“Cobra Bốc Toán. Trời Độ Một Mạng Người”
…(Lê thanh Xuân( Xuân nháy.. tường thuật)…
Biên giới Lào.
Mùa khô năm ấy, rừng cháy vàng như thuốc súng.
Toán thám sát của Đoàn 11 vừa đụng nguyên một đơn vị chính quy Bắc Việt. AK nổ dồn dập như bắp rang. Mảnh đạn chém nát lá rừng. Máy PRC-25 réo inh ỏi:
— “Kingbee! Kingbee! Đây Hổ Xám! Xin bốc khẩn cấp! Bị tràn ngập!”
Hai chiếc H-34 lao vào như điên giữa biển đạn. Cobra quần trên đầu, nhả rocket sáng rực cả triền núi.
Khói đỏ tung lên. Chiếc H-34 đầu tiên vừa chạm ngọn cây, anh em trong toán nhào lên như những bóng ma đầy bùn đất. Tiếng đại liên địch quất rát phía sau.
— “Lên hết! Lên hết mau!”
Nhưng giữa lúc đạn nổ hỗn loạn đó… anh Sĩ “Lé” biến mất, khi bị địch truy đuổi.
Chiếc H-34 không thể chờ thêm. Đạn 12 ly 7 kéo lửa đỏ ngang thân tàu.
Phi công hét lớn:
— “Pull up! Pull up!”
Chiếc trực thăng bốc dựng lên khỏi rừng già. Trên cao chỉ còn lại hai chiec Cobra hộ tống.
Trong máy truyền tin, tiếng gọi nghẹn lại:
— “Thiếu mất một người… mất anh Sĩ rồi…”
Không ai nói thêm. Ở dưới kia, rơi lại giữa cả trung đoàn địch… gần như chắc chết.
⸻
Anh Sĩ lúc đó đang lết qua một con suối cạn. Người đầy máu và bùn đỏ. Đạn AK vẫn xé lá trên đầu. Anh ngẩng mặt nhìn lên trời.
Hai chiếc Cobra còn đang đảo vòng. Không có PRC-25.
Không khói màu. Không cách nào liên lạc. Rồi bất ngờ… anh nhớ ra cái kiếng chiếu nhỏ trong túi áo. Anh leo lên tảng đá giữa khoảng trống hiếm hoi, dùng ánh nắng phản chiếu lên trời. Chớp… chớp… chớp…
Một tia sáng nhỏ nhảy giữa rừng già. Chiếc Cobra đầu tiên bay ngang. Không phản ứng. Anh Sĩ vẫn lia tiếp.
Mồ hôi và máu chảy đầy mặt.
Chớp!
Chớp!
Chớp!
Rồi kỳ diệu xảy ra.
Chiếc Cobra bỗng nghiêng cánh. Phi công Mỹ đã thấy tín hiệu.
⸻
Trên không, viên phi công Cobra gào trong intercom:
— “Jesus Christ… có người dưới đó!”
Chiếc Cobra chúi mũi xuống thấp đến mức ngọn cây quất vào bụng phi cơ.
Người gunner hét:
— “Không thể bốc bằng Cobra! Điên rồi!”
Đúng.
Không ai dùng Cobra để rước toán công tác.
Không cửa.
Không chỗ ngồi.
Không dây kéo.
Mà dưới đất, Bắc quân đang siết vòng vây.
Anh Sĩ đứng bật dậy giữa khoảng trống, hai tay vẫy tấm Pano như tuyệt vọng.
Phi công Mỹ nhìn xuống… chỉ còn vài giây quyết định.
Nếu bỏ đi… người lính kia chắc chắn chết.
Chiếc Cobra hạ thấp thêm nữa. Càng đáp gần như chạm đầu cỏ. Phi công hét qua cửa kính đang mở:
— “RUN! RUN!”
Anh Sĩ lé cắm đầu lao tới giữa tiếng đạn rít.
Anh nhảy lên… bám đúng cái càng sắt của Cobra. Cả thân người treo lơ lửng bên hông trực thăng.
Phi công Mỹ thò tay kéo mạnh cửa kính.
Trong khoảnh khắc sinh tử đó, anh Sĩ quàng luôn tay ôm chặt cổ viên phi công.
Chiếc Cobra rú động cơ.
Bốc dựng thẳng lên trời.
Đạn đỏ đuổi theo phía dưới như mưa lửa.
Người gunner quay đại liên quét điên cuồng xuống rừng:
— “GO! GO! GO!”
⸻
Khi về tới căn cứ tiền phương, anh em toán đứng chết lặng.
Không ai tin nổi.
Một chiếc Cobra… lại có thể bốc người sống khỏi vòng vây.
Anh Sĩ bước xuống, chân còn run, mặt đen khói súng.
Xuân nháy chạy lại ôm chầm lấy anh:
— “Đù má… trời độ mày rồi Sĩ …”
Anh Sĩ chỉ cười méo xệch:
— “Không phải trời độ không đâu… Là thằng phi công Mỹ đó liều mạng cứu tao…”
Xa xa, hai chiếc Cobra vẫn còn nóng đỏ thân tàu dưới nắng chiều biên giới.
Một cú bốc toán hy hữu.
Độc nhất vô nhị.
Và là câu chuyện có thật… được lính già truyền nhau suốt nhiều năm sau.
Phạm Sơn Liêm
No comments:
Post a Comment