Friday, August 7, 2026

NGƯỜI XƯA BÊN BẾN CŨ

Mùa đông xứ người lạnh một cách khắc nghiệt. Cái lạnh không dừng lại ở đầu ngón tay mà thấm sâu vào tận xương tủy, như nỗi nhớ quê nhà cứ âm thầm bám riết, càng già càng khó rũ bỏ.

Bên bờ sông Thames, London lặng lẽ như một câu hò bỏ dở. Tuyết rơi mỏng, phủ lên những chiếc ghế gỗ cũ và lên cả những bước chân đã đi qua gần hết một đời người.

Ông đến trước, giữ nguyên cái thói quen từ thuở còn ở miền sông nước: lúc nào cũng đến sớm một chút vì sợ người khác phải chờ mình. Ông phủi lớp tuyết trên ghế, ngồi xuống, đôi găng tay len sờn đặt nhẹ trên đùi. Hơi thở ông tan vào không khí, mỏng và trắng như khói bếp chiều quê.

Bà đến sau. Bước chân bà in thành từng dấu nhỏ trên nền tuyết. Chiếc áo khoác xám và khăn len quấn nhiều vòng che đi mái tóc bạc, bà đi chậm như thể mỗi bước chân đều phải vượt qua một đoạn ký ức của Huế, những con dốc nhỏ, những buổi chiều tím ngắt bên dòng sông Hương.

Bà ngồi xuống, giữ một khoảng cách vừa đủ, cái khoảng cách đã tồn tại mấy chục năm từ ngày họ đứng bên nhau trên bến Đập Đá mà không ai dám bước thêm một bước.

"Răng lạnh ri mà ôn còn ra đây ngồi?" Giọng Huế của bà mềm như sương.

Ông mỉm cười, giọng miền Tây chậm rãi: "Tui quen rồi. Với lại… biết đâu bà cũng tới."

Ông mở nắp bình trà gừng mang theo. Hơi trà bốc lên ấm áp, gợi nhớ những chiều mưa Huế xưa cũ. Ông rót ra nắp bình, đặt nhẹ về phía bà. Ngón tay họ chạm nhau trong thoáng chốc, một cái chạm đủ để cả hai hiểu rằng có những cảm giác tưởng đã ngủ yên, hóa ra vẫn âm ỉ cháy.

Bà đưa trà lên môi, hơi nóng làm mờ đi đôi mắt đã đục theo năm tháng. "Trà gừng… lâu rồi tui mới ngửi lại cái mùi ni."

"Ở đây cái gì cũng lạnh," Ông nhìn dòng sông mờ ảo: "Chỉ có mấy thứ cũ… là còn ấm."

Hai người biết nhau đã hơn ba mươi năm ở quê nhà, rồi bặt tin nhau theo dòng đời trôi dạt. Đến tận tháng trước, họ mới vô tình chạm mặt giữa một siêu thị Việt nơi xứ người xa xăm và lạnh lẽo.

Giữa bao nhiêu gương mặt xa lạ, chỉ cần một cái nhìn, họ đã nhận ra ngay người của năm cũ. Chẳng cần hỏi tên, cũng không cần nhắc lại chuyện xưa, bởi có những khoảng không thời gian dù dài đến mấy cũng không xóa nổi một hình bóng đã in sâu trong lòng.

Từ lần gặp lại tình cờ ấy, như một sự sắp đặt lặng lẽ của duyên phận, họ lại tìm về bên nhau vào những buổi chiều rảnh rỗi. Họ thường hẹn nhau ra bờ sông thành phố, nơi cả hai có nhiều kỷ niệm với những dòng sông quê nhà. Ông với con sông Cửu Long hùng vĩ, bà có sông Hương thơ mộng nhẹ nhàng trôi.

Giữa khoảng trời mênh mông xứ người, họ tìm lại được chút thân quen của quê nhà và hơi ấm mỏng manh của những ngày xưa cũ.

Tuyết bắt đầu rơi lất phất. Ông đưa tay đặt nhẹ lên vai bà, như sợ làm vỡ một điều gì mong manh. Bà không né, chỉ khẽ nghiêng người.

"Ôn nì… ở Huế, mùa ni chắc mưa nhiều lắm. Ôn còn nhớ quê không?"

"Miền Tây tui cũng đang mùa nước nổi. Nhưng mà… nhớ chi bằng nhớ người ta."

Bà quay đi, đôi mắt long lanh như có sương: "Nhớ người… mà hồi trẻ tui không dám nói."

Ông giật mình, tuyết rơi vào cổ áo mà không thấy lạnh: "Vậy à? Người đó bây giờ ở đâu?"

"Người đó… đang ngồi cạnh tui chừ." Bà đáp trong thẹn thùng.

Hai người già ngồi bên nhau, như hai đứa trẻ của quá khứ đang thì thầm giữa gió lạnh. Họ hiểu rằng, có những điều nói ra thì nhẹ lòng, nhưng giữ lại trong lòng đôi khi lại đẹp hơn.

Câu nói thật lòng nhất vẫn nằm lại phía sau làn khói trà, tan vào tuyết trắng.

Khi mặt trời xuống thấp, họ đứng dậy. Không lời tạm biệt, chỉ là hai hướng đi khác nhau. Dấu chân họ in trên tuyết, song song một đoạn rồi tách ra. Phía sau, tuyết vẫn rơi lặng lẽ. Dưới lớp màu trắng xóa ấy, một mối tình cũ vẫn nằm đó, không lớn thêm nữa, nhưng cũng chẳng bao giờ chết đi.

"Mai… ông có ra đây nữa không?" Bà hỏi khẽ.

"Ừ, bà ra thì tui ra."...

***
Ngày ấy, Huế còn trẻ. Và họ cũng vậy.
Bà khi đó là cô gái Huế mười chín tuổi, tóc dài ngang lưng, hay buộc gọn bằng một chiếc dây vải tím. Cái tím không phải tím rực rỡ, màu tím dịu như buổi chiều trên sông Hương, thứ màu mà chỉ Huế mới có.

Còn ông là chàng trai miền Tây hai mươi hai tuổi, theo đoàn ghe hàng ra Huế buôn bán. Da ông rám nắng, giọng nói ấm như đất phù sa, nụ cười hiền như nước ròng buổi sớm.

Họ gặp nhau lần đầu ở bến Đập Đá. Ông đang khiêng bao gạo xuống ghe thì thấy cô gái Huế đứng bên bờ, tay ôm rổ bắp luộc, mắt nhìn xuống nước. Mái tóc cô bay nhẹ theo gió, để lộ chiếc gáy trắng mịn.

Ông đứng khựng lại. Bao gạo trên vai suýt rơi xuống nước. Cô quay sang, bắt gặp ánh mắt ông. Cô không cười. Chỉ khẽ gật đầu, cái gật đầu rất Huế, nhẹ như một lời chào mà cũng như một lời giữ khoảng cách.

"Cô... cô ơi, bắp đó... có ngọt như giọng cô hông cô?"

Cô gái Huế thẹn thùng, giấu nụ cười sau vành nón: "Ôn nì thiệt tình, chưa nghe em nói mà đã biết ngọt. Bắp ni bắp nếp, ngọt hay không ôn ăn mới biết chớ."

Quê quá, ông lúng túng đổi hướng: "Cô đi chợ à?". Cô đáp nhỏ, giọng Huế mềm như tơ: "Dạ, em đi chợ. Thấy ghe lạ có chữ Đồng Tháp Mười nên đứng coi chút." Ông gãi đầu: "Ghe tui ở miền Tây. Chắc lạ với cô." Cô cúi xuống, giấu nụ cười:
"Miền Tây xa lắm hỉ?". "Ừ, xa lắm. Cô... có muốn về Đồng Tháp chơi cho biết quê tui không?"

Cô ngẩng lên, lắc đầu, đôi mắt tròn mở lớn nhìn ông. Ông giật mình, vội quay đi, giả vờ sắp xếp bao gạo để che lời nói vụng về của mình. "Nhà cô gần đây không?" "Dạ, nhà em bên cồn Hến, em đi bán bắp dạo, ngày mô cũng đi ngang đây".

Từ hôm đó, thỉnh thoảng cứ mỗi lần ghe cập bến, cô đều ra bờ sông. Không hẹn. Không nói trước. Nhưng lần nào ông cũng thấy cô đứng đó, tóc bay nhẹ trong gió.

Có hôm trời mưa phùn, cô vẫn đứng bên hiên dãy quán đối diện. Áo quần ướt sũng, dính vào người, nhưng cô không rời. Ông chạy lại, che chiếc nón lá lên đầu cô: "Trời mưa, cô đứng chi cho ướt?" Cô nhìn ông, đôi mắt sâu như nước sông Hương: "Em bán hết bắp trên đường về thì mưa nên vô đây trú." Ông muốn hỏi: Hay cô chờ ai? Nhưng không dám hỏi.

Sau 10 ngày, hàng bán hết. Ông chuẩn bị ghe xuôi về Nam. Ngày cuối ông mời cô lên ghe chạy dọc sông Hương trong đêm lễ hội thả đèn. Nước sông Hương phản chiếu ánh đèn màu tím, áo cô cũng tím, cả thế giới như chìm trong một màu buồn dịu của Huế.

Cô ngồi phía trước, tay đặt lên mạn ghe, ngón tay thon dài chạm nhẹ vào mặt nước. Ông nhìn lén. Cô biết, nhưng không nói. Một lúc sau, cô hỏi: "Miền Tây có buồn như Huế không anh?" "Không. Miền Tây vui lắm". Ông nói vậy, mà trong lòng chợt thấy thiếu một cái gì đó.

Cô khẽ "dạ" rất Huế. Nhẹ đến mức tưởng như tan vào nước. Ngón tay cô vẫn chạm mặt sông, khuấy lên những vòng tròn nhỏ, rồi vỡ ra, rồi mất hút. Ông nhìn theo, thấy lòng mình cũng loang ra như vậy.

Ông hỏi: "Mai tui về miền Tây rồi. Xa lắm đó cô."
Cô im lặng một hồi lâu mới đáp: "Xa thì xa, mà đường trở lại Huế chắc anh không quên mô hỉ?"
Ông cười buồn: "Quên sao được mà quên. Chỉ sợ lúc trở lại bến cũ… không còn người xưa."
Đèn hoa đăng trôi lững lờ. Mỗi chiếc đèn như một điều chưa kịp nói. Cô không nhìn ông. Ông cũng không dám nhìn lâu.
Giữa hai người là một khoảng cách mỏng như sương, tưởng gần mà không chạm tới.
"Mai anh về hỉ?" Cô hỏi, vẫn nhìn xuống nước.
"Ừ. Sáng sớm."
"Xa không?"
"Xa."

Cô im lặng. Một lúc lâu sau mới nói, giọng nhỏ như gió lùa qua mái chèo: "Rứa… nhớ đường trở lại nghe anh." Ông cười, nhưng nụ cười gãy ngang: "Nhớ chớ. Nhưng… trở lại đâu?"

Cô không trả lời. Chỉ rút tay lên khỏi nước, giọt nước ướt còn đọng lại trên đầu ngón tay, lấp lánh rồi rơi xuống. Như có thứ gì đó vừa kịp sáng lên, đã tắt.

Đêm đó, ghe trôi chậm hơn thường ngày. Hay tại ông muốn nó chậm lại. Ông không biết. Chỉ biết tiếng nước đập vào mạn thuyền nghe buồn hơn, như ai đó đang gõ nhịp cho một cuộc chia tay không gọi tên.

Sáng hôm sau ghe rời bến. Ông nhìn mãi cái bến Đập Đá mờ mờ trong sương không thấy cô ra tiễn, lòng ông buồn hiu hắt. Ông đâu có biết, ở sau hàng cây phía xa, có người con gái đang nép mình cầm cái rổ bắp nhìn theo.

Ông đứng sau lái ghe có lúc ông muốn bước xuống. Muốn đợi. Nhưng con nước đã ròng. Ghe phải xuôi về miền Tây. Càng xa Huế con nước mỗi lúc một đục hơn, phù sa nhiều hơn. Người ta nói đó là màu của no đủ. Nhưng ông biết, có một màu tím đã bị bỏ lại phía sau, lặng lẽ như chưa từng tồn tại.

Nhiều năm sau, ông trở lại Huế. Bến cũ vẫn đó. Sông vẫn trôi. Chỉ có buổi chiều không còn giống xưa. Những bụi bắp bên cồn Hến vẫn rì rào theo gió mà bóng cô gái với rổ bắp nóng đã không còn thấy trên bến Đập Đá. Ông đứng rất lâu. Nhìn những người con gái Huế đi qua, ai cũng dịu dàng, ai cũng có chút gì đó giống cô, mà không ai là cô.

Ông chợt hiểu, có những cuộc gặp trong đời không phải để ở lại. Chỉ để nhớ. Và cái nhớ đó, theo người ta suốt một đời, như một vết tím không bao giờ phai.

***
Chiều hôm đó, tuyết rơi nhiều hơn mọi ngày.
Chiếc ghế gỗ bên bờ sông Thames phủ một lớp trắng dày. Ông vẫn ngồi đó, chiếc bình trà gừng đặt bên cạnh, dù ông biết có lẽ sẽ không còn bàn tay nào đưa lên nhận lấy chiếc ly nhỏ ông đã quen rót suốt những buổi chiều qua.

Hơn một tuần rồi.
Ngày nào ông cũng đến. Không phải vì tin chắc bà sẽ trở lại, mà vì trong lòng ông vẫn còn một điều chưa chịu chấp nhận.
Người ta có thể chờ một chuyến tàu trễ, chờ một mùa xuân về, nhưng khó nhất trong đời là chờ một người mà mình sợ rằng sẽ không bao giờ gặp lại.

Ông nhìn dòng sông chảy chậm dưới trời đông London. Dòng sông này không có màu tím của sông Hương, cũng không có màu phù sa của miền Tây. Nhưng ở đâu đó trong làn nước lạnh lẽo ấy, ông vẫn thấy bóng dáng một cô gái Huế năm xưa, tay ôm rổ bắp, đứng bên bến Đập Đá nhìn ông bằng đôi mắt vừa xa vừa gần.

Một bé gái khoảng mười sáu tuổi bước đến. "Ông có phải là ông Hai Sa Đéc không?"

Ông ngẩng lên. Đôi mắt già nua nhìn cô bé với giọng Huế êm nhẹ. Cô bé lấy từ trong túi áo ra một phong thư nhỏ, hai tay đưa về phía ông. "Bà nhờ cháu đưa cho ông."

Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng tim ông như bị ai bóp nghẹn.
Ông nhận lấy lá thư. Nét chữ nghiêng nghiêng ngoài phong bì vẫn vậy, mềm mại, cẩn thận, giống hệt người đàn bà đã đi qua đời ông bằng những bước chân rất nhẹ.

Cô bé cúi đầu: "Bà đi thanh thản lắm. Bà còn dặn con cố đưa bức thư ni cho ông."

Ông không nói được gì. Cô bé xin phép rời đi, để lại ông một mình giữa công viên rộng mênh mông.
Ông mở thư. Bên trong chỉ có vài dòng ngắn ngủi:

"Ông à,
Rứa là mình cũng gặp lại nhau rồi. Tui cứ tưởng cả đời ni sẽ không còn được ngồi uống trà với ông nữa.

Hồi trẻ tui không nói, vì tui sợ. Ông cũng không nói, vì ông cũng sợ. Hai đứa mình để cái sợ giữ lại một đoạn đời đáng lẽ đã khác rồi.

Nhưng thôi, đời người có duyên của đời người. Có người đi cùng nhau một đoạn đường dài, có người chỉ đi ngang qua một khúc sông, nhưng khúc sông nớ đủ để nhớ cả đời.

Ông đừng buồn. Tui không đi mô xa hết, tui chỉ về trước một chút thôi. Khi mô ông nhớ Huế, nhớ mở bình trà gừng lên. Coi như tui vẫn còn ngồi bên cạnh ông.

Đừng chờ tui ngoài trời lạnh nữa. Ở tuổi ni rồi, phải biết thương lấy mình nghe ông.

Thương ông,
Người con gái bên bến Đập Đá năm xưa."

Tờ giấy run nhẹ trong tay ông. Ông áp lá thư vào ngực. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, ông để nước mắt chảy xuống mà không cố giấu.
"Thôi, em đi trước cho thong thả. Đường này tui cũng đang đi, chậm chậm thôi, rồi cũng tới."

Ngoài kia, tuyết vẫn rơi. Nhưng kỳ lạ thay, ông không còn thấy lạnh, vì ông biết, có những người dù rời khỏi thế gian này vẫn để lại cho ta một hơi ấm không bao giờ tắt.

Ngày hôm sau, ông vẫn ra chiếc ghế cũ bên sông Thames. Nhưng lần này ông không mang theo nỗi chờ đợi. Ông vẫn mang theo bình trà gừng, hai cái ly nhỏ, và một nụ cười bình yên.

Bởi ông biết, ở một nơi nào đó giữa màu tím của sông Hương và màu xanh của dòng Cửu Long, có một cô gái Huế tóc dài năm xưa vẫn đang đứng chờ ông bên bến cũ.

(Trích từ tập truyện ngắn Mùa Lá Đỏ)

Tim Nguyễn
(London, mùa đông 2023)



ELON MUSK CÔNG BỐ TERAFAB TẠI TEXAS, SIÊU NHÀ MÁY CHIP DỰ TRÙ RỘNG HƠN 100 TRIỆU FOOT VUÔNG

Tesla và SpaceX hôm thứ Năm xác nhận sẽ cùng xây dựng Terafab, một siêu nhà máy bán dẫn tại Grimes County, Texas, bên ngoài Houston, với khoản đầu tư giai đoạn đầu trị giá $16.8 tỷ. Khi hoàn tất, khu phức hợp dự trù rộng hơn 100 triệu foot vuông và có thể trở thành tòa nhà lớn nhất thế giới nếu được xây đúng theo kế hoạch hiện nay.

Elon Musk, người điều hành cả Tesla và SpaceX, gọi Terafab là “tòa nhà lớn nhất và có giá trị nhất trên Trái Đất, vượt xa mọi công trình khác.” Trong một bài đăng khác trên X, ông nói mục tiêu là xây dựng một “thành phố khoa học viễn tưởng.”

Diện tích dự trù của Terafab sẽ lớn hơn hơn 5 lần New Century Global Center tại Chengdu, Trung Cộng, hiện rộng khoảng 18.9 triệu foot vuông. Công trình cũng sẽ lớn hơn Ngũ Giác Đài với 6.6 triệu foot vuông, Apple Park với 2.82 triệu foot vuông và Mall of America với 5.6 triệu foot vuông cộng lại nhiều lần.

Các bản vẽ cho thấy Terafab có hình dạng trải rộng như những cánh lớn trên vùng đất Texas, với một mái trong suốt. Musk nói công trình sẽ có hình thức “đẹp một cách đáng kinh ngạc.”

Tesla cho biết nhu cầu chip của Tesla và SpaceX trong tương lai sẽ vượt xa khả năng cung cấp hiện tại và dự trù của ngành bán dẫn toàn cầu. Công ty nói mục tiêu của Terafab là sản xuất năng lực điện toán hơn 1 terawatt mỗi năm.

Theo SpaceX, cơ sở này sẽ thực hiện việc sản xuất chip logic, bộ nhớ, đóng gói và thử nghiệm trong cùng một khu phức hợp. Công ty mô tả Terafab là một cơ sở bán dẫn tiên tiến nhằm thu hẹp khoảng cách giữa nguồn cung chip toàn cầu hiện nay và nhu cầu điện toán trong tương lai.

Các chip sản xuất tại đây sẽ được tối ưu hóa cho điện toán biên và suy luận trí tuệ nhân tạo. Tesla cho biết chúng sẽ được sử dụng trong các sản phẩm như robot Optimus và Cybercab tự lái, trong khi những chip công suất cao khác được dự trù sử dụng cho các trung tâm dữ kiện trong không gian của SpaceX.

Dự án được dự trù tạo ít nhất 3,000 việc làm, với phần lớn nhân sự được tuyển từ Grimes County và Brazos County lân cận. Tesla và SpaceX cho biết tại những cơ sở khác của họ ở Texas, khoảng 60% đến 80% nhân viên mới là cư dân địa phương và 2 công ty dự trù mô hình tương tự sẽ được áp dụng tại Terafab.

Musk đã nói tới dự án này từ tháng 3, khi Tesla và SpaceX lần đầu đưa ra kế hoạch Terafab với con số đầu tư $25 tỷ. Con số hiện nay được điều chỉnh xuống $16.8 tỷ cho giai đoạn đầu, nhưng tổng vốn đầu tư cho tất cả các giai đoạn dự trù có thể lên tới $119 tỷ.

Terafab sẽ được xây dựng tại khu vực Gibbons Creek Reservoir, một hồ chứa trước đây được sử dụng để làm mát một nhà máy điện than đã đóng cửa năm 2018. SpaceX cho biết cơ sở sẽ lấy nước từ hồ chứa thay vì sử dụng nguồn nước ngầm địa phương.

Một số cư dân Grimes County đã bày tỏ lo ngại. Hàng trăm người tham dự một cuộc họp của quận hôm thứ Tư để nêu những câu hỏi về hàng triệu Mỹ kim ưu đãi thuế dành cho dự án và điều họ cho là thiếu minh bạch trong tiến trình đạt các thỏa thuận.

Văn phòng Thống đốc Texas Greg Abbott đã cấp khoản tài trợ $30 triệu từ Texas Enterprise Fund cho SpaceX liên quan đến dự án. Terafab cũng hội đủ điều kiện tham gia chương trình Texas Jobs, Energy, Technology and Innovation của tiểu bang.

Giới chức học khu địa phương bày tỏ thái độ tích cực hơn. Giám đốc Consolidated Independent School District Sarah Borowicz gọi sự kiện này là một thời điểm có ý nghĩa đối với học khu.

Intel cũng xác nhận sẽ tham gia Terafab, nhưng chưa công bố chi tiết về vai trò của công ty trong dự án.

Nguồn: New York Post, Tesla, SpaceX, X
Phân tích và biên tập: Luan Vo
Tin Hoa Kỳ by VLKT News



Công việc yêu thích

- Hôm nay CiCi kể cho các bạn nghe 1 câu chuyện rất dễ thương.

2 vợ chồng này đều 55 tuổi, bằng tuổi nhau, qua Mỹ mới được 2 năm thôi, lúc đầu ở California, sau đó được gia đình giới thiệu sang một tiểu bang khác làm Nail.

Qua tới nơi mới thấy ở dây Người Việt cũng không đông như California, muốn mua đồ ăn Việt Nam phải lái xe rất xa.

Anh chồng nói với vợ:
Đằng nào mỗi tháng anh cũng phải lái xe đi xa mua đồ ăn.
Em cứ làm nail, quen nhiều người đi, Ai cần mua gì thì anh mua giúp, anh thích lái xe hơn là ngồi trong tiệm Nail suốt ngày

- Mình mới qua Mỹ, phải đi đây đi đó mới biết cuộc sống những tiểu bang mình đi tới, Chứ cứ quanh quẩn trong tiệm nail 8 tiếng 1 ngày thì mình chẳng biết gì về nước Mỹ cả." vợ anh nghe chồng nói cũng có lý.

- 2 vợ chồng chỉ làm chân tay nước thôi. Anh rất siêng năng, vui vẻ và lúc nào cũng giúp mọi người khuân vác những việc nặng.

Cô chủ tiệm thích anh lắm.
Khi anh nghỉ việc, cô chủ tiếc lắm
Cô lấy điện thoại gọi khắp nhiều tiệm nail quen

"Tiệm nào cần mua đồ ăn Việt Nam thì gọi anh này. Anh rất có trách nhiệm."

Chính nhờ sự giới thiệu đó mà khách ngày càng nhiều.
Người thì nhờ mua hải sản.
Người thì nhờ mua chè.
Người thì bánh tráng trộn.
Người thì nước mắm, khô cá, rau, trái cây...
Ai cần gì anh cũng mua.
Để giữ đồ tươi, anh còn đầu tư mua hẳn thùng giữ lạnh thật lớn, bỏ đá đầy đủ, về tới nơi hải sản vẫn còn rất tươi.
Mỗi món lời chỉ vài đồng thôi.
Nhưng góp lại thì cũng đủ sống.
Quan trọng hơn hết là anh được làm đúng công việc mình thích.

Bây giờ nghỉ nghề Nail đã hơn 8 tháng.
2 vợ chồng mới mua được 1 căn nhà khoảng hơn một trăm ngàn đô, không lớn nhưng là mái ấm của mình.
Ở nhà, anh còn biết sửa chữa lặt vặt.
Anh nói:
"Cuộc sống như bây giờ là quá vui rồi."

Điều CiCi thích nhất là 2 vợ chồng này không bao giờ quên ơn người thân đã bảo lãnh mình sang Mỹ.

Gia đình chờ hơn 10 năm mới bảo lãnh được.
Qua Mỹ còn nuôi hai vợ chồng 6 tháng đầu, rồi hướng dẫn từng chút 1, từ chỗ ở đến công việc.

Nhiều người qua Mỹ lại có một điều rất lạ.
Người trong gia đình khuyên thì không nghe.
Người ngoài nói gì cũng tin.
Thậm chí có người còn buông một câu rất đau lòng:
"Nếu anh chị giỏi thì giờ đâu có như vậy."
Nghe xong thật sự tổn thương.
Ai cũng có một giai đoạn khó khăn.
Đâu ai vừa đặt chân sang Mỹ là có tất cả.

Cuối cùng, CiCi cũng mua ủng hộ hai vợ chồng 2 ly chè và 2 phần bánh tráng trộn.

Để CiCi chụp hình cho các bạn xem nha
À, CiCi cũng muốn nói thêm một điều.
Nhiều bạn hỏi có phải bài này AI viết không?
Đúng, AI giúp CiCi sắp xếp câu chữ cho gọn gàng hơn. Nhưng câu chuyện là người thật, việc thật.
- Chính CiCi được nghe kể, được gặp và được trải nghiệm thì CiCi mới chia sẻ với các bạn.
CiCi vẫn luôn nói:
"Có mới nói. Có ăn, có dùng, có gặp, có trải qua thì CiCi mới chia sẻ."
Còn bây giờ... hôm qua CiCi ăn ly đá me, hôm nay lại chuyển sang ly chè rồi

Chi Chi



Trăm năm nghĩa tình

Ông Võ Hương An thời sinh viên, dám tán tỉnh con gái thầy giáo. Chuyện tưởng khó mà lại thành, đúng như câu ca dao Nam Bộ: “Ai ai cũng tưởng bậu hiền, cắn cơm không bể, cắn tiền bể hai”.

Ông thầy thuộc hàng “thứ dữ”, chứ không xoàng. Đó là giáo sư Nguyễn Đình Hàm, hiệu trưởng Quốc Học Huế những năm cuối thập niên 50. Trước đó ông từng làm quan triều Nguyễn, đeo bài ngà hẳn hòi chứ không phải cấp thơ lại. Sau chức hiệu trưởng thầy Hàm làm Chánh sự vụ thuộc Bộ Tài Chính.

Ông thầy có hai cô con gái cũng theo học tại Quốc Học. Thuở đó, con gái học tới đệ nhị cấp đếm đầu ngón tay. Hoa lạc giữa rừng gươm nên là đối tượng cạnh tranh của đám học trò. Trường Quốc Học Huế được xem là trường đào tạo tinh hoa cho cả miền Trung.

Theo lời thú nhận của ông Võ Hương An, việc học chỉ trên trung bình một chút, coi như không có cửa cạnh tranh với các đồng môn nặng ký.

Khi vào Đại học Sư phạm ban Khoa học (Toán – Lý- Hóa), ông lại tái ngộ GS Nguyễn Đình Hàm khi học môn Luân lý chức nghiệp. Bà Minh Lệ, con gái thầy Hàm cũng theo học tại ĐHSP. Nếu nàng đem Toán học ra “gieo cầu” thì ông thua chắc. Họ chơi chung một nhóm với nhau thời sinh viên. Ông phân trần với tôi, không phải là tán tỉnh, mà là chơi chung một nhóm hồi đại học, rồi mưa dần thấm lâu. Hai người nên duyên vợ chồng năm 1967. Đúng là cắn cơm không bể, nhưng cắn tiền lại bể hai…

Tốt nghiệp ĐHSP, ông được bổ nhiệm về trường trung học Hàm Nghi, nằm trong khuôn viên của Quốc Tử Giám. Lúc đó trường thừa người dạy Lý Hóa, mà thiếu Sử- Địa, nên Võ Hương An đành lấp vào chỗ thiếu. Không ngờ môn Sử sau này lại trở thành cái nghiệp với ông suốt đời.

Cung đình Huế thì lắm chuyện thâm cung bí sử, tin đồn rỉ tai, tam sao thất bổn nhiều hơn chính sử. Tôi đọc mấy sách loại này như đọc tiểu thuyết vì suy diễn nhiều hơn suy luận. Nhưng có một tác giả viết về chuyện cung đình khiến tôi phải… nể. Đó là ông Võ Hương An.

Cha ông Võ Hương An là thị vệ trải hai đời vua Khải Định và Bảo Đại. Chức vụ cuối cùng là Nhất đẳng thị vệ. Thuở nhỏ ông Võ Hương An vẫn hóng chuyện cha ông nói chuyện với khách, thỉnh thoảng theo cha vào cung cấm. Chưa kể nghe mệ nội, mệ ngoại đi chợ về tán chuyện đàn bà cung cấm. Lớn lên, ông trao đổi trực tiếp với cha nhiều hơn về thời cha ông làm thị vệ. Thị vệ là chức quan theo sát nhà vua, truyền ý chỉ của vua. Không phải tất cả những gì cha nói, ông Võ Hương An đều tin ngay. Có những thông tin ông kiểm chứng và lật ngược lại. Cách làm việc khoa học của ông khiến bài viết có độ tin cậy cao.

Tôi và ông Võ Hương An quen nhau đã hơn mười năm, qua những bài báo của nhau. Ông biết tôi qua các bài an toàn thực phẩm đăng ở báo online khoahocnet ở nước ngoài. Tôi phục ông qua các bài viết về cung đình Huế với sự cẩn trọng.

Thỉnh thoảng mail qua mail lại, tặng sách cho nhau. Ông nói, ông tốt nghiệp ĐHSP Huế, môn Lý Hóa. Tự hỏi, sao ông lại viết về oral history (lịch sử truyền khẩu) rất thuyết phục và đúng phương pháp như thế? Tôi thắc mắc hoài. Sau này mới biết, ông học thêm và tốt nghiệp Cao học Sử năm 1974, với thesis “Lịch sử Đà Nẵng 1306-1950”. Hèn gì!

Trở lại với chuyện “cắn tiền bể hai”. Cô giáo Minh Lệ cũng được bổ nhiệm về trường Hàm Nghi, và dạy môn Toán. Ông Võ Hương An thì cứ từ từ với công việc “trái ngành” như thế, dạy Sử Địa, rồi lên làm giám học. Có thời làm quyền Hiệu trưởng. Như vậy, ở trường ông là sếp của bà. Về nhà chắc vị trí đảo ngược. Sau này ông Võ Hương An làm việc ở Đà Nẵng, cô giáo Minh Lệ cũng theo chồng về đây, dạy học tại trường Phan Chu Trinh, Đà Nẵng.

Sau năm 1975, ông Võ Hương An phải đi tù cải tạo 7 năm. Tôi thắc mắc, đi dạy Lý-Hóa, hay Sử đâu có gì mà phải đi tù 7 năm. Sau này mới biết, ông làm thanh tra Giám sát Viện VNCH. Giám sát viện có quyền thanh tra, điều tra các chức vụ cao cấp nhất của Hành pháp, Tư pháp và Lập pháp.

Sau khi ra tù, ông làm đủ nghề, ai mướn gì làm nấy. Khi qua Mỹ theo diện H.O. ông làm công nhân hãng xưởng cho đến khi về hưu.

Nơi xứ người, ông Võ Hương An viết tùy bút kể lại nhóm ông đã nấu mì Quảng trong tù thế nào (tôi có đề cập tới tô mì Quảng thần thánh của ông trong sách “Ẩm thực ven đường – Huế”, xb 2024). Đôi lúc nhớ lại tô mì Quảng trong tù, ông Võ Hương An nhờ vợ nấu lại món mì Quảng thời hoang sơ, mà với ông, ngon nhất trần đời. Các bà vợ Huế có thể “độc tài toàn trị” với chồng, nhưng vụ bếp núc, nhất là những món ăn dịp giỗ kỵ không bao giờ để chồng nhúng tay. Đó là sĩ diện của mấy bả. Bà Minh Lệ nghe ông nhờ nấu, chỉ cười “… Chừ mà nấu kiểu đó, anh phải ráng ăn cho hết, vì không ma nào ăn mô”.

Ở Mỹ, ông Võ Hương An viết nhiều sách khảo cứu: Huế của một thời, Vua Khải Định – hình ảnh và sự kiện, Từ điển nhà Nguyễn, Lịch sử Đà Nẵng, Chân dung H.O,… Trong đó, tôi đánh giá cao nhất là sách “Huế của một thời”. Đặc biệt là sách “Vua Khải Định” đã giải mã nhiều câu chuyện oral history, vì không phải nhà sử học nào cũng có cơ may cọ sát với nhân chứng cung đình như ông.

Còn bà Minh Lệ thì sao? Qua Mỹ bà không có cơ hội quay lại nghề dạy toán. Phải làm những chuyện lặt vặt. Sau này ông viết lách cho đỡ buồn, bà biên tập các bài viết cho ông – công việc tỉ mỉ lặng lẽ sau lưng những biên khảo rất giá trị của chồng.

Vài năm sau này, ông nói với tôi, vợ ông bị Alzheimer. Người cả đời từng sống với những con số, rồi lại tỉ mỉ biên tập sách cho chồng. Vậy mà ký ức cũng dần lãng quên thế sao? Bạn bè tôi trong nước, vài người có cha mẹ bị Alzheimer, nên tôi biết chăm sóc họ vất vả thế nào. Ở nước ngoài, nhiều gia đình lựa chọn viện dưỡng lão vì điều kiện chăm sóc người bệnh tốt hơn, rồi hàng tuần vào thăm cha mẹ.

Nhưng ông Võ Hương An lại chọn cách khác. Ông tự tay chăm sóc vợ ở nhà, với những công việc osin không tên, đếm sao cho hết! Ông thường trả lời thư tôi muộn, rồi kín đáo giải thích “… nhờ hai ngày cuối tuần, có con cái về phụ coi mẹ nó nên tôi có chút thời gian đọc mail và trả lời”.

Ông Võ Hương An tên thật là Võ Văn Dật. Võ Hương An là bút hiệu khi viết những sách biên khảo. Ông nói, chánh quán của ông ở làng An Ninh Hạ, huyện Hương Trà – Ghép lại thành Hương An để nhớ quê.

Bà Võ Văn Dật, nhũ danh Nguyễn Thị Minh Lệ, giáo sư Toán trường Hàm Nghi (Huế) và Phan Chu Trinh (Đà Nẵng) đã mãn phần ngày 01/07/2026 tại San Jose.

Bạn tôi có người là học trò cô Minh Lệ ở trường Hàm Nghi đã đến thắp nhang tưởng niệm cô giáo cũ. Tôi nhắn, thắp giùm tôi nén nhang.

Ông Võ Hương An năm nay đã vào tuổi U 100. Chỉ mới vài tháng trước ông vẫn lặng lẽ chăm sóc người vợ không còn nhớ mình là ai. Tình đưa họ đến với nhau, Nghĩa làm họ gắn chặt nhau. Chẳng phải là trăm năm nghĩa tình đấy sao!

Vũ Thế Thành

(hình riêng tư trong bài được post với sự đồng ý của ông Võ Hương An)



KHÁM PHÁ CÂY THÁNH GIÁ KHỔNG LỒ GIỮA ĐỒNG BẰNG TEXAS

Nếu có dịp lái xe trên xa lộ Interstate 40 xuyên bang Texas, cách thành phố Amarillo khoảng 40 dặm (64 km) về phía đông, nhiều người sẽ bất ngờ khi nhìn thấy từ rất xa một cây Thánh Giá màu trắng vươn lên giữa cánh đồng. Đó là Cross of Our Lord Jesus Christ Ministries, một trong những cây Thánh Giá tự đứng lớn nhất nước Mỹ, nằm tại thị trấn nhỏ Groom, Texas, ngay Exit 112 của I-40.

Cây Thánh Giá có chiều cao 190 feet (khoảng 58 mét), tương đương một tòa nhà 19 tầng. Công trình được hoàn thành vào tháng 7 năm 1995 và có thể được nhìn thấy từ khoảng 20 dặm (32 km) trong điều kiện thời tiết thuận lợi. Theo nhiều tài liệu giới thiệu, mỗi năm có khoảng 300.000 người dừng chân tham quan, trong khi khoảng 10 triệu phương tiện đi ngang qua khu vực này trên tuyến I-40.

Điều làm nơi đây đặc biệt không chỉ là cây Thánh Giá khổng lồ. Toàn bộ khuôn viên rộng khoảng 10 mẫu Anh (hơn 4 hecta) được thiết kế như một không gian suy niệm về cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu. Từ bãi đậu xe, du khách bước vào quảng trường trung tâm, nơi cây Thánh Giá sừng sững giữa bầu trời xanh. Bao quanh là 14 Chặng Đàng Thánh Giá, được thể hiện bằng các nhóm tượng đồng kích thước gần như người thật. Mỗi chặng tái hiện một biến cố từ lúc Chúa Giêsu bị kết án cho đến khi được mai táng, giúp người tham quan vừa đi bộ vừa suy niệm.

Tại đây, du khách có thể khám phá nhiều tác phẩm điêu khắc rất ấn tượng. Có nhóm tượng Bữa Tiệc Ly, nơi các Tông đồ ngồi quanh bàn với Chúa Giêsu; tượng Đức Mẹ bồng xác Chúa (Pietà) đầy cảm xúc; cảnh Chúa ngã dưới sức nặng Thập Giá; cảnh Chúa bị đóng đinh, cùng nhiều nhóm tượng khác được bố trí dọc theo lối đi lát gạch. Tất cả đều được sắp xếp theo một vòng tròn lớn, tạo cảm giác như người tham quan đang cùng bước đi trên con đường Thập Giá.

Ngay dưới chân cây Thánh Giá là Visitor Centre – trung tâm đón tiếp khách. Tại đây có khu trưng bày, cửa hàng lưu niệm và nhiều tài liệu giới thiệu về cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu cũng như ý nghĩa của từng Chặng Đàng Thánh Giá. Ngoài ra còn có những bảng Kinh Thánh, các tác phẩm nghệ thuật tôn giáo và không gian để khách nghỉ chân, cầu nguyện hoặc suy niệm.

Một điểm thú vị là nơi đây không thu vé vào cổng. Du khách có thể tự do tham quan, chụp ảnh và dành thời gian cầu nguyện. Nhiều người dừng lại chỉ vài chục phút trong hành trình trên Route 66 hoặc I-40, nhưng cũng có những đoàn hành hương ở lại lâu hơn để lần lượt đi hết 14 Chặng Đàng Thánh Giá. Những đánh giá của khách tham quan thường nhắc đến cảm giác trang nghiêm, yên tĩnh và xúc động khi đi bộ quanh khuôn viên.

Đối với cộng đồng người Việt yêu thích khám phá nước Mỹ, đây là một điểm dừng chân rất đáng ghé thăm. Không chỉ là một công trình kiến trúc độc đáo, nơi đây còn kết hợp giữa nghệ thuật điêu khắc, không gian cầu nguyện và cảnh quan rộng mở của miền đồng bằng Texas. Dù là người Công giáo hay chỉ đơn giản muốn tìm hiểu về văn hóa tôn giáo tại Hoa Kỳ, du khách đều có thể tìm thấy những điều đáng suy ngẫm khi đứng dưới cây Thánh Giá cao gần 60 mét, lặng nhìn bầu trời bao la và bước từng chặng trên con đường Thương Khó của Chúa Giêsu

The Nang Nguyen


Món Ăn Tinh Thần Của Dân Việt | 07.08.26








Giải mật tiến trinh h b TT Donald Trump

Những điều vô cùng khủng khiếp từ từ xì ra. Hồ sơ vừa được giải mật tuần vừa qua xác nhận lại chính thức Obama đã ra lệnh giám sát chiến dịch tranh cử của ông Trump để ghép ông Trump tội liên lạc với Nga. Comey và McCabe đã thực hiện điều đó bằng cách sử dụng FISA (Đạo luật Giám sát Tình báo Nước ngoài).

Ai là quan toà đã ký lệnh FISA cho phép các hoạt động theo dõi Trump? Đó là quan toà James Boasberg hiện nay đang ký lệnh cấm đoán tất cả những gì chính phủ Trump làm, từ trục xuất người bất hợp pháp đến sa thải nhân viên liên bang hay truy tố những kẻ tham nhũng.

Lúc bắt tay vào tìm cách kết tội TT Donald Trump, họ không có một bằng chứng nào để xác định ông Trump là điệp viên của Nga, Vì vậy họ đã xin lệnh FISA theo dõi một cựu cố vấn cấp dưới là ông Carter Page. Họ đặt mật danh cho ông ta là DRAGON. 

Một điệp viên Fbi tên Stef Halper, mật danh là MITCH đã ghi âm Page và cố gắng gài bẫy ông ta bằng cách mời những người Nga, mà Page thậm chí không hề quen biết, đến Đại học Cambridge ở Anh, nơi diễn ra chiến dịch Russiagate để vu cáo là ông Trump có liên lạc với Nga. 

Và họ đã cố tình viết sai chính tả tên Cambridge để không thể tìm tài liệu này trên computer nếu muốn điều tra. Tài liệu OXFERD Comma vừa được toà Bạch Ốc bạch hoá tuần rồi. OXFERD là chữ OXFORD cố tình viết sai chính tả.Xem các hình.

Các tài liệu bạch hóa đầy đủ có thể xem ở đây.

Muốn biết rõ tình tiết hỏi AI "Oxferd Comma"

FB Le Hoang







Quân ta hạ quân mình

Sau 1 năm giấu giếm, giờ đây quân Tàu mới công nhận "4 liệt sĩ đã anh dũng hy sinh" trên Biển Đông.

Vào ngày 11 tháng 8 năm 2025, giữa ban ngày và trên vùng biển lặng sóng ngoài khơi bãi cạn Scarborough, tàu tuần tra mang số hiệu 3104 của Hải cảnh Trung Quốc (CCG) khi phóng hết tốc lực đã tông mạnh vào khu trục hạm Type 052D Guilin (số thân tàu 164) thuộc Hải quân Trung Quốc (PLAN).

Cả hai tàu này khi đó đang truy đuổi tàu BRP Suluan của Lực lượng Tuần duyên Philippines (PCG), một tàu tuần tra lớp Parola dài 44 mét đang thực hiện nhiệm vụ tiếp tế hợp pháp trong vùng đặc quyền kinh tế của Manila.

Video do phía Philippines ghi lại cho thấy phần mũi tàu 3104 bị móp sâu vào trong tới 10 mét. Bốn thủy thủ CCG xuất hiện ở phần mũi tàu đó chỉ ít phút trước bỗng vụt biến mất.

Bắc Kinh hoàn toàn im lặng. Người phát ngôn CCG, Cam Vũ, gọi hành động này là "chuyên nghiệp, đúng quy định và hợp pháp". Các cơ quan kiểm duyệt đã xóa bỏ đoạn phim khỏi nền tảng Weibo. Các cuộc gọi vô tuyến từ phía Philippines đề nghị giúp đỡ y tế đều không được hồi đáp.

Tuy vậy, tàu Guilin lại tiếp tục truy đuổi tàu Suluan, sau đó chạy không nổi, phải chật vật lết về Căn cứ Hải quân Du Lâm để sửa chữa.

Một năm sau, sự che đậy này đã bị phơi bày. Vào ngày 5 tháng 8 năm 2026, Đài Phát thanh Quốc gia Trung Quốc (CNR) đã truy tặng danh hiệu "liệt sĩ" cho bốn người với tư cách là "những người bảo vệ trung thành của Lực lượng Cảnh sát Vũ trang Trung Quốc".

Bộ Cựu chiến binh Tàu xác nhận hai trong số đó tên là Yi Xinyu (sinh năm 2003) và Cheng Long (sinh năm 2000) đã thiệt mạng vào ngày 11 tháng 8 năm 2025 trong các "hoạt động bảo vệ quyền lợi ở tuyến đầu" tại Biển Đông.

Tàu của tuần duyên Philippines như vậy "bất chiến tự nhiên thành".

FB Uyen Vu



Chi $60 ngàn đô để ái nữ khỏi ra toà vì tông ch.ết người

Một "kiều nữ" lái chiếc Avatar 11 mang bảng số Campuchia V.C.8989 đã lấn sang làn đường ngược chiều trên đường 1003, bên ngoài trung tâm thương mại Aeon Mall 2 ở Sen Sok vào khoảng 11:30 đêm thứ Ba, rồi đâm trực diện vào một chiếc xe Honda Scoopy, khiến người lái xe tên Kuoch Limhan thiệt mạng tại chỗ.

Cô gái tên Sam Meychou 27 tuổi, trú tại quận Russey Keo và cũng là chủ sở hữu hợp pháp của chiếc Avatar. Cô này bước ra khỏi xe và vội vã rời đi bằng xe tuk-tuk.

Các nguồn tin cho biết cha cô mang tước hiệu Oknha, một danh hiệu danh dự được trao theo sắc lệnh hoàng gia cho những cá nhân có đóng góp lớn cho nhà nước. Pheng Vannak đã công khai địa chỉ và số điện thoại của cô, đồng thời kêu gọi cô ra đầu thú thay vì để cảnh sát phải truy tìm.

Meychou bị buộc tội hôm 31/7 vì gây tai nạn giao thông chết người và bỏ trốn khỏi hiện trường; thẩm phán ra lệnh tạm giam để điều tra.

Nhưng hôm nay, phiên toà đã được giàn xếp xong xuôi. Ông Oknha Tong Hok Seng, cha của Meychou đã bỏ ra $60 ngàn đô bồi thường và ký thỏa thuận dàn xếp ngoài tòa án, dưới sự chứng kiến ​​của xã trưởng Kong Sekleng và luật sư Phon Thearin; cả hai bên đều đồng ý giải quyết vụ việc một cách êm đẹp và không đưa ra thêm bất kỳ khiếu nại nào. (hình 3)

FB Uyen Vu



Cánh tả thua cuộc quyết phá buổi nhậm chức của Tổng thống đắc cử Colombia De La Espriella

Trong khi Tổng thống đắc cử Colombia Abelardo De La Espriella chuẩn bị tuyên thệ nhậm chức, thì đối thủ cánh tả Iván Cepeda thua cuộc cũng tập hợp người ủng hộ, như hành động bất tuân dân sự.

Quốc hội Colombia đã phê duyệt yêu cầu của De La Espriella dời lễ nhậm chức ra khỏi tòa nhà Quốc hội ở thủ đô Bogotá, và chuyển đến Arena USC, trong khuôn viên Đại học Santiago de Cali, ở Cali, thủ phủ tỉnh Valle del Cauca. Ban đầu ông Espriella định làm ở Popayán, rồi đổi sang Cali vì lý do an ninh ở Cauca.

Điều đó cho thấy cánh tả thua cuộc quyết phá buổi nhậm chức này. Hơn 6,300 cảnh sát được điều động cho buổi lễ. Thành phố cũng bị phong tỏa an ninh nghiêm ngặt.

Hôm thứ Tư vừa rồi, nhà chức trách Colombia đã chặn một xe buýt chở 450kg thuốc nổ đang hướng về Cali trên đường cao tốc Pan-American. Giới chức Colombia tin rằng đó là một phần của âm mưu tấn công của một nhóm du kích địa phương nhằm vào các cơ sở quân sự và cảnh sát, được tính thời gian trùng với lễ nhậm chức. Hôm nay, một công dân quốc tịch Pháp sau khi đứng chửi bới đã vượt qua hàng rào an ninh và bị khống chế.

Tổng thống mãn nhiệm cánh tả Gustavo Petro không công nhận chiến thắng của De la Espriella và đã kêu gọi biểu tình ở các thành phố lớn, Iván Cepeda chính là đệ tử của ông cũng không chấp nhận thua cuộc.

An ninh chặt chẽ cũng vì đây sẽ là một cuộc biểu dương lớn nhất châu Mỹ Latin của các lãnh đạo cánh hữu.

Danh sách đến dự lễ nhậm chức hôm nay 7/8/2026:

Vua Felipe VI của Tây Ban Nha đã đến sáng nay, gặp De la Espriella tại Trung tâm Văn hóa Cali trước lễ

Các tổng thống: Javier Milei, Tổng thống Argentina; Daniel Noboa, Tổng thống Ecuador; José Antonio Kast, Tổng thống Chile (tân cử); Laura Fernández, Tổng thống Costa Rica; Luis Abinader, Tổng thống Cộng hòa Dominica; Nasry Asfura, Tổng thống Honduras; Santiago Peña, Tổng thống Paraguay; José Raúl Mulino, Tổng thống Panama; Rodrigo Paz Pereira, Tổng thống Bolivia; Marco Rubio, Ngoại trưởng Mỹ, dẫn đầu phái đoàn Mỹ.

Các lãnh đạo khác: Karin Herrera, Phó Tổng thống Guatemala;
Félix Ulloa, Phó Tổng thống El Salvador; Maria Corina Machado, Lãnh đạo đối lập Venezuela (được mời như nguyên thủ) và rất nhiều Ngoại trưởng nhiều nước khác. Đặc biệt có Gianni Infantino, Chủ tịch FIFA (khách danh dự)

Hai cựu Tổng thống Colombia Ernesto Samper và Juan Manuel Santos không được mời.

Trong khi đó, đối thủ Iván Cepeda cũng chủ trì một buổi lễ đả đảo tại Barranquilla, như một sự kiện quần chúng song song để phô trương lực lượng. (hình 2).

FB Uyen Vu



Cách người Trung Quốc nhìn nhận thế giới qua Lăng kính Thượng đẳng

Cỗ máy tạo ra sự thù ghét

Để hiểu người Trung Quốc nhìn thế giới bên ngoài như thế nào, trước hết phải hiểu cỗ máy định hình góc nhìn đó.

Internet Trung Quốc không phải là không gian tự do — nó là một hệ sinh thái khép kín, được thiết kế cẩn thận. Tường lửa chặn Google, Facebook, YouTube, Twitter. Thay vào đó, người dân sống trong Weibo, Douyin, Baidu Tieba, Zhihu — những nền tảng mà thuật toán ưu tiên nội dung kích động cảm xúc, và bộ máy kiểm duyệt xóa bỏ tiếng nói ôn hòa.

Các nền tảng nội dung Trung Quốc hoạt động dựa trên chỉ số tương tác. Những nội dung kích động lòng hận thù, bới móc phát ngôn ngoại quốc, hay tâng bốc lòng tự tôn dân tộc luôn thu hút lượng truy cập (traffic) khổng lồ. Thuật toán đẩy những bài viết này lên xu hướng, vô hình trung thưởng cho thái độ hung hăng và biến mâu thuẫn quan điểm thành sự thù ghét cá nhân.

Dưới áp lực kiểm duyệt gắt gao, bất kỳ ai đưa ra góc nhìn đa chiều, thấu hiểu cho các quốc gia khác đều nhanh chóng bị gắn mác là “Hán gian” (漢奸 - kẻ phản bội), “Mộ dương khuyển” (崇洋犬 - con chó sính ngoại), hoặc “Mỹ phân” (美分 - kẻ ăn tiền CIA). Để bảo vệ bản thân, giới tri thức và những người có tư tưởng cởi mở buộc phải im lặng. Hệ quả là trên không gian mạng chỉ còn lại những tiếng nói cực đoan, hung hãn nhất đại diện cho "dư luận".

Trên nền tảng đó, truyền thông nhà nước vận hành theo một công thức đơn giản: liên tục chiếu cảnh bạo loạn, xả súng, vô gia cư, biểu tình ở phương Tây, rồi đặt cạnh hình ảnh tàu cao tốc, đường phố sạch bóng, khuôn mặt của Trung Quốc. Thông điệp ngầm rất rõ: Các bạn không có tự do bầu cử, nhưng các bạn có sự an toàn. Hãy biết ơn.

Tâm lý tự cho mình là thượng đẳng

Trước khi nói về cách người Trung Quốc nhìn từng quốc gia cụ thể, cần hiểu cái tư duy nền bên dưới: tâm lý Thiên triều (天朝心态).

Ngay cái tên "Trung Quốc" — 中国 — đã có nghĩa là quốc gia ở trung tâm thế giới. Người dân được giáo dục rằng họ là nền văn minh cổ đại duy nhất duy trì liên tục 5.000 năm không bị đứt gãy. Thế kỷ 19 và 20, khi Trung Quốc bị các cường quốc phương Tây và Nhật Bản xâu xé — gọi là "Thế kỷ sỉ nhục" — không được diễn giải là thất bại, mà là một sự gián đoạn tạm thời. Vì vậy, sự giàu mạnh hiện tại không phải là "trỗi dậy" mà là "phục hưng" — lấy lại những gì vốn dĩ đã thuộc về họ.

Tâm lý này đẻ ra một thế hệ mà giới quan sát gọi là Tiểu Phấn Hồng (小粉红): thanh niên sinh sau năm 2000, lớn lên khi Trung Quốc đã giàu mạnh, chưa bao giờ chứng kiến đói nghèo hay thất bại quốc gia. Với họ, Trung Quốc không thể sai, không thể bị xúc phạm, và bất kỳ ai dám chỉ trích đều hoặc là "ghen tị" hoặc là "bị Mỹ giật dây."

Trên mạng, điều này biểu hiện qua ngôn ngữ rất đặc trưng. Họ tự gọi đất nước là "Cơ kiến cuồng ma" (基建狂魔 — quái vật hạ tầng), tự hào vì xây đường cao tốc nhanh hơn bất kỳ ai. Họ gọi các nước nhỏ hơn là "Tiểu quốc," nhìn Đông Nam Á với tâm thế của một "người anh cả" đang chiếu cố nhìn xuống. Người Đông Nam Á, bao gồm người Việt, bị gọi là "Hầu tử" (猴子 — khỉ nhiệt đới), ám chỉ thể hình nhỏ bé, da tối, sống ở vùng lạc hậu.

Việt Nam: cô dâu giá rẻ

Với Việt Nam, tâm lý của dân mạng Trung Quốc có hai tầng rõ rệt, và cả hai đều đáng chú ý.

Tầng đầu là sự trịch thượng thuần túy. Trên Tieba hay Bilibili, Việt Nam thường được mô tả là "bản sao lỗi của Trung Quốc" — từ mô hình kinh tế cho đến văn hóa. Hạ tầng, công nghệ, hàng hóa Việt Nam bị chế giễu là "nhà quê." Trong mắt một bộ phận dân mạng đại lục, Việt Nam chỉ là một "vùng gia công giá rẻ" mãi mãi đứng sau Trung Quốc trong chuỗi cung ứng toàn cầu. Về địa chính trị, khi bàn đến Biển Đông — mà họ gọi là Nam Hải và coi là lãnh thổ hiển nhiên của mình — Việt Nam được gán nhãn là "kẻ trộm đảo." Mỗi khi Hà Nội có động thái thắt chặt quan hệ với Washington, dân mạng đại lục lập tức gọi Việt Nam là "vô ơn, phản trắc" — vì lý luận của họ là Trung Quốc từng viện trợ trong chiến tranh, và đây là cách Việt Nam đền đáp.

Tầng thứ hai xuất hiện khi FDI bắt đầu dịch chuyển khỏi Trung Quốc sang Việt Nam. Giọng điệu đột nhiên thay đổi — từ khinh thường sang lo ngại. Cụm từ "Sói đến rồi" (狼来了) bắt đầu xuất hiện dày đặc trên các diễn đàn, cảnh báo lẫn nhau về mối đe dọa cạnh tranh từ Việt Nam trong chuỗi sản xuất toàn cầu.

Nhưng góc nhìn lộ rõ sự tàn nhẫn nhất là chủ đề "Cô dâu Việt Nam" (越南新娘 - Việt Nam tân nương)

Bối cảnh là thế này: chính sách một con kéo dài nhiều thập kỷ, kết hợp với tâm lý trọng nam khinh nữ, đẩy Trung Quốc vào khủng hoảng thiếu phụ nữ nghiêm trọng — hàng chục triệu đàn ông không có cơ hội lấy vợ trong nước. Thêm vào đó, tục lệ "thái lễ" (彩礼 — của hồi môn cho nhà gái) ở Trung Quốc có thể lên đến hàng trăm nghìn nhân dân tệ, vượt quá khả năng của đàn ông nông thôn. Giải pháp mà một bộ phận tìm đến: các đường dây môi giới, đôi khi là buôn người, đưa cô dâu từ Việt Nam, Campuchia, Myanmar về với chi phí từ 80.000 đến 150.000 nhân dân tệ — "rẻ" hơn nhiều so với tiêu chuẩn trong nước.

Trên Baidu Tieba, diễn đàn "Việt Nam Tân Nương Ba" (越南新娘吧) là nơi tâm lý này phơi bày không che đậy. Đàn ông đăng ảnh phụ nữ Việt Nam lên để "chấm điểm," hỏi nhau giá cả, bàn nhau "cách quản không cho vợ trốn." Thuật ngữ "nhập hàng" (进货) được dùng tự nhiên để nói về việc cưới vợ — như thể đang nhập một lô hàng hóa. Các quảng cáo môi giới từng ngang nhiên cam kết "đảm bảo còn trinh, ngoan ngoãn, nếu bỏ trốn sẽ đền cô khác trong vòng 1 năm."

Nhật Bản: Hận thù có hệ thống

Nếu sự thù ghét với các nước láng giềng nhỏ là sự trịch thượng từ trên xuống, thì với Nhật Bản, đó là điều khác hẳn — hận thù máu mủ được nuôi dưỡng có hệ thống qua giáo dục và văn hóa đại chúng.

Sách giáo khoa Trung Quốc dành nhiều trang cho tội ác của phát xít Nhật trong Thế chiến II: thảm sát Nam Kinh, chiến tranh sinh học, Đơn vị 731. Dòng phim "kháng Nhật" (抗日剧) là thể loại truyền hình phổ biến bậc nhất nước này — sản xuất hàng trăm bộ mỗi năm, chiếu liên tục trên đài quốc gia. Thế hệ này lớn lên với hình ảnh quân Nhật là ác nhân tuyệt đối, và câu nói "không có tư cách thay mặt tổ tiên để tha thứ" được coi là lập trường đạo đức chính đáng.

Trên mạng, ngôn ngữ dành cho Nhật Bản thuộc loại nặng nề nhất: "Quỷ tử" (鬼子), "Tiểu Nhật Bản" (小日本) là từ cửa miệng. Kể từ khi Nhật xả nước thải từ nhà máy Fukushima, cụm từ "Phóng xạ quốc" (辐射国) được thêm vào kho từ miệt thị, kèm theo ảnh chế người Nhật biến thành quái vật. Mỗi năm vào các ngày lịch sử nhạy cảm như 18/9 hay 7/7, internet Trung Quốc biến thành một bảo tàng căm hờn. Bất kỳ ngôi sao Trung Quốc nào lỡ chụp ảnh mặc trang phục có họa tiết gần giống kimono cũng có thể bị "phong sát" — cấm sóng, mất sự nghiệp chỉ sau một đêm.

Nhưng đây là nghịch lý trần trụi nhất: Nhật Bản là điểm đến du lịch nước ngoài hàng đầu của người Trung Quốc. Anime Nhật được xem rộng rãi. Game Nintendo, máy ảnh Sony, mỹ phẩm Shiseido bán chạy. Đồ ăn Nhật — sushi, ramen, lẩu shabu — phủ khắp các thành phố lớn Trung Quốc. Người ta chửi Nhật trên Weibo buổi sáng và đặt vé Osaka buổi chiều. Sự mâu thuẫn này không phải là đạo đức giả cá nhân — nó là sản phẩm của một hệ thống cho phép tự do chửi bới trên mạng, nhưng không thể ngăn nổi sự hấp dẫn của một nền văn hóa và nền kinh tế thực sự vượt trội trong nhiều lĩnh vực.

Đài Loan: Đứa con bị ô nhiễm

Cách người Trung Quốc đại lục nhìn Đài Loan khác về bản chất so với cách nhìn các nước khác. Đài Loan không phải "nước ngoài" trong mắt họ — đó là "một phần lãnh thổ bị chiếm dụng," là đứa con đi lạc cần được đưa về nhà.

Vấn đề là đứa con đó không muốn về.

Thay vì nhìn nhận đây là ý chí chính trị chính đáng, dân mạng đại lục — đặc biệt là Tiểu Phấn Hồng — dùng một khung diễn giải khác: người Đài Loan, đặc biệt giới trẻ, đã bị "tẩy não" (洗脑) và "ô nhiễm" (污染). Tư tưởng ủng hộ độc lập của họ không phải là lựa chọn tự nguyện — đó là "virus tư tưởng" do đảng DPP và Mỹ cấy vào, biến người Đài Loan thành những cá nhân đã mất gốc Trung Hoa, bị "Mỹ hóa" hoàn toàn.

Khung diễn giải này có một chức năng tâm lý quan trọng: nó cho phép người đại lục vừa khinh thường vừa tội nghiệp người Đài Loan, mà không cần đối mặt với thực tế rằng người ta có thể nhận thức bản thân là người Đài Loan chứ không phải người Trung Quốc — và đó là một lựa chọn hoàn toàn có ý thức.

Ở tầng cực đoan hơn, trên Weibo mỗi khi căng thẳng eo biển leo thang, các hashtag đòi "thống nhất bằng vũ lực" (武统), thậm chí "để lại đảo, không để lại người" (留岛不留人) xuất hiện với hàng triệu lượt tương tác. Những phát ngôn này không bị kiểm duyệt — vì chúng phù hợp với định hướng chính trị. Trong khi đó, bất kỳ giọng nói nào từ đại lục đồng cảm với quan điểm của người Đài Loan sẽ bị xóa ngay.

Mỹ: đế quốc nguy hiểm, suy tàn và đầy cám dỗ

Với Mỹ, dân mạng Trung Quốc không đơn thuần là ghét — họ mang một cảm xúc hỗn hợp phức tạp hơn nhiều, và cũng vì vậy mà mâu thuẫn hơn.

Hình ảnh nước Mỹ mà đại đa số người Trung Quốc chưa từng ra nước ngoài có trong đầu trông như thế này: súng đạn khắp nơi, xả súng hàng loạt xảy ra như cơm bữa, đường phố bẩn thỉu đầy vô gia cư và kim tiêm ma túy, tàu điện ngầm New York cũ kỹ tối tăm mất an ninh, các khu phố như Kensington ở Philadelphia biến thành địa ngục trần gian. Truyền thông nhà nước và Douyin cung cấp đều đặn những hình ảnh đó, với tiêu đề kiểu "Nước Mỹ thời mạt thế."

Người Trung Quốc bình thường — đặc biệt những ai chưa từng ra nước ngoài — thực sự tin điều này. Họ lớn lên ở nơi luật cấm súng tuyệt đối, chưa bao giờ nhìn thấy một khẩu súng thật, nên không thể hiểu nổi tại sao Mỹ lại để chuyện đó tồn tại. Khi nghe nói ở Mỹ có những khu vực "không nên vào sau 6 giờ tối," họ đối chiếu với thực tế ở Thượng Hải hay Bắc Kinh — nơi một mình ra đường lúc 2 giờ sáng vẫn an toàn nhờ hệ thống camera "Thiên nhãn" phủ kín mọi góc phố — và kết luận đơn giản: Mỹ xách dép cho Trung Quốc về mặt an ninh.

Trên mạng, ngôn ngữ về Mỹ cũng đặc biệt. "Mỹ đế" (美帝) là từ chuẩn. "Bá quyền chủ nghĩa" (霸权主义) là khung diễn giải cho mọi hành động đối ngoại của Washington. Những người Trung Quốc dám khen Mỹ bị gọi là "Mỹ phân" (美分 — kẻ ăn xu của Mỹ) hoặc "mộ dương khuyển" (con chó sính ngoại), bị cáo buộc nhận tiền CIA để phá hoại đất nước.

Thế nhưng nghịch lý ở đây còn trần trụi hơn cả trường hợp Nhật Bản. Những người Trung Quốc hét to nhất rằng Mỹ nguy hiểm và suy tàn thường là những người đang âm thầm tìm cách gửi con sang Harvard hay Stanford. Tầng lớp quan chức và doanh nhân giàu có Trung Quốc chuyển tài sản sang Mỹ, mua nhà ở California, xếp hàng xin visa định cư. iPhone của Apple năm nào cũng nằm trong top bán chạy nhất thị trường Trung Quốc, bất chấp mọi lời kêu gọi ủng hộ Huawei.

Họ hiểu rõ — dù không nói thẳng — rằng nước Mỹ nguy hiểm với người nghèo ở khu ổ chuột, nhưng là thiên đường với người có tiền ở khu nhà giàu bảo vệ nghiêm ngặt. Sự phân biệt đó tồn tại ngay trong đầu họ, nhưng lời nói trên mạng vẫn là một thứ, và hành vi thực tế là một thứ khác hoàn toàn.

Điều đáng chú ý nhất khi nhìn toàn bộ bức tranh này không phải là nội dung của những quan điểm trên — mà là cấu trúc sản sinh ra chúng.

Người Trung Quốc không sinh ra đã mang những góc nhìn đó. Họ sống trong một hệ sinh thái thông tin được thiết kế cẩn thận để khuếch đại tự hào dân tộc và sự thù ghét có chọn lọc, trong khi loại bỏ mọi tiếng nói đa chiều. Kết quả là một không gian công cộng nơi những giọng điệu cực đoan nhất chiếm lĩnh, những người ôn hòa im lặng vì sợ, và toàn bộ hệ thống tự tái tạo chính mình qua mỗi thế hệ.

Mâu thuẫn — chửi Nhật nhưng du lịch Nhật, sợ Mỹ nhưng muốn con học Ivy, khinh Việt Nam nhưng lo bị Việt Nam cạnh tranh — không phải lỗi cá nhân của từng người. Đó là vết nứt tự nhiên giữa những gì một hệ thống thông tin áp đặt lên đầu người ta, và những gì mắt nhìn tay sờ trong thực tế bắt buộc họ phải thừa nhận.

Những nghịch lý ấy cho thấy tuyên truyền có thể định hình cách người ta nói, nhưng không hoàn toàn kiểm soát được điều họ muốn. Chủ nghĩa dân tộc có thể tạo ra một thế giới đạo đức rõ ràng trên màn hình: Trung Quốc tốt, đối thủ xấu, nước nhỏ thấp kém. Nhưng khi bước ra đời thực, lợi ích, chất lượng, giáo dục, du lịch, tiền bạc và khát vọng cá nhân lại khiến đường biên ấy trở nên mờ nhạt.

Và chính khoảng cách giữa lời nói và hành vi là nơi người ta nhìn thấy rõ nhất bản chất của tâm lý dân tộc chủ nghĩa Trung Quốc hiện đại: tự hào nhưng bất an, thù ghét nhưng bị hấp dẫn, khinh miệt nhưng vẫn lo sợ, luôn muốn chứng minh mình vượt trội nhưng đồng thời vẫn tìm kiếm sự công nhận từ chính thế giới mà mình tuyên bố đã vượt qua.

Hien Minh



Blog Archive