Ở MỸ CÓ THỂ BUỒN, NHƯNG CÁI BUỒN CÓ TIỀN VẪN KHÁC CÁI VUI TRONG CẢNH TÚNG THIẾU
(Bài viết này chỉ những ai từng sống nghèo khó, túng thiếu thì mới hiểu và cảm nhận được )
Nhiều người nhìn cuộc sống mỹ rồi nói, ở Mỹ buồn quá đường phố vắng nhà cửa cách xa nhau, chiều tối ai về nhà nấy. ở Việt Nam vui hơn, bước ra đường là quán xá, cà phê bạn bè, hàng xóm đông vui, điều đó không sai.
Việt Nam có cái vui rất riêng mà những người sống xa quê lâu năm vẫn luôn nhớ : ly cà phê vỉa hè, tô phở buổi sáng, tiếng xe ngoài đường, bạn bè gọi nhau là gặp, hàng xóm qua lại, tối đi vài bước là có hàng quán. Nhưng cuộc sống đâu chỉ có chữ vui, có những người ở Việt Nam sáng mở mắt ra là phải nghĩ hôm nay kiếm được bao nhiêu tiền. Người buôn bán thì bữa đắt, bữa ế, hôm nay bán được nhưng ngày mai chưa chắc, người chạy xe ôm thì có khách mới có tiền, mưa gió hay bệnh 1 ngày là mất 1 ngày thu nhập, người làm công nhân thì còn phải lo công ty giảm giờ, giảm việc, thậm chí mất việc. Bình thường còn xoay xở được, nhưng chỉ cần trong nhà có chuyện là mới thấy đồng tiền quan trọng đến mức nào, con bệnh phải đi bác sĩ, cha mẹ lớn tuổi phải nhập viện, đến kỳ đóng tiền học phí cho con, tiền điện, tiền nhà, tiền ăn cùng lúc kéo tới. Có người túng quẫn quá phải đem chiếc xe máy, chính là cần câu cơm của mình đi cầm để lấy tiền lo thuốc cho cha mẹ, lo cho con đóng tiền học phí, rồi có tiền lại chuộc ra chạy tiếp. Vay tháng sau khó khăn lại đem cầm, 1 vong luẩn quẩn mà người ngoài nhìn vào chưa chắc hiểu hết.
Qua Mỹ thì có 1 cái buồn khác, buồn vì ít bạn, buồn vì nhớ quê, buồn vì không còn cảnh chiều chiều ngồi quán cà phê với bạn bè, buồn vì muốn gặp 1 người thân đôi khi phải lái xe cả tiếng. Nhưng với nhiều người chịu khó làm ăn, cái họ đổi lại được là sự ổn định hơn về kinh tế. Có việc thì cứ đi làm lãnh lương chi tiêu hợp lý rồi dành dụm, không phải ai ở Mỹ cũng giàu, và sống ở Mỹ cũng có tiền nhà, tiền xe, bảo hiểm thuế và rất nhiều áp lực. Nhưng người có công việc ổn định thường dễ lập kế hoạch cho 1 cuộc sống hơn là sống trong cảnh thu nhập hôm có hôm không.
Va rồi người ta bắt đầu hiểu, có tiền thì mình có quyền lựa chọn, có tiền nhớ Việt Nam thì mua vé về thăm quê, có tiền cha mẹ đau bệnh, thì còn có khả năng gửi tiền về phụ thuốc men, có tiền con cái cần gì quan trọng mình còn xoay sở được, có tiền mình muốn về Việt Nam chơi 1 tháng 2 tháng rồi quay lại Mỹ tiếp tục làm công việc cũng được.
Còn không có tiền thì đôi khi ngay cả niềm vui cũng trở thành thứ xa xỉ, ngồi cà phê với bạn thì vui thật, nhưng trong đầu vẫn nghĩ ngày mai lấy tiền đâu ra tiền đóng đi học cho con, đường phố đông vui thật, nhưng cha mẹ đang nằm bệnh viện mà mình không đủ tiền lo thì lòng mình có vui nổi không? Cho nên tôi không nghĩ Mỹ hơn Việt Nam, cũng không nghĩ Việt Nam hơn Mỹ, mỗi nơi có 1 cái được và 1 cái mất. Việt Nam cho mình sự gần gũi náo nhiệt và ký ức quê hương, Mỹ cho nhiều người cơ hội làm việc tích lũy và tạo cho mình 1 nền tảng tài chính ổn định hơn.
ở Mỹ đôi lúc tôi cũng buồn nhưng tôi chọn cách đi làm, để dành tiền và tự tạo niềm vui cho mình, nhớ quê thì về quê, muốn giúp gia đình thì cố gắng kiếm tiền để có khả năng giúp, muốn đi chơi thì dành dụm rồi đi. Bởi cuối cùng tôi nhận ra 1 điều rất đơn giản: đông vui chưa chắc đã hết lo, vang vẻ chưa chắc đã hết buồn. Có công việc, có sức khỏe, có đồng tiền do chính mình làm ra và còn khả năng lo cho người thân, đó cũng là 1 kiểu bình yên.
Tôi chấp nhận cái buồn ở Mỹ để lấy sự ổn định cho mình và gia đình, có tiền thì nhớ quê còn mua vé về được, không có tiền ngay cả ở giữa quê nhà cũng chưa chắc vui.
Anthony Vu
No comments:
Post a Comment