Bà Jacqueline Kennedy
Tháng 12, 1963, Jacqueline Kennedy rời Tòa Bạch Ốc với ý nghĩ đó là lần cuối cùng. Hai tuần trước đó, chồng bà TT Kennedy đã bị ám sát ngay bên cạnh, ở Dallas. Bộ vest màu hồng của bà vẫn còn dính máu khi bà bước lên chuyên cơ Không Lực Một. Hai con: Caroline, sắp lên sáu, và John Jr., chỉ ba ngày nữa là tròn ba tuổi.
Jackie xây dựng lại cuộc sống ở New York. Bà tái hôn năm 1968, tìm kiếm sự bảo vệ khỏi ánh đèn sân khấu, cố gắng tránh Washington- bằng mọi giá.
Vào 1971, khi Hội Lịch sử Tòa Bạch Ốc, tổ chức do bà sáng lập, triển lãm các bức chân dung của bà và TT Kennedy, truyền thông yêu cầu bà có mặt trong buổi lễ ra mắt. Phải đối mặt với camera. Để cả thế giới chứng kiến bà "sống lại" nỗi đau buồn của mình!
Không đủ sức mạnh để làm điều đó, Jackie đã viết một bức thư tay cho Đệ nhất phu nhân Pat Nixon, hỏi rằng, liệu bà và các con có thể "bí mật ghé thăm" các bức chân dung một cách riêng tư, không có báo chí hay nghi lễ không?
Gia đình Nixon và Kennedy là đối thủ chính trị gay gắt. Richard Nixon đã thua John Kennedy sít sao trong cuộc bầu cử mà ông cho là "đã bị đánh cắp "khỏi tay mình. Nhưng Pat Nixon ngay lập tức trã lời: Đồng ý.
Ngày 3 tháng 2, 1971- hai ngày trước buổi lễ công khai, TT thống Nixon đã cử máy bay quân sự tới New York. Sau giờ học, Caroline và John Jr. tới sân bay mang tên cha và bay tới Washington.
Chỉ 6 người biết chuyến thăm này: Tổng thống, Bà Nixon, hai cô con gái- Tricia và Julie, cùng hai nhân viên đáng tin cậy. Không có nhiếp ảnh gia, phóng viên. Không có thông báo.
Gia đình Nixon đón gia đình Kennedy lúc 5 giờ 30 chiều, dẫn bà và hai con đến xem các bức chân dung của Tổng thống Kennedy treo trong Phòng Xanh, của Jackie ở bên ngoài Phòng Tiếp tân Ngoại giao. Sau đó Nixon rút lui, để gia đình có sự riêng tư cần thiết.
Jackie đã cảm thấy thế nào khi nhìn khuôn mặt chồng mình- được vẽ bằng sơn dầu? Trong bức chân dung này, TT kennedy đang cúi xuống, đôi mắt chìm trong suy tư. Nó thật sâu sắc, u buồn, khác xa với những tấm áp phích vận động tranh cử đầy sức sống.
Pat Nixon đã đích thân hướng dẫn Jackie đến xem Vườn Jacqueline Kennedy - vinh danh bà. Họ đi qua các phòng nghi lễ, rồi lên lầu đến khu riêng, nơi gia đình Kennedy từng sống.
Đối với Caroline, lúc đó 13 tuổi, và John Jr. 10 tuổi, đây là chuyến du hành trở về quá khứ- đã mờ nhạt vì còn quá nhỏ khi sống ở đó. Giờ đây, chúng có thể nhìn lại ngôi nhà tuổi thơ bằng đôi mắt trưởng thành hơn.
Sau đó, hai gia đình đã dùng bữa tối thân mật — hai triều đại chính trị đối lập, đoàn tụ quanh bàn ăn, trong ngôi nhà mà họ từng sống.
Sau bữa tối, đích thân TT Nixon dẫn các con của Kennedy qua Cánh Tây đến Phòng Bầu dục — nơi người cha đã làm việc, đối mặt với Khủng hoảng Tên lửa Cuba, đã đưa ra những quyết định định hình thế giới.
Và rồi mọi chuyện kết thúc. Gia đình Kennedy trở về New York. Toàn bộ chuyến thăm kéo dài vài giờ. Gia đình Nixon không chụp bất kỳ bức ảnh nào và không kể với bất kỳ ai.
Hôm sau, Jackie viết thư cho Pat Nixon: "Cảm ơn bà từ tận đáy lòng. Một ngày tôi luôn lo sợ đã trở thành một trong những ngày quý giá nhất mà tôi cùng các con từng trải qua."
John Jr., với sự chân thành của đứa trẻ 10 tuổi, viết: "Cháu không thể cảm ơn bà đủ, vì đã cho chúng cháu xem Tòa Bạch Ốc. Cháu thực sự yêu thích mọi thứ."
Jackie không bao giờ quay lại Tòa Bạch Ốc lần nữa, dù bà sống thêm 23 năm. Sự bình yên bà tìm thấy dường như đã đủ.
Nixon không thu được lợi ích chính trị nào. Không có hình ảnh, thông cáo báo chí nào. Công chúng không biết gì về điều này vào thời điểm đó. Ông làm điều đó, đơn giản chỉ vì đó là điều đúng đắn nên làm.
Đôi khi, món quà đẹp nhất có thể trao nhau không phải là sự đồng thuận hay liên minh. Mà đơn giản chỉ là sự tử tế, vào khoảnh khắc người khác cần nó nhất. Bất cứ khi nào chúng ta chọn lòng trắc ẩn thay vì thù hằn, chọn nhân tính thay vì chính trị.
(Từ FB Mỹ Lan Pham)-
No comments:
Post a Comment