Wednesday, September 2, 2026

AI KHỔ VÌ AI

Thế hệ 6X ở Sài Gòn đa số biết Lý Mỹ. Nhưng giới trẻ sau này chẳng mấy ai biết. Nay xin kể dông dài mua vui cho quý vị.

Lý Mỹ là con một nhà tư sản người Hoa giàu có. Cha mẹ cô định cư lâu năm ở Sài Gòn. Sau 1975, do chịu ảnh hưởng từ những tiểu thuyết Thép Đã Tôi Thế Đây, Rừng Thẳm Tuyết Dày, Ruồi Trâu và thơ Tố Hữu, Lý Mỹ đã nguyện một lòng đi theo lý tưởng cộng sản.

Lý Mỹ đi theo một cách trong sáng, chân thành và cuồng nhiệt đến mức cô dẫn cả đội cải cách vào tịch biên gần hết vàng bạc và tài sản chìm nổi của cha mẹ. Không phải để ra oai lấy thành tích, Lý Mỹ hoàn toàn tin tưởng rằng chế độ tư bản là xấu xa bỉ ổi. Giao nộp tài sản cha mẹ cho cách mạng là một việc vẻ vang, chính đáng.

Cái giỏi của Lý Mỹ chính là cô thuyết phục được cha mẹ đồng tình giao nộp mà không kêu than gì. Ông bà, nói thực bụng, cũng hơi ngờ ngợ, nhưng nghe con nói hùng hồn quá, cũng tin theo.

Việc Lý Mỹ chủ động thuyết phục được cha mẹ tự giác giao nộp tài sản cho cách mạng đã được các báo (Giải Phóng, Tuổi Trẻ, Tia Sáng) tung hô ca ngợi rầm trời. Lý Mỹ được bầu làm phó bí thư thành đoàn thành phố HCM (lưu ý là phó nhé).

Cái đêm hôm ấy đêm gì mà Lý Mỹ thức đến 1h sáng. Không tài nào ngủ được vì xúc động. Cô rút nhật ký ra viết:

“Đồng chí Paven ơi. Vậy là tôi đã làm được một chút công ích cho tập thể để thực hiện lý tưởng rồi. Nhưng có thấm vào đâu so với sự hy sinh lớn lao của đồng chí. Ngài mai, tôi sẽ xung phong đi vùng kinh tế mới. Có thể khó khăn còn trực chờ tôi phía trước, nhưng có là bao so với những điều đồng chí đã trải qua. Đồng chí Paven ơi.”

Paven là nhân vật cộng sản giả tưởng trong Thép Đã Tôi Thế Đấy, kẻ này đã cầm xẻng xua đuổi bạn gái chỉ vì cô ta dùng nước hoa Pháp. Hầu như mọi thanh niên cộng sản ngày đó viết nhật ký đều mở đầu bằng chữ “đồng chí Paven ơi.”

Tuy nhiên, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Đội triệt phá tư sản mại bản hồi ấy đã xông thẳng vào biên tịch nốt ngôi nhà mà cô và cha mẹ cô đang cư ngụ trên đường Nguyễn Thị Minh Khai quận 3. Họ không cần hỏi sự đồng ý của ai. Lý Mỹ vô cùng sốc.

Nhưng cái sốc ấy chưa vào đâu. Lối làm việc kiểu mới của thành đoàn và bộ máy hành chính được copy từ Hà Nội còn làm Lý Mỹ sốc gấp ngàn lần.

Lý Mỹ muốn kêu lên cho thấu tận trời cao xanh, rằng tình em yêu sao giống đời đóa phù dung. Sớm nở tối tàn, xót thương duyên mình chưa thắm đã vội dở dang.

Lý Mỹ đã vượt biên bỏ lại Lý Tưởng sau lưng. Nhưng rất khó để nói Lý Tưởng bỏ Lý Mỹ hay Lý Mỹ bỏ Lý Tưởng.

Sau này, cô kể lại: Những năm tháng ăn ngủ với Paven ấy, cô muốn quên đi nhất trong đời. Nhưng Lệ Quyên đã nói rồi, khi cố quên là khi lòng nhớ thêm.

Lý Mỹ đành lấy giọng Dê Thứ, ca bài:

Thuở xưa, ngày đầu của nhau hai đứa vang câu tình ca
Lần đầu của nhau ai đón đưa ai về nhà
Trăng nước hiền hòa
Ngày đầu của nhau hương sắc tình yêu đậm đà
Mà nay, người đành bỏ nhau khuya vắng bơ vơ sầu đau
Người đành bỏ em quên phút ta yêu lần đầu
Trăng nước bạc màu
Người đành bỏ người như sương khói sau chuyến tàu

FB Hoan Tran Quoc

No comments:

Blog Archive