Monday, March 28, 2016

Suối Thần Kỳ Chữa Bệnh, “Gods Acre Healing Springs”




blank
Tác giả đứng trước tấm bảng giới thiệu những giòng suối thần kỳ.

* * *

- Spring Break này đi đâu chơi đây?

Anh Cọp hỏi tôi vu vơ qua điện thoại.

Chẳng ngần ngừ dù chỉ một giây thôi,tôi đáp liền:

- Thì làm một chuyến du lịch đến “Thánh Địa Nhà Thờ Nơi Nước Của Những Giòng Suối Huyền Diệu Có Khả Năng Chữa Bịnh(tạm dịch Gods Acre Healing Springs)cho biết.

- Ô kê. Để tôi thu xếp xem sao nhé vì bà xã tôi phải làm thêm giờ vào Thứ Bẩy nên nếu không kẹt thì mình đi liền.

Tôi được biết đến địa điểm này nhờ anh H. giới thiệu khi tình cờ ghé nhà anh chơi.Anh H. là phóng viên thường trú ở Greenville,SC cho Đài SBTN ở Garden Grove,CA.

Cứ theo như tài liệu trên Google thì trong cuộc Chiến Tranh Cách Mạng lật đổ ách thống trị của thực dân Anh trong trận chiến vào năm 1781 gần đồi Windy Creek có 4 binh sĩ người Anh bị thương nặng viên tướng người Anh có biệt danh “Đồ Tể” Banatre Tarleton đã phái hai người lính đi cùng 4 binh sĩ bị thương này đi vào nội địa của Thành Phố Charleston tìm thuốc chữa với lời dặn dò là khi họ chết thì chôn luôn trong đó.

May mắn làm sao thổ dân người da đỏ gặp họ và dẫn họ đến những giòng suối mà nước suối có khả năng chữa bịnh. Những người lính này được tắm và cho uống nước của những giòng suối thần diệu này. Kỳ lạ thay tất cả đều được chữa lành!

Sáu tháng sau 4 người lính tưởng chết này đã trở về nơi đóng quân hoàn toàn khỏe mạnh.

Từ đó lan truyền truyền thuyết tính năng huyền diệu chữa khỏi bịnh của những giòng suối này cho tới nay.

Thổ dân da đỏ đã bán những giòng suối này lấy bắp và người ta đã xây dựng Nhà Thờ Healing Springs Baptist kế bên.

Nhà Thờ đã có một tầm nhìn xa trông rộng trong việc bảo trì nguồn nước cho tinh khiết nên đã từ chối không cho thiết lập Nghĩa Trang.

Những giòng suối này đã được chủ nhân cuối cùng là Ông Boylston tặng cho thành phố Blackville,SC

blank
Hai bà cháu hứng nước.

Người ta dựng một bia mộ kỷ niệm khi chủ nhân của những giòng suối này Ông Boylston. tặng cho Thành Phố Blackville vào năm 1944 với hàng chữ “Dâng Chúa toàn năng.”

Việc dâng hiến này có hai điều lợi là Thánh Địa không bị đóng thuế trong khi nhà cầm quyền phải đảm trách việc tu bổ và các chi phí.

Chiều tối hôm Thứ Sáu tôi vào Google gõ tìm đường để phụ thêm với cái GPS của anh Cọp cho chắc ăn.

Gõ lần đầu tiên thì ra một trang yêu cầu tôi cứ download vì free nhưng tôi không làm theo yêu cầu vì không khéo bị tính tiền thì phiền trong khi trên Google cũng có trang Bản Đồ free cơ mà.

Tôi làm lại tới lần thứ ba thì mới có trang bản đồ thật sự free mà không cần download.

Sáng hôm sau chúng tôi khởi hành lúc 9 giờ sáng, giờ Miền Đông Hoa Kỳ, chỉ một vài trục trặc nhỏ nhưng nhờ phối hợp kỹ với nhau nên chúng tôi đến gần được địa điểm nhưng cứ loanh quanh.

Sau cùng tôi nói với anh Cọp ghé vào khu dân cư để tôi hỏi đường vì các cụ ta đã chẳng nói “Đường đi ở miệng là gì”

Rất may mắn tôi gặp một bà cụ đang trên đường ra rẫy vì trên cái xe truck của cụ chứa sẵn cỏ khô và một cái cào. Tôi hỏi thăm và nhờ bà cụ dẫn đường.

Nghe tôi yêu cầu thì bà cụ chỉ nói lái xe theo sau xe của bà thì bà sẽ dẫn đến nơi.

Thật đúng là “Buồn ngủ mà gặp chiếu manh.”

Chỉ lối 15 phút sau là chúng tôi đến nơi. Tôi cám ơn bà cụ và ngỏ ý muốn chụp chung với cụ một tấm hình làm kỷ niệm.

Rất thẳng thắn cụ cho biết hôm nay cụ ăn vận xấu lắm nên không muốn chụp hình rồi cụ rồ máy ào một cái là cái xe truck đã biến mất ở phía xa rồi.

Sau khi lấy nước xong chúng tôi trải báo lên cái bàn ăn gần nơi lấy nước và cùng nhau ăn một bữa ăn dã ngoại thật đơn giản với xôi xéo đậu xanh,trứng gà luộc,thịt heo trà bông dưới ánh nắng ấm của Mùa Xuân trong không khí trong lành nơi đồng quê.

Trên đường về tôi hỏi anh Cọp lý do nào mà GPS của anh chỉ đường chỉ đúng có 9/10 thôi thì chúng tôi mới vỡ lẽ ra là anh chỉ đánh địa danh thì máy cũng cho anh đường đến nơi nhưng không chính xác.

Còn tôi tôi vào Google gõ “mapquest” thì có đầy đủ cả địa danh và địa chỉ. Nhưng tôi tin vào GPS hơn bản đồ nên đã sơ ý không hỏi xem anh có địa chỉ không nên chúng tôi mới mất thì giờ đi hỏi đường nhưng cũng nhờ đó mới thấy lòng hiếu khách của người Mỹ dù ở bất cứ đâu nơi thành thị hay nơi thôn dã.

Nếu bạn bị bịnh và bạn đã xử dụng mọi loại thuốc mà không thuyên giảm thì bạn còn không mau làm một chuyến hành hương tới miền đất hứa nơi Những Giòng Suối có khả năng huyền diệu trị bịnh đang chờ bạn.

Mau đi bạn nhé! Mong bạn sớm lên đường!
(chi tiết liên quan lấy từ trang Google)

Sao Nam Trần Ngọc Bình

No comments:

Blog Archive