Monday, December 6, 2021

NƯỚC MỸ AN BÌNH THỜI BIDEN !!!

Tuần rồi, một anh nhà báo vẹt, Mai Loan, có bài nói chuyện tung hô đại khái "loại được Trump, nước Mỹ đã tìm được an bình" !!! Kẻ này phải đọc cái tựa 3-4 lần, để chắc chắn mình đã không đọc lộn. Chỉ đọc cái tựa thôi chứ không rảnh nghe lảm nhảm bậy bạ.

Vâng, phải đọc lại vì kẻ này đọc báo, coi TV mấy tháng qua, thấy nước Mỹ chưa khi nào đại loạn như bây giờ, sao lại có chuyện “tìm được an bình”? Hay là anh nhà báo và kẻ này hiện đang sống trong hai xứ Mỹ khác nhau? Hay trong hai thời đại khác nhau chăng?

Thưa không. Chúng tôi đang sống trong cùng một xứ, cùng thời đại.

Chẳng qua là có người mở mắt nhìn những chuyện xẩy ra trước mắt, có người đeo kính phe đảng đen quá đậm không nhìn thấy gì nữa.

Bài này sẽ bàn qua những chuyện kẻ này đã đọc được trên báo và xem được hình ảnh trên TV Mỹ. Nhờ quý độc giả xem lại coi kẻ này mắt có bị quáng gà hay không.

Xin nói cho rõ, bài này chỉ bàn về chuyện ‘an bình’ trong phạm vi an ninh trật tự trong nội bộ xứ Mỹ thôi, chưa bàn đến mối đe dọa của khủng bố Hồi Giáo cực đoan sẽ sống lại sau khi Mỹ vắt chân lên cổ, 3g sáng tháo chạy khỏi Afghanistan, trả lại căn cứ địa của Bin Laden cho Taliban và al Qaeda.

TRỘM CƯỚP HOÀNH HÀNH
Nước Mỹ quá lớn, quá ô hợp, quá nhiều chênh lệch giữa giàu và nghèo, tình trạng cướp bóc từ hồi nào đến giờ vẫn nhiều hơn các xứ giàu có khác bên Tây Âu, chẳng ai chối cãi được. Nhưng chuyện nổi bất nhất là nạn trộm cướp bây giờ đã đi đến mức quy mô chưa từng thấy. Ngay cả những phim hoang tưởng nhất của Hồ Ly Vọng cũng không thể tưởng tượng được cảnh cướp bóc kinh hoàng ta đang thấy trên cái xứ này.

Dưới đây là hình những mẫu tin chính của Fox News ngày 28/11/2021: toàn là những tin về ‘nước Mỹ an bình dưới thời Biden’ !!! Đúng ra, anh vẹt Mai Loan phải viết "loại được Trump, trộm cướp Mỹ đã tìm được an bình".

Không còn là chuyện một hai tay mang mặt nạ che mặt, chạy vào tiệm dí súng ăn cắp vài ba món hàng rồi cuống cuồng tháo chạy nữa vì chuyện này quá tầm thường. Bây giờ là cảnh cả chục người cùng vào rủng rỉnh khuân cả lô hàng, từ từ ra xe đi về. Dù vậy, vẫn là … chiệng nhỏ. Tại bắc Cali, có đâu ít nhất 80 tên, đi trong 25 xe hơi, chặn nguyên một khu phố, rồi cả mấy chục tên ào vào Nordstrom, một cửa tiệm lớn bán quần áo hạng sang, khiêng hàng ăn cắp ra các xe chờ ngoài cửa tiệm, tẩu thoát trong ‘an bình’.
80 tên đang cướp Nordstrom

Thật ra, nói chung chung về ‘nước Mỹ’ đại loạn rất là không công bằng cho tuyệt đại đa số các tiểu bang của Hiệp Chủng Quốc Cờ Hoa này vẫn đang sống trong yên ổn, bình thường.

Nạn trộm cướp lộng hành kinh hoàng nhất xẩy ra tại các tiểu bang Cali, Michigan, Wisconsin, Illinois, New York, Connecticut thôi. Nếu quý vị tinh mắt, để ý một chút, sẽ thấy tất cả những tiểu bang này có mẫu số chung rất rõ ràng: tất cả đều bầu cho cụ Biden và tất cả đều dưới chính quyền -thống đốc và quốc hội- theo đảng Dân Chủ hết, không chừa một tiểu bang nào.

Trùng hợp lạ lùng vậy sao? Thưa không, chẳng có gì là trùng hợp hết mà đó chính là hậu quả trực tiếp và cụ thể nhất của chính sách an ninh trật tự rất ‘nhân ái’ của đảng cấp tiến DC.

Nhắc lại, trong vụ bạo loạn mùa hè năm ngoái, khi dân Bờ Lờ Mờ nổi loạn, cướp bóc đốt phá tứ tung, cả ngàn dân da đen đã bị bắt tại nhiều thành phố dưới thời TT Trump. Khi cụ Biden lên nắm quyền, tất cả được thả ra, hồ sơ trắng tinh, không một anh chị nào bị truy tố hay phạt gì.

Tiểu bang tiêu biểu Cali mới ra luật ăn cắp hay ăn cướp hàng hóa trị giá từ 950 đô trở xuống chỉ bị phạt vạ tượng trưng. Đi đến tình trạng trộm cướp tha hồ tung hoành ăn cướp, ăn cắp vặt, cảnh sát không đủ người mà cũng không rảnh đi truy lùng vừa mất công, mất thời giờ, mà lại nguy hiểm cho tính mạng một cách hoàn toàn không đáng. Những tên ăn cướp công khai, có đầy đủ máy quay phim của tiệm quay rõ ít nhất là các bảng số xe, cảnh sát muốn bắt thủ phạm, chỉ cần 5 phút là họ có thể biết thủ phạm là ai, tên gì, ở đâu. Nhưng họ không làm gì hết, chỉ vì họ không muốn phiêu lưu vào các khu đen để lùng bắt thủ phạm, có thể bị bắn mất mạng như chơi, hay có thể bắt được thủ phạm nhưng nếu chúng chống đối, xẩy ra xô sát, có người chết thì họ sẽ đi tù mãn kiếp, không đáng chút nào. Ngay cả các tiệm cũng khuyến cáo nhân viên bảo vệ tiệm không nên cản chúng sẽ nguy đến tính mạng.

Các chuỗi cửa hàng nhỏ hay ngay cả các siêu thị lớn như Walmart, Target, hoặc là đóng bớt tiệm, hoặc là đóng cửa sớm hơn và mở cửa muộn hơn.

Điều đáng buồn là những tiệm bị bớt giờ hay đóng cửa dĩ nhiên thường nằm trong các khu ít an toàn, nghĩa là khu dân nghèo da đen hay da nâu. Hậu quả là chính những dân nghèo này lại là nạn nhân lớn nhất, bị mất tiện nghi, phải đi xa hơn mới có chẳng hạn tiệm CVS, là tiệm thuốc rất cần thiết cho dân.

Hậu quả tai hại nữa là tất cả chúng ta, những người tiêu thụ cũng đều là nạn nhân hết. Tiệm bị cướp tất nhiên sẽ được bảo hiểm bồi thường. Hãng bảo hiểm sẽ tăng bảo phí và tiệm bán sau đó phải ‘thua me gỡ bài cào’, tăng giá hàng hóa và chúng ta sẽ phải trả tiền nhiều hơn thôi. Luật kinh tế nhập môn.

Trong tình trạng Nhà Nước muốn nhẹ tay, thật dễ dãi với trộm cướp, kiểu như cụ VVLộc nhà ta đã khuyến cáo, làm sao tình trạng bất an, gia tăng trộm cướp có thể tránh được?

Một công tố tiểu bang giải thích rõ ràng quan điểm dễ dãi này. Ông ta cho rằng trộm cướp chỉ là diện, không phải điểm, do đó chính quyền cần phải nhận định cho rõ tình trạng nghèo đói của dân trộm cướp, phải có lòng vi tha thông cảm chúng, tìm hiểu và giải quyết nạn trộm cướp từ nguyên nhân sâu xa nhất, chứ không thể lo vồ bắt rồi nhốt hết, để rồi sau khi hết hạn tù, chúng lại đi trộm cướp nữa.

Nhận định này thật ra không sai lắm. Tuy nhiên ta vẫn có thể tìm hiểu và giải quyết nguyên nhân sâu xa trong khi vẫn phải có biện pháp bảo vệ an ninh trật tự của dân, chứ không thể thả lỏng cho đám ăn cướp tha hồ lộng hành trong khi chờ đợi các công chức ngồi trong phòng máy lạnh nghiên cứu chính sách nhân đạo mới.

Chẳng ai biết tương lai nước Mỹ sẽ ra sao, chỉ biết tình trạng an ninh trật tự sẽ trở thành đề tài vận động tranh cử lớn nhất, cùng với lạm phát, trong mùa bầu cử năm tới, khi đảng CH sẽ triệt để khai thác hai vấn nạn này.
Cướp lớn tại Cali trong một tuần giữa tháng 11/2021


CÔNG LÝ PHE ĐẢNG
Tính phân hóa phe đảng của Mỹ có lẽ chưa khi nào rõ nét như hiện nay, dưới thời cụ Biden, là người đã long trọng hứa hẹn phục hồi lại đại đoàn kết trong chính trị Mỹ. Phe đảng nặng đến độ công lý đã trở thành một thứ công lý phe đảng rõ ràng. Nhìn qua hai vụ xử án tuần rồi, vụ Rittenhouse và vụ Arbery. Trong vụ Rittenhouse, ta thấy anh da trắng bắn chết hai anh da trắng đang biểu tình ủng hộ da đen được trắng án vì tự vệ, cả nước gần như nổi cơn điên, sỉ vả thượng tôn da trắng cứu thượng tôn da trắng. Thượng tôn da trắng bây giờ đã trở thành một thứ vũ khí thông dụng nhất, để đánh phe bảo thủ, CH, ủng hộ Trump. Hơi một chút là tìm cách chụp ngay cái mũ thượng tôn da trắng lên đầu, y chang đám dân tị nạn luôn luôn sẵn sàng chụp cái nón cối VC lên đầu đối phương.

Ta nhìn lại hai vụ án này xem sao.

Vụ Rittenhouse
Đây là một vụ án bắn chết người, nhưng đã bị biến thành một vụ án chính trị phe đảng, loại da trắng thượng tôn kỳ thị giết da đen. Cụ Biden khi đó đang tranh cử, đã tìm cách biến vụ án thành vũ khí tranh cử, mua chuộc phiếu cử tri da đen, hấp tấp tố Rittenhouse là thành phần thượng tôn da trắng -white supremacist- cần bị trừng phạt nặng. Công tố, với sự phụ họa của TTDC và cả cụ Biden, cố tô vẽ vụ án như một vụ giết người vì kỳ thị da đen, trong khi thủ phạm và 3 nạn nhân, toàn là da trắng hết, chẳng có ai là da đen hay da nâu hết.
Trong mùa hè đại loạn của phong trào Bờ Lờ Mờ năm 2020, cảnh sát thành phố Kenosha bắn một anh đen bị liệt luôn, dân da đen nổi loạn biểu tình chống cảnh sát, đốt phá, cướp bóc như thường lệ mấy đêm liền. Một anh vị thành niên trắng 17 tuổi, Kyle Rittenhouse từ nhà tại thành phố Antioch, tiểu bang Illinois, lái xe qua Kenosha, Wisconsin, cách nhà 20 dặm nhưng qua biên giới hai tiểu bang. Anh ta qua giúp bảo vệ một hãng bán xe cũ, gần nhà bố anh ta (bố mẹ đã ly dị, bố sống tại Kenosha, mẹ và anh ta tại Antioch), ở nhà một người bạn và người bạn này có một cây súng AR-15. Một ngày trước khi anh ta qua Kenosha, hãng xe này đã bị cướp phá và đốt cháy một phần, thiệt hại cả 1,5 triệu đô.
Trong một đêm đại loạn do nhóm BLM và Antifa gây ra, Rittenhouse bị một anh da trắng tên là Rosenbaum cùng một đám người rượt đuổi, vung giây xích sắt rượt Rittenhouse, miệng hô “bắt hắn, giết hắn” (“get him and kill him!”). Sau khi chạy một khúc, Rittenhouse ngưng chạy, có lẽ vì hết hơi, quay lại và bị Rosenbaum xấn tới giựt súng. Rosenbaum trước đó đã phóng hỏa đốt một xe cảnh sát. Rittenhouse bắn 4 phát khiến Rosenbaum chết. Rittenhouse bị đám người còn lại xúm lại hô hoán đòi giết tiếp, xô anh ta té xuống đất. Một anh to lớn vạm vỡ, sau này bị nhận diện là da đen, xấn tới đá và đạp lên người Rittenhouse, anh này nổ súng nhưng không trúng ai hết. Anh đen bỏ chạy. Một anh trắng khác, tên là Huber lấy skateboard (miếng ván trượt có bốn bánh mà giới trẻ Mỹ dùng để chạy chơi) đập lên đầu và vai Rittenhouse và tìm cách giựt súng của Rittenhouse. Anh này lại bắn, trúng Huber ngay ngực, chết tại chỗ. Một anh trắng thứ ba, Grosskreutz chạy về phiá Rittenhouse, chỉa súng lục vào mặt anh này. Rittenhouse lại bắn, lần này trúng tay Grosskreutz.
Từ trái qua: Grosskreutz dí súng lục, bị thương; Huber đánh bằng skateboard, chết, Rosenbaum tìm cách giựt súng, chết

Rittenhouse tháo chạy, thấy có một đám cảnh sát, đeo súng lên vai, giơ hai tay đầu hàng đi về phiá cảnh sát và bị bắt. Bị truy tố ra tòa về 5 tội đại hình, tổng cộng có thể bị tù tới gần 200 năm. Phiên tòa kéo dài bốn ngày và bồi thẩm đoàn bàn thảo ba ngày, đưa đến phán quyết vô tội trong cả 5 tội danh.

Trong khi tòa đang xử thì phe cấp tiến ồn ào thổi phồng vụ án như là chuyện một anh trắng đi giết dân đen biểu tình đòi công lý.

Rittenhouse trắng án vì hai lý do chính:

Thứ nhất, ai đọc qua câu chuyện trên -được viết theo Wikipedia là một trang mạng thiên tả- đều thấy hiển nhiên là Rittenhouse đang lo tự cứu mạng sống của mình, trên căn bản pháp lý, đó là ‘tự vệ’, một thứ quyền được Hiến Pháp Mỹ bảo vệ rất kỹ. Cả 3 nạn nhân xúm lại rượt và đánh và đòi giết Rittenhouse trước, để rồi bị Rittenhouse bắn.

Thứ nhì, công tố đưa ra nhiều tố cáo và bằng chứng bị luật sư của Rittenhouse chứng minh rõ ràng là thất thiệt, qua hàng loạt video của cảnh sát cũng như của dân chúng chung quanh quay tại hiện trường. Trong những fake news đó, bỏ qua những chi tiết lặt vặt, có vài điểm quan trọng:

Công tố buộc Rittenhouse tội mang súng xuyên bang, là tội đại hình (Ở Mỹ, có nhiều tiểu bang có luật cấm mang súng --hay ma túy hay sách báo dâm ô-- băng qua biên giới tiểu bang, trong đó có tiểu bang Wisconsin; cái tội Rittenhouse bị tố là mang súng vượt qua biên giới, chứ không phải chỉ vì anh ta băng qua biên giới). Súng Rittenhouse sử dụng là AR-15 (không phải AK-47 như công tố tố sảng), là của anh bạn sống ngay tại Kenosha đã mua từ mấy tháng trước, không phải do Rittenhouse mua từ Antioch bên Illinois, rồi mang qua biên giới tiểu bang tới Kenosha của Wisconsin.

Công tố biện minh không thể nói tự vệ khi các nạn nhân không có súng trong khi Rittenhouse có súng. Bá láp! Luật tự vệ cho phép tự vệ nếu mạng sống bị đe dọa, bất kể ai có súng hay không. Trong ba lần Rittenhouse bị đánh, bất cứ ai trong trường hợp Rittenhouse, bị vung giây xích sắt rượt đuổi, phạng skateboard vào đầu, đánh đá, dí súng vào mặt, đòi giựt súng và đòi giết cũng mất hồn, lo cho mạng sống và phải tìm cách tự vệ. Hiển nhiên đây là tình trạng tự vệ không thể nào chính đáng hơn, cứ nhìn hình Rittenhouse bị đánh thì rõ.
Trái: Rittenhouse bị đánh bằng skateboard; phải: đang bị đá

 Anh Grosskreutz, người thứ ba bị bắn nhưng chỉ bị thương, ra tòa khai anh ta không có súng và súng của anh ta đeo ngang lưng bị rớt mất từ hồi nào rồi. Nói láo. Video cho thấy anh ta cầm súng lục chỉa vào mặt Rittenhouse.

Sau khi tòa tuyên án vô tội, dân BLM và AntiFa đã biểu tình, trong yên ổn tại phần lớn các tỉnh, nhưng cũng có vài nơi, dân da đen lại lợi dụng đốt phá, hôi của.

Báo cấp tiến WaPo bình luận, tỏ ý lo sợ việc tha bổng Rittenhouse sẽ khiến trong tương lai, thiên hạ sẽ bắn nhau loạn đả dựa trên lý luận tự vệ để khỏi bị truy tố. Tập san TIME cho rằng phán quyết của tòa đã gửi thông điệp là trong tương lai, những người biểu tình chống đối cảnh sát sẽ bị bắn chết bỏ. Cả WaPo lẫn TIME hiển nhiên lý luận một chiều thô bạo nhất. Cả hai báo đều không viết cả ba người bị bắn đều đã ra tay đánh và đòi giết Rittenhouse trước. Tại sao họ không đặt câu hỏi nếu như Rittenhouse bị đi tù thì mai này Bờ Lờ Mờ và Antifa sẽ tha hồ rượt đuổi đánh hội đồng người khác mà không ai dám chống đối để tự vệ nữa?

Câu hỏi mà nhiều người thắc mắc: tại sao phe cấp tiến thù ghét Rittenhouse vậy? Câu trả lời: vì anh này đã từng hoạt động ủng hộ cảnh sát, hô hào Blue Lives Matter (Blue, màu xanh dương là biểu tượng cho cảnh sát vì phần lớn cảnh sát Mỹ mặc đồng phục xanh dương đậm), thay vì tung hô Black Lives Matter cho hợp thời trang. Ủng hộ cảnh sát trong thời đại thượng tôn da đen là tội nặng lắm, tru di tam tộc là nhẹ. Sỉ vả và đòi cắt giảm cảnh sát mới là hợp thời trang chính trị.

Có tin phe cấp tiến đang tức điên, chưa chịu thua, còn đang tìm cách truy tố Rittenhouse.

Vụ Ahmaud Arbery
Cũng trong tuần rồi, ngay sau vụ xử Rittenhouse, đã có một vụ xử khác: 3 anh trắng -hai cha con và một ông hàng xóm- bắn chết một anh đen Ahmaud Arbery tại Georgia bị nghi ngờ vào khu da trắng để ăn trộm.

Luật sư của anh ta giải thích anh đen này mê jogging, chỉ là đang chạy bị chặn, bắn chết. Luật sư của 3 anh da trắng giải thích nhà anh đen này trong khu da đen, cách khu da trắng nơi anh bị bắn gần 5 cây số, và trước đó vài ngày, anh đen đã nhiều lần lảng vảng khu da trắng này và đã vào vài nhà chủ nhà đi vắng có thể là để ăn trộm, và anh ta bị bắn chết khi đánh nhau với anh trắng. Một trong ba anh trắng ra tòa, đã cẩn thận quay phim hai người đánh nhau trước khi anh đen bị bắn chết để sau này có bằng chứng anh trắng bắn để tự vệ; dù vậy, bồi thẩm đoàn vẫn kết luận là cả 3 anh trắng đều phạm tội cố sát, kể cả anh hàng xóm chỉ mắc cái đại tội là chạy theo hai cha con xem rồi đứng quay phim, cũng bị tội cố sát có thể đi tù chung thân luôn.

Trắng bắn chết trắng đang biểu tình ủng hộ đen đã mệt, chứ trắng bắn chết đen thì khó thoát nạn. Nhất là lại bị xử ngay sau khi Rittenhouse được trắng án thì vô phương. Cả ba anh da trắng trong vụ Arbery đều là số ăn mày, đều bị phán có tội. Cả nước vui mừng, chẳng ai xuống đường biểu tình phản đối công lý thời thượng tôn da đen.

Màu da của thủ phạm và nạn nhân bay giờ đã trở thành những yêu tố then chốt nhất trong các vụ xử án Mỹ.

XE HƠI GIẾT NGƯỜI
Một bằng chứng cụ thể, tiêu biểu cho hậu quả của chính sách công lý ‘nhân đạo’ của đảng DC chính là chuyện một anh chạy xe tông vào đám đông với chủ ý giết người mới xẩy ra tại một tiểu bang DC khác, Wisconsin.

Tại thành phố Waukesha, tiểu bang Wisconsin, dân chúng tổ chức diễn hành mừng Giáng Sinh sớm. Đang đi diễn hành, bất thình lình, một xe SUV tống ga chạy thẳng vào đám đông. Cho đến nay, đã có 6 người chết và đâu 50 người bị thương, trong đó có cả lô con nít.
Thủ phạm là một anh đen, Darrell Brooks, với hồ sơ tiền án dầy cỡ 50 trang, gồm đủ thứ tội như trộm cướp hành hung, ma túy, hãm hiếp gái vị thành niên, mưu toan giết người, …

Anh này là ca sĩ rap kiểu tài tử, không chuyên nghiệp. Trước khi đi tông xe vài ngày, đã đặt bài hát để chửi… “f… Trump”!

Anh ta đang bị truy tố về tội hành hung bạn gái rồi lấy xe hơi cán qua cô ta, may không chết. Anh được công tố viên, ông Cedric Cornwall cho tại ngoại hầu tra sau khi đóng tiền thế chân có 1.000 đô. Ông Cornwall thuộc đảng DC, chủ trương một chế độ tư pháp ‘nhân đạo và công bằng’, cho ‘dân nghèo’ đóng tiền tại ngoại tượng trưng.

Quái lạ hơn, ông công tố này lấy quyết định dựa trên khuyến cáo của xếp của ông là John Chisholm, công tố quận -district attorney- Milwaukee của tiểu bang Wisconsin, cũng thuộc đảng DC, cần thi hành chính sách công lý ‘nhân đạo’ giảm thiểu tối đa số tiền thế chân cho dân da đen nghèo.

Ông Chisholm có cái ‘oai’ là đã từng huyênh hoang tuyên bố “Tôi bảo đảm chính sách nhân đạo của tôi sẽ khiến cho có phạm nhân được tại ngoại dễ dàng rồi sau đó đi giết người, nhưng dù sao thì chính sách nhân đạo của tôi vẫn đúng”.

Bây giờ, không phải là một người bị giết, mà tới 6 người bị giết và gần 50 người bị thương. Không biết hai ông Cornwall và Chisholm mấy ngày nay có ăn ngon ngủ yên không.

Dân Milwaukee đang tổ chức lấy chữ ký truất nhiệm ông Chisholm.

Ở đây, xin nhắc lại, chính quyền cụ Biden đang có ý định hủy bỏ việc đóng tiền thế chân để tại ngoại vì cụ cho đây là biện pháp kỳ thị chống dân da đen nghèo không có tiền đóng thế chân. Công bằng theo phe cấp tiến là cho tại ngoại hết ráo, chẳng cần đóng tiền thế chân gì hết. Trong tương lai, những tên như Darrell Brooks này tha hồ phạm pháp, bị bắt, được thả, phạm pháp, lại được thả…

Vì thủ phạm là đen nên TTDC phe ta đã có hết sức khỏa lấp tội, đi đến cảnh hết sức tiếu lâm như cái tuýt độc đáo của báo Washington Post dưới đây:

Quý độc giả để ý: WaPo viết “… thảm họa gây ra bởi xe SUV”! Làm như thể chiếc xe SUV tự động chạy một mình, gây ra tai nạn chết người, chứ không có ai lái, không có người nào thủ phạm hết.

CNN cũng y chang sách lược, loan tin thảm họa xẩy ra vì một chiếc xe đâm vào đám đông. Thế thì chừng nào mang chiếc xe ra tòa? Phạt cái xe tù chung thân? Hay tha bổng?
Anh bình loạn gia đen Juan Williams của Fox News phán vấn đề của Mỹ không phải là phạm pháp tràn lan, mà là súng tràn lan. Bây giờ có lẽ có thêm một vấn đề lớn nữa: xe SUV tràn lan! Nguy hiểm quá! Chừng nào ra luật cấm bán SUV?

Nước Mỹ dưới cụ Biden đã và đang áp dụng một chính sách công lý hoàn toàn dựa trên ‘văn hóa thức tỉnh’ tôn vinh dân da đen tối đa, bào chữa đủ kiểu để có thể nhẹ tay với những tội phạm da đen. Cái giá phải trả, chẳng ai biết về lâu về dài sẽ giúp chấm dứt nạn kỳ thị hay không, chỉ biết sẽ gia tăng tình trạng phạm pháp của dân da đen thôi. Mà khi nhiều dân da đen phạm tội hơn thì khó mà hy vọng dân da trắng sẽ có cảm tình hơn với dân da đen, và nạn kỳ thị sẽ bớt.

Trái lại kỳ thị sẽ ngày một tăng và nước Mỹ sẽ càng ngày càng phân hóa. Đó sẽ là gia tài trường cửu đáng ghi nhận nhất của cụ Biden.

Vũ Linh

Friday, December 3, 2021

Tôi nghĩ Việt Nam là thuộc địa của Trung Quốc

Tác giả : Gia Hưng

“Tôi nghĩ Việt Nam là thuộc địa của Trung Quốc” – Đây là câu nói của một ông Tổng giám đốc người Nhật, nói trước hàng chục quan khách Việt Nam trong một phòng hội thảo của một khách sạn 5 sao.
Câu nói của vị giám đốc người Nhật làm hết thảy các vị doanh nhân, nhà khoa học, thậm chí là cả những viên chức nhà nước trong khán phòng phải sững sờ. (Ảnh: Cerev)

Câu nói ấy không khác việc ông giám đốc người Nhật kia cho một cái tát vào mặt tất cả những con người Việt Nam ưu tú trong khán phòng đấy. Họ đều là những người Việt Nam thành đạt, là những người yêu nước, làm sao có thể chịu đựng được sự sỉ nhục ấy.

Thế nhưng, những lời nói tiếp theo đó của vị giám đốc kia đã phải khiến khán phòng gật đầu thừa nhận, thậm chí là vỗ tay.

Ông chỉ vào chiếc màn máy chiếu, chỉ vào cặp đèn trên trần nhà, chỉ vào bộ quần áo mà mọi người đang mặc, thậm chí là cây bút và tờ giấy mà họ cầm trên tay, ông nói: “Made in China”.

Ông nói, Trung Quốc hiện diện khắp nơi, đến mức gần như ngành nghề nào cũng có mặt, từ kinh doanh hạ tầng kỹ thuật khu công nghiệp ở Hải Phòng; kinh doanh bất động sản ở Tiền Giang; sản xuất giày ở Đồng Nai; luyện-cán thép ở Thái Bình; sản xuất tinh bột wolfram ở Quảng Ninh; linh kiện điện tử ở Đà Nẵng; ván ép ở Long An; đến gia công in phun, đồ họa, sản phẩm quảng cáo, dịch vụ quảng cáo ở Sài Gòn… nơi nào cũng thấy bàn tay người Trung Quốc.
Việt Nam đang bị nhuộm đỏ trước hiểm họa “ngoại xâm mềm” bằng con đường kinh tế từ Trung Quốc. (Ảnh: Reuters)

Từ thời xưa, người Trung Quốc đã không ngừng nỗ lực xâm phạm bờ cõi Việt Nam, điều này vẫn kéo dài cho đến ngày nay và họ sẽ tiếp bước thế hệ cha ông tiếp tục sự nghiệp bành trướng. Âm mưu của người Trung Quốc được gọi là chiến thuật “cắt lát salami”. Nghĩa là họ sẽ không cùng lúc chiếm toàn bộ lãnh thổ của Việt Nam mà là “ăn mòn” từng bộ phận, sau đó độc chiếm trọn vẹn, toàn bộ.

Kế hoạch “tích tiểu thành đại” của Trung Quốc gồm nhiều hành động nhỏ: từ việc thâu tóm và biến các công ty Việt Nam thành công ty Trung Quốc, tăng cường sự hiện diện của người Trung Quốc tại Việt Nam; cho tới việc đẩy mạnh đầu tư lớn trên khắp đất nước, đặc biệt là khu vực Quảng Trị đến Thừa Thiên Huế – nơi hẹp nhất theo chiều Đông-Tây của dải đất hình chữ S (bề rộng chỉ khoảng 40km).

Có thể nói, việc di dân âm thầm xâm nhập vào lãnh thổ Việt Nam là bước nhỏ tạo bàn đạp để người Trung Quốc đồng hóa cũng như gây nhiễu trật tự xã hội tại đất nước hình chữ S. Trên dải đất hẹp nhất của Việt Nam, họ muốn dần thay thế người Việt bằng người Trung Quốc nhằm phục vụ cho âm mưu chia cắt Việt Nam và mưu chiếm Biển Đông.
Việc di dân âm thầm xâm nhập vào lãnh thổ Việt Nam là bước nhỏ tạo bàn đạp để người Trung Quốc đồng hóa cũng như gây nhiễu trật tự xã hội tại đất nước hình chữ S. (Ảnh: Reuters)

Cách đây 10 năm, năm 2009, tờ VietnamNet từng thực hiện phóng sự về những ngôi làng Trung Quốc mọc tại Việt Nam. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam thường bày tỏ “bất bình” trước sự “ngang nhiên” tuyên xưng chủ quyền của Trung Quốc đối với biển đảo Việt Nam. Nhưng về sự ngang nhiên xuất hiện của hàng chục ngàn người Trung Quốc ngay trên đất Việt Nam thì gần như không ai lên tiếng hoặc hành động gì, đến mức sự bất thường này được phép đương nhiên tồn tại.

Cuối năm 2015, tại Đà Nẵng, 2 cửa hàng do người Trung Quốc làm chủ thậm chí đã ngang ngược “tuyên xưng chủ quyền” bằng cách không bán hàng cho người Việt. Người Việt đang mất chủ quyền ngay trên chính mảnh đất quê hương mình?

Nhưng rất lạ là, nhiều lãnh đạo của Việt Nam dường như không mảy may nghi ngờ. Họ có vẻ khá dễ dãi và nhìn nhận sự việc quá đơn giản, trong khi người Trung Quốc thì quá thâm độc! Là do các bạn quá ngây thơ, hay là vì bạn đang nhún nhường, e sợ trước một nước lớn như Trung Quốc? Hay cái tâm lý “tiến cống” vẫn còn hằn sâu trong tâm trí từ thời Bắc thuộc?
Ông còn nói, người Việt Nam giỏi lắm, thông minh lắm, kiên cường lắm. Lúc ấy người Nhật thua trận trước người Mỹ, cả nước Nhật thấy sỉ nhục, còn người Việt Nam thì lại thắng nước Mỹ. Nhưng 20 năm qua đi, Nhật Bản có Toyota, có Honda, có Mitsubishi, Việt Nam có gì? Người Hàn Quốc chịu sỉ nhục trước người Nhật, họ có Huyndai, có Samsung, có LG, Việt Nam có gì?

Trung Quốc luôn tham vọng trở thành một cường quốc biển, những vụ đụng độ trên biển với Hàn Quốc hay tranh chấp đảo Điếu Ngư/Senkaku với Nhật Bản vẫn luôn không ngừng. Còn Việt Nam, đến khi nào mới dám đối đầu với những “tàu lạ” đến từ Trung Quốc?
Người Việt đang mất chủ quyền ngay trên chính mảnh đất quê hương mình? (Ảnh: Vietnammoi)

Những câu nói của vị giám đốc người Nhật khiến bao người dân đất Việt chợt tỉnh ngộ. Nhìn lại tình cảnh đất nước, nhiều người phải tự hỏi, Việt Nam rốt cuộc đang là gì của Trung Quốc? Là thuộc địa? Là chư hầu? Hay là quốc gia vệ tinh?

Rất khó có thể định nghĩa chính xác tính chất mối quan hệ Việt Nam-Trung Quốc kể từ sau khi hai nước bang giao bình thường sau cuộc chiến biên giới 1979. Có điều ai cũng thấy Việt Nam đang bị nhuộm đỏ trước hiểm họa “ngoại xâm mềm” bằng con đường kinh tế từ Trung Quốc.

Đáng sợ hơn nữa, rất nhiều những chính sách cai trị đất nước của Trung Quốc đang được Việt Nam áp dụng một cách “triệt để”, thậm chí còn ủng hộ cho các chính sách độc tài mang nhãn hiệu “Made in China”.

Ngày 18/9/2009, Nhân Dân Nhật Báo của Đảng Cộng sản Trung Quốc từng có một bài bình luận về chuyện “bắt chước mô hình Trung Quốc”, theo đó, từ Việt Nam, Cuba đến Bắc Hàn đều đang bắt chước Trung Quốc. Trong khi Cuba và Bắc Hàn chỉ bắt chước một phần thì Việt Nam “bắt chước 100%” và vì vậy, “Việt Nam cần thực sự nhớ ơn mô hình này bởi nhờ thế mà Việt Nam phát triển nhanh về kinh tế và chính trị thì ổn định”.

Điều đáng nói là, trong khi mô hình kiểu Trung Quốc đang bị người dân trong nước và thế giới lên án mạnh mẽ, thì Việt Nam lại “nhập khẩu” về nước để áp dụng cho chính người dân của mình, chẳng hạn các chính sách về Đặc khu kinh tế, Luật An ninh mạng… Có thể đơn cử một đề tài đang rất nóng thời gian gần đây: Pháp Luân Công.

Mới đây, vụ án xác người trong bê tông gây rung động dư luận không chỉ bởi tình tiết tàn bạo, vô nhân tính của nó, mà nó còn đến từ một nhóm người tu luyện. Những người được cho là đã từng tham gia tu luyện Pháp Luân Công (mặc dù vật chứng thu được gồm kinh Tân Ước và các tràng hạt).
Hai cuốn Kinh Thánh Tân ước được tìm thấy trong chiếc xe của các nghi phạm. (Hình ảnh từ clip/nld.com.vn)

Thực tế, hành vi phạm tội đối với bất kỳ cá nhân nào nếu được xử lý theo đúng quy định của pháp luật thì theo nguyên tắc ‘ai làm người đó chịu trách nhiệm’. Nhưng trong sự việc này, khi vụ án còn đang trong giai đoạn điều tra, thì những thông tin lại được tập trung vào Pháp Luân Công, khiến độc giả thay vì chờ đợi cơ quan pháp luật làm rõ về hành vi phạm pháp của một nhóm người, lại bị dẫn dắt chuyển hướng sang đánh giá tiêu cực thông qua các tin tức mang tính quy chụp cho môn tập.

Không dừng lại ở đó, một số báo trong nước còn đi xa hơn khi đăng tải loạt bài tập trung vào việc tuyên truyền các thông tin xấu có tính chất bôi nhọ môn tập này. Đáng chú ý là, các thông tin đó được sao chép nguyên bản từ truyền thông Trung Quốc, nơi chính quyền đã dùng toàn bộ truyền thông nhà nước để vu khống trong chiến dịch đàn áp Pháp Luân Công.


Về việc một số báo lấy tin từ giới truyền thông nhà nước Trung Quốc, nhà báo Chu Vĩnh Hải có nhận định, chẳng lẽ những tờ báo trong nước không biết rằng, Trung Quốc là một đất nước không có tự do tôn giáo, và Pháp Luân Công từ 20 năm nay đã bị cấm và bị đàn áp, bức hại khốc liệt?

Chẳng lẽ những tờ báo đó không biết rằng, báo chí nhà nước Trung Quốc đã a tòng theo chính quyền để bức hại Pháp Luân Công? Nếu các báo đó dẫn nguồn từ báo chí nhà nước Trung Quốc để định hướng dư luận rằng Pháp Luân Công là tồi tệ, những báo đó đã thực sự trở thành kẻ áp bức Pháp Luân Công nói riêng và tôn giáo nói chung.
Cuộc đàn áp Pháp Luân Công tại Trung Quốc đang bị cả thế giới lên án vì vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. (Ảnh: Minghui)

Trong khi cả thế giới đón nhận Pháp Luân Công, thì cuộc đàn áp vô lý ở Trung Quốc lại trở thành một “nốt nhạc lạc điệu”. Nhưng mà cưỡi hổ khó xuống, cuộc đàn áp đã giết hại quá nhiều người, và Trung Quốc hiện đang bị thế giới lên án vì tội ác chống lại loài người: mổ cướp nội tạng sống của các học viên Pháp Luân Công.

Việt Nam đang trở thành gì đối với Trung Quốc? Dựa vào các phát biểu và tuyên bố chung chỉ có thể định tính được phần nào mối quan hệ hai nước, nhưng dựa vào những con số cụ thể thì có thể thấy rõ, Việt Nam đang lệ thuộc nghiêm trọng vào Trung Quốc, từ kinh tế, đến chính trị, cùng rất nhiều mặt của đời sống xã hội.

40 năm sau khi thâm nhập biên giới Việt Nam bằng quân sự, Trung Quốc đang đổ bộ kín mít đất nước Việt Nam bằng những đoàn quân kinh tế hùng hậu. Sau 40 năm, Việt Nam chẳng là gì so với sức mạnh kinh tế lẫn quân sự mà Trung Quốc đang sở hữu. Biển Đông đang bị gặm nhấm lần mòn. Chủ quyền biên cương đang bị đe dọa. Cả “chủ quyền” kinh tế cũng bị thao túng.Bắc Kinh đang nắm Hà Nội trong lòng bàn tay? Riêng với cái nhìn của người dân Việt Nam, có vẻ như Hà Nội chẳng nắm được gì của Bắc Kinh cả! Với thực trạng này, ước vọng thoát Trung của người dân Việt xem ra là rất xa vời. Điều này có đáng để nghĩ và lo lắng cho số phận quốc gia?
Kết quả ngay trên mặt lá.

Loài cây kỳ lạ này không ra hoa kết quả như những loài cây thông thường khác mà mọc hoa, kết quả ngay trên mặt lá.
Khi quả Butcher’s Broom còn xanh. (Theo Wasteideal)
Butcher’s Broom là một loài cây kỳ lạ, tên khoa học là Ruscus aculeatus, một loài thực vật có hoa trong họ Măng tây, chúng mọc thành những bụi thấp, có lá và thân cứng cáp. (Theo Amusing Planet)

Trong khi những loài thực vật khác ra hoa, kết quả trực tiếp trên cành thì Butcher’s Broom là loài cây ra hoa ngay giữa mặt lá. Thời điểm xuân sang, những chiếc lá bắt đầu mọc ra những bông hoa màu tím trắng đẹp như những vì sao nhỏ. Vào cuối thu, những bông hoa héo đi, kết thành quả và chín đỏ mọng. (Theo Amusing Planet)
Cận cảnh những quả Butcher’s Broom được hái ra từ những chiếc lá. (Theo Amusing Planet)

Tuy có cách thức ra hoa kết quả rất kỳ quặc nhưng Butcher’s Broom không hề vi phạm bất kỳ quy tắc nào trong thế giới thực vật. Dường như đã có sự chuyển đổi giữa cành và những chiếc lá có quả mọc gọi là cladodes, một dạng chuyển đổi của tổ chức cơ thể thực vật bậc cao. (Theo Amusing Planet)

Butcher’s Broom phân bố rộng khắp, từ Iran đến Địa Trung Hải và miền nam nước Mỹ. Loài cây đặc biệt này cũng được sử dụng trong hơn 2.000 năm như một loại thuốc nhuận tràng và lợi tiểu, điều trị các chứng bệnh khác nhau như bệnh trĩ, giãn tĩnh mạch, ngứa và sưng tấy. (Theo Amusing Planet)
Tuy vậy, những điều tra trong vào 1950 đã chỉ ra rằng, Butcher’s Broom có thể gây co thắt tĩnh mạch, tuy nhiên nó vẫn được sử dụng rộng rãi để điều trị các bệnh tuần hoàn nhất định. (Theo Amusing Planet)

Loài cây ra quả trên lá này cũng chứa một alcaloid có tác dụng ức chế sự thất thoát các ion natri qua màng tế bào và do đó, nó còn được sử dụng như một loại thuốc chống loạn nhịp tim có hiệu quả. (Theo Amusing Planet)
Những chồi non của Butcher’s Broom cũng có thể ăn được như măng tây. (Theo Asturnatura)
Butcher’s Broom cũng được nhiều người dân trồng trong khu vườn của họ và dùng để trang trí khi chúng ra những quả nhỏ màu đỏ tươi nổi bật. (Theo Commons)
Khóc Anh Năm - Trường Sơn Lê Xuân Nhị

Hình internet

Rồi anh, đi theo đường đã vạch rồi, đường trên không gian ủ ấp hình hài,
Từ anh lên cao anh là Nắng, là Trăng hay Sao, anh nhìn xuống,
Nhìn nước non nhà, đẹp xinh như gấm như hoa… (PD)

Hôm nay, 9 giờ sáng ngày 4 tháng 11 năm 2021, tôi nhận được một tin rất là buồn qua email. Anh Năm, đại tá Không Quân Nguyễn Hồng Tuyền, không còn trên cõi đời này nữa…

Đã biết từ lâu rằng anh Năm đã già yếu, đã phải đi lọc thận từ lâu, hình như trên 20 năm thì phải, và theo luật sinh tử của trời đất, anh Năm, cũng như tất cả mọi người, như anh em chúng ta, sớm muộn gì thì cũng phải rũ áo ra đi mà thôi. Làm sao tránh được. Nhưng nghe tin anh Năm từ giã cõi đời, tôi đau đớn bồi hồi. Đau đớn thật tình, đau đớn trong tâm hồn. Đau đớn trong đầu óc. Đau đớn trong trái tim.

Có người sẽ hỏi, tại sao một anh thiếu uý phi công quèn, vô danh tiểu tốt như tôi, chẳng có họ hàng rể má gì đến một đàn anh Không Quân cấp đại tá, không phải Đại Tá thường mà là một Đại Tá nổi danh của Không Quân, lại đau đớn đến như thế? Có đau đớn thật chăng, hay vì thấy người sang… chết, nên muốn bắt quàng làm họ, giả vờ đau đớn bố láo này kia?

Xin thưa, câu nói ấy có phần đúng, bởi vì, ngày xưa, lúc anh Năm đã là một Đại Tá căn cứ trưởng căn cứ Không Quân Phù Cát, tôi chỉ là một anh thiếu uý Không Quân quèn, chẳng hề quen biết, chẳng hề có bà con gì cả với anh Năm. Điều này đúng. Nhưng tất cả những gì còn lại là sai, bởi vì, Đại Tá Tuyền và tôi, hai người phi công đánh giặc, một già một trẻ, đã vô tình gặp nhau… trên tần số UHF trong một trận đánh ở phi trường Phù Cát…

Hồi đó, tôi biệt phái Phù Cát, và Việt Cộng đem quân tới tấn công căn cứ. Tôi làm bổn phận, lên trời, tham dự đánh đấm. Một phi vụ như hàng trăm phi vụ tôi đã bay, có máu đổ, có người chết, bom đạn nổ tum lum, chẳng có gì đáng nói ở đây. Tôi không còn nhớ nhiều, chỉ nhớ rằng chiến trường lúc đó găng lắm vì chúng tôi hướng dẫn đánh bom gần sát phi trường. Tôi không nhớ rõ, không hiểu vì một lý do nào đó, (có thể vì khu trục đánh trật lất, có thể vì pháo binh bắn như hạch, cũng có thể vì bị chúng nó bắn … teo chim quá) tôi đã chửi thề tùm lum trên vô tuyến, một điều cấm kỵ. Số tôi xui cho nên Thiên Phong, danh hiệu truyền tin của anh Năm, tư lệnh mặt trận, đang bay C & C, cũng đang theo dõi trên tần số. Nhưng anh Năm không nói gì trên tần số, có lẽ vì anh thấy tôi bay quá đẹp, quá hết lòng. Nhưng nửa chừng, có người trong phi đoàn gọi tôi qua tần số giải tỏa nói chuyện gấp. Ở tần số giải tỏa, một đàn anh phi đoàn xài xể tôi, cho tôi biết có tư lệnh chiến trường trên tần số, chú coi chừng cái miệng của chú, nếu không muốn ăn 15 ngày trọng cấm. Tôi dạ thưa ngon lành rồi tiếp tục bay, lâu lâu lại… tiếp tục chửi thề. Đại úy Huy bay với tôi bực mình phán, “Mẹ, thằng nhóc này chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.”

Sure enough, buổi tối, biệt đội trưởng phi đoàn 114 nhận được cú điện thoại của anh Năm. Anh hỏi chiếc Mustang (hồi Mùa Hè Đỏ Lửa phi đoàn còn mang danh hiệu Mustang, chưa đổi qua Sao Mai) gì đó, ai bay vậy. Còn ai trồng khoai đất này, thiếu uý Nhị đó, thưa trung tá. Xếp tôi trả lời rồi quay lại nhìn tôi, mặt mày hầm hầm làm như chỉ muốn ăn tươi nuốt sống, chờ đợi những lời quở trách sỉ vả của anh Năm. Nhưng hình như anh Năm đã không sỉ vả, vì tôi không nghe đại úy Huy nói gì, lâu lâu lại cười nhẹ. Cuối cùng anh nói cám ơn trung tá rồi cúp máy, mặt mày tươi tỉnh. Đại úy Huy nhìn tôi bảo: “Ông Tuyền khen em bay đẹp, biết đánh giặc, nhưng trên tần số từ này về sau phải ráng giữ phép lịch sự. Chừng đó thôi.”

Mọi người thở phảo nhẹ nhỏm. Mẹ, hú cả hồn.

Nhưng tôi thương nhớ anh Năm không phải vì chút kỹ niệm nhỏ ấy. Tôi có nhiều lý do hơn. Trước hết, hãy nói đến cái căn cứ Không Quân Phù Cát.

Hồi đó, khi quân đội Mỹ rút, họ để lại cho chúng ta rất nhiều căn cứ quân sự với đầy đủ những trang bị. Và trong tất cả những căn cứ quân sự, căn cứ Không Quân là mắc tiền nhất, có thể nói gấp trăm lần những căn cứ khác. Đừng nói gì đến những ụ phi cơ xây bằng hàng ngàn triệu tấn xi măng, hãy nói đến những dãy nhà BOQ (Bachelor Officer Quarters), một loại cư xá độc thân dành cho phi công. Mỗi một BOQ khoảng vài chục phòng, mỗi phòng đều có điện thoại riêng, giường nệm, bàn tủ, đèn, vân vân, nhưng quan trọng hơn cả, máy lạnh. Mỗi BOQ còn có những nhà tắm với máy nước nóng, một giấc mơ của mọi người. Đấy là chưa nói đến những phòng giải trí có bàn bi da, có Ti-vi màu, ghế sa lông vân vân.

Căn cứ Phù Cát rất lớn, coi như một thành phố nhỏ, đầy đủ với bệnh xá, tổng đài điện thoại, nhà máy phát điện, nhà máy lọc nước vân vân.

Nước Mỹ giàu sang hùng mạnh, người Mỹ đi đến đâu cũng ăn ở như vua chúa, dù ngay cả trong rừng. Vì thế, căn cứ Phù Cát là một thiên đường nhỏ với những tiện nghi đầy đủ như một thành phố của Mỹ là một chuyện thật, chẳng có gì đáng nói ở đây. Cái đáng nói là, hổi đó, thường thường, những căn cứ đồ sộ và vĩ đại của Mỹ để lại, giao cho Việt Nam ta thì, đa số, chỉ trong vòng vài ngày, nó biến thành… một dãy đất hoang với những cột kèo nằm chỏng gọng và trơ trụi bởi vì quân dân ta đã làm thịt nó sạch sẽ. Thật ra, ngay cả những cái cột kèo kia, bởi vì bị chôn xuống nền xi măng nên thiên hạ không lấy được, nếu bứng đi được thì chúng nó cũng biến mất tiêu rồi. Ngay cả cuộn hàng rào dây thép gai, bóng đèn điện mà còn bị ăn cắp thì nói gì đến những cái ti-vi, máy lạnh, tủ giường, những máy nước nóng trị giá hàng trăm ngàn đồng Việt Nam thời đó. Chuyện này xảy ra hàng ngày khi người Mỹ rút, ngày nào báo chí chẳng loan tin. Và chẳng ai làm được gì cả.

Nhưng Không Quân Việt Nam được may mắn hơn nhiều. May mắn là bởi chúng tôi có những người chỉ huy trong sạch như tư lệnh Không Quân, trung tướng Trần văn Minh, như Đại Tá Nguyễn Hồng Tuyền và nhiều vị khác nữa…

Đại Tá Nguyễn Hồng Tuyền nhận bàn giao căn cứ Phù Cát, Mỹ giao như thế nào thì mọi thứ vẫn còn y nguyên như vậy, không thiếu một con bù lon, một sợi dây điện. Thậm chí, có vài anh lính Mỹ, có lẽ nghe lời xúi quẩy của vợ Việt Nam, chở máy lạnh ti-vi ra ngoài cho vợ, đã bị anh Năm cho Quân Cảnh Mỹ-Việt chận bắt tại ngoài cổng phi trường. Còn lính Việt Nam thì khỏi nói, anh Năm ra cho một toán an ninh nằm canh thường trực ngoài cổng hàng rào 24/24, tất cả xe cộ, không cần biết của ai, ra vào đều bị khám xét kỹ càng. Tôi nghe nói là cả xe của anh Năm cũng bị xét luôn. Thế là chẳng có ai còn dám nghĩ đến chuyện ăn cắp đồ đem ra ngoài bán.

Nhờ sự thanh liêm và tài giỏi của anh Năm, anh em Không Quân chúng tôi, mỗi khi đi biệt phái Phù Cát, đều được ở phòng máy lạnh, tắm nước nóng, coi tivi màu, đánh bi da, hưởng mọi đầy đủ tiện nghi như một phi công Mỹ.

Rồi Mỹ rút, miền Nam Việt Nam mất nguồn đô la vĩ đại, bước vào tình trạng kinh tế suy tàn, lạm phát phi mã. Mãi lực đồng lương của một triệu người lính QLVNCH, vốn đã ít ỏi khiêm nhường, bây giờ lại càng trở nên teo tóp nhỏ hẹp lại, gây khổn khổ cho họ và gia đình họ. Cả nước Việt Nam lầm than khốn khổ…

Lính đói, lính nghèo, chuyện này ai cũng biết, nhưng chẳng ai làm được gì, từ ông tổng thống xuống tới ông phi đoàn trưởng Không Quân, ông đại đội trưởng bộ binh.

Nhưng anh Năm lại làm được, đó là chuyện thứ hai tôi muốn nói ở đây…

Anh Năm thương lính, biết anh em quân nhân và gia đình nghèo khổ, cần được giúp đỡ. Anh nẩy ra một sáng kiến độc đáo, những sáng kiến chỉ có thể nẩy sinh ra trong đầu óc những người chỉ huy tài giỏi, biết yêu dân thương lính thật tình. Thấy đất phi trường rộng rãi, cỏ mọc khắp nơi, anh liền cho nuôi một đàn dê. Thả dê có nhiều cái lợi. Lợi thứ nhất là dê gặm cỏ, khỏi mất công lái máy cày cắt cỏ, phi trường được sạch sẽ và an ninh. Thứ hai, dê lớn, lâu lâu thịt một con, ăn cả đại đội. Nuôi dê xong, anh Năm còn cho nuôi bò, khuyến khích anh em tự lực cánh sinh. Chưa hết, anh Năm còn theo dõi kiểm soát để câu lạc bộ trong phi trường bán giá vừa phải nhưng đồ ăn thức uống ngon lành, đỡ túi tiền những người lính nghèo như chúng tôi.

Những chuyện này hổi đó không ai thấy, đến chừng thấy ra được thì đất nước không còn nữa. Than ôi, thương anh quá đi anh Năm yêu dấu ơi.

Rồi mất nước, rồi lưu lạc…

Khoảng năm 99, tôi đang tạm cư ở San Jose, trong một Đêm Không Gian, đang ngồi trong bàn rượu bỗng có một mâm bia Heineken đem tới bàn tôi ngồi. Người bồi chỉ tay nói của cái ông ngồi ở cái bàn xa tuốt bên kia mời. Tôi không biết ông ta là ai nên đứng lên đi tới để cám ơn. Chưa đến gần thì tôi đã nhận ra người tặng cho tôi chầu bia là anh Năm. Tôi cảm động vô cùng, ngồi xuống bàn anh, cám ơn anh Năm. Chúng tôi tâm sự khá lâu, nhắc nhở nhiều chuyện ngày xưa, chuyện bây giờ. Có những chuyện nhỏ, tôi tưởng anh không nhớ nhưng anh lại nhớ. Đó là chuyện ông thiếu uý du côn, bay rất đẹp, đánh giặc rất tới nhưng chửi thề tùm lum trên tần số. Anh Năm còn kể, hồi đó mặt trời của vùng 2, tức tướng Toàn cũng có trên tần số, nghe tôi chửi thề nên bực mình lắm. Tư lệnh vùng mà bực mình thì nhất định phải có thằng bị nhốt, anh Năm phải khéo léo để đỡ đạn cho thằng em phi công mà anh không hề quen biết. Chuyện này hổi đó anh không nói, không kể, bây giờ mất nước rồi, anh kể lại cho vui.

Sau lần gặp gỡ vui vẻ đó, chúng tôi chẳng còn có dịp gặp nhau. Chuyện này dễ hiểu, bởi cuộc đời chúng ta luôn luôn bị chìm đắm bởi đủ thứ chuyện lẩm cẩm nhưng quan trọng, như chuyện cơm áo, chuyện gia đình, vân vân, ít ai có thì giờ để nghĩ đến ai. Nhưng anh Năm thì khác. Anh vượt lên trên tất cả những chuyện đó. Thỉnh thoảng, cỡ vài tháng một lần, anh Năm bỏ thì giờ để gọi điện thoại thăm từng đứa em một. Anh thường gọi cho tôi, hỏi thăm thằng Út phi đoàn 114 dạo này ra sao. Tôi biết lúc đó anh bị đau thận đã lâu, mỗi tuần phải vào nhà thương để lọc thận, thế mà anh không bao giờ nói hay than thở về bệnh tình của anh, chỉ hỏi thăm đàn em và nói chuyện Không Quân, rồi bắt qua chuyện văn chương thi phú.

Đầu năm nay, tôi bị ung thư xém chết, phải vào nhà thương điều trị. Anh Năm nghe tin, liền gọi và email tới tấp hỏi thăm. Tôi cảm động lắm, nhưng mệt quá, nói điện thoại cũng không đủ sức, không suy nghĩ được nhiều, nên nói chuyện với ai cũng trả lời nhát gừng, có khi bị gián đoạn nửa chừng. Rồi một ngày tháng Sáu, anh Năm lại gọi. Tôi đã khỏe nhiều và bắt đầu nói chuyện lai rai được. Anh Năm hỏi, chú út mở “Facetime” để anh nói chuyện và coi mặt mày chú út lúc này ra sao. Tôi xài Samsung Android nên không có facetime, lại đang mệt mõi, nên nói với anh Năm để lần sau…

Nhưng chẳng bao giờ có lần sau để cho chú út gọi anh Năm nữa…

Sau đó, vợ chồng tôi bận rộn chuyện dọn nhà, rồi cơn bão Ida tràn vào thành phố, điện bị cúp gần tháng trời, rồi hàng trăm ngàn thứ chuyện để lo toan. Đùng một cái, một buổi sáng, đọc trên email, anh em Không Quân thông báo anh Năm đã ra đi. Tôi giật mình đau đớn.

Đau đớn bởi vì, đáng lẽ ra, tôi là người phải đi trước anh Năm. Tôi là người khi còn nằm trong nhà thương đã nhận được điện thoại của anh Năm, khuyên tôi ráng giữ gìn sức khỏe, chúc tôi đủ mọi thứ, cầu nguyện cho tôi. Nhưng tôi vừa lành bệnh, chưa kịp nói một lời cám ơn, chưa kịp… facetime với anh thì anh đã ra đi…

Đối với những người mình quý mến hay quen biết, nghe tin ai đó ra đi đều là một chuyện buồn. Nhưng anh Năm ra đi làm cho tôi đau đớn vô cùng. Đau đớn vô cùng, không nói quá, bởi tôi nợ anh Năm nhiều món nợ ân tình. Nợ anh ngày xưa đã cho anh em chúng tôi được hưởng một căn cứ Không Quân đầy đủ tiện nghi, nợ anh ngày xưa đã không nhốt tôi khi tôi lầm lỗi, nợ anh khi được ăn uống câu lạc bộ với một giá rẻ với đồ ăn ngon… Anh ngày xưa làm lớn, mình nhỏ thì chuyện nợ anh cũng là chuyện thường. Nhưng mất nước rồi, qua Mỹ, vẫn còn nợ anh thêm nữa. Nợ anh khi anh đã tặng tôi một mâm bia Heineken trong một Đêm Không Gian ở San Jose, nợ anh với những cú điện thoại anh đã bỏ thì giờ thăm hỏi, và cuối cùng, nợ anh vì một facetime anh muốn xem mặt tôi mà không xem được…

Chú út xin gập đầu quỳ lạy trước hương hồn anh Năm, ứa hai hàng lệ. Như em đã viết, nợ tiền nợ bạc thì dể trả, nhưng nợ ân tình thì khó trả vô cùng. Và có thể, sẽ không bao giờ trả được…

Sáng hôm đó, buồn quá, tôi gọi cho đại úy Thành, trưởng phòng nhân viên của sư đoàn 6 Không Quân, để tâm sự. Đâu biết rằng, anh Thành lại gọi anh Năm là cậu. Hai anh em tâm sự một lúc…

Vẫn biết rằng, số phận của con người, kể từ thuở xa xưa, là Sinh Ly Tử Biệt. Sinh ra là chia lìa, chết đi là từ biệt. Đứa trẻ sinh ra đời là chia lìa xác thân với người mẹ, đó là Sinh Ly. Con người lớn lên, nhắm mắt chết đi là từ biệt cuộc đời, đó là Tử Biệt. Sinh Ly Tử Biệt, nghe sao đau đớn và thấm thía trong những giây phút này. Ai trong chúng ta rồi cũng đến giây phút đó, khác nhau chỉ là sớm hay muộn mà thôi…

Thôi nhé anh Năm, vùng trời nào đó anh đã bay qua, như lời một bài hát, sẽ còn lại đây những sáng bao la, trong lòng tụi em. Mãi mãi trong lòng tụi em, những người lính Không Quân của QLVNCH. Anh hãy yên nghỉ trong lòng yêu thương kính mến của anh em Không Quân, của quân dân miền Nam.

Khóc Thương Anh
Chú út phi đoàn 114
11/16/21

Thursday, December 2, 2021

Chị hỏi sự tình nghề nails ở Mỹ ?

29/11/2021
Hoàng Mỹ Uyên
Hôm rồi chị bạn send cho đường link bài viết anh gì ở VN nói dân làm nails toàn dân thất học đồ. Chị hỏi sự tình nghề nails ở Mỹ. Lúc đó tui cười thôi nhưng giờ quỡn để kể cho nghe.

Hồi nẳm mới qua, đâu có nghĩ sẽ làm nghề nails. Ngồi văn phòng cũng chán thấy không có đường đi lên. Sĩ diện thôi đi học tóc, cũng bỏ tiền theo người ta học đồ, rốt cuộc cái lưng nó biểu tình. Bỏ.

Đi học nối mi, thấy nối mi dễ quá, chả bằng cấp gì, mỗi bộ new set gần $200, fill cũng $60-$70. Á đù, ngon. Ra nối thấy có tiền thiệt. Lần nọ con khách nó nhắn tin nó nói mắt nó có vấn đề sau khi nối mi. Nó sẽ kiện. Má, sảng. Chạy tuốt tới tận nhà nó. Coi ngó làm sao. Nó cũng cho coi, cái kêu nó, để tao chụp hình cho mày coi mắt mày nha. Nó chịu, thế là có bằng chứng. Hoá ra mẻ nổi mụn lẹo trong mí trong, mắt đỏ lè. Đưa mẻ coi xong mẻ xin lỗi rồi quay vô gây lộn thằng chồng đui lòi dòm sao không ra cái mụn khiến mẻ quê. Khúc sau tui về nên không biết 2 đứa nó li dị chưa. Nhưng đêm về vắt cẳng lên trán nằm suy nghĩ. Mình làm việc gần cái camera da thịt người ta quá. Lỡ xui có chuyện gì. Thôi bỏ. Má, tui hèn dễ sợ.

Tui qua tui làm nails, mấy ngày đầu làm chân người ta, gặp trúng bà già, chân thấy gúm, tui vừa làm vừa phóng ra sau khóc vội vì gớm rồi quẹt nước mắt vô làm tiếp. Bạn tui “đù, con Bee mà làm nails”. Tui bèn nghĩ “mình phải làm tay, ếu thích làm chân gì cả”. Lần nọ, bà già kia bả cuối xuống, cám ơn tui đầy cảm động nhét tay tui tờ $100. Bả nói tui là Chúa, bả cám ơn tui đã giúp bả vì bả bịnh, không tự làm vệ sinh được. Người chăm sóc cũng ghé qua tuần 2 lần nhưng tiệm nails khác người ta gớm không nhận bả….chuyện dài nói ngắn. Chợt nghĩ “ồ mình cũng đang làm nghề có ích kia mà, nhưng thôi làm tay vẫn okie hơn”. Tui dẹp hết các thể loại golf giếc, vẽ vời…cắm cổ làm nails.

Có đoạn học làm lông mày, tưởng mình biết sơ sơ quất cắp (makeup), biết vẽ sơ sơ chắc nhào zô được. Mỗi bộ $700 ít gì. Bà đụ, trời đâu cho ai ăn dễ của thiên hạ. Cái bổn mặt người ta đâu phải cái bảng pha màu mà pha lộn pha lại. Cũng màu nâu lên da mít nó khác, lên da cà ri nị nó khác, lên da mỹ trắng nó khác, lên da đen nó khác. Mà chưa kể Cali là thiên đường của quan toà. Đụng cái quần què gì nó cũng kiện được. Thôi ở hèn sống lâu. Bỏ mà không thấy nhục luôn á.

Không lâu sau vẫn nằm mơ lại cái mộng cũ, bèn đi học lại. Vừa dũa vừa học. Không phải là học không vô, học khá là khác nhưng đã thích học thì không có giờ làm việc. Làm ẩm ơ chủ chửi, tay nghề như cứt khách chửi. Không có tiền chăm lo gia đình 2 bên không ai chửi nhưng tất nhiên là không thể. Mẹ bà, về nhà chặt đứt cọng lông nách đoạn tuyệt con đường học vấn. Kiếm tiền đã.

Trong vòng 3 năm tui đã có thể quản lý 1 tiệm nails lớn nhứt nhì trong vùng. Các chất liệu tui đều chơi được hết. Thợ dữ tui dữ hơn. Khách lựu đạn tui cãi xui lắm mới huề. Và không làm chân nữa từ đó nay. Giờ tứ bề an ổn, đã hoàn thành được kế hoạch năm năm lần nhứt đó là mua được nhà, được xe, lo được gia đình. Từ hai bàn tay trắng làm nên một đống nợ nần.

Nhìn quanh các anh chị em làm nails, không hề ví von nha, tui thấy cha nội bác si ở Việt Nam ngồi cặm cụi vẽ con C cho khách. À, con công đó mấy má. Rồi tui thấy bà chị gái từng là chủ cả ở Việt Nam nhà cao cửa rộng ngồi massage C cho khách cười nói rổn rảng. À, massage chân đó mấy ba. Rồi tui thấy gì là giáo viên qua đây cũng mần nails, xe ôm qua đây cũng mần nails. Đó là thợ nha.

Còn chủ tiệm nails từ thợ nails lên có, có cựu kiến trúc sư, có IT hiện thời kiêm dũa nails phụ tiệm vợ cuối tuần nè. Có đủ hết các tầng lớp ở VN. Qua đây gầy sự nghiệp trên đầu cây dũa.

Dân làm nails 80% trong cái tầm nhìn và trải của tui có nhà cửa, xe cộ và con cái học hành không phải nợ chánh phủ tiền college. 70% người khá giả đương thời có quá khứ dính tới nghề nails. Nếu mấy anh chị nói không phải vậy thì chắc thế giới quan của tui khá giả. Hơ hơ

Người ở VN hay kỳ thị thậm chí miệt thị dân làm nails ở Mỹ nhưng sáng ra uống một ly Starbuck ở Sài Gòn giá từ 50,000-220,000. Chị làm nails ở Mỹ cũng uống 1 ly Starbuck giá từ $2.5-$7 một ly. Một anh kỹ sư mới ra trường ở VN lương mua được dưới 200 ly Starbuck/tháng. Lương em nhỏ làm nails mới ra nghề ở Mỹ mua được trên 1000 ly Starbuck/tháng tính theo giá minimum.

Ở đời, ghét người khá giả là cái mòi của Khỉ. Nghèo mà sĩ diện hảo là bài hoa sen ở trong đầm lầy của Khỉ. Còn cái chuyện miệng giếng người ta sao hẹp quá đó là chuyện của con ếch.

Quay lại chuyện tui, với nghề nails, hễ dũa giỏi rồi mà còn máu me ham tiền thì thật sự mặt trời em không có cơ hội thấy tui. Riêng tui thấy tương lai mình và con cái. Nó đã ở chỗ, ở quê cày chết mẹ ngày chục tiếng éo giàu. Mỹ thì cứ siêng là có tiền, nhiều nữa do phần khéo léo lẫn biết tiếng cộng may mắn. Rồi giờ ai chê gì cũng cười kệ mẹ đi chứ quan tâm chi. Nhiều nghề nghe sang thấy mẹ, ví như podiatrist, kiểu kiểu như bác sĩ cũng phải cắt móng thúi, lấy khoé chân, chà chai gót, massage bấm huyệt. Học 4 năm chưa kể 2 năm general. Hay học y tá, mấy năm? Tại sao nói bên VN làm y tá thì được nể mà nói làm nails thì bị khinh. Trong khi đứa rửa chân, đứa rửa đít. Ê khoan, đứa nào táp vô nói chị coi thường mấy nghề trên c tát cái thấy mẹ nha. Thử hỏi đem nguyên xóm ở VN qua đây mấy người qua rành tiếng, thông thạo, kiên trì lẫn có hậu phương hậu thuẫn cho đời sống thường nhật suốt mấy năm học hử?

Tóm lại, nghề nails có phải dân thất học hay không? Tui trả lời là không. Học đủ 400h thi State board đậu mới được làm, thêm 200h nữa được nhổ lông, thêm 600h nữa được cạo đầu bá tánh. Có người thi lòi lol rớt lên rớt xuống mới đậu được cái bằng từ tay lên nách lên đầu chứ ai nói không học. Thí dụ như tui chả hạn.(Đậu mẹ, không có icon đội quần chứ có cũng xài)

Gòi, túm gọn cái thực tế nghề nails trong mắt tui nó vậy. Còn ai qua muốn đi làm nails hú tui. Hê hê. Luôn cần người, má nó thợ nails bên này hot hơn đi làm gái á nha. Không giỡn. Quan hệ chủ thợ cứ như cuộc tình nhì không đầu không cuối, động cọng lông nhột nhột là xách giỏ nghỉ. Mệt dữ lắm.

Bữa nào quỡn nữa kể chuyện nghề sửa xe, nghề thợ điện, nghề thợ hồ, nghề móc cống, nghề làm vườn. Mấy cái nghề kém sang ở VN tại Mỹ cho nghe.

P/S: Thấy tui lên đây nhiều là biết tiệm ế đó.

P/Ss: Bây giờ là 10h đêm nha. Không ế nha :)))

Bai ha.

Ký tên: Cô Cô Chà Neo
Hoa hậu Việt Nam và bản nhạc chống Mỹ: Sự lựa chọn gây tranh cãi

Nguồn: VOA Tiếng Việt Ngày đăng: 2021-12-02

Hoa hậu Việt Nam Đỗ Thị Hà trình diễn bản nhạc 'chống Mỹ' "Cô gái vót chông" trên đàn T'rưng tại cuộc thi Miss World 2021 đang diễn ra tại Puerto Rico, một hòn đảo thuộc Hoa Kỳ.

Phần biểu diễn của Hoa hậu Việt Nam tại cuộc thi Miss World vấp phải làn sóng chỉ trích về sự lựa chọn được cho là thiếu tế nhị và phản cảm trên lãnh thổ Mỹ.

Đỗ Thị Hà, người đại diện cho Việt Nam tham dự cuộc thi Hoa hậu Thế giới đang được tổ chức ở Puerto Rico, đã biểu diễn một bản nhạc được sáng tác vào thời gian Việt Nam đang trong chiến tranh với Mỹ.

Nhạc phẩm “Cô gái vót chông”, do nhạc sỹ Hoàng Hiệp phổ nhạc vào năm 1965, được Đỗ Thị Hà trình diễn trên đàn T’rưng cho phần thi tài năng mà truyền thông trong nước ca ngợi là “thành công” khi đã giúp hoa hậu Việt Nam lọt vào vòng hai cuộc thi trước hơn 100 “đối thủ” trên thế giới, với đêm chung kết dự kiến diễn ra ngày 16/12.

Tờ Thanh Niên nói rằng “tiết mục đàn T’rưng với ca khúc ‘Cô gái vót chông’ mang trọn vẹn nét đẹp vừa mạnh mẽ vừa hiền dịu của con người và văn hoá nước nhà.”

Tuy nhiên, bản nhạc ‘chống Mỹ’, từng được quân Cộng sản miền Bắc dùng để tuyên truyền kêu gọi dân chúng ra tiền truyến và thường được truyền thông trong nước phát vào các dịp kỷ niệm liên quan đến cuộc chiến tranh của Mỹ ở Việt Nam, đã gây bức xúc trong cộng đồng mạng cả trong nước và ở nước ngoài, khi nhiều người thắc mắc tại sao một bản nhạc gây hận thù lại được một hoa hậu Việt Nam chọn đi trình diễn trên lãnh thổ Mỹ.

Bài hát ca ngợi con gái Tây Nguyên vót chông giúp diệt ‘giặc Mỹ’ và có những đoạn như “Mỗi mũi chông nhọn hoắt căm thù/ Xiên thây quân cướp nào vô đây” hay “Còn giặc Mỹ cọp beo/ Em chưa ngừng tay vót chông làm cạm bẫy.”

Lời ca ‘man rợ’
Mặc dù phần trình diễn của Đỗ Thị Hà không có lời, nhưng nhiều người cho rằng nó gây phản cảm cũng như không phù hợp cho một cuộc thi sắc đẹp.

Tôi rất ngạc nhiên khi thấy cô (hoa hậu) xinh đẹp như vậy mà qua bên đó lại trình bày một bài ca từ thời xa xưa trong chiến tranh, có những lời ca man rợ như vậy,” Giáo sư Nguyễn Văn Tuấn, từng sinh sống ở Mỹ và hiện đang là nhà nghiên cứu y khoa ở Úc, nói về cảm nhận của ông đối với sự lựa chọn của hoa hậu Việt Nam tại Miss World. 

Nó không phù hợp với nhan sắc của cô ấy cũng như không nhất quán với mối giao hảo tương đối mặn nồng giữa Mỹ và Việt Nam nhất là trong lúc Mỹ đã giúp Việt Nam hơn 25 triệu liều vaccine (chống COVID-19).”

Từ trong nước, nhà báo Võ Văn Tạo cũng cho biết phần trình diễn của đại diện Việt Nam đã vấp sự phản đối của những người cho rằng sự lựa chọn này “thiếu tế nhị”, “kém ngoại giao” và “dốt nát.”

“Rất tiếc có nhiều bài hát hay lại không chọn mà lại chọn một bài hơi nhạy cảm,” nhà báo Tạo nói từ Nha Trang.

Ông Lê Quang Huy, một người đang sinh sống ở Hà Nội, cho rằng “khi âm thanh của nhạc phẩm ‘Cô gái vót chông’ vang lên trên một vùng lãnh thổ của Mỹ, lý trí khôn ngoan đã bị che mờ bởi tính hơn thua thấp hèn.”

Hoa hậu Đỗ Thị Hà, một sinh viên của Đại học Kinh tế Quốc dân, không trả lời yêu cầu cầu bình luận của VOA qua Facebook trước các chỉ trích từ công chúng về phần trình diễn của cô tại Miss World ở Puerto Rico. Các cuộc gọi của VOA tới người đại diện truyền thông của cô để xin bình luận cũng không được hồi âm.

Trước các ý kiến cho rằng đại diện Việt Nam đã lựa chọn tác phẩm không phù hợp tại Miss World 2021, Ban tổ chức Miss World Vietnam đã phải lên tiếng giải thích về sự lựa chọn này.

Bà Phạm Kim Dung, chủ tịch Miss World Vietnam, cho biết rằng: “Ban đầu đại diện Việt Nam và ê-kíp đã chọn lựa ca khúc ‘Despacito’ – giai điệu đặc trưng trên mảnh đất Puerto Rico để trình diễn. Tuy nhiên vì không phù hợp với tính chất của đàn T’rưng nên Hoa hậu Đỗ Thị Hà và cô giáo hướng dẫn âm nhạc đã quyết định thay đổi sang một bản nhạc quen thuộc, mang âm hưởng núi rừng… đó là bài Cô gái vót chông,” theo Dân Việt.

Bà Dung cho rằng đây chỉ là giai điệu trên đàn T’rưng và không có lời bài hát cũng như nói rằng đã có “những thông tin hiểu nhầm tiêu cực về màn trình diễn của Hoa hậu Đỗ Thị Hà.” Người đứng đầu Miss World Vietnam kêu gọi “khán giả hãy hiểu rõ vấn đề, có góc nhìn tích cực về đại diện Việt Nam và tiếp tục ủng hộ Hoa hậu Đỗ Thị Hà.”

'Không đại diện' cho người Việt
Tuy nhiên, sự giải thích của bà Dung không thuyết phục được nhiều người.
Tôi nghĩ rằng giải thích đó không thoả đáng,” GS Tuấn, thuộc Đại học New South Wales, nói và cho rằng sự lựa chọn đó “không phải là lựa chọn của cá nhân” cô hoa hậu 20 tuổi. Theo vị giáo sư này, ban tổ chức nên nhận sai khi bản nhạc được lựa chọn “không đúng với môi trường thân thiện với hai quốc gia (Việt Nam và Mỹ) hiện nay.”

GS Tuấn, còn là giám đốc trung tâm công nghệ của Đại học Công nghệ Sydney, cho rằng “sự cố” này như một “lịch sử lặp lại” khi nhắc tới việc Bí thư Thành uỷ Hà Nội lúc đó Phạm Quang Nghị vào năm 2014 tặng cho Thượng Nghị sỹ Mỹ John McCain một bức hình chụp tấm bia tưởng niệm sự kiện máy bay của ông bị bắn rơi ở hồ Trúc Bạch năm 1967, trong đó ông bị viết sai tên cũng như bị gọi là “tên John McCain” trong phần khắc trên tấm bia. Những sai sót này sau đó đã được phía Việt Nam chỉnh sửa.
Đối lập với sự lựa chọn nhạc phẩm ‘Cô gái vót chông’ của Đỗ Thị Hà để trình diễn tại Mỹ, các thuỷ thủ Hải quân Mỹ khi ghé thăm Đà Nẵng trên tàu sân bay USS Carl Vinson và USS Theodore Roosevelt đã chọn hát “Nối vòng tay lớn” trong sự chào đón nồng nhiệt của người dân nơi đây, theo ông Huy.

Việt Nam và Mỹ, từ hai cựu thù, đã trở thành những người bạn và đối tác đáng tin cậy của nhau sau hơn 25 năm bình thường hoá quan hệ. Với việc một hoa hậu Việt Nam trình diễn một bản nhạc mang tính “hận thù”, nhiều người cho rằng nó không đại diện cho những gì mà người dân trong nước nghĩ về nước Mỹ ngày nay.

Đa số người Việt Nam bây giờ rất thích quan hệ ngoại giao giữa Việt Nam và Mỹ ngày càng được thắt chặt và bài hát đó không đại diện cho tình cảm chung của đại đa số người Việt Nam,” nhà báo Tạo nói.

Tương tự, ông Huy cũng nói rằng bài biểu diễn của Đỗ Thị Hà “không thể nào là đại diện cho suy nghĩ của những người trong nước” và cho rằng “quốc tế cũng thừa hiểu điều đó thông qua cơn bão dư luận trên mạng xã hội mấy hôm nay.”
---------
Hoa hậu vót chông (Biếm họa Babui)

Blog Archive