MỘT THỜI CHINH CHIẾN...
Tháng 06/93 gia đình tôi đến Mỹ theo diện HO 17. Cuối năm 1998 vợ chồng tôi mua một căn nhà trả góp ở trong xóm này. Đối diện nhà tôi bên kia đường là nhà của ông Ike. Mỗi khi đi làm về tôi đều thấy ông Ike ngồi trước cửa và chúng tôi chào hỏi xã giao như vậy trong nhiều năm. Cho đến một bữa cuối tuần ông Ike thấy tôi mặc quân phục sau khi đi dự buổi tưởng niệm tháng tư về, ông ấy ngạc nhiên hỏi và tôi trả lời. Thế là phát giác ra chúng tôi đều cùng là cựu chiến binh trong chiến tranh Việt Nam. Để đánh dấu cái cơ duyên bất ngờ này hai tên khác màu da vô nhà xách bia ra cụng sau đó chụp hình. Hình mà quí bạn thấy là tôi và ông Ike chụp trước nhà sau khi cụng vài chai nên tên nào cũng xấu ình.
Ông Ike tham chiến trên chiến trường VN hai năm 1969 và 1970 sau đó về nước. Còn tôi thì tham chiến từ năm 70 đến 75 sau đó bị tan hàng đi ở tù. Năm 81 tôi được thả về và năm 93 theo chương trình HO đi Mỹ. Vốn là hàng xóm bấy lâu nay giờ lại cộng thêm cùng từng là phe ta trên chiến trường nên tôi và ông Ike bỗng nhiên trở thành best friend một cách rất ngang xương. Từ đó như được xả xú bắp cứ mỗi cuối tuần hai chúng tôi thường ra trước nhà để kể nhau nghe chuyện quá khứ thời còn trai trẻ đi chinh chiến.
Tôi nói với ông Ike là nhiều người bảo tôi nên quên hết quá khứ để sống cho nhẹ mình. Ông Ike trả lời nếu ai không biết mình có quá khứ thì đâu khác nào như những chiếc lá không biết chúng là phần của cây
MỘT THỜI CHINH CHIẾN
Hai tên cựu chiến binh Việt Nam
Một người da vàng người da đen
Vào thời xa lắc không hề nghĩ
Nửa thế kỷ sau thành xóm giềng
Một bữa da đen ngồi trước cửa
Nhìn trời mây trắng bay trên cao
Nhìn xuống thấy đời sao ngắn quá
Thời gian còn lại chỉ đếm ngày
Hắn nói nghe chừng như thổ lộ
Giá như hồi đó qua Việt Nam
Phải chi chết trận còn bia mộ
Giờ chết vì già thành vô danh
Một bữa da vàng ra trước cửa
Nhìn qua hàng xóm nhìn lên trời
Thấy đám mây bay màu xám quá
Rồi nhìn số phận sao giống nhau
Tôi nói dù sao bạn còn đỡ
Đất nước bạn còn để nhắc tên
Riêng đât nước tôi giờ xoá sổ
Thế giới cũng hùa theo lãng quên
Hắn nói giá như hắn có quyền
Nói lời xin lỗi với Việt Nam
Nói lời xin lỗi cùng bè bạn
Chiến tuyến cùng chung một chiến trường
Tôi nghe hắn nói sao thương quá
Không biết tên nào chết trước đây
Câi chết ngày xưa xem rất nhẹ
Bây giờ nặng trịch mà không hay
Tôi bước vô nhà mở tủ lạnh
Lấy đỡ vài chai heineken
Bật nắp hai tên nâng chai cụng
Sỉn sỉn rủ nhau ra chụp hình
Trong hình tên nào cũng xấu quắc
Tôi nói tuy xấu nhưng dù sao
So với bạn bè còn kẹt lại
Vẫn còn may mắn hơn rất nhiều
Bởi vì đồng đội sau binh lửa
Nhiều kẻ đui què cụt tay chân
Lây lất bám hông bờ lịch sử
Sống đợi ngày đi trong âm thầm
Hắn nghe tôi ức hắn chửi thề
Hắn chửi xong rồi cả hai nghe
Cục tức về già như nhỏ lại
Không biết có còn qua bên kia
Nguồn: Quan Dương
No comments:
Post a Comment