Sunday, May 31, 2026

GỌI CƯỚP VÀO NHÀ
————————

Mai là một cô gái 38 tuổi sống ở khu miền tây Melbourne. Cô là chủ tiệm nail có thu nhập khá tốt. Cuộc sống của Mai xoay quanh việc “flex” trên Facebook. Mỗi cuối tuần, căn nhà nhỏ hai tầng của cô lại được quay livestream: phòng khách bày biện đồ trang trí sang trọng, bếp đầy đồ dùng cao cấp, gara để chiếc xe Mercedes cũ nhưng vẫn bóng loáng.

Mai thích nhất là livestream mua sắm. Cô thường đến các cửa hàng outlet ở Melbourne CBD, chọn những chiếc túi xách hàng hiệu: Louis Vuitton, Gucci, Chanel… Rồi cô ngồi ngay tại quầy, rút từng xấp tiền mặt dày cộp ra trả, vừa đếm vừa quay camera:

“Các chị em ơi, em vừa mua chiếc túi này 4.800 AUD nè. Tiền mặt luôn, không chuyển khoản. Hàng authentic 100%!”

Like và comment dồn dập. Nhiều người khen ngợi, một số ghen tị, vài đứa để lại bình luận đùa kiểu “Giàu quá Mai ơi, cho em xin địa chỉ với”. Mai cười tươi, không nghĩ ngợi gì nhiều.

Cô thường khoe cả khu vực mình đang sống, khoe góc nhà có cây hoa giấy trước cửa, khoe hệ thống camera “Nhà em an ninh lắm, camera full HD luôn,” cô tự tin nói trong một buổi livestream.

Rồi một tối tháng Sáu, trời Melbourne se lạnh và mưa phùn.

Mai vừa kết thúc buổi livestream lúc 9 giờ tối. Cô khoe chiếc túi Dior mới nhất, giá hơn 6.000 AUD, và khoe luôn cả “kho tiền mặt” trong két sắt nhỏ để trong phòng ngủ. “Em để sẵn tiền mặt để tiện mua sắm, các chị em thấy chưa?”

12 giờ 30 phút đêm, Mai đang nằm xem TikTok thì nghe tiếng động lạ ở tầng dưới. Cô tưởng là mèo hoang. Chỉ vài phút sau, cửa sổ phòng khách bị phá, ba gã đàn ông đeo mặt nạ xông vào nhà.

Chúng không nói nhiều. Một tên chĩa súng vào đầu Mai, hai tên còn lại lục tung nhà. Chúng biết rõ vị trí két sắt, biết rõ camera chỉ là đồ trang trí vì Mai chưa bao giờ kích hoạt upload vào icloud. Chúng lấy hết tiền mặt, toàn bộ túi xách hàng hiệu, laptop, điện thoại, cả chiếc Mercedes trong gara.

Khi chúng rời đi, Mai ngồi co ro dưới gầm bàn, run cầm cập. Căn nhà sạch bách. Những thứ cô tự hào nhất, những món đồ cô khoe suốt hai năm qua, giờ chỉ còn lại cái két sắt trống rỗng và vài hộp giấy gói quà vứt lung tung.

Sáng hôm sau, cảnh sát đến. Họ xem lại các livestream cũ của Mai và lắc đầu:

“Chị đã công khai quá nhiều thông tin. Chúng tôi thấy ít nhất ba livestream gần đây chị quay rõ nhà cửa, tiền mặt, và thói quen sinh hoạt. Kẻ trộm dễ dàng theo dõi.”

Mai khóc, Cô mất gần 200.000 AUD tài sản và tiền mặt. Công việc nail cũng tạm dừng vì bị khủng hoảng tinh thần. Những người từng like và comment khen cô giàu có, giờ im lặng hoặc xóa tương tác.

Ba tháng sau, Mai chuyển nhà ra khỏi khu vực miền tây. Cô không còn livestream nữa. Facebook của cô giờ chỉ còn vài bức ảnh hoa lá, không tag location, không khoe đồ.

Trong một buổi tối mưa, Mai ngồi một mình trong căn phòng nhìn ra cửa sổ và thì thầm:

“Mình chỉ muốn khoe một chút thôi… Ai ngờ…”

Nhưng sự thật là, khi cô nhận ra việc khoe khoang trên mạng xã hội nguy hiểm đến mức nào, thì mọi thứ đã quá muộn.

Bài học: Những gì bạn khoe trên mạng không chỉ là nội dung, đôi khi đó chính là bản đồ chỉ dẫn cho kẻ xấu.

FB Chuong Ngo
 do Google bị cấm tại Trung cộng

Năm 2010, Lý Trường Xuân, Trưởng ban Tư tưởng Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, gõ tên chính mình vào thanh tìm kiếm của Google.

Và ông ta nhìn thấy gì? Hết trang này đến trang khác tràn ngập những lời nguyền rủa và chỉ trích. Chẳng có gì ngoài sự căm ghét.

Giận dữ tột độ, vị cán bộ lão thành đầy quyền thế ấy đã đập bàn và hạ một mệnh lệnh trực tiếp: Hãy đóng cửa Google hoàn toàn tại Trung Quốc đại lục.

Không hề có một cuộc họp an ninh quốc gia trọng đại nào. Cũng chẳng có một chiến lược vĩ mô nào cả.

Tất cả chỉ xuất phát từ cơn thịnh nộ cá nhân của một nhà lãnh đạo có cái tôi quá nhạy cảm, cơn thịnh nộ đã cắt đứt quyền truy cập Gmail, YouTube và Google Search của 1.3 tỷ người dân.

"Vạn Lý Tường Lửa" không được dựng lên vì mục đích "hài hòa xã hội".
Nó được dựng lên chỉ vì một người đàn ông đã không thể chịu đựng nổi những kết quả tìm kiếm về chính mình.

Giờ đây, ông ta đang ở đâu?

Đã nghỉ hưu từ năm 2012, Lý Trường Xuân, nay đã 82 tuổi, đang sống một cuộc đời thầm lặng tại Bắc Kinh, tránh xa mọi ánh hào quang của dư luận; thế nhưng, tên tuổi của ông sẽ mãi mãi gắn liền với tấm màn sắt kỹ thuật số mà chính ông đã góp phần kiến ​​tạo nên.

Một điều chắc chắn nữa là cái tên của ông ta nghịch lẽ thường, chẳng có ai "trường xuân" cả. Và sau khi phong toả Google những lời chỉ trích, thậm chí thoá mạ ông ta chỉ tăng thêm, không giảm.

Tương tự như vậy, dù Trung cộng có ra sức bưng bít đến mấy, thì những tội ác của họ ở Thiên An Môn, Tây Tạng, Duy Ngô Nghĩ, Hong Kong... vẫn không thể xoá nổi.

FB Uyen Vu

Cơn địa chấn chính trị ở Colombia: Abelardo de la Espriella đè bẹp Iván Cepeda trong vòng 1

Như video tôi đăng sáng nay về cuộc bầu cử kịch tính ở Colombia, kết quả thật sự gây chấn động đã xảy ra chiều nay tại Colombia. Ứng cử viên cánh hữu Abelardo de la Espriella đã giành chiến thắng ngoạn mục và bất ngờ lớn ở vòng 1, dẫn đầu với tỷ lệ 43.73% số phiếu, bỏ xa ứng cử viên cánh tả Iván Cepeda. Ứng cử viên của đảng Trung tâm Dân chủ, Paloma Valencia, đứng thứ ba rất xa với 6.91%, theo kết quả sơ bộ từ Văn phòng Đăng ký Dân sự Quốc gia.

Với hơn 98% số phiếu được kiểm, de la Espriella tạo khoảng cách gần 3 điểm phần trăm so với Cepeda (40,91%). Đây là một đòn giáng nặng nề và bất ngờ đối với liên minh cầm quyền Pacto Histórico của Tổng thống Gustavo Petro.

“El Tigre” gây sốc toàn quốc

Chỉ cách đây vài tháng, nhiều người còn cho rằng de la Espriella khó lọt vào vòng 2. Thế nhưng tối nay, “El Tigre” đã tạo ra một cơn địa chấn chính trị khi dẫn đầu vòng 1 với cách biệt rõ rệt.

Chiến dịch tập trung vào an ninh cứng rắn, chống tội phạm và chỉ trích gay gắt chính quyền Petro đã chạm đúng nỗi sợ và sự bất mãn sâu sắc của một bộ phận lớn cử tri Colombia.

Abelardo de la Espriella, người được quần chúng mệnh danh là "con hổ" (El Tigre) và tự xưng là “người của luật pháp và trật tự”, đã biến những lo ngại sâu sắc của cử tri về an ninh, tội phạm và bất ổn kinh tế thành sức mạnh bầu cử.

Chiến dịch của ông tập trung mạnh vào khẩu hiệu “An ninh, Trật tự và Thịnh vượng”, hứa hẹn áp dụng chính sách cứng rắn kiểu Nayib Bukele và tăng cường quan hệ với Mỹ. Ông cũng cam kết sẽ đảo ngược những gì ông gọi là “thất bại” của chính quyền Petro.

Trong bài phát biểu chiến thắng đầy phấn khích, Abelardo de la Espriella tuyên bố:“Người dân Colombia đã nói lên tiếng nói của mình một cách dõng dạc! Họ không muốn tiếp tục con đường hỗn loạn, nghèo đói và bạo lực. Họ muốn an ninh, họ muốn công việc, họ muốn một Colombia mạnh mẽ. Và chúng tôi sẽ mang lại điều đó!”

Cepeda rơi vào thế khó

Iván Cepeda, người được xem là ứng cử viên nặng ký nhất của phe tả, đã không giấu được sự thất vọng. Kết quả này cho thấy sức hút của phong trào Petro đã suy giảm rõ rệt sau 4 năm cầm quyền, đặc biệt là về vấn đề an ninh và kinh tế.

Với khoảng cách khá lớn ở vòng 1, de la Espriella đang nắm lợi thế tâm lý lớn trước thềm vòng 2 vào ngày 21 tháng 6.

Nhiều nhà quan sát cho rằng cánh hữu đang có đà rất mạnh và có khả năng cao lật đổ thế lực tả khuynh sau một nhiệm kỳ đầy tranh cãi của Gustavo Petro.

Theo tôi chiến thắng của de la Espriella một phần còn do dân chúng Colombia đã nhìn thấy những kết quả ngoạn mục về kinh tế, chính trị xã hội tại hai nước Argentina và El Salvador mà hai tổng thống cánh hữu Milei và Bukele đã thực hiện.

Cuộc bầu cử vòng 2 sắp tới hứa hẹn sẽ là trận chiến khốc liệt nhất trong nhiều thập nien giữa hai tầm nhìn hoàn toàn trái ngược: một bên là “tiếp tục thay đổi tiến bộ”, bên kia là “bàn tay sắt, luật pháp và trật tự”.

Colombia đang thực sự đứng trước một ngã rẽ lịch sử.

*Hình 2: Đại gia đình Abelardo de la Espriella đặt đức tin vào vị trí trung tâm và thường lần chuỗi Mân Côi. Phía sau gia đình là hình Đức Mẹ Guadalupe nổi tiếng của vùng Mỹ Latin

FB Uyen Vu
8 Thanh Niên Việt Nam Bị Elon Musk Kéo Vào Vụ Kiện Hài Hước Nhất Năm

Hỡi các tín đồ mạng xã hội, chuẩn bị tinh thần để cười nghiêng ngả với câu chuyện “đỉnh của chóp” từ đất Mỹ! Tỷ phú Elon Musk, ông chủ của nền tảng X, vừa tung cú đấm pháp lý nhắm thẳng vào 8 thanh niên Hà Nội vì tội... chơi khăm hệ thống kiếm tiền của ông! Chuyện gì mà khiến cả thế giới xôn xao? Hãy cùng khám phá vụ kiện siêu lầy lội này nhé!

Câu Chuyện “Click Ảo, Tiền Thật”

Tưởng chỉ có trong phim Hollywood, ai ngờ một nhóm 8 anh chàng ở Hà Nội lại biến thành “siêu đạo chích kỹ thuật số” ngay giữa lòng thủ đô. Theo đơn kiện của X Corp, nộp tại Tòa án Liên bang ở Texas ngày 22/5/2025, các anh này đã dựng nên một “trang trại click” siêu tinh vi, lợi dụng chương trình chia sẻ doanh thu của X để... hốt bạc.

Chương trình này, do chính Elon Musk quảng bá rầm rộ, cho phép người dùng trả 8 USD/tháng để có dấu tick xanh và kiếm tiền từ lượt tương tác. Nhưng thay vì đăng nội dung “xịn sò” để thu hút fan, nhóm này chơi lớn: tạo hàng loạt tài khoản giả bằng danh tính “mượn tạm” từ đâu đó, dùng phần mềm tự động spam nội dung và tự like, tự retweet nhau để “cày view”. Kết quả? Hệ thống của X tưởng họ là “ngôi sao mạng xã hội”, ngoan ngoãn chuyển tiền vào 125 tài khoản ngân hàng Mỹ, rồi từ đó “chạy” qua 9 ngân hàng Việt Nam với hơn 1.700 giao dịch. Đúng là kế hoạch “bá cháy”!

“Đế Chế Click Farm”

Địa điểm diễn ra phi vụ? Một văn phòng “xập xệ” giữa Hà Nội, nơi 8 “thiên tài công nghệ” này điều hành đế chế click ảo. Đơn kiện mô tả họ như băng nhóm tội phạm trong phim hành động, bị cáo buộc vi phạm đạo luật RICO – luật thường dùng để triệt phá mafia! Nghe mà cứ ngỡ đang xem “Fast & Furious” phiên bản mạng xã hội.

Chưa hết, để qua mặt X, nhóm này còn dùng phần mềm tự động để các tài khoản giả “tương tác yêu thương” lẫn nhau, tạo ra lượt xem ảo hoành tráng. Kiểu như: “Ê, mày like bài tao đi, tao retweet bài mày!” – nhưng toàn do máy làm. Kết quả là họ đã “moi” được một khoản kha khá từ X, dù số tiền chính xác vẫn là bí ẩn. Chỉ biết là Elon Musk tức đến mức phải thuê thám tử tư để lật tẩy!

Phản Ứng từ Cộng Đồng:

Khi tin này nổ ra, dân mạng Việt Nam trên X chỉ biết ôm bụng cười. Có người gọi đây là vụ kiện “tuyệt đối lôi cuốn”, người khác thì trêu: “Hà Nội không chỉ có phở ngon mà còn có cả click farm đỉnh cao!”. Nhưng cũng có ý kiến nghiêm túc hơn, cho rằng những vụ việc thế này làm xấu mặt hình ảnh Việt Nam trên thương trường quốc tế, nhất là khi Meta từng kiện 4 người Việt vì vụ quảng cáo “chui” 36 triệu USD năm 2021.

Elon Musk: “Đừng Hòng Qua Mặt Tui!”

Elon Musk, người từng hứa sẽ quét sạch “nông dân cày view” khỏi X, chắc hẳn đang “nóng mặt” với vụ này. Nhưng dân mạng thì cho rằng chính hệ thống trả tiền theo lượt tương tác của X đã “mời gọi” các cao thủ click ảo. Giờ đây, X đòi bồi thường thiệt hại, phạt nặng và yêu cầu chấm dứt ngay trò “click farm”. Liệu 8 anh chàng Hà Nội có “thoát” được cú đấm pháp lý này? Câu trả lời còn nằm trong phiên tòa sắp tới ở Texas!

Cười Xong, Ngẫm Chút

Dù hài hước đến đâu, vụ kiện cũng nhắc nhở chúng ta về “mặt trái” của thế giới số. Khi đồng tiền gắn liền với lượt click, không ít người sẵn sàng “chơi chiêu” để kiếm lợi. Thay vì dùng tài năng công nghệ để “cày click” và bị mang tiếng, 8 thanh niên này hoàn toàn có thể tỏa sáng với những dự án ý nghĩa hơn, như sáng tạo nội dung độc đáo hoặc xây dựng startup đột phá. Biết đâu đấy, họ có thể trở thành những “Elon Musk của Việt Nam”, làm rạng danh đất nước thay vì chọn con đường sai lầm khiến người Việt bị mang tiếng xấu!

Chúc độc giả một ngày vui vẻ, cười thật tươi và nhớ: Click thật, yêu thương thật, đừng để bị kiện như các anh Hà Nội nhé!

(Nguồn: The Independent, Vietnam.vn, Bloomberg Law)

FB Van Nguyen


Nàng Thị Mầu ‘dỏm’

Sáng Chủ Nhật, chị Kiều Mộng gọi điện thoại rủ đi chùa. (Chị tên Kiều, đi hát lấy tên Kiều Mộng, chị không phải ca sĩ thứ thiệt, chỉ là ca sĩ cây nhà lá vườn hát giúp vui trong mấy chương trình văn nghệ của mấy hội đoàn người Việt). Tôi ậm ừ định từ chối nói đói bụng quá sắp sửa đi ăn sáng. Chị nói vậy đến chở chị đi ăn luôn thể rồi sau đó mình lên chùa chơi… vui lắm.

Lúc tôi đến thấy chị đã sẵn sàng đang đứng chờ phía trước nhà. Bà này đi chùa mà ăn mặc thiệt là mát mẻ. Tôi nói trên chùa có để bảng cấm thiếu nữ mặc quần short hay áo hai dây không được vô chùa. Chị cười nói mầy xạo hoài, nhưng cũng đi vô nhà lấy cái áo khoác trồng lên cho có vẻ kín đáo một chút.

Đến chùa chị Kiều Mộng lẹ lẹ lên chánh điện nghe sư thầy Tuệ Minh đang thuyết pháp. Chị ngoắt tay kêu tôi đến ngồi bên chị, tôi thấy đông người quá mà người nào cũng thành tâm chăm chú nghe sư thầy thuyết giảng, mình chen vô đó ngồi đã khó mà đầu óc nghĩ lan man chuyện đâu đâu, rồi đôi mắt thì cứ nhìn mấy chỗ không nên nhìn… tội chết… thôi thì đi lòng vòng xem hoa ngắm tượng.

Bận về ngồi trên xe chị Kiều Mộng cứ luôn miệng khen sư thầy thuyết giảng quá hay, mà mày không chịu nghe thiệt uổng. Tôi hỏi sư thầy thuyết giảng về điều gì. Chị nói thầy giảng nhiều thứ lắm, hay lắm… mà chu choa ơi người thầy toát ra một vẻ gì thật là… thánh thiện. Rồi chị nói đến nhan sắc của thầy, môi thầy đỏ au như người ta thoa son, sóng mũi của thầy cao… cao như mũi của mấy anh chàng tài tử đóng phim bộ. Càng nhìn thầy… càng nhìn… thấy thầy sao mà giống ngài Đường Tam Tạng quá, thiệt là giống, mà Đường Tăng phiên bản Hồng Kông chớ không phải phiên bản Trung Quốc đâu nhe. Rồi chị hỏi tôi mày có công nhận là “Đường tăng Hồng Kông” đẹp hơn “Đường tăng Trung Quốc” phải không. Bộ phim đó thì tôi có xem qua, nhưng lâu quá rồi ai mà còn nhớ cái nhan sắc của ngài Đường Tăng ra sao, bà nội!

Tuần sau chị Kiều Mộng lại gọi điện thoại rủ… đi chùa. Tôi định từ chối nói là đang bận… bận uống cà phê với anh Thành. Chị hỏi mày uống ở quán nào. Tưởng gì chừng mười phút sau thấy chị xuất hiện, chị nói chờ mày uống cà phê xong đi chùa với chị, đi một mình chị thấy hơi buồn. Anh Thành sẵn dịp đi theo chơi cho vui.

Tôi và anh Thành đi vòng quanh xem cây kiểng trong chùa, sau đó thì hai anh em lại gian hàng bán đồ chay ăn “bún bò Huế chay”, anh Thành hảo ngọt chơi thêm ly chè đậu trắng. Chị Kiều Mộng nói hai người cứ tự nhiên ăn uống chị đang bận nghe sư thầy thuyết giảng. Chị ngồi nghe thầy nói mà mắt cứ nhìn thầy không chớp.

Trên đường về chị lại luôn miệng khen thầy Tuệ Minh, thầy đi tu nhưng nói chuyện đời… thiệt là thắm thiết… sự đời. Nghe đâu thầy từng tu học bên Ấn Độ, có bằng cấp gì đó cao lắm. Mà thầy còn trẻ lắm nhe mới có bốn mươi ngoài chớ mấy. Rồi chị lại tấm tắc trầm trồ cái nhan sắc của sư thầy. Da thầy trắng mịn còn hơn da con gái, hàm răng của thầy sao mà trắng đều đẹp như răng tài tử màn bạc. Còn giọng nói của thầy thì trầm ấm ngọt ngào hơn cả giọng nói của xướng ngôn viên đài truyền hình.

Bà này chắc kiếp trước là em gái của Thị Mầu.

Tuần sau chị Kiều Mộng lại gọi điện thoại rủ đi chùa. Tôi nói bà đi chùa lạy Phật hay bà đi chùa vì mê sư thầy. Chị cười ồ nói mầy ơi sao tao cứ mong cho đến ngày cuối tuần để lên chùa.

– Bà có mê sư thầy thì bà đi một mình, tui đang bận làm đồ nhậu ở nhà anh Thành.

Tưởng nói vậy chị sẽ đi một mình lên chùa, không ngờ chưa đầy mười phút sau thấy chị xuất hiện. Chị xăn tay áo nhào vô giúp tôi làm cho mau, chị nói mình lên chùa chơi chút rồi về nhậu sau, nói :“Bữa nay chị uống với mày cho mày thấy chị uống chẳng thua ai.”

– Bà đi chùa mà ăn mặc đẹp vậy.

Chị cười hê hê “Mặc đẹp cho trai để ý.

Tôi sẵn dịp chọc ghẹo bà Thị Mầu:
– Trai không để ý quần áo đâu, trai thích nhìn gái lúc bước đi, chị muốn đàn ông ngó chị phải đi sửa tướng.

– Thôi tao không thích đi kiểu như mấy cô người mẫu, thấy kỳ kỳ hổng được tự nhiên.

– Đúng rồi, đi kiểu như mấy cô đó chỉ là để trình diễn thôi. Đàn bà mà bước đi cho thật hấp dẫn thì phải lúc lắc.

– Đi lúc lắc?

– Lúc bước đi hai cái đó nó lúc lắc… đàn ông nào cũng ngó.

Anh Thành cười khùng khục, chị Kiều Mộng hiểu ý nói đồ quỷ. “Của tao như vầy mày thấy chưa đủ lúc lắc hay sao.”

– Ai đặt tên Kiều Mộng cho chị?

– Mày thấy có hay không?

– Thấy nó hơi trúc trắc đọc muốn trẹo bảng họng.

– Lần đầu bước lên sân khấu hát giúp vui hội đồng hương, anh chàng giới thiệu chương trình hỏi chị tên gì, mình đâu có tính làm ca sĩ mà có nghệ danh, chị nói Trần Thị Kiều, anh ta tự động đặt tên cho chị là Kiều Mộng, từ đó ai cũng kêu mình là Kiều Mộng.

Chị Kiều Mộng hát thì cũng đại khái khá hơn mấy cô hát karaoke trong quán cà phê, chị cũng không phải là người đẹp, nhưng được cái lúc trang điểm bước ra ánh đèn sân khấu nhìn chị khác hẳn. Chị lại nhiệt tình, hội đoàn nào mời chị cũng nhận lời hát giúp vui. Nếu không hát thì cũng giả thôn nữ múa phụ diễn. Cho nên chị rất đắt “sô” ở cái thành phố yêu văn nghệ này.

– Ê Tôm, tháng sau chị có buổi trình diễn ở hội “Đồng hương An Giang”, tốp múa nam còn thiếu một người, hổng ấy mày tham gia cho vui.

– Tui tuy ăn nói chót chét nhưng bước ra sân khấu trước đám đông thấy mắc cở lắm, tay chân lọng cọng cứng đơ cứng ngắt mà múa nổi gì.

– Mình chỉ ra sân khấu cho có mặt đông vui, múa mấy điệu đơn giản dễ ẹc hà.

– Có trả thù lao không? Mỗi lần bà đi “sô” được bao nhiêu.

– Hát giúp vui hội đoàn mà tiền bạc gì. Mấy ổng bỏ tiền túi tổ chức đâu có bán vé, nhưng mình đi sinh hoạt cộng đồng cũng vui lắm, phần ăn thì khỏi đóng tiền, ngon lắm lần nào cũng có tôm hùm.

Anh Thành nghe vậy nói đi cho vui Tôm, vừa vui mà còn được ăn tôm hùm, rồi anh hỏi chị Kiều Mộng nếu cần thêm người múa minh họa kêu anh, anh là người yêu văn nghệ và thích được lên sân khấu.

Kể từ hôm đó chị Kiều Mộng có thêm người để chị rủ rê đi chùa. Và cũng kể từ hôm đó anh Thành có người để anh đi theo cho đỡ buồn đỡ trống trải mấy ngày cuối tuần. Anh Thành đã bốn mươi nhưng chưa có vợ, (đời bây giờ trai bốn mươi còn độc thân hơi bị nhiều), anh làm cán sự điện trong hãng điện tử, chịu khó dành dụm tích góp cũng mua được căn nhà nho nhỏ.

Anh Thành đi với chị Kiều Mộng riết anh thích chị hồi nào không hay. Anh nói với tôi:
– Ê Tôm, đôi lúc tao bắt gặp bà Kiều nhìn tao với ánh mắt kỳ lắm, đàn bà mà mày cũng biết, nhìn ánh mắt họ mình biết họ muốn gì.

Một hôm tôi đang ngồi trong quán cà phê, chị Kiều Mộng ghé qua tâm sự. Chị đang buồn. Chị từ trên chùa mới về, bữa nay chị cảm thấy buồn, buồn thiệt là buồn bởi vì thầy Tuệ Minh không để ý đến chị, thầy chỉ coi chị như một tín nữ bình thường đến chùa như bao thiếu nữ khác. Chị cũng hiểu, chẳng bao giờ trách thầy, chỉ tại mình thôi. Chị hỏi tôi mình yêu sư thầy có tội không.

– Tội… tội nghiệp. Bà hết người yêu, đi yêu sư thầy!

– Mầy chưa từng yêu mày đâu hiểu.

Chị Kiều Mộng theo tôi tới nhà anh Thành chơi, chị buồn quá không muốn về nhà. Anh Thành đang làm món thịt bò xào củ hành, sẵn bữa tôi và chị nhào vô ăn cơm chiều. Ăn xong cả ba bắt ghế ra trước nhà anh Thành ngồi ngó ông đi qua bà đi lại. Tôi và anh Thành uống bia lai rai nói chuyện trên trời dưới đất, chị Kiều Mộng vẫn còn buồn, ngồi làm thinh lâu lâu cũng cầm ly bia lên uống.

Buổi tối muỗi bay vo ve kéo nhau vô garage ngồi chơi, vừa uống lai rai vừa nói chuyện tầm phào. Garage nhà anh Thành không để xe, anh sửa lại thành một phòng để anh xem phim hay nghe nhạc, nếu có tụ tập bạn bè nhậu nhẹt đàn hát thì tự nhiên không sợ làm phiền hàng xóm.

Chị Kiều Mộng leo lên sofa nằm nghĩ ngợi điều gì mặt mày buồn so như sắp khóc. Anh Thành thấy vậy đến ngồi gần bên kiếm chuyện nói cho chị vui. Tôi nói anh Thành có tài massage với lại bấm huyệt đã lắm, hổng ấy anh làm cho chị đi. Anh Thành nói nhỏ nhỏ:
– Anh có tài bấm huyệt để anh làm cho Kiều nhe.

Chị Kiều làm thinh. Anh Thành bóp bàn chân chị thăm dò. Chị không phản đối. Anh Thành thấy chị nằm im không co bàn chân lại thì tiếp tục bóp. Anh biết làm massage, tôi bước đến hỏi chị Kiều thấy ảnh làm có bằng mấy ông thợ ngoài tiệm không, chút ảnh bấm huyệt cho chị phê lắm. Tôi nói với anh Thành, massage chị xong anh làm cho tui nhe. Anh Thành móc túi đưa tôi mấy chục biểu tôi đi mua xâu bia với mấy bịch khô bò. Anh kề tai tôi nói nhỏ, “mầy đi lâu lâu hãy về nhe.”

Tôi đi mua bia về mà anh Thành massage chị Kiều Mộng vẫn chưa xong, anh lại khoá cửa tôi vô không được mà tôi gọi phone anh cũng không trả lời. Tôi bỏ ra xe mở phone coi tấu hài, coi gần hết một vở hài thì chị Kiều Mộng mở cửa bước ra nói đi về. Mặt chị tươi như hoa, cười mỉm nói công nhận anh Thành có tài bấm huyệt đã quá.

Một buổi tối lúc đó cũng gần mười một giờ đêm, chị Kiều Mộng gọi điện thoại cho tôi tâm sự. Chị nói Tôm ơi chắc là do ý trời. Chị nói cho Tôm nghe mà mày phải thề với tao là giữ kín chuyện này.

Tôi không biết chuyện gì mà ghê gớm vậy đến đỗi bắt tôi phải thề không được nói cho ai biết. Nhưng tôi biết cái tánh của tôi, cái miệng chót chét không nói sợ chịu không được.

– Thôi chị đừng nói, tui sợ tui không giữ được lời thề.

– Tôm nhớ cái hôm anh Thành bấm huyệt cho chị trong garage nhà ảnh không, bấm huyệt chỉ có lần đó thôi mà tao mang bầu, thiệt là không tin nổi.

Tôi bật cười khùng khục.

– Tôm có bộ vest nào đẹp đẹp không?

– Chi vậy.

– Chị với anh Thành chuẩn bị làm đám cưới, định nhờ mày làm rể phụ.

– Chị có tin dị đoan không?

– Không.

– Trước đây tui có đi làm rể phụ hai đám, cả hai đều ly dị, nếu bà không tin dị đoan thì tui sẵn sàng, lâu lâu có dịp mặc đồ đẹp quay phim chụp hình.

Đám cưới chị Kiều và anh Thành đãi tại nhà hàng “Thành Được”, chỉ mời bà con và một ít bạn bè thân thiết. Tôi không có làm phù rể vì anh Thành đã tìm người khác. Tự hiểu. Cô dâu chú rể mặt mày tươi như hoa lăng xăng đi từng bàn chào quan khách mời rượu.

Mở màn chương trình văn nghệ cô dâu chú rể hát bài “Lâu đài tình ái”. Tôi nhìn cô dâu thấy có vẻ hơi mập, nhưng chắc chẳng ai để ý.

Nàng Thị Mầu “dỏm”.

Nguyễn Thạch Giang





Úc vừa làm được điều mà chưa quốc gia nào từng làm.

Các bác sĩ ở Sydney giờ đây đang tiêu diệt khối u ung thư bằng cách đông lạnh chúng hoàn toàn — không dao mổ, không khâu, không phẫu thuật chút nào.

Điều này đang diễn ra tại Bệnh viện Liverpool ở phía tây nam Sydney, nơi có máy cryoablation hướng dẫn bằng MRI đầu tiên của Úc.

Đây là cách nó hoạt động.

Một cây kim mỏng hơn vài milimet được luồn vào khối u trong khi các bác sĩ theo dõi mọi chuyển động theo thời gian thực trên MRI.

Sau đó, khí bắn qua nó, làm giảm nhiệt độ xuống khoảng âm 180°C chỉ trong vài giây.

Khối u đông cứng thành một "quả cầu băng" nhỏ xíu. Các tế bào ung thư bị vỡ. Nguồn cung cấp máu bị tắc nghẽn. Khối u chết đi.

Không cắt. Không chảy máu. Không cần vài tuần hồi phục.

Một trong những bệnh nhân đầu tiên là Josephine Cordina, 64 tuổi, người đã sống chung với một khối u 9mm nằm sâu trong cột sống. Cơn đau cướp đi giấc ngủ của bà. Thuốc giảm đau hầu như không hề tác dụng. Phẫu thuật mở sẽ có nghĩa là vít vào cột sống và nằm bất động vài tuần.

Thay vào đó, các bác sĩ đã đông lạnh nó.

Một ngày sau, bà rời bệnh viện mà không còn đau đớn.

Đó là phần nghe có vẻ không thể — hầu hết bệnh nhân về nhà trong vòng 24 giờ và hoàn toàn tránh được thời gian nằm viện dài ngày.

Nó hiệu quả với các khối u ở cột sống, gan, thận. Và nó mang lại hy vọng cho những người được cho là quá già, quá yếu hoặc rủi ro quá cao cho phẫu thuật truyền thống.

Tương lai của điều trị ung thư có thể không cần một vết cắt nào.

Nguồn: Bệnh viện Liverpool, Sydney (thủ thuật cryoablation hướng dẫn bằng MRI đầu tiên của Úc)
Văn hoá Miền Nam dzậy hả?

Phim truyền hình bối cảnh Miền Nam mà ngộ lung lắm đa! Nhà điền chủ của Nam Kỳ có nhiều vợ, có bà cả luôn mới ác đạn! Vợ thứ vơ chánh thất ở chung nhà, lên mâm cơm bà cả và bà ba không lo ăn, lo xét nét, đá xéo đấu đá chửi móc mé nhau từng câu từng chữ.

Mâm cơm gì mà mặc quần áo màu mè, chói chang, sặc sỡ y chang một cái gánh hát mới rã màn, nhìn cứ như một cái thanh lâu của miền Giang Nam Tàu vậy!

Phim Nam Kỳ xưa điền chủ gì mà màu mè tới tức ngực, tới chói mắt, những màu sắc rẻ tiền kinh khủng phá nát không gian an lành, chơn chất hiền hòa của Miền Nam. Ăn cơm thôi mà cho mấy bà đeo vòng như kiểu vòng ngọc trai chi vậy? Từ bao giờ màu mè chói lóe này ngự trị trong văn hóa và khung hình phim Miền Nam vậy?

Đài TH Vĩnh Long là đài phá văn hoá Miền Nam dữ dội nhứt. Khi mà nó cứ cho điền chủ, cho ông hội đồng Nam Kỳ nhiều vơ rồi tụm chung nhà đấu đá quăng xuống giếng kiểu Tàu, cho bà cả bà ba kiểu Bắc Kỳ, cho chửi bói móc mé đâu thọt thâm hiểm cũng kiểu Bắc.

Thưa các ông các bà! Miền Nam không có ngôi cả, không thể có chị cả hay cậu cả. Miền Nam chỉ có thứ hai lớn nhứt. Điền chủ Miền Nam không bao giờ để chánh thất và vợ bé ở chung nhà.

Cảnh quăng người xuống giếng là độc quyền của văn hoá Tàu, cảnh đấu đá trong nhà cũng không có trong văn hoá điền chủ Miền Nam. Cảnh móc xỉa nhau, áo quần màu sắc rộn ràng rẻ tiền không phải của Miền Nam xưa.

Người Miền Nam xưa, ông bà tổ tiên của người Nam Kỳ đâu có ngồi ăn mà lu xu bu ồn ào như cái chợ như vậy, Trời đánh tránh bữa ăn, Miền Nam có đạo lý kiểu Miền Nam mà!

Có phim nghe phim cốt Miền Nam nhưng diễn viên nói giọng hình như không phải Nam. Cô diễn viên chánh miệng cứ "tía ơi, tía à!" mà cứ lơ lớ, cứng cứng, đơ đơ, đuối đuối. Ông diễn viên "tía" thì càng lơ lớ hơn. Không phải giọng Nam Kỳ.

Đó là kiểu hồn Trương Ba da hàng thịt. Lựa diễn viên hoặc lồng tiếng. Lồng thì phải cho đúng giọng Miền Nam. Vai mấy ông già Miền Nam mà đưa Hoài Linh và Trường Giang lên thì thôi đập tivi cho rồi, quăng đi!

Rồi phim cốt truyện Miền Tây mà xài toàn tiếng không phải Miền Nam, diễn viên chánh lên xuồng bị hư máy thì nói "Hoy mình xuống bơi đi anh". Miền Nam làm gì có bơi, chỉ có lội.

Rồi hỏi "Con gái bác có xinh hôn con?". Miền Nam nào có "xinh"?

Đài truyền hình Miền Tây đàng hoàng, bà phát thanh viên thản nhiên đọc "một chiếc nhà" (??), rồi cứ "chiếc bánh", "chiếc kẹo", "que củi", "đỗ xe", "vất rác", "rẽ phải", "quả na", "ăn sần sật"....

Một bộ phim cố gắng rặc văn hóa Nam Kỳ, các nhơn vật nói chuyện kiểu “Tui biết gòi, nói gỏ gàng gòi mừ..., chèng ơi!”

Nhưng than ôi....! Bá má chồng chửi con dâu xối xả, chửi vầy: ”Cô làm dâu mà không biết lo, chăm có đứa con mà ngủ trưa trờ trưa trật”.

Rồi ông già mặc bộ bà ba nói: "Thằng hai nó sắp bị vỡ nợ gòi hả?”

Tía ơi! Người Nam không có nói “vỡ nợ” và "chăm con” đâu! Nam Kỳ nói là bể nợ, banh nợ, trốn nợ. Nam Kỳ sẽ nói là nuôi con hoặc lo cho con, coi con chứ không có chăm con.

Nhiều phim Miền Nam mà cha mẹ kêu con trai và con dâu là "anh chị" mới nghe mệt mỏi, người Bắc mới vậy. Người Miền Nam bình thường kêu con, giận kêu mày tao và kêu trỏng không ngôi thứ gì hết như tui và mấy người, không ai kêu con là anh chị làm nó mất đức.

Cái vụ "chiếc" có mòi đang lan vô Miền Nam, cái gì cũng chiếc, điển hình là "chiếc nhà" (??). Người Bắc cái gì cũng chiếc hết, chiếc em bé, chiếc giáo viên...???

Nhưng chiếc kẹo ở Miền Bắc thì trong Miền Nam là cục kẹo. Người Miền Nam kêu "căn" hoặc "ngôi" nhà.

Người Miền Nam chỉ có cái hòm, bộ bài và lá bài khi chơi đánh bài. người Bắc lại kêu là "chiếc hòm", "cỗ bài", "cây bài".

Người Miền Bắc cái giống gì cũng "quả", thí dụ: "quả tim", "quả na", "quả quýt, "quả ổi", "quả trứng vịt", "quả trứng gà"...

Miền Nam không xài quả, Miền Nam chỉ có trái ổi, trái cam, trái mãng cầu, trái tim. Hột gà hột vịt kêu là hột. Còn cái bên trong trái kêu là hột luôn, thí dụ: hột mãng cầu, hột quýt, hột nhãn, cá biệt có hột xoàn. Bắc thì phải kêu là "hạt".

Vụ chiếc nhiều khi thấy bực. Con nít Miền Mam giờ bị giáo dục ở trường nên kêu cái ly nước là "chiếc cốc", "chiếc bánh", "chiếc bàn chải", "chiếc ghế".

Cái bánh, cái ghế, cái bàn, cái bàn chải nghe hôn!

Thấy nhiều tiệm bánh, siêu thị Miền Nam dám để bảng bánh trung thu có giá 75 k/ chiếc (??) Và giờ là "chiếc nhà". Rồi chiếc xe lại kêu là "con xe" (??)

Những năm gần đây vì phong trào văn hoá Miền Nam lên cao, nhiều người làm phim đề tài Miền Nam, nhưng vì do ảnh hưởng định kiến tuyên truyền sau 1975 mặc định nhà giàu, điền chủ Nam Kỳ phải là ác ôn côn đồ, ăn chơi sa đoạ.

Rồi biên kịch chen văn hoá Miền Bắc vô phim Miền Nam. Họ cố tình, hình như phải chen vô cho dân Nam Kỳ phải nhớ thân phận hay gì đó?

Truyền hình chưa xong, tới điện ảnh. Bộ phim "Ai thương ai mến" của Thu Trang Tiến Luật là bộ phim đề tài Miền Nam đâm bang không có văn hoá.

Tiến Luật đòi bán "trinh" Thu Trang, Trung Lùn đòi bán "trinh" Phi Phụng. Phim bối cảnh Miền Nam xưa, không biết biên kịch có thù oán gì văn hoá Nam Kỳ Lục Tỉnh không mà cho cái cảnh nhà Thu Trang vừa có người chết, còn mấy cái hòm trong nhà chưa chôn mà chủ nợ nhào vô đòi nợ, xiết nợ, đòi "bán trinh" Thu Trang, rồi đâm chém loạn xạ ngay trên nóc quan tài?

Người Miền Nam mình không có mất dạy như vậy.

Nhiều khi nóng, chửi thề khi coi vài đoạn phim Miền Nam kiểu này. Sao người ta có thể làm vậy? có thể đâm bang như vậy?

Cũng là cái không tôn trọng văn hóa và con người Miền Nam. Tụi bây nghĩ dân Miền Nam toàn dốt nát bán vé số hả?

Chúng ta tự hào danh xưng Nam Kỳ Lục Tỉnh và sẽ giữ vững đạo lý của nó mãi mãi. Những giá trị của Miền Nam chưa bao giờ bị mất đi dù bị chà đạp.

Hãnh diện vì được là người Miền Nam.

Cái tình thân thương xứ sở mặc dầu có đi qua những lúc khó khăn, những lúc buồn nhiều hơn vui, những lúc thắt ngặt đầy vơi thì nguyện đời sẽ gìn giữ và vun bồi cho cái tình đó, tình Lục Tỉnh.

Nhớ về những nơi thương yêu nhứt, về người thương yêu nhứt, là quê nhà của mình, qua năm tháng từ lúc còn trẻ thơ tới lúc về chiều thì chữ tình là để lại muôn vàn yêu thương cho đời.

Xin hãy giữ hồn Miền Nam, giữ bằng được ngôn ngữ Lục Tỉnh quê mình! Chúng ta cứ sống kiểu Nam Kỳ Lục Tỉnh hàng mấy trăm năm nay.

"Đẹp biết bao tâm tình
Tình là tình nồng thắm
Buộc lòng mình vào núi sông
Tình mến quê hương."

Hình cắt từ clip.

Nguồn: Fb Nguyễn Gia Việt

Bằng tốt nghiệp giả

Tình hình rất đáng báo động. Vào ngày 10 tháng 12 năm 2025, Ấn Độ đã phát giác hơn 100.000 bằng tốt nghiệp giả từ 22 trường đại học. Nhiều người có bằng y khoa, một số là điều dưỡng hoặc kỹ sư

Những người này lấy bằng rồi đi đâu? Hầu như tất cả đều đi các nước Tăy Phương.

Ở đây không nói về y tá, vì y tá tìm việc dễ dàng, ít đòi hỏi điều kiện hơn.

Bác  mới là vấn đề. Những điều dưới đây là băn khoăn từ một bác .
Ai cũng nghĩ ở Mỹ muốn làm bác  phải qua nội trú nhưng ít ai biết 19 tiểu bang không cần qua nội trú.

Hầu như tất cả các bác sĩ Hoa Kỳ phải vượt qua ba phần thi của USMLE (Kỳ thi Cấp giấy phép Y tế Hoa Kỳ.) Có một chuyện chỉ trong nghề mới biết. Bạn có thể tham gia 2 phần đầu tiên của kỳ thi cấp phép y tế Hoa Kỳ tại Ấn Độ. Có thể mướn người đi thi dùm. Nhiều trung tâm ở Ấn có thể nạp đơn để thi. Chỉ cần căn cước đúng tên thì được vào phòng thi.

Nếu không muốn mướn người thì mua các câu hỏi từ ban giám khảo.

Vào năm 2024, hàng trăm bài thi đã bị vô hiệu hoá do các câu hỏi bị rò rỉ ở Nepal (một vùng ngoại ô của Ấn Độ) và điểm số cao bất thường tại các trung tâm quốc tế ở Ấn Độ, Pakistan, Nepal và Jordan.

Khi xong 2 cuộc thi này thì bạn hiên ngang nhận visa đến Mỹ để bắt đầu cuộc đời bác .

Nhưng chưa.
Việc khó nhất là phải thi phần cuối cùng, phần 3 tại một trung tâm ở Mỹ để lấy giấy phép hành nghề.
Khó nhưng không phải là không có cửa.

Bài kiểm tra giấy phép y tế của Hoa Kỳ được viết và chấm điểm bởi hai tổ chức. Đầu tiên là FSMB (Liên đoàn các Hội đồng Y tế Tiểu bang) có chủ tịch và Giám đốc điều hành là Bác  Humayun Chaudhry, người Ấn Độ.

Một tổ chức khác viết và chấm điểm cho kỳ thi cấp phép y tế Hoa Kỳ là NBME (Hội đồng Giám định Y tế Quốc gia.) Chủ tịch Hội đồng quản trị của NBME là Bác  Reena Karani, cũng là một người Ấn Độ.

Các trung tâm thi các cuộc thi này được quản lý bởi một công ty có tên là Prometric, có Giám đốc Sản phẩm và Công nghệ của công ty này là Jay Chakrapani, cũng là một người Ấn Độ.

Bác  dzỡm thì khá nhiều nhưng một vài vụ nổi tiếng toàn quốc gần đây.

Malachi Love-Robinson ("Bác sĩ Love"): Trở nên tai tiếng trên toàn quốc vào năm 2016 khi mới 18 tuổi vì mở một trung tâm y tế ở Florida và khám bệnh cho bệnh nhân mà không có giấy phép hành nghề. Anh ta tiếp tục bị kết án tù vào năm 2023 vì một vụ đại trộm cắp, lường gạt.

Elias Renteria Segoviano: Nhận tội tại California với 13 cáo buộc trọng tội sau khi thực hiện các thủ thuật thẩm mỹ trên 28 nạn nhân. Ông ta bị bắt lại vào năm 2024 vì cố gắng tiếp tục hành nghề bất hợp pháp ngay sau khi được thả khỏi nhà tù.

Gustavo Nunez: Bị kết án hơn 38 năm tù liên bang vào năm 2017 sau khi điều hành một phòng khám gian lận ở Arizona, thực hiện hút mỡ mà không có đào tạo y khoa và gây ra các chấn thương đe dọa tính mạng cho bệnh nhân.

Dean Faiello: Điều hành một phòng khám hoa liễu và laser gian lận tại Thành phố New York, dẫn đến cái chết thương tâm của một bệnh nhân vào năm 2003 do dùng quá liều lidocaine trái phép.
KHI NGƯỜI GHÉT CHIẾN TRANH BUỘC PHẢI ĐÁNH

Tôi nhớ rõ nhiệm kỳ đầu của tổng thống Trump. Bốn năm. Không một cuộc chiến tranh mới nào. Trong khi mọi đời tổng thống trước đó — dù Cộng hòa hay Dân chủ — đều để lại ít nhất một cuộc xung đột quân sự mới. Trump thì không. Ông đàm phán với Kim Jong-un. Ông ký Hiệp Định Abraham. Ông nói trước toàn dân rằng ông muốn mang lính về nhà, không phải gửi lính đi chết. Đó không phải lời nói suông. Bốn năm không có chiến tranh mới là bằng chứng.

Vậy tại sao, ở nhiệm kỳ hai, người đàn ông ghét chiến tranh ấy lại ra lệnh tấn công Venezuela vào đêm 3 tháng 1 năm 2026, bắt sống Maduro, rồi chưa đầy hai tháng sau đó phối hợp với Israel dội bom hủy diệt kho vũ khi hạt nhân của Iran?

Câu trả lời nằm trong một nghịch lý mà nhiều người không chịu hiểu: đôi khi, để giữ hòa bình, bạn phải sẵn sàng đánh. Và phải đánh trước khi quá muộn.

Thượng Nghị Sĩ Lindsey Graham, trong cuộc phỏng vấn trên Fox News với Sean Hannity, đã nói một câu mà tôi nghĩ mọi người cần nghe kỹ: khi Trump biết Iran sắp có 10 quả bom hạt nhân, ông hành động. Không chần chừ. Không họi ý kiến Liên Hiệp Quốc. Không chờ một nhiệm kỳ nữa để người kế nhiệm giải quyết. Ông hành động.

Nhiều người sẽ hỏi: tại sao phải vội? Tôi xin hỏi ngược: bạn có hình dung được thế giới sẽ như thế nào nếu chế độ Giáo chủ Iran có trong tay mười đầu đạn hạt nhân? Một chế độ thần quyền đã công khai tuyên bố muốn xóa sổ Israel khỏi bản đồ, tài trợ Hezbollah, Hamas, và hàng loạt nhóm khủng bố khắp Trung Đông. Một chế độ có tên lửa đạn đạo tầm xa, và giờ lại sắp có đầu đạn hạt nhân để gắn lên đó.

Graham nói thẳng: “Trump không phải Obama, không phải Biden. Nếu chúng ta chờ thêm, họ sẽ làm giàu uranium lên 90% và cả thế giới sẽ bị bắt làm con tin. Bạn lo giá xăng tăng ư? Hãy tưởng tượng thế giới sẽ ra sao nếu Iran có mười quả bom. Khốn khổ. Họ sẽ giữ cả nhân loại làm con tin, và rồi họ sẽ hủy diệt Israel. Một cuộc diệt chủng là đủ rồi.”

Câu nói ấy nghe tàn nhẫn, nhưng bạn hãy nghiền ngẫm. Obama ký thỏa thuận hạt nhân JCPOA năm 2015, tin rằng ngoại giao sẽ giải quyết. Kết quả? Iran rút khỏi thỏa thuận, tiếp tục làm giàu uranium, và đến cuối năm 2025 đã có lượng uranium làm giàu 60% đủ để chế tạo nhiều đầu đạn. Chỉ cần nâng lên 90% nữa thôi — và với công nghệ họ đã có, việc đó chỉ là vấn đề thời gian. Trump nhìn vào con số ấy và hiểu rằng: cửa sổ hành động đang đóng lại. Nếu không đánh bây giờ, sẽ không bao giờ đánh được nữa.

Ngày 28 tháng 2 năm 2026, Mỹ và Israel phối hợp tấn công. Giáo chủ tối cao Ali Khamenei thiệt mạng. Cơ sở hạt nhân Natanz và hàng loạt địa điểm hạt nhân khác bị dội bom. Đúng, giá dầu vượt 100 đô một thùng. Đúng, eo biển Hormuz bị Iran đóng. Đúng, Iran bắn trả tên lửa vào căn cứ Mỹ ở Vùng Vịnh. Cái giá là lớn. Nhưng cái giá của việc không làm gì sẽ lớn hơn gấp vạn lần.

Graham nói : “Tiền đầu tư tốt nhất mà Mỹ từng bỏ ra. Phá hủy một chế độ phát xít tôn giáo đang tìm cách chế tạo vũ khí hạt nhân để đe dọa nước Mỹ — đó là một khoản đầu tư xứng đáng.”

Hai tháng trước khi đánh Iran, Trump đã thực hiện một nước cờ mà nhiều người không ngờ tới: đêm 3 tháng 1 năm 2026, lực lượng đặc biệt Mỹ tấn công Caracas, bắt sống Nicolás Maduro và vợ ông ta, đưa về New York để đối mặt cáo buộc buôn ma túy. Trump tuyên bố: “Sự thống trị của Mỹ ở Tây bán cầu sẽ không bao giờ bị nghi ngờ nữa.”

Nhiều người chỉ thấy bề mặt: Mỹ lật đổ một nhà độc tài. Nhưng nếu bạn đọc sâu hơn, bạn sẽ thấy một bàn cờ địa chính trị tiình vi hơn nhiều. Venezuela có trữ lượng dầu mỏ đã được chứng minh lớn nhất thế giới: 300 tỷ thùng, chiếm 17% toàn cầu. Và ai là khách hàng lớn nhất của Maduro? Trung Quốc. Mỗi ngày hơn 600.000 thùng dầu Venezuela chảy về Bắc Kinh. Maduro gặp đặc phái viên Trung Quốc Khâu Tiểu Kỳ chỉ vài giờ trước khi bị bắt. Vài giờ. Nghĩ lại đi.

Maduro không chỉ là nhà độc tài. Ông ta là mắt xích trong cái mà Washington gọi là “mạng lưới năng lượng thù địch”: Venezuela cung cấp dầu cho Trung Quốc, Iran cung cấp xăng tinh chế và linh kiện cho Venezuela, hai chế độ này hỗ trợ nhau lách lệnh trừng phạt của Mỹ, và cả hai đều là đồng minh chiến lược của Bắc Kinh. Bắt Maduro không chỉ là bắt một kẻ buôn ma túy — mà là chặt đứt một cánh tay của Trung Quốc ở Tây bán cầu.

Và bây giờ chúng ta đến phần quan trọng nhất, phần mà Graham đã nói toạc ra trên Fox News và nhiều người vẫn chưa chịu nghe:

“Venezuela và Iran chiếm 31% trữ lượng dầu mỏ toàn cầu. Chúng ta sẽ có quan hệ đối tác với 31% trữ lượng đã biết của thế giới. Đây là cơn ác mộng của Trung Quốc. Đây là một khoản đầu tư tốt.”

Ba mươi mốt phần trăm. Bạn hãy để con số đó ngấm vào. Venezuela có trữ lượng lớn nhất thế giới, khoảng 17%. Iran đứng thứ ba hoặc tư, khoảng 10-14% tùy nguồn. Cộng lại: gần một phần ba trữ lượng dầu đã biết của hành tinh. Và cả hai nước này, cho đến trước khi Trump hành động, đều nằm trong quỹ đạo của Bắc Kinh.

Trung Quốc nhập khẩu gần 75% nhu cầu dầu. Đó là gót chân Achilles của họ. Nếu bạn kiểm soát nguồn cung, bạn kiểm soát người mua. Và đây chính là cái mà Trump đang làm: không cần đánh Trung Quốc trực tiếp — chỉ cần siết năng lượng. Kiểm soát Venezuela để cắt nguồn dầu giá rẻ mà Bắc Kinh đang hưởng. Thay đổi chế độ Iran để đưa Trung Đông vào quỹ đạo Mỹ. Kết quả: các quốc gia sản xuất dầu lớn nhất thế giới — Saudi Arabia, UAE, Iraq, Kuwait, Venezuela, và nếu thành công, cả Iran — đều nằm trong hệ sinh thái của Mỹ. Sáu trên bảy quốc gia có trữ lượng dầu lớn nhất. Trung Quốc bị bịt thở.

Bạn có thấy không? Đây không phải một cuộc chiến tranh bốc đồng. Đây là một chiến lược năng lượng toàn cầu — và nguồn gốc của nó là sự thấu hiểu rằng: ai kiểm soát dầu, người đó kiểm soát thế kỷ 21.

Mưu Đồ Bá Chủ Của Bắc Kinh — Điều Không Ai Nói To

nhưng ai cũng nhận ra rằng Bắc Kinh không có tham vọng chiếm lãnh thổ bằng quân sự kiểu cũ. Họ chơi một ván cờ khác: kiểm soát bằng kinh tế, bằng năng lượng, bằng cơ sở hạ tầng, bằng nợ. Sáng kiến Vành đai và Con đường không phải là dự án nhân đạo — nó là mạng lưới kiểm soát. Cảng biển, đường ray, đường ống dầu, cáp quang — tất cả dẫn về Bắc Kinh.

Và chìa khóa của toàn bộ bàn cờ ấy là năng lượng. Trung Quốc không có đủ dầu để tự nuôi nền kinh tế khổng lồ của mình. Họ phải mua từ bên ngoài, và ba nguồn cung lớn nhất của họ là: Trung Đông, Nga, và Venezuela. Khi Trump kiểm soát Venezuela và thay đổi chế độ Iran, ông không chỉ đang bảo vệ Mỹ — ông đang chặt hai trong ba nguồn sống của Trung Quốc.

Nghĩ về điều này. Nếu Mỹ kiểm soát dầu Venezuela và đưa Iran vào quỹ đạo thân Mỹ, thì Trung Quốc chỉ còn phụ thuộc vào Nga. Và Nga đang sa lầy ở Ukraine, kinh tế suy kiệt, không còn ở thế mạnh để mặc cả với Bắc Kinh. Kết quả: Trung Quốc bị cô lập về năng lượng. Và một Trung Quốc thiếu dầu là một Trung Quốc không thể đe dọa Đài Loan, không thể bành trướng Biển Đông, không thể thách thức Mỹ. Graham nói đúng: đây là cơn ác mộng của Bắc Kinh.

Và Trump hiểu điều đó từ đầu. Ông không đánh vì thích đánh. Ông đánh vì đó là cách duy nhất để chặn Bắc Kinh mà không cần bắn một phát súng nào vào Trung Quốc.

Tôi biết nhiều người sẽ bảo: “Nói hay lắm, nhưng có người chết.” Đúng. Chiến tranh luôn có người chết. Và đó là lý do tôi muốn bạn hiểu cái logic của người ra quyết định.

Trump đứng trước hai lựa chọn. Lựa chọn một: không làm gì, để Iran hoàn thành chương trình hạt nhân, để Maduro tiếp tục bán dầu cho Trung Quốc và làm cầu nối cho ma túy vào Mỹ, để Bắc Kinh tiếp tục bành trướng âm thầm. Kết quả: năm năm nữa, Iran có bom hạt nhân, Trung Quốc kiểm soát mạng lưới năng lượng toàn cầu, và Mỹ không còn có thể làm gì được nữa.

Lựa chọn hai: hành động ngay. Chịu cái giá ngắn hạn — giá dầu tăng, dư luận chỉ trích, thế giới phản đối — để đổi lấy một thế giới không có Iran hạt nhân, không có Maduro, và Trung Quốc bị kiềm chế về năng lượng.

Trump chọn lựa chọn hai. Và nói thẳng: Obama sẽ không bao giờ dám. Biden sẽ không bao giờ dám. Không phải vì họ nhân hậu hơn, mà vì họ sợ cái giá chính trị hơn sợ hậu quả chiến lược. Trump thì ngược lại: ông chấp nhận bị mắng để làm điều cần làm.

Graham nói : “Donald Trump đang tái lập lại trật tự thế giới theo cách mà không ai có thể mơ được chỉ một năm trước. Quân đội chúng ta là mạnh nhất mọi thời đại.”

Người La Mã có câu: “Si vis pacem, para bellum” — muốn hòa bình, hãy chuẩn bị chiến tranh. Hai nghìn năm rồi mà câu nói ấy vẫn đúng như ngày hôm qua.

Trump không muốn chiến tranh. Tôi tin điều đó không phải vì ông nói, mà vì thành tích nhiệm kỳ một của ông chứng minh. Bốn năm không chiến tranh mới là bằng chứng mạnh hơn mọi lời nói. Nhưng ông cũng hiểu rằng hòa bình không tồn tại trong chân không. Hòa bình cần sức mạnh để bảo vệ. Và khi kẻ thù sắp có bom hạt nhân, khi đồng minh của kẻ thù đang tích trữ vũ khí ngay sân sau nhà bạn, thì hòa bình đòi hỏi bạn phải hành động.

Graham mô tả Trump là “người của hòa bình và kinh doanh,” đang cứu thế giới khỏi “hỗn loạn thực sự.” Có người sẽ cười khi nghe câu đó. Nhưng tôi nghĩ năm mươi năm nữa, khi các sử gia ngồi lại và cân nhắc: một thế giới không có Iran hạt nhân, một Tây bán cầu không còn là sân chơi của Bắc Kinh, một Trung Đông đang chuyển mình — họ sẽ phải thừa nhận rằng những quyết định của Trump đầu năm 2026, dù tàn nhẫn, dù gây tranh cãi, đã thay đổi cán cân quyền lực toàn cầu theo hướng có lợi cho thế giới tự do.

Tôi biết bài viết này sẽ khiến nhiều người khó chịu. Tôi biết có người sẽ bảo tôi biện minh cho chiến tranh. Nhưng tôi không biện minh cho chiến tranh. Tôi giải thích tại sao một người vốn ghét chiến tranh lại buộc phải đánh.

Thế giới không phải là lớp học mẫu giáo nơi mọi người ngồi vòng tròn cầm tay nhau hát. Thế giới là nơi chế độ Giáo chủ Iran chế tạo bom hạt nhân trong lúc tuyên bố sẽ xóa Israel. Là nơi Maduro biến Venezuela thành tiền đồn cho Trung Quốc và trạm trung chuyển ma túy. Là nơi Bắc Kinh âm thầm giăng lưới kiểm soát năng lượng trên khắp hành tinh để một ngày nào đó bóp nghẹt bất kỳ ai dám cản đường.

Trump nhìn vào tất cả những điều đó và nói: không. Không phải dưới thời tôi.

Người ta có thể không đồng ý với cách ông làm. Nhưng không ai có thể nói ông không dám làm. Trong một thời đại mà hầu hết lãnh đạo thế giới chọn an toàn, chọn im lặng, chọn đẩy vấn đề cho người kế nhiệm — Trump chọn đối mặt. Và ông chấp nhận mọi hậu quả.

Giá dầu sẽ hạ. Iran sẽ thay đổi. Venezuela đang thay đổi. Và Bắc Kinh, lần đầu tiên trong hai thập niên, đang mất ngủ.

Năm mươi năm nữa, lịch sử sẽ phán xét. Và tôi tin rằng lịch sử sẽ đứng về phía người dám hành động, không phải người chọn ngoảnh mặt.

Tác giả : Vô Danh .



 


CON KHÔ MIỆT LỤC TỈNH ĂN CHƠI NGON HƠN ĂN THIỆT

Con khô là đặc sản của người Lục Tỉnh. Khô là thực phẩm hình thành trên bước đường khai hoang của tổ tiên.

Thuở đó gọi “miệt Lục Tỉnh” là nói lên cái vùng đất vừa xa, vừa lạ, mang nhiều ý nghĩa bí ẩn nữa. Nên cái ăn cái uống của người Lục Tỉnh cũng mang nhiều sắc thái lạ kỳ dưới mắt người Hà Nội.

Và con khô của miệt Lục Tỉnh, khô miền Nam, dưới mắt người di cư năm 54 không chỉ là lạ mà còn khó hiểu..

Khó hiểu từ cách gọi đến cách ăn.

Ấy thế nên Vũ Bằng đã phải lặn lội tìm hiểu, mới khám phá ra thế giới khô miền Nam hầu dạy cho người miền Bắc hiểu thế nào là khô:

“Thế thì ông có biết khô là gì không hỡi ông bạn Bắc Kỳ thân mến? Khô không phải là một dung từ, nhưng là một danh từ, khô là một biến thể chớ không phải là một trạng thái, khô là một thực thể chớ không phải là một phương pháp”

Vũ Bằng, Món lạ Miền Nam

Con khô là sản phẩm mang tánh sáng tạo của người lưu dân ngày xưa từ miền ngoài vào. Họ phát cỏ, khẩn hoang, làm ruộng mà tài sản mang theo chỉ có cái nớp và cái phản. Có gì ăn nấy, cá tôm dư thừa ăn không hết, không biết làm gì nên “biến chế” ra con khô.

Rồi con khô lần lượt được định hình, thành một phong cách ăn uống độc đáo, có mặt trong ẩm thực Việt Nam, như là một tập quán, thói quen ăn khô và ghiền khô, đến tận ngày nay.

Vậy con khô ra đời thế nào?

Xưa, theo ông bà kể lại, khi mới từ miền ngoài vào “không có một miếng đất chọi chim”; thì vùng đất giồng, đất rẫy có người chiếm hết rồi, nên đành phải đi vào vùng sâu, chèo chống tìm đất hoang để khai khẩn.

Đất vô chủ, mạnh ai nấy phát hoang để làm ruộng, vất vả nhưng “con đàn cháu đống” do tối phải chung vô nốp ngủ sớm để tránh cái cảnh muỗi bay như trấu.

Nhưng nhờ trời thương, năm nào nước trên nguồn cũng đổ về mang theo cá tôm “thôi vô kể”. Cá trồi lên mặt nước, táp mồi giống như nồi cơm sôi sùi bọt.

Ăn cơm với cá riết rồi ngán. Cá có con bự tổ chảng, cái đầu con rô bằng bàn tay xòe. Nhà nào cũng rộng đầy lu, đầy hũ, riết rồi phải đào hầm rộng để ăn lâu.

Vào cuối năm, gió chướng non thổi về thì cứ ra đồng đào hầm, vét mương để bắt cả nhảy hầm. Cá nhiều chở cả ghe, đựng bằng thùng thiếc, bằng cần xé, không biết làm gì cho hết, thương lái đâu có ai vô đó thâu mua!

Thế là phải xẻ cá, móc bỏ ruột, ướp muối đổ ra đệm, trên lá chầm, thậm chí trên sân quanh nhà để phơi khô...

Lâu lâu chèo ghe ra tỉnh bán đổi lấy trà, đường tán, thuốc rê, giấy hút thuốc, đá lửa, dầu hôi. Hồi đó chèo cả ngày mới tới tỉnh; còn lên Sài Gòn đi cả đôi mươi ngày, mà đâu phải ai cũng đi được.

Con khô miệt vườn ra đời nhiều truân chuyên như thế, cuộc đời con khô từ đó lưu lạc nơi này đến nơi khác, theo chân ghe thương hồ về tới Gia Định, Đồng Nai, có khi theo ghe bầu ra tận xứ Quảng.

Miệt Lục Tỉnh làm ruộng dựa vào nước sông Tiền, sông Hậu; thủy triều ở đây lên xuống hai lần trong ngày, không như miền Bắc chỉ có một, nên sanh nhiều tôm cá. Người dân ở đây trị thủy bằng cách đào kinh, khai mương; trong khi miền Bắc lại đắp đê trị thủy. Sông rạch, thủy triều ở miền Nam giúp sức cho người lưu dân có nhiều cá, làm nhiều khô là như vậy.

Đó là con khô cá đồng.

Còn khô cá biển nó ra đời nào có kém gian truân đâu, thậm chí còn nguy hiểm nữa.

Xưa ghe đi biển đánh cá vài ngày, không có phương tiện lưu trữ nên phải làm khô. Con cá sau khi mổ bụng, bỏ ruột, ướp muối đổ lan trên mui, dưới khoang phơi tạm cho ráo rồi đem vô bờ bán cho thương lái, phơi lại thành con khô cá biển. Gặp lúc mưa dầm làm cho con khô bị ươn, bị bủn thịt nên khô cá biển nhiều lúc có mùi khăn khẳn là vậy.

Có lúc gặp bão, phải đổ khô xuống biển cho nhẹ ghe để chèo lẹ vào bờ.

Xem như vậy, vì dư thưa không biết làm gì mà người miệt Lục Tỉnh làm ra con khô. Nay con khô trở thành món ăn quen thuộc, nên làm khô, chế biến con khô là vì nhu cầu và vì nhiều người mình còn khoái ăn khô.

Ngày nay bất cứ người Việt nào cũng biết con khô. Chỗ nào có người mình là có mặt con khô.

Cùng với con người văn minh, con khô nay cũng văn minh sau bao phen đổi mới cho hợp với thời đại nhưng không vì thế mà con khô đánh mất bản chất, sắc thái đã làm ra nó: Là đơn sơ, dân dã.

Do vậy con khô vẫn còn thấy bày bán ở vỉa hè Sài Gòn vào ban đêm, bên bếp lửa than, cạnh xị rượu đế, rượu thuốc, bất kể dòng họ nó là gì, xuất thân từ đâu.

Vào các cửa hàng chuyên bán sĩ, thấy đủ loại khô:

Đầu tiên là khô cá đồng. Đây là loại nhiều nhứt và cũng được nhiều người ưa chuộng. Loại to, bự cao cấp như khô cá lóc, cá tra rồi cá chạch, đến loại khô tạp nhưng không kém hấp dẫn như khô cá bống kèo, cá trắng, cá đối, cá sặc. Khô lươn, khô lịch, khô chuột, ếch, nhái cũng không thiếu.

Khô cá biển, mặc dầu mùi khó chịu, nhưng lại ngon. Như cá đuối, cá hố, cá lẹp, cá khoai, cá lù đù, cá chim, cá chìa vôi…

Riêng tôm khô và khô mực là loại khô cao cấp, ngự trị riêng biệt một vùng, ngồi riêng một chiếu, tự hào ngon hơn mấy loại khác.

Tôm khô, khô mực nằm trong danh mục sơn hào hải vị. Con tôm, con mực từ khi thành con khô thì nó chiếm địa vị đầu bảng trong dòng họ khô.

Khô mực, tôm khô, ngon hơn mực tươi, tôm tươi, mùi vị quyến rũ, và màu sắc cũng mời gọi người ăn nữa.

Người Việt mình không có thói quen ăn khô làm bằng các loại thịt như gà, heo cả bò nữa. Khô gà, vịt, heo, bò là loại đồ ăn để lâu như hột vịt muối, lạp xưởng là sản phẩm của người Tàu.

Duy có khô nai là sản phẩm khô làm bằng thịt rừng của người Việt, được dân ăn nhậu thích và ít thấy bán.

Người sành điệu ăn khô không ai nướng đến chín con khô. Con khô vừa thấy lửa là có mùi thơm và ăn được liền. Như khô cá hố, cá khoai, khô cá lẹp.

Khô cá hố, cá khoai, chắm nước mắm me (me chín) hoặc nước mắm xoài hay nước dấm cay ngọt thì rất ngon. Nước chấm phải làm sẵn, khô vừa nướng xong bẻ ra, chấm nước “chua cay ngọt” đưa vào miệng nhai nghe “dòn khướu” , nuốt xong mà miếng khô chưa kịp mềm.

Đưa cay phải là rượu đế, rượu nếp than hay ngon nữa là rượu thuốc thì hết biết.

Ăn khô, uống rượu đế, ngồi dưới đất và phải có vài ba người thì mới vui, rôm rả.

Còn khô cá lóc, cá tra loại khô có nhiều thịt thì nướng lửa than, già lửa một chút. Con khô để trên vỉ, lửa làm cho con khô sôi bọt, chảy mở, mùi khô, mùi mỡ bốc bay tỏa cả nhà như mời gọi.

Khô nướng vừa chín tới phải xé ra, còn bốc khói, cho vào chén nước chấm me, xoài hoặc nước dấm chua cay. Nước chấm hòa cùng mở con khô rỉ ra làm cho chén nước chấm trở thành món nhậu ngon hết chỗ chê. Món khô này nhậu rất bắt mồi và không kém náo nhiệt. Càng về khuya thì lại càng có thêm tay mới vào, thế chỗ một vài tay vừa cho chó ăn chè sau gốc chuối.

Riêng con khô cá đuối lại có cách nướng, cách ăn khác. Không ai dạy bảo ai mà dân ghiền khô người nào cũng biết nướng khô cá đuối.

Khô cá đuối phải nướng thật khét, sau đó phải đập cho mềm, cho thịt cá tưa ra thành xớ. Nếu nướng không tới, thì đập con khô không tưa được và làm cho con khô có mùi khai, ăn không vô. Khô cá đuối phải chấm nước dấm chua và cay và đưa cay bằng rượu đế mới đúng bộ.

Con khô cá sặc thì thịt nhiều, dày cơm, thường rất mặn. Nướng chín, xé nhỏ ra, trộn với dưa chuột, dưa leo xắc mỏng với nước mắm chua cay ngọt, gọi là gỏi khô cá sặc, ăn rất ngon mà nhậu cũng được.

Con khô mực thì tuy quý phái nhưng chế biến đơn giản và dễ dàng. Có thể nhậu với rượu bia, rượu đế, ruợu Martel càng ngon.

Dân có tiền, chủ điền, ở nhà ngói nướng khô mực bằng rượu đế. Ruợu đế “cao chữ ” rót trên dĩa châm lửa cháy ngọn xanh bốc mùi tỏa thơm dễ chịu. Hơ con khô mực, trở qua trở lại một hai lần mùi thơm của khô, của rượu làm ta phải chảy nước miếng.

Khô mực xé nhỏ, nhai nhóc nhách như nhai kẹo cao su, mùi ngọt khô mực hòa tan cùng nước bọt khiến ta dằn lòng không được, phải nuốt ngay. Khô mực ăn không hoặc chấm nước tương chua cay thì ngon hơn.

Khô mực tuy là loại cao cấp nhưng nó vẫn có mặt ở hè phố, làm bạn tri kỷ với xích lô, xe kéo, giang hồ tứ chiếng, ai cũng ưa, cũng thích.

Riêng con tôm khô là món khô sẵn sàng để ăn, không cần nướng.
Từ khi con tôm khô ra đời thì hình như ai đó đã làm mai mối nó với củ kiệu rồi. Cuộc tình tôm khô củ kiệu là cuộc tình đẹp, bền vững khiến cho bao “mối tình khô” khác phải ghen tức.

Gặp khi không có củ kiệu, riêng một mình con tôm khô cũng làm tròn nhiệm vụ cho bạn đưa cay, bên ly bia lạnh. Dầu ngồi một mình bạn cũng không thấy cô đơn thiếu vắng là nhờ tôm khô.

Ăn khô như vậy đúng là ăn chơi.

Và ai dám bảo ăn khô không ngon, ăn khô là ăn chơi mà ngon hơn ăn thiệt là vậy.

Theo chân con khô, lần về miệt Lục Tỉnh, vô tận vùng sâu mới thấy hết được lịch sử con khô xứ mình.

Ăn khô mà nhớ về tổ tiên bỏ xứ miệt ngoài xuôi Nam tìm cuộc sống mới.

Ngày nay, món ngon vật lạ ê hề, nhưng con khô vẫn còn là món ăn không thể thiếu trong bữa cơm, bữa nhậu của người mình.

Ăn khô bây giờ không chỉ là sở thích mà là lối sống, văn hóa trong ẩm thực của chúng ta.

Nếu có dịp về thăm lại Việt Nam, chúng ta làm một chuyến về thăm Lục Tỉnh, tìm cho được mấy ông già Nam Bộ để nghe kể chuyện ngày xưa, chuyện nghĩa khí Lục Vân Tiên với ly rượu và con khô thì không gì bằng.

Nam Sơn Trần Văn Chi
Trích từ cuốn Hương Vị Ngày Xưa



Blog Archive