Saturday, November 27, 2021

NÓI CHUYỆN THUẾ VỚI SBTN

Tuần rồi, kẻ này nhận được một email của một cụ vẹt nặng gửi thẳng tới Vũ Linh một link của một cuộc nói chuyện về thuế trên SBTN, với lời thách thức “VL nghe để hiểu về thuế đi”. Cuộc nói chuyện này được đám vẹt tị nạn tung hô như đã “đập tan luận điệu mọi người sẽ bị tăng thuế”.

VL này tò mò, nên cũng vào nghe thử. Cuộc nói chuyện này có 2 phần, phần 1 nói nhiều về thuế, đáng nghe hơn dù sai bét; phần 2, có lẽ cạn ý nên nói lang bang chuyện ngoài đề, phần lớn là phần của một ông ‘bác sĩ’ sỉ vả chửi bới lung tung, kể cả nhái giọng bắc để miệt thị… dân Bắc Kỳ (!), không đáng coi.

Kết quả: lại mất thời giờ nghe nói nhảm.

Bình thường, kể từ ngày SBTN phán người Việt tị nạn ở Mỹ không có quyền chống cộng, kẻ này KHÔNG coi SBTN nữa. Tivi nhà không bỏ tiền ra mua đài SBTN nên không coi được, mà kẻ này cũng không bao giờ vào YouTube coi những đoạn phim ngắn của SBTN được tải lên vì biết mỗi lần coi là SBTN lại có thêm tí tiền. Ngoại trừ một vài trường hợp hiếm hoi muốn coi các cụ vẹt tị nạn nói nhảm chuyện gì. Không muốn mất thời giờ nghe lảm nhảm chuyện nhảm.

Cuộc nói chuyện trong chương trình “Đối Diện Sự Thật’ có ba người: một nhà báo của SBTN dẫn dắt cuộc nói chuyện, một ông tự nhận là bác sĩ, tên là Ngô Bá Định, và một anh tự giới thiệu là một chuyên gia về thuế, có nhiều bằng cấp về sổ sách khai thuế, tên là Peter Trương.

Xin miễn bàn về người dẫn dắt chương trình. Quan điểm chính trị của SBTN và người của SBTN dẫn dắt chương trình, kẻ này nghĩ sao đã nói qua rồi, miễn bàn thêm.

Về anh chuyên gia thuế PT, anh này tương đối trẻ, có lẽ thuộc loại tị nạn thế hệ hai, nói tiếng Việt không chạy nên chêm thêm nhiều tiếng Mỹ. Bỏ nhiều thời giờ để khoe bằng cấp Mỹ, nghe rất oai. Anh này đúng là chuyên gia, nói chuyện về kỹ thuật kế toán, kiểu như tỷ lệ “zero chấm mấy phần trăm” ("zero chấm mấy phần trăm" là ngôn ngữ Mỹ, tiếng Việt nói là "không phẩy mấy phần trăm"; tiếng Việt dùng dấu phẩy), nhưng hiển nhiên không có cái nhìn xa hơn hay hiểu biết sâu xa hơn về hệ quả của thuế, ngoài các con số và ngoài việc nhai lại những lập luận cấp tiến.

Anh bác sĩ NBĐ thì hiển nhiên mù tịt về thuế, đóng vai trò ‘cổ võ viên’ giống như ‘cheerleaders’ trong football Mỹ, chỉ biết ngồi gật gù, vỗ tay, cười dả lả phụ họa, phụ đề một chiều, và chề môi miệt thị “người Việt ta gian manh, gian lận đủ thứ” (anh ta chắc không phải người Việt?!),…, có lúc 'dzô cơ' nói quá nhiều, không ngừng về 'cái tôi' bị ông dắt chương trình cắt ngang. Chủ ý là công kích những người không mê Biden là bọn chuyên “xuyên tạc, bóp méo, bán nước hại dân, lừa bịp cộng đồng”, và hô hào cần phải “đả cẩu” đám này. “Đả cẩu”??? Ông bác sĩ coi những người khác ý là “cẩu” hết? Sao oai quá vậy? Kèm theo giọng điệu, cử chỉ, cái cười hết sức ngạo mạn khinh người. Với một ‘cheerleader’ phản cảm như vậy, chẳng mấy ai muốn coi trận football nữa.

Trước hết, phải nói ngay, vấn đề thuế nói riêng và kinh tế nói chung là những vấn đề cực kỳ phức tạp khó hiểu, nhưng lại rất thời thượng, thường được rất nhiều người thích bàn tới.

Kinh tế là cái ngành đụng thẳng đến túi tiền và cuộc sống của thiên hạ, ai cũng muốn biết vì lo cho túi tiền của mình. Vả lại, nói chuyện kinh tế có vẻ rất dễ, ai nói giời nói đất gì cũng được. Chính mấy ông chuyên gia kinh tế nói chuyện với nhau lúc nào cũng cãi nhau hơn mổ bò. Và cuối cùng, kinh tế có vẻ như là một đề tài mà đã là trí thức thì bắt buộc phải nói tới, dù chẳng biết gì. Nhà báo dù là chuyên viết về du lịch ngắm phong cảnh, hay ngay cả bác sĩ, dù là bác sĩ chữa cảm cúm, sổ mũi, … muốn chứng minh tài giỏi thông thái của mình thì phải bàn về kinh tế, chứ bàn về phong cảnh hay chuyện cảm cúm thì quá tầm thường. Thử tưởng tượng kẻ này, chưa một ngày học về cách bôi thuốc đỏ lên vết muỗi cắn, viết bài phê bình kỹ thuật mổ óc, xem thiên hạ sẽ nghĩ sao? Phục sát đất hay chề môi cười khẩy?

Ở đây phải nói ngay, cá nhân tôi quen biết thân thiết rất nhiều bác sĩ, trong gia đình có 3 bác sĩ, bạn học cũng không thiếu, và cả trưởng thượng cũng có biết, thực sự đáng kính trọng về hiểu biết cũng như tư cách hơn tôi xa, vẫn thường bàn về chuyện kinh tế, không có gì đáng chê trách, nhất là khi họ bù đầu lo chữa bệnh thay vì lên TV bốc phét chuyện mình mù tịt.

Trở lại câu chuyện “Đối Diện Sự Thật”, nội cái tên của chương trình, nghe đã cảm thấy mệt. Trong cõi đời ô trọc này mà lại có người tự cho mình là tiếng nói của sự thật được sao?

Như kẻ này đã viết quá nhiều lần, chuyện gì trong cõi đời này, nhất là chuyện chính trị, cũng có ít nhất hai mặt hay hai cách nhìn khác nhau, giống như đồng tiền, mặt nào là sự thật, mặt nào là dối trá? Mặt nào là người, mặt nào là ‘cẩu’? Hiến Pháp của xứ thành đồng tự do tư tưởng này bảo đảm tất cả mọi người đều có quyền có tiếng nói, nhưng không có nghĩa là chấp nhận bất cứ ai cũng có thể vỗ ngực tự nhận mình mới là tiếng nói của sự thật, của hiểu biết, còn người khác là ‘cẩu’ hết.

Bây giờ, ta bàn về nội dung cuộc nói chuyện trên SBTN. Chỉ bàn vài điểm chính thôi.

Điểm đầu tiên phải nhấn mạnh: luật thuế mới chưa được phê chuẩn thành luật nên chưa ai biết thuế xuất mới là bao nhiêu, ai tăng ai không. Bàn bây giờ có vẻ hơi quá sớm, không chính xác. Nhưng hiển nhiên SBTN chẳng mấy thắc mắc về chuyện chính xác kỹ thuật vì chủ đích là muốn bào chữa việc cụ Biden tăng thuế thôi, nhấn mạnh cụ Biden chỉ muốn tăng thuế triệu phú thôi, còn dân tị nạn nghèo thì phẻ ru, khỏi lo gì cho mệt. Con số chính xác là chiệng nhỏ.

A. Dân nghèo không bị tăng thuế, chỉ được tăng trợ cấp phúc lợi
Theo anh chuyên gia thuế PT, kế hoạch kinh tế của cụ Biden không phải là tăng thuế người nghèo mà trái lại là giúp người nghèo, bằng cách cho họ trợ cấp đủ loại. Thí dụ điển hình anh ta nêu ra là việc cụ Biden muốn trả tiền tiền giữ trẻ để vợ chồng có thể đi làm, kiếm thêm ít tiền.

Ở đây, anh chuyên gia nói không sai lắm, đúng là cụ Biden chỉ muốn tăng trợ cấp cho nhà nghèo thôi. Nhưng chỉ đúng trên nguyên tắc, không đúng trên thực tế vì chính sách của cụ Biden có hậu quả mà anh chuyên gia làm sổ sách không nhìn thấy hay không muốn nhìn thấy.

Từ thời con người biết tổ chức sống chung với nhau, người ta đã hiểu muốn sống chung với nhau, phải hợp tác với nhau, chung sức làm những chuyện công ích chung. Nhưng cũng từ đó mà nẩy sinh ra tranh cãi con người sống chung với nhau, phải đóng góp tới đâu? Đâu là giới hạn của quyền lợi riêng của mỗi người, so với quyền lợi chung của cả xã hội. Và đó chính là chính là điểm then chốt chia cách quan điểm tự do tư bản và xã hội chủ nghĩa.

Quan điểm tự do tư bản coi trọng trách nhiệm và sáng tạo cá nhân nên muốn quyền hạn của cá nhân càng nhiều càng xa càng tốt. Ngược lại, quan điểm xã nghĩa cho rằng nhân loại nói chung rất ích kỷ, chỉ có các công chức của Nhà Nước mới có thể điều hòa quyền lợi của tất cả và lo đồng đều, công bằng cho tất cả.

Cái mâu thuẫn kẻ này không hiểu nổi trong quan điểm xã nghiã là tại sao cùng một con người, để cho anh ta tự do thì lại rất ích kỷ, tranh ăn để sống, nhưng đội mũ công chức Nhà Nước lên đầu thì lại biến ngay thành một người vị tha nhất, chỉ biết lo cho tất cả mọi người mà quên thân mình? Tại sao những người giàu tất tần tật đều là những người xấu, tàn ác, sẵn sàng bóc lột người khác, trong khi những anh bần cố nông luôn luôn là những người tốt, giàu lòng nhân đạo, do đó chế độ chỉ tốt khi các anh bần cố nông cai quản? Kẻ này nghĩ vẩn vơ, thiên hạ tốt hay xấu chẳng liên quan bao nhiêu tới giàu hay nghèo, giàu thì tốt cũng có mà xấu cũng không thiếu, nghèo cũng không khác, tốt đầy dẫy mà xấu cũng tràn lan. Tốt xấu chẳng liên quan gì đến giai cấp xã hội.

Nhưng quan điểm xã nghĩa thì cứ khư khư đám nhà nghèo ngồi chung, truy diệt đám nhà giàu, giết chúng hết hay hốt hết tiền của chúng thì mọi chuyện mới là lý tưởng. Khi xưa Lê-Nin, Mao, Hồ,... đòi giết hết đám nhà giàu, tư sản mại bản, trí phú địa hào. Bây giờ, xã nghĩa văn minh hơn, không đòi giết ai, chỉ đòi lấy hết của cải thôi.

Cụ Biden và cả đảng DC cũng sống trong cái quan điểm quái dị đó, mặc dù cụ Biden và tất cả các vị lãnh đạo chóp bu của đảng DC, tất cả đều là triệu phú hết, chẳng một anh chị nào là bần cố nông hết. Thế nghĩa là gì?

Nghĩa là cả đám lãnh đạo DC chỉ là giả dối, triệu phú hết nhưng lại thích đội cái mũ chống nhà giàu lo cho dân nghèo để lừa dân nghèo không hơn không kém.

Họ lo cho dân nghèo bằng cách tặng quà mệt nghỉ, mà cái hay là tiền mua quà do họ móc từ túi dân chứ túi của họ thì may kín mít lại, không ai lấy ra được một xu. Không khác gì họ chống việc xây tường bảo vệ nước Mỹ trong khi lo xây tường bảo vệ nhà riêng của mình. Hay hô hào giải tán cảnh sát bảo vệ dân nhưng lại thuê thêm cảnh sát tư bảo vệ mình. Cái giả dối của đám DC thật lộ liễu nhưng họ bất cần vì họ biết vì tính phe đảng, nhiều người vẫn mù quáng nghe theo họ và nhắm mắt để không thấy có gì giả dối hết.

Nay 1.900 tỷ, mai 1.200 tỷ, mốt 1.750 tỷ, quà rớt không kịp nhặt. Anh chuyên gia thuế PT nói không sai lắm: dân nghèo chỉ lãnh trợ cấp mệt không nghỉ thôi, chứ chẳng phải sợ tăng thuế gì hết. Nhưng cái mà anh chuyên gia không nhìn thấy và không giải thích là không tăng thuế thì lấy tiền đâu để tặng trợ cấp tứ tung? Xin trả lời: lấy tiền qua loại thuế không có trong sổ sách thuế của anh ta.

Trên căn bản, anh ta chỉ nhìn thấy có hai loại thuế, nộp cho liên bang hay tiểu bang cũng vậy:

- Thuế trực thu là thuế người dân đóng thẳng cho Nhà Nước, là loại thuế trên lợi tức, thuế tiền già, thuế Medicare,… Dễ hiểu, ai cũng thấy, không cần bằng CPA.

- Thuế gián thu, tức là thuế do một trung gian thu giùm cho Nhà Nước. Tiêu biểu và rõ ràng nhất là thuế doanh thu sales tax, mỗi khi chúng ta đi mua hàng đều phải trả thêm cho tiệm bán, để tiệm này chuyển lại cho Nhà Nước. Cũng dễ hiểu và rõ ràng, và chẳng cần CPA luôn.

Nhưng có một loại thuế thứ ba, mà người ta gọi là thuế vô hình, là loại thuế không có sổ sách kế toán nào ghi nhận nên anh chuyên gia về thuế dù có bằng CPA vẫn không nhìn thấy và không bàn tới.

Cái thuế vô hình đầu tiên, như Diễn Đàn Trái Chiều đã bàn quá nhiều lần, đó là khả năng của những người bị đóng thuế chuyển cái thuế đó lên đầu người khác.

Anh chuyên gia nói chỉ những người có lợi tức trên một triệu đô mới bị tăng thuế, còn những người có lợi tức thấp hơn chẳng sao cả, là nói theo sự thật trên giấy tờ, nhưng sai trên thực tế. Anh này cho dù cả đời làm nghề khai thuế, vẫn chưa hiểu được trong đời sống kinh tế, không có khung, có hộp, có ngăn, trong đó chuyện gì xẩy ra trong cái hộp ‘nhà giàu’ chẳng ảnh hưởng gì đến cái hộp ‘nhà nghèo’. Anh ta không hiểu được thuế cũng chẳng khác gì vi khuẩn COVID, tăng thuế trên một tầng lớp quần chúng sẽ lây lan, đưa đến việc tất cả mọi người khác sẽ bị ảnh hưởng giây chuyền, phải trả thuế cao hơn, trực tiếp hay gián tiếp hay vô hình, qua cái kỹ thuật thông dụng là chuyển thuế lên đầu người khác.

Diễn đàn này đã bàn qua quá nhiều lần. Quý vị hẳn còn nhớ thí dụ anh chủ tiệm phở khu Bolsa bị tăng thuế, sẽ ‘thua me gỡ bài cào’, tìm cách gỡ tiền lại bằng cách tăng giá tô phở hay bớt vài lát thịt trong tô phở. Lát thịt bò bị cắt bớt chính là cái thuế vô hình mà người ăn phở phải trả thay cho chủ tiệm phở bị tăng thuế.

Thành ra nói chỉ có nhà giàu mới bị tăng thuế, còn trung lưu hay nghèo thì chẳng sao là nói láo, hay nói mà không biết mình nói gì.

Cái thuế vô hình thứ hai chính là lạm phát.

Từ ngày cụ Biden vào Tòa Bạch Ốc, giá cả tất cả mọi thứ đều tăng vọt, từ giá xăng đến giá vật liệu xây cất khiến giá thuê và mua nhà gia tăng, kẹt hệ thống cung cấp hàng hóa nên hàng hóa trở nên hiếm hoi, giá cả gia tăng. Trong tình trạng đó, mà cụ Biden đã tung ra một gói quà 1.900 tỷ hồi tháng 3, rồi gói 1.200 tỷ mới đây, và gói 1.750 tỷ còn đang rao bán, chỉ là đổ dầu vào lửa cho giá cả tăng thêm thôi.

Thua quý vị, quý vị đừng tin lời của Vũ Linh này mà hãy nghe ông Steven Rattner nói chuyện. Ông này là siêu chuyên gia kinh tế, cố vấn kinh tế của TT Obama chứ không phải bình loạn gia vớ vẩn của Diễn Đàn Trái Chiều đâu. Ông ta khẳng định nguyên do đầu giây mối nhợ -original sin- của nạn gia tăng giá cả hiện nay chính là gói quà thứ hai, không cần thiết, 1.900 tỷ của cụ Biden tặng cho dân tháng Ba vừa qua. Và chính ông Larry Summers, cựu bộ trưởng Ngân Khố của TT Clinton, và cựu cố vấn trưởng về kinh tế của TT Obama cũng xác nhận như vậy.

Việc tung tiền qua cửa sổ đã đưa đến hậu quả là tất cả giá cả, đặc biệt là giá nhu yếu phẩm như xăng, tiền nhà, tiền thực phẩm đều tăng. Cái tăng đó, các chuyên gia kinh tế gọi là thuế vô hình mà người dân phải đóng, mà ông chuyên gia thuế PT không nhìn thấy.

Mà đáng nói là cái thuế vô hình này lại là thứ thuế độc hại nhất vì nó đánh dân trung lưu và dân nghèo mạnh hơn xa đánh các triệu phú. Như DĐTC đã từng bàn, giá thịt gà, trứng gà, gạo, và xăng…, tăng đồng loạt cho tất cả mọi người, bất kể giàu nghèo, như vậy khi những giá đó gia tăng, Bill Gates bị thiệt hại nặng hơn, hay chị bán vải đường Bolsa toát mồ hôi nhiều hơn? Khi đổ xăng, nhìn giá xăng nhẩy nhanh như chớp, Bill Gates hay chị bán vải, tim ai nhẩy thình thịch?

Quý vị cứ tính thử xem người dân có lợi hay chịu thiệt thòi qua các gói quà trợ cấp khổng lồ của cụ Biden. Họ nhận được bao nhiêu trợ cấp? Có đủ để bù đắp gia tăng của vật giá không? Tiền già tăng 6% so sánh như thế nào với giá xăng tăng 60%? Vâng, giá xăng tăng là có tiền thêm cho các đại tập đoàn dầu xăng, nhưng các tập đoàn này sẽ phải nộp lại tới 28% tiền lời cho cụ Biden trong khi các ông chủ phải dâng lại 39,6% lợi tức cho cụ Biden. Tức là cái gia tăng tiền xăng được các đại tập đoàn dầu xăng chia ăn với Nhà Nước. để Nhà Nước cho tay phải, lấy lại tay trái, hay chính xác hơn, vồ lại bằng cả hai tay luôn.

Điểm nữa mà anh chuyên gia thuế có vẻ rất mê, ca tụng mệt nghỉ, là việc cụ Biden tính trả tiền giữ trẻ để bố mẹ rảnh tay đi làm. Mặt trái của việc này chính là việc phá nền tảng gia đình. Bố mẹ đi làm gửi con trong nhà giữ trẻ dĩ nhiên là tốt trên phương diện tài chánh, nhưng có hại lớn cho tình gia đình khi bố mẹ chú tâm chạy theo đồng tiền, bỏ con cái cho nhà giữ trẻ trông. Trẻ con trong tuổi đi nhà giữ trẻ cần bố mẹ bên cạnh hơn bất cứ tuổi nào khác, nhưng phe cấp tiến và cụ Biden lại muốn chính lúc đó là lúc nên bắt đầu lôi chúng ra khỏi sự thống trị của bố mẹ dưới chiêu bài giúp bố mẹ rảnh tay đi làm có tiền. Diễn đàn này đã từng nhận định chủ trương của phe cấp tiến là lôi con cái ra khỏi vòng tay gia đình của bố mẹ để chuyển cho thầy cô lo, theo đúng chủ trương cấy người, tẩy não đám trẻ của Nhà Nước xã nghĩa. Khiá cạnh này, anh chuyên gia thuế có nghĩ đến không?

B. Chỉ là mang thuế về mức cũ sớm hơn thôi
Vẫn theo anh chuyên gia, kế hoạch của cụ Biden là chỉ những người có lợi tức trên một triệu đô một năm mới bị tăng thuế từ mức hiện hữu là 37% lên tới mức 39,6% cụ Biden đề nghị.

Anh chuyên gia này có cách giải thích nghe rất vui tai. Anh ta nói luật giảm thuế xuống 37% của Trump chỉ là chuyện tạm thời, và tới năm 2025, mức thuế tối đa sẽ tự động tăng lại về mức 39,6%, nghĩa là “cụ Biden không hề tăng thuế lên 39,6% mà chỉ là mang mức thuế 37% trở về 39,6% sớm hơn vài năm thôi”.

Chuyện tự động tăng lại hay không thì không ai biết, chỉ biết luật giảm thuế của TT Trump có hiệu lực tới 2025 đúng như anh chuyên gia nói, nhưng chuyện gì xẩy ra sau đó thì chẳng ai biết, có thể luật giảm thuế được gia hạn, hay thuế được giảm hơn nữa, hay tăng lên lại, Trạng Trình sống lại cũng chẳng biết được. Chỉ biết được nếu Trump làm tổng thống năm 2025 thôi.

Vặn vẹo cụ Biden KHÔNG tăng thuế mà chỉ trở lại mức thuế cao cũ “sớm hơn” là cách ngụy biện rẻ tiền, khôi hài, và ấu trĩ không bịp được thằng cháu nội 8 tuổi của tôi. Tại sao cụ Biden không tăng thuế “muộn hơn” vài năm cho thiên hạ nhờ!

C. Tính thuế cho “fair”
Anh chuyên gia cho rằng việc tăng thuế nhà giàu chỉ là công bằng, “fair’! Đúng sách vở biện bạch của phe cấp tiến. Anh ta biện luận “một triệu phú có bạc triệu đầu tư, không làm gì hết, ngồi hưởng tiền lãi, đóng 20% thuế, trong khi một người lao động làm việc đổ mồ hôi hột cũng đóng 20% thuế, thật là không công bằng”.

Anh chuyên gia thuế nói đám nhà giàu chẳng làm gì, chẳng nhấc một ngón tay cái lên để làm bất cứ chuyện gì, ngồi ăn tiền lãi đầu tư, là nhìn mà không thấy. Câu hỏi là anh triệu phú ngồi lãnh số tiền lãi đó, nguyên thủy làm sao có số tiền đó để mà ngồi lãnh tiền lãi? Không kể một nhúm triệu phú may mắn trúng số, hay những tên ăn cướp ăn cắp, hầu hết các triệu phú Mỹ đều là những người chẳng những có tài hơn người, mà còn làm việc cật lực mới thành nhà giàu. Bill Gates sinh ra trong một gia đình trung lưu rất bình thường, khi còn là học sinh, ban ngày đi học, ban đêm thức trắng đêm vùi đầu vào computer viết chương trình. Khi tung ra Microsoft, có ngay bạc triệu, nhưng vẫn làm việc trung bình 18-20 tiếng đồng hồ một ngày. Chẳng có chuyện ngồi rung đùi đếm tiền mà chẳng làm gì hết. Bây giờ chỉ vì anh ta có tiền, là thiên hạ có quyền đè sấn anh ta lấy tiền mồ hôi nước mắt của anh ta, vậy gọi là “fair” sao?

Chưa kể cái công của anh ta thành lập Microsoft, từ đó đến nay đã giúp bao nhiêu người có công ăn việc làm? Hiện nay Microsoft có hơn 182.000 nhân viên, tức là đang cung cấp tiền nuôi sống hơn 182.000 gia đình. Nếu kể luôn những người từ ngày Microsoft ra đời, đã đi làm mà đã nghỉ, con số có lẽ lên đến cả triệu người. Cái công tạo công ăn việc làm đó có đáng kể không? Hay ta cứ tiếp tục tố khổ Bill Gates tàn bạo, ngồi mát ăn bát vàng, tìm mọi cách hợp pháp để giựt hết tiền của anh ta?

Ta coi lại vài thống kê về thuế.

- Số 1% người giàu nhất đóng tới 40% tổng số thuế Nhà Nước thu vào;

- Số 10% người giàu nhất đóng tới 70% tổng số thuế Nhà Nước thu vào;

- Gần một nửa dân Mỹ, 47% chẳng đóng một xu thuế nào.

Thế thì định nghĩa thế nào là ‘fair’? Bắt số 10% giầu nhất đóng hết 100% thuế để 90% số dân còn lại đóng zero thuế chăng?

Mà khi anh chuyên gia nói cả hai người, anh lao động đổ mồ hôi và anh triệu phú ngồi phẩy quạt lãnh tiền lãi đầu tư, đều đóng thuế ngang nhau ở mức 20% là … nói láo, đánh lận con đen. Hay chính xác hơn là so sánh trái cam với trái táo, Mỹ gọi là comparing orange to apple.

Thuế anh lao động đóng là thuế lợi tức đánh trên lương của anh ta, tiếng Mỹ gọi là active income, lợi tức tích cực. Thuế anh nhà giàu đóng mà PT nói tới là thuế trên lãi đầu tư, Mỹ gọi là passive income, lợi tức thụ động. Cả hai thứ lợi tức đều có rất nhiều loại với mức thuế khác nhau từ 10% tới 37%, không phải tất cả đều là 20% như anh chuyên gia nói. Nói anh lao động và anh triệu phú đều đóng 20% là nặn ra hai trường hợp có vẻ như tương tự để ngụy biện.

Lợi tức thụ động, tiêu biểu là tiền lãi từ tiết kiệm hay đầu tư, một lần nữa, không phải là tiền trên trời rớt xuống. Đó có thể là tiền đã dành dụm cả đời đi làm, bây giờ về hưu đầu tư đâu đó để có thêm tiền sống chứ tiền già SSA không đủ sống. Là tiền còn lại sau khi cả đời đã đóng thuế rồi, bây giờ lại bị đánh thuế lần thứ hai. Dựa trên ví dụ của anh chuyên gia, khi đi làm, tôi đóng 20% thuế, nếu không dành dụm gì hết, về già ăn tiền già, hết chuyện, không phải đóng thuế gì thêm. Nếu để dành được ít tiền, mang đi đầu tư, lại phải đóng thêm 20% thuế nữa trên tiền lãi từ tiền dành dụm. Tức là bị đánh thuế lợi tức hai lần. Lần đầu khi lãnh lương đóng 20% thuế, lần thứ nhì, nếu chắt chiu để dành sanh lãi, lại bị đóng thuế 20% nữa. Anh chuyên gia so sánh cái 20% đầu của anh lao động với 20% sau của anh triệu phú mà không đủ lương thiện nói cho rõ anh triệu phú trước đó cũng đã đóng 20% thuế rồi (trong giả thuyết chỉ có một mức thuế 20% thôi).

Trường hợp ông triệu phú cũng không khác mấy. Ví dụ như Bill Gates, khi còn đi làm vẫn lãnh lương và vì rất nhiều tiền nên đóng thuế tới 37%, chứ không phải 20%. Khi về hưu, không đi làm nữa, sống bằng tiền lãi do tiết kiệm hay cổ tức -dividends- từ cổ phần Microsoft, là công ty xây dựng từ mồ hôi cả đời anh ta, đóng thêm 20% như trong ví dụ của anh chuyên gia. Tức là cũng đã đóng thuế hai lần trên công việc cầy cuốc của anh ta. Chứ không phải ngồi rung đùi, tự nhiên có tiền trên trời rơi xuống rồi đóng thuế có 20% như anh chuyên gia nói láo.

Chưa kể 20% là tỷ lệ, chứ con số tiền khác nhau rất xa.

Anh lao động lãnh lương 60.000 đô, đóng thuế 20% hay 12.000 đô; trong khi anh triệu phú lãnh 1.000.000 đô, đóng thuế 20% hay 200.000 đô. 12.000 đô khác rất xa 200.000 đô, chứ không ngang nhau như anh chuyên gia ám chỉ rồi cho là không ‘fair’.

Thưa quý vị, cá nhân tôi, khi được hưởng đủ thứ tiện nghi xã hội, như đường xá, cầu cống, điện nước, được cảnh sát và quân đội bảo vệ, được hưởng bảo hiểm y tế, mua thuốc rẻ tiền, được trợ cấp đủ loại, mà lại chẳng đóng góp gì, chẳng đóng một xu thuế nào, chỉ muốn đè cổ ông Bill Gates bắt ông trả thuế thêm để tôi được hưởng nhiều hơn nữa, xin lỗi quý vị, tôi không cảm thấy vui sướng hay hãnh diện gì hết, trái lại, rất áy náy, có cảm tưởng như mình là một thứ … ký sinh trùng đang cố đấm ăn xôi không hơn không kém. Tôi nghĩ tuyệt đại đa số thiên hạ đều có dư thừa tự trọng để không ai muốn làm ký sinh trùng hết.

Ở đây, cũng phải nói thêm, cuộc thảo luận một chiều về thuế của SBTN đã có một thiếu sót quan trọng nhất: không bàn đến việc tăng thuế trên lợi nhuận công ty, vì cuộc nói chuyện có thể là có mục đích mỵ dân, nói chuyện cho dân tị nạn nghèo thôi, mà cũng có thể vì những ca sĩ trong cuộc đối thoại đó không hiểu gì nhiều về thuế công ty để bàn.

Tranh cãi lớn nhất giữa hai phe DC và CH không phải là chuyện mức thuế cá nhân tối đa 39,6% đánh trên một nhúm triệu phú, mà là việc tăng thuế lợi nhuận công ty từ 21% lên tới 28%, tăng tới 1/3, như cụ Biden đề nghị trong gói quà thứ nhì. Vì chính cái tăng thuế này mới là việc quan trọng thật sự, có hệ quả lớn nhất trong kinh tế.

Cái tăng thuế này nếu không bắt họ đóng cửa kinh doanh, dọn ra ngoài nước, khiến dân Mỹ mất công ăn việc làm, thì cũng sẽ bắt các đại công ty phải chuyển thuế lên đầu người tiêu thụ bằng cách tăng giá sản phẩm của họ, khiến lạm phát trầm trọng hơn. Nhưng quan trọng hơn, tăng thuế công ty kiểu này sẽ giết tiểu thương và trung thương vì họ không dọn ra ngoài nước được cũng khó chuyển thuế lên người tiêu thụ hơn các đại công ty. Chẳng hạn ông chủ tiệm phở khu Bolsa không thể đóng tiệm, đi mở tiệm phở tại Mexico, mà cũng khó có thể tăng giá tô phở lên thêm 1/3. Đây chính là điểm vì sao toàn thể phe CH trong thượng viện, và hai nghị sĩ Joe Manchin và Kyrsten Sinema của đảng DC chống đối gói quà thứ nhì.

Tóm lại, cuộc nói chuyện trên SBTN có mục đích bào chữa việc tăng thuế nhà giàu của cụ Biden là hợp tình hợp lý, “fair”, và dân tị nạn nghèo chẳng có gì phải sợ vì chẳng bị tăng một xu thuế nào, mà lại còn được thêm đủ loại trợ cấp.

Nếu tôi chỉ biết nghe theo hai ông bác sĩ và chuyên gia tung hứng qua lại thì tôi có cảm tưởng như mình đúng là đang sống trong thiên đàng của xã nghĩa, nơi nhà giàu phải đóng thêm thuế đến khi chỉ còn cái khố để nhà nghèo như tôi được mặc áo lông cừu. Thiên bất dung gian tụi nhà giàu, mà cũng không phụ lòng người nghèo. Wá đả! So sorry các cụ ơi, thực tế cuộc sống không bao giờ giống như giấc mộng Hồng Lâu hay Hắc Lâu.

Ông ‘bác sĩ’ NBĐ ra rả sỉ vả những người chống cụ Biden là “xuyên tạc, bóp méo, lừa cộng đồng,…” nhưng chính ông ta và đám Đối Diện Sự Thật, đã làm đúng những chuyện xuyên tạc, bóp méo, lừa cộng đồng,… này trong suốt hai cuộc nói chuyện về thuế. SBTN cuối cùng chỉ là cái loa của cụ Biden và đảng DC chứ chẳng liên quan gì đến... sự thật.

Vũ Linh

Friday, November 26, 2021

HAPPY THANKSGIVING!

Thế là một mùa Lễ Tạ Ơn nữa lại đến. Tôi vẫn còn nhớ, lần đầu tiên khi nghe nói về Lễ Tạ Ơn, tôi thầm nghĩ, "Dân ngoại quốc sao mà... "huởn" quá, cứ bày đặt lễ này lễ nọ, màu mè, chắc cũng chỉ để có dịp bán thiệp, bán hàng để người ta mua tặng nhau thôi, cũng là một cách làm business đó mà..."

Năm đầu tiên đặt chân đến Mỹ, Lễ Tạ Ơn hoàn toàn không có một chút ý nghĩa gì với tôi cả, tôi chỉ vui vì ngày hôm đó được nghỉ làm, và có một buổi tối quây quần ăn uống với gia đình.

Mãi ba năm sau thì tôi mới thật sự hiểu được ý nghĩa của ngày Lễ Tạ Ơn.
Thời gian này tôi đang thực tập ở một Pharmacy để lấy bằng Dược Sĩ. Tiệm thuốc này rất đông khách, cả ngày mọi người làm không nghỉ tay, điện thoại lúc nào cũng reng liên tục, nên ai nấy cũng đều căng thẳng, mệt mỏi, dễ đâm ra quạu quọ, và hầu như không ai có nổi một nụ cười trên môi.

Tiệm thuốc có một bà khách quen, tên bà là Josephine Smiley. Tôi còn nhớ rất rõ nét mặt rất phúc hậu của bà. Năm đó bà đã gần 80 tuổi, bà bị tật ở tay và chân nên phải ngồi xe lăn, lại bị bệnh thấp khớp nên các ngón tay bà co quắp, và bà lại đang điều trị ung thư ở giai đoạn cuối. Cứ mỗi lần bà đến lấy thuốc (bà uống hơn mười mấy món mỗi tháng, cho đủ loại bệnh), tôi đều nhìn bà ái ngại.

Vì thấy rất tội nghiệp cho bà, nên tôi thường ráng cười vui với bà, thăm hỏi bà vài ba câu, hay phụ đẩy chiếc xe lăn cho bà. Nghe đâu chồng bà và đứa con duy nhất bị chết trong một tai nạn xe hơi, còn bà tuy thoát chết nhưng lại bị tật nguyền, rồi từ đó bà bị bệnh trầm cảm (depressed), không đi làm được nữa, và từ 5 năm nay thì lại phát hiện ung thư. Mấy người làm chung trong tiệm cho biết là bà hiện sống một mình ở nhà dưỡng lão.

Tôi vẫn còn nhớ rất rõ vào chiều hôm trước ngày lễ Thanksgiving năm 1993, khi bà đến lấy thuốc. Bỗng dưng bà cười với tôi và đưa tặng tôi tấm thiệp cùng một ổ bánh ngọt bà mua cho tôi. Tôi cám ơn thì bà bảo tôi hãy mở tấm thiệp ra đọc liền đi.

Tôi mở tấm thiệp và xúc động nhìn những nét chữ run rẩy, xiêu vẹo:

Dear Thanh,
My name is Josephine Smiley, but life does not "smile" to me at all. Many times I wanted to kill myself, until the day I met you in this pharmacy. You are the ONLY person who always smiles to me, after the death of my husband and my son. You made me feel happy and help me keep on living. I profit this Thanksgiving holiday to say "Thank you", Thanh.
Thank you, very much, for your smile...

Rồi bà ôm tôi và bà chảy nước mắt. Tôi cũng vậy, tôi đứng mà nghe mắt mình ướt, nghe cổ họng mình nghẹn... Tôi thật hoàn toàn không ngờ được rằng, chỉ với một nụ cười, mà tôi đã có thể giúp cho một con người có thêm nghị lực để sống còn.

Đó là lần đầu tiên, tôi cảm nhận được cái ý nghĩa cao quý của ngày lễ Thanksgiving.

Ngày Lễ Tạ Ơn năm sau, tôi cũng có ý ngóng trông bà đến lấy thuốc trước khi đóng cửa tiệm. Thì bỗng dưng một cô gái trẻ đến tìm gặp tôi. Cô đưa cho tôi một tấm thiệp và báo tin là bà Josephine Smiley vừa mới qua đời 3 hôm trước.. Cô nói là lúc hấp hối, bà đã đưa cô y tá này tấm thiệp và nhờ cô đến đưa tận tay tôi vào đúng ngày Thanksgiving. Và cô ta đã có hứa là sẽ làm tròn ước nguyện sau cùng của bà. Tôi bật khóc, và nước mắt ràn rụa của tôi đã làm nhòe hẳn đi những dòng chữ xiêu vẹo, ngoằn nghèo trên trang giấy:

My dear Thanh,
I am thinking of you until the last minute of my life.
I miss you, and I miss your smile...
I love you, my "daughter".. .

Tôi còn nhớ tôi đã khóc sưng cả mắt ngày hôm đó, không sao tiếp tục làm việc nổi, và khóc suốt trong buổi tang lễ của bà, người "Mẹ American" đã gọi tôi bằng tiếng "my daughter"...

Trước mùa Lễ Tạ Ơn năm sau đó, tôi xin chuyển qua làm ở một pharmacy khác, bởi vì tôi biết, trái tim tôi quá yếu đuối, tôi sẽ không chịu nổi niềm nhớ thương quá lớn, dành cho bà, vào mỗi ngày lễ đặc biệt này, nếu tôi vẫn tiếp tục làm ở pharmacy đó.

Mãi cho đến giờ, tôi vẫn còn giữ hai tấm thiệp ngày nào của người bệnh nhân này. Và cũng từ đó, không hiểu sao, tôi yêu lắm ngày Lễ Thanksgiving, có lẽ bởi vì tôi đã "cảm" được ý nghĩa thật sự của ngày lễ đặc biệt này.

Thông thường thì ở Mỹ, Lễ Tạ Ơn là một dịp để gia đình họp mặt. Mọi người đều mua một tấm thiệp, hay một món quà nào đó, đem tặng cho người mình thích, mình thương, hay mình từng chịu ơn.. Theo phong tục bao đời nay, thì trong buổi họp mặt gia đình vào dịp lễ này, món ăn chính luôn là món gà tây (turkey).

Từ mấy tuần trước ngày Lễ TẠ ƠN, hầu như chợ nào cũng bày bán đầy những con gà tây, gà ta, còn sống có, thịt làm sẵn cũng có... Cứ mỗi mùa Lễ Tạ Ơn, có cả trăm triệu con gà bị giết chết, làm thịt cho mọi người ăn nhậu.

Người Việt mình thì hay chê thịt gà tây ăn lạt lẽo, nên thường làm món gà ta, “gà đi bộ.” Ngày xưa tôi cũng hay ăn gà vào dịp lễ này với gia đình, nhưng từ ngày biết Đạo, tôi không còn ăn thịt gà nữa.. Từ vài tuần trước ngày lễ, hễ tôi làm được việc gì tốt, dù rất nhỏ, là tôi lại hồi hướng công đức cho tất cả những con gà, tây hay ta, cùng tất cả những con vật nào đã, đang và sẽ bị giết trong dịp lễ này, cầu mong cho chúng thoát khỏi kiếp súc sanh và được đầu thai vào một kiếp sống mới, tốt đẹp và an lành hơn.

Từ hơn 10 năm nay, cứ mỗi năm đến Lễ Tạ Ơn, tôi đều ráng sắp xếp công việc để có thể tham gia vào những buổi "Free meals" tổ chức bởi các Hội Từ Thiện, nhằm giúp bữa ăn cho những người không nhà. Có đến với những bữa cơm như thế này, tôi mới thấy thương cho những người dân Mỹ nghèo đói, Mỹ trắng có, Mỹ đen có, người da vàng cũng có, và có cả người Việt Nam mình nữa. Họ đứng xếp hàng cả tiếng đồng hồ, rất trật tự, trong gió lạnh mùa thu, nhiều người không có cả một chiếc áo ấm, răng đánh bò cạp...để chờ đến phiên mình được lãnh một phần cơm và một chiếc mền, một cái túi ngủ qua đêm.

Ở nơi đâu trên trái đất này, cũng luôn vẫn còn rất rất nhiều người đang cần những tấm lòng nhân ái của chúng ta...

Nếu nói về hai chữ "TẠ ƠN" với những người mà ta từng chịu ơn, thì có lẽ cái list của chúng ta sẽ dài lắm, bởi vì không một ai tồn tại trên cõi đời này mà không từng mang ơn một hay nhiều người khác. Chúng ta được sinh ra làm người, đã là một ơn sủng của Thượng Đế. Như tôi đây, có được ngày hôm nay, ngồi viết những dòng này, cũng lại là ơn Cha, ơn Mẹ, ơn Thầy...

Cám ơn quê hương tôi -Việt Nam, với 2 mùa mưa nắng, với những người dân bần cùng chịu khó. Quê hương tôi- nơi đã đón nhận tôi từ lúc sinh ra, để lại trong tim tôi biết bao nhiêu là kỷ niệm cả một thời thơ ấu. Quê hương tôi, là nỗi nhớ, niềm thương của tôi, ngày lại ngày qua ở xứ lạ quê người...

Cám ơn Mẹ, đã sinh ra con và nuôi dưỡng con cho đến ngày trưởng thành. Cám ơn Mẹ, về những tháng ngày nhọc nhằn đã làm lưng Mẹ còng xuống, vai Mẹ oằn đi, về những nỗi buồn lo mà Mẹ đã từng âm thầm chịu đựng suốt gần nửa thế kỷ qua....

Cám ơn Ba, đã nuôi nấng, dạy dỗ con nên người. Cám ơn Ba, về những năm tháng cực nhọc, những chuỗi ngày dài đằng đẵng chạy lo cho con từng miếng cơm manh áo, về những giọt mồ hôi nhễ nhại trên lưng áo Ba, để kiếm từng đồng tiền nuôi con ăn học....

Cám ơn các Thầy Cô, đã dạy dỗ con nên người, đã truyền cho con biết bao kiến thức để con trở thành một người hữu dụng cho đất nước, xã hội...

Cám ơn các chị, các em tôi, đã xẻ chia với tôi những tháng ngày cơ cực nhất, những buổi đầu đặt chân trên xứ lạ quê người, đã chia vui, động viên những lúc tôi thành công, đã nâng đỡ, vực tôi dậy những khi tôi vấp ngã hay thất bại...

Cám ơn tất cả bạn bè tôi, đã tặng cho tôi biết bao nhiêu kỷ niệm - buồn vui- những món quà vô giá mà không sao tôi có thể mua được. Nếu không có các bạn, thì có lẽ cả một thời áo trắng của tôi không có chút gì để mà lưu luyến cả...

Cám ơn nhỏ bạn thân ngày xưa, đã "nuôi" tôi cả mấy năm trời Đại học, bằng những lon "gigo" cơm, bữa rau, bữa trứng, bằng những chén chè nho nhỏ hay những ly trà đá ở căn tin ngày nào.

Cám ơn các bệnh nhân của tôi, đã ban tặng cho tôi những niềm vui trong công việc. Cả những bệnh nhân khó tính nhất, đã giúp tôi hiểu thế nào là cái khổ, cái đau của bệnh tật...

Cám ơn các ông chủ, bà chủ của tôi, đã cho tôi biết giá trị của đồng tiền, để tôi hiểu mình không nên phung phí, vì đồng tiền lương thiện bao giờ cũng phải đánh đổi bằng công lao khó nhọc...

Cám ơn những người tình, cả những người từng bỏ ra đi, đã giúp tôi biết được cảm nhận được thế nào là Tình yêu, là Hạnh phúc, và cả thế nào là đau khổ, chia ly.

Cám ơn những dòng thơ, dòng nhạc, đã giúp tôi tìm vui trong những phút giây thơ thẩn nhất, để quên đi chút sầu muộn âu lo, để thấy cuộc đời này vẫn còn có chút gì đó để nhớ, để thương...

Cám ơn những thăng trầm của cuộc sống, đã cho tôi nếm đủ mọi mùi vị ngọt bùi, cay đắng của cuộc đời, để nhận ra cuộc sống này là vô thường... để từ đó bớt dần "cái tôi"- cái ngã mạn của ngày nào...

Xin cám ơn tất cả... những ai đã đến trong cuộc đời tôi, và cả những ai tôi chưa từng quen biết. Bởi vì:

"Trăm năm trước thì ta chưa gặp,
Trăm năm sau biết gặp lại không?
Cuộc đời sắc sắc không không
Thôi thì hãy sống hết lòng với nhau..."

Và cứ thế mỗi năm, khi mùa Lễ Tạ Ơn đến, tôi lại đi mua những tấm thiệp, hay một chút quà để tặng Mẹ, tặng Chị, tặng những người thân thương, và những người đã từng giúp đỡ tôi. Cuộc sống này, đôi lúc chúng ta cũng cần nên biểu lộ tình thương yêu của mình, bằng một hành động gì đó cụ thể, dù chỉ là một lời nói "Con thương Mẹ", hay một tấm thiệp, một cành hồng. Tình thương, là phải được cho đi, và phải được đón nhận, bởi lỡ mai này, những người thương của chúng ta không còn nữa, thì ngày Lễ Tạ Ơn sẽ có còn ý nghĩa gì không?

Xin cho tôi được một lần, nói lời Tạ Ơn: Cám ơn lắm, cuộc đời này....

Hoàng Thanh
Mùa Thanksgiving 2009

Wednesday, November 24, 2021

Sự thật đáng kinh ngạc về các sinh vật dưới biển sâu

Nếu đã từng đến thăm một thủy cung hoặc xem một chương trình của David Attenborough, bạn sẽ biết rằng đại dương chứa đầy những sinh vật kỳ lạ và thần bí dường như đến từ một hành tinh khác.

Những cư dân đại dương vô cùng hấp dẫn, một số loài sống trong bong bóng chất nhầy, một số khác sử dụng việc đi tiểu như một hình thức giao tiếp, hay có những loài luôn mở một mắt khi ngủ… Hãy cùng khám phá những sự thật kinh ngạc về những sinh vật sống dưới đáy đại dương.
Cá ếch có thể đi lại trên vây của chúng. Vây ngực của loài cá này rất độc đáo và có thể được sử dụng để chạy nước kiệu dưới đáy đại dương.

Cá vẹt ngủ trong một cái kén bảo vệ làm bằng chất nhầy của chính mình để che giấu mùi hương khỏi những kẻ săn mồi.

Cá voi Beluga là một trong những sinh vật tốt bụng nhất ở biển, chúng đã được biết đến bằng việc nhiều lần giải cứu người chết đuối bằng cách đẩy họ lên mặt nước, giống như cá heo. Các nhà nghiên cứu cũng đã quan sát thấy chúng có ngôn ngữ riêng và được đặt biệt danh là "những con chim hoàng yến của biển cả".
Nếu một con cá mập bị mất một chiếc răng, nó sẽ luôn mọc lại, ở bất kỳ độ tuổi nào. Điều này là do răng cá mập là một loại vảy, và về mặt khoa học nó hoàn toàn không phải là một chiếc răng.

Cơ thể một con cá voi xanh có thể nặng tới 173 tấn, riêng lưỡi của chúng có thể nặng tới 8 tấn, nặng hơn một con voi.
Cua có những chiếc râu trông như lông ở chân chứa các chồi vị giác, những thứ này giúp chúng tìm kiếm những món ăn ngon và chọn lọc thức ăn để đưa vào miệng.
Tôm hùm giống như thằn lằn biển vì chúng có thể mọc lại móng vuốt hoặc mắt bị mất khi chiến đấu với kẻ thù. Tuy nhiên, phần phụ mới có thể phát triển nhỏ hơn.
Hệ thống tiêu hóa của hải sâm làm sạch đại dương bởi chúng ăn bất cứ thứ gì bị mắc kẹt dưới đáy đại dương, và sau đó chúng xổ ra cát sạch.
Cá Hermaphrodite là loài lưỡng tính, sinh ra với khả năng thay đổi giới tính của mình, nếu cần thiết, một con cá cái sẽ trở thành cá đực để cải thiện cơ hội sinh sản của chúng.
Cá thiên thần "chung thủy" đến mức ngay cả khi một con chết, đối tác sống sót sẽ không giao phối với bất kỳ ai khác trong suốt phần đời còn lại của mình.
Cá croaker được đặt tên một cách khéo léo vì nó có thể tạo ra tiếng kêu kỳ lạ, âm thanh này được tạo ra bởi các túi khí rung động bên trong cơ thể chúng.
Nhiều loài cá xương có nhiều hơn một bộ lỗ mũi. Lỗ mũi của chúng không phải để thở mà chỉ để ngửi, cho phép chúng phát hiện những kẻ săn mồi dễ dàng hơn. Vì vậy, chúng có càng nhiều lỗ mũi càng tốt.
Mặc dù lợn biển có bề ngoài tương tự như cá heo và cá voi, nhưng chúng thực sự có quan hệ họ hàng gần với voi hơn.
Cá heo trắng là một trong những loài sinh vật tốt bụng nhất dưới biển. Chúng được cho là đã cứu những người bị chết đuối bằng cách đẩy họ lên mặt biển. Các nhà nghiên cứu cũng quan sát loài sinh vật này và thấy rằng chúng có ngôn ngữ riêng nghe như những tiếng kêu the thé hoặc chiêm chiếp. Chúng thậm chí còn được đặt biệt danh là "hoàng yến của biển cả".
Sứa là một vài trong số những loài sinh vật cổ xưa nhất vẫn còn trên Trái Đất cho tới ngày nay. Nó tồn tại trước cả khủng long và đã trải qua 5 cuộc đại tuyệt chủng trên Trái Đất.
Những chú cá đá thực sự đáng sợ như vẻ ngoài của chúng. Chúng có chứa độc tố cao và nọc độc của chúng có thể giết người. Đây cũng là nọc độc đau đớn nhất nếu trải qua.
Cá nắp hòm không có khung xương giống như những loài cá khác. Nó gần như được tạo nên từ một khung xương hình hộp có miệng, mắt và vây gắn bên ngoài.
Cá mèo gây chú ý bởi một chiếc miệng rt lớn. Nếu như con người có khoảng 9.000 nụ vị giác thì nó có tới 27.000 nụ vị giác.

15/10/2021
Tổng hợp    

Người tù đặc biệt của trại tù Suối Máu: Tỷ phú Nguyễn Đình Quát

Tỷ phú Nguyễn Đình Quát là nhân vật nổi tiếng trong kinh doanh và chính trị tại miền Nam Việt Nam khoảng đầu thập niên 1960. Thời Đệ II VNCH không nghe thấy tên ông, nhưng sau 30-4-1975, ông vẫn bị VC bắt vào tù… cải tạo bởi quá khứ “bóc lột” nhân dân và… chống Cộng của ông.

Thật sự cựu Tỷ phú Nguyễn Đình Quát ở tù Chí Hòa, chứ không ở tù Suối Máu, nhưng vài tháng gần cuối năm 1980, không rõ lý do gì VC chuyển ông về nằm Trạm Xá trại Suối Máu cùng gần một chục người khác, trong đó có Nhạc sĩ Đại tá Nguyễn Văn Đông. Tôi hân hạnh gặp ông Nguyễn Đình Quát tại đây một thời gian tạm đủ để nghe ông kể chuyện đời và thấy cách sống của ông trong hoàn cảnh của một kẻ sa cơ mà vẫn giữ tròn tiết tháo!

Cựu Tỷ phú Nguyễn Đình Quát sinh trưởng ở Quảng Bình, có nhân dạng như cố TT/VNCH Ngô Đình Diệm, nhưng xuất thân từ gia đình nghèo khó. Năm 1935, ở độ tuổi thanh niên ông cùng với một người bạn đồng trang lứa rủ nhau mua vé xe lửa vào Saigon tìm đường mưu sinh. Nguyễn Tất Thành (tục danh của Hồ Chí Minh) cũng cùng hoàn cảnh nhưng dùng ngụy danh viết sách lếu láo tự đề cao (đồng nghĩa… tự sướng) rằng “Bác Hồ thời thanh niên vào Saigon tìm đường… cứu nước”, thật ra đến Saigon anh ta làm bồi trên chiếc tàu viễn dương của Tây!

Đặt chân chốn Saigon phồn hoa đô hội, hai chàng thanh niên người Quảng Bình như lạc vào mê hồn trận, không biết cách nào để đùm bọc nhau nên đành chia tay để mà sống, thay vì… đoàn kết sẽ dễ chết! Anh bạn đi đường anh bạn, Nguyễn Đình Quát quyết định phiêu lưu ra… Cap Saint Jacques (tức Vũng Tàu) không có chủ đích gì rõ ràng là ngoạn cảnh hay tìm việc làm. Nhưng lần đầu tiên ra biển Vũng Tàu lại là lần quyết định cuộc đời của ông một cách kỳ lạ.

Vừa đến Vũng Tàu, anh thanh niên Nguyễn Đình Quát đi ngay ra bãi trước, lang thang ngắm cảnh mà không để ý, suýt chạm phải một phụ nữ Pháp hãy còn trẻ đang dắt tay một đứa bé gái. Anh vội xin lỗi và buột miệng khen đứa bé gái “ Elle est très belle fille”.

Người phụ nữ Pháp rất vui và ngạc nhiên nghe giọng nói tiếng Pháp rất chuẩn của anh thanh niên Việt Nam, bèn hỏi và trả lời anh vài điều nữa. Qua cuộc đối đáp, anh Quát mới vỡ lẽ mình vừa chạm mặt một phu nhân của viên Thiếu tá Quân Trấn Trưởng Vũng Tàu và rất sung sướng nhận lời bà, vào ngày hôm sau giã từ nhà trọ, đến nhà bà Thiếu tá phu nhân làm gia sư cho đứa bé gái chính là con của bà!

Nhưng không đầy một tháng sau, anh Quát được lịnh viên Thiếu tá Pháp phải rời khỏi Vũng Tàu trong vòng… 24 giờ mà sau đó theo tiết lộ của bà Thiếu tá phu nhân vì… ghen bóng ghen gió và đồng thời không muốn chứa một thanh niên bản xứ lạ mặt ngay trong nhà, suốt ngày gần gũi vợ đẹp con ngoan của mình! May cho anh, bà nầy động lòng trắc ẩn viết một thư tay, giới thiệu anh Quát với một người bạn Pháp đang làm Trưởng Công Trường Xây Dựng bên núi Nhỏ Vũng Tàu.

Tại đây, anh Quát được thâu nhận làm công nhân, rồi nhờ tiếng Pháp khá giỏi của anh, cộng với bản chất thông minh, cần mẫn, anh vừa làm vừa học nghề xây dựng. Anh Quát leo dần lên nấc thang nghề nghiệp, mấy năm sau anh trở thành nhà thầu khoán, mở đầu sự nghiệp tại Saigon, rồi lan ra khắp Đông Dương lúc đó là thuộc địa của Pháp. Đến năm 1942, anh Quát giờ là ông Triệu phú Nguyễn Đình Quát, dần dần là Tỷ phú vào những năm đầu của nền Đệ I VNCH. Ông tham gia chính trường:

1/ Vào Quốc Hội, ông Nguyễn Đình Quát từng lãnh đạo Phái Đoàn Quốc Hội VNCH công du Anh Quốc, được Nữ Hoàng Anh tiếp đón trọng thể.

2/ Ứng cử chức vụ Tổng Thống VNCH ngày 9-4-1961 gồm 3 liên danh:

. Ngô Đình Diệm/Nguyễn Ngọc Thơ,
. Nguyễn Đình Quát/Nguyễn Thành Phương,
. Hồ Nhựt Tân/ Nguyễn Thế Truyền.

Sau 30-4-1975, ông Quát bị VC bắt đi tù… “cải tạo” vì quá khứ tỷ phú và… “ngụy quyền”. Ông từ chối sự bảo lãnh có điều kiện của các thân nhân ruột thịt đang là cán bộ cao cấp trong guồng máy nhà nước CS Hà Nội. Họ ra điều kiện ông phải viết bản “nhận có tội với nhân dân để xin cách mạng khoan hồng”! Ông thà vào tù, bỏ lại sản nghiệp, trong đó có một tòa nhà đồ sộ 27 phòng ở đường Trương Minh Giảng. Việt Cộng giam ông tại Khám Chí Hòa và vì ông bịnh (!?), nên chúng đưa ông đến Trạm Xá của Trại Suối Máu.

Dù đang ở tù, nhưng vốn giầu có, ba bà vợ (trong đó có bà thứ ba ở bên Tây) chăm sóc ông đầy đủ bằng mấy gánh đồ thăm nuôi nặng kình kịch được bạn tù phụ giúp mang vào cho ông. Các bạn tù tha hồ tiếp sức ông tiêu thụ những món ngon, bổ béo dành cho người tù gốc… tỷ phú.

Một hôm, ông ra phía sau Trạm Xá chợt thấy một bầy vịt của cán bộ VC mập tròn, lông trắng phau. Ông nhờ anh Cựu Thiếu tá Dương X. (hiện ở Seattle) mua giùm và làm thịt cho ông ăn bất kể ông vừa chứng kiến tận mắt bầy vịt đó đang rỉa những con… giòi trắng hếu mà anh tù chăn vịt vừa vớt lên từ thùng phân, rửa sạch và còn cựa quậy! Ông chỉ gắp vài miếng thịt vịt tượng trưng, còn lại đãi hết cho anh em.

Một hôm, anh em bỗng dưng nghe ông ngâm Truyện Kiều của Nguyễn Du từng đoạn này sang đoạn kia. Nghĩ rằng ông có trí nhớ rất tốt, anh em bày ra trò đọc thơ Kiều để thử tài. Một anh đọc một đoạn thơ Kiều tự chọn, ông liền đọc đoạn trước và đoạn sau, cứ như thế tới lượt anh em khác. Cuối cùng, anh em cũng vô cùng ngạc nhiên bái phục một nhà kinh doanh Tỷ phú như ông Nguyễn Đình Quát lại thuộc vanh vách toàn bộ Truyện Kiều gồm trên ba ngàn câu đến như thế!

Độ hai năm sau khi tôi ra trại về nhà thì nghe tin cựu Tỷ phú Nguyễn Đình Quát đã từ trần tại Bịnh Viện Đồng Nai (Biên Hòa) do mắc chứng bịnh nặng gì đó từ Trạm Xá Suối Máu chuyển sang. Bịnh viện Đồng Nai không nhận kịp thời thuốc men và phương tiện chữa trị tối tân của thân nhân ông từ bên Pháp gởi về, nên đành bó tay.

Một số ít anh em cựu tù Suối Máu biết đến cựu Tỷ phú Nguyễn Đình Quát và với lòng ngưỡng mộ một kẻ sĩ thà vào tù để chịu khổ và chết, cương quyết không ký tên cái gọi là “bản nhận tội” của VC áp đặt như là một điều kiện làm sỉ nhục ông nói riêng và các kẻ sĩ VNCH nói chung! Tự hào thay một cựu tù Suối Máu Nguyễn Đình Quát giữ vững tiết tháo cho đến cuối đời mình.

Người H.O. Già.
XIN TẠ ƠN NGÀI "46"

Tác giả : Nguyễn Tường Tuấn Nguồn: VIẾT CHO TUỔI 30 Ngày đăng: 2021-11-24

Photo credit: Branco – Americans for Limited Government

Lễ “Tạ ơn” năm 2021, người dân Mỹ chúng ta biết tạ ơn ai đây?

+︎ Giá xăng dầu tăng! Xin tạ ơn ngài “46” đã nhanh chóng ban hành quyết định đóng đường ống dẫn dầu Keystone XL, ngay ngày đầu tiên nhậm chức! Hai mươi mốt (21) tiểu bang, đứng đầu là hai Bộ trưởng Tư pháp Ken Paxton của Texas, và Austin Knudsen của Montana, , kiện hành động thiếu thông minh này. Đường ống Keystone XL, cung cấp hơn 800,000 thùng dầu mỗi ngày, chạy dài từ Alberta, Canada đến Thành phố Steele, Nebraska, tiếp tục đi xa hơn về hướng nam đến các nhà máy lọc dầu ở Bờ Vịnh.
Photo credit: Laris Karklis/The Washington Post via Getty Images

Dự án Keystone XL, ngay từ năm 2011 đã trở thành một đề tài tranh cãi chính trị, Quốc hội buộc Tổng thống Barack Obama phải đưa ra quyết định về số phận của đường ống dẫn dầu trong vòng 60 ngày, sau nhiều năm xáo trộn, cuối cùng Obama đã từ chối Keystone XL vào năm 2015. Khi Tổng thống Donald J. Trump nhậm chức, ông đã cho phép công ty chính TC Energy nộp đơn xin lại giấy phép. Và Tổng thống Trump chấp thuận. Noi gương người tiền nhiệm, Tổng thống thứ “45” giữ lời hứa khi tranh cử [Promises made, promises kept!] Ông “46” đâu chịu thua, nhất định phải giữ lời hứa, đóng đường dẫn dầu Keystone XL để chiều lòng những người theo chủ nghĩa môi trường xanh, đám dân biểu thiên tả, tự nhận cấp tiến, những người này đã bỏ phiếu cho Biden. Mặc xác công ty TC Energy, tên trước đây là Trans Canada, với vốn đầu tư $8 tỷ USD, cũng chẳng bận tâm với 1,000 công ăn việc làm của công nhân Mỹ tại dự án này! Hơi đâu để ý nền kinh tế Hoa Kỳ sẽ ảnh hưởng tệ hại như thế nào khi giá xăng dầu tăng! Ông bạn hàng xóm Canada than phiền ư? Chuyện nhỏ như con thỏ! (https://www.vox.com/22306919/biden-keystone-xl-trudeau-oil-pipeline-climate-change). 

Ông “46” còn nhiều nơi phải trả ơn lắm, bọn Black Lives Matter đang gào lên kể công, đòi chức vụ, dân Mỹ có trả thêm chút tiền đi chợ, mua xăng, thông cảm dùm.
Photo credit: Fox Business

Chưa được một năm cầm quyền, ngài “46” đã thành công trong chương trình xã hội hoá Hoa Kỳ theo khuynh hướng “xã hội chủ nghĩa” đưa đất nước từ giầu có, xuất cảng dầu hàng đầu thế giới dưới thời ông “45” sang lạm phát ! Chỉ riêng từ tháng 9/21 đến tháng 10/21 tỷ lệ lạm phát tăng chóng mặt 6.1%. Giá một gallon xăng trên toàn quốc, hiện nay là $5.21 USD so với một năm trước $2.11 USD, có nơi trên $5.45 USD. An ủi dân chúng, ông tuyên bố: “Dân Mỹ hãy yên tâm, các cửa hàng sẽ có đầy đủ Gà Tây, kệ hàng sẽ không thiếu thứ gì bạn cần cho ngày Tạ ơn và mùa lễ.” Cụ quên không nói về giá cả khác biệt giữa năm 2021 và 2020, theo thống kê của USDA Tracking, ngày 19/11/21: Gà tây tăng 8.9% - Gà tây loại đông lạnh tăng 9.4% - Khoai tây tăng 20.3% - Hành tăng 32.4% - Táo đỏ tăng 9.8%.

Chúa Phật, Thánh Mohamed ơi, ông “46” này lú lẫn thật! Dân Mỹ đâu chỉ sống trong mấy ngày lễ cuối năm? Thất nghiệp, lạm phát, vật giá tăng, không chích ngừa “Wuhan virus” bị mất việc! Sá chi gì mấy con Gà Tây, tiền không có, thì kệ hàng có bầy nhiều đến mấy, cũng chỉ dẫn bọn nhỏ đi xem cho đỡ thèm!

Sáng ngày Thứ ba 23/11/21, chữa cháy cuộc khủng hoảng kinh tế, ngài “46” ra lịnh giải tỏa 50 triệu thùng dầu trong kho Dự trữ xăng dầu Chiến lược Liên bang [Strategic Petroleum Reserve.] Kho Dự trữ xăng dầu chiến lược [SPR] được thành lập năm 1973-1974 để đương đầu với việc phong tỏa dầu hoả của các quốc gia Á Rập [OPEC.] Số dầu dự trữ, được chính phủ Hoa Kỳ sử dụng trong trường hợp khẩn cấp như năm 2005, sau khi cơn bão Katrina phá huỷ các khu vực dầu mỏ ở Vịnh Mexico, và chính phủ Tổng thống Bush đã cho phép xuất kho 20.8 triệu thùng dầu. Năm nay, cụ Biden tung ra 50 triệu thùng, chơi nổi lấy tiếng, thế mới kinh! (https://www.foxbusiness.com/economy/biden-soaring-inflation-gas-prices).

Trong cuộc họp báo tại Tòa Bạch Cung ngày 23/11/21 phóng viên hỏi Bộ trưởng Bộ Năng lượng của nội các Harris Biden, bà Jennifer Granholm: Bộ trưởng có biết một ngày dân Mỹ tiêu thụ bao nhiêu lít xăng dầu? Câu trả lời: “Tôi không có con số ngay đây!” Theo thống kê năm 2020: Một ngày dân Mỹ tiêu thụ 18.19 triệu thùng. Như vậy con số 50 triệu lấy ra từ Kho Dự trữ, chỉ đủ dùng chưa đến 3 ngày cho cả nước! (https://www.foxbusiness.com/media/biden-energy-granholm-us-oil-barrell-50-million)

Từ Lễ Tạ ơn 25/11/21 đến cuối năm 2021 còn đúng 37 ngày nữa, và hai ngày lễ lớn: Giáng Sinh – Tết Dương lịch, lấy nước lạnh thay xăng? Hay bắt chước Việt cộng sau năm 1975 cho xe chạy bằng than?

Trong cơn mộng du, ngài “46” tuyên bố: “Nỗ lực của tôi để đương đầu với biến đổi khí hậu, không phải là tăng giá xăng” [My effort to combat climate change is not raising the price of gas.] Một là cụ tuổi cao, trí tuệ sa sút. Hai là gần 332 triệu dân Mỹ ngớ ngẩn u mê? Cụ khoá đường ống dẫn dầu Keystone XL để giảm thiểu biến đổi khí hậu, đó là lý do giá xăng dầu tăng. Cụ lạy lục nhóm các quốc gia sản xuất dầu OPEC tăng sản lượng, chúng nhe răng cười, Just say NO !

Bản tin trên TV sáng ngày Thứ tư 24/11/21 cho biết Hải cảng Los Angeles và Long Beach vẫn còn cả đống tầu chở containers chưa cập bến, nhà kho chưa giải tỏa, và ngày mai là Lễ Tạ ơn rồi, dân chúng lấy gì ăn mừng? Hằng triệu người sẽ về thăm gia đình bằng đường hàng không, hoặc lái xe xuyên tiểu bang, hãy cám ơn cụ “46” mỗi khi ghé trạm xăng nhé.

+ Cửa biên giới mở rộng! Những ngày gần đây báo chí và mạng xã hội Mỹ ồn ào đưa tin về mối tình không vui: đồng chí cắn đồng rận giữa cụ Biden và mợ Harris. Đàn em của bà Phó tung tin cụ “46” “chơi đểu,” giao cho mụ công việc khó khăn, không thể giải quyết được, đó là vấn đề di dân nhập cảnh bất hợp pháp ! Người viết phải khen bà Phó cho đúng lẽ công bằng, bà nói đúng đấy. Giải quyết thế quái nào được, khi chính đảng Dân chủ chấp nhận và khuyến khích cho di dân vào để tăng thêm phiếu bầu? Làm đúng thì dễ thôi, cứ bắt chước chính sách của Tổng thống Donald J. Trump là xong, tiếp tục xây tường biên giới, bắt dân di tản phải về lại Mexico nộp đơn xin nhập cư! Khổ nỗi, như thế là đi ngược lại đường lối và chính sách của đảng Dân chủ, có mà mất ghế ngồi ! Đúng là “chơi đểu!” Từ ngày lên ngôi, mở tung cửa biên giới, cụ “46” có bao giờ thèm đến thăm các tiểu bang đang phải đối đầu với làn sóng di dân bất hợp pháp? Đứa nào dám bảo cụ lú lẫn? Khôn thấy mồ luôn, mợ Harris có hàm răng tốt, thẩy cho miếng xương khó nuốt tha hồ ngồi gặm!

+︎ Cách mạng văn hóa thành công! Mao với Hồ tốn cả chục năm với bọn “Vệ binh đỏ” để phá huỷ toàn bộ nền văn hoá giá trị, ngàn năm của đất nước. Đập phá chùa chiền, giáo đường, xúc phạm Chúa Phật, bỏ tù người tu hành chân chính, đốt sách, tẩy não con người ... Hai thằng quỷ sứ, ngu đần, khát máu này vất đi ! Với hơn 50 năm kinh nghiệm trong bãi đầm lầy Washington, D.C., cụ “46” chưa đến một năm đã đi trên đôi hia bẩy dậm: Black Lives Matter, bọn “Vệ binh đen” được cụ và đảng Dân chủ thiên tả bao che, chỉ riêng trong năm 2019 – 2020 đã thực hiện 534 vụ bạo loạn trên đường phố Hoa Kỳ, đốt cháy không biết bao nhiêu cơ sở chính phủ, văn phòng cảnh sát, siêu thị, cửa tiệm tư nhân ... Ngay tại California mới đây, công khai cả bọn đi vào cướp cửa hàng, chưa kể giết người! Tất cả vô tội, tên nào ra tòa, đã có bà Phó đứng sau lưng tổ chức Minnesota Freedom Fund [MFF] đóng tiền thế chân, bảo lĩnh! Không hề thấy bà Chủ tịch Quốc hội Liên bang, Nancy Pee losi đòi lập uỷ ban điều tra đặc biệt! Không một chính trị gia Dân chủ nào lên án, đất nước lửa cháy ngút trời, CNN, MSNBC, The New York Times ... vẫn gọi là biểu tình ôn hoà !

Dưới sự lĩnh đạo “U minh” của cụ “46” phe tả cấp tiến (sic) lên như diều gặp gió, ông John Theodore Chisholm, Công tố viên, chính trị gia, Biện lý Quận Milwaukee, với lòng nhân đạo tuyệt vời đã thả tên tội phạm Darrell Brooks Jr., ra khỏi nhà tù vào ngày 3/11/21 với tiền thế chân $1,000 USD. Vài tuần sau, trong cuộc diễn hành mừng Giáng sinh tại Thành phố Waukesha, Tiểu bang Wisconsin, ngày Chủ nhật 21/11/21, hắn đã lái chiếc xe Ford đâm vào những người tham dự, đưa đến 6 nạn nhân thiệt mạng, người lớn nhất 81 tuổi, và trẻ nhất lên 8, cùng với hơn 60 người khác bị thương! Darrell Brooks Jr., là tội phạm chuyên nghiệp, với thành tích vào tù ra khám dài hàng trang giấy!
Photo credit: Kelly Latimore’s "Mama," as displayed in The Catholic University of America’s Columbus School of Law. (Blayne Clegg)

Cuộc “Cách mạng văn hoá” trong gần một năm cầm quyền của cụ “46” còn đi xa hơn rất nhiều, tượng các danh nhân, tổ phụ quốc gia lần lượt bị hạ bệ, mang vào kho. Lịch sử được viết lại, thuyết “Chủng tộc thượng tôn” [Critical race theory – CRT] đem vào trường học, đầu độc con cái chúng ta từ bậc tiểu học. Phụ huynh lên tiếng phản đối, Bộ Tư pháp của chính quyền Biden ra lệnh cho FBI theo dõi như tội phạm ... 

Trào lưu xoá bỏ giá trị tôn giáo còn đi xa hơn nữa, tại trường Đại học Công giáo, xuất hiện bức tranh có tựa đề “Mama” vẽ lên hình ảnh một người mẹ thương tiếc con mình, dựa theo tác phẩm nổi tiếng của Michelangelo, Đức Mẹ Mary đang ôm Chúa Jesus. Đức Mẹ dưới chế độ Harris Biden thay vào đó, ôm thánh George Floyd. (https://www.foxnews.com/us/catholic-university-painting-depicting-george-floyd-as-jesus-is-heretical-blasphemous-student-says). Chịu thua, khi đảng cầm quyền nâng tội phạm lên hàng thánh ! Sinh viên nhà trường đang thu thập chữ ký, yêu cầu vất bỏ bức tranh phạm thượng.

Khẩu hiệu chính trị “Xây dựng lại tốt hơn” [Build back better] chúng ta phải hiểu một cách chính xác, muốn xây lại tốt hơn, cụ “46” phải “Phá huỷ” toàn bộ cái cũ, theo đúng lý thuyết xã hội chủ nghĩa. Hoa Kỳ còn hơn ba năm nữa để cụ “46” phá tan hoang! Bình luận gia nổi tiếng Brit Hume, với 23 năm kinh nghiệm trong chương trình nổi tiếng của truyền hình ABC, “World News Tonight with Peter Jenning” tiên đoán, cụ “46” khó có thể ra tranh cử nhiệm kỳ hai, và không biết còn tồn tại bao lâu nhiệm kỳ một?

Trong mùa lễ Tạ ơn đầy khó khăn năm 2021, chúng ta hãy kính cẩn gửi đến cụ “46”, đệ nhất phu nhân Jill Biden, quý tử Hunter Biden tại khu nghỉ mát Nantucket trị giá $30 triệu USD, những lời cảm tạ chân thành nhất, đã cho người dân Mỹ sáng mắt, sáng lòng. Hy vọng Bình luận gia Brit Hume đúng!

Nguyễn Tường Tuấn
Chuyện một thuyền nhân

Sau nhiều năm "luyện chưởng" ở miền Bắc, tôi được phép "hạ san". Cầm tờ "lệnh tạm tha" tôi trở về thành phố đã thay tên, từ cảnh vật đến tình người đều thay đổi, tôi ngơ ngác như Mán ra thành.

Tuy đã ra khỏi "lò hấp", nhưng người ta vẫn "quan tâm?" về tôi, ngày ngày cho chú công an khu vực đến "vấn an sức khỏe" và mỗi tuần tôi phải lên trụ sở công an phường để họ ngắm dung nhan cùng đóng một con dấu đỏ vào tờ giấy ra trại.

Dù tỏ ra "ưu ái" nhưng khi tôi xin phép về quê, để viếng mộ Cha-Mẹ, tôi phải đợi dài cả cổ. Hỏi thì được trả lời "đang kíu xét". Tâm sự với thằng bạn thì nó hỏi "mầy có gì cho nó chưa?". Tôi đáp tao vừa mới ra tù, không một đồng xu dính túi, lấy gì mà hối lộ. Nó cười "dễ lắm chỉ cần vài điếu thuốc có cán thôi ". Tuy không tin lắm, nhưng tôi cũng thử cầu may. Tôi xin người thân tiền mua ba điếu thuốc có đầu lọc, mượn cái hộp quẹt của ông anh vợ, rồi đến gặp tên cán bộ phụ trách, mồi điếu thuốc mời anh ta hút và tặng luôn hai điếu bỏ túi, thế là tôi có ngay tờ giấy phép đi đường.

Hết xẩy! Từ đó về sau, mỗi khi cần gì tôi chỉ bổn cũ soạn lại hoặc đôi khi cho chắc ăn hơn, tôi mua vài tờ vé số cặp hai hoặc ba ( một đồng/tờ ) trao cho tên cán bộ, rằng thì là cán bộ lương chẳng nhiều, giữ vài tấm vé số nầy biết đâu gặp may trúng độc đắc sẽ đổi đời; nghe bùi tai nên lúc nào họ cũng thỏa mãn ngay cho tôi khỏi cần "kíu xét".

Về thăm lại nơi chôn nhao cắt rốn cách Sài Gòn hơn trăm cây số, quê tôi trước 1975 thật trù phú, nhưng nay cũng cùng số phận hẩm hiu của cả miền nam, trở nên tiêu điều, người dân vất vả hơn, câm nín hơn và nhất là vắng tiếng cười hồn nhiên của trẻ thơ… .
Tôi vốn luôn nghĩ rằng Sinh - Lão - Bệnh - Tử là luật của vũ trụ, chẳng ai tránh khỏi, nên ngay trước sự ra đi của người thân tôi cũng xem đó là điều tự nhiên, chẳng có gì phải bi lụy; nhưng lần nầy, đứng trước mồ của mẹ, nước mắt tôi tự dưng tuôn thành giòng. Một mảng ký ức trở về trong tâm khảm tôi:

" Vào những ngày cuối của tháng 3/1975, di tản từ V1DH về trú ở V3 DH, tôi gặp lại ông Xếp cũ năm 1972 cùng phục vụ ở CCHQ/MT mà hiện là HT của một chiến hạm. Tôi hỏi ông đi đâu? – Ông bảo muốn kiếm vài bản đồ vùng Đông Nam Á. Tôi vào phòng thằng bạn lấy cho ông vài bản. Ông vỗ vai tôi thân mật bảo:- Anh về nói với bà Cụ (Mẹ tôi ) chuẩn bị sẵn, khi ông đến đón gia đình bên vợ sẽ đón luôn gia đình tôi.

Số là, ông rất mến tôi vì khi tôi phụ tá ông, mọi việc của căn cứ tôi đều cán đáng. Ngoài ra, Ông lập gia đình với một người phụ nữ gần nhà tôi, tức ngoài tình chiến hữu còn có thêm tình chòm xóm. Tôi cám ơn Ông, nhưng cho biết là sẽ không đi.

Rồi ngày 29/04/1975, Ông Xếp của tôi là Đô ĐốcTL/HQ/V1DH và ĐĐ. TL/HQ/V3DH trước khi lên xe ra Vũng Tàu để xuống chiến hạm cũng đã khuyên tôi nên cùng đi với hai Ông " Anh ở lại với tụi nó không được đâu ". Tôi cám ơn hai Ông nhưng khước từ ra đi và trở về Sài Gòn để sau đó đi tù ".

Tuy nhiên, cho đến nay, tôi không ân hận chút nào về quyết định nầy. Vì tôi không thể bỏ Mẹ tôi để ra đi. Mẹ tôi, người đã cho tôi cả một tình thương bao la, ngay từ khi ba tôi bỏ gia đình đi sống với một bóng sắc khác lúc tôi vừa tròn tuổi thôi nôi. Dù nhà thật nghèo, phải vô cùng vất vả, nhưng Mẹ tôi lúc nào cũng vì Nội và hai chị em tôi. Mẹ tôi thủ tiết cho đến khi nhắm mắt lìa đời năm 1976, đúng vào lúc kẻ cướp đày tôi lên vùng thượng du Bắc Việt.

Tôi đã đi biết bao sông dài, biển rộng, nhưng không có đại dương nào bao la bằng tình thương của Mẹ tôi. Tôi cũng đã có dịp đi công tác ở nước ngoài, thấy được sự văn minh, giàu có của họ, nhưng không có vật chất nào đủ hấp dẫn để tôi phải xa Mẹ tôi. Tiếc thay việc ở lại của tôi chỉ là điều vô nghĩa vì ước nguyện được cận kề Mẹ tôi đã không thành. Mẹ tôi, một người phụ nữ hiền lành, chất phác, không biết chữ để đọc được sách thánh hiền, nhưng bản chất đôn hậu, luôn yêu thương, giúp đỡ mọi người, nên rất được hàng xóm mến, và cả gia tộc nhà chồng thương, tuy nhiên thật tội nghiệp, chỉ có thằng con trai là tôi nhưng từ khi tôi học trung học, đại học và làm lính với cuộc sống phiêu bồng thì chẳng mấy khi được gần con, thậm chí trước khi nhắm mắt lìa đời cũng không được thấy con lần cuối.

Trở lên Sài Gòn, lần nầy tôi quyết định phải ra đi.

Nghe nói có thằng bạn cùng khóa HQ, thường tổ chức vượt biên. Tôi tìm đến, đề nghị lái ghe cho nó. Nó đồng ý nhưng chỉ cho thêm một chỗ. Tôi trình bày là tôi có một vợ và một con, chẳng lẽ phải để lại người nào?. Nó dứt khoát một chỗ, nếu nhận thì đánh, không thì thôi. Tôi từ chối, lủi thủi ra về, lòng ít nhiều xót xa, nhớ lại kỷ niệm hai năm chung quân trường và vào năm 72-73 khi tôi phục vụ ở CC/HQ/MT, lúc đó nó bị nạn dường như vụ còi hụ Long An, ghé tôi và tôi vẫn đối xử trong tình bạn.

Rồi cơn buồn chỉ thoáng qua, vì vào thời điểm 1983 phong trào vượt biên còn khá rần rộ, tôi lại là lính biển thứ thiệt, chắc sẽ không đến nỗi nào và đúng như tôi nghĩ, không biết họ lấy tin từ đâu mà nhanh thật. Nhiều tổ chức đã đến đề nghị tôi cộng tác với họ, kể cả một tên Đại Úy bộ đội. Trước kia, tôi không rõ về VC lắm, nhưng giờ thì cho cả kho vàng Fort Knox tôi cũng không tin nổi họ, do đó tôi cho biết là " 29/04/1975 đang ở Vũng Tàu, dù có phương tiện nhưng tôi đã không đi, vì không đâu đẹp bằng quê hương mình, vả lại sau nhiều năm cải tạo, tôi đã hiểu được lao động là vinh quang, nên từ nay sẽ hăng say lao động để góp phần làm cho đất nước ta giàu mạnh ". Tên bộ đội, không biết là muốn bẫy tôi hay thực sự đã chán ghét chế độ, hắn tròn mắt nhìn tôi và nghĩ có lẽ tôi mới vừa ở Chợ Quán hay Biên Hòa ra, nên vội vã kiếu từ.

Những tổ chức vượt biên, nếu để hốt vàng thì thường chỉ cho người Hoa Tiêu thêm hai chỗ, còn nếu không vì thương mại thì họ chấp nhận cho cả gia đình người lái cùng đi.

Lần đầu, tôi đến với một gia đình ở Sa Đéc, nhưng thấy không thuận lợi, nên không tiến hành.

Lần thứ hai, gia đình của cựu Đại Tá Tỉnh Trưởng Gò Công đề nghị tôi hợp tác và đưa tôi về Bến Tre để cùng nhà Văn Kim Nhật tìm phương cách ra đi. Ông nầy nguyên là Bác Sĩ y khoa, mê chủ thuyết cộng sản nên theo VC và giữ chức giảng nghiệm viên y khoa ở cục R, nhưng khi rõ bộ mặt thật đê hèn và man rợ của chúng, Ông bỏ về thành viết cuốn Đường về R và bị VC tuyên án tử hình khiếm diện nên phải trốn về Bến Tre để sống. Nguyên là BS, nhưng Ông ăn trầu bỏm bẻm, đi chân đất,… Sống như một bần cố nông thứ thiệt, Ông kịch giỏi đến nỗi sống chung với hàng xóm toàn là VC nơi quê hương đồng khởi của chị Ba Định mà không ai biết được hành tung. Từ nhà Ông ra biển, với một chiếc ghe nhỏ gắn buồm con, hai cây dầm, một hai tấm lưới bén, một cái thạp nhỏ và ít muối hột, Ông cùng cậu con khoảng bảy tám tuổi và tôi dãi nắng, dầm mưa trong hai ngày lần dò ra cửa biển. Trên đường đi, gặp bất cứ trạm kiểm soát nào Ông cũng tự động ghé vào, trình thẻ đảng và hỏi các đồng chí nhờ chỉ giùm nơi nào có thể lưới kiếm chút cá về làm mắm trong khi chờ mạ lớn để cấy. Tôi vốn là dân thành phố da dẻ trắng trẻo lại vừa ở tù ra không có giấy tờ, nên những khi đó tim tôi đập liên hồi. Ông giải thích " chú không biết, VC chúa đa nghi, mình phải cao tay ấn nếu không chúng nghi sẽ hạch hỏi, còn tránh né hoặc không tuân thủ chúng sẽ dùng AK hoặc thượng liên để giải quyết ". Tuy đôi khi cũng có vài tên VC xuống kiểm soát ghe, nhưng thấy không có vẻ gì khả nghi, nên chúng cũng cho đi. 

Thời gian ở bên nhà văn Kim Nhật không lâu, nhưng Ông kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện của VC, thú vị nhất là việc anh Ba mặt nám tức Lê Duẩn khi làm bí thư xứ ủy Nam Bộ đã đê tiện hiếp chị X.. Chủ Tịch Hội Phụ Nữ Cần Thơ. Chị là con của một Ông Hội Đồng giàu có, là hoa khôi của Tây Đô và có vị hôn phu là Tiểu Đoàn Trưởng của Tiểu Đoàn nổi danh 307. Lê Duẩn đã điều vị Tiểu Đoàn Trưởng nầy đi xa để ly gián hai người, rồi ra lệnh cho chị Chủ Tịch Liên Hiệp Phụ Nữ Nam Bộ cùng chị X vào cục nhận công tác. Khi bị Lê Duẩn hiếp, chị X đã kêu la cầu cứu, nhưng chẳng ai dám can thiệp, kể cả nhà văn Kim Nhật. Bất mãn, buồn chán… Ông bỏ trốn về thành… .

Hai hôm sau, tôi trở lên Sài Gòn, trình bày mọi việc cho tổ chức. Nhận thấy là thái độ của nhà Văn Kim Nhật chưa dứt khoát, vì Ba ông không muốn xa con, cháu; riêng Ông có vẻ mong một người đồng chí cũ hiện giữ chức vụ lớn trong Quốc Doanh đánh cá đang tìm cách cướp một chiếc ghe tốt, có trang bị vũ khí, để vượt biển được an toàn hơn chiếc ghe sông nhỏ với thành ghe rất thấp không thích hợp để đi biển của gia đình ông cựu Đại Tá Tỉnh Trưởng Gò Công.

Rồi tôi nhận lái ghe cho một tổ chức người Hoa. Họ cho tôi hai chỗ và thêm một người bạn của cậu em vợ được tháp tùng với giá đặc biệt một lượng vàng. Tôi bàn tính mọi việc với Bà chủ ghe, Bà nghe tôi nhưng cho rằng " Tôi là người quan trọng nhất, không nên lộ diện sớm, chỉ nên đi như khách và chỉ nhận trách nhiệm khi ghe ở ngoài biển ". Tôi đồng ý. Đúng ngày hẹn, ghe Taxi đón chúng tôi gần bến phà Thủ Thiêm. Đến Cần Giuộc, Cần Đước gì đó khoảng hai ba giờ đêm ; người lái Taxi cho biết là " động rồi, cá lớn phải chạy về Vĩnh Bình ẩn và yêu cầu chúng tôi lên bờ tự túc về nhà ". 

Ghe Taxi chở khoảng hai mươi người, hầu hết là người Hoa, tôi khuyên họ là nên phân nhóm nhỏ hai, ba người để di chuyển nhằm tránh sự nghi ngờ của dân địa phương và lực lượng dân phòng. Nhờ là lính biển, quen nhìn phương hướng, tôi dẫn cô em gái, cậu em vợ và bạn nó, tìm ra được bến xe đi Chợ Lớn. Len lén ngoái đầu lại, thì tất cả mọi người cùng đi trên chiếc ghe Taxi cũng đã có mặt. Xe chở khách bán buôn, đã đầy nghẹt, còn quang, gánh thì cũng đầy trên nóc và lủng lẳng khắp thành xe. Tới mỗi trạm gác thì người phụ xế đều chạy đi nạp hối lộ, do đó không hề có sự kiểm soát nào, nhờ đó chúng tôi may mắn về đến Sài Gòn được an toàn.

Bà chủ ghe đến gặp tôi và trấn an, tôi yên chí, không hề thắc mắc là thời đó chưa có điện thoại di động để liên lạc thì làm sao ghe Taxi biết được là đã bị động. Mải vài hôm sau, cháu của bà chủ đến gặp tôi. Chị là vợ của một Thiếu Tá Công Binh đã vượt biển thành công sang Úc và đã làm thủ tục bảo lãnh vợ - con, nhưng có lẽ vì nóng lòng hoặc không chịu nổi sự hoạnh họe của lũ VC ở địa phương Cây Gõ nên chị liều lĩnh vượt biên trước. Chị Y khóc lóc kể với tôi rằng chiếc ghe trị giá mười hai lượng vàng mà phần chị và ba người con đã góp vào tám lượng, nhưng bà chủ ghe Dì ruột của chị vì tham dùng người lái phụ chỉ tốn thêm một chỗ đã lái ghe đi, bỏ rơi cả gia đình chị. Tôi nghèn nghẹn, nhưng cũng chỉ biết an ủi chị rằng lòng người khó mà dò.

Ít lâu sau, có hai người đến gặp tôi nhờ lái ghe. Người đàn ông xưng là dân Quốc Gia Hành Chánh Cựu Phó Quận Trưởng Quận Cần Đước. Bà vợ thì đeo cẩm thạch, vàng đầy tay và chiếc đồng hồ hiệu Citizen ( thời đó Citizen là đồng hồ thuộc loại xịn ) để khoe của và sự thành công. Trong khi bàn bạc và bày vẽ phương cách ra đi cùng họ, tôi đã thật thà khai báo là " vừa bị một tổ chức lừa, nhưng tôi nghĩ là họ sẽ không tệ như tổ chức kia ". Họ cười cười và hẹn hai ngày sau sẽ đến đón tôi, nhưng hơn tuần lễ vẫn không thấy, tôi bèn tìm đến nhà họ ở đường Tôn Thất Thiệp Khu Chợ Trời để hỏi, thì người nhà của cặp nầy cho biết là chưa thuận lợi để đi và sẽ báo ngay cho tôi khi họ quyết định. Tôi ra về, nhưng sau đó được biết là họ đã bỏ rơi tôi, Dùng người lái phụ lái ra cửa Tiểu thì bị Công An Tỉnh Tiền Giang xét bắt, cả một trăm năm mươi người khách và Ông-Bà chủ ghe phải đi gỡ lịch. Thật may! Số tôi đã hết dịp đi tù.

Tôi vốn gốc dân quê không lanh lợi, lớn lên đi học, đi lính,, rồi đi tù nên thật ngờ nghệch trước những đổi thay của xã hội thời VC. Sau hai lần bị gạt, tôi thật hoang mang, cộng với chuyện gia đình không vui, nên tuy bề ngoài luôn cười cợt, nhưng bên trong lại thường khóc thầm.

Biết điều phiền muộn của tôi, người anh vợ từ sau khi ra tù, ngày ngày phải đạp xích lô để kiếm sống, nhưng thỉnh thoảng cũng đi vác củi thuê cho Ty Chất Đốt của thành phố, để khỏi phải đi vùng kinh tế mới và anh đã đề nghị tôi cùng làm việc nầy. Tôi lên phường xin cấp cho một giấy tờ hợp pháp để tôi làm việc cho Ty Chất Đốt Thành Phố. Những chức sắc của VC hầu hết đều không có trình độ văn hóa, thường chỉ do có công với " cách mạng " mà được chỉ định phụ trách điều hành công việc hành chánh. Tên Cán Bộ Phường Trưởng vui vẻ bắt tay tôi và gọi tôi là đồng chí, làm tôi nổi da gà.
Ty Chất Đốt tọa lạc trên đường Trần Qúy Cáp thuộc Quận 3. Hàng ngày họ cắt năm, sáu xe vận tải lên rừng chở củi về thành phố. Mỗi chiếc xe, ngoài tài xế là nhân viên cơ hữu của Ty, còn chúng tôi năm, sáu đứa chỉ là phu công nhật. Tài xế vận tải thời nầy có thớ lắm, thật khá giả và rất hách dịch. Số xe lên rừng mỗi ngày chỉ cần vài chục người phu, nhưng số người chầu chực buổi sáng mong được cắt đi lúc nào cũng khoảng vài trăm và người phụ trách chấm công lại là một cựu Trung Úy VNCH. Không rõ người anh vợ tôi đã nói gì mà mỗi khi thấy tôi thì ông cựu Trung Úy nầy đều chỉ định tôi đi làm và có lần còn kề tai nói nhỏ" khi nào dzọt, đàn anh nhớ thằng em nầy với nhé " .

Từ nhà tôi ở Phú Nhuận ra đến Ty Chất Đốt, tốn năm đồng xe lam, hai ngày ở trong rừng ăn bốn dĩa cơm với vài miếng ba rọi kho và chút rau muống tốn bốn mươi đồng cộng thêm bốn đồng trà đá vì trời nóng như thiêu, vị chi là bốn mươi chín đồng, nhưng khi được trả công chỉ nhận có năm mươi, hoặc năm mươi lăm đồng. Đường lên rừng Xuân Lộc, Hớn Quản, Lộc Ninh, Trảng Bàng,… thật khủng khiếp, không chỉ ổ gà mà toàn lỗ chân Khủng Long, ngồi trong lòng xe mà bị dằn xốc đến nỗi có lần tôi treo một cái võng nylon để nằm và chiếc võng đã bị đứt làm đôi.

Sáng thì bụng trống trơn, lên đến rừng thì tên tài xế ra lệnh phải lăn xả vào công việc, trời thì nắng như thiêu, nhiều lần tôi bị choáng váng. Nếu 1975, khi tôi tù ở Long Giao , VC đã đốn vô tội vạ cao su ở Long Khánh để làm củi thì nay chúng cũng tàn phá những rừng của Miền Nam để lấy củi. Những khúc củi dài hai mét, đường kính từ hai đến bốn tất có khi nặng cả trăm kí lô gram. Chúng tôi phải khiêng đến xe với khoảng cách vài chục đến trăm mét, rồi chất lên xe tải có mui, lèn kín củi như chất que diêm trong một cái hộp quẹt. Tội nghiệp, mấy cậu trai trẻ thấy tôi quá đuối nhiều lần đề nghị "Ông thầy mới ra tù, khiêng hổng nổi đâu, để tụi em làm ". Tôi thật cảm động, cám ơn các em, nhưng cũng phải ráng hết sức mình.

Chất kín củi lên xe đã khó, mà chừa hộc để tên tài xế giấu nhựa cao su hay cà phê hoặc đậu xanh lại càng khó. Chắc chắn là hắn đã ăn chịu, nên chẳng ai dám tố cáo, còn nếu rủi bị thuế vụ xét gặp thì hắn sẽ đổ dẩy cho lũ phu chịu tội. May là chuyện bị xét đã không xảy ra lần nào.

Chỗ xuống củi để trữ cho thành phố là khu đất gần Trung Tâm Tiếp Huyết và Tổng Y Viện Cộng Hòa. Việc xuống củi thì tương đối dễ dàng hơn. Trên đường Võ Duy Nguy đoạn gần khu chứa củi thì con buôn đã đứng sẵn rất nhiều và các cậu phu lợi dụng đẩy xuống đường vài khúc củi để kiếm thêm vài trăm đồng.

Phần tôi, đang đóng kịch đã giác ngộ lao động là vinh quang, nên dù một đêm trên rừng làm mồi cho muỗi đốt, khổ sở, vất vả, bầm dập tay chân… để hầu như làm việc không công, nhưng tôi vẫn làm ra vẻ vui vẻ, còn các cậu trai trẻ thì đâu thể ngu như tôi rồi lấy gì sống. Chính VC đã đẩy các em phải mánh mung để sinh tồn.

Rồi một Trung Tá Công Binh mời tôi tham gia tổ chức của Ông. Ông dẫn tôi đến xem chiếc ghe đang tân trang. Ghe dài khoảng mười bảy mét, bốn máy. Ông cho biết đã có hai khẩu đại liên M60, hai cây phóng lựu M79, một khẩu M16, vài thùng đạn và tuyên bố là nếu bị VC xét thì ăn thua đủ để thoát hoặc chết quyết không để chúng bắt. Dù không thấy súng ống, nhưng tôi thích phương cách của ông Trung Tá Công Binh nầy. Tiếc là để kiếm cho đủ hai trăm năm mươi người khách vượt biên như Ông muốn không phải dễ và chẳng biết đến bao giờ.

Sau đó, một ông Trung Tá Dù đề nghị tôi lái cho một tổ chức đã có liên tục mười chuyến thành công. Ông ta chỉ cho tôi thêm một chỗ và dù chưa thấy qua chiếc ghe, nhưng tôi vẫn nhận vì bằng mọi giá tôi đã nhất quyết phải ra đi. Ông giao cho tôi một số tiền để mua sắm hải đồ và tôi may mắn được em của một người bạn cùng khóa HQ bán rẻ nửa giá.

Trước khi ra đi, tôi đã dùng số tiền thừa phân nửa đó để đãi cho bốn đứa con của người Dì vợ. Mỗi đứa một tô bò viên ở chợ Phú Nhuận. Nhìn những đứa bé sung sướng xì xụp với tô bò viên, tôi thật xúc động. Trước 1975, nhà chúng cũng không tệ, nhưng khi VC thống trị thì trở nên nheo nhóc, cha là ngụy nên phải đi tù, mẹ thì muôn ngàn khó khăn để nuôi đàn con đông nheo nhóc, do đó trong nhiều năm chúng chỉ biết cơm độn với rau muống chấm nước mắm kho quẹt.

Riêng cô chị cả của chúng, mười sáu tuổi đã đỗ tú tài hai hạng tối ưu và nhờ học ở hội Việt- Mỹ khá thạo tiếng Anh, nhưng vì lý lịch con ngụy nên không được tiếp tục học, cũng không xin được việc làm. Cô tâm sự " người xứng với em thì hoặc đang ở nước ngoài hoặc còn trong tù còn lũ người rừng nầy (VC), thì dù chết em cũng không ưng ". Do đó cô đã lén lút buôn chuyến, xuống miền Tây mua ít thịt thà, cá mắm đem về Sài Gòn bán kiếm chút lời, nhưng thời đó những món nầy đều bị cấm, bị chận xét, tịch thu và phạt; nên mười chuyến chỉ họa hoằn một, hai chuyến là thoát. Kiếm được chút đỉnh, vay mượn thêm, cô vượt biển nhiều lần, nhưng đều thất bại và sau cùng bị chết đuối.

Tội nghiệp, cô rất ngoan đạo, nhưng phận bạc phải lìa đời lúc tuổi còn thanh xuân.

Người trong tổ chức của ông Trung Tá Dù, chở tôi từ Sài Gòn xuống Vĩnh Bình bằng xe gắn máy. Ông nầy là cựu Đại Úy Biệt Động Quân, người to lớn, mập mạp, đội nón cối, đi dép râu, giống hệt một cán bộ VC, còn tôi với giấy tờ giả, ôm sacoche theo ông như là tà lọt. Nghe nói ông gốc dân Văn Khoa, không biết làm cách nào mà có dạo phụ trách thảo diễn văn cho tên Tư Lệnh Quân Khu 7 của VC.

Đón chúng tôi ở một quán cà phê ở Vĩnh Bình là một bi thư Xã Ủy VC. Ông nầy mê cộng sản đã hiến mười lăm mẫu đất cho VC làm công binh xưởng, cả gia đình đều theo VC, có vài đứa con đã lên bàn thờ, riêng bà vợ bị bom gảy cột xương sống. Có điều là dưới thời VNCH, thì ai cũng được bệnh viện chăm sóc, chữa trị, nhưng khi VC cướp miền Nam thì tất cả thuốc men đều vét sạch chở ra bắc, từ đó người dân Miền Nam dù bệnh gì thường chỉ có xuyên tâm liên hoặc thuốc dỏm, Bác sĩ dỏm thôi. Đến 1976, thì Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam bị giải tán và hầu hết cán bộ VC Miền Nam cũng bị cho ra rìa. Bất mản vì hai thập niên theo VC, chỉ được dăm bằng liệt sĩ, vài tấm huân chương treo vách để nhát con nít khi chúng khóc, vợ đau xin cấp thuốc cũng không có… Ông bí thư Xã Ủy nầy quay sang bắt tay với " ngụy " và sau mỗi chuyến thành công được tổ chức thưởng cho hai lượng vàng.

Cạnh nhà ông Bí Thư là nhà của tên Trung Đội Trưởng du kích xã, hôm đó có giỗ. Khoảng hơn hai mươi tên du kích với AK47, CKC nhậu nhẹt rần rần; thỉnh thoảng có tên kêu vói mời Bác Năm (Ông Bí Thư) sang nhậu với chúng, ông ta thối thoát tao không khỏe, tụi bây cứ tự nhiên.

Đến đêm, ông và cậu con, chống ghe nhỏ đưa tôi và ông Đại Úy Biệt Động Quân ra chiếc ghe lớn đậu gần một trại cùi. Mọi người đã lên ghe đầy đủ và chúng tôi là hai kẻ sau cùng. Ghe bắt đầu hướng ra biển.

Theo giao hẹn, tôi chỉ trách nhiệm khi ghe ra biển, nhưng khi đi được một đoạn còn khá xa biển, người lái ghe nhảy xuống ghe con trở về. Phóng lao phải theo lao, tôi tiếp tục lái ghe ra cửa Ba Động.

Hồi năm 1971, khi phụ trách chiếc kiểm báo Hạm Ba Động HQ 460, tàu tôi neo ngoài khơi cách cửa Ba Động hai mươi cây số, các Sĩ Quan thay nhau vào Vĩnh Bình mua thực phẩm cho tàu, còn tôi chưa lần nào vào đó.

Vì không biết gì về cửa Ba Động nên khi ghe ra gần đến cửa biển, dù sông thật rộng, ghe tôi bị vướng phải một cồn ngầm. May nhờ thủy triều lên, tôi rút ghe ra được và thẳng ra biển. Lúc đó biển thật động, mà ghe là ghe nhỏ đi sông, thành ghe rất thấp, không có volant nên phải lái với cái cần lái ở đuôi ghe. Do không thể đâm thẳng ra biển, tôi phải lái chếch sóng, nhưng ngày càng gần hải đăng Vũng Tàu.

Cuối cùng tôi phải liều lĩnh chấp nhận rủi- may đâm ra khơi. Hôm đó vì biển quá động, những ghe quốc doanh đánh cá từ Côn Sơn phải chạy cả về SGN và khi ghe tôi ra khơi khoảng hơn nửa giờ thì bị một ghe Quốc Doanh đuổi theo. Ghe chúng lớn loại đi biển được trang bị máy mạnh, còn ghe tôi nhỏ, máy chỉ hai Bloc; nếu chúng tiếp tục đuổi chắc chắn sẽ bắt được chúng tôi, nhưng không hiểu vì sao chúng bỏ cuộc và ghe tôi thoát nạn.
ghe sông vượt biển

Trưa hôm sau, chúng tôi lọt vào một cơn giông. Thường thì sóng biển từng đợt đánh theo chu kỳ, nhưng trong cơn giông thì sóng loạn, tôi vừa lái vừa cố gắng tránh sóng, tuy nhiên vì thành ghe thấp và đôi khi tránh không kịp nên thỉnh thoảng ghe cũng bị sóng tràn vào. Tôi yêu cầu cánh đàn ông, chia từng cặp thay nhau múc nước đổ ra biển. Còn phụ nữ và trẻ con thì thật tội nghiệp, họ vô cùng sợ hãi, nhưng chỉ biết xì xụp lạy hay cầu nguyện. Trên ghe tôi có một ông Tiến Sĩ, nhưng lúc đó ông không phụ tát nước mà chỉ cầu nguyện như những người phụ nữ, tuy có trình độ văn hóa cao nhưng khi hữu sự giá trị của ông lại không bằng các cậu trai trẻ. Phần tôi, đã từng hai lần thoát chết trong trại tù CS, nên lúc đó tôi không hề sợ, ngoài ra nhìn hàng chục đứa bé thật tội nghiệp, tôi càng vững tay lái hơn, vừa niệm Phật vừa lái đến khi trời sụp tối. Tôi đang lo là sẽ không thấy đường để tránh sóng thì may thay sóng dịu dần như có một phép mầu.

Sau một ngày vật vã với sóng gió, tôi mệt đừ, nên giao tay lái cho cậu em vợ và ngả lưng bên cạnh những buồng dừa ngổn ngang. Số là tổ chức cho biết là tôi có một người phụ lái và một người thợ máy, nhưng trên thực tế thì người phụ lái là một cựu Đại Úy Địa Phương Quân, đã có lái qua tàu sông, nhưng suốt trong chuyến vượt biên ông không lái thay cho tôi lần nào. Còn người thợ máy thì dỏm, thực ra chỉ là một thợ tiện, anh ta ở trong cabine trông nom máy và phụ trách giữ mấy bao bột đậu xanh và bột Bích Chi. Anh lại rất say sóng, nên giữ gìn thế nào mà mấy bao thức ăn nầy bị lọt xuống hầm máy và ngấm dầu gas-oil nên không còn dùng được.

Trong đêm, khi cậu em ôm tay lái, tôi chập chờn bên cạnh thì nghe tiếng nước chảy róc rách. Kiểm lại thì chiếc thùng phuy chứa nước uống vì quá cũ lại bị sóng nhồi nên bị thủng và nước thoát ra, khi tôi phát giác và bít được lỗ thủng thì nước chỉ còn lại rất ít. Rồi một cơn mưa to chợt ập đến, do không được dự trù trước nên một số người vội đem cái mền căng ra hứng được đầy phuy nước. Điều thật buồn cười là cái mền cũ có lẽ từ nhiều năm không được giặt nên ngày mai khi nắng lên, nước hứng được có màu xám đen và trên mặt là một lớp váng. Dĩ nhiên là chẳng ai dám động đến ,do đó suốt chuyến vượt biên, ngày hai lần, khoảng mười giờ sáng và mười bảy giờ chiều, cậu em vợ tôi và vài cậu nữa phải chặt dừa, đem phát cho trẻ con, phụ nữ và đàn ông mỗi đầu người khoảng 10cc nước dừa tươi , phần tôi cũng ngần đó.

Sang ngày thứ tư, chúng tôi gặp hai tàu đánh cá Hồng Kông đang neo và chúng tôi đến để xin tiếp tế. Mấy cục piles phải ưu tiên dùng cho hải bàn và thỉnh thoảng cho radio để nghe tin tức khí tượng, nên mỗi khi gặp tàu, vì không có đèn làm hiệu, mấy cậu trai thường lột áo nhúng dầu buộc vào cây sào rồi đốt lửa làm hiệu cầu cứu, do đó thường các cậu chỉ còn có cái quần sọt, mình trần, còn đầu thì quấn chiếc khăn trông giống như hải tặc. Hai chiếc tàu cá Hồng Kông ít người, có lẽ sợ bị cướp nên lúc đầu ra dấu không cho chúng tôi đến gần. May thay trên ghe có một phụ nữ gốc Hoa, trao đổi tiếng Hoa với họ. Khi hiểu rõ, họ cho phép ghe tôi cặp vào để cho nước, nhớt, bánh ngọt, tạp chí. Riêng tôi còn được vào phòng lái để xem vị trí nơi tàu đang neo và có lẽ nhờ ơn trên, dù chỉ lái bằng sự phỏng định, nhưng vị trí ghe tôi cũng không sai lắm so với ước tính. Với vị trí nầy, nếu không có gì bất thường thì khoảng hai mươi bốn giờ sau chúng tôi có thể đến được Mã Lai hoặc Nam Dương.

Chúng tôi từ giã thủy thủ đoàn của hai chiếc tàu Hồng Kông với niềm biết ơn sâu xa. Mọi người trên ghe tôi chia nhau bánh, tạp chí, uống nước thỏa thích và vì sắp được đến đích nên ai cũng đều lên tinh thần. Riêng tôi, miên man nghĩ về việc trong khi hàng chục chiếc tàu đủ quốc tịch đã làm ngơ trước sự kêu cứu của chúng tôi, thì tại sao hai chiếc tàu Hồng Kông nầy lại thật tốt giúp đỡ chúng tôi. Nhớ hồi năm 1974, có hai chiếc tàu đánh cá Hồng Kông vi phạm lãnh hải VN, bị chiến Hạm HQ/VNCH bắt giải giao về BTL/HQ/V1/DH. Lúc đó tôi phụ trách về việc nầy trước khi giao lại cho Quan Thuế Đà Nẵng lo về thủ tục pháp lý và liên lạc với chính phủ Hồng Kông. Thủy thủ đoàn của hai tàu đánh cá nầy rất lo sợ, họ đã tìm cách hối lộ tôi, nhưng chẳng những tôi không động đến tôm cá hay tiền bạc của họ, mà còn giúp cho họ trong khả năng. Không biết có phải là luật nhân quả đã ứng hiện cho trường hợp nầy chăng?.

Nhưng rồi niềm vui của mọi người sớm vụt tan, anh thợ máy dỏm không rõ vụng về thế nào, làm rơi chiếc áo tee-shirt quấn vào trục láp làm chết cả hai máy tàu và không sao khởi động lại được. Ông phụ lái của tôi lúc nầy xuất hiện, đề nghị cắt miếng bạt mui ghe làm buồm và nhiều phụ nữ tiếp tay thực hiện được chiếc buồm con, nhưng không may hôm đó gió rất yếu lại thổi ngược hướng chúng tôi muốn đi, nên buồm cũng không có công dụng lắm, ghe chúng tôi trôi lênh đênh như con tàu ma.

Không rõ ông phụ lái thuyết phục thế nào mà hầu hết mọi người nhất là mấy bà yêu cầu tôi quay mũi ghe đi Phi Luật Tân. Tôi giải thích rằng mình đang gần Nam Dương, Mã Lai, Singapore, ghe hiện trên hải đạo quốc tế có nhiều tàu bè qua lại, hy vọng chúng ta sẽ được cứu vớt, còn đi Phi Luật Tân thì rất xa mà ghe mình chỉ có chiếc buồm con lại thiếu lương thực và nước uống. Tôi đề nghị là nếu qua hai ngày mà không có tàu cứu sẽ quyết định sau. Mọi người đồng ý, nhưng chỉ sau hai mươi bốn tiếng đồng hồ họ lại nghe ông phụ lái yêu cầu tôi phải đi Phi Luật Tân lập tức. Tôi thật nản, định buông xuôi, nhưng trên bầu trời bỗng xuất hiện một chiếc máy bay cánh quạt của US NAVY bay thật thấp gần ghe chúng tôi. Mọi người la hét kêu cứu, nhưng máy bay tiếp tục bay thẳng vào Mã Lai. Thật ra thì người trên máy bay đã thấy chúng tôi và họ cũng đã liên lạc với tàu trong khu vực đến cứu chúng tôi.
tàu dầu Chinon

Lúc đó thì không xa chúng tôi có hai chiếc tàu; Chiếc thương thuyền chạy thật nhanh thì xa hơn, còn chiếc tàu gần thì chạy thật chậm. Trời lúc đó mưa lất phất, trần mây thì thấp và u ám. Lợi dụng lúc mặt trời vừa thoát ra khỏi cụm mây, tôi dùng đáy của hộp bánh sơn màu trắng inox lắc lắc như đánh đèn hiệu về hướng chiếc tàu chạy gần và liền đó chiếc nầy chuyển hướng đi về phía chúng tôi. Khoảng nửa tiếng sau thì chiếc CHINON tàu dầu của hãng BP ( British Pétroleum ) chỉ còn cách ghe tôi vài chục mét. Họ ném dây xuống cho chúng tôi. Vài cậu trai trẻ nhảy ùm xuống biển để vớt dây. Tôi lo lắng vì sợ họ bị cá mập tấn công, nhưng may thay có một đàn cá heo vài chục con nổi lên nhào lộn gần mấy cậu đã cất đi niềm lo của tôi, vì thường đâu có cá heo là không có cá mập.

Khi ghe tôi đã áp vào tàu lớn thì họ thả thang dây xuống để chúng tôi leo lên tàu. Tôi là người sau cùng đặt chân lên tàu và được yêu cầu lên gặp ngay vị Thuyền Trưởng. Ông cho biết là chính phủ ông không thuận để cứu ghe vượt biển, nhưng vì lý do nhân đạo mà ông đã linh động, do đó yêu cầu tôi phải đánh đắm chiếc ghe, ông cũng ngỏ ý xin cái hải bàn và tấm hải đồ để làm kỷ niệm.

Tôi cho thi hành mọi việc, đồng thời dặn dò mọi người nên giữ tư cách, kỹ luật và tuyệt đối tôn trọng về an ninh phòng hỏa hoạn cho chiếc tàu dầu. Có lẽ do vui mừng vì sắp được bến bờ, nên mọi người đã răm rắp nghe tôi và lấy được cảm tình của thủy thủ đoàn của chiếc tàu dầu. Lúc đầu họ nấu thức ăn rồi đem ra boong tàu phát cho chúng tôi. Sau thấy chúng tôi không tệ nên đến giờ ăn thì chúng tôi cũng được vào phòng ăn chung với họ. Vì quá mừng, khi leo thang lên tàu, một số người tỵ nạn đã vứt cả giày, dép nên ông Thuyền Trưởng đã ra lệnh cho thợ mộc trên tàu cưa ván ép, đóng cho những người nầy những đôi guốc đi lốc cốc trên tàu trông thật ngộ nghĩnh; ngoài ra ông còn cho tổ chức văn nghệ, ca múa để mọi người giải trí.

Tối hôm đó tôi được viên Sĩ Quan đi phiên mời lên phòng lái. Tàu dầu dài hơn ba trăm mét, trọng tải vài trăm ngàn tấn, nhưng thủy thủ đoàn chỉ ba mươi hai người và ngoài giờ hành chánh, để đi quart trên đài chỉ huy chỉ có hai người và dưới phòng máy một người. Ông SQ trưởng phiên cho người phụ tá đi lấy một chai rượu chác và rót mời tôi một ly. Khi nghe tôi trình bày, ông rất chú ý lắng nghe và cho biết là nếu ghe tôi phải quay về Phi Luật Tân thì có thể sẽ gặp hai cơn bão nhiệt đới. Ông còn cho biết là khoảng thời gian nầy năm trước, tàu ông có cứu một ghe vượt biển gần ba mươi người, nhưng khi lên tàu họ phá phách quá và còn cắp vặt. Rút kinh nghiệm lần trước, ngoài ra vì chính phủ Pháp không cho phép nên ông Thuyền Trưởng đã nói với thủy thủ đoàn là ghe tôi chắc đã chết hết rồi. Mãi đến khi thấy vài ánh chớp, tức còn người sống, thủy thủ đoàn nài nỉ quá nên ông phải chiều theo và cứu chúng tôi. Đang nói chuyện với nhau, thì có âm thanh và đèn hiệu báo động, ông SQ.TP giải thích là có chướng ngại vật trên hướng đi của tàu, tuy nhiên tàu sẽ tự động giải quyết mà không cần đến sự can thiệp của ông. Làm việc trên con tàu tối tân sướng thiệt.

Sau hơn một ngày thì chiếc CHINON đến Singapore. Cơ quan tỵ nạn LHQ ở nước nầy cho một chiếc tàu nhỏ ra đón chúng tôi, thủy thủ đoàn của chiếc tàu dầu thật tử tế, họ quyên tiền tặng chúng tôi, nhưng tôi đại diện cám ơn rằng các ông đã cứu mạng chúng tôi, điều đó thật cao quý và xin khước từ số tiền, ngoài ra khi tiễn chúng tôi, thủy thủ đoàn chiếc tàu CHINON có nhiều người đã rơm rớm nước mắt.

Bà Mười - Vợ của DS La Thành Nghệ, đại diện HCR thật ân cần thăm hỏi chúng tôi và đưa thẳng chúng tôi vào trại tỵ nạn Sembawang - Singapore. Trại trước kia là khu gia binh của các Sĩ Quan người Anh, thật khang trang, sạch sẽ. Trại không có các vòng rào kẽm gai, không có gác sách. Những người làm việc cho HCR thì thật lịch sự và tử tế. Tuy chúng tôi chỉ ở trại ba tháng, nhưng họ cũng tổ chức dạy cơ bản về tiếng Anh, tiếng Pháp cho người tỵ nạn, chăm sóc tốt sức khỏe và mỗi tuần phát cho chúng tôi mỗi người mười đô la Singapore tức năm dollars Mỹ để sống và cuối tuần chúng tôi còn được phép đi phố chơi. Những người vượt biển hầu hết đều có mang theo tiền bạc và nữ trang, giá sinh hoạt ở Singapore cũng không đắt đỏ lắm, nên tha hồ mua sắm. Phần tôi không có xu teng nào, nhưng nhờ được cấp mười đô la mỗi tuần nên cũng thong dong. Còn cậu em vợ theo mấy cậu trai khác lén ra phố khuân vác lặt vặt cũng kiếm được chút đỉnh để mua sắm. Người Singapore thật văn minh, lịch sự và tử tế… hàng tuần họ còn chở thịt cá, rau cải vào giúp cho chúng tôi. Công tâm mà nói thì Singapore quả là thiên đường của người tỵ nạn.

Những người cùng trên chiếc ghe tôi tỵ nạn ở Singapore, trừ những ai được thân nhân ở Mỹ, Canada, Úc bảo lãnh, số còn lại vài người vì do tàu Pháp vớt, nên được đi định cư ở Pháp.

Phần tôi, do trước kia đã cứu mạng ba quân nhân Mỹ và được thưởng huy chương Hải Quân Mỹ, nên tôi được xếp loại ưu tiên đi Hoa Kỳ, nhưng cay cú về việc người Mỹ đã vô nhân đạo trước nỗi hiểm nguy của thủy thủ đoàn chiếc HQ 10 đào thoát trong trận hải chiến Hoàng Sa chống Trung Cộng xâm lược năm 1974, trong đó có bạn tôi là HP chiếc HQ10, ngoài ra " nực " về việc Mỹ đã phản bội VNCH, nên tôi đã khước từ đi Mỹ.

Tháng 11. 1983, tôi sang Pháp định cư đúng vào thời mà Đảng Cộng Sản Pháp cực thịnh, nên không được thuận lợi và tôi đã phải vô cùng khó khăn, vất vả để thích nghi với cuộc sống mới.

Tôi sinh ra đã sớm nếm mùi tân khổ, cuộc đời lại trải qua không ít nghịch cảnh, ngoài ra còn biết thế nào là địa ngục trần gian ở các trại tù VC; chính những kinh nghiệm quý báu đó đã giúp tôi vượt qua tất cả mọi khó khăn. Rồi nhờ ơn trên, sớm ngộ được thiền mà tôi có được cuộc sống thong dong, thanh thản. Hiện tôi có sức khỏe tốt, vật chất đủ, nhiều tự do, so với hàng triệu người trên thế giới, tôi thật may mắn.

Ơn đời thật chứa chan, xin cám ơn Cha- Mẹ và những người đã giúp tôi có cuộc sống hôm nay./.

Nhân mùa lễ tạ ơn
TKD

Blog Archive