Những Con Chim Nhồi Bông của CĐ hải ngoại
Trương Thế
Mấy hôm nay, trên mạng có nhiều bài viết bàn về Đại Hội Việt Kiều vừa được tổ chức trong nước. Đặc biệt bài của TS Nguyễn Hữu Liêm – nơi giữa đại hội việt kiều: một nỗi bình an, với rất nhiều phản hồi, làm tôi chợt nhớ đến một truyện ngắn mà tôi đã đọc được cách đây hơn 25 năm. Truyện ngắn có tên là „Cái giá của một niền tin” và được đăng trên tờ Văn nghệ Quân Đội (nếu tôi không lầm). Sau khi đọc xong tôi có đưa tờ báo cho một nhà văn có tên tuổi và hỏi ý kiến ông ta về truyện ngắn nầy, thì ông ta bảo rằng: „Người viết truyện nầy là một nhà văn giỏi; nhưng người cho đăng truyện nầy còn giỏi hơn“. (Có lẽ truyện nầy được đăng trước thời điểm ông Nguyễn Văn Linh nói chuyện cởi trói cho văn nghệ sĩ).
Nay thấy nội dung câu chuyện có ít nhiều phù hợp với chuyện Đại Hội Việt Kiều đang được bàn tán, tôi xin kể lại câu chuyện nầy để quí độc giả xem chơi, và cũng để tặng anh Nguyễn Hữu Liêm, người mà tôi đã có cơ hội một lần được gặp và rất ái mộ cái uyên bác về triết học của anh khi nghe anh nói chuyện.
Câu chuyện mà tôi kể lại đây, vì viết theo trí nhớ sau hơn 25 năm, nên có thể tôi quên đi nhiều chi tiết và vì khả năng viết lách của tôi còn kém nên không lột tả hết nội dung của truyện ngắn như chính tác giả đã viết ra, tôi xin tác giả thứ lỗi và cho phép tôi kể lại câu chuyện nầy.
Chuyện kể như thế nầy:
“Tháng Tư năm 1975, chiến dịch Hồ Chí Minh diễn ra với nhiều thuận lợi không ngờ. Trên đường từ Tây Nguyên xuống đồng bằng tiến về thành phố Sài Gòn tiểu đoàn chúng tôi chưa bao giờ gặp nhiều may mắn như thế. Các ổ đề kháng của địch trên đường hành quân của chúng tôi đã tan rã nhanh hơn dự tính. Vì thế chỉ trong vòng mấy mươi ngày mà tiểu đoàn chúng tôi dã về đến sát vòng đai của Thành phố.
Sau nhiều ngày hành quân gần chạy không ngừng nghỉ, chân các chiến sĩ bị bỏng rộp cả lên, nhưng ai cũng háo hức chờ đợi ngày tiến vào Sài Gòn, cứ điểm cuối cùng của kẻ địch. Bỗng dưng tiểu đoàn chúng tôi được lệnh phải đổi hướng hành quân – đi về phía bờ biển ở hướng đông. Thất vọng hiện ra trên từng khuôn mặt của các chiến sĩ trong tiểu đoàn, vì không được cùng các đơn vị khác về tiếp thu thành phố. Nhưng lệnh trên thì phải thi hành. Đến bờ biển và khi tiểu đoàn đã lo đủ thuyền bè thì chúng tôi lên thuyền ra khơi tiến chiếm một hòn đảo cách bờ biển chừng 70 hải lý. Thế là tiểu đoàn chúng tôi bỗng dưng biến thành “lính bộ đánh thuỷ” như những lính trẻ nói đùa. Khi đặt chân lên đảo chúng tôi mới biết rằng đảo không lớn lắm. Tuy thuộc chủ quyền của nước ta, nhưng từ trước đến nay hình như đảo chưa có dấu chân người. Chỉ có một loài chim lạ sinh sống ở đây. Chim, vâng rất nhiều chim. Môt loại chim hầu như không thấy ở đất liền. Chim làm tổ trên những lùm cây thấp, làm tổ ngay ở những hốc đá trên bãi biển. Còn trứng chim thì nơi nào cũng có, chim đẻ trứng tràn lan khắp đảo. Loài chim nầy rất dạn dĩ. Có lẽ loài chim nầy không biết rằng giữa chim và người vốn có cái quan hệ thù địch, nên chim chẳng biết sợ người. Chim có thể đậu trên vai, trên đàu các anh lính như thể chim được nuôi thuần thục trong nhà. Về phần lính ta, cả tháng trời chỉ biết có lương khô Trung quốc, bây giờ đột nhiên có trứng chim, thịt chim là một cải thiện tươi sống vô cùng quí báu. Buổi sang chỉ cần đi một vòng bãi biển là đã có trứng chim đựng đầy chiếc mủ tai bèo. Còn thịt chim ư? Chỉ cần đưa bàn tay ra với một ít lương khô bóp vụn thì thế nào cũng có một hai chú chim thơ ngây sà xuống cánh tay. Lính ta chỉ cần ngoặt bàn tay lại là túm được chú chim ngay. Thôi thi đủ các món ăn bằng thịt chim được chế biến. Chim ba món, chim bảy món, chim rang mặn, chim nướng than củi, chim xào chua ngọt…
Và chỉ cần một tuần thôi thì loài chim thơ ngây kia nhìn ra mối hiểm hoạ từ lớp ngươi vừa đến đảo. Chim đã biết sợ người, chim bắt đầu bỏ đảo bay đi nơi khác. Bay sang các đảo lân cận, nơi không có bong dáng những con người hung ác.
Đến ngày thứ mười kể từ khi tiểu đoàn chúng tôi đến đảo thì trên đảo không còn bóng dáng một con chim.
Mấy ngày sau, trong lần chào cờ buổi sáng, chính trị viên tiểu đoàn đã phê bình chúng tôi một cách nghiêm khắc về việc bộ đội chúng tôi đã làm cho chim bỏ đảo ra đi, rằng hành động ấy là phá hoại thiên nhiên, phá hoại môi trường sống, rằng chúng tôi đã làm một việc không đúng với ý chí và tình cảm của người cộng sản chân chính. Cuối cùng thì đồng chí ấy bảo rằng bắt đầu từ giờ trở đi, không một ai được phép giết chim nữa, và hạn cho chúng tôi trong vòng một tuần lễ phải làm sao đem được đàn chim trở về.
Những ngày sau, chúng tôi đã làm nhiều cách để dụ đàn chim: rải lương khô, cơm sấy ra bãi biển để làm mồi; nấp hết vào lều để chim không thấy bóng người mà đáp xuống đảo. Nhưng tất cả mưu kế đều bị thất bại. Không một bóng chim nào dám trở về.
Cái hạn một tuần lễ của chính trị viên tiểu đoàn sắp hết rồi.
Sáng sớm ngày cuối cùng của tuần lễ mà chính trị viên tiểu đoàn đã hạn định, một vài cậu dậy sớm, ra khỏi lều đã reo lên: Chim trở về – Chim trở về. Chúng tôi vội vã ra ngoài nhìn về phía lùm cây thấp ở cuối bãi. Rõ ràng đã có hai cánh chim về đậu ở đây. Nhưng mà ơ kìa! hai con chim đậu đó đã lâu mà sao không thấy cử động? Dùng ống dòm nhìn thật kỹ thì mới nhận ra đây không phải là hai con chim sống. Ai đó đã để đây hai con chim đã chết rồi. Hai con chim bị rút ruột nhồi bông, nhưng mới nhìn thì tưởng là còn sống.
Tuy rằng đây là chim bị rút ruột nhồi bông nhưng cũng có tác dụng: tạo niền tin cho bầy chim đã bỏ đảo ra đi. Bầy chim ra đi nhưng vẫn nhớ thiết tha tổ cũ, chúng vẫn bay lòng vòng gần đảo chúng tôi đóng quân. Nay thấy có hai cánh chim đậu ở tổ cũ. Hai cánh chim đậu đó như một mối bình an. Niền tin đã trở về, chúng lần lượt bay về đậu tổ cũ. Đến chiều thì chim trở về khá đông. Cả bọn chúng tôi thở phào. Lịnh của chính trị viên tiểu đoàn đã được thực hiện đúng thời hạn.
Nhưng thưa các bạn độc giả, câu chuyện đến đây chưa hoàn toàn chấm dứt.
Tiểu đoàn đã có lệnh cấm không được tiếp tục giết chim. Thế mà ai đó trong tiểu đoàn đã tiếp tuc trái lệnh làm việc nầy.
Tiểu đoàn mở cuộc điều tra truy tìm thủ phạm nhưng không mang lại kết quả.
Hầu hết chúng tôi trong tiểu đoàn cho đến bây giờ vẫn không biết ai đã làm việc nầy.
Hầu hết?
Vâng hầu hết – Trừ hai người. Đó là Đồng chí Chính Trị Viên và tôi – là người viết truyện.
Số là, đêm hôm trước khi cái hạn một tuần sắp qua, vì khó ngủ nên tôi dậy thật sớm và đi xuống mé biển. Trời còn tối lắm. Trong tranh tối tranh sáng tôi chợt nhận ra một bóng người đang lúi húi cởi bỏ quần áo ngoài nhét vào gộp đá rồi xuống nước bơi qua một hòn đảo, cách đảo chúng tôi ở chừng vài cây số, nơi có nhiều chim đang ngủ trên đó. Tôi nán lại ở bờ biển chờ xem người đó là ai?
Lúc người đó bơi trở về tôi mới nhận ra chính là thủ trưởng của tôi – Đồng chí chính trị viên – vốn là một cựu tướng về bơi lội. Lận trong cạp quần của anh là hai con chim đã bị bẻ gãy cổ. Lên bờ anh nhân ngay ra sự có mặt của tôi. Gọi tôi lại anh bảo tôi hứa phải giữ kín câu chuyện nầy, không được kể cho ai biết.
Giữ lời hứa với anh, tôi chưa hề kể với ai cái bí mật nầy. Tôi chỉ viết lại đây để các độc giả có được vài phút giải trí.”
Câu chuyện của tôi đến đây là hết. Trong tôi còn vấn vương với câu hỏi: Không biết nỗi bình an của anh Nguyễn Hữu Liêm ở Đại Hội Việt kiều có giống nỗi bình an của những con chim nhồi bông trên hoang đảo hay không?
München, ngày 01.12.2009
Showing posts with label Trương Thế. Show all posts
Showing posts with label Trương Thế. Show all posts
Tuesday, December 8, 2009
Subscribe to:
Posts (Atom)
Blog Archive
-
▼
2026
(2322)
-
▼
September
(134)
- VỀ VIỆT NAM HƯỞNG GIÀ, NGHE THÌ SƯỚNG, NHƯNG CÓ MỘ...
- Tòa Tháp ĐôiCó những tác phẩm kinh điển chỉ thực s...
- BÀI KHÔNG TÊN CUỐI CÙNG CỦA NGÀY 911Vào một buổi s...
- Tôi làm ở tỉnh, sáng sớm, thằng bạn hàng xóm gọi đ...
- Đài tưởng niệm 9/11Trong số gần 3 nghìn cái tên nạ...
- Một Lần Ghé Đảo, Một Ngã Rẽ Cuộc ĐờiMột hôm, đang ...
- Sự Thật chung quanh Hillary ClintonAuthor: Hoàng H...
- Đi Mỹ: Vạn Dặm Tìm ChồngMười năm trước đây, mẹ chồ...
- NGÀY CUỐI..!!!Bà cụ sống tầng dưới đột nhiên đến g...
- MÂM CƠM NGÀY CŨHộ khẩu ghi tám người, nhưng nội th...
- CHIẾC NHẪN VÀ NGÔI MỘ Ở PHƯỚC ĐỒNGCó những ca bệnh...
- Ủng hộ truyền thống, chỉ trích chủ nghĩa xã hội: 1...
- Những ngày cuối cùng của Marlon BrandoMarlon Brand...
- LÃNH ĐẠO MICROSOFT, STARBUCKS, COSTCO VÀ HÀNG LOẠT...
- 5000Tui xem trực tiếp bài diễn văn của dượng. Định...
- Tám Người, Một Căn Nhà Nhỏ Và Những Ngày Đầu Đời T...
- Võ Lâm Ngũ Bá — Hoa Kỳ Sơn Luận KiếmHồi thứ 3Tây H...
- Betty Ong – Người nữ tiếp viên bình tĩnh giữa buổi...
- VỤ HỒ SƠ H-1B BỊ SIẾT CHẶT: BỘ LAO ĐỘNG HOA KỲ ĐÓN...
- VUA TIỆM NAIL, HẢI SA PA… VÀ CÂU HỎI “TIỀN ĐÂU RA?...
- Chả được miếng thịt, miếng xôi thì cũng được lời n...
- Nàng có người yêu rồi các bác ạ. Đừng ai hỏi nàng ...
- Vụ scandal của nhà sư Thái Lan pháp danh Luang Por...
- 权色交易 - Quyền Sắc Giao DịchQuyền Sắc Giao Dịch, một...
- Chiến dịch "Kẻ bị gạt ra ngoài lề kinh tế" (Operat...
- CÁI GIÁ CỦA HAI CHỮ “VIỆT KIỀU”Nhiều người vừa đặt...
- Võ Lâm Ngũ Bá — Hoa Kỳ Sơn Luận KiếmHồi thứ haiGhế...
- Đi Bắt Gian Mà Bị Gian Bắt LạiCó những cái máy sin...
- TƯỞNG NIỆM NGÀY 11 THÁNG 9 CỦA NƯỚC MỸNgày này 25 ...
- “Đi chơi với anh đi. Đến năm 30 tuổi anh sẽ làm CE...
- TẠM BIỆT ĐẢO KHARG: Ông Trump Cuối Cùng Đã Tấn Côn...
- Drone RAVN X của công ty Aevum AerospacePhi trường...
- Lực lượng đặc nhiệm phối hợp giữa FBI và IRS dưới ...
- Gương mặt nhiều triển vọng của đảng Cộng hoà Brand...
- Gian lận ở CaliĐây là Alexander Soofer, kẻ đã thàn...
- Toà phúc thẩm đã huỷ bỏ bản án của toà q...
- MỘT CUỘC ĐỜI ( Hồi ký ) Ngày xưa còn bé, gia đình ...
- Obama, lợi bất cập hại…Theo dõi chính trị Mỹ là mộ...
- Một bản yêu cầu hơn 100 ngàn chữ ký và những lời p...
- SỨC MẠNH LUẬT NHÂN QUẢQuang TửCũng nhờ hai lần gặp...
- CHUYỆN ANH RÔ BE VỀ LÀNGAnh Rô Be mà tui hay gọi l...
- LỚN THUYỀN THÌ LỚN SÓNG(May mắn, tui đứng ngoài rà...
- THỦA BAN ĐẦUSau khi vợ tôi có cái visa cầm trong t...
- Ngày còn trẻ, hắn có một tiêu chuẩn rất rõ ràng về...
- Chè Nước SôiCó những thứ mình tưởng đã gạt lại đượ...
- CHUYỆN BUỒN XỨ ÚCÔng chủ tiệm tạp hoá Hồng Hưng kh...
- Tiểu bang 51 (hết)Thấy bà con quan tâm đề tài này ...
- GIẢI THÍCH THÊM VỀ QUÂN ĐỘI MỸ7/8/2026—-Những ngày...
- HỦY CƯỚI(Valeria V.)*Dọn dẹp tủ đồ, tôi tìm thấy ...
- Nói tiếp chuyện chữ nghĩaBây giờ chỉ cần thấy lỗi ...
- HAROLD HOLT – VỊ THỦ TƯỚNG BƯỚC XUỐNG BIỂN RỒI BIẾ...
- CÀ PHÊ DINH ĐIỀN PLEIKU – KHÓI THUỐC BAY VỀ TỪ MỘT...
- Một chiến lược trộm công nghệ cao của Trung Quốc: ...
- CÔNG TỬ BỐThập niên sáu mươi, Sài Gòn tràn ngập nh...
- HÒN CỔ TRONÔng Từ Thông ra hòn Cổ Tron cất chòi mà...
- Hai công dân gốc Nigeria Lukman Owolabi Ganiyu và ...
- Một Lời Xin Lỗi Thu năm 1990, nhóm tôi gồm sáu ngư...
- Hồn Ma Xứ PhápChiều thứ bảy 26/3/2011Rời khỏi p...
- ĐAN MẠCH VÀ 4 QUỐC GIA ÂU CHÂU THỐNG NHẤT LẬP “TRU...
- YÊU XANgười ta nói mạng là ảo nhưng cái thời mà tô...
- TẠP GHI : EM ƠI, SÀI GÒN XÓMNhư NguyễnĐừng quên ph...
- Bài Ca Không TênCó những chuyện trong đời, người t...
- Người tị nạn Việt Nam tai IsraelVào tháng 6 năm 19...
- Viết Lách Vớ Vẩn... Rồi Thành Nhà VănTheo thủ tục ...
- Từ Câu Nói Của Tổng Thống Mỹ Về Trường Học, Nghĩ V...
- CÔNG DÂN TOÀN CẦUGlobal Citizen6/9/2026—-Cách đây ...
- Chuyện Mỹ | 06.09.26
- NHỮNG QUÁN CÀ PHÊ MỘT THUỞ SÀI GÒN..Sài Gòn những ...
- Sài Gòn mưa bayCả đám tụ lại, đứa ăn kem, đứa uống...
- TẠI SAO HÀN QUỐC PHÁT TRIỂN RỰC RỠ?Năm 2004, Việt ...
- ĐI RỒI KHÔNG VỀCó lần đang ở ngoài chợ Saigon Mall...
- Hôm trước ngồi uống bia với mấy ông bạn, có ông kể...
- Câu chuyện người Trung Quốc sống ở Đài Loan, ngày ...
- Tối ưu hóaMười một giờ khuya, con Nhi dạy kèm về, ...
- Cách tỷ phú ở Mỹ và Vn tiêu tiền.. khác nhau ra sa...
- TÌNH CON - DUYÊN MẸTác giả: (không thấy ghi)Dịch t...
- CÔ DÂU GIÀU CÓ(Những câu chuyện của Natasha)*Đúng ...
- Tôi hay nói đùa rằng tên của ông là "Nguyệt".Ông l...
- BA GƯƠNG MẶT CỦA MẠMạ tui năm ni 95 tuổi, đã lẫn.M...
- TỔNG THỐNG TRUMP NHẬN ĐƯỢC SỰ ỦNG HỘ BẤT NGỜ TỪ PE...
- ÔNG HÀNG XÓMCó những người mình nhìn thấy mỗi ngày...
- Đường dây lừa đảo tình cảm tai TaiwanCặp vợ chồng ...
- Bầu cử ở CaliforniaVài lời cho bạn bè tôi, những n...
- HAI MỐI TÌNH "VÒNG TAY HỌC TRÒ"Vương Trùng DươngNg...
- YÊU NƯỚC THƯƠNG NÒI CŨNG CẦN CÓ TRÍ TUỆTôi buồn ch...
- PHỤ NỮ OAKLAND MẤT SẠCH $12,145 SAU CUỘC GỌI GIẢ M...
- DALAT – LA PLUS BELLE POUR ALLER DANSER, TIẾNG HÁT...
- DĨA CƠM CHIÊNHồi nhỏ, mỗi sáng trước khi ra chợ bá...
- CHIẾC CHÉN THỨ BAMười chín năm trước tôi viết truy...
- Khu tôi ở trước giờ vốn yên bình lắm. Yên bình the...
- TrúcNgười ta gọi nó là Trúc, con gái út ông Tư Đáy...
- BỒ TÁT GIỮA CHỐN BỤI TRẦNTôi có một thói quen. Nếu...
- Từ Tân Sơn Nhứt Đến Miền Đất Mới: Một Hành Trình K...
- Đấu Gì Thì Đấu, Cũng Phải Biết Mình Là Ai Và Đối P...
- TRUMP ĐÁNH THUẾ CANADA&MEXICO - LIỆU DÂN MỸ CÓ BỊ ...
- Tiểu bang 51 (tiếp)Chuyện hai anh em Mỹ Canada chư...
- Tiểu bang 51Dượng có lẽ ăn mắm ăn muối. Đầu năm bu...
- Ngôn Ngữ Chính Trị và Ngôn Ngữ Ngoại GiaoSáng nay ...
- Tin VắnFB Le Hoang- Nhiều bằng chứng tiếp tụ...
- Du Đãng Sinh Úc | Pháp Đóng Hộp Hồ | 04.09.26
- Free Joshua WongHoàng Chí Phong (Joshua Wong) đã n...
- Thời gian chờ cấp thẻ xanh đối với hầu hết người Ấ...
- Taxi tự lái Tesla Cybercabs của Elon Musk chính th...
- Công dân Trung Quốc Weiheng Zeng đã bị bắt giữ vi ...
- Mỹ chuẩn bị hủy tới 200.000 visa của người nước ng...
- Giáo Xứ Ở Nashville Quyết Định Sao Về Tuấn Hưng | ...
- PETE HEGSETH VÀ CÁI GIÁ CỦA SỰ HY SINHNước Mỹ, hôm...
- THÚ NHẬNMỗi năm mùa mưa trở về là trong lòng tôi x...
- KỶ NIỆM VỀ MỘT NGƯỜI BẠNTôi ra làm việc tại Côn Đả...
- JOHN BOLTON CHÍNH THỨC TRỞ THÀNH TỘI PHẠM TRỌNG TỘ...
- Một bài thơ haiku"Be happy for this moment, for th...
- " Quán cơm hai ngàn "Đầu đuôi là con Nhi. Nó đăng ...
- NGƯỜI MÀ BA MANG ƠN(Trích từ tập truyện ngắn HAI Đ...
- Ở MỸ CÓ THỂ BUỒN, NHƯNG CÁI BUỒN CÓ TIỀN VẪN KHÁC ...
- CON MA TRÊN ĐƯỜNG RẦY XE LỬATui nhớ năm đó là năm ...
- AI KHỔ VÌ AIThế hệ 6X ở Sài Gòn đa số biết Lý Mỹ. ...
- Chiều nay tôi ngồi với một người bạn cũ. Lâu ngày ...
- GIẤC MƠ MỸ MÀ NHỮNG NGƯỜI VIỆT ĐI TRƯỚC ĐẾN ĐÂY ĐỂ...
- THẾ HỆ VÀNG HẢI QUÂN GỐC VIỆT2/9/2026—-Nhân dịp cộ...
- Linwei Ding bị kết án một năm tù tại Mỹ vi đã đánh...
- Thống đốc Florida Ron DeSantis "cấm luật Sharia" c...
- Hiệu trưởng các trường công lập của Chicago đang k...
- Đề Cừ Hùng Cao Làm Bộ Trưởng Hải Quân | Derek Trần...
- ĐU XE THAN(Hồi ức thời bao cấp) Tác giả: Hoàng Kao...
- Hãnh Diện Người Việt Quốc Gia Tại Melbourne, Úc Đ...
- "Cầu cơ"Nay rằm tháng 7, viết về cô hồn ma quỷ nhe...
- ĐỪNG RỜI MẮT NÓ!Cộng đồng người Việt tỵ nạn tại Mỹ...
- HIỂU VỀ HOMELESS (Vô Gia Cư) Ở MỸRất nhiều người n...
-
▼
September
(134)