Saturday, August 1, 2026

Hạt bụi nào trong mắt

Chiều thứ hai, đi làm về, Bill nhận được lá thư của gia đình từ Việt Nam. Vừa bóc thư, Bill vừa lầm bầm:

– Không biết kỳ này ông già lại ca bản gì nữa đây.

Những hàng chữ viết nắn nót trên tờ giấy mỏng như đập vào mắt Bill:

Bân con,

Bố suy nghĩ mãi rồi mới viết lá thư này trong lúc buồn buồn nhớ tới các con. Bố đặt tên con là ‘Bân’, chữ ‘Bân’ (斌) có nghĩa là ‘lịch thiệp’ và có chữ ‘Văn’ đứng cạnh vì bố hằng mong mai sau lớn lên, con sẽ theo con đường văn chương, làm rạng danh dòng họ Nguyễn Hữu, một giấc mơ mà bố ôm ấp, nhưng biết đời mình không thể đạt thành.

Như con biết, 17 tuổi bố bỏ học, ra chiến khu, theo kháng chiến chống Pháp. Tuổi trẻ của bố là những ngày nằm gai, nếm mật, tưởng là đóng góp được chút gì cho quê hương, nhưng, rồi một chiều, chợt thấy mình bơ vơ, lạc lõng trong đám người không còn lý tưởng quốc gia. Bố trốn về thành, mang nỗi buồn ‘sinh lầm thế kỷ’, dở thầy, dở thợ, vất vả với đời sống, rồi, cuối cùng, trở thành anh công chức quèn, lấy vợ, nuôi con, và mong cho con nối được giấc mộng không thành của đời mình.

Khi con bước chân vào đại học, bố đã vui mừng, tưởng rằng con sẽ thành người như bố ước mơ. Tiếc thay vận nước điêu linh, con cũng như bao nhiêu thanh niên đều phải thi hành nghĩa vụ, và rồi trôi nổi tới phương trời xa! Bố mẹ ngày ngày chờ con về, và ngày con trở về thăm nhà lần đâu tiên, bố đã để rơi giọt nước mắt mừng vui trên đôi má nhăn nheo. Nhưng rồi, bố nghe con nói về nếp sống mới, và bố ngỡ ngàng. Không, bố không còn kỳ vọng có con làm rạng danh dòng họ Nguyễn Hữu như bố từng mơ ước trước đây, nhưng có gì như hụt hẫng mỗi lần cha con chuyện trò.

Ngày xưa, có lần bố đạp xe đi làm, bị một chiếc xe chở đầy lính Mỹ vượt qua mặt, những người lính cười nói ồn ào, vứt xuống lòng đường thanh kẹo cao su như bố thí, bố đã tức tủi nghẹn ngào. Ngày con về, nói cười hả hê với những danh từ xa lạ, bày ngổn ngang những món quà đắt giá cũng làm bố ngỡ ngàng. Nhưng bố chỉ thật sự chua xót khi giơ tay vuốt tóc đứa con trai của con. Tên nó là gì nhỉ, Tim hay Tím gì đó. Nó lắc đầu tránh bàn tay của bố và lầu bầu cái gì đó mà bố không hiểu. Bố biết là có lẽ từ đây giòng họ Nguyễn Hữu sẽ không còn trên thế gian!

Con à, có lẽ bố già quá rồi nên không còn thích nghi với những thay đổi của cuộc sống. Bố nhìn con, nhìn cháu và lòng bố xót xa. Con bây giờ là Bill chứ không phải là Bân. Tóc con cột đuôi gà, chứ không còn hớt cao như xưa. Thế nhưng tóc của vợ con lại ngắn ngủn, nửa nâu, nửa vàng, ôm sát khuôn mặt kiêu kỳ. Thằng Tim ‘Hey man’ chứ không “Thưa bố’ như con thủa nào. Cuối đời mà bố vẫn bơ vơ. Bố nói thế, con hiểu không, Bân?

Tuy nhiên bố cũng cám ơn các con rất nhiều. Tiền các con gửi về giúp bố mẹ hàng tháng đủ cho bố mẹ sống thoải mái lúc tuổi già. Căn nhà nhỏ gần rạch Thị-Nghè khang trang hơn cũng là nhờ các con. Chiều chiều, đứng nhìn dòng nước, bố thấy lòng mình cũng dịu dàng như con nước trôi.

Bây giờ đã gần ngày Noël. Bên phương trời đó, có lẽ các con đang bận rộn mua sắm, hội hè. Bố bây giờ ít ra khỏi nhà. Ngay cả những ngày Tết, bố cũng chỉ thắp hương khấn ông bà, xin các người tha thứ và, dù sao đi nữa, cũng xin phù hộ cho các con ở phương xa.

Bố chỉ cầu mong sao cho gia đình con luôn luôn đưọc hạnh phúc, thuận vợ, thuận chồng. Và nếu bố được khuyên con đôi lời thì bố mong rằng con hãy nghĩ tới cội nguồn. Dù sao đi nữa, con vẫn là người Việt da vàng, cố giữ lấy phần nào nếp sống của tổ tiên.

Lần tới, có về thăm nhà, con cố đưa bố ra ngoài Bắc. Bố muốn về thăm lại núi Ba Vì và quê Bất Bạt một lần trước khi nhắm mắt xuôi tay. “Bên này đất nước nhớ thương nhau.” Chúng mình cùng quê với Quang Dũng đó con.

Chúc các con những ngày vui.

Bố của con,
Nguyễn Hữu Cầu.

Gấp lá thư đút vào túi Bill thở dài:

– Ông già càng ngày càng lẩn thẩn. Không biết là sống thêm được bao năm nữa.

Bỗng nhiên, Bill chợt bùi ngùi, nghĩ thầm:

– Ngày xưa ông chỉ mong mình đậu Cử Nhân văn chương, đi dạy học, sống đời thanh bạch; thế nhưng, lưu lạc sang xứ này, mình lại kiếm ra khối tiền, nhưng chỉ có mỗi cái bằng Master … Card nên ông ấy vẫn buồn. Thôi, sang năm mình về một mình, không mang theo vợ con, nhất là cái thằng Tim cà chớn, rồi đưa ông ra Bắc thăm quê hương như ông ấy muốn!

Bill ngồi xuống bàn, cầm bút, định viết vài hàng trả lời bố, nhưng một ý tưởng chợt lóe ra trong đầu, Bill vỗ bàn:

– Tại sao mình không mời ông già sang chơi với mình ít lâu. Biết đâu chừng những gì ông già thấy tận mắt sẽ giúp ông hiểu thêm về đời sống ở Mỹ, sẽ thông cảm và thương yêu con cháu hơn.

o0o

Cụ Cầu leo lên chiếc xe Van, thắc mắc:

– Sao anh lại phải đi cái ‘xe tải’ như thế này? Không đủ tiền mua xe nhỏ hả con?

Bill mỉm cười:

– Ở đây ai có ‘xe tải’ là khá đó bố, còn xe nhỏ thì ai mà chả có! Cả nhà đều muốn ra phi trường đón bố nên con phải lái chiếc xe lớn này.

– Thế hả? Bố cứ tưởng…

Cụ Cầu nhướng mắt nhìn ra ngoài. Sao chẳng có ai đi bộ nhỉ? Mà toàn xe hơi không à, lâu lâu mới có chiếc xe gắn máy, mà sao xe gắn máy lại chạy nhanh hơn cả xe hơi? Ăn mặc thì cứ như thằng điên, đầu còn đội cả nón sắt!

Xa lộ 101 kẹt cứng, chầm chậm, nhưng rồi Bill cũng về đến nhà ở San Jose. Bill thở phào đỡ bố ra khỏi xe:

Nhà mình đây. Bố nghỉ cho đỡ mệt, rồi sẽ tính sau.

Cụ Cầu ngơ ngắc nhìn căn nhà to lớn trên sườn đồi. Thế này thì ở sao cho hết. Nhà chúng nó có bốn người. Con thì một đứa đi học xa, chỉ còn một đứa ở nhà. Cụ nhìn con:

Này anh Bân, thế cái nhà này bao nhiêu tiền?

Bân thở ra:

– Vài trăm ngàn bố ạ.

– Vài trăm ngàn? Thế tiền đâu mà lắm thế.

– Tiền nhà băng cho muợn. Ở đây ai cũng nợ cả, bố ạ. Mình trả góp hàng tháng mà!

– Thế anh làm bao nhiêu tiền một tháng cho đủ để trả tiền lời?

– Vài ngàn thôi. Nhưng con dặn bố thế này nhé. Bố hỏi con làm bao nhiêu một tháng thì được, chứ đừng hỏi người quen. Ở đây, họ kỵ những câu hỏi như vậy, không như ở VN mình.

– Thế à. Lạ nhỉ…

Phải mất đến cả tháng, cụ Cầu mới quen dần, mới không còn lúng túng với vòi nước nóng lạnh trong phòng tắm, mới biết làm thế nào để hệ thống báo động không kêu ầm ĩ khi mở cửa ra vào, mới hết giật mình vì tiếng điện thọai reo, và mới dám nhấc máy nghe xem có phải Bân gọi từ sở về. Những náo nức ban đầu khi Bân đưa cụ đi thăm Little Sài Gòn, thử thời vận ở Las Vegas, đã nhạt nhòa. Cụ bắt đầu cảm thấy hiu quạnh. Hàng ngày, hai vợ chồng Bân đi làm, và Tim đi học, chỉ còn mình cụ quanh quẩn trong nhà, xem mấy cuốn băng nhạc cũ, hoặc thơ thẩn ngoài sân nhìn hoa cỏ. Hàng xóm chẳng quen ai. Lâu lâu, có ông Ấn Độ già đi ngang nhà nhe hàm răng móm mém cười, nhưng hai người ngôn ngữ bất đồng, chẳng nói với nhau được một câu.

Buổi chiều, Tim đi học về là nó trốn biệt trong phòng, có hỏi nó câu nào thì cũng như không. Thằng bé ú ớ khoa chân, múa tay, hoặc chỉ toét miệng ra cười!

Bân thương bố nên dắt cụ đi bộ ra đường lớn, chỉ cách cho cụ đi xe buýt tới khu chợ VN để cụ đi dạo, và nhặt báo chợ về đọc cho đỡ buồn. Bân ghi số điện thoại nhà, điện thoại sở, đưa cho cụ và dặn dò:

– Bố cứ leo lên xe buýt, xuống phố chơi cho vui. Có lạc thì gọi điện thoại cho con, hoặc cứ ngồi trên xe buýt, cuối cùng xe cũng về đến chỗ cũ! Đừng sợ bố ạ.

Thấy Bân dặn dò mình như con nít, cụ Cầu vừa buồn cười, vừa tức:

– Có sợ cái ‘đếch’. Núi rừng Bắc-Việt tôi còn biết đường đi. Phố xá ở đây rộng rãi, đường trải nhựa, đi dễ như bỡn. Anh cứ để mặc tôi!

Cụ Cầu nói thế, nhưng rồi hai lần Bân phải lái xe tới đón cụ về. Lần thứ nhất, cụ nhởn nhơ đi bộ từ nhà ra đường lớn, rồi lang thang sao đó đi luôn lên xa lộ 680! Cụ bị cảnh sát giao thông chặn lại, và mặc người cảnh sát nói gì cụ cứ lắc đầu, đưa cái ID card ra như thể là bị hỏi giấy tờ ở VN. Họ đành ‘bắt’ cụ về station, tìm thông dịch viên Việt Nam, lúc đó cụ mới đưa số điện thoại ra để cho họ gọi Bân đến đón cụ về.

Lần thứ hai, cụ ngồi trên xe buýt, nhưng quên chỗ xuống xe. Xe chạy tuốt lên đến tận Menlo Park, rồi ngừng lại, không chạy nữa vì cuối đường, và tài xế hết phiên! Cụ xuống xe, tìm điện thoại công cộng gọi cho Bân, nhưng không hiểu operator muốn nói gì nên đành chịu đứng đó, cứ thấy người da vàng nào là lên tiếng gọi “Ông ơi cho hỏi thăm” hoặc “Bà ơi cho hỏi thăm”. Mấy tiếng đồng hồ sau mới có một cô bé Việt Nam đi qua, giải thích cho cụ là cụ đã sang area code 650 rồi, chứ không còn ở vùng 408 nữa nên opeartor nhắc cụ bỏ thêm tiền mới gọi được. Cô gái giúp cụ gọi Bân và, về đến nhà, cụ cứ tấm tắc:

– Không biết con cái nhà ai mà tử tế thế. Lại không nhận cả tiền gọi điện thoại mình đưa trả.

Bân hỏi:

– Thế bố có hỏi tên và số điện thoại của cô ấy không để con gọi cám ơn.

Cụ Cầu cười:

– Sợ vãi đái nên chẳng nhớ gì!

Sau hai tai nạn đó, cụ Cầu hết muốn đi ‘giang hồ’ một mình. Bân sợ bố buồn nên xin nghỉ phép, đưa bố lên Seatle thăm người bạn già nhiều năm không gặp. Bác Bảo nằm liệt giường trong nhà già, bật khóc nức nở khi thấy bạn vào thăm. Cụ Cầu cũng rớt nước mắt nắm tay bạn:

– Cũng đến hơn chục năm rồi mới gặp lại bác. Nghe tin bác bị bệnh mà không ngờ đến nông nỗi này.

Bác Bảo cố cầm nước mắt:

– Khổ lắm bác ạ. Chỉ muốn chết cho nhẹ nợ.

– Giời bắt sao thì đành chịu vậy thôi. Thế các anh các chị ấy có vào thăm thường không?

– Có bác ạ. Cuối tuần nào chúng nó cũng thay nhau vào thăm. Ngày thường đứa nào cũng bận đi làm, đi học, chẳng có ai ra vô, chỉ có mấy bà y tá Mỹ đen lâu lâu vào lật mình như lật con nít ấy.

Bân và Phú, người con trai bác Bảo, bỏ ra ngoài để cho hai người bạn già nói chuyện tâm tình. Phú thở dài:

– Thế nào cụ cũng cho mình là bất hiếu. Nhưng không làm được gì hơn anh ạ. Tôi đã nghĩ đến chuyện đưa ba tôi về VN, nhờ một người họ hàng xa chăm sóc để cụ có người chuyện trò hàng ngày, thế nhưng vẫn không đành lòng vì xa xôi quá, chúng tôi làm sao mà thăm viếng thường xuyên. Đằng nào cũng khổ. Ông cụ nhà anh còn khoẻ quá, thân hình thẳng băng, và bước chân còn vững trãi.

Bân gật đầu:

Vâng. Bố tôi còn khoẻ, nhưng tuổi cũng đã cao. Chỉ là vấn đề thời gian. Trước sau gì rồi chúng ta cũng sẽ có cùng một vấn đề.

Cụ Cầu mắt đỏ hoe, câm nín trên đường về. Lâu lâu, cụ thở dài. Xe chạy qua một rừng thông cụ nói với con giọng buồn buồn:

Cảnh ở đây đẹp quá. Cứ như Đà Lạt ở Việt Nam mình. Thế nhưng cô đơn trong nhà già thì thật là đáng sợ. Cảnh đẹp mà làm gì, và cuộc đời đến lúc này còn có gì để tiếc thương.

Bân cũng không biết nói gì hơn, nghĩ thầm, không biết mai sau chuyện gì sẽ xảy ra cho bố mình và cho cả chính mình!

o0o

Cụ Cầu nhất định đòi về VN ngay, chứ không ở hết sáu tháng như dự trù. Cụ bảo vợ chồng Bân:

– Bố nóng ruột quá. Vẫn biết mẹ các con rất khỏe mạnh, nhưng đi lâu, bố chẳng yên tâm. Các con lấy chỗ máy bay cho bố về. Bố cũng đã thấy nước Mỹ. Ngày xưa, có bao giờ nghĩ rằng có ngày mình được đến chơi đất nước này. Bà nội con suốt đời không ra khỏi cổng làng. Bố như thế cũng là mãn nguyện lắm rồi.

Bân nài nỉ mãi, nhưng cụ Cầu không thay đổi ý muốn, nên anh ta đành lòng đưa bố ra phi trường. Nhìn bố vẫy ta giã từ, Bân muốn khóc vì chẳng biết bao giờ mới gặp lại. Bân hứa với bố là sẽ về thăm nhà thường hơn, nhưng không biết là có giữ được lời vì cuộc sống quay cuồng trên đất nước người. Thằng Tim sống gần ông nội ba tháng nên cũng đã quen thân, chứ không còn xa lạ như lúc ban đầu. Khi cụ Cầu vuốt tóc nó giã từ, nó không còn né tránh, trái lại Tim vòng tay ôm cụ như nó thường hun bố mẹ mỗi lần đi đâu về.

– Good bye, Grand-Pa.(Tạm biệt, ông nội.)

Tim đưa tay vẫy ông nội và, khi bóng cụ Cầu đã khuất sau cánh cửa phi trường, Tim hỏi Bân:

– Are we going to see Grand-Pa again? (Chúng ta sẽ gặp lại ông nội chứ?)

Bân vuốt tóc con:

– Yes, son. We’ll see him again. Grand-Ma too.(Ừ, chúng ta sẽ gặp lại ông nội. Cả bà nội nữa.)

Một tuần sau khi cụ Cầu ra về, Bân lại nhận được thư bố. Từ ngày cụ Cầu ra về, Bân cứ ngơ ngẩn buồn. Những ngày qua cha con gần gũi, Bân cảm thấy mình hiểu và yêu quí cha hơn. Hình như ông cụ đã đổi tính ít nhiều, không còn khó khăn như xưa, và có cái gì mơ hồ trong tình cảm của cụ mà Bân chưa nhìn ra.

Bân chậm trãi bóc lá thư. Bao giờ cũng vẫn vậy, thư trên giấy mỏng, nét chữ nắn nót như thể người viết để cả tâm hồn vào những dòng chữ.

Các con của bố,

Bố đã về tới Sài Gòn, nhưng hơi mệt vì đường xa nên hôm nay mới viết cho các con. Mẹ con đón bố ở phi trường, không ôm hôn như Mỹ, không cả cầm tay, nhưng nước mắt lưng tròng, đầy ắp ân tình. Bố mới đi có ba tháng, mà thấy như là đã xa mẹ con một đoạn đời.

Mẹ con cám ơn những món quà các con gửi. Vải vóc và bánh trái mẹ con đem biếu hàng xóm láng giềng, chỉ giữ lại mấy lọ dầu gió và hộp sâm, phòng khi trái gió, trở trời. Hàng xóm ở VN mình dù sao cũng thân thiết chứ không như người xa lạ ở chỗ các con.

Đi một ngày đàng, học một sàng khôn. Sống gần các con có vài tháng ở bên đó, nhưng bố đã hiểu các con nhiều hơn. Ngày xưa, có lẽ bố đã quá khe khắt với các con mà không biết là mình đã lỗi thời, ôm mãi những giá trị cổ điển của những ngày tháng cũ. Danh vọng làm khổ con người. Bố làm khổ bố, và cả con nữa, Bân, vì những ước mơ hão huyền cho giòng họ Nguyễn Hữu. Nghĩ lại, bố mới thấy những võng lọng vua ban cho tổ tiên cất dấu trong nhà từ đường ở quê nhà Sơn Tây không phải là những gì đáng hãnh diện trong khi đa số họ hàng nghèo đói, quanh quẩn trong mảnh đất khô cằn.

Các con tha phương, và cũng chẳng có danh vọng gì, nhưng dù sao, các con cũng có đời sống vật chất đầy đủ, và yên vui. Lẽ dĩ nhiên các con cũng có những băn khoăn, lo lắng về đời sống, nhưng đó không phải là những dằn vặt làm héo hon con người. Bố mừng cho các con, và cám ơn các con đã lo lắng cho bố mẹ vào lúc tuổi già.

Thấy tình cảnh bác Bảo, bố cũng cảm thương, nhưng thôi, cứ cho đó là số phận. Bố mẹ chọn nơi này để sống hết cuộc đời thay vì sang ở với các con như các con đã yêu cầu. Đất nước này dù sao cũng là quê nhà, có anh có em, có hàng xóm láng giềng, và dù cho có chân yếu, tay mềm thì cũng vẫn còn có người cho mình nương tựa lẫn nhau. Các con cứ yên tâm, đừng lo nghĩ cho bố mẹ lúc này.

À, còn điều này nữa. Thằng Tim không phải là đứa trẻ hư hỏng như bố nghĩ trước đây. Qua bên đó, bố mới biết là nó được nuôi dạy và lớn lên trong môi trường tự do nên hành động và cư xử phóng khoáng thế thôi, chứ thực ra, nó vẫn đầy tình cảm gia đình. Bố nghĩ lại những gì được dạy bảo như vòng tay thưa gửi, cúi đầu dạ thưa, chưa chắc đã là đường lối tốt. Bố không chắc, nhưng biết đâu lối giáo dục đó đã chẳng đưa đẩy con người vào vòng quỵ luỵ, dễ trở thành tay sai cho ngoại bang!

Bân con, bố chưa bao giờ khen con, cũng như ông nội không bao giờ khen bố, nhưng con cần biết là con không làm gì cho bố phải thất vọng hay buồn tủi đâu. Bố nói thế chắc là con cũng đã hiểu lòng bố lúc này.

Lúc nào rảnh, vợ chồng con về chơi với bố mẹ. Nhớ mang cả thằng Tim về, nghe con.

Bố của con,
Nguyễn Hữu Cầu.

Bân gấp lá thư, mắt mờ như muốn khóc.

– Bố ơi, có bao giờ con oán trách bố đâu, nếu con làm gì được cho bố vui lòng thì con cũng làm hết sức mình.

Thằng Tim ở trên lầu chạy xuống, hỏi:

Daddy, are you crying? (Bố ơi, bố đang khóc đấy à?)

Bân lắc đầu, nói bằng tiếng Việt:

Không, có hạt bụi nào bay vào mắt bố đó thôi.

Trần Quang Thiệu

Phiếm

Có một kiểu đạo đức rất lạ. Nó giống như một chiếc áo choàng chỉ được khoác lên khi sân khấu sáng đèn, máy quay đã bật và đám đông đang sẵn sàng vỗ tay. Đến lúc ánh đèn tắt, chiếc áo ấy cũng được gấp lại cẩn thận, cất vào tủ như chưa từng tồn tại....

Vài năm trước, khi làn sóng Black Lives Matter lan rộng khắp nước Mỹ, không ít người Việt tại hải ngoại theo phe Dân chủ cũng nhanh chóng hòa mình vào dòng chảy ấy. Những dòng trạng thái về bình đẳng, chống phân biệt chủng tộc và công lý xuất hiện dày đặc trên Facebook. Có người viết rất hay, rất cảm động, rất triết lý. Lúc ấy, lên tiếng cho BLM không chỉ là một quan điểm, mà còn là một tấm huy hiệu đạo đức. Nó giúp người ta trông nhân văn hơn, cấp tiến hơn và đúng với xu hướng của thời đại nữa !

Rồi vài hôm trước, một bạn thanh niên người Việt rất trẻ tên Nhân Lê ở Texas bị một tên da đen có đến 16 tiền án đánh gục đến mức đã bị chết não

Tuyệt nhiên không còn thấy những hashtag. Không còn những bài viết dài về công lý. Không còn những lời kêu gọi chống bạo lực. Bảng tin của nhiều người từng rất hùng hồn về công lý cho người da màu bỗng yên ắng đến lạ. Sự im lặng ấy không chỉ đáng chú ý, mà còn đáng suy ngẫm nữa ...

Có lẽ cán cân công lý chưa bao giờ mù như người ta vẫn nói. Đôi khi nó vẫn mở mắt để nhìn xem nạn nhân là ai, thủ phạm là ai và câu chuyện đó có hợp với kịch bản truyền thông mà mình theo đuổi hay không. Nếu mọi thứ không đúng vai, không đúng màu sắc và không đúng xu hướng, thì cách an toàn nhất là... im lặng.

Một xã hội không sụp đổ vì thiếu những bài diễn thuyết về công lý. Nó sụp đổ khi công lý trở nên quá mềm yếu với kẻ gây án và quá muộn màng với nạn nhân. Khi đó, mỗi cú đấm không chỉ đến từ bàn tay của một tên côn đồ điên rồ, mà còn là một hóa đơn mà xã hội phải trả giá cho những chính sách dung thứ với tội phạm " soft on crime "của các Thẩm phán thuộc phe dân chủ !

Điều đáng buồn không phải là một người không thể lên tiếng cho tất cả mọi bất công trên đời. Điều đáng buồn là khi người ta chỉ chọn lên tiếng cho những bất công giúp mình được tung hô, còn những nỗi đau khác thì xem như chưa từng tồn tại.

Người ta rất dễ trở thành người hùng khi khán giả đã chuẩn bị sẵn những tràng pháo tay. Nhưng nhân cách của một con người chưa bao giờ được đo bằng những phát biểu lúc thuận chiều. Nó được đo bằng những lần dám cất tiếng nói khi sự thật không còn mang lại lợi ích, không còn giúp mình ghi điểm và cũng chẳng còn ai đứng dưới sân khấu để vỗ tay.

Lòng trắc ẩn thật sự không phân biệt màu da của nạn nhân hay màu da của thủ phạm. Còn lòng trắc ẩn chỉ xuất hiện theo xu hướng thì chưa bao giờ là lòng trắc ẩn. Nó chỉ là một món đạo cụ trên sân khấu truyền thông. Và khi vở diễn kết thúc, người ta sẵn sàng cởi nó ra, mặc kệ phía sau cánh gà, máu đỏ của chính đồng bào da vàng của mình vẫn đang tuôn thành dòng ....

Có lẽ điều khiến tôi tò mò nhất lúc này không phải là hung thủ sẽ nói gì trước tòa, mà là những người như nhà văn Việt Thanh Nguyễn, MC Jenny Mai và ca sĩ Mai Khôi.... từng xuống đường nhân danh công lý cho BLM sẽ nói gì trước sự im lặng của chính mình.

Vu đan huy



Cher Ami: Chú chim bồ câu trúng đạn nát chân, bay 40km cứu sống 194 binh sĩ.

Bạn có tin một sinh vật nhỏ bé nặng chưa đầy 500g lại có thể thay đổi số phận của hàng trăm con người giữa làn mưa bom bão đạn?

Đó chính là câu chuyện phi thường về Cher Ami – chú chim bồ câu đưa thư anh hùng của Thế chiến I.

Tháng 10/1918, hơn 500 lính Mỹ thuộc Sư đoàn 77 bị quân Đức bao vây hoàn toàn trong rừng Argonne. Không thức ăn, không đạn dược, bi kịch hơn là họ còn bị chính pháo binh Đồng minh bắn nhầm do sai lệch tọa độ.

Hy vọng cuối cùng để cầu cứu là những chú bồ câu đưa thư. Nhưng hai chú chim đầu tiên cất cánh đều bị quân Đức nổ súng bắn hạ ngay lập tức. Cher Ami là cơ hội cuối cùng!

Chuyến bay sinh tử vượt lên thần chết

Chỉ huy nhét bức thư khẩn cấp vào chiếc ống nhỏ trên chân Cher Ami với nội dung tuyệt vọng: "Vì Chúa, xin hãy dừng lại!". Ngay khi vừa tung cánh, Cher Ami lọt vào tầm ngắm của địch. Một viên đạn găm thẳng vào ngực, chú chim nhỏ đổ gục xuống đất.

Nhưng một phép màu đã xảy ra...

Thay vì bỏ cuộc, Cher Ami gượng dậy bằng chút sức tàn, tiếp tục đập cánh cất cao một lần nữa. Chú chim kiên cường bay xuyên qua màn khói súng, vượt chặng đường 40km chỉ trong vòng 25 phút để về đến căn cứ.

Vết thương rùng mình và chiếc chân gỗ huyền thoại

Khi Cher Ami đáp xuống tổng hành dinh, các sĩ quan quân y đã phải bàng hoàng:

Ngực bị đạn cày xước sâu.

Một mắt bị mù hoàn toàn.

Một bên chân bị bắn gãy nát, chiếc ống tre chứa thông điệp cứu mạng chỉ còn lủng lẳng trên phần da thịt dính lại.

Nhờ thông điệp rướm máu ấy, pháo binh Mỹ lập tức ngừng bắn. 194 binh sĩ đã được giải cứu thành công khỏi miệng hố tử thần!

Sau trận chiến, Cher Ami được các bác sĩ quân y tận tình cứu chữa và được tặng một chiếc chân giả bằng gỗ nhỏ xíu. Chú chim được chính phủ Pháp trao tặng Huân chương Croix de Guerre cao quý. Dù đã qua đời vào năm 1919 do di chứng vết thương, nhưng ngày nay, tiêu bản nhồi bông của Cher Ami vẫn được trưng bày trang trọng tại Bảo tàng Lịch sử Quốc gia Hoa Kỳ (Smithsonian) như một biểu tượng bất tử của lòng quả cảm.

Đôi khi, những người hùng vĩ đại nhất lại mang những hình hài nhỏ bé nhất!




“90 Miles to Cuba"

Key West, Florida. Chiếc xe buýt du lịch thong thả lăn bánh trên những con đường rợp nắng của Key West. Tôi loay hoay giơ điện thoại định tự chụp một tấm hình kỷ niệm cho hai vợ chồng thì người đàn ông ngồi ở hàng ghế phía trước quay lại, mỉm cười đưa tay xin giúp.

Ông nâng chiếc điện thoại lên, chụp liên tiếp vài kiểu rồi cẩn thận xem lại từng tấm trước khi trả cho tôi. Cái cách ông chăm chút cho những bức ảnh của một người xa lạ khiến tôi có thiện cảm ngay từ phút đầu. Tôi nhìn màn hình, vui vẻ nói:

- Đẹp quá! Cảm ơn ông nhiều.

Ông mỉm cười.

- Ông bà đến từ đâu?

Tôi khựng lại đôi chút. Đó là một câu hỏi mà những người rời bỏ quê hương đôi khi không biết nên trả lời thế nào. Là nơi mình đang sống, hay nơi mình đã sinh ra?

Tôi chọn quê hương.

- Chúng tôi đến từ Việt Nam.

Ông gật đầu.

- Còn tôi đến từ Cuba.

Chúng tôi bắt đầu câu chuyện như thế. Ông kể, hơn ba mươi năm trước, ông đặt chân đến nước Mỹ cũng từ chính thành phố này.

- Mỗi lần có dịp, tôi lại quay về Key West vài ngày.

- Để du lịch?

Ông lắc đầu.

- Không hẳn. Tôi chỉ muốn đứng ở đây và nhìn về phía quê nhà.

Ông nói câu ấy rất nhẹ, như thể đang nhắc đến một điều đã quen thuộc từ lâu. Tôi hỏi:

- Ông là người tị nạn?

Ông gật đầu.

- Vâng. Tôi đến đây bằng đường biển.

Tôi đưa tay ra.

- Chúng tôi cũng vậy.

Ông siết chặt bàn tay tôi. Không ai nói thêm điều gì. Có những người quen nhau cả đời vẫn còn xa lạ. Nhưng cũng có những con người chỉ cần biết nhau đã từng lên một con thuyền là đủ để hiểu rất nhiều điều.

Xe dừng ở Southernmost Point. Người đàn ông Cuba đứng dậy. Trước khi xuống xe, ông quay lại bắt tay từ biệt. Tôi nhìn theo bóng ông đi về phía cột mốc lớn sơn ba màu đỏ, đen và vàng. Trên đó chỉ có một dòng chữ giản dị: “90 Miles to Cuba.”

Chín mươi dặm. Nếu đi bằng xe hơi ở đất liền, đó chỉ là một quãng đường ngắn. Nhưng giữa biển khơi, chín mươi dặm có thể là ranh giới giữa ở lại và ra đi, giữa tuyệt vọng và hy vọng, giữa một cuộc đời cũ và một cuộc đời mới. Xa hơn một chút là những chiếc ống nhòm hướng thẳng ra biển.

Tôi đoán ông sẽ đứng ở đó. Có lẽ ông không nhìn thấy ngôi nhà cũ của mình. Có lẽ cũng chẳng nhìn thấy gì ngoài một đường chân trời xanh thẳm. Nhưng chỉ cần biết phía sau đường chân trời ấy là quê hương, có lẽ cũng đã đủ.

Xe buýt tiếp tục lăn bánh. Tôi vẫn ngồi yên. Tôi không định xuống ở bất cứ trạm nào. Quê hương tôi ở phía bên kia Thái Bình Dương. Không có chiếc ống nhòm nào đủ xa để nhìn thấy.

Chiều hôm ấy, tôi chợt nghĩ đến một con tàu khác. Con tàu Mayflower. Hơn bốn trăm năm trước, nó cũng chở những con người rời bỏ quê hương để đi tìm một nơi họ có thể sống theo điều mình tin tưởng. Họ không biết phía trước sẽ là gì. Họ chỉ biết nếu ở lại, cuộc đời sẽ không còn là của mình nữa. Mùa đông đầu tiên trên vùng đất mới đã cướp đi hơn một nửa sinh mạng của họ. Tự do chưa bao giờ đến mà không phải trả giá.

Bốn thế kỷ sau, những con tàu đã khác. Có chiếc là bè gỗ lênh đênh trên eo biển Florida. Có chiếc là ghe đánh cá nhỏ bé trên Biển Đông. Có chiếc chỉ là một vỏ tàu cũ kỹ chở đầy hy vọng.

Biển khác nhau. Ngôn ngữ khác nhau. Màu da khác nhau. Nhưng trong mỗi chuyến đi đều có chung một hành trang. Đó là niềm tin rằng ở phía bên kia chân trời sẽ có một cuộc sống đáng để đánh đổi. Có lẽ vì thế mà nước Mỹ giống như nơi gặp nhau của những cuộc hành trình.

Ở đây, một người Cuba và một người Việt có thể nhận ra nhau chỉ sau vài câu chuyện. Không phải vì họ đến từ cùng một đất nước. Mà vì họ từng đi qua cùng một nỗi sợ.

Ngày Quốc khánh Hoa Kỳ năm nào cũng có pháo hoa. Người ta ngước nhìn bầu trời rực sáng. Còn tôi lại nhớ đến những con tàu. Con tàu Mayflower. Những chiếc bè của người Cuba. Những con thuyền nhỏ của người Việt.

Tôi chợt nghĩ, có lẽ lịch sử của nước Mỹ không chỉ được viết bằng những bản tuyên ngôn hay những trận chiến. Nó còn được viết bằng bước chân của hàng triệu con người từ khắp nơi trên thế giới, những người đã mang theo ước mơ bắt đầu lại cuộc đời trên vùng đất này.

Nhưng những cuộc hành trình ấy chưa bao giờ chấm dứt. Ngày nay vẫn có những con người lên đường bằng những phương tiện mong manh nhất. Có người vượt biển. Có người vượt sa mạc. Có người trốn trong những thùng xe container. Mỗi lần đọc một bản tin như thế, tôi luôn tự hỏi điều gì khiến một con người dám đánh đổi tất cả. Có lẽ, chỉ những ai đã đi đến bước đường cùng mới hiểu được câu trả lời.

Tôi nhớ đến cô gái trẻ người Việt trong chiếc xe đông lạnh trên đường sang Anh.

Tin nhắn cuối cùng gửi mẹ chỉ vỏn vẹn mấy chữ: "Mẹ ơi... con không thở được..." Tôi đọc đi đọc lại. Rồi lặng người. Có những câu nói ngắn đến mức không còn chỗ cho văn chương.

Đã nhiều năm trôi qua kể từ buổi sáng ở Key West. Tôi không còn nhớ rõ hôm ấy trời xanh đến mức nào. Cũng không nhớ chuyến xe buýt đã đi qua bao nhiêu con đường. Nhưng tôi vẫn nhớ rất rõ cái bắt tay của người đàn ông Cuba. Một cái bắt tay của hai người xa lạ. Một cái bắt tay không cần giải thích. Bởi có những điều chỉ những người đã từng rời bỏ quê hương mới thật sự hiểu được.

Sau này, mỗi lần nhìn thấy hình ảnh cột mốc “90 Miles to Cuba”, tôi không còn nghĩ đến khoảng cách chín mươi dặm. Tôi nghĩ đến quãng đường từ sợ hãi đến hy vọng. Từ mất mát đến bình yên. Từ một nơi con người không thể lựa chọn cuộc đời mình đến một nơi họ có quyền bắt đầu lại.

Khoảng cách ấy không thể đo bằng hải lý. Nó được đo bằng những đêm lênh đênh trên biển. Bằng những người đã nằm lại giữa sóng nước. Bằng những giọt nước mắt của những gia đình chưa bao giờ được đoàn tụ.

Có những giá trị chỉ thật sự được hiểu khi người ta đã từng mất đi. Tự do là một trong những giá trị như thế.

Trương Hữu Hiền
Boston, ngày 2 tháng Bảy năm 2026

Chuyện tình Hu Em Ai

Tôi có anh bạn biệt danh là Hu Em Ai. Hắn là luật sư ở vùng này, chuyên lo về vấn đề di trú. Khách hàng nhiều thứ dân tới để lo chuyện vào quốc tịch, di dân, bảo lãnh thân nhân, đủ loại sắc dân khác nhau. Hắn lại có khiếu về sinh ngữ nên tiếng gì cũng thông thạo, Anh, Pháp. Mễ, Việt, Miên Lào, nói lưu loát với khách, người xứ nào hắn nói tiếng đó nên khách hàng đông vô cùng.

Có lần gặp tôi hắn than, tao nói nhiều thứ tiếng quá nên nhiều ngày sáng thức dậy, ngẩn người ra, không biết hôm nay mình sẽ nói tiếng gì. Rồi nó vận vào người, có ngày còn tự hỏi, mình là ai? Thế có chết không chứ! Mà mày biết không? Gần đây tao mới khám phá ra, tao chắc bắt đầu bị Alzheimer mày à! Như sáng nay, tao không thể nhớ ra là đã ăn sáng chưa, ăn cái gì? Không nhớ là ăn bánh mì trứng như mọi khi hay ăn bánh bao đổi bữa. Rồi lúc đóng cửa văn phòng, tao lái xe đến nửa đường phải quành lại. Vì không thể nhớ là đã khóa cửa chưa? Bị nhiều lần như vậy rồi, phần lớn là đã khóa cửa, nhưng có ngày trở lại mới thấy là mình quên khóa. Riết rồi tao mỗi lần ra về, phải lẩm bẩm như khấn tiên sư. Nhớ khóa cửa, nhớ khóa cửa. Gần đây còn phải dán giấy ngay cửa: để tự nhắc mình. Tệ quá mày ơi!

Tao xem Google mới thấy là Alzheimer bắt đầu bằng mất short term memory, nhưng trí nhớ long term vẫn còn nguyên. Lúc gần chết mới mất hẳn. Nên tao lo quá. Muốn nhờ mày một chuyện. Mày hay viết lách vớ vẩn, tao chỉ nói thì giỏi nhưng viết không được. Nên muốn nhờ mày viết hộ tao cuốn hồi ký đời tao. Mà đời tao chẳng có chuyện gì đáng kể, chỉ có nhiều chuyện tình, gay cấn cũng lắm, cải lương cũng nhiều.

Bây giờ tao đề nghị với mày, mỗi tuần mình đi ăn tiệm, tao bao mày ăn chỗ nào sang nhất, ăn ngon nhất ở đây. Rồi tao kể những chuyện tình lâm ly ai oán, kinh thiên động địa, không thua gì chuyện của bà Tùng Long thời xưa đâu. Mày viết thành sách rồi khi nào tao chết, mày bỏ trong quan tài của tao. Mày chịu không?

Tình I

Buổi tối đầu tiên đi ăn tiệm để nghe Hu Em Ai tâm sự nỗi lòng thầm kín, hắn mời tôi đến nhà hàng cơm tây Gà Trống Vàng, Le Coq d'Or, có tiếng ở đây. Bữa ăn bắt đầu bằng súp Lobster Bisque, kế tiếp là steamed Maine Lobster, món pièce de résistance là Chateaubriand với sauce vang đỏ, dessert là soufflé đúng kiểu tây Paris. Hu Em Ai tỏ ra sành ăn lắm. Rồi kết thúc bằng một chai Veuve Clicquot mắc tiền nhất!

Hu Em Ai vừa nhấm nháp champagne vừa kể lể:

Mối tình đầu của tao lúc tao còn nhỏ lắm! Mới có 8 tuổi thôi à! Tao thuộc loài nòi tình mà! Nứt mắt ra là biết yêu liền! Lúc đó tao đang sống ở trong ngõ hẻm bên Phú Nhuận, cạnh đường rầy xe lửa. Mới di cư vào Nam được vài năm nên cả họ nhà tao sống gần nhau, nhà ông bà nội ở đầu ngoài, ba mẹ tao nhà sát đó, nhà mấy bà cô cũng liền theo. Cuối ngõ hẻm là mấy nhà khác cũng dân di cư Bắc Kỳ. Nhà cuối cùng có một con bé thật xinh, cũng 7,8 tuổi như tao. Tao để ý đến nó liền, đi học tiểu học về là tao rủ nó nhập bọn với đám trẻ trong xóm chơi đủ trò, chơi quay, đánh đáo, nhảy dây, nhảy ô, tao không nhớ hồi đó gọi là gì, bây giờ chỉ nhớ tiếng Mỹ là hopscotch. Những trò con gái tao cũng chơi theo, chỉ cốt để gần nó, chơi ô ăn quan, chơi ú tim, đủ hết. Tao với nó lại học cùng lớp nên càng ngày càng mê nó tợn!

Hai đứa còn bé cả nên chỉ biết là thích ngồi gần nhau, đi chơi các trò chơi với nhau, chứ đã biết gì là chuyện yêu đương đâu! Mấy đứa nhỏ khác chọc tụi tao dữ lắm. Nhưng tao đâu care, nó cũng vậy, nên cứ thế mà lớn lên với nhau cả hơn một năm liền. Nhưng chuyện bất ngờ xảy đến! Mẹ nó có bầu rồi đẻ con. Con bé là chị lớn nên thêm nhiệm vụ trông em. Bà mẹ cho đứa nhỏ bú nên ngực căng lớn, sữa chảy nhiều. Trời Sài Gòn mùa hè nóng nực như vậy nên mẹ nó nóng quá, sữa nhiều chảy ướt áo rậm rạp, dính áo nên khó chịu quá. Bà ta cởi phăng áo trên, để vú thỗn thện, căng phồng, sữa chảy giọt lớn giọt nhỏ cứ thế mà tuôn. Bà mẹ nó thuộc loại người bất cần đời, không coi ai ra gì nên cứ thế mà khỏa thân, để ngực trần đi tới đi lui! Hết ra giếng nước kéo nước lên, rồi ngồi quạt phành phạch. Rồi bế đứa bé mới đẻ ra sân hóng mát, cho con bú tỉnh bơ.

Hàng xóm láng giềng thấy chướng mắt quá, than phiền là bà ta nhảy đông đổng, chửi hết mọi người. Tôi làm gì mặc tôi! Mấy người thấy khó coi thì nhắm mắt lại. Ai bắt mấy người dòm! Tội nghiệp con bé, người yêu của tao. Nó xấu hổ quá nên trốn biệt trong nhà, bỏ đi học luôn cả tháng trời. Gia đình nhà tao cũng cấm tiệt không cho tao lai vãng xuống cuối xóm nữa. Tao đau khổ, ôm mối hận tình. Chắc con bé cũng thế. Nhưng làm sao được. Tao còn nhỏ quá mà. Chắc lớn hơn, tao dám rủ nó bỏ nhà đi theo tao xây tổ ấm lắm! Nhưng mới có 8 tuổi, làm sao dám đi bụi đời đây.

Thế là mối tình đầu của tao chấm dứt, không kèn không trống. Rồi chỉ ít lâu sau, ba tao đi làm việc chỗ mới, đưa cả gia đình tao lên Ban Mê Thuột sống gần 2 năm. Tao không còn liên lạc với cô bé người yêu đầu đời được nữa. Và từ đó biệt tăm, không còn tin tức gì vì gia đình nó cũng dọn nhà đi chỗ khác, không ai biết đến nữa.

Đúng là số kiếp cả mày ơi. Tình yêu đầu của tao đã trắc trở, nhiều đau thương. Hèn chi đời tao về chuyện tình cảm xuống dốc không phanh luôn. Cứ thế mà dang dở, mà hận tình đem xuống tuyền đài ít ra cũng vài chục mối. Cho đời đen bạc luôn, mày ơi! Thôi uống hết chai rượu này, để tang cho mối tình đầu đời của tao đi mày!

Tình II

Sau bữa ăn tối lần thứ nhì, Hu Em Ai bắt đầu kể lể, giọng đầy vẻ mơ màng tiếc nuối:

- Mối tình tao kể cho mày nghe đây là mối tình lớn trong đời của tao. Lúc đó tao lên đại học rồi, học ở trường luật trên đường Duy Tân cây dài bóng mát, mày biết rồi đó. Tao cũng bắt đầu đi tán gái lung tung khắp nơi. Học luật có gì khó khăn đâu, cả niên học tao có bao giờ đến trường, chỉ gần ngày thi mới mang mấy cuốn cua ronéo dày cộm về học gạo, vài tuần là xong hết. Nên có nhiều thời giờ, tao đóng đô ở mấy trường con gái, Trưng Vương, Gia Long, Marie Curie, Regina Mundi, Regina Pacis, đến giờ tan học là chọn em nào đẹp nhất, tao đi theo tán tỉnh.

Dĩ nhiên chẳng sơ múi gì. Vì toàn gái nhà lành, thấy trai đi theo là sướng lắm, mở cờ trong bụng. Nhưng ngoài mặt vẫn ra vẻ lạnh lùng: Ơ hay, cái anh phải gió này, đi theo tui làm cái gì, tui biết anh là ai đâu mà lẽo đẽo theo sau hoài. Kỳ thấy mồ! Mấy em học trường Việt tao còn đi theo được một quãng, hay em đi xe đạp, vélo-solex, tao lái Suzuki đi kề, còn tán được mấy câu. Mấy em học trường Tây, toàn con nhà giàu, có tài xế lái Mercedès, Peugeot, Citroen đến đón cô chủ, tao lái gắn máy chạy theo hít khói gần chết mà có tán được câu nào đâu!

Nhưng trời thương kẻ hiền lương, thánh nhân đãi kẻ khù khờ, mèo mù vớ cá rán. Một hôm trời chợt mưa lớn lúc tao đang đứng lớ xớ ở cổng trường Regina Pacis. đợi một em đẹp lắm tao chấm đã mấy ngày rồi, nhưng chưa có dịp nào tán. Em tan học, đứng đợi tài xế đến đón như mọi lần. Nhưng mưa lớn quá, không biết làm sao chạy vào xe được mà không bị ướt. Tao đã đề phòng rồi, thấy trời âm u là mang sẵn một cái dù buộc sau xe. Cơ hội bằng vàng đã đến làm sao bỏ qua được. Tao trương ngay cây dù lên nhào tới chỗ em đứng. Cả trường Regina Pacis đầy gái đẹp trố mắt nhìn tao, hùng dũng che dù cho nàng vào chiếc xe Peugeot 404, đậu dưới đường. Nàng vào xe, nhoẻn nụ cười cảm ơn tao. Ôi! Thần tiên quá! Hạnh phúc quá! Đời người có được mấy lần sung sướng như vậy đâu, dù chỉ là chốc lát!

Tao chạy theo xe của em, thấy vào một dinh thự lớn lắm, có lính đứng gác ở ngoài. Tao ghi địa chỉ, rồi đi dò hỏi xem dinh thự này của ai. Mới biết em là con một ông trung tướng của bộ Tổng Tham Mưu, cánh tay phải của tổng thống Thiệu. Nghĩa là ghê gớm lắm, rớ vào dễ bỏ mạng như không? Nhưng tao có coi ra gì! Tao mê gái đẹp, con vua ngày xưa tao cũng coi như pha, huống gì một anh tướng tay chân của ông Thiệu!

Thế là tao đi chầu mỗi ngày ở cổng trường Regina Pacis. Nàng biết tao rồi, sau vụ che dù đội mưa cho nàng. Nên tao chỉ cần nàng cười với tao mỗi ngày là thấy đời đẹp như mơ ngay! Một ngày nàng đến chỗ tao đang đứng, dúi vào tay tao một mảnh giấy nhỏ, rồi chạy vội lên xe. Tao mở ra đọc, hóa ra nàng hẹn gặp tao chiều hôm sau ở Alliance Francaise, chỗ phòng đọc sách và triển lãm tranh của trung tâm văn hóa Pháp.

Chỗ này tao biết vì hay mang cua vào học gạo ở đây lúc gần thi. Có bàn cho người đọc sách, chung quanh treo những họa phẩm của nhiều họa sĩ trẻ. Khung cảnh lý tưởng cho những cuộc tình đẹp như mơ. Tao thức cả đêm không ngủ, chỉ mong chóng đến chiều hôm sau để gặp nàng. Và nàng đến thật! Đẹp hơn những gì tao vẽ vời. Quyến rũ hơn cả những điều tao mơ ước. Nàng bảo sẽ đến đây học một tuần 3 buổi, để sửa soạn thi bằng Tú Tài Pháp. Tao nghe nàng nói mà người như mê đi vì sung sướng. Đời còn gì đẹp hơn nữa bây giờ. Và như thế cuộc tình của tao với nàng bắt đầu.

Hu Em Ai giọng nói nhỏ hẳn lại, mắt như ươn ướt, nghẹn ngào một lúc mới kể tiếp:

- Nhưng chỉ được một tháng! Như chuyện thần tiên thật đó mày! Chúng tao có học gì đâu! Nàng lấy cớ sửa soạn thi Tú Tài đến đây học để ông bố không biết. Tài xế lái xe đưa nàng đến học, nàng bảo 2 tiếng sau đến đón. Và chiếc Peugeot 404 vừa khuất bóng là tao với nàng xếp sách để đó ngay. Nàng ôm lấy eo tao trên chiếc Suzuki, đi chơi khắp Sài Gòn. Đi vào sở thú bách bộ, vừa đi vừa kể chuyện cho nhau nghe. Đi ra khu nước mía Viễn Đông, ăn bò bía. Vào Pôle Nord ăn kem. Chui vào Rex xem xi nê, chưa hết phim đã phải về vì sợ tên tài xế đến đón sớm! Có lần tao chạy tuốt lên Thủ Đức, phóng xe bạt mạng. Nàng có bao giờ biết được những vui thú kiểu đó đâu! Vì ông bố nghiêm lắm, giữ riệt cô con gái quý, chỉ sợ gặp tên nào khốn nạn cuỗm mất!

Và nàng bị tao cuỗm thật! Nhưng lúc đó tao hiền như bụt, đâu có khốn nạn như bây giờ! Mà quả thực muốn dở trò gì cũng không được. Bố nàng đề phòng cả rồi! Có lần đi chơi, nàng rút trong chiếc ví ra một vật nhỏ cho tao xem. Tao giật nẩy người. Hóa ra là một khẩu súng nhỏ xíu, dấu trong ví được. Nàng bảo ông bố đi ngoại quốc mua về để nàng đem phòng thân. Súng tuy nhỏ nhưng là súng thật, lắp đạn sẵn. Nàng nói bố bắt nàng tập bắn và dặn lúc nào cũng phải mang đi theo người. Thế là tao hết dám hó hé gì!

Ông bố nàng ghê gớm thật! Và chuyện gì đến cũng sẽ đến! Dấu mãi không được, tên tài xế sau cùng bắt gặp chúng tao đi chơi với nhau. Thế là mọi chuyện đổ bể! Và đời tao xuống dốc không phanh từ lúc đó!

Hu Em Ai kể tiếp, giọng còn tức giận, dù chuyện đã xảy ra hàng mấy chục năm trước:

- Hôm đó tao đang đứng trong khuôn viên trường Luật, đợi đến giờ giảng cua. Đột nhiên thấy một toán cảnh sát dã chiến ập vào, còng tay tao và lôi đi, bịt mắt tao lại và nhấn đầu tao vào xe, vọt đi ngay. Chạy một lúc, thấy xe dừng lại, chúng mở dây bịt mắt và bảo xuống xe. Tao nhìn quanh, hóa ra là ngôi biệt thự của người yêu của mình! Bước vào cửa, đã thấy ông tướng bố nàng ngồi chễm chệ sau chiếc bàn làm việc. Ông để tao đứng đó và bắt đầu hạch sách ngay, như kiểu hỏi cung: Anh tên gì, con cái nhà ai, ở đâu, làm cái gì khác ngoài chuyện học luật....

Lúc đó tao sùng lắm rồi, tao không còn kiêng dè, e nể gì nữa. Tao lớn tiếng vặn lại: tôi làm gì mà cho bọn cảnh sát dã chiến này bắt tôi đi. Bắt người vô cớ là phạm luật. Lại còn bịt mắt, còng tay không có nguyên nhân chính đáng là vi phạm nhân quyền. Ông là cái gì, lấy quyền ở đâu mà hành xử như vậy?

Ông bố nàng mặt đỏ gay, đập bàn quát: Đừng dở giọng học luật ra mà hỗn láo. Tôi biết tất cả về anh rồi. Anh là dân Bắc Kỳ di cư, họ hàng nhà anh làm lớn phía bên kia. Anh có phải là đặc công cộng sản hay không thì bảo?

Hóa ra bố nàng người Nam, kỳ thị Nam Bắc hạng nặng, nghe tao nói giọng Bắc Kỳ chính cống là ghét rồi. Nói gì đến chuyện tao tán tỉnh cô con gái rượu của ông ta, tội nặng tầy trời! Tao hơi lo. Bọn có thế lực làm gì chẳng được. Bố nàng có thể ra lệnh kiếm chuyện vu vơ gì đó, cho bọn cảnh sát dã chiến này đập tao vài trận, vu cho tao là đặc công cộng sản, ở tù rũ xương là chuyện dễ dàng xảy ra được lắm.

Tao không nói gì. Một lúc, bố nàng cũng dịu lại, nhỏ nhẹ hơn trước. Ông nói: Tôi biết chuyện anh theo đuổi con gái tôi. Nhưng tôi khuyên anh, nên chấm dứt đi và đừng bao giờ hẻo lánh hay tìm cách liên lạc gì nữa. Tôi đã nhận lời gả nó cho con trai bạn tôi, đám cưới trong vài tuần nữa. Rồi tôi cho chúng nó đi du học bên Pháp ngay. Anh không có hy vọng gì đâu. Coi như chuyện này chưa bao giờ xảy ra. Rồi lo mà học hành, quên tất cả đi!

Tao ra về, thấy trời đất như sụp đổ. Tao đoán nàng đứng ở phòng bên, sau màn che, đã nghe tất cả mọi chuyện. Nhưng sợ bố, không dám có phản ứng gì. Và rồi cũng sẽ phải nghe theo lời, lấy chồng và sang Pháp du học. Tao còn gì nữa đây?

Hai tuần lễ sau, tao đã thấy báo đăng chúc mừng đám cưới của người yêu của mình. Tao mua cả bịch bia về, uống cho say khướt, để tang cho cuộc tình dang dở và cay đắng! Làm sao được. Và ngẫm nghĩ lại lời ông bố nàng nói cũng có lý. Tao cắm đầu vào học hành, để lấy cho xong mảnh bằng cử nhân luật và tiếp tục học lên Cao Học Luật.

Tình III

Sau ngày cuộc tình đứt đoạn, tao chán đời chỉ lo chuyện học hành. Cũng cặp lung tung với vài em, nhưng không thể gọi là tình được. Cho đến một ngày! Mày nghe chắc thấy giống chuyện cải lương của bà Tùng Long. Nhưng nghe tao kể nốt. Cũng gay cấn và đặc biệt lắm!

Tao thuở ấy hay đi ngồi quán cà phê nghe nhạc. Là cái mode của bọn con trai mình lúc bấy giờ, mày chắc cũng thế. Nhưng tao chỉ kiếm quán cà phê nào có cô chủ quán đẹp, hay ít ra cũng phải coi được, ngồi nhâm nhi cà phê, nghe nhạc, hút thuốc lá, rồi ngắm cô chủ quán đi qua đi lại, mới thấy đã! Lần đó tao vào một quán cà phê mới mở nhưng đã đông ngay. Vì cô chủ quán đẹp lắm. Lại rất đa tình. Cười duyên luôn miệng. Mắt đong đưa hết nguýt anh này đến anh khác. Anh nào cũng tưởng bở, cứ đực mặt ra mà ngồi chầu. Rồi rít thuốc lá, nhả khói trắng cả căn phòng.

Quán có tên là Cà phê Quỳnh, là tên của cô chủ quán. Người sexy, ăn mặc lúc nào cũng áo dài Thiết Lập, mỗi ngày một kiểu áo, không phải mặc đồ bộ hay xuề xòa như những cô chủ quán cà phê khác. Tao tới quán lần đầu tiên đã chịu đèn em ngay. Em có vẻ cũng chịu lại. Lúc tao ra quầy trả tiền, khen để nhạc hay, quán trang trí lạ mắt, hấp dẫn, cô chủ quán mặc áo dài đẹp nhờ thân hình đẹp quá. Nghĩa là tán em loạn cả lên nhưng không khen thẳng em đẹp! Em cười tít cả mắt, ngắm nghía tao một lúc mới nói cảm ơn lời khen. Rồi mời tao trở lại quán lần tới, nếu có yêu cầu để bài nhạc nào hay mà ít người biết, em sẽ kiếm để tao nghe! Rồi chớp chớp mắt đầy vẻ hứa hẹn!

Tao chịu quá, thế là từ đó đêm nào cũng mò tới quán nghe nhạc và ngắm cô chủ quán. Quán lúc nào cũng chật ních đầy người nên tao ít có dịp riêng để nói chuyện với em. Một ngày, lúc ra quầy khi sắp về, đột nhiên em ghé tai tao nói nhỏ: Cuối tuần này anh đưa em đi Cấp chơi!

Tao tưởng mình nghe nhầm. Đứng sững người một lúc, định thần rồi nhìn em như hỏi lại. Em gật đầu xác nhận. Tao lấy lại bình tĩnh, hỏi em rồi quán có ai trông coi. Em nói sẽ dán giấy nghỉ 2 ngày cuối tuần. Tao vui quá, như mở cờ trong bụng, hẹn sáng thứ bảy sẽ đến rồi cùng nhau ra Cấp tắm biển.

Hai ngày sống với nhau ở ngoài Cấp sao thần tiên như vậy! Nàng đẹp như thế, thân hình sexy mặc áo tắm bikini gợi cảm vô cùng. Tao không hiểu sao lại được trời đãi ngộ mình đến thế! Đêm đó, nàng kể lể chuyện của nàng cho tao nghe. Gia đình nàng thuộc loại khá giả, nếu không nói là giàu có. Mở quán nhạc cà phê chỉ vì muốn thực hiện ý thích của mình, chứ không phải cần tiền. Gia đình nàng có xưởng dệt lớn, chăm chỉ làm ăn. Nhưng nàng không muốn suốt ngày bù đầu vào chuyện công việc, phụ với cha mẹ. Mọi chuyện đã có một anh chàng chân chỉ hạt bột, cần mẫn siêng năng, là hôn phu của nàng, cha mẹ đã lựa chọn và ưng ý lắm, ép nàng phải lập gia đình với anh manager trông coi xưởng dệt, ý muốn sau này sẽ để lại tất cả cho con gái và chàng rể trông coi.

Nhưng nàng không muốn bó mình trong cuộc đời như vậy. Nàng muốn gặp nhiều người, muốn biết thêm nhiều người đàn ông khác! Dù nhận biết là anh chồng tương lai sẽ là người chồng tốt, đem lại cho nàng cuộc đời êm ả. Nàng nhận lời lấy với điều kiện cho nàng 2 năm để nàng thực hiện ước mơ là làm chủ một quán nhạc cà phê! Rồi sau đó sẽ làm đám cưới! Dĩ nhiên ý nàng muốn là trời muốn. Cha mẹ phải chịu, anh hôn phu cũng phải chịu vì không còn cách nào khác!

Nàng cũng cho tao biết là trước tao, đã chấm được 2 tên khác: một tên là trung uý phi công, một thằng nữa là thiếu uý cảnh sát. Tao sẽ là người chót, sinh viên luật khoa, cho đủ 3 người nàng tuyển chọn trong gần 2 năm vừa qua. Nàng bảo tao không được ghen tương, biết được ngày nào hay ngày đó. Và nàng dành cho tao một ngày trong tuần. Hai tên kia cũng mỗi đứa được một ngày với nàng trong tuần lễ. Và cấm không được đụng độ nhau trong quán nhạc!

Cuộc tình của tao với nàng kéo dài được hơn 4 tháng. Lần cuối gặp nhau, nàng nói: em sắp đóng cửa quán cà phê. Hỏi tại sao, nàng bảo em dính bầu gần một tháng rồi. Không biết với anh nào trong 3 anh! Và em phải làm đám cuới ngay, để khi sinh con, cũng chỉ sớm một tháng, không ai biết cả! Nàng bảo em muốn cả 3 anh đi dự đám cưới của em. Cho trọn tình trọn nghĩa!

Ngày đám cưới của nàng, tao gặp 2 tên kia, nàng đã xếp ngồi cùng bàn với tao. Hai thằng đều bảnh chọe, không thua gì tao. Có nghĩa nàng đã ngắm nghía, chọn lựa kỹ lắm, cho được 3 tên con trai trông đều ngon lành như nhau, để làm tình nhân cho nàng. Trước khi nàng chọn một cuộc đời bình thường, êm ả, với anh chồng cần mẫn, hiền ngoan, chiều chuộng, săn sóc nàng cho đến hết cả cuộc đời. Chỉ có một điều! Đứa con đầu lòng của nàng là con của một trong ba thằng ngồi cùng bàn với nhau trong tiệc cưới này. Thời đó làm gì có chuyện DNA để thử như bây giờ. Nên cả nàng và 3 tên tình nhân, sẽ không bao giờ biết được là con của tên nào!

Ba đứa chúng tao ngồi uống rượu tì tì để kỷ niệm cuộc tình đặc biệt với nàng đã đến lúc chấm dứt. Cùng cảnh ngộ nên tự nhiên thấy thân thiện với nhau lạ thường! Tao bảo với 2 tên kia: hôm nay là ngày đưa em sang sông, không phải một người đưa mà là 3 người chúng ta cùng đưa em sang sông. Cụng ly nữa đi tụi mày! Để chúc mừng em và cũng là chúc mừng con của cả ba người chúng ta. Không biết thằng nào là bố, nên cả 3 người đều sẽ là bố cả. Chúc cho em và con nhiều hạnh phúc nhé!

Tình IV

Hu Em Ai kể tiếp trong một bữa ăn khác:

- Tao lên học Cao Học Luật sau khi lấy xong cử nhân. Thời đó trường Luật là trường đông sinh viên nhất, nhưng toàn là những người ghi danh học vì không đậu thi tuyển vào những trường ngon lành khác như Y, Nha, Dược, Kỹ sư, Kiến trúc. Sinh viên đi học đều đặn không nhiều, nhất là con trai, học cầm chừng chờ ngày vào lính! Nên học đủ 4 năm ra cử nhân cũng không nhiều, lên Cao Học lại càng ít hơn.

Vì thế tao khá thân với ông giáo sư đại học Luật, giúp tao để soạn luận án cho chứng chỉ Cao Học. Có lần, ông đề nghị với tao, ở trường không có thời giờ nhiều, tối nay về nhà tôi ăn bữa tối để tôi kèm thêm cho em cho chóng xong. Tao sung sướng nhận lời ngay. Được vị giáo sư khả kính, nổi tiếng trong trường, mời về nhà ăn, đâu phải chuyện thường. Thế là tối đó tao đến nhà ông sớm.

Ông thày vẫn chưa về, bà vợ ra mở cửa. Tao sững người! Vì bà vợ ông đẹp quá, lại trẻ nữa, chắc chỉ hơn 40, thua ông giáo sư phải đến hơn hăm mấy tuổi. Bà cười duyên, mời tao vào nhà đợi ông thày về, bà đang sửa soạn làm bữa ăn. Tao hơi ngại ngần, mất tự nhiên, vì bà dòm tao kỹ quá. Nhìn suốt từ đầu đến chân như đánh giá con người tao. Miệng tủm tỉm cười, đầu gật gật mấy cái, như bảo, cũng được đấy chứ nhỉ!

Trông dáng bà đa tình quá, mắt long lanh, má căng hồng, môi đỏ chót, sức mùi hương thoang thoảng nhưng gợi tình quá! Bà ta đi vào bếp, người nhún nhẩy, lả lướt như đang ở trong vũ trường! Tao thoáng có cảm giác thương hại vị giáo sư đại học luật khoa, đạo cao đức trọng, kiến thức uyên thâm. Nhưng lấy bà vợ quá trẻ như vậy, làm sao chịu cho thấu! Vì ông thày người gầy gò, ốm yếu, tay chân khẳng khiu, đi đứng xiêu vẹo như chỉ búng tay một cái chắc ông thày cũng ngã lăn cù đèo!

Mà bà vợ ông người đầy hâm hấp ái tình như thế, thêm đôi gò má cao thế kia, lông mày đen và rậm, chứng tỏ đầy sinh lực, dưới mắt lại có nốt ruồi lớn, đen nhánh, đúng kiểu nốt ruồi thương phu trích lệ. Ông thày tao khó thọ cho nổi rồi! Tao ngồi chờ chừng hơn 15 phút mà bà vợ xẹt ra xen vào đến dăm ba lần, lúc lấy cho tao nước uống, lúc lấy đậu phông rang cho tao nhâm nhi, lúc lấy chút khô bò cho tao nhắm. Rồi bà cố tình quẹt vào tao chỗ này, ấn vào vai tao lúc khác. Lần cuối, bà mang đồ nhắm ra, giả bộ trợt ngã, để tao phải vội ôm chầm lấy. Bà ôm lại, không chịu nhả, mũi hít hít, chắc muốn thử tao loại mồ hôi muối hay mồ hôi dầu Bây giờ bên Mỹ này, nhớ lại, mới biết là bà ta tìm mùi phéromones. Có nghĩa phải thèm khát lắm rồi!!!

Ông giáo sư về đến nhà, bữa ăn tối bắt đầu, tao ngồi ăn mà không yên chút nào. Vì mới ăn một lúc, đã thấy bàn chân ai gạ gạ lên chân mình. Rồi lần mò, đi lên đến gần đầu gối! Ông thày cứ tiếp tục nói chuyện về môn luật tao đang soạn luận án, dưới gầm bàn, bà thày cũng tiếp tục dùng ngón chân cái, khều khều chỗ này đến chỗ khác! Bữa ăn xong, tao xin phép vào toilette, lúc ra đã thấy bà vợ ông giáo sư đứng đợi sẵn trong bếp, sát đó, rồi dúi vào tay tao tờ giấy nhỏ. Tao đút vội vào trong túi quần, chỉ sợ ông giáo sư trông thấy bắt gặp thì phiền to.

Tao ra về, mở ra xem, chỉ thấy vỏn vẹn mấy chữ: Ngày mai 2 giờ chiều! Chuyện gì xảy ra khi ngày hôm sau tao trở lại nhà, chỉ có mình bà vợ, ông giáo sư còn giảng cua ở đại học Luật phải 5 giờ mới về. Dĩ nhiên khỏi phải kể, mày cũng biết rồi! Được vài tháng như thế, tao sắp soạn xong tập luận án, nhưng cũng đuối sức quá rồí Vì bà vợ ông giáo sư quần tao kỹ quá, sức tao trai trẻ mà chịu không thấu, sút đi cả hàng 5,7 ký lô, người vêu vao như lúc nào cũng bị bệnh nặng!

Nhưng ngẫm nghĩ lại, tao mới biết là mình đã giúp ông thày của mình! Ông giúp tao soạn luận án. Nhưng tao đã kéo dài được mạng sống cho ông ta. Vì bà vợ ông như thế lại có tướng số sát phu nặng như vậy, ổng còn sống được tới bây giờ cũng là chuyện phi thường lắm rồi! Nhưng làm ơn thì làm cho chót. Tuy tao đã mệt mỏi quá rồi và tìm đường chạy. Nhưng vừa để giúp bà vợ ông hạ hỏa thường xuyên, cũng như giúp cho vị giáo sư khả kính sống thêm ít lâu nữa, tao tìm cách bán cái lại cho thằng khác!

Biết một thằng lớp dưới đang tìm ông thày bảo trợ luận án, thấy nó cũng khỏe mạnh, sạch nước cản, tao bảo nó vào gặp ông giáo sư của tao để xin giúp. Tao cũng nhắn nhủ cho nó hiểu: Cứ theo ông thày này đi, rồi đến nhà ông, mày sẽ gặp được nhiều chuyện hay ho, hấp dẫn lắm. Cố lên! Nhớ tẩm bổ vào cho nhiều nhé!

Tao cũng cảm thấy tự thán phục mình. Là đã làm chuyện phước thiện, được biết bao nhiêu công quả. Giúp cho bà vợ ông giáo sư giải quyết được chuyện thiếu thốn ái tình thường trực. Lại bảo vệ được mạng sống cho ông thày của mình. Công đức biết bao mà kể xiết. Không lạ gì sau này tao gặp được đủ chuyện may mắn. Ông trời có mắt cả mày ơi!

Nguyễn Đình Phùng

Tin Vắn

FB Le Hoang

- Ba công ty trứng Cal-Maine Foods Inc., Versova và Hickman's Egg Ranch Inc. đã bị phạt tổng cộng 3,3 triệu đô la và được lệnh phải tặng 53 triệu quả trứng cho các ngân hàng thực phẩm hoặc các tổ chức phi lợi nhuận trước ngày 30 tháng 6 năm tới sau cuộc điều tra của Bộ Tư pháp. Bên cạnh đó bộ tư pháp sẽ theo dõi về giá cả trong 5 năm

Ba công ty này đã nhận 1,5 tỷ của ông Biden trả tiền cho họ để đền bù vụ cúm gà từ 2020. Ba công ty này đã kết hợp với nhau, tăng giá trứng lên để phá ông Trump khi ông Trump vừa đắc cử.

Cal-Maine Foods, có trụ sở tại Mississippi, sẽ trả 1,5 triệu đô la, Hickman's Egg Ranch, có trụ sở tại Arizona, trả 1 triệu đô la Versova Holdings chỉ trả 800.000 đô la. Số tiền phạt này như muố́i bỏ biển so với 1,5 tỷ họ nhân được trong 4 năm ông Biden cầm quyền.

- Phó bộ trưởng tư pháp Harmeet Dhillon tuyên bố sẽ bắt 3 ăn 1, là bà thống đốc New Jersey phải giao nộp danh sách cử tri của hàng ngàn người không phải công dân nhưng đã ghi danh bỏ phiếu cho liên bang. Bà nói bộ tư pháp có quyền có danh sách này bằng mọi cách hợp pháp và phải có. Hình bà phó bộ trưởng.

- Ở Connecticut, Cô Melissa Ramirez, di dân bất hợp pháp, nhâu say, tông chết viên cảnh sát và người bạn gái đang chạy Motorcycle. Đặc biệt hơn, cô này đã ghi danh và đã đi bầu cừ. Hình

Cũng ngay tại vùng West Hartford này, anh Sead Cecunjanin bị ICE bắt mấy ngày trước. Các chính trị gia dân chủ nói anh là công dân đã đi bỏ phiếu, yêu cầu thả anh ta gấp. Nhưng sau khi ICE kiểm tra hồ sơ thì anh là người nhập cư bất hợp pháp.

Connecticut là tiểu bang bảo vệ người nhập cư bất hợp pháp. Ông thống đốc không cho các cảnh sát trưởng hợp tác với ICE.

- Ông Gavin Newsom tuyên bố nếu tối cao pháp viện hủy bỏ hình thức bỏ phiếu qua thư thì cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ sẽ rơi vào hỗn loạn…

Ông Newsom đoán rất đúng. Nếu không được bỏ phiếu bằng thư thì phe dân chủ sẽ thua rất nặng.

Tổng thống Trump đã ký một lệnh hành pháp vào ngày 31 tháng 3. Bưu điện sẽ không giao thư bầu cử nếu người gởi hay nhận thư không có tên trong danh sách cử tri của liên bang.

Các tiểu bang dân chủ từ chối lệnh này, không cung cấp danh sách cử tri cho liên bang và đang kiện chính phủ Trump.

Sự việc đang nằm ở Tối cao pháp viện.





- Ông Fauci đến buổi điều trần thượng viện với hơn một chục luật sư, ngồi ngay hàng ghế sau. Nhưng một luật sư chánh, ông David Schertler chen lên ngồi cùng ông Fauci. Thượng nghị si Rand Paul nói thượng viện chỉ mời ông Fauci, không mời luật sư và đuổi luật sư David Schertler ra ngoài. Ông Fauci dùng quyền giữ im lặng hơn 80 lần trong buổi điều trần ở thượng viện trước các câu hỏi của các thượng nghị si

Thượng nghị sĩ Josh Hawley, giải thích với ông Fauci là ông không có quyền viện dẫn Tu chính án thứ năm: "Ông không có bất kỳ quyền nào theo Tu chính án thứ năm vì ông đã được ân xá mà ông biết rất rõ. Đây là chuyện khi dễ quốc hội, khi dễ nhân dân Mỹ. Chúng tôi biết tại sao ông từ chối trả lời. Ông đã giết hàng triệu người và dùng quyền lực làm giàu bất chính.

Thượng nghị si Ron Johnson. Fauci nói thuốc Ivermectin không có tác dụng để mọi người chích ngừa. Các nghiên cứu cho thấy Ivermectin giãm chết chóc 47% giãm nhập viện 34%... Sao Fauci không cho dùng.

Thượng nghị si Bernie Moreno : Sáu trước năm trước anh đã bán nhà, bán cửa để ứng cử thượng viện và 6 năm sau anh ngồi trước mặt mày đặt câu hỏi " Mày nghĩ mà là thằng CC nào mà phá hoại đất nước này ?" "Who the F—K do you think you were"

Thượng nghị si Rand Paul đưa ra nhiều cách để nhốt tù ông Fauci. Thượng viện sẽ truy tố ông về tội khi dễ quốc hội vì không trả lời các câu hỏi. Các tiểu bang cộng hoà sẽ truy tố ông về tội sát nhân. Ông Fauci chỉ được ông Biden ân xá cấp liên bang nhưng không phải cấp tiểu bang.

Truy tố các phụ tá của ông Fauci để những người này khai tội của ông Fauci. Một phụ tá của ông Fauci, bác sỹ David Morens vừa bị bắt và truy tố với 5 tội danh liên bang.

Theo các luật gia, việc truy tố ông Fauci rất khó nhưng sớm muộn gì ông Fauci cũng sẽ bị truy tố và triển vọng sẽ nằm hộp trong 5 năm. Xem các video.



- Mộ̣t người ở Tampa, Florida vừa trúng số Meg. 800 triệu tối qua
Nếu lấy tiền ra một lần thì ước tính sẽ được 344 triệu
Thuế lượm hơn 1/2.
 
- Bộ nội an công bố số người không phải là công dân ghi danh bầu cử ở New Jersey là 35,152 không phải là 6,600 người như thống đốc New Jersey công bố, trong đó có hơn 400 người đã bỏ phiếu. Bà thống đốc nói họ không phải là dân Mỹ nhưng họ là dân New Jersey, đây là lỗi của phần mềm. Nhưng công ty software nói đây là lỗi của những người ghi danh bầu cử. Bộ tư pháp Mỹ nói không cần biết lỗi của ai. Ai làm trật phải chịu trách nhiệm.

- Bộ trưởng tư pháp Florida tuyên bố không cần liên bang truy tố ông Fauci. Bộ tư pháp Florida sẽ điều tra và truy tố ông Fauci.

- Tòa phúc thẩm khu vực số 1 cho phép chính quyền Trump chấm dứt Tình trạng tạm dung (TPS) cho dân Nam Sudan, phán quyết này theo lệnh của Tối cao pháp viện dẹp tất cả các phán quyến của các tòa án cấp dưới về việc không cho ông Trump trục xuất những người tạm dung. Hình.

- Bộ nội an công bố: Hàng trăm ngàn người không phải là công dân đã ghi danh bầu cử. Đặc biệt California dẫn đầu danh sách với 190,832 người. Hình.






- Sau khi bộ trưởng tư pháp Florida tuyên bố sẽ điều tra và truy tố ông Fauci ở cấp tiểu bang. Thượng nghị si Rand Paull cho biết văn phòng ông sẽ cung cấp cho Florida các tài liệu, chứng cứ để truy tố ông Fauci dễ dàng hơn.

- Vào tháng 1 năm 2018, chính quyền Trump đã công bố một chương trình nhập cư, cấp quốc tịch tối đa cho 1,8 triệu người thuộc diện "Dreamers" , đề xuất lộ trình nhập tịch kéo dài từ 10 đến 12 năm, họ phải có công ăn việc làm đàng hoàng và không phạm tội. Đổi lại là phe dân chủ đồng ý cung cấp 25 tỷ để xây tường biên giới và dẹp chuyện bảo lãnh anh chị em.
Phe dân chủ đã chống lại chương trình này.

- Hãng làm bia Minocqua Brewery ở Wisconsin tuyên bố lúc đầu năm : Ngày nào ông Trump chết, sẽ cho uống bia thả giàn không tính chuyện tiền bạc .Hiện nay, dân uống bia không nên mong đợi gì ở hãng này nữa vì chính quyền sở tại vừa rút giấy phép làm bia của hãng này. Có nghĩa là hãng đang dẹp tiệm.

- Bạn nào còn nhớ cái post của US-FDA " Bạn không phải là ngựa, bạn không phải là bò. Đừng dùng thuốc Ivermectin để trị covid.

Khi ông Trump nói Hydroxychloroquine, Ivermectin có thể trị covid thì bị đem ra chế nhạo. Chỉ nói ra các chữ này cũng bị facebook, Twitter, youtube bóp họng. Bác si cho thuốc này trị bệnh bị bắt tù, mất bằng hành nghề.

Và hôm nay theo dõi ông Fauci điều trần trước thượng viện sẽ thấy. Nếu nghe theo ông Trump, dùng các loại thuốc trên, hàng trăm ngàn người đã không bị chết oan.

Là bác si, ông Fauci biết rỏ ràng loại khẩu trang che bụi không ăn thua gì với Virus nhưng ông đã bắt tất cả phải đeo mặt nạ.

Việc này đã giúp ông Newsom thống đốc California trúng mánh, khi ông đặt hàng từ một hảng xe hơi của Trung Cộng 1.4 tỷ đô la để làm khẩu trang.

- Texas. Một bà tên Jennifer Combs bị bắt vì tội đăng tin trên facebook đã bị bắt và truy tố về tội đại hình. Bà đăng tin trên Facebook nói rằng nguồn nước ở quận Trinidad, Texas, có vấn đề vì nước đổi màu, nhiều cặn, có mùi hôi và có hại cho sức khỏe.

Nhưng cảnh sát đã đến hốt bà vì họ nói bà đăng tin gây lo ngại cho cộng đồng và cũng vì có lệnh từ quận.

Đây cũng là kinh nghiệm cho những ông đăng tin fake trên Facebook.

Bồi thẩm đoàn từ chối truy tố bà nhưng tiền thế chân tại ngoại cũng như tiền luật sư bà phải móc túi ra.

Sư việc này đáng chấn động nước Mỹ vì quyền tự do ăn nói.

- Thị trưởng Chicago, Brandon Johnson tuyên bố lý do tại sao tội ác ở Chicago lan tràn. "Chúng ta không thể giải quyết bạo lực bằng cách bỏ tù. Đó là phân biệt chủng tộc!"

- Bộ di trú báo cáo số người vượt biên vào Mỹ từ biên giới phía Nam giãm mạnh. Trong tháng 6/26 chỉ có 9.800. Trung bình từ đầu năm 2026 đến nay, con số này giao động từ 6,000 đến 10,000 hàng tháng. Tuy vậy so với năm 2022 là 200 ngàn người thì con số đã xuống quá thấp.

Các chuyên gia di trú cho biết. Tình hình không như hiện tại. Những người nhập cư bất hợp pháp đang chờ đợi cuộc bầu cử năm tới. Nếu phe Dân chủ thắng, con số này sẽ tăng đột biến trên 2 triệu người/ một năm. Cứ nhìn dân vượt biên ở Morocco vào Tây ban Nha hiện nay sẽ thấy. Hàng rào biên giới không còn ý nghĩa gì cà. Hình.

- 50,000 sinh viên Ấn Độ du học ở Canada biến mất không tìm được. Họ bị người hành tinh bắt? Không, họ vượt biên sang Mỹ và biến mất. Frontlines TPUSA công bố một phim tài liệu, Canada đã trở thành một bàn đạp để người nước ngoài vào Mỹ và Cảnh sát Canada, trong khu vực biên giới làm ngơ.

- Bộ di trú thay đổi chiến thuật. Bắt và truy tố những chủ nhân mướn những người bất hợp pháp làm việc. Trước đây họ chỉ bắt những người bất hợp pháp.

- Báo cáo từ 2 đảng. Hệ thống ghi danh bầu cử của New Jersey tin tưởng vào sự thành thật của công dân, nên không đòi hỏi bất kỳ giấy tờ gì khi ghi danh cử tri. Các quan chức của cả hai đảng đều cho biết số lượng người không phải công dân được ghi danh cao hơn đáng kể so với con số mà Thống đốc đảng Dân chủ Mikie Sherrill tiết lộ gần đây.

Thống đốc Mikie Sherrill nói là 6,600 người. Bộ nội an nói số này là 35,152 người.





- Đáp lời cơm áo.
Đáp lại lời của thủ tướng Tây ban Nha, Pedro Sanchez là sẽ ân xá cho 1 triệu người và sẽ mở cửa biên giới cho nhiều người hơn nữa.

Chỉ trong ngày hôm nay, ước tính có tới 80.000 người di dân từ châu Phi đã vượt biên từ Morocco sang Tây Ban Nha, với lưu lượng có thể lên tới 12.000 người mỗi giờ. Tây Ban Nha đang trên bực cửa bước lên thiên đường.

Nếu không có đủ thực phẩm cung cấp cho họ hôm nay, Madrid sẽ bốc cháy.

Năm 1980, để đáp trả những chỉ trích từ Mỹ nói Cuba không có tự do. Fidel Castro mở cửa tất cả các nhà tù, các nhà thương điên và ra lệnh trong 3 ngày các tù nhân phải rời khỏi Cuba. Nếu không sẽ bị nhốt tù lại. Chỉ một ngày sau khoảng 125 ngàn người Cuba mà phần đông là tù nhân đã đến Miami bắt đầu vào tháng 4/1980.

Tại đây họ thành lập các đường dây ma túy, bán dâm để kiếm tiền. Với số lượng chỉ hơn 100 ngàn người, Mỹ đã không nuôi nổi và họ nổi loạn phá muốn banh thành phố Miami.

Tổng thống Reagan năm 1981 hết hồn phải năn nỉ, viện trợ Fidel Castro, thiết lập chương trình di dân có trật tự, để chấm dứt việc mở cửa cho người Cuba ra đi.

Muốn biết thêm xem phim "Scarface"



- Để ngăn chận dân châu Phi từ Tây ban Nha tràn qua Âu Châu. Thủ tướng Ý́, Meloni yêu cầu Âu châu cấm dân Tây ban Nha ra vào tự do trong 29 nước liên Âu Châu.

- Tổng thống Trump loan báo Hội đồng Hòa bình của Tổng thống Trump vừa đạt được thỏa thuận về việc Giải giới hoàn toàn Hamas và các nhóm võ trang ở Gaza. Theo thỏa thuận này, Gaza cuối cùng sẽ được giao cho chính phủ Palestine mới và Lực lượng Do Thái sẽ rút lui.

Nhân dịp này ông Trump cũng nên dẹp tiệm Liên hiệp quốc vì vô tích sự.

- Dựa theo lệnh của toà phúc tthẩm DC. Tổng thhống Trump vừa ký mộ̣t lệnh cấm bầu cử bằng thư, ngoại trừ các trường hợp đặc biệt trong kỳ bầu cử tháng 11 trong khi chờ đợi thượng viện bỏ phiếu cho luật " Save America Act"'. Lệnh toà phúc thẩm phía dưới.

-JUDICIAL WATCH thông báo, dựa theo kết quả đơn kiện của Judicial Watch. Tiểu bang Virginia đã gạch bỏ 6.531 người không phải công dân ra khỏi danh sách cử tri.

- Ông Colin Gray, cha của Colt Gray, kẻ xả súng tại trường trung học Apalachee năm 2024 làm chết 2 học sinh và 2 thầy giáo vừa bị toà xử án tù 15 năm vì tội bất cẩn để súng cho đứa con ăn cắp gây tội ác. Ông Colin Gray bị kết 27 tội, bao gồm giết người cấp độ hai và ngộ sát.

Luật gia nổi tiếng Alan Dershowitz nói : toà xử vụ này không phải. Luật gia này nói người này có thể bị chê trách, bị xã hội lên án nhưng ghép ông vào tội giết người là không phải vì không có bằng chứng ông giết người.

Vụ án này sẽ là một vụ án đầu tiên ghép trách nhiệm của phụ huynh trong các vụ xả súng ở trường học các vụ truy tố tương tự ở những nơi khác.


- Bức hình phía dưới của các bác si trong hội "America's Front line doctors" họp báo trước tối cao pháp viện ngày 27 tháng 7, 2020.

Trong số các bác si này có người là bác si chuyên gia, có người là giám đốc phòng khám. Bác si Simone Gold chủ tịch hội, vừa là bác si và cũng là luật sư đã phản đối việc bắt chích ngừa vaccine, yêu cầu dùng thuốc Hydroxychloroquine và Ivermectin để điều trị covid. Bà bác si da đen, Dr. Stella là giám đốc một phòng khám ở Houston cho biết bà đã điều trị hàng ngàn người bị covid bằng cách dùng thuốc hydroxychloroquine.

Sau cùng bà bị một gia đình ở Louisiana kiện vì nói bà dùng hydroxychloroquine làm chết bệnh nhận, phòng khám bà đóng cửa, bà mất giấy phép hành nghề.

Những vị bác si này đến hôm nay vẫn bị một nhóm người Việt kiếm ăn ngày qua bữa chưa xong, gọi là ngu ngốc.

Vì phản đối việc bắt chích ngừa côvid của ông Fauci. Chính phủ Biden đã tìm cách bịt miệng các bác sĩ lên tiếng phản đối việc chích ngừa Covid, các loại vắc-xin chưa được kiểm nghiệm và việc ủng hộ dùng hydroxychloroquine và Ivermectin. Bác sĩ Simone Gold: “Vì dám nói lên sự thật, tôi đã bị FBI bắt giữ, nhốt vào phòng giam, bị chính phủ của mình gán cho là khủng bố. Con trai tôi, một thiếu niên đang ngủ trên giường ở Los Angeles vào ngày 6 tháng 1, đã bị các nhân viên TSA theo dõi. Cậu ấy cũng bị đưa vào danh sách theo dõi. Tài khoản ngân hàng của tôi bị phong toả, danh tiếng của tôi bị tấn công, và tôi bị kết án bởi một hệ thống biết rằng những cáo buộc là sai nhưng từ chối sửa chữa chúng.”

Bác si Simone Gold bị tù 2 tháng và một năm quản chế. Các bác si khác bị đuổi việc, mất bằng hành nghề...

Bà vừa cho xuất bản quyển sách "Selective persecution" Sự đàn áp chọn lọc"

Xem Video




- "Đừng nghe những gì họ nói. Nhìn kỹ những gì họ làm"
Con cắc kè Kamala trước đây ứng cử thượng nghị si ở California thì đổi màu thành Ấn Độ. Khi ứng cử Tổng Thống thì đổi màu thành Phi Châu.

Đi đâu cũng nghe bà nói dóc, nên sống với cội nguồn, nên gần gũi với người da đen ủng hộ mình. Đi đâu bà cũng nói bà là dân rặt đen ở Oakland. Nhưng khi sống thì bà dọn về khu nhà giàu Malibu, ở Los Angeles.

Báo chí vừa cho biết, bà vừa mua một căn nhà 4 phòng ngủ, 6 phòng tắm, sát bên bờ biển và trong khu vực không có một người da đen nào.

Mà cũng lạ. Bà và ông Obama đều lo ngại biến đổi khí hậu, sợ nước biển dâng nhận chìm các khu vực gần bờ biển. Nhưng hai người đều mua nhà cả chục triệu đô sát bên bờ biển.

- Trong khi đảng dân chủ đang gây lộn ầm ầm vì không xin được tiền vận động bầu cử. Đảng dân chủ vừa báo cáo còn 16 triệu tiền mặt, nhưng đang mắt nợ đến18 triệu. 2 triệu đô âm chưa biết tìm đâu nhét vào. Thời gian ngăt nghèo này, Elon Musk lên tiếng sẽ bỏ tiền vào vận động bầu cử nhưng cho đảng Cộng hoà chớ không phải cho dân chủ.

Elon Musk sẽ bỏ 100 triệu đô để vận động bầu cử trong các tiểu bang -Alaska, Iowa, Maine, Michigan, Ohio và sẽ bỏ thêm vào North Carolina, Georgia và Texas nếu cần thiết.

Về phần SuperPAC của ông Trump còn gọi là quỹ MAGA thì hiện tại có 401 triệu tiền mặt. Không thiếu nợ ai và chưa có kế hoạch chi ra đồng nào.

Mấy anh dân chủ thường nói MAGA ngu, dốt, thất học... giãi thích chuyện này nghe chơi.

- Tin từ Reuters. Một tòa án bí mật của Mỹ được thành lập cách đây 30 năm để trục xuất khủng bố vừa tổ chức phiên xử đầu tiên. Bà Nazira Haji Zada, 47 tuổi, người sở hữu thẻ xanh, bị cáo buộc ủng hộ ISIS và giúp che giấu âm mưu xả súng hàng loạt bất thành vào ngày bầu cử năm 2024. Tất cả các bằng chứng cũng như việc xử án trong toà này đều được giữ bí mật. Bà chưa bị buộc tội bất kỳ tội danh nào, nhưng con trai và con rể của bà đã nhận tội.

FBI đã bắt giữ bà tại nhà riêng ở Fort Worth tuần này. Quyền Bộ trưởng Tư pháp Todd Blanche cho biết bà là người đứng đầu một gia đình có tư tưởng ủng hộ ISIS, người đã nhồi nhét tư tưởng này vào đầu con cái và che giấu kế hoạch chuyển đến lãnh thổ của ISIS. Đây là lần đầu tiên Tòa án bí mật trục xuất Khủng bố Người nước ngoài được sử dụng và nó sẽ được thường xuyên sử dụng trong tương lai.

-Tư lệnh cấp cao của CENTCOM vừa đưa ra thông tin. Các video của lính Mỷ post trên mạng xã hội khi bị Iran pháo kích đã cho Iran địa điểm chính xác của binh lính Mỹ. Do đó Iran đã điều chỉnh được các hoả tiễn sau đó, vào đúng ngay mục tiêu. Đô đốc Cooper cảnh báo rằng cái giá phải trả của việc live stream trên mạng xã hội, có thể là sinh mạng của người lính Mỹ. Do đó một số binh sĩ Mỹ ở Trung Đông có thể sớm nhận được lệnh giao nộp hoàn toàn điện thoại của họ.


-Tin từ tờ Boston Globe, New Hampshire- Các công tố viên liên bang đang tìm cách tước bỏ quốc tịch Mỹ của bà Khandaker Nazmunnessa Ullah, cư dân New Hampshire, với cáo buộc bà đã nói dối chính quyền về lịch sử nhập cư của mình khi nộp đơn xin nhập tịch gần 20 năm trước.

Ullah, người gốc Bangladesh, đã kết hôn và có hai con khi đến Hoa Kỳ năm 1994, và sau đó sinh thêm hai con nữa. Hiện tại, Ullah đang sinh sống tại Nashua, nơi bà và gia đình sở hữu một cửa hàng tạp hoá.

Bà Ullah đã bị lệnh trục xuất vào năm 1995 dưới một cái tên khác trước khi bà được cấp thẻ xanh hợp pháp vào năm 1996. Khi nộp đơn xin nhập quốc tịch vào năm 2007 bà Ullah không khai việc mình bị lệnh trục xuất, vì vậy các nhà chức trách cáo buộc bà cố tình khai man hoặc che giấu các sự thật quan trọng để có được quốc tịch Mỹ bất hợp pháp vào năm 2009.

- Thượng nghị sĩ John Fetterman (D-PA) lại một lần nữa bỏ phiếu cùng phe Cộng hòa với số phiếu 50/49 cho phép TT Trump tiếp tục chiến tranh với Iran.

-Tình hình hổn loạn. Những người di cư Maroc đập cửa những nhà vắng người để chôm đồ, đập xe, đốt phá . Các cuộc ẩu đả đang nổ ra trên đường phố giữa người dân Tây Ban Nha và những người di cư Maroc. Hàng chục nghìn người di cư Hồi giáo đã đổ bộ vào thị trấn Ceuta hôm nay. Thị trấn này chỉ có 83,000 người trong khi số người Maroc đổ vào hôm nay đã lên 120,000 người.

-Trụ sở đảng Dân chủ ở DC. 100% ID check khi vào cửa. Nhưng khi đi bỏ phiếu thì không cần. Xem hình.

- Cơ quan TDi trú và Hải quan (ICE) đã bắt giứ một tài xế xe tải nhập cư bất hợp pháp từ Ấn Độ tại Oklahoma, trên giấy tờ tùy thân ghi " vô danh " - và Giám đốc ICE Todd Lyons đang vô cùng PHẪN NỘ. Đặc biệt đây là REAL ID của NEW York.

Năm ngoái thống đốc Oklahoma Kevin Stitt đã nói New York có hàng trăm bằng lái xe có tên "vô danh"nhưng New York nói là không có chuyện này và các báo chí thì nói đây là fakenews. Hôm nay thì người tài xế vô danh bị bắt.



- Thông báo của bộ phận visa, lãnh sự quán Mỹ.

Ông bà nào muốn đi Mỹ cần phải để các trang mạng xã hội cá nhân ở chế độ công khai. Cũng như phải cung cấp cho lãnh sự quán tất cả các địa chỉ cụ thể của các trang.

Chống Mỹ, chửi Mỹ thì không nên đến Mỹ.


- Bộ Tư pháp xác nhận ít nhất 384 người mà họ đang muốn tước quốc tịch. Họ cho biết đây chỉ là bước đầu tiên của các vụ tước quốc tịch.

Việc tước quốc tịch từ trước đến nay rất hiếm do chi phí cao, sự phức tạp về mặt pháp lý và nhiều hậu quả khác.

Nhưng những người chống lệnh tước quốc tịch, dù được hay không cũng sẽ trở thành người vô gia cư vì các chi phí pháp lý.

Quota của chính phủ Trump hiện nay là tước quốc tịch 200 người/ một tháng.

- Thủ tướng Ý hết hồn ra lệnh đóng cửa các chuyến bay liên kết với Tây ban Nha., đem quân đội ra giữ biên giới giữa Tây Ban Nha và Morocco sau khi hàng trăm ngàn thanh niên Hồi giáo, đã vào Ceuta của Tây ban Nha.

Thành phố Ceuta loạn suốt đêm qua. Các cửa tiệm bị đập phá, đốt, hôi của. Xe cộ kẹt cứng. Dân địa phương đang kết hợp lại để đập lộn với dân nhập cư. Video. Muốn xem thêm gõ chữ Ceuta trên youtube.

- Bà Francesca Hong người đứng đầu trong cuộc chạy đua vào chức vụ thống đốc Wisconsin với khẩu hiệu:

*Đánh thuế mạnh người giàu cho người nghèo
*No tax on tips
*Dẹp lực lượng cảnh sát và Di trú.
*Bãi bỏ nhà tù
*Dẹp thượng viện
*Dẹp biên giới.

Hôm nay bà nói lại là bà không nhớ là có đòi: dẹp thượng viện, bà cũng không nói là dẹp lực lực lượng cảnh sát và di trú, bãi bỏ nhà tù và cũng không hề nói là bỏ biên giới.

Đây là chuyện chưa đắc cử. Khi đắc cử rồi chưa biết đổi ý ra sao.

-Trở lại vấn đề ông thị trưởng New York vừa tuyên bố sẽ lập 5 siêu thị bán hàng, dưới giá thị trường 30% . Thành phố sẽ bỏ ra 70 triệu đô để thành lập 5 siêu thị.

Ông đang quảng cáo rầm rộ chương trình xã hội này. Trước tiên là thành phố bỏ ra 1,2 triệu đô la để mua một toà nhà cũ đã hư hại nặng, và sau đó bỏ thêm 1,7 triệu đô la để sửa chữa, chưa nói đến việc phải mua đồ đạc để biến nó thành một siêu thị. Đặc biệt hơn sau khi ông thị trưởng Mamdani công bố chương trình, thì người ta biết được người chủ toà nhà cũ, đã hư hại nặng là Elijoe al Barroni anh họ của Mamdani, Còn người nhận 1,7 triệu để sửa chữa toà nhà là Ezekiel anh của ông.

Nhiều người chen vô câu chuyện siêu thị. Đề nghị ông Mamdani bổ nhiệm vợ ông làm quản lý 5 siêu thị, lãnh lương nhẹ nhẹ dưới giá thị trường 30% , tương đương khoảng 400 ngàn/ năm.

Như vậy thì cả gia đình đều tiến nhanh, tiến mạnh.

Tóm lại tiền thuế của dân New York lọt vô túi của anh em, gia đình ông thị trưởng. Hình.

-Thống đốc tiểu bang New Jersey, Mikie Sherill, sẽ cung cấp tài chánh cho những người nhập cư bất hợp pháp đã bỏ phiếu trái phép trong các cuộc bầu cử, khi bị bộ tư pháp truy tố. Tiểu bang cũng sẽ cung cấp tài chạ́nh hổ trợ pháp lý cho dân bất hợp pháp đamg bị ICE giam giữ



- Chỉ còn vài ngày nữa sẽ biết thượng nghị si Mitch McConnell còn sống hay đã chết. Nếu ông chết trước 3 tháng 8 tiểu bang phải có cuộc bầu cử đặc biệt để chọn thượng nghị si mới, làm việc cho đến đầu năm

Nếu ông chết sau 3 tháng 8 ghế thượng nghị si sẽ phải bỏ trống cho đến tháng 11. Luật của Kentucky không cho thống đốc đề cử người thay thế như ông Lindsey Graham ở South Carolina.

Việc tuyên bố ông Mitch chết sớm một, hai ngày để mở một cuộc bầu cử đặc biệt toàn tiểu bang, với chi phí vài triệu đô la chắc không ai muốn. Do đó bác Mitch McConnell vĩ đại vẫn còn sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta và chính quyền vẫn tiếp tục im lặng.

- Các ủy viên hội đồng quận Lancaster, Pennsylvania thông báo có nhiều cử tri ghi danh không hợp lệ, trong đó có một người không phải công dân, trong danh sách cử tri. Người không phải công dân này đã ghi danh bỏ phiếu thông qua Chương trình ghi danh Cử tri Tự động của PennDOT. Điều này họ nói chưa bao giờ xảy ra nhưng nay lại vừa xảy ra.

- Giám đốc Fbi FBI, Kash Patel báo cáo.

Chiến dịch Blackout của năm 2025 đã làm giãm bớt 1 triệu tội phạm bạo lực.
Triệt phá 4 tổ chức lừa đảo lớn nhất thế giới.
Tịch thu được 15,2 tỷ đô la.
Bắt 44,000 tội phạm bạo lực.
Giải thoát 2000 nhân công nô lệ
Dẹp 8.000 Website lường gạt trên internet .
Giúp ít nhất 10,000 người Mỹ khỏi nguy cơ mất hết tiền tiết kiệm cả đời.
Hợp tác kiểm soát tiêu diệt tội phạm toàn thế giới.

- Liên minh Âu châu bao giờ tan rã?
Ý, Đan Mạch, Phần Lan và Thụy Điển kêu gọi loại bỏ Tây Ban Nha ra khỏi Khu vực Schengen, khu vực cho phép tự do đi lại giữa 29 nước Âu châu.

- Không còn là thuyết âm mưu hay nói dóc. Kamala chính thức đưa chương trình nghị sự tranh cử Tổng thống năm 2028.
 
*Xóa bỏ Cử tri đoàn.
* Tăng số thẩm phán Tối cao pháp viện lên 13.
* Cho Puerto Rico và Washington D.C. trở thành 2 tiểu bang để có thêm bốn thượng nghị sĩ Dân chủ. -
* Mở cửa biên giới.

Nếu mở cửa biên giới, xem Tây ban Nha hôm nay và hàng triệu người leo rào vào Mỹ thời Biden.

Nếu những điều này xẩy ra, chỉ còn một đảng dân chủ, không còn đảng cộng hoà.

Ít người biết, nước Mỹ có lúc chỉ có độc đảng. Vào năm 1816 đến 1824, nước Mỹ chỉ có 1 đảng The Democratic-Republican Party.



- Thấy nhiều ông bênh vực ông Fauci nhưng không ai nói thấy ông Fauci run quá là run.....

Ông Fauci nói ông Rand Paul công bố nhất ký riêng tư của mình nhằm làm xấu hổ ông.

Và ông Kennedy Jr giải thích: Chuyện này không phải việc riêng tư của ông Fauci. Ông Fauci viết nhật ký hàng ngày dùng computer của chính phủ. Dùng thời gian làm việc được trả lương của chính phủ để viết nhật ký. Không phải là một ngày mà hàng năm.

Lúc hết làm việc, ông Email nhật ký về hộp thư Email riêng, nhằm làm tài liệu để viết sách.

Chính quyền không ăn cắp nhật ký của ông. Nhưng ông phạm thêm nhiều tội. Dùng computer chính phủ để làm việc riêng. Dùng thời gian được chính phủ trả tiền để làm lợi ích cho mình.

Kết quả việc buộc tội của ông ra sao chưa biết. Nhưng trước mắt thấy ông tốn vài triệu cho hơn một chục luật sư trong việc điều trần này Xem video.



-Tin rất quan trọng. Đọc để học hỏi

Vào ngày 5 tháng 8 năm 2016, hai viên chức Fbi, Eric Heinze và Kristopher Hutchens đã tham gia vào một cuộc đột kích đề truy bắt tội phạm đã bỏ trốn do bộ Tư pháp Hoa Kỳ dẫn đầu, để bắt giữ Jamarion Robinson theo lệnh truy nã về tội hành hung và âm mưu đốt nhà. Robinson chống cự và đã bị bắn 59 phát trong cuộc đụng độ này.

Quận Fulton, Georgia truy tố 2 nhân viên Fbi vì nhiều tội .
Họ đã bị toà tiểu bang buộc tội và đóng tiền thế chân 50,000 mỗi người

Bộ tư pháp chống án lên toà liên bang. Hôm qua toà liên bang xử: Tòa án liên bang đã bác bỏ các cáo trạng của tòa dưới vì các đặc vụ liên bang được MIỄN TRỪ truy tố theo luật tiểu bang khi thực hiện nhiệm vụ của mình. Theo Điều khoản luật liên bang là luật tối cao nhất, các tiểu bang không thể truy tố các quan chức liên bang thực hiện nhiệm vụ, hoặc truy tố họ vì họ đang làm nhiệm vụ. Hình.

- Tổng thống Trump nói quyền ân xá của TT rất lớn và quan trọng. Do đó ông không có ý định sửa đổi gì về lệnh ân xá của ông Biden cho ông Fauci mặc dù là được ký bằng autopen.

Việc kết tội ông Biden hiện nay sẽ do quyền quốc hội.

Nhưng tiểu bang Florida đang muốn giành công việc này.
Bộ trưởng tư pháp Flirida nói ông Fauci đã ra lệnh dóng cửa tiệm tùng làm thất thoát kinh tế tiền tỷ. Cấm dùng các loại thuốc khác để trị bệnh, giết hàng ngàn người, cấm trẻ em đến trường học ,gây ức chế tâm thần và chấn thương tâm lý cho hàng trăm nghìn trẻ em florida.

Ông bộ trưởng đã cho một máy bay đặc biệt bay đến DC hôm nay dể lấy các tài liệu truy tố ông Fauci từ thượng nghị si Rand Paul cung cấp. Bộ tư pháp Florida cho biết lệnh toà triệu tập ông Fauci sẽ được gởi ra vào tuần tới.

- Bộ Tư pháp (DOJ) loan báo một cựu chiến binh làm việc cho Bộ An ninh Nội địa (DHS) đã bị bắt và tội nói ông là cựu quân nhân bị phế tật 100% để mượn tiền VA mua nhà với 0% tiền lời. Bộ tư pháp cho biết ông không phải bị thương tật trong thời điễm nộp đơn mua nhà.

- Tin từ New York post và luật gia Jonathan Turley -Các thành viên của tổ chức Xã hội chủ nghĩa Dân chủ Hoa Kỳ (DSA ) của Mamdani đã tuyên thệ trung thành với CHÍNH PHỦ TRUNG QUỐC. Đảng Dân chủ Xã hội (DSA) hiện chiếm một phần ba số thành viên của Đảng Dân chủ, và các lãnh đạo của đảng này đang được Đảng Cộng sản Trung Quốc đào tạo. Các quan chức đảng đang đưa các lãnh đạo DSA đến Trung Quốc để được huấn luyện tư tưởng và yêu cầu họ ký cam kết bảo vệ Đảng Cộng sản Trung Quốc

- Không chỉ tình cờ mà Thẩm phán Boasberg liên tiếp xử các vụ của ông Trump. Nhờ vị trí chánh thẩm của toà DC ông đã giành việc xét xử các vụ án của ông Trump. Từ là một thẩm phán trong vụ Obama-Russiagate, đến ký duyệt các lệnh giám sát bầu cử gian lận chống lại Trump. Thẩm phán Boasberg cũng chính là người đã kết án những người thuộc nhóm J6 về tội âm mưu lật đổ chính quyền. Cũng là thẩm phán Boasberg đã ra lệnh quay đầu máy bay chở tội phạm bị trục xuất từ El Salvador trở về.

Thượng nghị sĩ Eric Schmitt vừa trình một dự luật. Dư luật BOASBERG để ngăn cản các thẩm phán tự ý tham gia xét xử các vụ án. Đây là một đạo luật quan trọng về tính minh bạch của tòa án, sẽ giúp khôi phục niềm tin của người dân Mỹ ” Dự luật quy định việc phân công vụ án ngẫu nhiên, công khai các hoạt động lựa chọn của tòa án và cấm các chánh án thao túng việc ai sẽ xét xử các vụ án có tính chất chính trị, nhạy cảm. Cần phải chấm dứt việc chánh thẩm thao túng các toà án.


- Bill Maher một tên cực tả vừa nói trên show của mình: “Trump có thể nói cả tỷ lần nói láo nhưng khi Trump nói đảng dân chủ xã hội DSA là cộng sản thì không láo. “

Chiến lược gia đảng dân chủ JAMES CARVILLE cũng lên tiếng than phiền: “Những người theo chủ nghĩa xã hội dân chủ đang kéo hoàn toàn đảng dân chủ đi xuống.

Nếu bạn muốn chủ nghĩa xã hội thuần túy nên thành lập đảng riêng cho bạn.
Ngừng chiếm đoạt đảng Dân chủ và khiến chúng ta phải trả giá cho các cuộc bầu cử.”

Chúc mừng đảng dân chủ. cờ DSA hình.

- Bộ tư pháp: Nếu có một người không phải lả công dân bò phiếu trong tháng 11 này, giám đốc văn phòng cử tri tiểu bang sẽ liên đới chịu trách nhiệm hình sự.

- 350.000 người Haiti đã mất chế độ tạm dung. DHS cảnh báo các công ty cần tuyển dụng người thay thế. WaPo.

50.000 nhân viên chính phủ liên bang cũng đã bị sa thải. Những nguời này đang cần một công việc. Tìm nhân viên thay thế không có gì khó khăn.

-Ứng viên thống đốc hàng đầu của Wisconsin, Francesca Hong bị bệnh 
1) hoang tưởng , 
2) suy sụp tinh thần, 
3) phải nhập viện tâm thần, 
4) tự làm hại bản thân bằng cách cắt thân thể 
5) dùng quá liều Lithium.

Phỏng vấn năm 2023 với nhà báo Peter Bernegger.
Chúc mừng dân Wisconsin.

- Peter Navarro, cố vấn TT Trump lên tiếng:

“Tôi có hơn một triệu viên hydroxychloroquine nằm trong kho, sẵn sàng để phân phối cho các bác sĩ và bệnh nhân trên khắp nước Mỹ.

Trong nhật ký của Fauci từ tháng 3 năm 2020 cho thấy ông ấy coi loại thuốc này là an toàn và ủng hộ việc cung cấp nó.

Nhưng khi Tổng thống Trump nói ông đã dùng hydroxychloroquine chữa trị và giới truyền thông loan tin, ông Fauci đã đảo ngược “ Piers Morgan.

- Tại sao người ta gọi đảng dân chủ là đảng của tội phạm? Và đây là lý do.
Đảng Dân chủ Virginia đang chào đón tội phạm trở lại thùng phiếu.
Thống đốc Abigail Spanberger (D) đã ký lệnh cho phép 66.085 tội phạm được quyền bầu cử chỉ 3 tháng trước kỳ bầu cử

- Tổng thống Trump nói với thượng nghị si John Cornyn và Thom Tillis ông sẽ để ông Todd Blanche nắm (Q)uyền bộ trưởng tư pháp cho đến khi nào ông Cornyn và Tillis về vườn rồi sẽ tien cử lại.

Ông Cornyn là thượng nghị si Texas đã bị ông Trump đá ra khỏi bầu cử sơ bộ và sẽ mất chức vào đầu năm. Do mối hận này nên ông Cornyn chống đối tất cả các tien cử của ông Trump. Ông Thom Tillis sẽ không tái cử.

Dù có cu (Q) hay không có cu ông Todd Blanche vẫn thật sự là bộ trường. Trump’s Truth.

- Tổng thống Trump ký lệnh kiểm soát lại các nhà tù liên bang, chỉ có 2 loại. Tù nam và nữ dựa theo kiểm nghiệm. Không có chuyện theo ý của người tù nói “gender identity”

- Thống đốc Connecticut ký luật Bill 298 (SB 298), qui định Hội đồng Giáo dục của Connecticut phải thành lập một hội đồng nghiên cứu Hồi giáo và Ả Rập và một Chương trình giảng dạy và Khuyến khích tất cả trường địa phương và khu vực tham gia giảng dạy. Hình.

- Ứng viên dân chủ xã hội chức thống đốc Wisconsin, Francesca Hong, không chỉ muốn dẹp cảnh sát, bỏ biên giới mà còn dẹp luôn cả Công giáo.

"Hủy bỏ Lễ Tạ ơn. Đáng lẽ phải làm điều này vào năm 1621. Nếu cần một đại dịch trên toàn thế giới để chúng ta nhận ra rằng chúng ta nên ngừng tôn vinh chủ nghĩa thực dân và sự kiện siêu lây lan ban đầu đã giết chết dân gian và phụ nữ bản địa, thì cũng nên làm như vậy. Hình






- Bác sĩ William Makis một bác si nổi tiếng ở Canada vì dùng thuốc Ivermectin để điều trị ung thư đã bị toà án Alberta, Canada rút giấy phép hành nghề, sau đơn kiện của hội đồng y khoa nói là ông điều trị ung thư bất hợp pháp.

Ông đã chuyển đến Florida sau những vụ kiện tụng. Tại Florida ông được bộ trưởng y tế Dr. Joseph Ladapo cung cấp 60 triệu đô để tiếp tục nghiên cứu về ung thư.

Ông tiếp tục bán thuốc Ivermectin cho những người cần vì ở Mỹ muốn mua thuốc này phải cần toa bác si.

Ông vẫn tiếp tục hướng dẫn cách thức điều trị ung thư cho mọi người trên toàn thế giới. Nếu muốn liên lạc với ông, chịu khó google hình phía dưới

- Bà Jocelyn Benson, ngoại trưởng Michigan, người hiện đang tranh cử chức Thống đốc, đang ghi danh các cử tri đã chết trở lại danh sách bầu cử và gửi phiếu bầu vắng mặt cho họ sau khi bị xóa tên.

Đối mặt với những vu kiên, Michigan đã phải xóa tên 1.4 TRIỆU cử tri đã chết hoặc đã dời đi nơi khác.

Nhưng bà dân biểu Rachelle Smit của Michigan vừa ra quốc hội tường trình Bà đã gởi giấy báo huỹ bỏ tên của một người bà con đã chết 20 năm trước. Nhưng không biết tại sao người chết này vẫn đi bầu năm 2020 và hiện nay vẫn còn nhận được tài liệu bầu cử Thống đốc Michigan vào thứ Ba, ngày 3 tháng 11 năm 2026.

Người chết đi bầu là có thật. Những người hỏi bằng chứng ở đâu nên xem video.

- Thẩm phán Allison Burroughs người được Obama bổ nhiệm, dẹp lênh trục xuất dân Somalia của Tối cao pháp viện, cấm bộ di trú trục xuất những người này

Dân biểu Andy Ogles lập tức nap̣ dự luật impeach thẩm phán này, vì một thẩm phán quận không phải là ông trời ở Mỹ.

- Ông Hunter Biden nộp đơn lên toà án và nói không thể trả nổi $17 triệu đô tiền luặt sư cho công ty luật Winston Taylor, mà ông đang thiếu.

Ông nói hiện nay ông không còn đồng nào ngoại trừ một số tranh vẽ " TRÙN".

Trước đây mỗi bức tranh trùn ông vẽ có thể bán tới 500 ngàn đô nhưng nay bán 500 cũng chưa chắc có người mua.

Hình, một bức tranh trùn của hoạ si Hunter Biden.

- Chuyện không còn là nói dóc chơi. 1/3 đảng viên dân chủ nói họ là dân chủ xã hội chủ nghĩa.

Hàng trăm nhân vật tiếng tăm đã ký tên “ủng hộ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa và thúc đẩy sự hiểu biết về chủ nghĩa xã hội Trung Hoa”. Xem tên những chức sắc ủng hộ, phần dưới trang "Bạn của nước xã hội chủ nghĩa Trung Cộng"



Blog Archive