Saturday, June 6, 2026

Hàng xóm và cái thùng rác

- Hàng xóm

Năm đầu tiên dọn về Texas từ Louisiana, ngày đầu tiên dọn vô nhà thì ông hàng xóm kế bên chạy qua chào hỏi, xong ổng kéo cái thùng rác nhà ổng ra trước giữa 2 nhà rồi nói: mày mới dọn vô chưa có thùng rác thì xài tạm cái của nhà tui luôn, tui cũng đã nói với mấy anh lấy rác cho mày 1 cái rồi, mai tụi nó mang lại cho.

Ở được 1-2 năm thì hàng rào giữa 2 nhà bị hư, nhà mình sửa lại, không đòi của ổng 1 đồng nào dù đúng lý ra thì mỗi nhà phải chi trả 1 nửa, mình còn cho quay mặt gỗ trơn về phía nhà ổng, ổng cảm ơn rối rít rồi cả 2 cha con ổng qua dọn hết sạch chỗ hàng rào tháo dỡ và mấy thứ bỏ đi, dọn sạch luôn cái sân sau nhà mình.

Xóm đó rất là yên tĩnh, hàng xóm thì dễ thương vô cùng, lễ tết gì mấy nhà xa tận qua ngã tư cũng mang quà lại biếu. Thi thoảng mình nướng bánh cũng tới gõ cửa nhà họ biếu ít bánh ăn chung cho ấm lòng mùa đông.

Rồi... ở cái nhà bếp nhỏ quá không có đủ chỗ cho mình chứa hết đồ nghề làm bếp và vườn không đủ chỗ trồng cây nên nhà mình chuyển về nhà mới, hàng xóm mới cũng dễ thương vô cùng. Mỗi lần lão chồng mình ra cưa cây trước nhà thì anh hàng xóm kế bên lúc nào cũng ra phụ, nhà mình cũng cắt luôn cành cây cho nhà họ, đến lúc họ sửa hàng rào, họ cũng tự trả hết tiền không có kêu nhà mình trả đồng nào dù là nhà mình có đề nghị trả phụ, họ mua cỏ về lót sân trước cũng lót luôn qua phần sân nhà mình. Lâu lâu mấy nhà cũng giúp nhau những việc lặt vặt như là lão chồng mình thì qua phụ lắp camera cho hàng xóm, hàng xóm thì cũng để mắt tới mấy đứa nhỏ nhà mình mỗi lúc tụi nó ra trước nhà chơi. May mắn là dọn tới đâu cũng gặp hàng xóm thân thiện và tử tế.

- Cái thùng rác

Nhà mình nấu ăn thường xuyên nên là thùng rác bao giờ cũng đầy và nặng hơn thùng rác nhà khác. Một lần ra trước ngồi đọc sách thấy xe rác tới thu gom rác thì thùng rác nhà khác chỉ cần 1 người cũng bỏ lên xe được, còn thùng rác nhà mình thì 2 anh lực lưỡng mới nhấc lên nổi. Nhìn thấy vậy, mình chuẩn bị sẵn ít tiền chờ lần lấy rác tới gửi biếu 2 người thu gom rác, 2 anh người Mễ rất chi là vui vẻ. Từ đó lâu lâu mình cũng gửi biếu họ ít tiền vì mình biết công việc của họ cũng nặng nhọc, tiếp xúc môi trường độc hại (dù là mỗi tháng mỗi nhà đều phải đóng tiền thu gom rác rồi). Sau mấy lần như vậy thì cái thùng rác nhà mình bao giờ cũng được ưu ái kéo lên khỏi lề đường như 1 sự cảm ơn nhau. Rồi 1 lần thùng rác nhà mình bể, mình thấy có 1 tờ ghi chú treo trên đó rằng là "nếu thùng rác nhà bạn bị hư thì có thể gửi email cho chúng tôi".

Ở đâu cũng có nhiều những điều tử tế nếu mình biết tử tế với người khác. Dù là đôi khi cái sự tử tế của mình nó gặp phải những con người rất chi tồi tệ nhưng đó lại là phép thử tốt nhất để mình lọc những thứ tồi tệ ra khỏi cuộc đời mình, cuối cùng chỉ còn lại những điều tốt đẹp xung quanh, vậy là môi trường của mình tự nhiên sẽ trong lành hẳn đi. Vậy nên, cứ sống tử tế trước đã, cuối cùng trời xanh cũng tự có an bày.

Chúc cả nhà 1 ngày mưa ấm áp!

FB Yumi Phan


CÔNG DÂN 40 NĂM ĐÓNG THUẾ THUA NGƯỜI NHẬP CƯ 3 THÁNG?

Ông Marco Rubio vừa nói thẳng điều mà hàng triệu người Mỹ đang bức xúc:

“Một trong những điều tôi thấy rất nhiều ở Nam Florida là những người đã ở đất nước này, có thể họ đến từ Cuba 45 năm trước. Họ đã làm việc ở đây cả đời… họ nghỉ hưu và nhận 800-900 hoặc một ngàn đô mỗi tháng từ An Sinh Xã Hội.

Bạn ấy gặp một người vừa đến đây ba tháng trước, 29 tuổi, không đi làm và được chính phủ cho 1500 đô tiền trợ cấp mỗi tháng vì họ là người tị nạn. Người tị nạn đó, một năm sau lại bay về Cuba 15 lần.

Vậy là bạn là người tị nạn chạy trốn áp bức từ một nơi mà năm sau bạn về thăm mười lăm lần. Và trong lúc đó chúng ta cho Medicaid, phiếu thực phẩm, chăm sóc y tế cho con cái bạn, tiền mặt từ Quỹ Tị Nạn.

Vậy hãy tưởng tượng nếu bạn đã làm việc ở đây 40 năm và tấm séc An Sinh Xã Hội của bạn còn nhỏ hơn tiền trợ cấp cho một người 28 tuổi khỏe mạnh vừa mới đến. Đó là thật. Điều đó xảy ra. Xảy ra mỗi ngày. Điều đó không có ý nghĩa gì cả.”

Làm việc cả đời, đóng thuế cả đời, để rồi nhận ít hơn người vừa đặt chân đến 3 tháng. Công bằng ở đâu?

Bạn nghĩ sao về điều này?

FB Tony Lam


Nhạc sĩ Cung Tiến: Cây đại thụ trút lá lặng lẽ


Những người thân cận với gia đình của nhạc sĩ Cung Tiến đều biết ông đã qua đời ngày 10 Tháng Năm, nhưng đến ngày 4 Tháng Sáu, sau khi hậu sự hoàn tất, gia đình mới đăng cáo phó. Những người thân biết ngày qua đời của nhạc sĩ cũng được dặn dò là xin hãy giữ yên lặng cho đến khi hoàn tất tang lễ.

Khi mất, nhạc sĩ Cung Tiến hưởng thọ 83 tuổi, và lễ hỏa táng thực hiện vào ngày 2 Tháng Sáu, ở Nam California. Ông để lại cho đời nhiều tác phẩm cao quý như bài học mở đường của tân nhạc Việt Nam, đồng thời đóng góp nhiều công sức của mình cho chế độ Việt Nam Cộng Hòa, nơi ông giữ chức Tổng Giám đốc Kế hoạch và Dự án, hoạt động như kinh tế gia, giúp cho Bộ tài nguyên và Thiên Nhiên Minesota nhiều năm, sau khi tỵ nạn từ 1975.

Với giới chức cũ của Việt Nam Cộng Hòa, nhạc sĩ Cung Tiến được nhớ đến như là một trong ba Tổng Giám đốc trụ cột của Bộ Kế hoạch trước năm 1975. Còn với giới văn nghệ, ông được đánh giá không khác gì một thần đồng âm nhạc. Từ khi đi di tản sau 1975, nhạc sĩ Cung Tiến chưa có lần nào về Việt Nam, cũng như được biết ông từ chối nhiều lời mời phỏng vấn từ Việt Nam hoặc về nước tham dự biểu diễn.

Nhạc sĩ Cung Tiến tên thật là Cung Thúc Tiến, sinh ngày 27 Tháng Mười Một 1938 tại Hà Nội. Thời kỳ trung học, Cung Tiến học xướng âm và ký âm với hai nhạc sĩ nổi tiếng Chung Quân và Thẩm Oánh. Trong khoảng thời gian 1957 đến 1963, Cung Tiến du học ở Australia ngành kinh tế và ông có tham dự các khóa về dương cầm, hòa âm, đối điểm, và phối cụ tại nhạc viện Sydney. Từ năm 1970 đến 1973, với một học bổng cao học của Hội đồng Anh (British Council) để nghiên cứu kinh tế học phát triển tại đại học Cambridge, Anh, ông đã dự các lớp nhạc sử, nhạc học, và nhạc lý hiện đại tại đó.

Ngoài sáng tác, ông còn là nhà hòa âm, soạn khí nhạc, hợp xướng… và chơi được các nhạc cụ như sáo, mandolin, guitar và piano.

Tài năng âm nhạc của nhạc sĩ Cung Tiến bộc phát trong một gia đình không có ai theo nghệ thuật. “Cụ thân sinh tôi là một nhà thơ, một nhà cách mạng. Ông theo Việt Nam Quốc dân Đảng, không có ai dính vào âm nhạc nhất là âm nhạc mới, không có ai cả”, nhạc sĩ Cung Tiến lưu bút.

Trong lớp nhạc sĩ đầu thế kỷ, với những khúc tân nhạc hoàn chỉnh như Đặng Thế Phong, Văn Cao, Đoàn Chuẩn..., nhạc sĩ Cung Tiến là người hiếm hoi viết hoàn chỉnh ca khúc ở năm 14 tuổi (1953). Bài Hoài Cảm - cũng là ca khúc đầu tay của ông, mà theo tâm tình lúc sinh thời là lúc đó, ông mới học đệ lục và là một học sinh chịu nhiều ảnh hưởng thơ mới lãng mạn của Huy Cận, Xuân Diệu ….”Riêng với tôi nó là đứa con đầu lòng vẫn còn được thính giả yêu thích tôi vẫn thích vì nó giản dị và là một thời học trò của mình”, lời của nhạc sĩ Cung Tiến.

Nhạc sĩ Cung Tiến cũng là người dùng từ ngữ mô tả mãnh liệt nhất, và đầu tiên: “lòng cuồng điên vì nhớ” cho một nỗi nhớ nhung của một thiếu niên về tình yêu đầu đời. Vào lúc bài hát ra đời cũng có nhiều người không quen và cảm thấy khó chịu với sự mô tả hết sức dữ dội này. Nhưng rồi dần người ta nhận thấy rằng đó là cách diễn đạt chân thành và không kém phần tinh tế khi hoán đổi “điên cuồng” thành “cuồng điên” - khiến khung cảnh bài hát cũng nhẹ nhàng, bay bổng hơn. Nhà thơ Du Tử Lê từng gọi đó là cách sắp xếp đầy mỹ cảm về phương diện tu từ học (rhetoric).

Nhiều người khi biết về ông đều ngạc nhiên, vì sao có một kinh tế gia và một nhạc sĩ xen lẫn trong cuộc đời một con người. Thế nhưng khi tìm hiểu sâu thêm về bối cảnh xã hội và cuộc đời của nhạc sĩ Cung Tiến, người ta lại càng thán phục. Là một nhạc sĩ và có tinh thần hiếu học, ông chỉ muốn mình được học sâu và cao hơn về âm nhạc. Thế nhưng lúc đó các con đường du học và cấp học bổng chỉ có cho kinh tế. Vì vậy, nhạc sĩ Cung Tiến quyết định thi lấy học bổng kinh tế để đi nước ngoài du học rồi bên cạnh đó sẽ tìm hiểu và học thêm âm nhạc ở xứ người. Và từ đó chính quyền Việt Nam Cộng hòa có thêm một nhạc sĩ và một kinh tế gia tài giỏi.

Nhưng không phải ai cũng biết rằng nhạc sĩ Cung Tiến còn là một nhà văn và là một dịch giả. Ông có thời gian cộng tác chặt chẽ với nhóm Sáng Tạo, một nhóm tiền phong về văn hóa nghệ thuật của những người miền Bắc di cư vào Nam sau năm 1954. Nhiều người trong nhóm Sáng Tạo đã dựng nên một góc trời văn chương cho người Việt, trong đó có Nguyễn Sỹ Tế, Doãn Quốc Sỹ, Thanh Tâm Tuyền … Bút danh của nhạc sĩ Cung Tiến lúc đó là Thạch Chương, ông tham gia cả mảng sáng tác, nhận định và phê bình văn học. Ông có dịch hai đại tác phẩm của hai văn hào Nga là Fyodor Mikhailovich Dostoevski và Aleksandr Isayevich Solzhenitsyn ra Việt Ngữ. Đó là Hồi Ký Viết Dưới Hầm (bản dịch tác phẩm của M. Dostoievski, 1969) và Một Ngày Trong Đời Ivan Denissovitch (dịch từ A. Solzhenitsyn, 1969). Riêng về Một Ngày của Ivan Denissovitch kể về những gì xảy đến cho một người tù cải tạo tên Ivan Denissovitch trong một ngày dưới chế độ bạo ngược cộng sản Stalin.

Năm 1956, nhân 200 năm ngày sinh của thiên tài âm nhạc Mozart, tổng thống Ngô Đình Diệm có tổ chức một buổi hòa nhạc với sự tham gia của nhiều nghệ sĩ tên tuổi. Lúc đó nhạc sĩ Cung Tiến chỉ mới gần 18 tuổi, nhưng vì nghe danh tiếng của ông, đích thân tổng thống Ngô Đình Diệm đã viết thư mời ông tham dự. Trong tâm tình với báo chí về sau, nhạc sĩ Cung Tiến nói lúc đó ông tràn ngập niềm vui sướng vì được tham dự chương trình hòa nhạc về một tài năng âm nhạc thế giới mà ông vô cùng hâm mộ. Và kế đó, là ngỡ ngàng là vì sao một cậu bé như mình lại được tổng thống mời đích danh.

Sau khi định cư tại Hoa Kỳ, ông có viết cho một số báo với bút danh là Đăng Hoàng. Nhưng với âm nhạc, nhạc sĩ Cung Tiến vẫn nối dài các sinh hoạt của mình. Ngoài chức vụ Ủy viên Diễn đàn các nhà soạn nhạc Hoa Kỳ, ông vẫn sáng tác và sinh hoạt âm nhạc thính phòng để quảng bá tinh thần âm nhạc Việt Nam. Năm 1987, Cung Tiến viết nhạc tấu khúc Chinh phụ ngâm, soạn cho 21 nhạc khí tây phương, được trình diễn lần đầu vào năm 1988 tại San Jose với dàn nhạc thính phòng San Jose, và đã được giải thưởng Văn Học nghệ thuật quốc khánh 1988.

Vào đầu thập nien 1980 Cung Tiến phổ nhạc từ 12 bài thơ trong tù cải tạo của Thanh Tâm Tuyền mang tên "Vang Vang Trời Vào Xuân", tập nhạc này được viết cho giọng hát và Piano và được trình bày lần đầu tiên tại Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn vào năm 1985.

Năm 1992, Cung Tiến soạn tập Ta Về, thơ Tô Thùy Yên, cho giọng hát, nói, ngâm và một đội nhạc cụ thính phòng. Năm 2003, Ông đã thực hiện một tác phẩm nhạc đương đại Lơ thơ tơ liễu buông mành dựa trên một điệu dân ca chèo cổ. Ông cũng là hội viên của diễn đàn nhạc sĩ sáng tác Hoa Kỳ.

Hầu hết người yêu nhạc, biết đến một Cung Tiến, là đều tìm về kho tàng của 20 năm văn hóa vàng son của miền Nam. Trong một phát hiện mang tính sử nhạc của nhà thơ Du Tử Lê, một dấu ấn đặc biệt của riêng ông, là nhạc sĩ đầu tiên phổ nhạc từ dòng thơ tự do.

Từ giã nhạc sĩ Cung Tiến, là một lần nghiêng mình trước một con nguời tài hoa, trầm lặng; và cũng là nghiêng mình trước một thế hệ tiền nhân đã cống hiến cho văn hóa Việt có được những điều đẹp đẽ và quý báu như hôm nay.

Khanh Nguyen


CHÍNH QUYỀN MỸ KHÔNG CÒN NHÂN ĐẠO?

Chỉ trong vòng vài tháng ngắn ngủi kể từ khi bắt đầu nhiệm kỳ thứ hai của mình, Tổng thống Trump đã thực hiện hàng loạt cải cách và thay đổi gây sốc, không chỉ với phe cánh tả mà cả với những người đã từng ủng hộ và bỏ phiếu cho ông.

Bản thân mình không phải là chính trị gia, cũng không am hiểu sâu về chính trị, chỉ là một công dân Mỹ bình thường, ngày ngày đi làm, đóng thuế cho chính phủ. Thế nhưng, những tháng qua, mình không khỏi trăn trở: Với chính quyền này, nước Mỹ sẽ đi về đâu? Tương lai của chính mình - một bác sĩ, một người dân đi làm đóng thuế ở Mỹ - sẽ bị ảnh hưởng thế nào?

Ban đầu, mình chưa nhận ra rõ ràng. Nhưng theo thời gian, mình dần nhận ra rằng: Chính quyền Mỹ hiện tại không phải là một chính quyền nhân đạo, mà là một chính quyền đòi hỏi sự trách nhiệm.

Tại sao mình lại nói như vậy?

1. QUYẾT ĐỊNH CẮT GIẢM VIỆN TRỢ NƯỚC NGOÀI & ĐÓNG CỬA USAID: TRÁCH NHIỆM VỚI TIỀN THUẾ CỦA DÂN

Từ trước đến nay, Mỹ vốn nổi tiếng là quốc gia viện trợ hào phóng cho thế giới, thông qua các chính phủ và tổ chức phi chính phủ.

Đặc biệt, một trong những tổ chức nổi bật là USAID (United States Agency for International Development) đã được Tổng thống John F. Kennedy thành lập vào năm 1961 với mục đích cao đẹp: "cung cấp viện trợ tới các quốc gia đang phục hồi sau thảm họa, tìm cách thoát đói nghèo và thúc đẩy cải cách dân chủ".

Tuy nhiên, qua thời gian, USAID đã bộc lộ nhiều vấn đề nghiêm trọng.
Tổ chức này nhận ngân sách khổng lồ từ tiền thuế của người dân Mỹ (hơn 50% trong tổng số khoảng 68 tỷ USD viện trợ quốc tế năm 2023, tương đương khoảng 40 tỷ USD), nhưng lại hoạt động thiếu hiệu quả, độc lập và nhiều khi không mang lại lợi ích thiết thực nào cho người dân Mỹ.

Tham nhũng trong nội bộ cũng là một vấn nạn không thể phủ nhận.
Số tiền hàng chục tỷ đô la đó k triệu người dân lao động Mỹ đóng thuế vất vả mới có được.

Chính vì vậy mà chỉ 1 tháng sau khi nhậm chức, Tổng thống Trump đã ban hành chính sách đóng cửa USAID. Tính đến ngày 2/2/2025, trang web của USAID đã ngừng hoạt động, và nhân viên được yêu cầu ở nhà.

Quyết định này không tránh khỏi việc gây sốc cho dư luận thế giới, đặc biệt là những người trong diện đã và đang nhận viện trợ trước đó

“Tại sao lại như vậy? Tại sao đang yên đang lành lại không có viện trợ này kia nữa? Trước giờ vẫn viện trợ bình thường có sao đâu, tại sao chính quyền mới lên lại thiếu nhân đạo như vậy?”

Nếu cho quyết định này là thiếu nhân đạo, bạn hãy thử hình dung: Nếu bạn đang chật vật với tài chính của gia đình, nhưng mỗi tháng còn phải gởi tiền giúp cho 1 nhóm bạn bè xã giao, thậm chí còn không rõ họ dùng số tiền đó vào việc gì, thì bạn thấy có hợp lý không?

Ông bà ta dạy: "Thứ nhất tu nhà, thứ nhì tu chợ, thứ ba tu chùa".
Khi bản thân bạn và gia đình còn gặp nhiều khó khăn, tài chính thiếu trước hụt sau thì việc đem tiền đi "cúng dường" khắp nơi liệu có phải là cách làm tốt và bền vững?

Yêu thương người ngoài trong khi bỏ mặc người nhà trong cảnh khó khăn, liệu có thực sự là "nhân đạo"? Mình tin bạn đã có câu trả lời.

Cũng tương tự như thế, quyết định đóng cửa USAID có thể không "nhân đạo" trong mắt thế giới, nhưng trong bối cảnh hiện tại, nó thể hiện trách nhiệm tối cao của chính quyền với công dân và nền tài chính quốc gia. Số tiền cắt giảm viện trợ này khi quay trở lại đất nước sẽ tạo điều kiện tốt hơn rất nhiều cho không ít những người dân Mỹ còn thiếu điều kiện chăm sóc y tế, giáo dục và an sinh xã hội.

Chỉ khi đất nước vững mạnh, người dân ấm no, việc trở lại viện trợ mới thực sự bền vững và ý nghĩa.

Theo Hội đồng Chicago về các Vấn đề Toàn cầu, người dân Mỹ từ lâu đã ủng hộ cắt giảm viện trợ nước ngoài. Lần này cũng vậy, quyết định đóng cửa USAID của Tổng thống Trump đã nhận được sự ủng hộ rộng rãi từ đa phần những người dân Mỹ và được xem là hành động có trách nhiệm với người đóng thuế ở đất nước mình.

2. THẮT CHẶT CHÍNH SÁCH NHẬP CƯ: TRÁCH NHIỆM BẢO VỆ AN NINH VÀ PHÚC LỢI CÔNG DÂN

Quyết định thứ hai cũng gây chấn động không kém là việc chính quyền mạnh tay ngăn chặn và trục xuất người nhập cư bất hợp pháp, với số lượng lên đến hàng chục ngàn người.

Cũng đã có rất nhiều tiếng nói chỉ trích rằng đây một chính sách vô nhân đạo, thiếu tính nhân văn:

“Tại sao không mở rộng vòng tay đón nhận những người đã trải qua bao đau khổ, tốn kém để đến Mỹ mưu cầu một cuộc sống tốt đẹp hơn? Việc trục xuất họ, khiến cuộc sống và công việc của họ bị dở dang, liệu có nhân đạo?”

Một lần nữa, hãy tưởng tượng gia đình bạn đang yên đang lành. Bỗng nhiên, hàng ngày có những người lạ mặt từ đâu kéo đến, tự ý vào nhà bạn ăn uống, ngủ nghỉ, tắm rửa, sử dụng mọi tiện nghi, thậm chí tiêu tiền của bạn. Có người còn chửi mắng, thậm chí đánh đập con cái bạn. Lúc này, bạn sẽ làm gì?

Tiếp tục "nhân đạo" để cưu mang họ, bất chấp sự bất an, tốn kém và nguy hiểm cho chính gia đình mình? Hay thiết lập lại trật tự, an ninh cho ngôi nhà bằng cách yêu cầu những vị khách không mời này rời đi?

Là một người cha, người mẹ, mình tin không ai đủ "nhân đạo" để chấp nhận hi sinh sự an toàn và quyền lợi chính đáng của con cái mình cho những người ở đẩu ở đâu đến như vậy.

Hơn nữa, nếu nhìn từ góc nhìn của một quốc gia có chủ quyền, thì việc bảo vệ biên giới và duy trì một hệ thống nhập cư trật tự là trách nhiệm bắt buộc của bất kỳ chính phủ nào. Một hệ thống nhập cư hỗn loạn không chỉ ảnh hưởng đến an ninh quốc gia mà còn tạo gánh nặng cho hệ thống y tế, giáo dục và an sinh xã hội.

Chính quyền, cũng như người chủ gia đình, có trách nhiệm bảo vệ an ninh, trật tự và đảm bảo phúc lợi cho những công dân hợp pháp mà họ có trách nhiệm phục vụ.

Việc kiểm soát chặt chẽ biên giới và trục xuất những người nhập cư bất hợp pháp, đặc biệt là những đối tượng có tiền án tiền sự, là hành động thể hiện trách nhiệm đó, dù nó có vẻ "không nhân đạo" trong mắt một số người nhưng hiện tại, nó được lòng rất nhiều người dân Mỹ.

3. THẮT CHẶT KIỂM SOÁT DU HỌC SINH

Không chỉ với những người nhập cư bất hợp pháp mà một số du học sinh đang học tập ở Mỹ cũng bị cắt visa du học và phải buộc về nước. Thậm chí, ông còn yêu cầu lãnh sự quán Mỹ ở khắp nơi trên thế giới tạm ngưng phỏng vấn visa du học sinh.

“Tại sao lại trục xuất du học sinh?
Tại sao lại không cho người ta có quyền tự do ngôn luận, nói lên những quan điểm, suy nghĩ của người ta trong khi Mỹ là một đất nước đề cao quyền tự do ngôn luận?”

Đặc biệt là trong thời gian vừa qua, vụ việc của trường Harvard đã tốn không ít giấy mực của truyền thông. Theo đó, trường đã bị chính quyền tổng thống Trump cấm nhận thêm du học sinh đồng thời phải ngưng đào tạo các sinh viên quốc tế hiện đang theo học ở trường.

“Tại sao người ta tới nhà mình, người ta làm khách của mình, người ta mang tiền tới cho nước mình mà mình lại đuổi người ta về, không cho người ta được nói lên quan điểm của người ta?

Mỹ làm khó như vậy rồi thì họ sẽ bỏ sang những trường như Thanh Hoa, Bắc Đại của Trung Quốc hết. Vậy chẳng phải thất thoát một nguồn thu không nhỏ cho quốc gia hay sao?”

Nhưng nếu có thời gian chậm lại một chút và nhìn sâu vào nguyên nhân mà những người này bị trục xuất, bạn sẽ hiểu được những quyết định của các nhà hành pháp.

Giả sử bây giờ một du học sinh qua tới Thanh Hoa, Bắc Đại thành lập các nhóm để nói xấu chính quyền Trung Quốc, nói xấu lãnh đạo Tập Cận Bình một cách có tổ chức thì thử hỏi chính quyền Trung Quốc có để yên cho bạn đó thực hiện quyền “tự do ngôn luận” hay không?

Hoặc đơn giản hơn, lại quay về bối cảnh gia đình của chúng ta thôi.
Gia đình bạn đang mở rộng vòng tay đón một nhóm khách tới nhà. Tuy nhiên, những người này thường xuyên tập trung lại ngồi nói xấu, chỉ trích, chống đối bạn, thậm chí đôi khi còn đập phá đồ trong nhà bạn. Mục đích chính của họ tới nhà bạn không phải là để học hỏi, mà để làm xáo trộn sự bình yên của gia đình bạn thì liệu rằng bạn có muốn tiếp tục cho họ ở lại hay không?

Đồng ý rằng sẽ có những người khách tử tế, họ đến Mỹ, đến Harvard chỉ đơn thuần là để học tập, phát triển, họ hoàn toàn không làm điều gì sai trái hay có ý định chống đối chính quyền nhưng cũng chịu ảnh hưởng bởi quyết định này. Đây thực sự là một điều mà mình cảm thấy tiếc khi họ không may bị vạ lây như vậy. Nhưng suy cho cùng cũng chỉ vì những người lãnh đạo của Havard không hợp tác với chính quyền.

Mặc dù quyết định của chính quyền Trump đối với Harvard khá gay gắt và có lẽ sẽ không được thực thi, nhưng mình nghĩ rằng đây cũng một cách giơ cao đánh khẽ từ chính quyền Trump để lãnh đạo Harvard hiểu được mức độ nghiêm trọng của sự việc, từ đó có những biện pháp chấn chỉnh lại các hoạt động biểu tình, vì đây không phải lần đầu chuyện này được đề cập đến giữa 2 bên.

Trước đây, Harvard đã nhiều lần được yêu cầu phải quản lý nghiêm tất cả các nhóm du học sinh có tư tưởng thù địch với Mỹ cũng như có các hoạt động biểu tình, tuyên truyền ủng hộ khủng bố, nhưng Harvard đã phớt lờ.

Phải có một chính sách như thế nào đó để chấm dứt những hoạt động như vậy nhằm đảm bảo an ninh cho những sinh viên khác, giúp họ có một môi trường an toàn và lành mạnh để học tập.

Đặt mình vào vị trí là một sinh viên bình thường ở Harvard, khó khăn vất vả lắm mới vào được trường, và cũng chỉ muốn tập trung học hành thôi nhưng lúc nào trường cũng có biểu tình, có nhóm này nhóm kia tập hợp lại để đốt trường, đập phá bàn ghế, học không lo học mà chỉ chăm chăm tuyên truyền chống phá chính phủ thì làm sao mình có thể cảm thấy an toàn mà chú tâm vào việc học ở một môi trường như vậy?

Nếu bạn quyết định “nhân đạo” với “quyền tự do ngôn luận’ của những nhóm sinh viên đó thì liệu rằng bạn có đang nhân đạo với phần còn lại - chiếm đa số trong các học sinh của trường?

Họ cũng đóng rất nhiều học phí như những người kia nhưng chỉ đến trường với một mục đích duy nhất là lĩnh hội kiến thức, phát triển sự nghiệp và tương lai lâu dài về sau.

Câu hỏi đặt ra là tại sao các lãnh đạo của Harvard làm ngơ trước sự an toàn của phần đa sinh viên của mình như vậy? Tại sao không có bất kỳ biện pháp hữu hiệu nào để chấm dứt tình trạng biểu tình mà ngược lại còn còn chống đối chính quyền ra mặt để rồi bây giờ phía tổng thống Trump họ làm căng như vậy?

Mình nghĩ đến cuối cùng thì hai bên cũng sẽ thương lượng và sẽ đi đến một quyết định nào đó nhẹ nhàng hơn nhưng chắc chắn một điều rằng các lãnh đạo Harvard cần phải có sự hợp tác, một động thái nào đó để chấm dứt các hoạt động ủng hộ khủng bố như vậy ở Mỹ.

Không thể tiếp tục để yên cho những người nước ngoài được tài trợ tiền bạc đến Mỹ kích động biểu tình và làm ảnh hưởng đến sự an toàn của những sinh viên khác mãi như vậy được.

4. CẮT GIẢM PHÚC LỢI XÃ HỘI: SỰ ĐÒI HỎI VỀ TRÁCH NHIỆM CÁ NHÂN

Như mình đã đề cập trong bài viết trước, một điểm gây tranh cãi lớn trong dự luật “One Big Beautiful Bill” của Tổng thống Trump là đề xuất cắt giảm các gói hỗ trợ như Medicaid, đặc biệt đối với một số đối tượng người dân ở Mỹ và người nhập cư bất hợp pháp.

Medicaid - chương trình bảo hiểm y tế do chính phủ tài trợ - vốn là một hình thức hỗ trợ hiệu quả cho các công dân Mỹ dễ bị tổn thương: người có thu nhập thấp, phụ nữ mang thai, trẻ sơ sinh và người khuyết tật.

Tuy nhiên, thực tế gần đây đã nảy sinh nhiều vấn đề. Một số tiểu bang, như California, thông qua các tổ chức riêng, đã tìm cách mở rộng Medicaid cho cả người nhập cư bất hợp pháp. Điều này đồng nghĩa với việc họ được hưởng dịch vụ khám chữa bệnh, xét nghiệm, điều trị và thuốc men hoàn toàn miễn phí.

Thêm vào đó, như mình từng chia sẻ, không ít thanh niên trai tráng khỏe mạnh, đủ sức lao động, lại chọn không đi làm, nộp đơn xin trợ cấp thất nghiệp hoặc các phúc lợi khác để sống dựa vào sự hỗ trợ của nhà nước.

Những điều này đang tạo ra gánh nặng khổng lồ cho ngân khố quốc gia, ảnh hưởng nghiêm trọng đến nền tài chính xã hội. Trước tình hình đó, chính quyền Trump cho rằng đã đến lúc mỗi người phải sống có trách nhiệm hơn với bản thân và cộng đồng, chứ không thể tiếp tục tư duy "ham ăn lười làm", ỷ lại vào trợ cấp nhà nước mãi được.

Và một lần nữa, câu hỏi về "nhân đạo" lại được đặt ra: “Chính phủ bây giờ không còn nhân đạo nữa rồi! Làm vậy sẽ khiến bao người mất bảo hiểm, ảnh hưởng sức khỏe và chất lượng sống của họ!”.

Lời chỉ trích này có lý phần nào. Nhưng như mình đã nói ngay từ đầu: Đây không còn là một chính quyền nhân đạo theo kiểu ban phát vô điều kiện. Đây là chính quyền đòi hỏi sự trách nhiệm. Đã đến lúc mỗi cá nhân phải tự gánh vác trách nhiệm cho cuộc sống của chính mình, thay vì đổ hết lên vai nhà nước và xã hội.

Tại sao lại có vẻ "phũ" như vậy? Tại sao một chính quyền lại "khắt khe" đến thế?

Câu trả lời nằm ở một chân lý đơn giản: Không có bữa trưa nào miễn phí. Cuộc sống vận hành theo nguyên tắc đó. Nếu bạn hoàn toàn khỏe mạnh nhưng chọn sống ỷ lại, dựa dẫm vào đồng tiền thuế của những người đang "đầu tắt mặt tối", "đổ mồ hôi sôi nước mắt" mỗi ngày, thì chính sách này chính là hồi chuông cảnh tỉnh cần thiết để thúc đẩy bạn đứng lên, chứ không phải là hành động "kém nhân đạo" hay "bức tử" ai.
Khi không còn nhận được tấm séc trợ cấp hàng tháng để tiêu xài vào ăn chơi, rượu chè, cờ bạc, thậm chí chất kích thích; khi không còn được khám chữa bệnh miễn phí một cách dễ dàng cho mọi nhu cầu, bạn sẽ buộc phải đi làm. Bạn buộc phải lao động để kiếm tiền trang trải cuộc sống và chăm sóc sức khỏe bản thân, điều này sẽ tạo ra rất nhiều giá trị cho xã hội.

Chính sách này của Tổng thống Trump đang gửi đi một thông điệp mạnh mẽ: phúc lợi không thể là thứ mặc định, không điều kiện. Nó đòi hỏi sự tham gia tích cực của người dân – đi làm, đóng thuế, và có trách nhiệm với cộng đồng

5. CHÍNH QUYỀN ĐÒI HỎI TRÁCH NHIỆM

Nhìn lại những động thái gây tranh cãi của chính quyền Tổng thống Trump, mình thấy một triết lý xuyên suốt, được thể hiện rõ qua ba khía cạnh:

5.1 TRÁCH NHIỆM VỚI CÔNG DÂN NƯỚC MÌNH TRƯỚC TIÊN:
Chính quyền MỸ không có trách nhiệm trực tiếp với người dân các nước khác.

Trong bối cảnh kinh tế khó khăn, việc cắt giảm những khoản viện trợ khổng lồ như đóng cửa USAID là cần thiết để bảo vệ quyền lợi và nguồn lực của người dân Mỹ.

Điều này cũng buộc các chính phủ khác phải có trách nhiệm với công dân nước họ, thay vì trông chờ vào các nguồn lực từ bên ngoài như các chương trình viện trợ trước đây.

5.2 TRÁCH NHIỆM TUÂN THỦ LUẬT PHÁP & TÔN TRỌNG CHỦ QUYỀN:
Bất kỳ ai đặt chân đến nước Mỹ, đặc biệt là những người nhập cư bất hợp pháp, trước hết phải có trách nhiệm với bản thân và tôn trọng luật pháp nước sở tại.

Tại sao hàng triệu người nhập cư HỢP PHÁP phải chờ đợi hàng chục năm, đầu tư tiền bạc, của cải, tuân thủ luật lệ một cách nghiêm túc, trong khi những người vượt biên trái phép lại cho rằng hoàn cảnh của họ "ngặt nghèo hơn" nên đáng được ưu tiên, thậm chí có hành vi ngông cuồng, vi phạm pháp luật, gây rối loạn an ninh?

Hàng trăm, hàng ngàn vụ vi phạm pháp luật mỗi năm từ nhóm này là gánh nặng và mối đe dọa không hề nhỏ với an toàn trật tự xã hội Mỹ.

Không một chính phủ có trách nhiệm nào có thể khoanh tay đứng nhìn điều này tiếp diễn. Trục xuất người nhập cư bất hợp pháp, đặc biệt là những đối tượng vi phạm, là hành động bảo vệ trật tự và công bằng cho những người đã vào Mỹ một cách chính đáng.

5.3 TRÁCH NHIỆM CÁ NHÂN & TỰ LỰC CÁNH SINH:
Dù bạn là ai – du học sinh, người lao động, hay công dân Mỹ – bạn đều phải có trách nhiệm với cuộc đời mình.

Với du học sinh: Hãy tập trung vào việc học, tôn trọng nước Mỹ – nơi cho bạn cơ hội và nền giáo dục chất lượng. Đừng bị lôi kéo vào các tổ chức ủng hộ khủng bố hay hoạt động chống đối chính quyền, lợi dụng quyền tự do ngôn luận để gây mất an ninh, trật tự.

Với người dân ở Mỹ: Triết lý "có làm thì mới có ăn" là bất di bất dịch. Nhà nước sẽ hỗ trợ những người thực sự không may mắn: người bệnh tật hiểm nghèo, người già yếu, phụ nữ mang thai, trẻ em, người khuyết tật. Nhưng nếu bạn lành lặn, trai tráng, có đủ tay chân và khả năng lao động mà lại lười biếng, chọn sống ỷ lại vào trợ cấp, thì chính quyền này sẽ không dung thứ. Việc thắt chặt phúc lợi như cắt giảm Medicaid cho người lạm dụng chính là để thúc đẩy tinh thần tự lực này.

Tóm lại, chính quyền Mỹ, đặc biệt dưới thời Tổng thống Trump trong nhiệm kỳ này, có thể không mang dáng dấp của một chính quyền nhân đạo theo cách mà nhiều người kỳ vọng – không mềm mỏng, không thỏa hiệp và đôi khi rất quyết liệt, thậm chí gây sốc.

Nhưng rõ ràng, đây là một chính quyền nhấn mạnh và đòi hỏi tinh thần trách nhiệm: trách nhiệm của chính phủ với người dân Mỹ, và trách nhiệm của từng công dân với đất nước.

Không phải ai cũng đồng tình, nhưng nếu nhìn nhận một cách khách quan và công bằng, thì có lẽ đã đến lúc chúng ta cần nhìn nhận lại định nghĩa của “nhân đạo” – không chỉ là cho đi, mà còn là biết quản lý, biết đặt giới hạn, và biết nói “không” khi cần thiết.

Còn bạn, bạn cảm thấy như thế nào về những quyết định trên của chính quyền tổng thống Trump? Hãy comment cho mình biết với nhé.

Chúc bạn buổi tối nhiều niềm vui.

Dr. Christina Nguyễn
Phoenix Medical Academy
P/S: Hình gia đình mình chụp tại nhà trắng

Nguyễn Đính Trần Vàng Sao

1* ĐƯỢC SAY THUỐC LÀO NGẤT NGÂY.

PGS.TS Hồ Thế Hà, giảng viên khoa ngữ văn Trường ĐH Khoa học Huế, nhận định: "Bài thơ này là sự hóa giải cho chính nhà thơ và cho mọi người về một tình yêu có sức ám ảnh lớn: Tình yêu Tổ quốc. 

“Bài thơ của một người yêu nước mình” là điển hình cho phong cách thơ Trần Vàng Sao. Vì vậy, nhiều người cho rằng nếu chỉ chọn một bài của Trần Vàng Sao thì chắc chắn phải là “Bài thơ của một người yêu nước mình” này.

...Đất nước này còn chua xót
Nên trông ngày thống nhất
Cho bên kia không gọi bên này là người miền Nam
Cho bên này không gọi bên kia là người miền Bắc
Lòng vui hôm nay không thấy chật
Tôi yêu đất nước này chân thật
Như yêu căn nhà nhỏ có mẹ của tôi
Như yêu em nụ hôn ngọt trên môi
Và yêu tôi đã biết làm người
Cứ trông đất nước mình thống nhất

2* DẬP ĐIẾU CÀY.

Cách đây 8 năm cái người làm thơ ở thôn Vỹ Dạ, Huế đã âm thầm đi gặp ông cố nội cộng sản ngày 9-5-2018. Người đó là Nguyễn Đính Trần Vàng Sao.

Nhà thơ Uyên Vũ nhận xét về ngôi sao vàng rụng cánh này :

“Từ một nhà thơ dùng tên lá cờ làm bút hiệu, ông đã bị đấu tố, bị coi là kẻ phản động, nói xấu lãnh tụ, đả kích chế độ. Ông đã bị trù dập, cô lập, và bị hành hạ đến sống dở chết dở trở thành một kẻ bị mọi người khinh bỉ, xa lánh, tàn tệ đến mức, như ông kể, ai cũng gọi ông là “hắn” hay “thằng Đính”, chỉ có “một thằng bé bị thần kinh gọi tôi bằng chú”.

Nguyễn Đính, sinh năm 1942 ở Huế. Năm 1962 đỗ tú tài rồi dạy học ở Truồi, tham gia các phong trào đấu tranh của sinh viên cùng thế hệ với Hoàng Phủ Ngọc Tường, Nguyễn Đắc Xuân, Lê Hiếu Đằng. Vào 1965 trèo núi băng rừng trốn theo việt cọng, chiến đấu và làm thơ ca ngợi Đảng. Năm 1970 bị thương được đưa ra Miển Bắc chửa trị và an dưỡng. Chính ở cái hậu phương xhcn được nhất ừng vạn hô là kiêu hùng này “người làm thơ yêu nước mình” mới thấy rõ bầy sâu cọng sản bò lúc nhúc để biết mình đã bị lừa.

Nhà thơ Ngô Minh, bạn của TVS kể : Trong thời gian chữa bệnh anh có một cuốn sổ ghi nhật ký và những bài thơ mới viết của mình. Ai dè có người đọc được liền lấy cắp cuốn sổ và báo cáo với cấp trên. Thế là “người yêu nước mình” thành tên phản động.

Lữ Phương ( Lê Văn Phuơng, sinh 1938, tốt nghiệp Ðại học sư phạm Sài Gòn năm 1960, viết nhận định chính trị của tạp chí Tin Văn ở Sài Gòn. Năm 1968, ra bưng, giữ chức vụ thứ trưởng văn hóa Chính phủ cách mạng lâm thời. Sau 1975, Hà Nội vắt chanh bỏ vỏ, dẹp bỏ phuờng chèo MTGPMN, Lữ Phương làm ở Bộ văn hóa, Hà Nội 2 năm, rồi trở lại sống ở hcm, năm 1999 bỏ Đảng ) đã viết trong Lời Giới thiệu “Hồi ký Tôi bị bắt” của Trần Vàng Sao :

“Tài liệu mà tôi gởi tới độc giả sau đây là một tập hồi ký, dày 134 trang A4 đánh máy vi tính chữ nhỏ xuất hiện dưới hình thức samizdat được photocopy (thứ văn chương chuyền tay khá phong phú ở Việt nam sau những năm “đổi mới”) cách đây có hơn 10 năm. 

Tác giả của nó là Trần Vàng Sao (tên thật là Nguyễn Ðính), một người làm thơ ở miền Nam, nhưng vào những năm 60 của thế kỷ trước, đã cùng với nhiều bạn bè đồng lứa đứng lên chống lại chế độ chính trị của miền Nam lúc đó bằng cách “đi lên núi” để cuối cùng, sau khi thoát khỏi bom đạn Mỹ, anh đã vướng vào một tai họa cực kỳ tệ hại.

Cuốn hồi ký này kể lại cái tai họa đó khi từ chiến khu, anh được đưa ra miền Bắc trị bệnh. Ở nơi đây sau một thời gian quan sát, anh đã ghi lại những suy nghĩ của mình về cái gọi là “hậu phương xã hội chủ nghĩa“ đó bằng nhật ký và chính vì những suy nghĩ ghi thành chữ viết này anh bị các đồng chí của mình truy bức, nguyền rủa, phỉ nhổ, cô lập đến chỗ như anh cho biết anh không còn được coi là con người mà đã thành “một con vật, một con chó”.

Trần Vàng Sao kể lại chuyện bị đấu tố trong “Hồi ký Tôi bị bắt” :

… Tôi uống nước và ngó ra ngoài cửa sổ. Trời khô và lạnh. Không khí bắt đầu căng thẳng. Trên mặt của họ đã lộ vẻ căm tức. Họ không còn bất động nữa. Tiếng giày dép kéo trên sàn nhà, tiếng áo quần xát trên ghế, chân ghế đụng chân bàn. Bọn họ xoay người, nghiêng ngửa, đổi thế ngồi, chống tay lên cằm, cắn môi, cắn ngón tay, đẩy gương sát vào mắt, đẩy tách nước ra xa, bẻ ngón tay.

Ông tên Lai, chắc ông ta là trưởng đoàn của đoàn người tra khảo tôi, nói:
- Tôi biết hiện nay anh đang nghĩ gì về chúng tôi. Tôi biết những gì đang chứa trong đầu óc của anh. Tôi nói thẳng anh là một tên phản động, chống Ðảng. Anh căm thù chúng tôi, căm thù Chủ Nghĩa Xã Hội, căm thù chế độ này. Anh đang âm mưu lật đổ chế độ này. Có phải chính anh đã kêu gọi biểu tình, viết báo chữ to lật đổ chế độ này hay không? Anh sợ? Anh chối à? Nói đi, nói đi, có phải không?

Ông ta chồm người ra trước dằn giọng:
- Đây, đây này, anh đòi bắn, đòi treo cổ tất cả bọn chúng nó, đã đến lúc phải biểu tình, viết báo chữ to tố cáo tội ác của chúng nó.

Ông ta dừng lại, bỏ kính cuống bàn nghe cái cạch:
- Có phải anh đã viết trong nhật ký như thế không?
- Tôi không nhớ
- Anh viết mà anh lại không nhớ à?
- Làm sao tôi nhớ hết những gì tôi viết”.

Cái ông trẻ dưới bốn mươi tuổi đứng dậy xoay người ra phía sau lấy cái cặp da để đứng dưới sàn nhà. Cái cặp đã mở sẵn. Ông ta xây lưng về phía tôi rồi rút ra một tờ giấy đưa ra trước mặt tôi:

- Cái gì đây? Có phải chữ của anh không?
- Phải

Ðó là bức ảnh chụp một trang nhật ký của tôi, khổ bằng tờ giấy kẻ ngang. Ðến lúc này tôi mới biết là toàn bộ nhật ký của tôi đã bị chụp ảnh trong thời gian tôi về bệnh viện E2 để kiểm tra sức khỏe là một sự xếp đặt của Ban Thống Nhất Trung Ương, Cục đón tiếp cán bộ B và Cục 78.

Ông Lai nói:
- Anh hết chối chưa. Mọi người ở đây đều đã biết trước sự việc sẽ diễn tiến ra sao rồi. Tối hôm qua họ đã họp với nhau bàn kế hoạch: Tại sao anh lại đòi bắn, đòi treo cổ? Bắn ai, treo cổ ai? Nói đ.

Tôi nói:
- Tôi đòi bắn tất cả những kẻ nào, người nào đã ăn đường, sữa, tã lót của trẻ con, ăn hòm, vải liệm của người chết, những kẻ đã đẩy con dân vào chiến trường còn con cháu họ thì qua Liên Xô, Bulgari, Hungari,…

- Anh đòi bắn cả Trung Ương Ðảng kia mà
- Nếu trong Trung Ương Ðảng, trong chính phủ có người nào đã ăn như thế, theo tôi, đều đem bắn được hết!”
- Anh lại còn kêu gọi biểu tình?
- Tôi đâu có kêu gọi ai. Tôi nói là đã đến lúc phải làm như thế
- Vì sao lại viết báo chữ to?
- Viết báo chữ to để mọi người cùng biết
- Mọi người là ai?
- Là Nhân dân
- Nhân dân, hừ.

Một ông chỉ vào mặt tôi:
- Nhân dân, anh làm gì có nhân dân. Nhân dân theo Ðảng làm cách mạng, đổ xương, đổ máu để có được như ngày hôm nay. Nhân dân của anh là nhân dân kiểu Mỹ Ngụy. Anh là kẻ thù của nhân dân thì có!…(Hết trích)

Karl Marx :”Ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh” nên Trần Vàng Sao cần Chưởi và phải Chưởi

Son Le

***
Tau Chưởi

tau tức quá rồi
tau chịu không nổi
tau nghẹn cuống họng
tau lộn ruột lộn gan
tau cũng có chân có tay
tau cũng có đầu có óc
có miệng có mắt
có ông bà
có cha mẹ
có vợ con có ngày sinh tháng đẻ
có bàn thờ tổ tiên một tháng hai lần
rằm mồng một hương khói bông ba hoa quả
tau đầu tắt mặt tối
đổ mồ hôi sôi nước mắt
vẫn đồng không trự nõ có
suốt cả đời ăn tro mò trú
suốt cả đời khố chuối Trần Minh
kêu trời không thấu
tau phải câm miệng hến
không được nói
không được la hét
nghĩ có tức không
tau chưởi
tau phải chưởi
tau chưởi bây
tau chưởi thẳng vào mặt bây
không bóng không gió
không chó không mèo
mười hai nhánh họ bây đem lư hương bát nước
giường thờ chiếu trải sắp hàng một dãy ra đây
đặng nghe tau chưởi
tau kêu thằng khai canh khai khẩn tam đợi mười đời
cao tằng cố tổ ông nội ông ngoại cha mẹ chú bác cô dì
con cháu thân hơi cật ruột bây tau chưởi
tau chưởi cho tiền đời dĩ lai bây mất nòi mất giống
hết nối dõi tông đường
tau chưởi cho mồ mả bây sập nắp
tau chưởi cho bây có chết chưa liệm ruồi bu kiến đậu
tam giáo đạo sư bây
cố tổ cao tằng cái con cái thằng nào móc miếng cho bây
hà hơi trún nước miếng cho bây
bây ỉ thế ỉ thần
cậy nhà cao cửa rộng
cậy tiền rương bạc đống
bây ăn tai nói ngược
ăn hô nói thừa
đòn xóc nhọn hai đầu
ngậm máu phun người
bây bứng cây sống trồng cây chết
vu oan giá hoạ
giết người không gươm không dao
đang sống bây giả đò chết
người chết bây dựng đứng cho sống
bây sâu độc thiểm phước
bây thủ đoạn gian manh
bây là rắn
rắn
toàn là rắn
như cú dòm nhà bệnh
đêm bây mò
ngày bây rình
dưới giường
trên bàn thờ
trong xó bếp
bỏ tên bỏ họ cha mẹ sinh ra
bây mang bí danh
anh hùng dũng cảm vĩ đại kiên cường
lúc bây thật lúc bây giả
khi bây ẩn khi bây hiện
lúc người lúc ma
lúc lên tay múa ngón sủi bọt mép gào thét
lúc trợn mắt khua môi múa mỏ đả đảo muôn năm
lúc như thầy tu vào hạ
lúc như con nít đói bụng đòi ăn
hai con mắt bây đứng tròng
bây bắt hết mọi người trước khi chết phải hô
cha mẹ bây ông nội ông ngoại bây tiên sư cố tổ bây
sống dai đời đời kiếp kiếp
phải quỳ gối cúi đầu
nghe bây nói không được cãi
phải suốt đời làm người có tội
vạn đợi đội ơn bây
đứa nào không nghe bây hớt mỏ chôn sống
thằng nào không sợ bây vằm mặt thủ tiêu
bây làm cho mọi người tránh nhau
bây làm cho mọi người thấy nhau nhổ nước miếng
đồ phản động
đồ chống đối
đồ không đá bàn thờ tổ tiên
đồ không biết đốt chùa thiêu Phật
thượng tổ cô bà bây
mụ cô tam đợi mười đời bây
tau xanh xương mét máu
thân tàn ma dại
rách như cái xơ mướp chùi trách nồi không sạch
mả ông bà cố tổ bây kết hết à
tụi bây thằng nào cũng híp mắt hai cằm
bây ăn chi mà ăn đoản hậu
ăn quá dã man
bây ăn tươi nuốt sống
mà miệng không dính máu
người chết bây cũng không chừa
năm năm mười năm hai mươi năm
xương chân xương tay sọ dừa vải liệm
bây nhai bây khới bây mút
cả húp cả chan bây còn kêu van xót ruột
bao nhiêu người chết diều tha quạ rứt xương
khô cốt tàn dọc bờ dọc bụi giữa núi giữa rừng
để bây xây lăng đắp mộ dựng tượng dựng đài cho
cha mẹ cố tổ bây
hỡi cô hồn các đảng
hỡi âm binh bộ hạ
hỡi những kẻ khuất mặt đi mây về gió
trong am trong miếu giữa chợ giữa đường
đầu sông cuối bãi
móc họng bóp cổ móc mắt bọn chúng nó
cho bọn chúng nó chết tiệt hết cho rồi
bây giết người như thế
bây phải chết như thế
ác lai thì ác báo
tau chưởi ngày chưởi đêm
mới bét con mắt ra tau chưởi
chập choạng chạng vạng tau chưởi
nửa đêm gà gáy tau chưởi
giữa trưa đứng bóng tau chưởi
bây có là thiền thừ mười tám con mắt tau cũng chưởi
mười hai nhánh họ bây
cao tằng cố tổ bây
tiên sư cha bây
tau chưởi cho bây ăn nửa chừng mẻ chai mẻ chén
xương cá xương thịt mắc ngang cuống họng
tau chưởi cho nửa đêm oan hồn yêu tinh ma quỷ
mình mẩy đầy máu hiện hình vây quanh bây đòi trả đầu trả chân trả tay trả hòm trả vải liệm
tau chưởi cho cha mẹ bây có chết cũng mồ xiêu mả lạc
đoạ xuống ba tầng địa ngục bị bỏ vào vạc dầu
tau chưởi cho cha mẹ bây có còn sống cũng điên tàn
đui què câm điếc làm cô hồn sống lang thang đầu đường xó chợ
bốc đất mà ăn xé áo quần mà nhai cho bây có nhìn ra
cũng phải tránh xa
tau chưởi cho con cái bây đứa mới đi đứa đã lớn
sa chân sẩy tay đui què sứt mẻ nửa đòi nửa đoạn
chết không được mà sống cũng không được
tau chưởi cho dứt nọc dòng giống của bây cho bây chết sạch hết
không bà không con
không phúng không điếu
không tưởng không niệm
không mồ không mả
tuyệt tự vô dư
tau chưởi cho bây chết hết
chết sạch hết
không còn một con
không còn một thằng
không còn một mống
chết tiệt hết
hết đời bây

Trần Vàng Sao (29 tháng 6 năm 1997)


THÓI QUEN BÀN TÁN, ĐÀM LUẬN VỀ NGƯỜI KHÁC 

Ở Hy Lạp cổ đại, Socrates có một danh tiếng lớn về sự thông thái. Một ngày nọ, có người đến gặp nhà triết học vĩ đại này và nói với ông:

"Ông có biết tôi vừa nghe gì về bạn của ông không?"

"Chờ một chút," Socrates trả lời. "Trước khi bạn nói với tôi, tôi muốn kiểm tra nó qua ba cái sàng."

"Ba cái sàng?"

"Đúng," Socrates tiếp tục. "Trước khi bạn nói về người khác, điều quan trọng là phải dành thời gian để lọc những gì bạn định nói. Tôi gọi đó là bài kiểm tra ba cái sàng. Cái sàng đầu tiên là SỰ THẬT. Bạn đã kiểm tra xem những gì bạn sắp nói có đúng không?"

"Chưa, tôi chỉ mới nghe nói."

"Tốt lắm! Vậy là bạn không biết liệu nó có đúng hay không. Hãy chuyển sang cái sàng thứ hai, đó là LÒNG TỐT. Những gì bạn muốn nói về bạn tôi có phải là điều tốt không?"

"Ồ, không! Ngược lại là đằng khác."

"Vậy," Socrates hỏi, "bạn muốn nói với tôi điều gì đó tiêu cực về anh ấy, và bạn còn không chắc nó đúng? Có lẽ bạn vẫn có thể vượt qua bài kiểm tra cái sàng thứ ba, đó là SỰ HỮU ÍCH. Nó có hữu ích cho tôi khi biết những gì bạn sắp nói về người bạn này không?"

"Không, không thực sự."

"Vậy thì," Socrates kết luận, "những gì bạn sắp nói với tôi không phải là sự thật, không tốt, cũng không hữu ích. Tại sao bạn lại muốn nói với tôi điều này?"

"Ngồi lê đôi mách là một điều xấu. Ban đầu, nó có thể có vẻ thú vị và vui vẻ, nhưng cuối cùng, nó sẽ lấp đầy trái tim chúng ta với sự cay đắng và làm chúng ta bị nhiễm độc."

ST

Bức tranh "Cái chết của Socrates" (1787)
Sơn dầu, 129.5 x 196.2 cm, Bảo tàng nghệ thuật Metropolitan, New York

MỘT BÀ GIÀ QUẢNG NAM XƯA!

Khoảng năm 1981-1982, đời sống giáo viên cực kỳ khó khăn. Tôi quyết định đi xe đạp thồ để có tiền mua sữa cho con. Chiếc xe đạp để đi dạy hàng ngày được bổ sung thêm cái giỏ phía trước và cái yên nệm mút phía sau poóc ba-ga cho khách ngồi… êm đít!

Mỗi sáng cứ 5h là tôi ra đứng trước kiệt 7 Hoàng Diệu (Đà Nẵng) để chờ khách. Khi trời bắt đầu sáng thì bỏ đường Hoàng Diệu - nơi gần trường đang dạy, rất dễ gặp học trò - chạy xuống đường Lý Tự Trọng hoặc Trần Cao Vân đứng đón khách. Có khách hay không thì 10h30 phải quay về nấu cơm ăn để chiều… lên lớp.

Một buổi sáng đang bon bon trên đường Trần Cao Vân trước chợ Lầu Đèn, chạy về nhà chuẩn bị đi dạy, thì có một bà cụ dáng rất nhà quê đón xe. Vừa mừng vừa lo. Mừng vì được một cuốc xe có thêm tiền. Lo vì sợ khách đi xa không về ăn cơm kịp để 12h30 vào dạy tiết 1. Tôi phanh xe và hỏi:
- Cụ đi mô.

Bà cụ nói:
- Đây xuống bến xe Vĩnh Trung mi lấy mấy?

Thấy tuyến đường trùng với lộ trình về nhà của mình nên tôi nói:
- Đúng giá là một đồng rưỡi. Còn chừ cụ cho mấy cũng được, cụ không có tiền thì con chở giúp cụ một đoạn, con đang trên đường về.

Bà cụ cười giơ hàm răng toàn… lợi và nói:
- Thằng ni đi thồ mà nói nghe vui hỉ!

Nói xong bà cụ cúi xuống cầm đôi dép lào đã mòn lín. Hai cái gót đã thủng hai lỗ lớn bằng đồng bạc cào lưng. Cụ bỏ đôi dép vào giỏ xe của tôi và nói:
- Xuống bến xe mi nhớ nhắc tau lấy đôi dép ni chớ không phải mi đợi tau quên rồi lấy luôn nghe chưa!

Tôi cười bảo:
- Cụ yên tâm. Con không mang dép bằng tay nên không lấy đôi dép ni mô!

Lên xe chuyện qua chuyện lại mới biết bà ở Thanh Quýt (Điện Bàn) ra thăm, mang cho con trai đang làm công nhân ở cảng một ang gạo vì nghe nói gạo mua tiêu chuẩn ăn không đủ, bữa nào cũng chỉ lưng bụng mà đi làm. Còn bà thì biết tôi là thầy giáo cấp 3 đi xe thồ thêm ngoài giờ để mua sữa cho con. Nghe hoàn cảnh của nhau, cả hai bà cháu đều im lặng. Một chặp tôi nghe bà ngồi sau chép miệng rồi nói:
- Răng ai cũng khổ hết trơn ri hè!

Đến bến xe Vĩnh Trung, tôi quay lại dặn:
- Cụ ngồi im, đừng lo, để con tìm xe Vĩnh Điện cho cụ đi. Bến xe đông sợ cụ tìm không ra.

Tìm được xe đi Vĩnh Điện, tôi phanh xe đạp và nói với cụ:
- Cụ nhớ lấy đôi dép. Con chở hộ cụ một đoạn thôi không lấy tiền.

Bà trả lời:
- Thằng ni nói nghe được. Tau không trả tiền xe nhưng chờ tau một xí.

Vừa nói cụ vừa lật lớp áo ngoài rồi mở cây ghim túi áo trong và lấy ra 3 đồng, đưa cho tôi.

Tôi nói:
- Con nói rồi. Con chở giùm không lấy tiền xe.

Cụ bảo:
- Tau cũng không trả tiền xe. Tau cũng không cho mi. Mi có chưn có tay, có sức dài vai rộng mi làm mi ăn. Tiền ni tau gửi mi đem về mua sữa cho cháu tau. Mi không lấy tau la làng là mi móc túi của tau. Răng? Nhận đi con, cho bà vui.

Nói xong cụ nhét tiền vào túi áo của tôi rồi cắp nách đôi dép lào đã mòn gót leo lên xe.

Lần đó tôi đứng khóc một mình giữa bến xe Vĩnh Trung cho đến khi chuyến xe đò rời bến… chạy khuất!

Bà ơi. Bà đang ở cõi nào?

Nay con có thể viết những bài báo nhận nhuận bút. Đứa cháu nhỏ thời đó nay đã là tiến sĩ làm giảng viên của một trường đại học danh tiếng. Nhưng có lẽ, cho đến lúc chia tay cuộc đời này con vẫn còn nợ bà… một hộp sữa!

THÍ LÊ / Quảng Nam Online


Blog Archive