Thursday, August 27, 2026

Đài Loan ( tiếp)

Viết về Quỳnh Dao với nhân vật Hàn Ni, tui lại nhớ qua chuyện Bảo Nhi. Hoàn toàn tình cờ nhắc lại chuyện cũ, ấy vậy mà làm bà con buồn. Cuộc đời là vậy. Có vui nhưng cũng có nỗi buồn lâu lâu xen kẽ mí nhau tạo nên thi vị. Kể chuyện xứ Đài tính viết 3 kỳ thôi nhưng cái điệu lan man như thế này chắc thành... 6 kỳ quá. Số là vầy, nhắc chuyện văn chương mà quên phim ảnh là chưa đủ. Mà cái nền điện ảnh xứ Đài khá lớn. Bài này tui tám về nó chút.

Cái thế hệ của tụi tui không được như ngày nay có internet. Thời đó chỉ sách vở với phim ảnh để thấy được thế giới quanh ta. Được một cái là phim lúc ấy không có tiếp theo, trừ những phim trên truyền hình. Thường thì gói gọn trong 90 phút. Phim nào kinh điển mới kéo dài 3 giờ. Nên khi xem xong một phim là thoả mãn, không còn ấm ức. Phim nào cũng phải có một kiểu giống nhau là bên chánh, bên tà. Mới đầu là tà thắng thế, cuối phim thì chánh thắng tà. Phim tình cảm Tây thì chú trọng diễn tả suy nghĩ nội tâm. Phim của ta thì hay khai thác tình tay ba rồi cuối cùng ai có "true love" thì lấy được nhau sau bao giông bão. Phim hài cũng có. Nhưng phim tầu có thêm mội loại phim không đụng hàng với thế giới đó là phim kiếm hiệp. Phải nói có một thời tụi tui mê mẩn.

Tui xem phim kiếm hiệp từ lúc chỉ có phim đen trắng. Thường cốt truyện là có nguyên dòng họ bị giết hết nhưng còn sót một cậu bé được giấu đi, lớn lên học võ giỏi rồi đi trả thù. Hoặc một thư sinh tình cờ rớt xuống hang động, ăn được trái đào gì đó mà trở thành khoẻ mạnh không ai đánh lại. Hoặc lạc vào hang động tình cờ thấy được bí kíp luyện chưởng, quơ tay một cái là bao người ngã lăn quay.... Sau này có phim mầu, lúc đó chỉ có mầu Eastmancolor (tone nâu, xem buồn lắm), phim mầu Technicolor thì hình đẹp tươi hơn. Màn hình rộng hồi đó dùng từ "đại vĩ tuyến". Khi có phim mầu thì các minh tinh đẹp ác. Từ đó trong lòng mấy cậu bé bao giờ cũng có một em ở trong lòng. Tui mê Trịnh Phối Phối. Mấy chị khoái Vương Vũ, Địch Long.... Ai còn nhớ là giờ ...7 bó rồi...

Vì sao mà ta thích phim kiếm hiệp? Ít nhất nó cũng làm mình tưởng tượng bay bổng : khinh công, đi trên mái nhà, đi trên nước. Một mình đánh bại bao nhiêu người... Nó làm mình quên đi nỗi tự ti của tuổi học trò thời ấy. Ngày ấy nhà nào cũng đông con, cha mẹ vật lộn với cuộc sống nên con cái phải tự lo, lại còn hay bị đánh bị đòn, chớ không như bây giờ gia đình nào cũng chỉ một hai con. Tui cũng hay tủi thân về cái gia đình của mình nên hay tìm quên vào những phim mà không có thật trên đời. Có nhiều loại phim hiện thực xã hội nhưng phim kiếm hiệp "phê" hơn. Bây giờ loại phim này ít rồi.

Phim kiếm hiệp chỉ có Hồng Kông làm là hay. Nhật cũng bắt chước nhưng không hay lắm ( Hiệp sĩ mù ). Vì đấu kiếm của Nhật là rút kiếm ra chém một cái là xong. Của tầu là đánh trên mái nhà rồi lộn mấy vòng xuống đất rồi lại... bay lên ngọn cây. Vừa kiếm vừa phóng phi tiêu và tung thần chưởng. Bây giờ Hàn Quốc làm phim kiếm hiệp cũng hay lắm. VN hồi sau 75 cũng có làm loại phim này. Tui cũng mua vé vô ủng hộ. Cười đau bụng....

Chỉ tiếc một cái là phim kiếm hiệp không có cảnh sex. Mấy em đẹp quá trời mà quần áo lủ khủ. Lột hết đống quần áo này thì cũng vừa ... hết phim.

Xứ Đài ít có phim kiếm hiệp nhưng cách đây hơn chục năm được xem một phim hay quá: Ngoạ hổ tàng long. Nghe cái tựa phim là thấy ngầu. Có hổ có rồng, con hổ nằm rình mồi, con rồng lộn trong mây. Xem tên minh tinh tài tử thì thấy có Chương Tử Di rồi lại Châu Nhuận Phát làm sao bỏ được. Phim của Đài Loan nhưng toàn diễn viên Hồng Kông và trong lục địa. Châu Nhuận Phát là tui khoái lắm, từ lúc xem bộ phim "Máu nhuộm bến Thượng Hải". Chương Tử Di thì còn khoái nữa vì có cổ là có cảnh sex. Xin bà con đừng nói tụi tui ... dê. Sex trong phim là một nghệ thuật mà cái đời của mình dù đã thực hiện cả ngàn lần cũng không được như người ta nên.... thèm hoài. 

Tui xem phim này trên đài SBS của Úc, nói tiếng tầu phụ đề tiếng Anh nên cũng hiểu sơ sơ. Cốt truyện phim thì cũng thường nhưng cái phim này họ đánh kiếm như múa : nhẹ nhàng, đầy chất thơ chứ không rùng rợn máu đổ thịt rơi. Tìm ra đâu vai diễn ngoài Châu Nhuận Phát với cặp mắt sâu thẳm. Câu cuối ảnh nói với người yêu trước khi chết thật hay :“Huynh thà làm hồn ma vất vưởng để được ở bên muội suốt đời còn hơn lên thiên đàng mà không có muội. Vì tình yêu của chúng ta, huynh sẽ không bao giờ cô đơn.” ... Các huynh học câu này tán mấy chị bảo đảm không "rớt" bao giờ. Hoặc câu : "Vì yêu nên em mặc kệ đúng sai " của La Hổ nói với Kiều Long ( Chương T D ). Nên xem phim cũng giúp ích chúng ta nhiều lắm đó.

Xứ Đài đã có công đưa được một tác phẩm điện ảnh kiếm hiệp ra toàn thế giới mà chưa có phim nào của HK hay đại lục làm được, mà họ toàn dùng diễn viên và cảnh quay ở lục địa mới đau chứ. Nghe nói còn được Oscar của Mỹ. Tám về xứ Đài mà quên cái phim này cũng thiếu sót đó. Bài sau nói về tình Đài duyên Úc, nhớ đón xem

Jimmy Nguyen

Wednesday, August 26, 2026

Bắt Đầu Đợt Thu Hồi Visa Lớn Nhất Lịch Sử | Bà Tư Thở Oxy | 26.08.26




Nơi Tình Yêu Bắt Đầu

Tôi rất yêu con đường chạy dọc theo bên bờ sông Thạch Hãn, có những hàng cây sầu đông xanh rì xum xuê cành lá. Rẽ về hướng tay phải, hai chị em đèo nhau trên một chiếc xe đạp sẽ đưa về Cam Lộ. Con đường lớn dần thu nhỏ lại, rồi trước mắt chỉ còn là con đường đất đầy đá sạn và bụi đỏ. Chúng tôi dừng lại trước căn nhà có ba gian khang trang với mái ngói đỏ làm nổi bật lên dưới bầu trời . Căn nhà yên tịnh nằm khuất sau những hàng cây to và những rặng tre xanh. Ở trước sân nhà một cây hoa ngọc lan thật lớn, hoa mọc đầy chi chít đang tõa hương bay trong gió. Đó là nhà của một người con trai mà chị tôi rất hết lòng thương yêu.

Người thanh niên áo sơ mi trắng quần tây xanh, dáng thư sinh từ mái tóc loà xoà ngổ ngáo, từ những ngón tay ngòi viết thon dài, ngón tay biết đàn guitar. Để tiếng hát chị tôi cất lên hoà cùng với những bản tình ca trong những buổi chiều thật êm ả.
Cũng trên con đường đó rẽ về phía bên trái. Đạp xe ngược chiều gió, vạt áo dài lụa trắng của chị bị hất tung lên làm cho bàn tay chị cứ phải bối rối túm lấy vạt áo. Mái tóc mây xõa dài ngan ngát mùi hương, mùi hoa ngọc lan đầy quyến rũ, mà anh thường mang cho chị cài lên tóc. Anh bảo nếu chị có đi lạc, anh sẽ theo mùi hương đó để tìm lại chị.

Ở không gian đó, chuyện tình đẹp qua những lá tình thư màu xanh, màu tím. Tôi, cô bé làm cánh chim đưa tin. Để thấy trong mắt anh bừng lên tia lửa nồng nàn. Để thấy trên môi chị miệng cười chúm chím thật xinh.

Những nơi chốn gặp gỡ vào những đêm rằm chị đi lễ Chùa cúng Phật. Anh đứng giấu mình bên cạnh cây tùng to cao đưa mắt đăm đắm nhìn theo, tự nguyện làm cái bóng rất âm thầm, lo sợ những đấng sinh thành không hài lòng vì tuổi của anh chị quá trẻ, tuổi còn phải lo chuyện học hành. Nơi gặp quán nước sinh tố, chè lục tàu xá của O Chính, nổi tiếng ngon nhất vùng, cho anh ngồi ngắm nhìn say mê dáng đẹp mong manh của chị như một cành hoa, ước được làm miệng ly để uống ngọt môi chị vào tim.

Những cuốn phim hoạt hoạ ở rạp hát bóng duy nhất trong thành phố nhỏ thì dành cho riêng tôi, con bé kỳ đà được tham dự luôn ngồi chính giữa, để làm bình phong tránh né lời dị nghị trước những đôi mắt tò mò của thiên hạ.

Con bé mê coi phim, còn anh và chị thì đồng lõa với bóng tối trong rạp hát cứ mãi nhìn đắm đuối trong mắt nhau.
...

Tôi thường hay có những giấc mơ trở về cùng quá khứ. Rồi có khi tôi bất chợt thấy mình thật giống chị lạ lùng, từ nụ cười, từ những sở thích. Và rồi cô bé trở thành thiếu nữ, muốn được giống như chị, nhưng chẳng hề làm nỗi một bài thơ, chẳng viết nỗi một đoản văn ướt át lãng mạn.

Bỗng dưng có một ngày, sự thay đổi đến bất ngờ, những người thân bên cạnh phải thốt lên lạ lùng, họ thấy nơi tôi như người đi sau chị với con đường văn thơ thiên phú.

Tôi luôn mơ hồ giữa tôi và chị, phải chăng chị đang hòa lẫn trong tôi? Bởi có những bài thơ giống như ai nắm tay tôi viết xuống thật nhanh, những bài thơ chỉ mới vừa nhen nhóm trong ý tưởng.

Và cuộc sống bình lặng với cõi riêng, đôi khi tôi chưa hề cảm nhận mình có mặt ở thế kỷ hôm nay.

Tôi có đang ngủ mê không? Hay tôi đang quẩn quanh giữa cái không gian mênh mông trong đó có chị luôn hiện hữu. Nơi đó trái tim con người đập lên những nhịp đập thật thà. Nơi không có sự dối trá tàn nhẫn chà đạp lên tình cảm giữa con người.

Chị đã bỏ đi xa? hay chị vẫn trong dòng máu luân lưu qua trái tim có nhịp đập êm đềm? Hình như tôi đang tiếp nối sợi giây sinh tồn của chị, và rất nhiều lần nhìn vào gương soi giữa đêm khuya, thật rõ tôi nhìn thấy chị đang với nụ cười mỉm chi muôn thuở trên môi ...

Chị hoá thân vào cơn gió thoảng
Hay giọt sương khuya động trên cành
Nhiều đêm cơn mộng như tơ mỏng
Thoáng bóng chị về tóc mây xanh

Ngô Ái Loan


Tin bầu cử sơ bộ

Chỉ cách biệt vỏn vẹn khoảng 2.000 phiếu trên tổng hơn 371.000 lá phiếu! Tỷ số cuối cùng: 50,3% – 49,7% Trong một cuộc đua căng thẳng đến phút chót cho việc đề cử Thống đốc của TB Oklahoma, đã khiến cả nước Mỹ phải nín thở.

Mike Mazzei, cựu thượng nghị sĩ Tiểu bang Ohio và là ứng viên được Tổng thống Trump đích thân ủng hộ mạnh mẽ, đã chính thức đánh bại Gentner Drummond, Tổng chưởng lý Oklahoma đầy quyền lực, người từng bị ông Trump thẳng thắn gọi là “RINO”.

Đây là chiến thắng “hồi hộp” nhất của MAGA trong mùa sơ bộ năm nay, sau hàng loạt thất bại ở các tieu bang khác. Mazzei đã tự bỏ ra hơn 11 triệu USD và nhận sự hỗ trợ mạnh từ Club for Growth để lật ngược tình thế sau khi thua sát nút ở vòng 1 hồi tháng 6.

Oklahoma giờ đây chính thức có ứng viên Cộng hòa mang đậm dấu ấn Trump cho cuộc bầu cử Thống đốc tháng 11 tới. ( nguồn : Tmcusa )

Với kết quả đúng như mong đợi. Bà Darline Graham, người được Tổng thống Donald Trump hậu thuẫn ủng hộ đã giành chiến thắng trước Dân Biểu Ralph Norman, trong cuộc bầu cử sơ bộ vòng nhì (runoff) của đảng Cộng hòa tại South Carolina cho chức danh Thượng nghị sĩ Mỹ. Với chiến thắng này, bà Darline Graham sẽ đại diện cho đảng Cộng hòa bước vào cuộc bầu cử giữa kỳ vào Thượng viện sẽ diễn ra vào tháng 11/2026 này.

Điều này xem ra cũng là điều may mắn cho MAGA bởi nếu ông Dân biểu Ralph Norman mà thắng ở vòng hai bầu sơ bộ của đảng CH lần này, tiến tới thắng cử lần nữa vào Thượng viện vào bầu cữ giữa kỳ tháng 11/26 ..Trong quá khứ, ông Ralph Norman vì sự bất hoà cá nhân với TT Trump, ông ta đã nhiều lần bảo thủ cứng rắn đấu tranh cắt giảm ngân sách chính phủ, cũng như bỏ phiếu chống hoặc giữ chân một số dự luật lập pháp quan trọng của chính quyền Trump để đòi cắt giảm các điều khoản chi tiêu. Ralph Norman cũng từng hai lần bỏ phiếu phản đối các ứng viên Chủ tịch Hạ viện do ông Trump hậu thuẫn, buộc ông Trump phải trực tiếp gọi điện gây áp lực.

Nếu thắng cử lần này và lần tiếp theo. Vào được Thượng Viện, ông ta dễ trở thành RINO để gây tiếp những phiền phức cản trở mọi nghị trình có lợi cho đất nước của TT Trump, sẽ làm hại thêm cho Chính quyền MAGA.

Xuan Huong




NƯỚC MỸ TRONG TÔI

Tôi là một người đã rời quê hương từ hồi còn trẻ. Tôi liều mạng sang cái xứ “đế quốc xâm lược, ăn cướp, tội ác” mà bao nhiêu kênh YouTube, sách vở rủa xả. Đôi khi tôi nghi ngờ sự thật, có hay không - nên quyết đánh đổi cuộc đời đi tìm chân lý - Mặt trời chiếu qua tim từ phía nào.

Tuổi thơ tôi sống trong thiên đường XHCN, đeo khăn quàng đỏ, ai nói gì … tôi cũng ngu ngốc tin theo. Nhưng qua đến đây, sống lâu ở Mỹ, tôi mới vỡ lẽ mình bị lừa. Và sự thật cay đắng khác tôi nhận ra rằng quốc gia nào Mỹ chiếm đóng lâu dài, cải cách thể chế thì dân không đói, không lạc hậu, mà lại giàu và văn minh kinh khủng.

Tôi nói thật 100% và chứng minh cho quý vị nghe:
Nhật Bản năm 1945 từng bị Mỹ “ đè đầu “ thế mà giờ Toyota, Sony, robot chạy khắp thế giới, GDP/người hơn 35.000 USD. Hàn Quốc hồi xưa nghèo hơn Việt Nam, Mỹ “xâm lược” xong để lại viện trợ + thị trường, giờ thành Samsung, Hyundai, HDI top thế giới. Tây Đức sau WWII cũng vậy. Puerto Rico, Guam… sống sướng hơn hẳn mấy nước Caribe “độc lập tự do”.

Còn tôi, qua Mỹ lại được hưởng quyền tự do nói những gì mình muốn khi sống với cái “đế quốc” ác ôn!

Vậy mà có một giống người đặc biệt: Họ ngồi trên đất Mỹ, hưởng Medicare, Social Security, nhà cửa máy lạnh, con cháu học miễn phí hoặc rẻ bèo… rồi mở kênh chửi Mỹ thâm độc để kiếm view. Họ nói láo kinh khiếp, gào “Mỹ chán, Mỹ nghèo! Mỹ tội ác!” Không có nhân quyền. Bla bla bla … nhưng bản thân họ thì thích du lịch Mỹ, đang định cư Mỹ, mua nhà Mỹ. Bao nhiêu từ xấu xa, tiêu cực chúng tuôn ra và sống vô ơn ngay trên nước Mỹ - nơi đang cho gia đình chúng được nhiều phúc lợi xã hội.

Chúng cho rằng yêu Vietnam, kêu gọi “yêu nước”, nhưng chính mình và con cháu không bao giờ quay về cái “nước” mà họ ca ngợi. Đó mới là nỗi nhục đích thực. Sống hai mặt.

Hài hước đến mức muốn khóc - cười khi trăm ngàn người chưa biết Mỹ, thấy nước Mỹ ra sao nên u mê tin theo, click, share, donate, giúp chúng kiếm tiền từ YouTube, Facebook – những nền tảng của chính “đế quốc Mỹ”. Chúng sống nhờ Mỹ, kiếm tiền từ Mỹ, hưởng lợi từ Mỹ, rồi quay lại phỉ báng Mỹ. Đây là “yêu nước” theo kiểu… sống bám.

Tôi thì xấu hổ thay cho chúng. Còn chúng thì tự hào vì view tăng, tiền về. Còn hàng trăm ngàn khán giả thì hả hê vì được nghe chửi Mỹ, chửi bọn “ ôm chân đế quốc Mỹ “ trong khi đó có những người cũng đang nộp đơn xin visa Mỹ, xin học bổng Mỹ, xin định cư Mỹ.

Lịch sử đã chứng minh. Cuộc đời tôi cũng chứng minh. Sự thật thì đơn giản: Cơ hội vươn lên và quyền tự do con người thật sự tồn tại ở đây. Còn những kẻ ngày đêm nói xấu Mỹ nhưng bám víu Mỹ đến chết – mới là những nghệ sĩ hài lớn nhất thời đại.

Tôi ước gì chúng biết sống, làm người tử tế biết ơn và trung thực

Nhu Nguyen



Sự hưng suy của Evergrande là biểu tượng của thất bại cải cách và mở cửa của ĐCSTQ

Hoành Hà•Thứ Năm, 27/08/2026

Việc nhà sáng lập Tập đoàn Evergrande Hứa Gia Ấn bị kết án tù chung thân không chỉ là câu chuyện riêng của Evergrande, mà còn phản ánh sự thất bại của chính sách bất động sản của chính quyền Trung Quốc, đồng thời trở thành biểu tượng cho hồi kết tất yếu của quá trình cải cách và mở cửa.

Bức ảnh chụp từ trên không vào ngày 17/9/2021, cho thấy khu dân cư của nhà phát triển bất động sản Trung Quốc Evergrande (Hằng Đại) tại Hoài An, tỉnh Giang Tô ở miền đông Trung Quốc. (Ảnh: Shutterstock)

Evergrande: Hình mẫu của ngành bất động sản Trung Quốc

Ngày 20/8, Tòa án Nhân dân Trung cấp Thâm Quyến tuyên án sơ thẩm đối với ông Hứa Gia Ấn, nhà sáng lập Evergrande, mức án tù chung thân vì 8 tội danh, trong đó có gian lận huy động vốn. Ông cũng bị tước quyền chính trị suốt đời, tịch thu toàn bộ tài sản cá nhân; Evergrande và Evergrande Real Estate bị phạt tổng cộng 15,82 tỷ nhân dân tệ.

Cuộc khủng hoảng Evergrande bắt đầu lộ rõ từ tháng 3/2022, khi tập đoàn không thể công bố kết quả kinh doanh đã được kiểm toán đúng hạn, trong khi tiền gửi của Evergrande Property bị cưỡng chế thi hành. Evergrande cùng các công ty con sau đó bị đình chỉ giao dịch dài hạn trên Sở Giao dịch Chứng khoán Hồng Kông.

Tuy nhiên, bài học từ Evergrande vẫn chưa được làm rõ hoàn toàn.

Evergrande từng là “quái vật” lớn nhất và phát triển nhanh nhất của ngành bất động sản Trung Quốc. Tập đoàn này lâu nay được coi là hình mẫu vì đã đẩy mô hình “đòn bẩy cao, quay vòng nhanh, mở rộng quy mô” của thị trường nhà ở Trung Quốc đến mức cực đoan.

Nói cách khác, Evergrande không phải là kẻ đi ngược chính sách bất động sản của Trung Quốc, mà là một sản phẩm mẫu mực của chính sách đó.

Nhà nước kiểm soát mọi mắt xích

Mỗi khâu trong chuỗi vận hành của thị trường bất động sản Trung Quốc đều chịu sự kiểm soát của chính quyền.

Trước hết, các doanh nghiệp bất động sản phải mua đất từ chính quyền địa phương. Đây là khoản chi phí lớn nhất trong doanh thu bán nhà, chiếm khoảng 40%–70% giá nhà. Trong khi đó, tỷ trọng giá trị quỹ đất mà các doanh nghiệp trung ương và quốc doanh hàng đầu mua tại các thành phố hạng nhất trọng điểm từ lâu luôn duy trì ở mức trên 60%.

Đồng thời, nguồn thu lớn nhất của nhiều chính quyền địa phương là bán đất. Vì vậy, địa phương có động lực rất lớn để thúc đẩy giá đất và giá nhà tăng.

Nguồn vốn của các công ty bất động sản chủ yếu đến từ khoản vay ngân hàng, huy động vốn và tiền bán nhà hình thành trong tương lai. Phần lớn hệ thống ngân hàng Trung Quốc thuộc sở hữu nhà nước; các ngân hàng tư nhân có tham gia cho vay thế chấp, nhưng tổng số lượng và tổng tài sản của họ chiếm chưa đến 1% của toàn hệ thống ngân hàng, do đó ảnh hưởng không đáng kể.

Việc bán nhà hình thành trong tương lai cũng được luật hóa qua Luật Quản lý Bất động sản Đô thị năm 1994 và Quy chế Quản lý Kinh doanh Phát triển Bất động sản do Quốc vụ viện ban hành.

Vốn vay ngân hàng và tiền trả trước của người mua nhà là hai nguồn tài trợ quan trọng nhất của các nhà phát triển bất động sản. Mô hình đòn bẩy cao của toàn ngành thực chất dựa vào việc sử dụng tiền đặt trước của người mua và vốn vay để liên tục phát triển dự án mới. Evergrande là doanh nghiệp khai thác mô hình đó triệt để nhất.

Chính quyền hỗ trợ Evergrande mở rộng

Sự bành trướng nhanh chóng của Evergrande nhận được hỗ trợ từ các cấp chính quyền Trung Quốc, từ hành lang pháp lý đến tín dụng ngân hàng. Chính quyền cũng hưởng lợi lớn từ mô hình này, đặc biệt qua nguồn thu bán đất.

Từ góc nhìn đó, ông Hứa Gia Ấn không đơn thuần thuộc về một phe nhóm quyền lực nào, mà là “găng tay trắng” của chính sách do chính quyền Trung Quốc tạo ra.

Đó là lý do ông từng được các cơ quan truyền thông nhà nước ca ngợi, trở thành Ủy viên Thường vụ Chính hiệp Toàn quốc và xuất hiện trên lễ đài Thiên An Môn trong các hoạt động kỷ niệm 70 năm thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa và 100 năm thành lập Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ).

Ủy viên Thường vụ Chính hiệp xuất thân từ hệ thống đảng – chính quyền thường là cán bộ cấp tỉnh hoặc cấp bộ. Dù ông Hứa Gia Ấn không thuộc diện cán bộ do trung ương trực tiếp quản lý, vị thế này ít nhất cho thấy mô hình kinh doanh Evergrande từng được tầng lớp lãnh đạo cao nhất chấp thuận.

8 tội danh ông Hứa Gia Ấn bị truy cứu đều là những hành vi được chính sách cho phép

Theo phán quyết của Tòa án Trung cấp Thâm Quyến, Evergrande và ông Hứa Gia Ấn bị kết tội: huy động tiền gửi công chúng trái phép, lừa đảo huy động vốn, cho vay trái luật, phát hành chứng khoán gian lận, vi phạm quy định về công bố thông tin quan trọng và hối lộ đơn vị. Riêng ông Hứa Gia Ấn còn bị kết tội sử dụng vốn trái luật và chiếm đoạt chức vụ.

Nhiều hành vi dẫn đến những tội danh này vốn là các hoạt động được chính sách cho phép hoặc dung túng trong ngành bất động sản, chỉ khác ở mức độ mà Evergrande thực hiện quá mức hoặc bị xác định là trái pháp luật.

Một trong các cáo buộc là ông Hứa Gia Ấn dùng hối lộ để giành quyền kiểm soát tổ chức tài chính. Trong giai đoạn khủng hoảng, báo cáo tài chính của Evergrande cho thấy tổng nợ có lãi của tập đoàn khoảng hơn 570 tỷ nhân dân tệ, trong đó dư nợ từ ngân hàng và các tổ chức tài chính là khoảng 368,4 tỷ nhân dân tệ.

Việc kiểm soát các tổ chức tài chính không thể chỉ dựa vào hối lộ, mà còn đòi hỏi một môi trường chính sách cho phép. Ông Hứa Gia Ấn không tạo ra chính sách bất động sản; ông chỉ tận dụng chúng đến giới hạn tối đa.

Nguồn gốc của “tài chính đất đai”

Năm 1988, Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc Trung Quốc thông qua sửa đổi hiến pháp, quy định rằng quyền sử dụng đất có thể được chuyển nhượng theo pháp luật. Luật Quản lý Đất đai được sửa đổi cùng thời kỳ đã xác lập chế độ sử dụng đất có trả phí, tạo cơ sở pháp lý cho việc bán quyền sử dụng đất.

Năm 1990, Quốc vụ viện Trung Quốc ban hành Quy định tạm thời về chuyển nhượng và chuyển giao quyền sử dụng đất thuộc sở hữu nhà nước tại đô thị, chính thức hợp pháp hóa và chuẩn hóa hoạt động chuyển nhượng có thu tiền trên cả nước.

Đến khi Thủ tướng Chu Dung Cơ thực hiện cải cách phân chia nguồn thu thuế năm 1994, chính quyền địa phương bắt đầu phụ thuộc mạnh vào khoản thu chuyển nhượng đất, vốn thuộc nguồn thu địa phương. Cơ sở cho mô hình “tài chính đất đai” khi đó đã hình thành.

Năm 2002, Bộ Đất đai và Tài nguyên Trung Quốc áp dụng rộng rãi cơ chế đấu thầu, đấu giá và niêm yết quyền sử dụng đất. Bài viết nhấn mạnh đây không phải chính sách do bất kỳ doanh nghiệp bất động sản nào tạo ra; doanh nghiệp chỉ có thể tận dụng nó. Nếu cải cách phân chia thuế của ông Chu Dung Cơ mở đường cho tài chính đất đai của chính quyền địa phương, thì ông Hứa Gia Ấn là một trong những người hưởng lợi lớn nhất.

Đất đai công hữu: Nền tảng thực sự dẫn đến sự bùng nổ và sụp đổ của bong bóng bất động sản

Nền tảng thực sự tạo nên giai đoạn bùng nổ rồi vỡ bong bóng bất động sản tại Trung Quốc là chế độ đất công hữu. Trung Quốc không có quyền sở hữu đất đai tư nhân; đất chủ yếu tồn tại dưới hai hình thức là sở hữu tập thể và sở hữu nhà nước.

Đất nông thôn Trung Quốc trước đây vốn thuộc sở hữu tư nhân. Trong cải cách ruộng đất, chính quyền Trung Quốc lấy đất của địa chủ chia cho nông dân, với khẩu hiệu “người cày có ruộng”. Quyền sở hữu về danh nghĩa vẫn là tư nhân, chỉ thay đổi chủ thể sở hữu.

Tuy nhiên, tình trạng đó không kéo dài lâu khi quá trình tập thể hóa bắt đầu. Nông dân Trung Quốc lần đầu tiên trong hàng nghìn năm bị tước quyền kiểm soát đất đai. Cái gọi là sở hữu tập thể trên thực tế không mang lại đầy đủ quyền sở hữu hay quyền quyết định cho cộng đồng nông dân.

Trong thời kỳ Cách mạng Văn hóa, “tập thể” thậm chí còn không có quyền quyết định sẽ trồng gì trên đất. Người dân làng Tiểu Cương ở An Huy hẳn cũng có thể được xem là một “tập thể”, vậy mà ngay cả việc nhận khoán đất cũng phải đánh đổi bằng tính mạng.

Việc chuyển đổi quyền sở hữu đất đô thị còn bị bài viết mô tả là bất thường hơn. Dù trải qua các cuộc cải tạo công thương nghiệp, đất đô thị về mặt pháp lý từng vẫn có yếu tố sở hữu tư nhân. Chỉ đến Hiến pháp năm 1982, khi bổ sung quy định “đất đai ở thành thị thuộc sở hữu nhà nước”, đất đô thị mới chính thức thuộc nhà nước.

Bài viết nhận định đất công hữu là nền tảng của sự phồn vinh bất thường rồi đổ vỡ của thị trường bất động sản Trung Quốc. Mô hình mở rộng bất động sản cực đoan như vậy khó xảy ra tại các quốc gia có quyền sở hữu đất tư nhân được hiến pháp và pháp luật bảo vệ.

Mở rộng vô hạn như mô hình Ponzi

Trong các hoạt động kinh doanh tại Trung Quốc, bất động sản là lĩnh vực có quan hệ gần gũi nhất với quyền lực của ĐCSTQ, cũng là lĩnh vực có sự liên kết chính trị – kinh doanh chặt chẽ nhất. Vì vậy, Evergrande và ông Hứa Gia Ấn được xem là trường hợp điển hình để quan sát quan hệ chính trị – doanh nghiệp tại Trung Quốc.

Chiến lược bành trướng không giới hạn của Evergrande về bản chất là một mô hình Ponzi khổng lồ. Sự mở rộng dựa trên đòn bẩy cao sớm muộn vượt quá nhu cầu nhà ở thực tế, dẫn đến tình trạng không còn người mua và không còn người tiếp quản dự án; do đó bong bóng tất yếu vỡ.

Dù có hay không có chính sách “ba lằn ranh đỏ” nhằm kiểm soát nợ của doanh nghiệp bất động sản thì kết cục cũng không khác biệt nhiều. “Ba lằn ranh đỏ” chỉ là hành động chủ động chọc thủng bong bóng.

“Ba lằn ranh đỏ” là bộ tiêu chí tài chính mà Trung Quốc đưa ra năm 2020 nhằm hạn chế các doanh nghiệp bất động sản vay nợ quá mức. Ba giới hạn gồm: 
  • tỷ lệ nợ trên tài sản sau khi loại trừ tiền khách hàng trả trước không được vượt quá 70%; 
  • tỷ lệ nợ ròng trên vốn chủ sở hữu không được vượt quá 100%; 
  • và tỷ lệ tiền mặt trên nợ ngắn hạn phải đạt ít nhất 1 lần. 
Nói đơn giản, chính sách này buộc các công ty bất động sản phải giảm nợ, kiểm soát đòn bẩy và duy trì đủ tiền mặt để trả các khoản nợ ngắn hạn, thay vì tiếp tục vay tiền để mua đất và mở rộng dự án.

Tin đồn về đoàn ca múa Evergrande khiến ông Tập tức giận

Đoàn ca múa Evergrande từng gây nhiều tranh cãi, nhưng đây không phải phát minh riêng của Hứa Gia Ấn. Trong thời kỳ chiến tranh chống Nhật, khi quân đội Quốc dân đảng chiến đấu ở tiền tuyến, Diên An thường tổ chức các buổi khiêu vũ.

Sau khi chính quyền cộng sản thành lập, Trung Nam Hải cũng thường xuyên tổ chức khiêu vũ. Mao Trạch Đông, Lưu Thiếu Kỳ, Chu Ân Lai, Chu Đức và các lãnh đạo cấp cao khác được cho là thường tham dự.

Để phục vụ nhu cầu của lãnh đạo trung ương, chính quyền còn điều động các đoàn văn công quân đội, thậm chí lập đoàn văn công chuyên biệt tại Trung Nam Hải, sắp xếp các phụ nữ trẻ làm bạn khiêu vũ và biểu diễn. Các đoàn văn công của quân đội Trung Quốc phần lớn phục vụ giới lãnh đạo.

Có tin ông Hứa Gia Ấn đã khiến Chủ tịch Tập Cận Bình phẫn nộ vì đoàn ca múa của Evergrande. Nguyên nhân chính có lẽ không nằm ở chức năng của đoàn văn công, mà là ông đã xúc phạm giới lãnh đạo cấp cao nhất, bởi việc được đoàn văn công phục vụ vốn là đặc quyền của giới quyền quý ĐCSTQ.

Cơn thịnh nộ của Tập Cận Bình chẳng qua mang hàm ý: “Anh mà cũng xứng mang họ Triệu sao?”, tức là giới đặc quyền chỉ chấp nhận đặc quyền thuộc về chính họ.

“Họ Triệu” là cách nói mang tính ẩn dụ, tượng trưng cho giới quyền lực và tầng lớp đặc quyền.

Ông Hứa Gia Ấn là sản phẩm của hệ thống

Các hành vi từng được coi là ưu điểm trong thời kỳ bất động sản tăng trưởng nóng lại trở thành tội danh khi xã hội cần một đối tượng để trút sự phẫn nộ. Theo nghĩa đó, ông Hứa Gia Ấn bị mô tả như “con dê thế tội” cho toàn bộ chính sách bất động sản của ĐCSTQ.

Ông Hứa Gia Ấn đáng phải chịu trách nhiệm hình sự, nhưng cũng chớ quên rằng chính sách và thể chế của ĐCSTQ đã tạo ra, dung dưỡng và khuyến khích kiểu phát triển mà ông đại diện.

Nếu nói rằng chính sách phân chia thuế giữa trung ương và địa phương của ông Chu Dung Cơ đã mở ra thời kỳ “tài chính đất đai” của chính quyền địa phương, thì ông Hứa Gia Ấn chính là người tận dụng và hưởng lợi lớn nhất từ chính sách này. Sự phồn thịnh của thị trường bất động sản là biểu tượng và cũng là đỉnh cao của “bữa tiệc” mang tên cải cách què quặt của ĐCSTQ.

Sự qua đời của ông Chu Dung Cơ và việc ông Hứa Gia Ấn bị kết án tượng trưng cho hồi kết của “bữa tiệc” đó. Công cuộc cải cách và mở cửa của ĐCSTQ cuối cùng cũng đã hạ màn.

Hoành Hà

(Bài viết thể hiện lập trường và quan điểm của cá nhân tác giả, bản gốc tiếng Trung được đăng trên Epoch Times)

nguồn trithucvn2.net.
Chú Bảy

Bữa nay tui kể về một địa điểm cách hẻm chừng trăm mét, mà tầm quan trọng với sinh viên thì ngang trạm cấp cứu: tiệm photocopy của chú Bảy, cổng sau trường.

Sài Gòn mùa nào có đặc sản đó. Mùa mưa có ngập, mùa Tết có kẹt xe, còn mùa đồ án có cảnh xếp hàng trước tiệm chú Bảy lúc sáu giờ sáng, đứa nào mặt mũi cũng như vừa thức ba đêm - mà đúng là vừa thức ba đêm thiệt.

Tả sơ cái tiệm cho bà con hình dung. Mặt bằng chừng ba chục mét vuông, thơm mùi mực với giấy nóng. Con máy photo chính tên là con Tám - chú đặt, vì nó là đời máy thứ tám chú nuôi. Con Tám có tật: kẹt giấy là phải vỗ vô hông bên trái đúng hai cái, như vỗ lưng em bé ợ sữa, nó mới chịu chạy tiếp. Sinh viên đồn con Tám nhận diện được nỗi sợ: đứa nào càng gấp nó càng kẹt. Góc tiệm treo hai cái áo sơ mi trắng, một cái quần tây, một đôi giày size bốn hai - bộ đồ nghề cấp cứu cho mấy đứa tới ngày bảo vệ mới nhớ ra dresscode, hai mươi lăm năm cứu không biết bao nhiêu mạng. Bảng giá của tiệm có một dòng viết tay ở cuối: "An ủi: miễn phí."

Nhưng thứ làm chú Bảy thành huyền thoại không phải con Tám hay bộ sơ mi. Là cái khả năng nhìn.

Chú nhìn màu bìa là biết đường dây. Có đứa vừa đưa file, chú liếc cái bìa: "Xanh đậm là bên thầy Toàn hả? Con canh lề trái ba phân chưa? Chưa thì về canh rồi hẵng in, chớ in giờ là tốn tiền hai lần." Đứa kia mở laptop coi lại, xong ngước lên nhìn chú như nhìn người ngoài hành tinh.

Chú cân cuốn đồ án trên tay là đoán được điểm: "Dày quá là điểm thấp nghen con. Nhét cho dày là đang giấu cái ruột yếu. Hai lăm năm, cuốn dày nhất chú từng in là hai trăm bốn chục trang - năm điểm. Cuốn mỏng nhất bốn chục trang - chín rưỡi."

Chú nhìn giờ in là đoán được số phận: "Đứa in trước hạn ba ngày, chú chưa thấy đứa nào rớt. Còn in bảy giờ sáng nộp tám giờ thì con uống miếng trà đá cho tỉnh, rồi hẵng vô lạy thầy."

Và chú nhìn mục lục hai giây là biết đạo văn: "Chương hai của con là giáo trình cô Lan, bản hai ngàn mười chín. Mà cô Lan ngồi hội đồng đó con." Thằng nhỏ đứng hình. Cả tiệm im re. Con Tám đang chạy cũng ngừng kêu, chắc nó cũng sợ.

Giờ vô chuyện chính. Nhóm đồ án của tui ba đứa: tui, con Nhi - đứa gánh team từ thời cấp ba tới giờ theo dạng nghiệp - và thằng Phát. Phân công rõ ràng: tui code, Nhi viết chương một chương hai, Phát nhận chương ba kèm lời hứa lịch sử: "Để tao. Trust me." Suốt hai tuần sau đó nó seen hông rep. Tới hai giờ bốn mươi bảy phút sáng cái ngày cả nhóm hẹn nhau đi in, nó thả vô nhóm một file Word kèm đúng hai chữ: "Chốt đơn."

File mượt. Mượt dữ thần. Mượt tới mức tui với con Nhi đọc xong nhìn nhau qua màn hình. Nhưng thôi kệ, sáu giờ sáng cả đám vác nhau ra tiệm in ba cuốn. Hạn nộp thiệt ra là chiều mai - con Nhi ép cả nhóm deadline nội bộ sớm một ngày, đúng phong cách gánh team tới tận khâu đóng gáy.

Tới lượt tụi tui, chú Bảy cầm bản in của Phát, lật lật chừng nửa phút, rồi ngước lên hỏi đúng một câu:
- Chương ba này hông phải con viết, đúng hông?

Phát chối theo phản xạ: "Dạ con viết mà chú!" Chú Bảy không thèm cãi. Chú lật ra trang cuối, chỉ vô danh mục tài liệu tham khảo:
- Giáo trình "Kiến trúc dữ liệu ứng dụng trong chuỗi cung ứng lạnh". Hai lăm năm chú in giáo trình cho cái trường này, chưa có cuốn nào tên vậy hết con. Con về hỏi cái máy của con coi nó đọc cuốn đó ở đâu, mua giùm chú một cuốn.

Cả hàng người sau lưng cười cái rần. Phát đứng chết trân. Chú nói tiếp, giọng tỉnh queo như đọc kết quả xét nghiệm:
- Với lại văn này no đủ quá. Người thiệt viết đồ án, chương một còn siêng, chương ba bắt đầu đuối, tới kết luận là hết xăng, câu cú thều thào. Cuốn của con mượt từ đầu tới cuối, hông có chỗ nào tuyệt vọng hết trơn. Đọc là biết người viết chưa từng khổ.

Phát vớt vát cú chót, đúng chất thế hệ tụi tui: "Chú ơi, thời này xài AI là kỹ năng mà chú."

Chú Bảy gật đầu cái rụp:
- Ừa, xài AI là kỹ năng. Mà mai thầy kêu "em trình bày giùm tôi chương ba", con đứng im re, thì cái đó kêu bằng kỹ nạn.

Rồi chú làm cái màn mà sinh viên ở đây rỉ tai nhau là "vấn đáp sơ loại": chú hỏi Phát ba câu về chính cuốn của nó. Phát trả lời được đúng nửa câu. Chú gom xấp giấy lại, đẩy về phía nó:
- Chú in thì giấy chú bán được, chú có lời. Mà con cầm cuốn này vô là cháy. Giờ vầy: về viết lại chương ba bằng chữ của con, dở cũng được, miễn của con. Sáng mai ra đây chú in nửa giá, khỏi xếp hàng.

Đêm đó group chat nhóm tui như hiện trường vụ án. Phát gõ tới đâu rên tới đó, nửa tiếng lại thả một tin "tao hết cứu thiệt rồi bây". Con Nhi thức gánh kèm, quăng tài liệu, sửa câu cú. Còn tui làm đúng chuyên môn của mình trong nhóm: mười hai giờ đêm chạy ra cuối hẻm bưng về ba tô hủ tiếu gõ của cô Út - chuyện cô Út tui vẫn nợ bà con, bữa khác kể. Bốn giờ sáng, Phát thả file mới kèm câu: "Xấu mà thiệt nha bây." Tui đọc thử, thấy câu cú nó thều thào đúng chuẩn chú Bảy mô tả, tự nhiên yên tâm lạ lùng.

Hôm bảo vệ, thầy hỏi Phát đúng ngay chương ba. Nó nói vấp, nói lộn, nói xong tự sửa - mà nói được, vì chữ nào cũng của nó. Cuối buổi thầy phán một câu đi vào lịch sử nhóm: "Chương ba viết vụng mà thiệt. Bảy rưỡi." Phát ra khỏi phòng, đứng giữa hành lang la "BẢY RƯỠI HÔNG CÓ NHƯNG", mấy phòng bên tưởng có biến.

Tuần sau nó quay lại tiệm, chơi lớn: in lại cuốn đồ án, đóng bìa cứng chữ nhũ vàng như luận án tiến sĩ, đem tặng chú Bảy. Chú la nó tốn tiền mà miệng cười quá trời. Lúc chú quay đi kiếm chỗ cất, tui mới để ý cái kệ gỗ sau lưng con Tám: một hàng dài mấy chục cuốn đồ án cũ, gáy bạc màu, đủ kiểu bìa của đủ thời. Tui tò mò rút thử một cuốn. Trang đầu có dòng chữ viết tay: "Tặng thầy Bảy. Không có chú chắc em nộp đại rồi." Cuốn kế bên: "Tặng thầy Bảy, khóa 2011." Cuốn nào cũng vậy. Nguyên cái kệ.

Tui hỏi sao người ta kêu chú là thầy. Chú vừa chùi tay vô cái khăn dính mực, vừa nói nhẹ hều:
- Chú có dạy ai đâu. Chú chỉ hông cho tụi bây nộp đại thôi.

Hỏi thêm mới ra chuyện cũ. Chú thi đại học hai lần, hồi chín mấy, rớt cả hai. Nhà dưới quê hết lúa cho thi lần ba. Chú ở lại Sài Gòn, mở cái tiệm ngay cổng trường - cái cổng chú không vô được, thì chú ngồi kế bên nó. Hai mươi lăm năm, trường thay ba đời hiệu trưởng, chú đọc ké chắc mấy ngàn cuốn đồ án, thuộc giáo trình hơn khối đứa có bằng.

Tui đứng nhìn cái kệ một hồi, thấy ngộ. Trường này mỗi năm phát mấy ngàn tấm bằng in sẵn, đóng mộc đỏ. Riêng cái chức "thầy" của chú Bảy là loại văn bằng do sinh viên tự viết tay, tự đóng gáy, tự đem tới trao - mỗi năm vài cuốn, hai lăm năm chưa đứt. Loại văn bằng đó thì AI chịu thua. Làm giả hông nổi.

FB Code toan bug


Quê hương Canada

Có những tình cảm mình mang theo suốt mấy chục năm mà không hề biết nó đã bén rễ sâu đến mức nào, cho đến một ngày chỉ một câu nói của ai đó vô tình chạm đúng chỗ đó, mình mới nhận ra.

Hôm nay, có người đọc những bài tôi dẫn chứng những bản tin và phê bình chính sách thân Trung Cộng của đảng phái đang cầm quyền Canada rồi hỏi: “Cô không hài lòng với Canada thì phải? Cô có ý định rời khỏi Canada và định cư ở một nước khác như Mỹ chẳng hạn?”

Tôi hơi sốc khi đọc comment này và nước mắt bất ngờ tuôn xuống. Không phải vì tôi không chấp nhận nổi một ý kiến trái chiều, mà bởi câu hỏi ấy bỗng đưa tôi trở về những năm đầu tiên của cuộc đời mình trên đất Canada, khi tôi chỉ là một cô bé nhập cư bước vào trường trung học với vốn tiếng Anh còn vụng về và một tương lai hoàn toàn xa lạ phía trước.

Tôi vẫn nhớ 8:15 mỗi sáng, tiếng nhạc O Canada vang lên khắp trường. Nếu đã vào lớp, chúng tôi đứng lên, nếu còn đang ngoài hành lang, tất cả đều dừng bước và nghiêm trang đứng yên tại chỗ cho đến khi quốc ca kết thúc.

O Canada! Our home and native land!
True patriot love in all of us command…”

Ngày ấy tôi chưa thuộc hết lời để hát theo trọn bài và cũng chưa hiểu hết những chữ mình đang hát. Một đứa trẻ vừa rời Việt Nam, còn nhớ quê cũ da diết làm sao biết được rằng hai chữ “our home” rồi sẽ theo mình suốt nhiều năm sau, và mảnh đất xa lạ dưới chân rồi sẽ có ngày trở thành quê hương.

Canada đối với tôi từ lâu không còn đơn thuần là nơi mình chọn để sinh sống, mà là nơi đã đón một cô bé nhập cư vào trường học, cho cô bé ấy cơ hội trưởng thành và xây dựng cuộc đời. Lớp 10, môn Civics and Citizenship (Giáo dục Công dân) lại dạy cô một điều vô cùng quan trọng về ý nghĩa của tự do rằng một công dân có quyền yêu đất nước mình nhưng vẫn có quyền không đồng ý, chất vấn và phê bình chính phủ được hình thành thông qua tiến trình dân chủ để thay mặt người dân điều hành đất nước. Chính phủ được trao quyền để quản trị quốc gia trong một thời gian nào đó, chứ không được trao quyền để trở thành quốc gia.

Có lẽ vì tôi từng sinh ra ở một nơi mà người ta đã quá quen với việc đánh đồng đất nước với chính quyền, dân tộc với đảng cầm quyền, nên tôi càng hiểu giá trị của sự khác biệt ấy. 

Ở Canada, tôi học được rằng phản đối một thủ tướng không có nghĩa là phản quốc Canada, bỏ phiếu chống một chính phủ không có nghĩa là quay lưng với quê hương, và lên tiếng khi mình tin đất nước đang đi sai hướng khi để đảng cộng sản Trung cộng dùng tiền thao túng thương mại, bại hoại các chính trị gia, len lỏi vô bộ giáo dục nhồi sọ thế hệ trẻ bằng lịch sử sai lệch, ăn cắp trí tuệ sáng tạo, phát minh của Canada không phải là phản bội, mà chính là quyền căn bản của người công dân.

Thật ra, nước Mỹ đã từng mời gọi tôi nhiều lần trong cuộc đời. Thuở còn làm ở TD Bank, một người đồng nghiệp cũ sang San Francisco rồi gọi về rủ tôi qua đó, vì cùng một công việc nhưng lương cao hơn và cơ hội cũng rộng hơn. Tôi đã không đi.

Thuở anh Việt Dzũng còn sống, anh từng đề nghị tôi hát cho anh nghe để anh giúp tôi bước vào con đường ca sĩ, nhưng tôi từ chối. Tôi nhắc anh nhớ chính anh từng nói trong một buổi hội thảo dành cho phóng viên SBTN rằng mỗi người phóng viên khi cầm microphone đi làm phóng sự cộng đồng hãy xem mình như một người chiến binh đang cầm súng bảo vệ tiếng nói tự do. Tôi nói với anh: “Em muốn làm điều đó hơn là làm ca sĩ.”

Sau này, trong một buổi ăn trưa, đạo diễn Nguyễn Đức cũng nói rằng với nghề nghiệp của tôi, nếu sang Mỹ sống thì con đường phát triển sẽ rộng hơn. Anh nói đúng, bởi thị trường lớn hơn, cộng đồng người Việt đông hơn và cơ hội dành cho truyền thông, điện ảnh cũng nhiều hơn. Rồi khi Anh Lân VietTV mời tôi cộng tác vv…Nhưng tôi vẫn ở lại Canada.

Ngày ấy tôi chưa bao giờ nghĩ việc ở lại của mình có gì đặc biệt. Tôi chỉ lựa chọn theo cảm giác rằng đây là nơi tôi muốn sống, muốn trở về sau những chuyến đi và muốn gầy dựng cuộc đời. Mãi đến hôm nay, khi một người hỏi tại sao tôi không rời Canada nếu viết bài phê bình chính phủ, tôi mới nhìn lại và nhận ra rằng trong đời mình đã có nhiều lần có thể đi, nhưng lần nào tôi cũng chọn ở lại.

Không phải vì nước Mỹ không tốt, cũng không phải vì Canada đã cho tôi mọi thứ tôi mong muốn. Canada không hoàn hảo, và chính vì không hoàn hảo nên đất nước này cần những công dân dám nói khi họ nhìn thấy điều cần phải thay đổi.

Tôi không phải một người khách trọ trên đất Canada để mỗi khi không đồng ý với người đang điều hành đất nước thì phải cuốn gói để ra đi. Tôi là một công dân Canada, và tôi có quyền quan tâm đến tương lai của quê hương mình bằng chính tiếng nói của mình. Dù một con én không làm nên mùa xuân, nhưng nếu con én nào cũng nghĩ rằng một mình mình chẳng thay đổi được gì và thôi không cất tiếng hót, thì bầu trời sẽ chẳng bao giờ báo hiệu mùa xuân.

Hôm nay, trong lúc nước mắt chảy xuống, tôi lại nhớ cô bé năm nào đứng yên giữa hành lang lúc 8:15 sáng, nghe quốc ca vang lên và hát những lời mà khi ấy chưa đủ tuổi đời để hiểu:”O Canada, we stand on guard for thee.”

Bao nhiêu năm sau, tôi mới hiểu rằng “đứng lên bảo vệ Canada” không có nghĩa là bảo vệ một chính phủ khỏi những lời chỉ trích, mà là bảo vệ những giá trị khiến Canada trở thành một đất nước tự do, dân chủ, pháp quyền và quyền của công dân được nói với nhóm người được trao quyền điều hành đất nước rằng họ đang đi ngược lại với nguyện vọng của người dân không muốn bị Tàu Cộng xỏ mũi.

Có những tình yêu không cần phải gọi tên mỗi ngày hay hô hào với những lời lẽ đao to búa lớn gì. Nó chỉ âm thầm lớn lên qua năm tháng, qua những buổi sáng 8:15, qua mái trường, công việc, gia đình, những lần đứng trước một ngã rẽ rồi cuối cùng vẫn chọn quay về. Để rồi một ngày, chỉ vì có người hỏi “Sao không rời Canada?”, tôi mới biết tại sao một người lì lợm, cứng cỏi như tôi đã khóc…

Bởi đến lúc ấy tôi mới nhận ra, cô bé nhập cư năm nào đã không còn chỉ sống ở Canada nữa. Canada đã trở thành quê hương trong tim cô từ rất lâu rồi.

Thanh Tam



"Nhập gia tùy tục"

Tôi có một ông bạn hồi còn ở Úc sống lành mạnh lắm. Không hút thuốc, không uống rượu, nói chung nhìn rất là “healthy”.

Rồi một ngày đẹp trời, ông về Việt Nam làm ăn.
Vài năm sau gặp lại, tôi nhìn mà hết hồn.
Một tay cầm ly rượu, một tay cầm điếu thuốc, khói bay nghi ngút. Nhìn xa cứ tưởng ông đang làm quảng cáo cho hãng thuốc lá với hãng rượu nào đó. 
Tôi mới hỏi:
— Ủa, tao nhớ hồi xưa mày đâu có hút thuốc đâu? Sao bây giờ hút dữ vậy?
Ông tỉnh bơ trả lời:
— Trời ơi! Làm ăn bên Việt Nam là phải vậy đó mày! Muốn làm ăn thì phải biết hút thuốc, phải biết uống rượu. Hợp đồng nhiều khi phải ký trên bàn nhậu!

Nghe xong tôi chỉ biết cười.
Hồi ở Úc, muốn ký hợp đồng thì ngồi trong văn phòng, uống ly cà phê, nói chuyện công việc.
Về Việt Nam, muốn ký hợp đồng thì:
“Anh uống được mấy ly?”
Chưa nói chuyện dự án đã hỏi tửu lượng.
Một ly làm quen.
Hai ly tạo quan hệ.
Ba ly bắt đầu nói chuyện làm ăn.
Bốn ly thì thấy ai cũng là anh em.
Năm ly thì hợp đồng chưa biết ký chưa, nhưng tình cảm thì đã lên tới mức… “tao với mày như người một nhà!” 

Còn thuốc lá thì cũng vậy.
Không hút thì người ta mời.
Từ chối một lần thì mời lần hai.
Từ chối lần ba thì bắt đầu có cảm giác mình là người… không biết “hòa nhập cộng đồng”.
Cuối cùng từ một người không hút thuốc, vài năm sau trở thành người vừa gặp bạn đã hỏi:
“Có thuốc không?” 
Tôi chỉ mỉm cười và lắc đầu.

Tôi không biết ông bạn tôi về Việt Nam kiếm được bao nhiêu tiền.
Có thể rất nhiều.
Có thể những hợp đồng trên bàn nhậu thật sự mang lại cho bạn ấy rất nhiều lợi nhuận.
Nhưng tôi chỉ hơi thắc mắc một chuyện:
Không biết sau này những đồng tiền đó có đủ để mua lại lá phổi, cái gan và cái sức khỏe mà bạn ấy đã đem ra làm… vốn đầu tư hay không? 
Nói cho vui vậy thôi chứ sức khỏe mới là thứ đáng sợ.
Tiền mất có thể kiếm lại.
Hợp đồng thất bại có thể làm lại.
Làm ăn không được thì đổi nghề.
Nhưng cái gan mà đã “xin nghỉ việc”, lá phổi mà đã “đình công”, thì lúc đó có đem cả đống tiền ra cũng chưa chắc giải quyết được.

Cho nên đôi khi tôi nghĩ:
Làm ăn thì nên có quan hệ, nhưng đừng để quan hệ biến thành… quan tài.
Hợp đồng thì cứ ký.
Tiền thì cứ kiếm.
Nhậu thì tùy khả năng.
Nhưng nếu muốn làm ăn mà bắt buộc phải hút thuốc, uống rượu mới thành công…
thì chắc tôi chọn làm ăn… thất bại cho nó khỏe!

Chuong Ngo


"CHIẾN SĨ DIỆT MỸ" BẰNG MỒM

Cứ thử dạo một vòng trên mạng, ta sẽ thấy cả một "binh đoàn" chiến sĩ diệt Mỹ bằng ...mồm- một tầng lớp "anh hùng tinh hoa" đòi "giải phóng" đế quốc. Lũ người này hễ thấy ai khen nước Mỹ một câu là chúng “lên cơn co giật" nhào vô cắn xé đối phương như vừa bị đốt nhà quật mồ.

Vừa rồi, tui có viết mấy bài thời sự nói về Mỹ, tui cố dùng lời lẽ hết sức trung dung với những thông tin mà tôi kiếm tìm được trên những hãng tin khách quan, thế mà cũng bị đám này nhào vô tấn công, khiến " delete" không kịp luôn. Họ dùng những từ thật "ghê gớm" để lăng mạ, nói tui là đồ: ba que sọc vàng, bưng bô liếm gót, bơ thừa sữa cặn... Họ chửi Mỹ là thứ giãy chết, là địa ngục, là hiếu chiến, là bạo lực, là đồi trụy...

Tui gọi đây là loại bịnh hội chứng tâm lý:"Dị ứng Mỹ cấp tính". Bóc tách cái bịnh" tâm thần phân liệt" này một chút để mọi người hiểu rõ hơn tầng lớp "tinh hoa" của đất nước nhé!

Họ dùng kính hiển vi để soi những vụ nổ súng, những người vô gia cư homeless ở Mỹ để chửi Mỹ là tàn ác, là kém văn minh và "bênh chằm chặp" Iran, Cu Ba, Rusia, Trung Quốc..., nhưng nếu cho họ lựa chọn giữa sống ở Mỹ hay sang các nước cùng "hệ tư tưởng" đó mà sống thì họ lại chọn Mỹ và lắc đầu quầy quậy giảy nảy lên từ chối các nước mà họ "lý tưởng" như đĩa phải vôi.

Lạ kỳ thay, cái quốc gia mà các "chiến sĩ anh hùng" này bảo là địa ngục súng đạn, là xứ" thiên đường đang giãy chết" lại là nơi chính họ dạy con cháu phải học trối chết và chắt bóp từng đồng để được học bổng hay du học sang đấy. Mồm thì hô hào chống Mỹ, nhưng bụng thì mơ được xếp hàng trước cổng Đại sứ quán để được phỏng vấn đi Mỹ. Chửi Mỹ là địa ngục, nhưng cứ mải miết tra gu gồ tìm kiếm" Cách lách luật phỏng vấn visa Mỹ " hay" Kết hôn giả để định cư ở Mỹ"... Đúng là yêu nước bằng lý tưởng, nhưng khoái Mỹ bằng bản năng.

Chuyện kể rằng : có con cáo không hái được nho nên chê nho chua. Các “anh hùng” này cũng vậy, bản thân không đủ trình độ, không đủ điều kiện và không có tiền để chạm tới visa đi Mỹ, nên lựa chọn cách nhổ nước bọt và chửi đổng để đỡ thấy mình kém cỏi. Họ Chửi càng hăng những người khen Mỹ, họ càng lòi ra cái tự ti, cái nhỏ nhen ghen tị đã ăn sâu vào máu.

Mà ác nỗi, họ quên mẹ no’ rằng họ đang dùng công cụ gì để chửi. Họ chửi bằng cái iPhone của Mỹ hay từ cái đien thoai nào thì cũng từ phát minh công nghệ của Mỹ. Họ chửi qua nền tảng Facbook cũng từ Mỹ mà ra. Và có tiền họ không trữ đồng nhân dân tệ hay đồng tiền của Nga, của Iran mà lại đi trữ đồng đô la của Mỹ. Họ ghét Mỹ theo kiểu: "Tôi ghét nước Mỹ, nhưng tôi yêu cái điện thoại, cái xe và cái bằng cấp, cái nền giáo dục, cái quyền lợi an sinh và sự tự do của nước Mỹ.” Đây là sự" khôn lỏi tư duy"_ cái gì tốt thì vơ vào, cái gì không có được trong tay thì chửi cho bõ ghét.

Các chiến sĩ Anh hùng diệt Mỹ thân mến,

Nếu các bạn đã xem Mỹ là xấu, là hang ổ của quỷ dữ tư bản và các bạn chửi mắng nhục mạ những người khen Mỹ, thì các bạn cũng nên nhất quán trước sau một chút. Đừng có sáng chửi Mỹ, trưa lại nằm mơ thấy mình đang dạo chơi ở Quảng trường Thời đại New York, mơ đang đi du lịch Washington, chiều mơ được ăn chơi ở Los Angeles và tối ngủ ước ao được có thẻ xanh định cư ở Cali.

Thay vì dùng cái mồm "giải phóng" nước Mỹ, hãy dùng cái não để giải phóng chính mình. Đừng chơi kiểu đi chàng hảng hai hàng: Chửi Mỹ là cấp tính, nhưng mơ đi Mỹ mãn tính.

-Dynh Anh-


Đường Vòng

Buổi phỏng vấn thứ mười bảy kết thúc bằng đúng câu Khoa đã nghe mười sáu lần trước đó, chỉ khác cách nói. Người phụ nữ bên kia bàn gấp tập hồ sơ lại, cười một nụ cười lịch sự đã được luyện tập kỹ, bảo rằng portfolio của em ổn, ý tưởng cũng có, nhưng bên chị đang cần người có tối thiểu hai năm kinh nghiệm thực chiến, em thông cảm.

Khoa ra khỏi tòa nhà lúc bốn giờ chiều, đứng dưới nắng, nhìn cái bảng tên công ty sáng loáng trên tường kính, và bỗng thấy buồn cười. Cậu học thiết kế đồ họa, tốt nghiệp loại khá, ra trường tám tháng. Tám tháng, ba mươi mấy lá đơn, mười bảy buổi phỏng vấn. Ai cũng cần kinh nghiệm. Không ai cho cậu chỗ để có kinh nghiệm.

Tối đó, nhóm chat lớp đại học nổ tin. Hùng, đứa ngồi bàn dưới, vừa được nhận vào một agency lớn ở Sài Gòn, đăng ảnh cái bàn làm việc mới, hai màn hình, ly cà phê, dòng caption ngắn gọn "ngày đầu đi làm". Bên dưới hơn năm chục lượt chúc mừng. Khoa bấm thả tim, gõ hai chữ "chúc mừng", rồi tắt điện thoại, nằm ngửa nhìn trần nhà trọ, nghe tiếng quạt máy quay rè rè trên đầu.

Cậu không ghét Hùng. Cậu chỉ ghét cái cảm giác mình đang đứng yên một chỗ trong khi cả thế giới trôi qua trước mặt. Lan lấy chồng tháng trước. Đạt sắp đi Nhật. Ngay cả Vy, đứa học đuối nhất lớp, cũng đã có việc ở một studio nhỏ. Còn cậu, tài khoản còn hơn hai triệu, tiền nhà tháng sau chưa biết xoay đâu, và mẹ thì tuần nào cũng gọi, câu đầu tiên bao giờ cũng là "con có việc chưa con".

Cậu bắt đầu chạy xe ôm công nghệ vào tháng thứ chín.
Cậu không nói với ai. Với mẹ, cậu bảo đang làm freelance cho mấy chỗ quen, cũng tạm ổn. Với nhóm bạn, cậu im. Có lần đang chờ đèn đỏ ở ngã tư Phú Nhuận, mặc áo khoác xanh, đầu đội mũ bảo hiểm có logo hãng, cậu thấy một đứa bạn cùng khóa đi ngang trên taxi. Khoa cúi mặt xuống, kéo khẩu trang lên, tim đập thình thịch cho đến khi đèn chuyển xanh. Đêm đó về, cậu ngồi rất lâu trên mép giường, tay còn nguyên vết hằn của quai túi giao hàng, tự hỏi mình đã sai ở chỗ nào.

Chỉ có một việc cậu vẫn giữ, dù chẳng ai trả cậu đồng nào. Từ hồi còn sinh viên, Khoa vẫn nhận thiết kế mấy tấm banner, mấy tờ chương trình cho giáo xứ. Lễ bổn mạng, Giáng Sinh, khai giảng giáo lý, trại hè thiếu nhi. Cha phó cứ có việc gì cần in ấn là nhắn cậu. Bây giờ thất nghiệp, cậu càng làm nhiều hơn, phần vì rảnh, phần vì đó là thứ duy nhất còn khiến cậu thấy mình có ích. Có những đêm chạy xe về lúc mười một giờ, người mỏi rã, cậu vẫn mở máy tính lên, ngồi chỉnh từng dòng chữ trên tấm phông cho ngày lễ Chúa Nhật sắp tới, đến hai ba giờ sáng.

Tết năm đó cậu về quê.
Hai tám Tết, bữa cơm tất niên nhà bác cả, đông đủ họ hàng. Rượu vào được nửa chừng, ông chú họ, người vẫn có thói quen nói to nhất bàn, quay sang cậu: "Thằng Khoa học đại học ra rồi giờ làm gì mậy?" Khoa chưa kịp trả lời thì một người khác đã đỡ lời: "Nghe nói làm tự do đó chú." Ông chú cười khà khà, nói cái câu mà mãi sau này Khoa vẫn còn nhớ nguyên văn: "Tự do là thất nghiệp chứ tự do gì. Học cho lắm vô rồi cũng vậy. Nhìn thằng con anh Ba kìa, có học đại học ngày nào đâu, giờ nó mua được đất rồi đó."

Cả bàn cười. Không ai có ý ác. Người ta chỉ cười cho vui. Nhưng Khoa ngồi đó, tay cầm đũa, thấy mặt mình nóng ran, thấy từng con chữ đâm vào mình như kim. Cậu ăn hết chén cơm, xin phép ra ngoài trước, nói là ra ngoài hóng gió.

Cậu đi bộ ra nhà thờ xứ. Lễ chiều đã xong từ lâu, cửa nhà thờ khóa rồi, sân vắng, chỉ còn mấy dãy chậu cúc mới chở về xếp dọc lối đi chuẩn bị cho mấy ngày Tết, và ngọn đèn nhỏ trong hang đá Đức Mẹ ở góc sân. Khoa ngồi xuống cái ghế đá đối diện hang đá, không đọc kinh, không làm dấu, chỉ ngồi. Rồi tự nhiên nước mắt cậu chảy ra, không kìm được, cậu phải cúi đầu xuống, lấy tay quệt vội, sợ có ai đi ngang nhìn thấy.

Cậu không cầu nguyện gì đẹp đẽ. Trong đầu cậu lúc đó chỉ có một câu, lặp đi lặp lại, vừa giận vừa tủi: Chúa ơi, con có làm gì sai đâu. Con đâu có lười. Con đâu có ăn chơi. Sao con bị bỏ lại vậy Chúa.

Không có tiếng nào trả lời. Chỉ có tiếng nhạc xuân từ nhà ai đó vọng lại lẫn trong tiếng chó sủa cuối xóm, và bóng tượng Đức Mẹ đứng im trong quầng sáng vàng đục.

Ngồi được chừng nửa tiếng, cậu nghe tiếng dép lê trên sân gạch. Mẹ cậu, không biết đã đi theo con từ lúc nào, ngồi xuống ghế đá bên cạnh cậu, không hỏi gì. Hai mẹ con ngồi im một lúc lâu. Rồi bà nói, giọng bình thường như đang nói chuyện cơm nước:
"Mẹ biết con chạy xe rồi."

Khoa sững người.
"Tháng trước cô Hạnh ngoài chợ thấy con chở khách ngoài Sài Gòn, về kể mẹ nghe." Bà vẫn nhìn lên tượng Đức Mẹ, không nhìn con. "Mẹ có nói gì đâu. Mẹ chỉ buồn là con giấu mẹ. Con nghĩ mẹ xấu hổ vì con hả?"
Khoa không trả lời được.

"Ba con hồi trẻ đi bốc vác ở cảng bảy năm mới cưới được mẹ đó con." Bà nói tiếp, chậm rãi. "Bảy năm. Có ai chê ba con đâu. Con làm ăn lương thiện thì đi đâu mẹ cũng ngẩng mặt lên được. Mẹ chỉ sợ con nghĩ mình không ra gì rồi con bỏ nhà thờ, bỏ Chúa luôn, chứ mấy chuyện kia mẹ không sợ."

Bà ngừng một chút, rồi nói câu cuối, và đó là câu làm cậu vỡ ra:
"Tối nào mẹ cũng đọc kinh cho con. Không phải xin cho con giàu. Mẹ xin cho con đừng có mất lòng tin."

Ra Tết, Khoa quay lại thành phố, vẫn chạy xe, vẫn nhận thiết kế cho giáo xứ. Nhưng có gì đó đã khác. Cậu thôi giấu. Có đứa bạn hỏi dạo này làm gì, cậu nói thẳng là đang chạy xe, làm thiết kế thêm. Có đứa im lặng một cách khó xử, có đứa gật gù bảo cũng được mà, cũng có đứa nhắn riêng kể rằng nó cũng đang chán việc muốn nghỉ. Hóa ra ai cũng có phần chật vật của mình, chỉ là người ta không đăng lên mạng.

Tháng Sáu năm đó, giáo xứ tổ chức đại hội giới trẻ giáo hạt, gần hai nghìn bạn trẻ về tham dự. Toàn bộ phần hình ảnh, từ logo, phông sân khấu, băng rôn, áo, sổ tay, đến mấy chục tấm poster treo dọc khuôn viên, một tay Khoa làm trong hơn hai tháng, vẫn không lấy đồng nào. Cha phó áy náy, cậu chỉ cười bảo con làm cho Chúa, cha đừng tính tiền với Chúa.

Buổi tối cuối đại hội, một người đàn ông trung niên đến bắt chuyện với cậu ở khu vực hậu trường, hỏi ai làm bộ nhận diện cho chương trình này. Khoa nói là con làm. Ông ta ngạc nhiên, hỏi cậu làm ở công ty nào. Cậu ngập ngừng một giây, rồi trả lời thật: "Dạ con đang chạy xe công nghệ, thiết kế là con làm thêm thôi chú."

Người đàn ông nhìn cậu một lúc, rồi đưa danh thiếp. Ông ta có một công ty in ấn và truyền thông nhỏ, hơn chục nhân viên, đang cần một designer. Ông nói một câu mà Khoa nhớ mãi: "Chú không quan tâm con có mấy năm kinh nghiệm. Chú nhìn hai tháng con làm cái này không công là chú biết con làm được."

Khoa đi làm từ tháng sau, lương khởi điểm bảy triệu, thấp hơn Hùng, thấp hơn cả Vy. Cậu vẫn chạy xe buổi tối thêm một thời gian nữa cho đến khi ổn định. Không có gì hào nhoáng để đăng lên nhóm chat.

Nhưng có một buổi chiều, khoảng nửa năm sau, khi đang ngồi sửa file trong văn phòng, cậu nhận ra một điều. Cái năm mà cậu tưởng là năm mình bị bỏ lại, hóa ra lại là năm cậu học được nhiều thứ nhất. Cậu học được cách ngồi xuống nói chuyện với một bà cụ đi chợ về mà không thấy phiền. Cậu học được cách chịu đựng cái nhìn của người khác mà không sụp xuống. Cậu học được rằng đồng tiền kiếm ra khó tới mức nào, thứ mà đám bạn ngồi phòng máy lạnh của cậu chưa chắc đã biết. Và cậu học được rằng mẹ cậu, một người đàn bà bán rau ngoài chợ, hiểu về giá trị của một con người hơn tất cả những người ngồi bên kia bàn phỏng vấn cộng lại.

Tối đó về nhà trọ, cậu gọi điện cho mẹ, kể chuyện công ty, chuyện sếp, chuyện linh tinh. Cuối cuộc gọi, cậu nói, giọng cố tỏ ra bình thường:
"Mẹ khỏi đọc kinh xin cho con giữ lòng tin nữa nghen. Con giữ được rồi."

Đầu dây bên kia im lặng mấy giây. Rồi tiếng mẹ cậu, hơi nghẹn, nhưng vẫn cố nói cho gọn như mọi khi:
"Ừ. Vậy mẹ chuyển qua xin cho con biết ơn."

*St- Lấy từ trang Tủ Sách Dịch Công Giáo-không rõ Tác Giả



Blog Archive