôn có mặt, mẹ cần gì cứ bảo một tiếng, chúng con làm ngay. Miễn là sau này chúng con cần gì cho kháng chiến thì mong bố mẹ chẳng hẹp lòng.

Những "bố" những "mẹ" chưa bao giờ biết kháng chiến là gì, nghe lạ hoắc nhưng khi nghe "con" nói thế thì vì quí vì tin nên cứ gật.

Ở thôn quê hồi đó, những nhà phú nông, có cả mấy trăm mẫu ruộng, lúc nào cũng cần người, nên khi có đám "con" ở đâu tình nguyện đến giúp việc như thế thì mừng vui đã hẳn, nhưng những gia đình trung nông, nhà nào có chừng vài chục mẫu ruộng mà bỗng nhiên được "con" đến giúp đỡ thì lại vô cùng vui thích, vì vừa bớt được phần tiền công, vừa được thêm "con" cho vui cửa vui nhà. Vì thế, "ông bố" " bà mẹ" nào cũng thích, cũng vui, cũng hể hả lo nấu canh nướng cá hậu hĩ ngon lành để cho "các con" ăn no mà làm việc. Người dân quê Việt Nam vốn hiền lành chất phác, dễ tin người nên chẳng bao lâu, tình thân thiết nảy sinh, những người "bố", người "Mẹ" coi những đứa "con" như ruột thịt, tin cẩn và thương mến.

Thế rồi không lâu, trai tráng trong làng một số lớn theo nhau ra đi biền biệt. Những người "con " mà họ đã thương mến tin tưởng đó chỉ thỉnh thoảng mới về thăm bố mẹ và thường về vào buổi tối. Những cuộc viếng thăm chớp nhoáng vội vàng nhưng trước khi đi, thế nào họ cũng "khuyến khích" bố mẹ nên đóng góp cho kháng chiến như thóc gạo tiền bạc hay bất cứ cái gì mà kháng chiến cần. Riết rồi bố mẹ sợ những cuộc thăm viếng của các con, bởi các con cần cái gì thì dù muốn hay không bố mẹ cũng phải vui vẻ mà "ủng hộ" Không ủng hộ là không sẵn sàng góp công góp của với cách mạng, là chưa quán triệt đời sống mới, chưa có tinh thần yêu nước. Bố mẹ có thể nhịn nhưng các chiến sĩ thì phải ăn thì mới làm cách mạng được. Thế là bố mẹ chỉ có quyền được đóng góp mà không có quyền từ chối. Đồng thời, những vụ ám sát sảy ra, nhiều ông bố đang đêm bị dẫn đi. Sáng ra thấy đầu bêu trên cọc hoặc nằm chết cạnh bờ ao làm mọi người hoang mang, sợ hãi.

Và rồi cũng không lâu, trong một ngày bất ngờ, những người "Mẹ", người "bố" hiền lành tử tế kia bị một đám người lạ mặt, mệnh danh kháng chiến, là cách mạng đến nhà, bắt trói hai tay họ ra phía sau, lôi xềnh xệch ra đình làng, bắt quì trước đám người quần đen áo vá. Trong đám đó, có nhiều người lạ không sống trong làng cũng được lệnh tập trung để chứng kiến cách mạng thực hiện cuộc giáo dục địa chủ cường hào theo nếp sống văn minh mới. Như thế nghĩa là những ngươì bố người mẹ đã từng đóng góp không biết bao nhiêu tiền của cho kháng chiến, hôm nay lại được kháng chiến, được nhân dân giáo dục để thành người tốt hơn nên họ phải thành khẩn nhận tội để được nhân dân và cách mạng tha tội. Tội có của, tội địa chủ, tội cường hào ác bá, tội bóc lột sức lao động của nhân dân. Trong đám người chủ tọa đó, họ nhìn thấy cả "con" của họ, những người từng đến nhà họ khuân đi từng con gà, con lợn, nải chuối, buồng cau cho đến thóc lúa, tiền bạc ...Có người mừng rỡ gọi tên con cầu cứu nhưng hình như những người con này đang chuẩn bị cho việc gì quan trọng lắm nên không nghe gọi hoặc tàn nhẫn bất ngờ hơn, họ được trả lời: "Cái thằng địa chủ ác ôn kia, tao đâu có quen biết gì mày, đừng nhận hão !" . Đau đớn cho họ hơn nữa, những đứa "con" ấy lại chính là kẻ đứng ra bắt đầu khơi động các cuộc đấu tố. Những tiếng gọi "bố mẹ" ngọt ngào biến mất để thay vào là "con địa chủ bóc lột", là "thằng cường hào gian ác"

Những "đứa con" đại diện cho cho kháng chiến, cho nhân dân này như đám hổ đói say mồi. Như người biểu diễn những màn xiệc thời tiền sử. Họ nhào tới múa tay khoa chân ,chỉ trỏ, xỉa xói như muốn xé tan con mồi tội nghiệp đang tuyệt vọng giương đôi mắt nửa uất ức, nửa bàng hoàng nhìn sững những người mà mới hôm qua hôm kia còn gọi họ là bố, là mẹ đang thao thao kể tội ác và cổ võ dân làng hưởng ứng cuộc đấu tố lạ lùng ghê rợn chưa từng thấy trong đời họ. Không biết lúc đó tội họ ở đâu ra mà nhiều thế. Tội nào nghe cũng to, cũng nặng và đáng chết. Nào là tài sản ruộng nương con địa chủ kia có hôm nay là do nó đã lợi dụng, bóc lột mồ hôi nước mắt, ăn sống nuốt tươi của nhân dân. Nào là đến mùa nó bắt cày bắt cấy rất là vất vả mà không cho ăn no, không trả công, khi đòi tiền công nó còn đánh đập.... Nào là ruộng nương từ bao đời nay là của ... nhân dân, thế mà thằng cường hào ác ôn này đang tâm cướp của nhân dân giữ cho riêng nó. Nó lại còn hãm hiếp chị Gái đến có chửa rồi đánh chị trụy thai....Có tiếng quay vào đám đông gọi lớn: "Chị Gái đâu, hãy mạnh dạn ra đây nhận diện thằng địa chủ ác ôn hiếp chị có mang rồi đánh chị đến lòi đứa con hồi năm ngoái ấy, mau!" Rồi đưa ngón tay trỏ tàn nhẫn gí mạnh vào trán "tội nhân" làm nửa thân người ông bật ngửa ra, đầu va mạnh vào vào cái cọc trói dính ông bằng sợi dây thừng trong lúc người "con" quay nhìn vào một người trong đám đông hất hàm hỏi: ".. Có phải thằng địa chủ này không, chị Gái ? "

Một người đàn bà sồn sồn lạ hoắc từ đám đông bương bả nhào ra. Chị mặc bộ đồ đen bạc màu, quần xắn ống cao ống thấp, một tay chị cặp cái nón lá rách vào bạng sườn, một tay xỉa xói vào mặt "tội nhân" đang quì giữa sân đình mà chu chéo chửi rủa. Chị chửi rất hay, có bài, có bản. Như một kịch sĩ tài giỏi, thỉnh thoảng, chị còn khóc rống lên, kêu trời kêu đất, lấy tay hỉ mũi rồn rột vất xuống sân đình rồi lấy cánh tay áo quẹt ngang mũi cho sạch sẽ. Vệ sinh xong, chị lại khóc, lại kể thảm thiết cảnh chị bị hãm hiếp dâm bạo thế nào và đánh đập tàn nhẫn ra sao. Tàn nhẫn đến nỗi cái thai ba tháng trong bụng chị tuột ra mà chị vẫn còn bị đánh, còn cái thai thì dãy đành đạch mãi mới chịu nằm yên. Dân làng, từ bao đời sống quây quần bên nhau nên họ biết rõ chuyện của nhau như chuyện của chính họ. Đám người đứng xem đấu tố, mặc dầu được các thanh niên thiếu nữ gọi là cán bộ cổ võ, chỉ có một số hưởng ứng, nắm tay giơ lên hạ xuống miệng hô đả đảo địa chủ, nhưng một số khác thì dù sợ những đôi mắt cú vọ của cán bộ nhưng cũng không giấu được vẻ thất vọng, kinh hoàng, có người lén lau nước mắt.

Đến lúc đó, những người "bố" người "mẹ" mới hiểu rằng những gì do họ cần cù làm lụng dành dụm được từ đời nọ đến đời kia của gia đình họ đều là do bóc lột của nhân dân, xương máu của nhân dân cả. Mặc dầu họ chẳng hiểu bóc lột là gì, nhân dân là ai, có người cãi là của cải họ có từ đời ông bà họ để lại chứ họ không bóc lột của người nào thì họ bị đánh cho chết và bị chặt đầu bêu trên một cọc tre cắm ở đường làng để khủng bố tinh thần những ai còn có ý chống đối. Có nhiều "bố mẹ" sau cuộc đấu tố, vì uất ức, vì sợ hãi bị bịnh mà chết. Ai còn sống thì được lệnh dọn xuống chuồng trâu, hay ra đầu làng dựng lều mà ở. Nhà cửa cơ ngơi của nhân dân thì phải trả lại cho nhân dân quản lý. Những kẻ sống sót này từ từ hiểu rõ những người "con" từ đâu, từ đảng nào chui ra và vì sao mà bày "con" này lại tử tế đến làm giúp, đến đỡ đần công việc. Nhưng đến lúc họ hiểu những "đứa con tốt bụng" ấy là ai thì nhiều người chỉ còn là cái xác nằm thoi thóp chờ chết hay điên loạn xé quần xé áo chạy cùng xóm vì quá kinh hoàng, uất ức vì chỉ qua một đêm mà họ trở thành tay trắng, mất hết gia tài sự nghiệp và mang vào thân những trọng tội mà họ chưa hề phạm.

Đến nay, hơn nửa thế kỷ trôi qua, đất nước Việt Nam trải bao biến đổi, dân tộc Việt Nam trải bao đau thương. Đau thương lớn nhất là ngày 30 tháng 4 năm 1975, ngày cộng sản Bắc Việt vi phạm hiệp định Ba Lê kéo quân xâm lăng chiếm trọn miền Nam Việt Nam. Hậu quả của cuộc xâm lăng toàn diện lãnh thổ của Việt cộng đã là nguyên nhân đau thương cho dân Việt Nam suốt mấy chục năm :

Ở trong nước:

- Tù " cải tạo" : Cả trăm ngàn quân cán chính miền Nam bị CSBV lừa đảo, gọi đi "học tập cải tạo" thời gian là một tháng cho cấp tá và mười ngày cho cấp uý nhưng sau đó bỏ họ vào tù và đưa họ đi chốn rừng thiêng nước độc không thời hạn và những người tù này bị đối xử vô cùng tàn ác, chưa từng có trong lịch sử nhân loại. Nhiều người chết vì phải làm việc quá sức lao động mà không được ăn đầy đủ, hoặc lam sơn chướng khí, không thuốc men khi đau yếu. Một số người chết vì trốn trại hoặc vì không khuất phục chế độ nên bị bắn làm gương.

- Đánh tư sản: Sau khi chiếm miền Nam, CSBV nhắm vào những thương gia và người giàu có. Muốn thực hiện ý đồ cướp trắng trợn tài sản của người dân giàu, Việt cộng phải "đánh tư sản". Đánh tư sản là sáng sớm, bất ngờ, cho cán bộ tràn vào nhà nào được "lên lịch", cấm tuyệt mọi người trong nhà ra ngoài và không cho ai vào để nhà nước kiểm kê tài sản. Kiểm kê là bắt khổ chủ khai toàn bộ gia tài họ có, là lục soát, là ghi toàn bộ tài sản của người ta vào giấy tờ, rồi .....đem xe đến chở đi một cách ngang nhiên. Nhiều người mất của, uất ức qúa đã tự tử cả gia đình.

- Vượt Biên : Ban đầu thì chỉ có những người ở miền Nam đóng ghe tìm đường vượt biển ra nước ngoài vì không thể sống với cộng sản. Sau đó, những cuộc vượt biên này lan ra cả những vùng duyên hải miền Bắc. Nhưng lần ra đi lịch sử này không có sự tổ chức hay giám sát của nước thứ ba hoặc quốc tế mà chỉ là sự tự phát tự nguyện của mỗi cá nhân nên có thể xem là cuộc di cư hiểm nguy, đau đớn tang thương nhất trong lịch sử nhân loại. Nhiều ngàn người VN chết chìm ở biển Đông. Nhiều phụ nữ VN bị hải tặc Thái Lan hãm hiếp, bắt đi. Đàn ông VN bị hải tặc lấy búa đập vỡ đầu. Nhiều người VN già có trẻ có không chịu đựng được gian nan đói khát nên kiệt sức trong những ngày lênh đênh trên biển hoặc lạc vào hoang đảo. Xác họ đã phải thủy táng hoặc kinh hoàng hơn, đã bị những người còn lại xé ra chia nhau ăn để duy trì sự sống.

- Kinh tế mới : Nhiều ngàn đồng bào ở thành phố bị CS cướp nhà đuổi đi kinh tế mới. Kinh tế mới là nơi đất cằn sỏi đá, cỏ cũng không mọc nổi, nên chẳng trồng trọt được gì, khí hậu lại độc, muỗi rừng như trấu nên dân chúng bị đau yếu, một số chết một số bỏ về lại thành phố. Họ không nhà cửa, sống lang thang trên các vỉa hè quán chợ.

- Xã hội băng hoại : Xã hội mau chóng băng hoại và sản sinh ra những lớp người mới, xã hội chủ nghĩa, thích hợp với sự băng hoại của chủ nghĩa xã hội: Cán bộ đảng viên mọi nơi trên toàn quốc, to thì tham nhũng to, nhỏ tham nhũng nhỏ. Ai ở địa vị nào thì lo làm giàu cho cá nhân, cho gia đình mình ở địa vị đó. Vơ vét bất cứ gì vơ vét được, kể cả cướp nhà cướp của của dân và họ còn dối gian lừa mị mọi người.

Dân chúng thì làm đủ nghề để kiếm tiền, kể cả những việc thiếu đạo nghĩa thiếu lương tâm như: Trộm cắp, giết người, đĩ điếm, lừa đảo, bán con và bẻ cả tay chân con để đứa trẻ thành tật nguyền để dễ xin ăn.

Đó chỉ là một vài hiện tượng nêu ra làm thí dụ Sự thật còn nhiều chuyện ly kỳ đầy nước mắt mà chỉ có ở xã hội CSVN mới sảy ra.

Ở hải ngoại:
Đến nay đã hơn ba mươi năm, nhiều người vượt biên thành công đến được vùng đất hứa, cuộc sống ổn định, con cái khôn lớn, học hành thành công thì tóc họ đã bạc, tuổi họ đã cao. Khi đời họ tưởng đã được an nhàn thì quyết liệt hơn bao giờ hết, họ lại phải đương đầu đấu tranh với bọn cán bộ cộng sản nằm vùng được đảng chỉ thị thi hành nghị quyết 36 nhuộm đỏ hải ngoại nấp trong danh nghĩa người Quốc Gia tị nạn giống như ngày xưa Việt nam Cộng Hòa đương đầu với Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam .

Công tác nhuộm đỏ người Việt hải ngoại, để cho dễ hiểu, người viết tạm chia ra làm bốn thời kỳ:

Thời kỳ thứ nhất (1975- 1980)

Thời kỳ này ở hải ngoại giống như năm 1975 - 1977 ở miền Nam,
" những đỉnh cao trí tuệ của loaì người" còn rất quê mùa, kệch cỡm. Một số nhỏ cán bộ đảng cho đi nằm vùng ở nước ngoài theo kiểu du học trước 1975 và một số nữa trà trộn vào số người vượt biên, chưa phối hợp được và chưa có chỉ thị vì đảng Cs còn đang khù khờ dò dẫm từng bước một trước "chiến thắng vĩ đại và hết sức bất ngờ" ở miền Nam nên bọn CS nằm vùng này trốn chui trốn nhủi, không dám xuất đầu lộ diện ở bất cứ đâu.

Thời kỳ thứ nhì (1981- 1990)
Bắt đầu có những phong trào như tranh đấu, kháng chiến và người Việt tị nạn vì quá thương nhớ quê hương nên chắt mót, dốc hầu bao đóng góp cho những phong trào này không tiếc chỉ để mong có một ngày quê hương VN của họ được giải phóng khỏi tay Cộng sản độc tài. Vì thế, trong giai đoạn này, có những kẻ bất lương đã lợi dụng cơ hội và lòng yêu nước của người tị nạn để manh nha lừa đảo.

Thời kỳ thứ ba (1991 - 1994)
Bắt đầu từ thập niên 90, Mỹ có những chương trình HO, cho những người sĩ quan của chế độ cũ đi định cư ở Hoa Kỳ hoặc cho gia đình đoàn tụ. Lợi dụng chương trình nhân đạo này, CSVN đã cho một số cán bộ trà trộn vào những người HO hoặc những gia đình đi đoàn tụ. Bọn cán bộ mới này sang được Mỹ, liên lạc móc nối với số cán bộ cũ làm thành một mạng lưới nằm vùng. Nhưng chỉ để len lỏi, trà trộn vào hàng ngũ người Quốc Gia tị nạn và âm thầm theo dõi mọi hoạt động chứ chưa dám, chưa thực sự xuất đầu lộ diện rõ ràng.

Thời kỳ thứ tư (1995 - hiện tại 2007)
Khi Mỹ thực hiện những chương trình nhân đạo như đoàn tụ gia đình và cho HO xuất cảnh thì VC lợi dụng ngay cơ hội và cài cán bộ của họ lẫn lộn vào trong số những người này. Từ khi Mỹ chính thức bang giao với VC (1995) thì những tên nằm vùng này được lệnh hoạt động và càng ngày càng mạnh. Trong khi người Quốc gia tị nạn CS nào cũng phải cố thích ứng với quê hương mới, cố bươn chải làm lụng lo cho con cái, cho bản thân và cho gia đình. Vì thương thân nhân còn ở lại đói khổ, họ còn bớt xén ra gởi về giúp bà con của họ tại VN, nhưng bọn cán bộ CS nằm vùng thì không phải lo sinh kế mà chỉ có nhiệm vụ làm công tác đảng giao phó mà thôi. Những tên đặc công này được CSVN chu cấp tiền bạc đầy đủ để thi hành công tác nằm vùng, thực thi nghị quyết 36 là nhuộm đỏ hải ngoại. Vì thế có những vụ thăm dò phản ứng của người tị nạn như vụ Trần Trường, Như Lai sứ giả.. v...v.....Một số công tác quan trọng CSVN cho cán bộ thực hiện nhắm vào cộng đồng tị nạn CS Việt nam là:

- Kinh tài: Để có tiền bạc tỉ gởi về nuôi nhà nước CS, CS bỏ vốn cho cán bộ mở nhà hàng, tiệm thực phẩm, dịch vụ du lịch, chuyển tiền, những cơ sở thương mại to lớn xuất nhập cảng mà chủ nhân là người Việt nam mọc lên rất nhiều song song với sự phát triển của cộng đồng tị nạn CS, thậm chí với số vốn đầu tư cả trăm triệu như nhà băng, như khách sạn.

- Tuyên truyền: Để tuyên truyền cho chủ nghĩa cộng sản, cán bộ CS cần len lỏi vào làng truyền thông, báo chí, Internet, đài phát thanh, đài truyền hình, bắc cầu đưa văn công CS trình diễn văn nghệ tại các nơi có người Việt để thực hiện những công cuộc tuyên truyền xám, đầu độc lớp người trẻ, bôi đen lịch sử, làm mờ chính nghĩa của người Quốc Gia, bởi thế mới có VietWeekly, Lee Sandwich mới có những Duyên Dáng Việt Nam, Tiếng Cười, tiếng khóc.....vân vân và vân vân ....Nhưng trong giai đoạn đầu, để chiếm lòng tin, họ là người viết những bài báo chửi cộng sản không thua gì báo của người Quốc gia cái đã.

- Len lỏi vào cộng đồng: Cán bộ CS đóng vai ngươì Quốc gia ti nạn CS dể len lỏi vào cộng đồng của chúng ta. Những tên này không ngần ngại dùng khổ nhục kế, hăng hái hưởng ứng không bỏ qua một buổi sinh hoạt chính trị hay họp mặt văn nghệ nào của người quốc gia tổ chức. Thậm chí, nếu cần, họ đóng góp ủng hộ tài chánh rất rộng rãi để tạo ảnh hưởng. Trong những cuộc biểu tình chống cộng, họ chẳng ngần ngại vác cờ vàng và hô đả đảo cộng sản thật hăng say. Tóm lại, để gây uy tín và ảnh hưởng cho công tác của họ được dễ dàng, không bị nghi kỵ, họ sẵn sàng đóng một vai gì đó, như nhà văn, nhà thơ, nhà báo, ký giả v... v.... hoặc sẵn sàng ủng hộ những số tiền đáng kể vào các tổ chức của người quốc gia. Để làm gì? Thưa, để họ có được chỗ đứng trong hàng ngũ quốc gia, để họ có được sự vị nể của hầu hết ban tổ chức cũng những khuôn mặt lớn của cộng đồng. Giai đoạn đá giò lái là giai đoạn sau.

Trong chiến thuật len lỏi vào cộng đồng người Việt tị nạn cs, cán bộ CS cần tạo niềm tin. Trong chiến thuật tạo niềm tin, có lồng cả chiến thuật "Đắc Nhân Tâm" Chiến thuật đắc nhân tâm ở đây nói trắng ra là vuốt ve tự ái, là lấy lòng, là nịnh, là khen. Họ không ngần ngại gì mà chẳng hoa mỹ vài lời khen hay viết một bài thật ngọt thật mùi ca tụng người họ thấy cần khen hoặc cần ca tụng. Nếu ngày trước ở miền Bắc có vụ "con" đến làm giúp "bố mẹ" để lấy lòng thì ở hải ngoại hiện nay có những màn khen tặng để lấy lòng. Dĩ nhiên, họ chả hơi đâu mà khen những kẻ vô danh tiểu tốt. Những người được họ khen ít nhất phải là những bộ mặt lớn trong cộng đồng hay những ai có thành tích chống cộng, nghĩa là những người có chút uy thế, có cái "bóng" để cho họ lúc cần che.

Làm việc cho cộng đồng, dĩ nhiên là làm dâu trăm họ, là vác ngà voi, ít được ai hiểu công lao khó nhọc cho mà còn dễ bị chê, bị trách, có khi còn bị...chửi, nhất là khi có chút gì lầm lỗi. Thế nên trong đám đồng bào tị nạn ít khi biết khen mà phần lớn chỉ biết đòi hỏi toàn thiện toàn mỹ nơi người khác lại có một " NGƯÒI QUỐC GIA" biết điều, biết "thông cảm" cho mình, "hiểu" mình và lại viết những bài báo kê khai công trạng mình làm , (những công trạng to lớn thế mà lâu nay người ta vô ơn, không ai biết đến). Bài viết với ngôn ngữ thật là ngọt ngào, khen mình bằng tất cả những lời thành thật nhất, đẹp đẽ nhất ý nghĩa nhất trên thế gian này và vì thế, lòng tự ái, tự tôn của mình được vuốt ve đến mực thì ai chả sướng mê tơi ? Sướng y như các bà mẹ, ông bố điền chủ khi xưa tự nhiên được các "con" đến làm giúp ấy. Và khi bố mẹ đã sướng đến mê tơi rồi thì con muốn bố mẹ ủng hộ cho kháng chiến bao nhiêu mà bố mẹ dám từ chối à? Cũng như mình đã sướng mê tơi khi được người đưa mình lên mây xanh rồi mà mình dám làm phật ý người à ?

Thế là mình đã cắn vào cái lưỡi câu có mắc con mồi khó nuốt của đỉnh cao trí tuệ rồi đấy. Yên tâm, sớm muộn gì mình cũng sẽ "được" như ông bố bà mẹ kia thôi. Vì một ngày bất ngờ nào đó, cái người đã không tiếc lời khen mình phải đòi công chứ. "No free lunch" mà. Có thể họ không xỏ mũi lôi mình xềnh xệch như đứa con lôi "bố mẹ" nó ra đình cho "nhân dân" đấu tố. Nhưng thiếu gì cách để họ đòi. Cái đau đớn mà mình không thể tỏ với ai khi họ đòi là mình lại chẳng dám kháng cự cứ y như những "ông bố" "bà mẹ" không dám kháng cự khi bị "con" lôi ra sân đình để đấu tố ấy thôi . Lúc đó, nếu thấy tai hại cho tập thể mà vì nhất điểm lương tâm, mình có hối hận thì mọi sự cũng đã qúa trễ rồi. Lúc đó, "họ" có làm gì, kể cả việc cả gan coi thường sự hiểu biết của cộng đồng tị nạn hải ngoại mà mặc áo in hình cờ đỏ sao vàng, cổ võ cho Việt cộng mình cũng chẳng dám há miệng. Bởi mình có muốn há miệng ra cũng không được nữa vì cái lưỡi câu nó đã cắm sâu vào miệng và chẳng có cơ hội gỡ được nó ra.

Lịch sử hơn sáu chục năm qua lại tái diễn là thế đó !!!
Bao Giờ Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản Mới Ðủ Dũng Khí Ðể Sống Tự Do
KIM ÂU

Cuộc biểu tình đả đảo Nguyễn Minh Triết đến Hoa Kỳ một lần nữa cho thấy đại khối Người Việt Quốc Gia Tỵ Nạn trên tòan thế giới vẫn có tinh thần chống Cộng rât cao.

Hơn một nghìn con người Vịêt Nam từ những tiểu bang xa xôi đến công trường La Fayette biểu tình chống cộng, đến đả đảo Triết vì Triết là đại diện của chính quyền cộng sản, đại diện của một bọn cướp của gíêt người. Người Việt Quốc Gia đến đả đảo Tríêt vì sản nghiệp bao đời của họ đã bị cộng sản cướp trắng, vì những mất mát không thể bù đắp đã đến với bản thân và gia đình họ, vì đồng bào của họ ở quốc nội đang bị kìm kẹp đến tận cùng, bị bóc lột tận xương tuỷ. Thiếu nữ bị bán đi làm đĩ khắp thế giới và thanh niên thì đưa đi xuất khẩu làm lao nô. Người Việt Quốc Gia đến đả đảo Triết vì “Cộng Sản đồng nghĩa với Khủng bố” thậm chí còn tàn độc hơn khủng bố.

Nhưng qua chuyến đi này của Triết, một lần nữa, bộ mặt bẩn thỉu của bọn tư bản cá mập vô luân, bất nghĩa, phản phúc, bất cố liêm sỉ. chỉ biết có lợi nhuận do Bush đứng đầu càng lộ rõ.

Vở kịch Bush diễn ở Nhà trắng làm như quan tâm đến “Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền ở Viêt Nam” qúa sức tầm thường. Người Việt Quốc Gia chân chính chắc chắn không phải là bọn hoạt đầu thích làm tay sai, thích ăn bánh vẽ.

Vở kịch tầm thường của Bush không lừa được ai, bởi trước khi Triết đến Hoa Kỳ, cả một guồng máy của chính quyền Bush đã thay nhau đến Việt Nam thề thốt dưới chân Cáo Hồ sẽ giúp đỡ Việt Cộng “THAY ÐỔI” để hội nhập vào cộng đồng thế giới trong tất cả mọi lĩnh vực: kinh tế, quân sự, tài chánh, năng lượng nguyên tử .. v.v.

Ðó là những thứ VC cần và Mỹ có. Tuy nhiên không chỉ Hoa Kỳ mới có mà rất nhiều quốc gia khác sẵn sàng cạnh tranh với Hoa Kỳ trong từng lĩnh vực khác nhau và giá cả có khi còn rẻ hơn nhiều. Vì thế, để chiếm lĩnh một thị trường béo bở với hàng chục, hàng trăm tỷ dollars, bọn tư bản cá mập không ngần ngại yêu cầu chính phủ Bush kết thân với Việt Cộng bằng mọi giá. Nguyên nhân do cán cân thanh toán ngoaị tệ của Việt Cộng ngày nay là lượng tiền từ chính cộng đồng Người Việt ở Bắc Mỹ gởi về đã vượt qua con số 6 tỷ hàng năm.

Chuyến đến Hoa Kỳ của Triết vừa qua không phải là một chuyến đi “ăn mày” như một số người lầm tưởng. Triết đến Hoa Kỳ để ký kết những văn kiện mà Hoa Kỳ và Việt Cộng đã thỏa thuận từ lâu. Những diễn biến tuần tự sẽ diễn ra trong nay mai là các quân trường hải quân, không quân, bộ binh của Hoa Kỳ sẽ đón tiếp hàng trăm sĩ quan của Việt Cộng đến thụ huấn để tiếp nhận vũ khí mới cho “ Quân Ðội Nhân Dân”.

Thật mỉa mai và đáng phẫn nộ thay! Vũ khí hiện đại của Hoa Kỳ sắp tới sẽ được dùng để phát triển quốc phòng và bảo vệ “chuyên chính vô sản Việt Cộng”, bảo vệ sự trường tồn của cái gọi là “Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam”.

Như thế rõ ràng “Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền cho Việt Nam” phải do chính dân tộc Viêt Nam tự quyết định lấy. Chúng ta không nên nuôi huyễn tưởng rằng những cuộc đấu tranh cách một đại dương này là mặt trận chính quyết định được vận mệnh lịch sử của dân tộc Việt Nam.

Lịch sử đã chứng minh chỉ có những cuộc nổi dậy đồng bộ từ trong nước mới khả dĩ làm xoay chuyển tình thế, tạo ra một cuộc cách mạng mới để phục hưng dân tộc.

Lịch sử cũng đã chứng minh rằng không có cuộc đảo chính nào từ các lực lượng bên ngoài lật đổ được những nhà nước cộng sản, ngoại trừ những phân hóa và đối đầu giữa các phe phái trong nội bộ của họ.

Chủ nghĩa cộng sản hiện nay đã tàn phai nhưng một số đảng cộng sản vẫn còn tồn tại vì những đặc quyền, đặc lợi buộc thành phần đảng viên trong giai cấp thống trị phải cố kết với nhau.

Chế độ độc tài tòan trị chỉ phân hóa khi quyền lợi kinh tế đưa chúng đến giai đoạn phải đối đầu, thanh toán lẫn nhau. Chúng ta đừng mơ tưởng hão huyền rằng Hoa Kỳ sẽ tích cực giúp đỡ những lực lượng dân chủ tại Viẹạt Nam gây nên những biến động hay xáo trộn có lợi cho chúng ta. Dân Chủ, Tự Do, Nhân Quyền cho các dân tộc trên bán đảo Ðông Dương trong giai đoạn này và tương lai không đáp ứng được gì cho quyền lợi của tư bản cá mập Mỹ.

Qua sự kiện bắt giữ và truy tố Vàng Pao, chúng ta phải hiểu Hoa Kỳ không muốn tình hình bán đảo Ðông Dương rơi vào tình trạng mất ổn định.

Người Việt Quốc Gia chân chính tốt nhất không nên tiếp tục ăn bánh vẽ “Dân chủ và Nhân quyền cho Việt Nam” do Bush hay bất cứ chính quyền Hoa Kỳ nào ban cho.

Nếu Hoa Kỳ thực sự muốn giải thể chế độ cộng sản tại Việt Nam chắc chắn không bao giờ có màn kịch dở như chúng ta đã thấy.

Tập đoàn Mafia ở Việt Nam hiện nay là một thực thể cùng hung cực ác, xảo quyệt vô song. Bush đã làm trò hề khi đưa những tổ chức hữu danh vô thực ra diễn vở kịch “tham vấn”. Nói đến chuyện chính phủ Hoa Kỳ phải tham vấn mấy tổ chức hoạt đầu về phương cách đối phó với Việt Cộng qủa là chuyện hài hước, nếu không muốn nói đó là một sự lộng ngôn, xem thường những chiến lược gia của Hoa Kỳ.

Tất nhiên việc làm của Bush hoàn toàn không có gì sai đối với chính sách của Hoa Kỳ nhưng trước sự thật phũ phàng này thử hỏi tại sao chúng ta cứ phải tự dối lòng, tiếp tục xin xỏ, khẩn cầu để chỉ được đáp lại bằng những trò loè mỵ.

Tại sao chúng ta không có đủ dũng khí để trương lên một biểu ngữ nào nhắc Bush đừng nên tiếp tục lừa dối chúng ta?

Taị sao chúng ta cứ mãi tung hô những điều không thực, cứ ảo tưởng và trông chờ vào một người bạn đồng minh quen trò phản bội. Chuyện một số tên hoạt đầu hí hửng mơ được làm tay sai “theo voi ăn bã mía”, mơ có quan thầy chống lưng cho làm đối trọng với Việt Cộng chỉ là giấc mộng hão huyền của những kẻ chưa giải hết căn tính nô lệ trong tiềm thức. Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền không phải là món hàng miễn phí hay có thể mua bằng nước bọt.

Trước mặt Bush và cả thế giới Triết đã chẳng nói: Vietnam’s human rights record does not need to be fixed. “Vietnam has its own legal framework,” he said, “and those who violate the law will be handled.”

Than ôi!

Bao giờ Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản liều thân để đổi lấy TỰ DO mới thực sự đủ DŨNG KHÍ ÐỂ SỐNG TỰ DO?
Tuổi Trẻ lên đường


Ngày xưa, hình ảnh người tuổi trẻ lên đường đã lưu lại những ấn tượng đẹp hào hùng và lãng mạn như một giấc mơ:

Chàng tuổi trẻ vốn dòng hào kiệt
Xếp bút nghiên theo việc đao cung...
( Chinh Phụ Ngâm)

Hay

Một nhát gươm đưa nghìn thuở đẹp
Dù sai hay đúng cũng là dư
(Bài Ca Sông Dịch)

Lên đường là một động thái cao đẹp, dấn thân vì lý tưởng cao cả, thực hiện truyền thống của cha ông để lại nhằm gìn giữ cõi bờ, cương vực và bảo vệ muôn dân. Lên đường thuở xa xưa và mãi cho đến năm 1975 vẫn được coi như sự chọn lựa đi vào cuộc chiến. Chấp nhận quên mình cho Tổ Quốc mãi mãi trường tồn và Dân Tộc được Ðộc Lập.

Hơn ba mươi năm về trước nhiều người tuổi trẻ mới rời khỏi mái trường trung học đệ nhị cấp đã ý thức và dám sống cho lý tưởng bằng một quyết định quên mình vỗ súng lên đường đi vào cuộc chiến dẫu biết rằng hiểm nguy và bất trắc đang chờ đợi họ trên mỗi bước đường hành quân:

Ði để đến những vùng đầy bất trắc
Ði để dương đầu với những gian nguy
Ði dấn sâu vào những vùng tử địa
Nhịp súng ngâm câu chinh chiến mấy ai về..
(KIM ÂU)

Tinh thần ái quốc cao thượng,“ Vị Quốc Vong Thân” đó đến nay hình như đã trở thành xưa cũ, lạc hậu với thế hệ thanh niên thời đại chỉ biết học hành và “enjoy”. Truyền thống hào hùng tự bao đời đã được thay thế bằng một thái độ thực dụng, học đòi thậm tệ. Thời gian gần đây sau khi bùng nổ qua biểu tình chống treo cờ Cộng Sản Việt Nam tại Nam Cali, phong trào Tuổi Trẻ Lên Ðường và Thắp Sáng Niềm Tin được phát động rầm rộ trên toàn Hoa Kỳ và một số nơi khác trên thế giới. Nhưng rồi thực tế những phong trào đó cho đến nay cũng chưa mang lại một hành động có ý nghĩa thiết thực nào ngoài việc hô hào vài khẩu hiệu Nhân Quyền hơn là tranh đấu tích cực nhằm chặn đứng những mưu định xâm nhập của Cộng Sản vào môi trường hải ngọai hoặc nhằm đạt tới mục đích giải thể chế độ cầm quyền tại Việt Nam. Và những phong trào đó đang có chiều hướng lụi tàn. Xem ra chỉ vì ý thức nô lệ và vong bản quá nặng nề trong đầu của đại bộ phận thanh niên thời đại.

Nhìn lại tuổi trẻ ngày hôm nay đang tiêu phí đời mình trong kiếp sống lưu vong; quên cả đất nước và dân tộc mà nghe lòng mình đau tấy. Một luận điệu hay được lập đi, lập lại trên đầu môi chót lưỡi để biện minh cho hành động của đám thanh niên thế hệ: ”Tại vì các bậc cha chú .. vv..”. Thật ra đó chỉ là những lập luận biểu lộ tư tưởng của loại tuổi trẻ ươn hèn và kinh niên chạy trốn, háo hức hưởng thụ, từ chối phụng sự. Rốt cuộc, bọn phản chiến xưa và nay cuối cùng vẫn gặp nhau ở lòng vị kỷ và tính hèn nhát. Tuổi trẻ chân chính! Nên cẩn trọng trong lời nói và hành động. Ðừng nói : “Tại vì.” Chỉ có tại mình.

Cha chú có sai thì mặc cha chú tự giải quyết. Ðã trưởng thành thì hãy tự chọn lấy hướng đi. Thế hệ trước đã qua thời nhưng ít ra họ đã tận lực; đã phơi gan, trải mật đối phó với “thù trong, giặc ngoài” để gìn giữ non sông. Bao máu xương của mấy thế hệ đi trước đổ xuống tuy không thành công nhưng cũng đã lót đường cho con cháu đến được mảnh đất tạm dung này học tập, rèn luyện trong mọi điều kiện, phương tiện hết sức thuận lợi. Thâm tâm họ vẫn hy vọng có một ngày đám hậu duệ, truyền nhân trưởng thành; trở về khôi phục lại giang sơn. Vì họ biết rõ chút ít thành quả áo cơm trên bước đường lưu vong này chưa có ý nghĩa nào hơn một kiếp làm thuê. Nhưng tuổi trẻ hãy nhớ rằng chặng đường dẫn tới chút thành quả áo cơm của một “vong quốc nô” cũng có cái giá xương máu của bao người đã ngã xuống.

Thế hệ cũ đang mong đợi và kỳ vọng những người tuổi trẻ làm nên chuyện phi thường nhưng không ít người trẻ tuổi Việt Nam bội bạc. Họ tự nhận mình là người Galant, Bidong, Hồng Kông chứ không chịu nhận mình là người Việt Nam. Thái độ vong bản, mất chất này thật đáng trách và cần xem xét lại nguồn gốc gia đình của họ. Tiền tài, sản nghiệp khánh tận còn có cơ làm lại. Tinh Thần Dân Tộc khánh tận là mất hết. Ðành rằng nền giáo dục của Hoa Kỳ không nhằm tạo ra những người yêu đất nước Việt Nam nhưng đâu phải tất cả con em Việt Nam đều vong bản như vậy.

Tuổi trẻ trước khi lên đường hãy sống cho đúng nghĩa. Trước tiên hãy lên đường tìm về với nguồn cội; chiêm bái nền văn hóa mấy nghìn năm, chiêm bái những trang sử oanh liệt của tiền nhân. Lắng hồn mình trong tâm thức dân tộc để biết cái nhục vong quốc. Có biết nỗi nhục nhằn của những kẻ mất quê hương mới tạo dựng cho bản thân một ý thức đấu tranh đứng đắn. Mấy tuần qua trong cuộc biểu tình trước Viện Bảo Tàng Bowers tuổi trẻ Việt Nam lại vắng mặt.

Thật đáng buồn cho Tuổi trẻ Việt Nam sớm bạc đầu với những tính toán biển lận. Ðáng buồn vì tuổi trẻ chưa đủ bản lĩnh phát động. Chỉ quen có mặt để đón nhận thành quả rồi bôi bác những người đã khởi đi từ phút đầu tiên. Tuổi trẻ mà sa vào cái lề thói tính toán biển lận này thì còn tệ hơn những ông già bảo thủ thâm căn cố đế...

Thế hệ trẻ , Thế hệ già.
Giặc đến nhà còn lo tính.

Tính sao thì tính. Tính đến nỗi qua hai mươi bốn năm, nội bộ Người Việt Quốc Gia (cả trẻ với già) vẫn chưa thể đoàn kết được và hiện nay đã phải đối diện với một thực tế đáng buồn là việc chính quyền Cộng Sản được chính phủ Hoa Kỳ ve vãn và mồi chài bằng mọi giá, đang cố gắng lì lợm tìm cách gây ảnh hưởng tại hải ngoại; bất chấp sự chống đối, phản kháng, tẩy chay của những người Quốc Gia. Vừa qua, chúng đã mở văn phòng du lịch tại Paris, chưa thấy đồng bào ở Pháp có phản ứng với sự việc này như thế nào. Riêng tại bang nhà, theo những thông tin gần đây nhất cho biết Việt Cộng sẽ đặt lãnh sự quán tại Atlanta vào khoảng tháng 11- 1999 . Qua nguồn tin này chúng ta thấy một trong những động lực tạo ra mâu thuẫn lâu nay trong cộng đồng xuất phát từ ý đồ của Cộng Sản. Không phải ngẫu nhiên mà có loại báo tuyên vận. Không phải gã Trần Trường kia chỉ là một kẻ khùng điên. Tất cả mọi diễn biến phức tạp lâu nay trong cộng đồng đã được chứng minh bằng thực tế.

Có một dạo, tôi thường hay kể cho anh em nghe về câu chuyện xảy ra ở tại San Francisco. Khởi đầu Việt Cộng điều nghiên, chọn lựa nơi chốn xong là chúng tạo ra phong trào thiên cộng, cổ xúy chiêu bài “nghệ thuật vị nghệ thuật“ “ nghệ thuật phi chính trị” để tổ chức triển lãm và mời các đoàn văn công của Cộng Sản sang trình diễn. Thủ đoạn của bọn chúng là dùng lũ chân rết nằm vùng. Vận động thêm một lũ mù ý thức, phản chiến Mỹ -Việt ủng hộ nên hết chuyến này chúng lại làm chuyến khác. Hết đoàn này chúng lại đưa đoàn nọ. Việc làm của chúng được thực hiện có chiến thuật, bài bản với mục đích làm xơ cứng ý thức chống cộng tại khu vực trung tâm. Chúng cố tình gây ra mâu thuẫn,bất đồng lớn giữa các lực lượng quốc gia. Và khi cộng đồng địa phương đó thực sự suy yếu chúng nhẹ nhàng “trải bãi” cho văn phòng, cơ quan của chúng đáp xuống. Vì vậy chủ trương của chúng đặt lãnh sự quán tại đây- việc này chúng tôi đã cảnh báo trước đây ba năm đến nay chúng mới chuẩn bị thực hiện do phải làm cho cộng đồng phân hóa cùng cực trước.

Như quý độc giả đã biết: Người Việt Quốc Gia vốn cùng chung một mục đích nhưng chỉ vì óc địa phương, cục bộ, tính bản vị, tham danh, cầu lợi thiển cận; vì hiềm khích, ghen tỵ, mặc cảm tự ti làm mờ lý trí. Cộng thêm có sự kích bác của nhóm nằm vùng nên phát sinh những tranh chấp vô cùng trơ tráo. Xem xét kỹ lại những hành vi phá rối, bất kể nguyên tắc, ngoan cố đến cùng đều được thực hiện bởi một thiểu số có lý lịch đậm mối liên quan với Cộng Sản.

Tất nhiên chúng ta chẳng hãi sợ gì khi Cộng Sản Việt Nam đặt lãnh sự quán của chúng tại đây. Có khi việc trực tiếp đối đầu lại làm cho đại khối Người Việt Quốc Gia nảy sinh ra những phương pháp đấu tranh mới cương quyết hơn, mạnh mẽ hơn và hiệu quả hơn. Ðiều lợi đầu tiên, chúng lộ diện ta dễ làm việc.

Ngược lại chúng không thể gây khó khăn nào cho chúng ta ngoài việc khai thác khía cạnh tình cảm với gia quyến, thân thuộc và tình cảm quê hương. Hiện nay một số đoàn thể, tổ chức hải ngoại đang có xu hướng ngả nghiêng theo thời cuộc, đang cố tình làm tản lực đấu tranh . Họ đã chọn con đường “hòa hợp, hòa giải” của Cộng Sản. Chúng ta không sợ loại “diễn biến hòa hợp, hòa giải” này (Vợ chồng Ðoàn Viết Hoạt đang nỗ lực vận động) vì thực chất bọn Cộng Sản không bao giờ rời bỏ chính sách độc tài chuyên chế . Chúng ta càng không sợ bọn người sẽ là những nạn nhân tương lai của Cộng Sản. Họ muốn học lại bài học đau thương của quá khứ thì cứ tự nhiên chọn con đường của họ.

Người quốc gia chúng ta biết gìn giữ lòng thủy chung với đại cuộc của dân tộc cương quyết bài xích,tẩy chay lũ giặc dữ và bọn cơ hội chủ nghĩa kiếm thịt, giành xôi. Xu thế toàn cầu hiện nay và nội tình của chúng ta vốn còn quá nhiều phức tạp. Chính phủ Hoa Kỳ hiện nay vì thượng tôn quyền lợi của họ tuy có qua mặt chúng ta nhưng họ vẫn không dám xem thường vì biết Người Việt Quốc Gia có một tiềm lực ghê gớm vẫn còn trong trạng thái “hổ ngủ” mà khi bừng tỉnh thì sẽ tạo nên những thay đổi chuyển núi dời non. Khách quan chưa tạo điều kiện cho chúng ta bùng nổ nhưng khách quan cũng không thể bóp chết hồn dân tộc trong lòng Người Việt Quốc Gia.

Cộng Sản Việt Nam không thể phát triển và bành trướng thêm được mà đang trên đà suy vong. Chúng tự hiểu như vậy nên cố gắng triệt hạ tinh thần của những người quốc gia bằng mọi cách để tồn tại. Do đó chúng cố vươn tay ra tận hải ngọai thi thố mưu sâu. Tuy vậy, chúng chỉ dám hiện diện nhờ được bảo vệ bởi chính sách ngoại giao của Hoa Kỳ chứ không tự thân thuyết phục được ai. Bởi vì chế độ tam vô biến chất thành Mafia của chúng vốn là một thực thể bất nhân phi nghĩa không một người dân Việt nào chấp nhận được.

Vì vậy dù trẻ hay già tất cả đều nên xem xét lại
Giặc sắp đến trước cửa.

Chúng không thể mang hung họa đến đe dọa chúng ta trên xứ sở tự do này nhưng chúng ta hãy cùng suy tư để biến những âm mưu gây nhiễu của chúng thành động lực thức tỉnh và kết hợp tất cả mọi thành phần quốc gia lại tiến tới hỗ trợ mạnh mẽ cho đồng bào quốc nội vùng lên tiêu diệt chúng./.
ĐỒNG HƯƠNG ƠI! VIỆT TÂN VẪN LỪA ĐÂY!

TRƯƠNG MINH HÒA.

Lợi dụng lòng yêu nước nhiệt thành của người dân Việt Nam, tên tay sai đắc lực của khối Cộng Sản Quốc Tế gốc Việt là Hồ Chí Minh thoạt đầu lừa được các đảng phái quốc gia như Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đại Việt Cách Mạng và hàng triệu người khao khát "độc lập, tự do" vào trong một tổ chức với chiêu bài "đánh Tây giành độc lập". Tuy nhiên, sau thời gian lầm lẫn đứng chung trong tổ chức Mặt Trận Việt Minh, và nhất là sau vụ Hồ Chí Minh bí mật mời Pháp sang cai trị lần nữa qua hiệp ước sơ bộ Sainteny tại Fontainbleau 1946; vụ đột kích đánh chiếm các chiến khu của Quốc Dân Đảng ở miền Bắc, vụ Ôn Như Hầu và ở miền Nam thì đám tay sai Trần Văn Giàu, Bửu Vinh đã ám hại Đức thầy Huỳnh Giáo Chủ tại Đốc Vàng Hạ ngày 16 tháng 7 năm 1947 v...v... thì bộ mặt thật của tên tay sai ngoại bang đã lộ, tuy nhiên tình hình đã quá trễ, khi tổ chức Việt Minh đã được hai đảng Cộng Sản Tàu và Nga "đăng ký" với Pháp để cùng nhau chia đôi đất nước qua hiệp định Genève 20 tháng 7 năm 1954.

Miền Bắc theo chế độ Cộng Sản do tên tay sai ngoại bang, được bổ nhiệm làm quan "Thái Thú" với tên gọi mới cho phù hợp với chủ nghĩa "thực dân đỏ" vào "thời thượng" là Chủ Tịch Hồ Chí Minh. Dù đây là "chế độ độc tài" toàn trị, khác với các "thể chế chính trị" tự do, nay "thể chế Cộng Hòa miền Nam Việt Nam", nhưng tên thái thú đỏ Hồ Chí Minh dàn dựng màn "kịch nói dân chủ giả hiệu" với sinh hoạt đa đảng nhưng bên trong chỉ là một "gốc Cộng Sản" nhằm đánh lừa thế giới, dân chúng miền Nam. Cái đảng siêu cướp Cộng Sản Việt Nam được mang tên có vẻ là "vì người nghèo" là Đảng Lao Động Việt Nam, nhưng khi vượt vĩ tuyến 17 vào Nam, nó mang tên là Đảng Nhân Dân Cách Mạng Việt Nam, được đám nông dân dốt, ít học, khoa bảng ngây thơ miền Nam, những kẻ "đứng núi nầy trông núi nọ" đi theo và nhiệt tình ủng hộ. Được biết trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp giành "đập lột" do Hồ Chí Minh lợi dụng để phát triển đảng Cộng Sản, thì ngoài các đảng lớn, còn có một số đảng phái nhỏ như: đảng Dân Chủ, đảng Xã Hội ... tuy nhiên vài đảng nhỏ không bị Hồ khuynh đảo, kể cả nhóm đệ tứ quốc Cộng Sản do Tạ Thu Thâu, Phan Văn Hùm, Nguyễn An Ninh ... đều bị Hồ thanh toán sạch. Do đó bất cứ cái gì, tổ chức, cá nhân nào mà đảng Cộng Sản công nhận hay phớt lờ không đàn áp, giết hại, tù đày lâu dài, hoặc chủ đàn áp "nhẹ nhàng" để đánh lừa, đều là do đảng khống chế, dàn dựng cả. Từ 1946 hai đảng nầy đã trở thành "tay chân, công cụ", của đảng Cộng Sản; đây là hai đảng "cò mồi" nhằm chiêu dụ, thu hút những người yêu nước chân chính vào, rồi lần lần bị "thuần hóa" thành Cộng Sản, nếu không thì bị thanh toán, thủ tiêu, giam cầm, trù dập suốt đời; nên sau khi dời từ mật khu Việt Bắc về Hà Nội sau hiệp định Genève 1954, thành lập cái gọi là nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, thì Hồ cũng không quên mang theo hai đảng phái chính trị đối lập cuội nầy về thành, ban cấp trụ sở đàng hoàng tại Hà Nội, không cần phải vận dụng trí tuệ, cũng biết hai đảng nầy là gì. Tại miền Bắc và sau 1975, qui tắc bảng hiệu hợp với "màu cờ máu" là nền đỏ, chữ vàng của đảng Cộng Sản là điều được hệ thống nhà nước, đảng tuân hành. Nhưng đối với hai đảng phái "đối lập cuội" cò mồi ở miền Bắc sau 1954 là: Nền xanh lợt và chữ xanh đậm (cũng na ná như cái bảng hiệu của đảng Việt Tân là nền xanh đậm, chữ trắng, mang vẻ bịnh hoạn, èo uột, xìu xìu ển ển. Cái huy hiệu Việt Tân là nền xanh đậm, bông mai trắng). Như thế, miền Bắc thời sau 1954 cũng có hai đảng "đối lập" đàng hoàng:

-Đảng Xã Hội Việt Nam, được Hồ Chí Minh cho trụ sở số 53, phố Nguyễn Du. Hồ bố trí người lãnh đạo đảng suốt đời là Nghiêm Xuân Yên.

-Đảng Dân Chủ Việt Nam, trụ sở ở số 54, đối diện với trụ sở đảng Xã Hội Việt Nam. Hồ đặt một "đồng chí" trong trung ương đảng là Nguyễn Xiển làm chủ tịch suốt đời. Đảng nầy cũng là nơi hoạt động tích cực "đấu tranh cho dân chủ" với nhà phản tỉnh giả, tù nhân lương lẹo Hoàng Minh Chính, sau nầy "phục hoạt" và trở thành tổng thư ký và được đảng cho xuất ngoại năm 2005, lấy cớ trị bịnh, nhưng cái "mục đích yêu cầu" là vận động cái "Tiểu Diên Hồng", là mưu gian kế độc để dọn đường cho đảng cướp Cộng Sản tiếp thu hải ngoại lần nữa.

Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam do phó đề đốc Hoàng Cơ Minh thành lập vào đầu thập niên 1980, mục đích không phải vì dân, vì nước, lý tưởng tự do, mà là dùng chiêu bài "kháng chiến" để thu tiền càng nhiều càng tốt. Thời gian đầu, vì lòng yêu nước nhiệt thành, Mặt Trận qui tụ số đông người Việt hải ngoại ủng hộ, trong đó có nhiều quân nhân cán chính miền Nam, một số người đã bị lầm mà bỏ xác trong ba chiến dịch dỏm mang tên "Đông Tiến" để cái cơ kêu gọi mọi người "Đóng Tiền" cho những kẻ lừa bịp lòng yêu nước của đồng bào tỵ nạn Cộng Sản hải ngoại. Sau thời gian thu tiền, con số lên đến hàng chục triệu Mỹ kim, thì bộ mặt chiến khu dỏm, quân số chỉ với vài trăm "kháng chiến quân" thế mà dám tuyên bố có hơn 10 ngàn tay súng ... nhất là sau vụ Hoàng Cơ Minh bị Thái Lan đuổi, phải dời chiến khu sang đất Lào, bị phục kích chết, từ năm 1987, dù Mặt Trận dấu diếm như mèo dấu C..., nhưng các báo chí ngoại quốc đăng tải, nên uy tín Mặt Trận suy giảm dần, ảnh hưởng đến tinh thần, lòng tin của dân hải ngoại đối với công cuộc đấu tranh giải thể chế độ Cộng Sản. Sau 14 năm "chủ tịch Hoàng Cơ Minh vẫn mạnh khỏe, tiếp tục điều hành cuộc kháng chiến giải phóng Việt Nam", thì Mặt Trận mới chính thức công nhận sự "tổn thất lớn" từ năm 1987, sau khi lừa thêm thời gian dài, có đủ thời giờ để tẩu tán số tiền hàng chục triệu Mỹ Kim, chỉnh đốn hàng ngũ, có đủ thời giờ để thực hiện kế hoạch "mười năm trồng cây, trăm năm trồng người" trong tổ chức đảng Việt Tân, tiếp tục công việc lừa đảo, làm tay sai cho giặc Cộng.

Những cơ sở Mặt Trận thu hẹp, hệ thống "quán phở" dẹp dần "vì bị lộ mặt lừa đảo, thì các tổ chức râu ria mọc lên, tiếp tục lừa đảo đồng bào hải ngoại, như Liên Minh Việt Nam Tự Do, Hội Chuyên Gia ... sau khi cái "chiến khu" là giải phóng Việt Nam bằng quân sự không còn ăn khách, bèn chuyển sang hình thái đấu tranh chính trị lừa bịp, cũng với chiêu bài "đấu tranh giải thể chế độ Cộng Sản, dân chủ đa nguyên.."rồi" vận động dân chủ "với chiến lược" thỉnh nguyện thơ "bắt đồng bào ký mỏi tay, ký hoài, ký hàng chục năm, không biết nộp cho ai, nhưng chế độ Cộng Sản vẫn tiếp tục cai trị, có số tiền từ người Việt gởi về tăng dần hàng năm, lên đến hàng chục tỷ Mỹ Kim.

Để có "chỗ dựa đấu tranh" mà tiếp tục lừa đảo, thu tiền, những tổ chức râu ria do các "cơ sở Mặt Trận" bên trong điều khiển tại các châu lục từ Hoa Kỳ, Âu, Úc châu ... dùng một lực lượng gọi là "phản tỉnh" từ các cán bộ lâu năm, mà có họ nâng cấp thành "các nhà cách mạng lão thành" một thứ từ ngữ mà Mặt Trận, các tổ chức râu ria sử dụng thật nhuần nhuyễn tại hải ngoại. Ăn cướp lâu năm không thể gọi là "ăn cướp lão thành", nên những tên từng gây nợ máu với nhân dân, có tham gia vào nhiều vụ tàn sát, khủng bố từ ngày thành lập đảng Cộng Sản ... bỗng trở thành "nhà cách mạng lão thành" sánh ngang với Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh ... quả là điều đau lòng cho những trang sử dân tộc; nhưng đây là "cuộc đổi đời văn học" lộn ngược với "kẻ cướp trở thành nhà cách mạng" và những người yêu nước thành "phản động". Từ những năm tháng ở hải ngoại có đám tổ chức râu ria của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh ra đời như Liên Minh Việt Nam Tự Do, Hội Chuyên Gia Việt Nam, ở trong nước, phong trào "phản tỉnh" rần rộ như "dịch cúm gia cầm" lan tràn qua các cơ quan truyền thông "cơ hữu" của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, phổ biến rộng rãi từ bản tin, đài phát thanh, các trang web, khiến nhiều người bị Mặt Trận cho uống liều thuốc mê, lầm tin là:

- Thế nào Việt Cộng cũng bị các nhà dân chủ trong nước lật đổ.

- Chỉ có người Cộng Sản mới lật đổ, và mô hình Liên Sô, Đông Âu sụp đổ, làm tăng thêm lòng tin để bọn Mặt Trận tiếp tục lừa đảo, gần đây, tổng bí thư đảng Việt Tân là Lý Thái Hùng còn ra sách ru ngủ tiếp khi so sánh Việt Nam là Ba Lan thứ hai, đi rao giảng, bán sách tại nhiều "cơ sở đảng" từ Hoa Kỳ, Úc, Âu Châu ...

Từ đánh bóng tên ác ôn Nguyễn Hộ với "quan điểm và cuộc sống", nhưng Mặt Trận không bao giờ "báo cáo" cho đồng báo biết sau 1975, Nguyễn Hộ từng phát biểu một câu thật là "chất lượng" là từ ngữ "cách mạng" của đám ăn cướp khi vào nhà khổ chủ: "Nhà chúng ta ở, vợ chúng ta lấy, con chúng ta bắt làm nô lệ". Nhưng sau nầy thì Nguyễn Hộ chỉ "ủng hộ cho Sáu Dân thôi". Rồi các nhà dân chủ "vĩ đại" lần lượt được các cơ quan truyền thông Mặt Trận, râu ria đánh bóng: Tiêu Dao Bảo Cự, Hà Sĩ Phu (Nguyễn Xuân Tụ), trung tướng Trần Độ (người là công thần của đảng, từng chỉ huy trận tết Mậu Thân), Trần Khuê, Hoàng Minh Chính, Lê Hồng Hà, La Văn Liếm (ác ôn công an) v..v... ngay cả Đoàn Viết Hoạt cũng sớm trở thành thần tượng "nhà đấu tranh dân chủ" và sau nầy xuất ngoại tiếp tục công tác phục vụ cho đảng Cộng Sản. Những bộ mặt "dầy cộm" mà Mặt Trận, kể cả chủ tịch Liên Minh Việt Nam Tự Do là Nguyễn Ngọc Đức, ở Pháp cho là "chiều dầy cách mạng" rầm rộ, khiến từ đầu thập niên 1990, nhiều người tưởng là "Việt Cộng sụp đổ tới nơi rồi" nên cứ ra sức "đóng tiền ủng hộ" những" sách lược thật là tài ba lỗi lạc, tài tình "do những" đỉnh cao trí tuệ Mặt Trận" sáng tạo ra để "đánh cho đảng cút, đánh cho Cộng nhào" thế là người Việt hải ngoại cứ nhắm mắt dậy mà đi tới: "tiến lên chiến sĩ đồng bào, đảng bền, cán vững, muôn đời nào thua". Tức là những sách lược của Mặt Trận rất ư là "nhịp nhàng" với biến động trong nước "như câu" đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu".

Khi đảng Cộng Sản tại Việt Nam vì nhu cầu tồn tại, sau khi Liên sô sụp đổ, nhằm tạo cho Việt Nam một bộ mặt "có tiến bộ dân chủ, cải tiến nhân quyền" là thứ bánh vẽ, chiêu bài, nên những "con hình nộm múa rối dân chủ" cần được đảng nặn ra, để cho các nước Tây Phương, nhất là Hoa Kỳ, các nhà đầu tư nhào vô làm ăn, cứu đảng thoát cơn nguy khốn tạm thời ... Việt Cộng TUNG ra những "con rối phản tỉnh", thì Mặt Trận Hoàng cơ Minh ở hải ngoại HỨNG và phát huy, hỗ trợ, làm cho các nước cấp viện, có bang giao bị hỏa mù do mờ mắt và ngây thơ, nên "hồ hởi phấn khởi" giúp cho Việt Nam đi đến dân chủ, nhưng cái đà nầy, thì có mất tới ngàn năm sau "tình hình độc tài Cộng Sản vẫn không thể đảo ngược được". Thỉnh thoảng, nhằm hỗ trợ cho cái gọi là "đấu tranh dân chủ đa nguyên", băng đảng Việt Tân còn đưa về Việt Nam một số đảng viên cao cấp, thuộc "đẳng cấp trung ương" như tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân để "rải truyền đơn" và bị bắt, rồi la làng ... là những vở "kịch nói vô duyên" mà ai cũng biết là bịp, chuyện "ruồi bu", trơ trẽn hơn là có nữ thành viên tên Thanh Vân, sau khi được thả về Pháp do "thành thật khai báo" mà còn khen công an lễ phép, lịch sự. Đó là công lao mà Mặt Trận Hoàng Cơ Minh dâng đảng Cộng Sản, nên cũng có ngày sẽ được đền đáp, chia ghế, cho một số quyền lợi ...

Từ sự hợp tác ngầm "kẻ tung, người hứng" nhịp nhàng trong sách lược nhằm "xóa sổ cộng đồng người Việt tỵ nạn hải ngoại" triệt hạ lá cờ vàng ba sọc đỏ; giống như tay cò mồi trong sòng bài ba lá, những đầu óc "sáng tạo lần tối tạo" cứ tiếp tục tung các những "sách lược đấu tranh, giải thể Cộng Sản "bằng" đối kháng, đối lập "theo chủ trương ôn hòa như thánh Ghandi của Ấn Độ, là đấu tranh "lộn địa chỉ" thì càng ngày đảng Cộng Sản càng mạnh, cán bộ càng giàu, hàng ngũ tỷ, triệu phú đỏ gia tăng không ngừng tại các ngân hàng ngoại quốc. Những lối đấu tranh như thế được phổ biến cho người Việt hải ngoại tiếp tục "đấu mà không tranh" hay là "hận mà không thù", đối đầu mà không đối kháng, thương thuyết mà không "lật đổ", hòa hợp hòa giải theo định hướng xã hội chủ nghĩa; nên đảng mới cử thêm Bùi Tín, Dương Thu Hương ... và đáng lưu ý nhất là "hiền huynh Nguyễn Chí Thiện" chôm tập thơ vô đề, được Mặt Trận, đảng Việt Tân hứng, và đánh bóng, biến thành thần tượng để lái hình thái đấu tranh quyết liệt sang "đầu hàng" bàn giao cộng đồng trong vòng trật tự qua cái lời khuyên vô vàn phù hợp với chính sách của đảng là: đừng đi biểu tình, cứ gặp đảng viên cao cấp Cộng Sản, góp ý, hội ý, thảo luận trong tinh thần "tương kính" thì trước sau gì đảng cướp Cộng Sản sẽ chuyển hóa tư tưởng, là có dân chủ ngay ... thượng sách! thượng sách! Nên người ta không lấy làm lạ khi thấy băng đảng Việt Tân luôn tìm đủ mọi cách để bảo vệ thần tượng Nguyễn Chí Thiện như "bảo vệ con ngươi trong tròng mắt" ... những kế hoạch "cầu nguyện suông, đốt nến, xin chữ ký, chuyển lửa về nước bằng thư, quyên tiền ủng hộ các nhà dân chủ ... phát động rầm rộ, thay vì là "đấu tranh chống Cộng" lại biến thành các LỄ HỘI ĐẤU TRANH làm kiểng, chào hàng về sản phẩm "giải thể chế độ Cộng Sản" chỉ bằng hình thức. Do Mặt Trận chủ trương thu tiền, lừa đảo, nên hình thái đấu tranh mang tính cách lễ hội, điển hình như: biến ngày tang thương quốc hận 30 tháng 4 thành ngày Diễn Hành Cho Tự Do. Nhiều nơi còn đi xa hơn, viết thư mời vài chánh khách của các đảng phái chính trị ở các nước sở tại đang cần lá phiếu để giữ chiếc ghế dân biểu, nghị sĩ; thế là những chánh khách nầy gởi vài lá thư "phản đối phủi bụi" đảng Cộng Sản để "vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi", rồi các kế hoạch "bảo trợ cho một nhà dân chủ trong nước", có khi có kết quả là "bảo lãnh thêm một cán bộ gián điệp" sang nằm vùng, tiếp tục đánh phá, làm suy yếu tập thể người Việt hải ngoại. Đảng Việt Tân cũng có lối "xảo thuật chính trị" y chang như đảng Cộng Sản vậy.

Những hoạt động của Mặt Trận ngày trước và băng đảng Việt Tân ngày nay cũng vẫn như cũ, trước sau cũng thu tiền như một, dù sông có thể cạn, núi có thể mòn. Hình thái "thương nghiệp chống Cộng" uyển chuyển theo thời gian, thì mới duy trì "business" và phát triển hơn mười lần qua nếu thành công. Tuy nhiên, trình độ dân trí của người Việt hải ngoại ngày nay không còn "u tối" như thời 1930 - 1975 ... do đó băng đảng Việt Tân đã bị bể từ gốc tới ngọn, lòng người ngao ngán, thì họ lại cho là "chuyển lửa về nước" nhưng thật ra thì MANG LỬA RA NGOÀI cho sáng thêm để thu tiền cho gọn, cũng là một "đòn phép lừa đảo mới". Các thương nghiệp nào cũng có hàng hóa để bán, trưng bày, thu hút khách hàng. Nên dịch vụ "chống Cộng" cũng phải có hàng "trưng bày" ra "sản phẩm chống Cộng" để tao bán. Với lý do đó, nên băng Việt Tân có trưng bày vài món hàng, mà ăn khách nhất vẫn là các nhà dân chủ trong nước, là mặt hàng "chiến lược thời thượng", có khả năng thu hút những người còn mê ngủ, hay chưa biết rõ bộ mặt thật của đám băng đảng bất lương Mặt Trận.

Các nhà dân chủ trong nước được đảng Cộng Sản TUNG ra từ trong nước, được băng đảng Việt Tân HỨNG ở hải ngoại, cũng không khác gì "những con hạt gỗ" đảng Dân Chủ của Nguyễn Xiển, đảng Xã Hội của Nghiêm Xuân Yên sau 1954 ở miền Bắc, là món trang trí cho chế độ độc tài. Nếu các tổ chức, cá nhân nào đe dọa đến chế độ đều bị đảng Cộng Sản triệt hạ như Nhân Văn Giai Phẩm, thì hai đảng "đối lập" vẫn hiên ngang hoạt động, có trương bảng hiệu, đương nhiên là có lãnh lương là công cụ của đảng, ai cũng biết. Do đó sự xuất hiện của nhiều tổ chức "đấu tranh dân chủ" tại Việt Nam, được băng đảng Việt Tân ca tụng ở hải ngoại, là điều cần lưu ý, đa phần là "dỏm". Chế độ Cộng Sản là "vương quốc lừa đảo" là nơi sản xuất ra nhiều thứ "người giả, việc giả" nhan nhản khắp nơi. Nhưng băng đảng Việt Tân sơn phết, thành ra món hàng hấp dẫn, có ai tin linh mục Chân Tín, cũng là nhà "dân chủ" làm tờ báo CHUI nhưng lại cho biết công khai trên các cơ quan truyền thông Việt Tân là: chính linh mục nầy là "chủ trương" tờ báo, mà vẫn cứ phát hành "báo chui" chống đảng đều đều, chắc là công an ngày nay đã "bị mắt cườm" hay "mắt hột", bị bù lạch ăn ... nên mù cả rồi mà không nhìn thấy để dẹp, bắt cho rồi.

Những khối 8406, 1906 ... mọc lên và được nhiều "cơ sở Việt Tân" đánh bóng, tổ chức "thu tiền" rầm rộ, công khai qua các cuộc gây quỹ để có tiền "yểm trợ" tài chánh, phương tiện cho những "nhà dân chủ" hoạt động nhằm giải thể chế độ qua những cách "ôn hòa" nhưng được băng đảng Việt Tân cho can đảm. Tuy nhiên những "nhà dân chủ" nầy chỉ la lối trên diễn đàn, hội họp, là các nhà "đấu tranh kiểng", nên khi có biến động như vụ phản đối Trung Cộng xâm lược hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, dân oan khiếu kiện, đuốc thế vận Bắc Kinh ... thì người dân than rằng: "Giờ nầy các nhà dân chủ ở đâu?". Tuy nhiên, sau những "cuộc phong ba" ấy, người ta lại thấy "các nhà đấu tranh" xuất hiện nhi nhô lên tiếng; người đấu tranh thực sự là nên phải có mặt trong những lúc đáng có mặt thì lại "trong đấu tranh là không có mặt ...".

"Trong hội họp ra tài khoác lác.
Ngoài biểu tình chẳng thấy tăm hơi".

Đảng và nhà nước Cộng Sản chắc là "mù" cả nên mới để yên cho các KHỐI hoạt động công khai và được tiền yểm trợ từ các "tổ chức phản động" nước ngoài là Việt Tân gây quỹ giúp đều đặn. Trong bất cứ cuộc chiến nào, vấn đề "phòng gian bảo mật" là tối cần thiết, khi địch quân biết những điều nguy hại như: Ta ở đâu? Quân số bao nhiêu? Nguồn tài chánh ở đâu, bao nhiêu? ... nên các nhà dân chủ và các KHỐI, đảng phái hoạt động như công khai trong nước đều là thứ dỏm, cò mồi. Trong khi các tổ chức thiệt âm thầm, càng bí mật càng dễ hoạt động, đến khi bùng nổ mới biết họ, đó mới chính là những nơi đáng tin cậy. Trong các KHỐI ấy, có cả "nhà dân chủ phòng lạnh" thiếu tá tình báo Nguyễn Khắc Toàn, rồi cái vụ Hà Sĩ phu, Tiêu Dao Bảo Cự hay các nhà dân chủ khác đã bị "sách nhiễu" cúp điện thoại, lấy máy vi tính hết, coi như cụt rồi, không cho ra khỏi nhà, công an tới thẩm vấn, kiểm soát dài dài, thỉnh thoảng "mời lên làm việc" và lâu lâu nghe các cơ quan truyền thông do Việt Tân làm chủ tung tin thật giựt gân: "Mai thì nhà dân chủ nầy bị hành hung, nay thì nhà đấu tranh kia bị công an đục phù mỏ ...", thế mà những nhà dân chủ bị "trù dập tối đa" nầy vẫn "hiên ngang, can đảm" dám dùng điện thoại để liên lạc, phỏng vấn trên hệ thống truyền thông của người Việt hải ngoại, báo Việt ngữ vẫn đăng những "bài báo chống đảng" đều đều của họ, dù là đang đương đầu với "tình huống vô vàn khó khăn", không biết các nhà dân chủ nầy có được đảng trả lương để chống đảng?. Những lối tuyên truyền láo khoét cũ rích của báo Kháng Chiến (cơ quan truyền thông Mặt Trận) trước đây thổi phòng về sự "lớn mạnh" của Mặt Trận, nay chiếm xã nầy, huyện kia ... khiến những người "đóng hụi chết" cho anh em Hoàng Cơ Minh lầm tưởng là: "đường về tổ quốc đang rút ngắn" mà tiếp tục vét túi. Cũng giống như "các nhà đối kháng dân chủ trong nước" được Việt Tân tuyên truyền ngày nay, đề cường điệu hóa hầu tiếp tục lừa đảo người Việt hải ngoại.

Một số "nhà dân chủ chất lượng" còn được đảng cho xuất ngoại để tiếp tục chống đảng; trong khi đó, người chống đảng thứ thiệt như là nhà thơ Hữu Loan, không thể ra khỏi làng, hó hé là bị công an kè ngay. Người Cộng Sản luôn "bảo vệ đảng như con ngươi trong tròng mắt", nên ngay cả các ĐỒNG CHÍ thân thương, cật ruột như thượng tướng Hoàng Văn Thái, Chu Văn Tấn, đảng viên cao cấp Lê Mai, Đào Duy Tùng ... cũng bị ĐÌ CHỐNG chết tức tưởi do tranh giành quyền lợi. Tên Sáu Dân (Võ Văn Kiệt) là một nhân vật thế lực có tiếng ở Việt Nam, nghe đâu hắn bị đồng chí nào đó đâm lủng phổi, thân nhân đưa sang Singapore và 5 ngày sau thì trở về với "thiên đàng Cộng Sản". Vụ nguyên cả bộ tham mưu của trung tướng Đào Trọng Lịch, gồm 14 sĩ quan cao cấp bị rớt phi cơ ở Lào ... là những bằng chứng điển hình, chỉ tranh giành nội bộ thôi cũng ác liệt như thế, huống cho bất cứ tổ chức "phản động" nào thật sự đe dọa đến "nồi cơm" quyền lợi, quyền lực, thì các cánh trong đảng Cộng Sản đoàn kết lại để "diệt kẻ thù chung nguy hiểm" ngay.

Cho nên nếu ở Việt Nam, các khối 8406, 1906 hay là khối nào đi nữa mà vẫn hoạt động công khai, công an nắm hết "sơ yếu lý lịch" và "địa chỉ thường, tạm trú" mà vẫn quan hệ "hữu cơ" với các tổ chức "phản động nước ngoài" như băng đảng Việt Tân, được các cơ sở tổ chức gây quỹ thu tiền rầm rộ có phổ biến thông cáo trên các tờ báo, giấy, điện tử và gởi về nước để dùng làm phương tiện "giải thể chế độ Cộng Sản" là trò rẻ tiền "vải thưa nào che mắt thánh".

Nếu các khối có khả năng nguy hại đến "an ninh, nồi cơm của đảng" thì khó mà tồn tại, đảng Cộng Sản gian manh, thủ đoạn, có cả công an, quân đội, đang cầm quyền mà họ ngu sao để cho kẻ khác công khai "đe dọa quyền lãnh đạo". Đảng có nhiều cách để triệt hạ như: gây tai nạn lưu thông, cho băng đảng du côn hành hung giết hại, chưa kể đến dùng tòa án nhân dân, luật rừng để bắt bỏ tù dài hạn như linh mục Nguyễn Văn Lý ...

Sau 1975 ở miền Nam, thời Mai Chí Thọ làm bộ trưởng Công An, hắn cho thành lập nhiều "tổ chức phục quốc giả" để tóm bắt hàng trăm ngàn người yêu nước, hạ sát và tù đày. Ngày nay, chính các tổ chức "dân chủ cò mồi" tại Việt Nam, được sự hỗ trợ, đánh bóng tối đa của băng đảng Việt Tân ở hải ngoại, dụ những người yêu nước chân chính để tóm cổ; điển hình là "kế hoạch" mặc áo trắng để tập trung biểu tình. Đúng như câu thơ: "áo em trắng quá nhìn không ra" nhưng Công An thì "nhìn ra những người mặc áo trắng" trên đường đến địa điểm và ngăn chận, bắt hết. Kế sách "tương kế tựu kế" của khối 8406 được một số người "tâm đắc" có cả Lý Tống, là người yểm trợ nhiệt thành, nên sau khi ra tù ở Thái Lan, anh mặc nguyên "Côm-lê" trắng "toàn thời" bảy ngày một tuần.

Trong nước, những người chân chính thuộc các KHỐI 84 hay 19 "KHÔNG XẠO" là các nhà đấu tranh DÂN CHỦ thật sự, được tổ chức cò mồi thu hút nên đã GIŨ CHÂN ngồi trong các nhà tù dài hạn; trong khi đó các nhà "đối kháng" trong khối, thuộc dạng cò mồi và "XẠO' thì vẫn hiên ngang hò hét, chống Cộng dài dài, được đảng Việt Tân cò mồi đánh bóng, gây quỹ yểm trợ tài chánh; tiếp tục thu tiền bằng hình thái "business thời thượng" là món hàng "dân chủ đa nguyên". Sau 1975, các trại tù cải tạo cũng có những hỏa mù tương tự: để cho tù khỏi bi quan, khi họ không biết "ngày về quê xa lắc lê thê ..." nên dễ đi đến bạo động, trốn trại ... thế là cán bộ quản giáo, qua miệng lưỡi của đám antenna, nịnh bợ tung ra những tin như: tướng Nguyễn Cao Kỳ, Bùi Thế Lân trở về, lập chiến khu ở trong từng, nay mai gì họ cũng tới giải cứu, chúng còn "giảng bậy" những câu sấm như: "Kỳ-Lân nổi dậy, quốc gia thái bình". Như ở trại tù Xuyên Mộc, cán bộ quản giáo xì ra nguồn tin: đại tá Lưu Yểm trên núi Mây Tàu, đang có mục đích giải thoát tù ... đó là những liều thuốc an thần, nên tù an tâm nằm chờ đến "mục xương" vẫn không thấy ai đến giải cứu và dần dần theo thời gian, sức khỏe yếu dần, thì làm sao đủ sức để trốn trại hay đứng lên tự cứu mình.

Mặt Trận Hoàng Cơ Minh trước đây luôn tung ra những nguồn tin "chiến thắng tưởng tượng trên báo Kháng Chiến" để thu tiền; ngày nay băng đảng Việt Tân tung ra lối "đấu tranh dân chủ đa nguyên", phối hợp với Việt Cộng đưa ra những tổ chức giả, đảng phái giả, khối nầy, khối nọ ... với các nhà "đối kháng" cuội, lâu lâu tung tin bị sách nhiễu, tấn công, bị công an bắt, bị làm khó dễ ... nhưng các nhà "dân chủ dỏm" cứ gởi tin tức đều đều cho các cơ quan truyền thông Việt Tân để đánh lừa người Việt hải ngoại và tổ chức quyên tiền với danh nghĩa "hỗ trợ các nhà dân chủ trong nước".

Sau gần 30 năm tổ chức "kháng chiến dỏm" của anh em Hoàng Cơ Minh, thì dù họ có thay tên tổ chức, cũng đều là một lũ băng đảng bất lương. Trước đây băng đảng nầy còn lừa được một số người nhẹ dạ, lười biếng suy luận. Tuy nhiên hãy nhìn vụ Taste Vietnam do bác sĩ Bùi Trọng Cường, thành viên cao cấp Việt Tân, chủ tịch cộng đồng, đã cấu kết với du sinh (trong đó có cả sứ quán đằng sau) để triệt hạ lá cờ vàng ba sọc đỏ, biểu tượng hồn thiêng sông núi; sự kiện đài phát thanh Việt Tân ở Hoa Kỳ, phổ biến nhiều bài mạt sát quân lực VNCH do tên Hà Dương Dực viết, gây bất bình tập thể quân nhân; đảng trưởng Đổ Hoàng Điềm lợi dụng cuộc họp với giới chức Hoa Kỳ tại Hoa Thịnh Đốn để đánh bóng chế độ Cộng Sản: "từ năm 1990, đảng Cộng Sản không còn phân biệt đối xử với người quốc gia", vụ ả "Robot tóc vàng Tim" vừa vét túi vừa hạ cờ vàng, cũng có bàn tay lông lá của các thanh viên Việt Tân, là điều dễ hiểu ... do đó, những tổ chức cơ sở Việt Tân nào đứng ra gây quỹ, với bình phong, danh nghĩa yểm trợ tài chánh cho các KHỐI trong nước, nhưng lại "ghét lá cờ vàng ba sọc đỏ" như bằng chứng nêu trên, thì hãy cẩn thận, kẻo bị những tổ chức cò mồi, tay sai Cộng Sản lừa đảo lần nữa. Mặt khác, tổ chức nầy vốn có "truyền thống lừa đảo" thì số tiền ấy đi về đâu? Nếu không chui vào túi riêng cũng vào tay những "nhà phản tỉnh theo đơn đặt hàng của đảng Cộng Sản", là tiếp tục nuôi dưỡng đảng cướp, thì "ngày trở về quê hương xa lắc lê thê, trót nghe theo lời u mê ...".

Những tổ chức nào vẫn hoạt động, được đảng "cho phép tồn tại" trong nước, dù có mối quan hệ mật thiết đến "bọn phản động nước ngoài" như băng đảng Việt Tân đều không thể tin được, đây cũng là lối cũ mà Mặt Trận Hoàng Cơ Minh tái áp dụng bằng hình thái khác. Một tay có thành tích "giựt hụi" nhiều lần, nay hắn thay đổi tên "doanh nghiệp" và mời gọi mọi người cùng nhau vô hụi lần nữa, có ai dám tin không? Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, rồi Liên Minh Việt Nam Tự Do, Hội Chuyên Gia ... từng lừa đảo đồng bào hải ngoại, nay băng đảng Việt Tân tiếp tục tổ chức gây quỹ, thu tiền, yểm trợ cho các Khối hoạt động trong nước, thì nên cảnh giác, để khỏi bị đánh lừa lần nữa "Việt Nam ơi! Việt Tân vẫn lừa đây!"./.
Danh sách "đặc công Việt Cộng nằm vùng tại hải ngoại"

Đây là danh sách lũ người chán ăn cơm quay ra ăn cứt đã được lũ thú cầm quyền Hà Nội phổ biến để vinh danh chúng!

Người đứng đầu và điều khiển danh sách này là: Thái-Thanh-Giản

Đặc Công Tuyên vận Việt Cộng:

• Bs. Kiều Quang Chấn-California, USA
• Bs. Nguyễn Ngọc Hương-Springvale
• Bs. Nguyễn Thị Thu Cúc-Richmond
• Bs. Trần Thanh Nhơn-Melbourne
• Bs.Hoàng Anh Dũng-Belgium
• Bs.Quỳnh Kiều-Cali
• Cao Huy Thuần-Pháp• Cao Lương Thiện-Si
• Cựu Nghị Nguyễn Sang-Melbourne
• Gs. Tâm Đàn-Úc
• Gs. Võ Kim Sơn-Bolsa, USA
• Gs.Tạ Văn Tài-USA
• Hoàng Nguyên Nhuận-Sydney
• Huỳnh Tấn Lê-Cali-HHHG
• Hà Dương Tường-Pháp
• Họa sĩ Dương Văn Thành- Thụy Điển
• Hồ Lê Khoa, Chồng Bs.Cúc-Clayton
• Hồ Tú Bảo-Nhựt
• Hồ Văn Xuân Nhi Jr.-California, USA
• Hồng Quang-USA
• Ks. Đỗ Anh Thư-San José, USA
• Lm. Nguyễn Đình Thi-Pháp
• Ls. Nguyễn Hữu Liêm-USA
• Lê Văn Chiêu-California, USA
• Lê Văn Hướng-San José, USA
• Lương Cần Liêm-Pháp
• Nguyễn Cao Kỳ-USA
• Nguyễn Mỹ Lý-Úc
• Nguyễn Văn Hiếu-Melbourne
• Nguyễn Xuân Hoàng-California, USA
• Nguyễn Xuân Thu- Melbourne
• Phan Mạnh Lương-USA
• Phan Văn Giưỡng-St Albans
• Phạm Trọng Luật-Pháp
• Phạm Văn Minh-Sydney
• Thích Giác Nhiên-Houston, Texas, USA
• Thích Hạnh Tấn-Đức
• Thích Minh Tâm-Úc
• Thích Mãn Giác-USA
• Thích Nguyên Hạnh-USA
• Thích Như Điển-Đức
• Thích Phước Huệ-VESAK-Sydney
• Thích Phước Tấn-Melbourne
• Thích Quảng Ba-Canberra
• Trung Dung-V.Home Group-USA
• Trần Bình Nam-Úc
• Trần Hữu Dũng-Ohio, USA
• Trần Văn Thọ-Nhựt
• Ts. Huỳnh Hữu Tuệ-Canada
• Ts. Lâm Như Tạng-Sydney
• Ts. Lê Dũng Tráng-Pháp
• Ts. Lê Quang Bình-USA
• Ts. Lê Văn Tâm-Đức
• Ts. Nguyễn Văn Chuyển-Nhựt
• Ts. Phạm Gia Thụ-Canada
• Ts. Thái Kim Lan-Germany
• Ts. Trương Nguyễn Trân-Pháp
• Ts. Trần Minh Tâm-Thụy Sĩ
• Ts. Trần Tiễn Khanh-USA
• Ts. Đỗ Hữu Tâm-Irvine
• Vĩnh Hảo-Houston
• Vũ Quang Việt-LHQ
• Vũ Đức Vượng-San José, USA
• Đoàn Thị Thanh Tâm-Úc
• Đặng Văn Hiền- Sydney-VESAK
Accurate Trend Forecaster: Food Riots, Tax Rebellions, Revolution in USA by 2012

America's most prescient trend forecaster, Gerald Celente, has a grim forecast for America's future. He predicts a complete collapse in the economy sparking squatter rebellions, food riots, tax rebellions, job marches, and unparalleled social upheaval in a mere four years. By December 2012 the consumer Christmas will be a memory only and getting enough food will be top of people's minds rather than buying presents. He says the precipitous slide the USA has entered over the last few years will culminate with America plunging to the status of an undeveloped nation.
Reading this you may think this man a dangerous flake, and his ideas preposterous, but his rate of accuracy on major predictions is considered uncanny by many, and down right scary by most. Here's just a few comments from major news sources that will put this man, and his company, Trend Research Institute's reliability and credibility into a spine chilling context:
"When CNN wants to know about the Top Trends, we ask Gerald Celente."
— CNN Headline News

"A network of 25 experts whose range of specialties would rival many university faculties."
— The Economist

"Gerald Celente has a knack for getting the zeitgeist right."
— USA Today

"There's not a better trend forecaster than Gerald Celente. The man knows what he's talking about."
- CNBC

"Those who take their predictions seriously ... consider the Trends Research Institute."
— The Wall Street Journal

"Gerald Celente is always ahead of the curve on trends and uncannily on the mark ... he's one of the most accurate forecasters around."
— The Atlanta Journal-Constitution

"Mr. Celente tracks the world's social, economic and business trends for corporate clients."
— The New York Times

"Mr. Celente is a very intelligent guy. We are able to learn about trends from an authority."
— 48 Hours, CBS News

"Gerald Celente has a solid track record. He has predicted everything from the 1987 stock market crash and the demise of the Soviet Union to green marketing and corporate downsizing."
— The Detroit News

"Gerald Celente forecast the 1987 stock market crash, 'green marketing,' and the boom in gourmet coffees."
— Chicago Tribune

"The Trends Research Institute is the Standard and Poors of Popular Culture."
— The Los Angeles Times

"If Nostradamus were alive today, he'd have a hard time keeping up with Gerald Celente."
— New York Post

This should dispel any notion that this doomsday scenario is just sensationalism by another drug addled lunatic seeking his fifteen minutes of fame. Mr. Celente and his company's reputation and incomes ride on the reliability of the information they provide. Read on, it's a lot to fathom!

The man who predicted the 1987 stock market crash and the fall of the Soviet Union is now forecasting revolution in America, food riots and tax rebellions - all within four years, while cautioning that putting food on the table will be a more pressing concern than buying Christmas gifts by 2012.

Gerald Celente, the CEO of Trends Research Institute, is renowned for his accuracy in predicting future world and economic events, which will send a chill down your spine considering what he told Fox News this week.

Celente says that by 2012 America will become an undeveloped nation, that there will be a revolution marked by food riots, squatter rebellions, tax revolts and job marches, and that holidays will be more about obtaining food, not gifts.

"We're going to see the end of the retail Christmas....we're going to see a fundamental shift take place....putting food on the table is going to be more important that putting gifts under the Christmas tree," said Celente, adding that the situation would be "worse than the great depression".

"America's going to go through a transition the likes of which no one is prepared for," said Celente, noting that people's refusal to acknowledge that America was even in a recession highlights how big a problem denial is in being ready for the true scale of the crisis.

Celente, who successfully predicted the 1997 Asian Currency Crisis, the subprime mortgage collapse and the massive devaluation of the U.S. dollar, told UPI in November last year that the following year would be known as "The Panic of 2008," adding that "giants (would) tumble to their deaths," which is exactly what we have witnessed with the collapse of Lehman Brothers, Bear Stearns and others. He also said that the dollar would eventually be devalued by as much as 90 per cent.
The consequence of what we have seen unfold this year would lead to a lowering in living standards, Celente predicted a year ago, which is also being borne out by plummeting retail sales figures.

The prospect of revolution was a concept echoed by a British Ministry of Defence report last year, which predicted that within 30 years, the growing gap between the super rich and the middle class, along with an urban underclass threatening social order would mean, "The world's middle classes might unite, using access to knowledge, resources and skills to shape transnational processes in their own class interest," and that, "The middle classes could become a revolutionary class."

In a separate recent interview, Celente went further on the subject of revolution in America.

"There will be a revolution in this country," he said. "It's not going to come yet, but it's going to come down the line and we're going to see a third party and this was the catalyst for it: the takeover of Washington, D. C., in broad daylight by Wall Street in this bloodless coup. And it will happen as conditions continue to worsen."

"The first thing to do is organize with tax revolts. That's going to be the big one because people can't afford to pay more school tax, property tax, any kind of tax. You're going to start seeing those kinds of protests start to develop."

"It's going to be very bleak. Very sad. And there is going to be a lot of homeless, the likes of which we have never seen before. Tent cities are already sprouting up around the country and we're going to see many more."

"We're going to start seeing huge areas of vacant real estate and squatters living in them as well. It's going to be a picture the likes of which Americans are not going to be used to. It's going to come as a shock and with it, there's going to be a lot of crime. And the crime is going to be a lot worse than it was before because in the last 1929 Depression, people's minds weren't wrecked on all these modern drugs – over-the-counter drugs, or crystal meth or whatever it might be. So, you have a huge underclass of very desperate people with their minds chemically blown beyond anybody's comprehension."

http://www.liveleak.com/view?i=1ad_1226630673

Blog Archive