Thursday, April 29, 2010

TẠI SAO THỜI NÀO CŨNG CÓ MỘT SỐ NGƯỜI TRÍ THỨC THEO CỘNG SẢN?
Lê Duy San

Trí thức, hiểu theo nghĩa thông thường của người bình dân, là người học cao, hiểu rộng, biết nhiều. Bởi vậy những người có bằng cấp cao, ít nhất từ bậc Cử Nhân trở lên hoặc các học gỉa, đều được liệt vào thành phần trí thức (1). Vì học cao, nên người trí thức thường được đảm trách những chức vụ thuộc hàng lãnh đạo. Vì thế họ thường mắc bệnh tự cao, tự đại, tự kiêu, tự phụ, coi thường người khác, nhất là những người không có bằng cấp bằng mình. Thực ra con người đáng khinh hay đáng trọng không phải là ở bằng cấp thấp hay cao, mà là ở phẩm cách (dignity) của người ấy thế nào, cao hay thấp, có đáng kính trọng hay không. Không thiếu gì nhưng ông trí thức bằng cấp rất cao, nhưng phẩm cách không có, tính tình hèn nhát, ích kỷ, làm gì cũng chỉ sợ hại đến thân trừ phi có danh, có lợi.

I/ Theo Việt Cộng vì yêu nước .
Vào thập niên 1940, dưới thời Pháp thuộc, chưa có danh từ Việt Cộng mà chỉ có danh từ Việt Minh. Việt Minh hay Mặt Trận Việt Minh là mấy chữ viết tắt của Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội cũng như Việt Nam Quốc Dân Đảng gọi tắt là Việt Quốc, Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội gọi tắt và Việt Cách. Mặt trận Việt Minh được Hồ Chí Minh thành lập vào tháng 5/1941 mà thành phần đều là đảng viên đảng Cộng Sản VN sau khi Đảng Cộng Sản Việt Nam chịu áp lực của Cộng Sản Nga phải đổi tên thành Đảng Cộng Sản Đông Dương vào tháng 10/1930. Sau khi Nhật đầu hàng và Việt Minh cướp được chính quyền từ chính phủ quốc gia Trần Trọng Kim vào ngày 19/8/1945, để lấy lòng và cũng để lừa gạt các đảng phái quốc gia, đảng Cộng Sản Đông Dương tức đảng Cộng Sản Việt Nam (2) đổi tên là Đảng Lao Động tức đảng Cộng Sản trá hình vào tháng 11/1945.

Lúc đầu 2 chữ Việt Minh không có nghĩa xấu. Nó chỉ là hai chử viết tắt của bẩy chữ Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội, một mặt trận do Cộng Sản Việt Nam dựng lên nhưng nhiều người quốc gia không biết nên đã tham gia. Và một chính phủ liên hiệp đầu tiên đã được thành lập vào ngày 2/3/46 mà ông Hồ Chí Minh là Chủ Tịch và cụ Nguyễn Hải Thần (lãnh tụ Việt Cách) là Phó Chủ Tịch. Chính vì vậy mà khi chiến tranh Việt Pháp bùng nổ vào ngày 22/12/1946, rất nhiều thành phần trí thức và tiểu tư sản đã đi theo mặt trận này trong đó có Luât Sư Nguyễn Mạnh Tường, Bác Sĩ Đặng Văn Ngữ, Học Giả Đào Duy Anh, Giáo Sư Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Hà v.v…để kháng chiến chống Pháp.

Nhưng dần dần chúng (Việt Minh) tìm cách loại trừ những thành phần quốc gia và để lộ nguyên hình là Cộng Sản nên nhiều người quốc gia đã phải trốn về Hà Nội tạm thời cộng tác với người Pháp để chống lại Việt Minh. Vì thế những người quốc gia này bị mang tiếng xấu là theo Pháp chống lại nhân dân. Thực ra thì bọn chúng còn tệ hơn vì chúng đã theo Nga, theo Tầu để để đưa cả dân tộc vào vòng nô lệ.

Sau hiệp định Geneve 1954 chia cắt đất nước, bắc vĩ tuyến 17 thuộc chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà tức Việt Minh, nam vĩ tuyến 17 thuộc chính phủ quốc gia Việt Nam (lúc đó chính phủ quốc gia Việt Nam còn nằm trong khối Liên Hiệp Pháp tức vẫn còn lệ thuộc Pháp). Những người theo Việt Minh tại miền Nam vẫn còn tin tưởng Việt Minh là người yêu nước và vẫn chưa biết rõ Việt Minh là Cộng Sản nên đã theo lời dụ dỗ của Việt Minh tập kết ra Bắc. Còn thành phần cộng sản chính hiệu được Việt Minh (tức Cộng Sản) gài ở lại để bí mật hoạt động phá hoại miền Nam sau này.

Khi chính phủ miền Nam Ngô Đình Diệm truất phế Hoàng Đế Bảo Đại, thành lập nền đệ nhất Công Hoà Việt Nam và thoát ra khỏi vòng lệ thuộc người Pháp, chính phủ Việt Nam Cộng Hoà phát động phong trào tố Cộng, thì hai chữ Việt Minh không còn được dùng nữa mà thay vào đó hai chữ Việt Cộng để chỉ thẳng bọn Cộng Sản Việt Nam đang nằm vùng và hoạt động tại miền Nam cũng như bọn Cộng Sản Hà Nội đang cai trị miền Bắc để chỉ bọn người độc ác, giết hại dân lành, nhất là trong cuộc cải cách ruộng đất xẩy ra vào những năm 1953, 1954, 1955 và 1956 tại miền Bắc, và luôn luôn ăn gian, nói dối?

II/ Theo Việt Cộng vì bất mãn và chưa rõ chế độ Cộng sản thế nào.
Sau năm 1954, có thể nói hầu hết người dân miền Nam đều biết chính phủ miền Bắc theo Cộng Sản. Nhưng vì sự bưng bít của chế độ Cộng Sản miền Bắc nên hầu hết chỉ biết chủ nghĩa Cộng Sản qua sách vở và vẫn nghĩ rằng đó là một chủ nghĩa tốt đẹp. Do đó khi thấy chế độ Cộng Hoà Việt Nam tại miền Nam hạn chế một số quyền tự do để đối phó với sự phá hoại của bọn Việt Cộng nằm vùng thì một số trí thức cho là độc tài, là phản dân chủ. Một số trí thức khác, vì không được ăn trên, ngồi trốc thì bất mãn, chống đối. Lợi dụng tình trạng này, bọn Việt Cộng miền Bắc đã lập ra Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam vào năm 1960 để thâu nạp bọn trí thức bất mãn nhưng hám danh, hám lợi này. Trong số bọn trí thức bất mãn nhưng hám danh này chúng ta thấy có Huỳnh Tấn Phát, Trịnh Đình Thảo, Nguyễn Hữu Thọ, Dương Quỳnh Hoa, Trương Như Tảng, Tôn Thất Dương Kỵ v.v…Còn một số khác thì khôn hơn, tuy thích Việt Cộng, nhưng không dám đi theo. Chúng vẫn ăn cơm quốc gia, nhưng lại chỉ trích chế độ miền Nam. Đó là bọn mang danh thành phần thứ ba như Trần Ngọc Liễng, Lý Qúy Chung, Nguyễn Hữu Chung, Lý Chánh Trung, Dương Văn Ba, Ngô Công Đức v.v… Bọn này cũng hám danh, ngây thơ về chính trị, nhưng lại thích làm chính trị và rất hèn. Sống dưới chế độ có tự do, dân chủ như chế độ Cộng Hoà Việt Nam, thì lợi dụng tự do dân chủ để chống đối. Nhưng khi sống dưới chế độ độc tài Cộng Sản thì im hơi, lặng tiếng, không dám chống đối lấy nửa lời.

III/ Theo Việt Cộng vì hám danh, hám lợi
Sau 30 tháng 4 năm 1975, và nhất là sau khi Nga và các nước Đông Âu theo chế độ Cộng Sản xụp đổ, có thể nói là không còn ai tin tưởng ở chế độ Cộng Sản nữa, kể cả bọn Cộng Sản.

Một người dân Saigon, anh Nguyễn Quốc Chánh đã làm một bài thơ nhan đề “Quê Hương và Chủ Nghĩa” có những câu như sau:

Chủ nghiã dạy em, thù hận hờn căm
Chủ nghiã dạy em, độc ác bất nhân
Chủ nghiã dạy em, lọc lừa xảo trá
Chủ nghiã dạy em, dối gian trăm ngả
Chủ nghiã dạy em, bội phản vong ân
Chủ nghiã dạy em, giết chết lương tâm
Chủ nghiã dạy em, vô thần đấu tố
Chủ nghiã mù, rước voi dày mả Tổ
Chủ nghiã ngu, thờ đồ tể ngoại bang
Chủ nghiã bưng bô, xây dựng thiên đàng
Chủ nghiã lừa em, những con bò sữa
Chủ nghiã bất lương, ma cô nhà chứa
Chủ nghiã tú bà, dụ dỗ thơ ngây
Chủ nghiã cò mồi, vơ vét luôn tay
Chủ nghiã cai thầu, bán buôn Tổ-Quốc
Chủ nghiã lưỡi câu, móc mồi dân tộc
Chủ nghĩa bịp lừa, bánh vẽ tự do
Chủ nghĩa cá ươn, tư tưởng vong nô
Chủ nghĩa chết đi, Quê Hương vẫn sống

Vâng, Chủ nghĩa chết đi, nhưng Quê Hương vẫn sống. Không những vẫn sống mà còn sẽ sống oai hùng, sống vinh quang chứ không phải sống nhục nhã như bây giờ. Chủ nghĩa nào vậy ? Xin thưa đó là Chủ Nghĩa Cộng Sản.

Chính vì thế mà 4 nước còn lại theo chế độ Cộng Sản là Trung Hoa, Việt Nam, Bắc Hàn và Cu Ba thì hai nước lớn nhất là Trung Hoa và Việt Nam đã phải từ bỏ nền kinh tế chỉ huy (nền tảng của chủ nghĩa Cộng Sản) để chuyển sang nền kinh tế thị trường tức nền kinh tế của tư bản chủ nghĩa để sống còn. Vậy mà vẫn có một số trí thức Việt Nam thích Việt Cộng là tại sao? Xin thưa đó chỉ vì hai chữ LỢI và DANH. Đây là bọn người vô liêm sỉ, không đáng mang danh là trí thức. Chúng là một bọn hèn nhát. Khi thấy khổ và biết không thể làm ăn được gì dưới chế độ Cộng Sản thì co giò chạy trước. Nay thấy bọn Việt Cộng nới lỏng một chút, cho phép làm ăn hoặc bố thí cho một chút danh hão như làm giáo sư đại học không lương, cố vấn không lợi là tâng bốc chúng, hoan hô chúng không biết ngượng miệng. Chính bọn trí thức này làm cho người trí thức bị khinh khi bỉ lây. Chính bọn trí thức này làm cho Mao Trạch Đông coi thường và đánh gía trí thức không bằng cục phân.

Tóm lại, ngày nay, chẳng ai còn coi chủ nghĩa cộng sản là lý tưởng, chế độ cộng sản là tốt đẹp, ngay cả một người bình thường chứ đừng nói là người có học thức cao. Nhưng giới nào cũng vậy, luôn luôn có một số người vì lợi mà quên hết cả nghĩa lễ liêm sỉ. Giới trí thức cũng vậy, cũng có một số người, không những hám lợi mà còn hám cả danh nên cũng quên hết cả nghĩa lễ liêm sỉ để tâng bốc Việt Cộng chứ thực tâm chúng cũng chẳng ưa gì Việt Cộng. Chẳng qua cũng chỉ là lợi dụng nhau mà thôi. Ngày xưa còn có người vì không hiểu chủ nghĩa Cộng Sản, vì lòng yêu nước, dám bỏ cuộc sống sung sướng ở ngoại quốc về nước theo Việt Minh để chiến đấu chống Pháp. Còn ngày nay thử hỏi có ai không hiểu chủ nghĩa Cộng Sản, có ai tin bọn Việt Cộng yêu nước mà bỏ nghề nghiệp tốt đẹp, cuộc sống yên vui ở ngoại quốc để về nước phục vụ cho chúng để mang tiếng là đồng lõa với bọn bán nước, phản bội tổ quốc? Hay vẫn chỉ có bọn trí thức thân Cộng dung cái miệng tung hô để mong kiếm chút cơm thừa, canh cặn, chút danh hão, nhưnh vẫn sinh sống ở ngoại quốc? Bọn Việt Cộng cũng không phải là không biết. Nhưng lợi dụng được chút nào thì chúng vẫn lợi dụng. Kẻ nào ngu dốt muốn đút đầu vào rọ thì ráng mà chịu.

30/4/10

Chú thích:
1.Thực ra một người được gọi là trí thức không những cần phải có học vấn cao, có phẩm cách nghĩa là phải biết giữ nghĩa lễ liêm sỉ mà còn phải có lý tưởng.

2.Đảng Cộng Sản VN được Hồ Chi Minh thành lập vào tháng 2/1930.

3.Theo Bách Khoa Toàn Thư Wikipedia thì mặt trận Việt Minh được thành lập vào ngày 19/5/41 bởi Nguyễn Ái Quốc tức Hồ Chí Minh. Nhưng trên thực tế, người ta chỉ biết tới hai chữ Việt Minh từ sau ngày Nhật đầu hàng tức sau ngày 15/8/1945.
VƯỢT THOÁT

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích, Apr 28, 2010

Tù chuyển trại trên những chiếc xe GMC bịt bùng, dù rất kín đáo, nhưng dân chúng hai bên quốc lộ vẫn phát hiện được đoàn xe chở tù. Nhìn qua khe hở của tấm bạt phủ xe, tù nhân nhìn thấy hai cụ gìa giậm chân la khóc, tay vẫy vẫy về hướng đoàn xe khiến cho anh em tù xúc động rơi nước mắt. Vài chiếc honda rượt theo cố lượm những mảnh giấy nhắn tin của tù thả rơi đang cuộn bay trong bụi đường. Tù hy vọng những tờ giấy nhắn tin ấy sẽ đến tay thân nhân của họ ở tận các vùng Kinh tế mới xa xôi.

Nhà tù mới, nằm sâu trong khu rừng già . Trại được xây dựng kiên cố. Tường thành bằng gạch xi măng bọc quanh khu nhà giam. Tường cao trên hai mét, đầu tường cơi thêm ba đường dây kẽm gai. Phòng giam mái ngói, vách gạch, một cửa ra vào và bốn khung cửa sổ nhỏ. Sáu mươi tù nhân chen chúc trong một diện tích chưa đầy tám mươi mét vuông. Mỗi người có năm tấc bề ngang chia đều trên hai dãy sạp bằng thân cây nứa đập dập. Chính sách giam giữ tù chính trị không thời hạn lại đặt vào thành phần nguy hiểm của chế độ. Lối hành xử của công an là trút hận thù bằng những ngón đòn vô cùng tàn độc. Bản nội quy là sợi dây trói chặt tù không còn cựa quậy, khắc nghiệt hơn cả thời Bắc thuộc.Tù xây nhà giam để nhốt mình, lao động sản xuất đủ mọi ngành nghề để nuôi sống bản thân và nuôi cán bộ cả nước.

Trong sản xuất, chúng buộc tù phải tăng chỉ tiêu tối đa. Ngược lại, tiêu chuẩn phần ăn hạ mức tối thiểu đến tàn nhẫn. Không cho tù ăn no. Những người từng ở tù qua bốn chế độ: Pháp, Nhật, Quốc gia và Cộng sản, đã so sánh và khẳng quyết rằng: Không có nhà tù nào vô nhân đạo bằng nhà tù Cộng sản. Đói, lạnh, lao động khổ sai và đàn áp tinh thần là bốn biện pháp giết người tối độc. Đức quốc xã tiêu diệt dân Do thái tại lò hỏa thiêu bằng hơi ngạt, Cộng Sản tiêu diệt tù chính trị bằng cách tiêu hao sinh lực lần mòn. Cái chết đến từ từ, kéo dài sự đau đớn triền miên. Không chết vì mất sức, bệnh tật trong trại giam, cũng chết vì bệnh nan y sau khi ra khỏi tù.

Một cái Tết thứ tư trong tù ngắn ngủi vô vị xói mòn niềm hi vọng được trở về với gia đình. Cái mốc thời gian ngồi tù mù mù tăm tăm ! “Lao động tốt, cải tạo tiến bộ” là tiêu chuẩn để xét duyệt tha tù, chẳng khác gì bức tranh vẽ cánh đồng cỏ nhử trước mắt loài ngựa nức lòng đi tới.

Qua Tết, trại bắt đầu khởi công xây chiếc cầu treo nối liền hai bờ sông Côn. Cầu dài gần trăm mét. Vật liệu phần lớn do tù tự chế và góp nhặt. Người đứng ra vẽ kiểu và thiết kế cây cầu là tù nhân Trần Xuân Lộc, một cựu sĩ quan Công binh đã từng tu nghiệp tại Hoa Kỳ.

Sáu tháng ròng rã, Lộc miệt mài trong công việc. Chàng phơi nắng dầm mưa, xông xáo từ nơi này đến nơi khác cùng với một toán tù được tuyển chọn gồm những tay chuyên môn thuộc các ngành liên hệ. Họ làm việc không ngơi nghỉ nhưng thích thú và tự hào. Niềm vui trong công tác này là Lộc được phục vụ cho người dân địa phương đã mong ước bao đời nay có một cây cầu để qua lại trong mùa nước lũ. Cuối cùng, công trình hoàn tất mỹ mãn.

Chiếc cầu treo trông khá đẹp mắt và nên thơ. Nổi bật trên hai môi cầu là bốn trụ vươn cao bằng những thanh sắt đường rầy xe lửa ghép đôi làm điểm tựa cho hai đường dây cáp bằng thép giăng qua sông. Từ xa, trông chiếc cầu duyên dáng như một cây đàn dây. Cầu đứng sừng sững, hiên ngang vượt qua dòng nước cuồn cuộn chảy.

Ngày khánh thành có cả đại biểu cấp Quân khu và Tỉnh về tham dự cùng với đồng bào địa phương. Ban giám thị trại nhận bằng tuyên dương đã thực hiện thành công tốt đẹp công trình có phẩm chất cao. Người ta chẳng đá động gì đến công lao của người đứng ra lãnh trách nhiệm như một Công trình sư. Từ bản vẽ thiết kế đến điều hành đều do một tay Trần Xuân Lộc. Trong buổi lễ, chàng ngồi trong đám tù khổ sai với chiếc áo rách tả tơi. Chiếc áo mà chàng vẫn mặc hàng ngày suốt thời gian xây dựng cây cầu dưới mưa nắng. Kẻ bất tài, cướp công được vinh danh cười rạng rỡ. Buồn thay cho thân phận Lộc, chàng chỉ là một tù nhân !

Thời tiết đã qua khỏi ngày Đông chí. Cơn mưa dầm dứt hẳn. Bầu trời quang đãng. Những lọn mây trắng bắt đầu bay lơ lửng trên đỉnh rừng già. Mặt trời đi trốn suốt mùa Đông cũng trở về mang ánh nắng vàng vọt rải đều trên đồi nương ngọn cỏ,. Nắng bị khuất phục bởi khối lạnh cắt da đang ngự trị trong miền thung lũng. Màu nắng trở nên yếu ớt xanh xao vàng vọt như màu da bệnh hoạn của đám tù đang phơi mình dưới ánh nắng đầu mùa. Những khuôn mặt trắng bệch thũng nước và thân hình vẹo vọ với làn da nhăn nheo bày ra đầy đủ những góc cạnh, xương xẩu trên thân thể con người. Nhìn vào những bộ xương cách trí ấy, không một ai có thể ngờ rằng trước đấy không bao lâu, họ là những người trai cường tráng đầy sinh lực đã từng sống một thời oanh liệt.

Từ bốn ngày qua, đội 3 được điều động đi khai phá thung lũng Bảy Mẫu trồng khoai lang. Đội phải xuất trại đầu tiên và nhập trại sau cùng. Đường đến khu sản xuất mất gần hai giờ di chuyển. Cuốc và rựa được cột lại thành bó rồi phân công tù vác đi ở cuối hàng.

Sáng nay, khí trời giá buốt, sương núi mờ mịt làm ướt sũng cây rừng. Toán 1 phụ trách chặt cây và phát quang quanh khu vực. Họ phải mặc áo mưa trong lúc làm việc. Số người khác giẫy cỏ, cuốc đất, vun thành từng vồng cao rồi giâm những đoạn dây rau lang xuống đấy. Họ âm thầm làm việc như đám người máy không ngưng tay. Tiếng rựa chặt cây, tiếng cuốc bổ vào lòng đất tạo thành những âm thanh khô khốc, như nỗi chai cứng của tâm hồn người tù. Chốc chốc lời quở trách của quản giáo dội xuống đầu tù nhân làm việc lơi tay như ngọn roi quất vào tâm não làm tăng thêm cơn đói rã rời.

Cứ mỗi mười lăm phút điểm danh một lần. Theo thông lệ, anh đội trưởng tù là người số một, rồi người kế cận đếm số hai và cứ như thế cho đến anh cuối cùng. Cách thức kiểm tù này là một trong những khuôn mẫu tại các trại tập trung mà Cộng sản Liên Xô đã áp dụng sau cuộc cách mạng tháng Mười đẫm máu tại nước Nga. Không một tù nhân nào bỏ trốn mà không bị phát hiện kịp thời.

Thời gian chờ đợi tiếng còi nghỉ ăn trưa dài thê thảm. Những lát sắn luộc buổi sáng đã hết sạch trong bao tử tự bao giờ. Phần ăn trưa vẫn là chén cơm ghế sắn thêm một ít canh rau lang với muối và bột ngọt. Lượng thức ăn như thế, nào có đủ ca-lo cho một cơ thể phải làm việc cật lực trong suốt tám tiếng đồng hồ , chưa kể thời giờ phải lội bộ lên dốc xuống đèo trên con đường đầy đất đá.

Ngoài xã hội, Việt cộng áp dụng chính sách bần cùng hóa nhân dân. Thu tóm mọi nguồn tài sản về cho Đảng. Đời sống của cả nước chẳng khác gì một nhà tù. Mác ví tư bản là con đỉa hai vòi. Một vòi hút máu dân trong nước, vòi kia hút máu dân thuộc địa. Trên thực tế, chế độ Cộng Sản như loài đỉa nhiều vòi. Mỗi cấp chính quyền, mỗi xí nghiệp quốc doanh là những vòi đỉa bu vào đồng bào ruột thịt hút đến giọt máu cuối cùng và vươn cái vòi “thuộc địa” để hút máu của dân tộc láng giềng bằng một hành động rất cộng sản: “tinh thần quốc tế vô sản”! Âm mưu ấy bị thế giới chận đứng ngay trên xứ Chùa tháp nên chúng “co vòi” luôn.

Rồi giờ ăn cũng đến. Tiếng còi vừa thổi là cả đội gom cuốc rựa vào một nơi. Đám tù được lệnh tập trung quanh khu vực có bóng cây. Họ ăn vội vã để dành chút thì giờ ít ỏi ngả lưng trên lá khô hay dựa vào gốc cây hầu lấy lại sức.

Chẳng mấy chốc, giờ lao động buổi chiều lại bắt đầu, tù nhân được kiểm tra kỷ lưởng. Lần này, cả đội đếm tới đếm lui vẫn thiếu bốn người. Sự hốt hoảng hiện rõ trên khuôn mặt tên quản giáo và ba công an võ trang . Hắn đích thân đếm từng người một rồi hét vào mặt anh đội trưởng tù: “Bốn thằng đó tên gì?”

Thoạt nhìn, ai cũng biết ngay bốn anh vắng mặt là Ngọc, Huệ, Lộc và Hạp. Họ thuộc tổ 1 làm công tác chặt phát những cây dại trong khu đất trồng khoai .

Đai úy Nguyễn Ngọc, nguyên là Đai đội trưởng Địa phương quân thuộc tỉnh Tuyên Đức. Nhà tù bây giờ là trại biệt kích thuộc lực lượng cũ của anh đồn trú ngày xưa, nơi xuất phát các cuộc hành quân đột kích vào mật khu VC. Do vậy Ngọc rất am tường địa thế trong vùng rừng núi Thượng Đức nầy.

Trương văn Huệ là sĩ quan trong phái đoàn Quân sự Bốn Bên Kiểm Soát Đình Chiến Hiệp định Paris thông thạo Anh ngữ và tiếng Khờ me.

Lê Hữu Hạp, trung úy phi công lái phản lực cơ được đào tạo tại Hoa kỳ. Hạp còn là một hướng đạo sinh vững vàng về mưu sinh thoát hiểm.

Riêng Trần Xuân Lộc ai cũng biết con người đa dạng của anh, can đảm và xông xáo.
Với thành phần ấy, bạn tù tin tưởng họ sẽ thành công trong cuộc trốn thoát.

Tên quản giáo đích thân kiểm tra lại dụng cụ lao động mới phát hiện thiếu bốn cây rựa. Hắn lập tức ra lệnh tên công an bảo vệ cấp tốc về trại báo. Đội tù được lệnh ngồi gom lại một chỗ. Ba nòng súng chĩa thẳng vào đám tù với tư thế sẵn sàng nhả đạn.

Nửa giờ sau, hai chiếc xe GMC chở đội công an vũ trang đến áp tải tù nhân về trại. Số còn lại cùng với hai con chó lùng sục chung quanh khu vực.

Công an truy bắt tù vượt ngục từ thành phố cũng được điều động đến ngay. Chúng ïthiết lập các nút chặn trên tuyến đường chính, lục soát tất cả các loại xe di chuyển trên trục lộ.

Từng ngày trôi qua là từng ngày bạn tù hồi hộp, lo âu nhưng cũng không che giấu được niềm vui trên ánh mắt .

Nói về toán trốn trại (*). Thừa lúc lộn xộn trong giờ ăn trưa, họ lủi vào rừng mang theo thức ăn và cây rựa giấu trong áo mưa. Giờ đầu tiên, họ luồn lách rất nhanh theo đúng kế hoạch đã tính toán. Sau thời gian nghỉ ăn trưa, đội tù mới được kiểm số trở lại trước khi làm việc. Khi phát hiện, họ đã vượt ra khỏi vòng đai mà lực lượng truy bắt tù không thể bủa vây.

Năm ngày dài băng rừng, toán vượt ngục đã đi được một quãng đường khá xa. Thức ăn khô mang theo chỉ còn đủ cho ba ngày nữa. Họ phải bẻ măng rừng, hái trái bòn bon ăn giặm. Ngày đi, đêm ngủ tại những hốc cây cổ thụ hay trong hang đá. Cuối cùng thức ăn đã cạn. Cơn đói hành hạï suốt hai ngày khiến họ hết kiên nhẫn đành phải quyết định vào rẫy đào trộm sắn. Sắn chưa kịp nhổ lên, bất ngờ một tên du kích người thượng bắt gặp. Mặc dầu khai là dân đi rừng nhưng hắn vẫn áp giải họ về cơ quan của bản làng. Trên đường đi, Ngọc bị trật quai dép lùi lại phía sau. Nhanh như chớp, anh trở sống rựa đập vào đầu tên du kích , cướp khẩu các-bin cùng cả toán chạy vào rừng. Ngọc không cố ý giết tên du kích, nhưng vì cú đánh khá nặng tay nên hai ngày sau hắn lên cơn động kinh rồi tắt thở. Người Thượng rất dễ tin nhưng cũng khó tha thứ. Cái chết của tên trai làng đã làm tăng thêm sức thuyết phục lòng trung thành của họ đối với chế độ.

Cơn đói đã khiến cho toán trốn trại mỗi ngày mỗi chậm lại. Cần thức ăn để có sức tiếp tục băng rừng, thế nên buôc lòng họ phải tìm đến rẫy sắn. Rút kinh nghiệm lần trước, lần nầy họ vào rẫy ban đêm. Toán trốn tù không ngờ cái chết của tên du kích đã khiến cho dân bản Thượng quyết tâm phục hận. Vừa đặt chân bên trong hàng rào là bị ngay những loạt đạn nả vào họ. Lê Hữu Hạp bị trúng đạn gãy chân, ba người còn lại tẩu thoát vào rừng.

Chúng kéo Hạp về buôn Thượng. Với thân thể lõa lồ, Hạp bị cột căng hai tay hai chân vào bốn trụ đóng nơi sân cờ của cơ quan Xã, rồi cả đội du kích vừa hò reo vừa phóng những cây lồ ô vót nhọn vào thân thể Hạp như đâm một con trâu để tế thần. Chúng giết Hạp để trả thù cho đồng đội .

Sáng hôm sau, ban giám thị cho người khiêng Hạp về đặt xác bên cổng trại ra vào kèm theo một tấm bảng ghi hàng chữ: “Tên Lê Hữu Hạp trốn trại bị xử lý ” thay cho một lời cảnh cáo!

Nhìn thi thể Hạp, không một ai khỏi ghê tởm cách giết người dã man đến thế. Đôi tròng mắt bị nát bấy bởi thanh lồ ô đâm suốt qua so nãọ. Đôi mắt chỉ còn là hai lỗ thủng sâu máu đọng đen sì. Ôi, Lê Hữu Hạp, người phi công tài ba đã một thời ngang dọc trên bầu trời quê hương. Giờ đây anh chết thảm thương bởi những bàn tay man rợ nhất loài người.

Công an đã xác định được tọa độ của toán vượt ngục. Chúng khoanh vùng dồn lực lượng vào một nơi.

Toán tù kỳ vọng vào rau rừng, măng le sẽ nuôi sống họ một thời gian, chờ khi yên tĩnh sẽ lần mò xuống đồng bằng. Nhưng khốn thay, đồng bào Thượng bị đói quanh năm nên đã vét sạch, bứt sạch những gì có thể ăn được.

Biết điểm đứng đã bị lộ nhưng phải có chút gì để ăn hầu đổi hướng đi. Họ bị khuất phục bởi cơn đói nên đành liều mạng trở lại rẫy sắn. Đúng ngày thứ mười sáu kể từ khi chạy trốn, toán vượt trại bị bao vây tại một đồi sắn. Trương văn Huệ mở đường máu bằng những loạt các-bin và thoát được vào rừng, Ngọc và Lộc đều bị bắt sống.

Chúng nhốt hai người tại hai phòng kiên giam riêng biệt. Ba ngày sau, Ngọc bị giết trong cùm bằng phương cách rất thông dụng của công an giữ tù: Dùng thanh sắt đè vào cổ nạn nhân cho đến khi tắt thở. Cách giết người như thế thường lưỡi của người bị chết lè ra thật dài và đôi tròng mắt lồi ra ngoài hố mắt. Ngọc đã chết thê thảm như vậy bởi anh cương quyết không chịu khai một điều gì cả. Ngay chiều hôm đó, một phái đoàn giới chức từ thành phố đến trại khám nghiệm tử thi, chụp hình. Phần kết luận trong bản phúc trình hẳn nhiên là: “Phạm nhân Nguyễn Ngọc đã cắn lưỡi tự tử”.

Trần Xuân Lộc bị giải về Ty Công an để khai thác kẻ đồng mưu cung cấp thực phẩm, thuốc men và viết diễn tiến cuộc trốn trại. Lộc còn phải liệt kê các địa điểm mà đồng bạn anh đã ngủ đêm cùng những dự định cho những ngày sắp tới khi chưa bị bắt...

Sau mười ngày hỏi cung , Lộc được trả về trại để ra trước một phiên tòa cấp tỉnh mở ngay tại trại tù. Thành phần tham dự gồm ban giám thị, đội công an bảo vệ và gần ngàn tù nhân.

Mở đầu phiên tòa, một đại diện của hội đồng xét xử đọc bản cáo trạng của bên công tố. Tiếp theo, tên Thư ký tòa đọc bản tường thuật của Lộc về diễn tiến cuộc trốn tù. Theo thứ tự lớp lang được sắp xếp làm nhiều màn, nhiều cảnh. Xen vào mỗi màn là cảnh một già làng sắc tộc thiểu số than khóc, kể lể về cái chết của tên du kích và yêu cầu tòa kết án tử hình bị cáo để đền mạng. Phiên tòa xử án mà ta có cảm tưởng họ đang trình diễn một tuồng kịch với đám diễn viên vụng về.

Sự lố bịch của phiên tòa là diễn xuất theo kiểu “tòa án nhân dân” xét xử theo nguyện vọng của nhân dân. Cái nguyện vọng nào có lợi cho đảng và tập đoàn cầm quyền là chúng tận dụng. Còn nguyện vọng nào bất lợi chúng dùng chuyên chính vô sản đàn áp. Pháp luật của đất nước nằm trong bàn tay bạo quyền.

Phần kết thúc phiên tòa, tên chánh án tuyên bố : “ Phạm tù Trần Xuân Lộc được phép phát biểu ý kiến sau cùng”.

Cả hội trường im phăng phắc, chờ đợi lời phát biểu của anh.

Trần Xuân Lộc mặc aó quần tù màu xám nhạt, hai tay bị khóa còng số 8, hai chân mang xích sắt. Anh đứng sau vành móng ngựa, đối diện với hội đồng xét xử có bốn công an võ trang trấn bốn góc. Khuôn mặt Lộc gầy rộc, hốc hác, nổi lên hai gò má nhô cao. Mái tóc hớt ngắn cùng với bộ râu quai nón của anh vừa mới cạo để lộ ra màu da trắng xanh. Anh quay mặt về hướng người tham dự, đưa ánh mắt nhìn bạn đồng tù rồi dõng dạc nói: “Thưa các ông, thưa các bạn, tôi hoàn toàn bác bỏ bản cáo trạng buộc tội tôi giết người, nhưng tôi không phủ nhận rằng tôi có tội. Vâng, tôi có tội với nhân dân miền Nam vì tôi chưa làm tròn trách nhiệm của người sĩ quan...”

Nói chưa hết câu, tên công an vũ trang đẩy vào miệng anh một báng súng. Máu miệng và mũi trào ra loang đầy cả ngực áo. Lộc ngã gục xuống nền nhà. Nhiều tiếng lao xao trong đám tù nổi lên, tiếp theo là tiếng lách cách lên đạn “cảnh cáo” của đám vệ binh đang bủa vây xung quanh hội trường.

Đáng lẽ tòa dành mười phút để nghị án, nhưng với tình huống nầy chúng chẳng cần phải trình diễn tiếp vở tuồng. Tên chánh án vội vã mời mọi người đứng dậy và tuyên án: “… Tử hình phạm tù Trần Xuân Lộc” !

Chẳng một ai ngạc nhiên với cái án tử hình ấy. Một phiên tòa xét xử tội đại hình mà chẳng có luật sư biện hộ và chẳng có nửa lời đối chất của bị cáo. Người ta thật sự đau xót cho thân phận con người sống trong xã hội Xã Hội Chủ Nghĩa, một chế độ dùng baọ lực đè bẹp công lý, một chính quyền dung dưỡng dối trá và hận thù.

Chẳng đợi mười lăm ngày theo thủ tục kháng án hay xin ân giảm, mà ngay trong đêm hôm sau, chúng giết Lộc trên đồi sắn rồi chôn chàng tại đó. Một tấm bia bằng gỗ xẻ mỏng được viết ngoằn ngoằn tên Trần Xuân Lộc bằng sơn.

Mùa mưa đến, nước trên đỉnh núi đẩy xuống san bằng luôn nấm mộ. Từ khi đó, nếu ai để ý trên ngôi mộ Lộc sẽ thấy từ từ xuất hiện những viên đá cuội, mỗi ngày mỗi nhiều hơn. Rồi những năm tháng sau này nấm mộ Lộc trở thành đống đá vun cao.

Lộc nằm đó, thân xác tiêu hủy theo thời gian nhưng gương can trường của người chiến sĩ miền Nam vẫn còn sáng ngời trong lòng mọi người. Bạn tù đã điếu tang anh bằng bài thơ truyền khẩu sau đây :

Anh vượt thoát khỏi gông cùm nghiệt ngã
Tìm tự do nơi đất Chúa vĩnh hằng,
Đêm hiện về sáng lồng lộng ánh trăng
Anh ngạo nghễ giữa bầu trời xanh ngát
Trước họng súng thù cất cao tiếng hát
Để máu trào chuyển mạch vạn con tim.
Tiễn người đi cơn uất nghẹn im lìm
Trong bóng tối khóc thầm thương tiếc bạn
Anh chí cả ôm vầng dương chiếu rạng
Ta nhỏ nhoi như hạt bụi giữa đời
Người đi vào trang hùng sử, Lộc ơi !

Về phần Trương Văn Huệ, sau khi thoát thân vào rừng, công an truy lùng khắp mọi nơi và tiếp tục phục kích các khu rẫy sắn nhưng chẳng có một kết quả nào. Các anh đã vượt thoát vĩnh viễn khỏi miền đất tù ngục nầy. Tự Do hay là Chết. Các anh đã chọn cái chết để được tự do. Chúng tôi ở lại tiếp tục bị đày đọa với tháng ngày bất tận khổ đau!

Hãy ngừng tay, hỡi những ai có mưu đồ tiếp sức cho Cộng Sản Việt Nam. Đừng vì quyền lợi riêng tư mà xúi giục tuổi trẻ Việt Nam ở hải ngoại đem tài năng về nước phục vụ cho một chính quyền bá đạo đang kéo đất nước vào bóng đêm mịt mùng.

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

(*) dựa theo lời tường thuật của Trần Xuân Lộc trong bản thẩm cung.


Source: www.calitoday.com

Tuesday, April 27, 2010

Cá kèo

Thủy Lan Vy

Thập niên 50 quê tôi thật sự sống trong cảnh thanh bình, gạo trắng nước trong, mức chênh lệnh giữa giàu nghèo của người dân không đáng kể. Gò Công họp chợ trong không khí an lành, chuyện móc túi, giựt dọc hình như không có. Đàn bà con gái trong tỉnh đi chợ đều mặc áo dài. Truyền thống tốt đẹp nầy sau 75 sao mất tiêu !?.

Thuở tôi vừa mới vào trường tiểu học, xóm cầu Huyện tôi ở thật hiền lành, với khoảng gần 10 ngôi nhà trải dài cặp lô bên kia là con kênh, mỗi nhà có rào rấp rạch ròi...Chiều chiều thường có những chiếc xe ngựa có trống có phèn la hai bên hông xe treo bảng quảng cáo tuồng hát rong ruổi chậm chậm khắp các nẻo đường để phát chương trình quảng cáo tuồng hát trong đêm...

Rạp Bình An Gò Công luôn luôn có gánh hát từ Sài Gòn xuống trình diễn... Cứ mỗi lần nghe tiếng trống xe rao hát là tôi được phép chạy ra ngõ chờ xe tới xin cho được tấm chương trình... Chị tôi cùng với mấy người bạn chung xóm chuyền nhau xem tờ chương trình, dĩ nhiên không quên bàn tán về các cô đào cậu kép trong gánh... để rồi cười với nhau vui vẽ...Nhiều lần tôi nhận được tấm chương trình bằng chữ tàu, các chị tôi cười chộ tôi

- Tại em giống chệt đó...
- Tối nay mình mua vé hạng cá kèo đi coi hát ...

Trong trí tôi nhận biết hạng cá kèo là thứ hạng từ bằng tới thấp hơn hạng chót. Ba tôi trong một bữa ăn có nói về chuyện nầy:

- Tháng lúa gần chín miệt làng Tăng Hòa cá kèo đặc ruộng, đứng trên bờ nhìn xuống mặt nước thấy chi chít đầu cá kèo, hạng cá kèo là vậy đó... Không có ghế ngồi đứng sau hàng ghế hạng chót cũng đơm đặc đầu người...

Gia đình tôi thuộc hạng giữa của trung lưu và nghèo, cho nên việc chi tiêu tiền bạc phải hết sức dè sẻn, bữa cơm thường có hai món, món canh và mòn mặn. Cũng có khi thay canh bằng món xào. Con cá kèo rất thường được mẹ hay chị tôi làm món ăn trong ngày. Cứ mỗi lần ngồi vào mâm cơm, ba tôi nhìn thấy dĩa cá kèo, người thường nói:

- Cá kèo nầy là do đất sanh. Mùa khô ruộng đất nẻ đồng, vậy mà mưa xuống vài đám, ruộng nổi nước là có cá kèo.

Nghe ba nói, tôi ghi nhớ mà không thắc mắc...Cho tới khi tôi làm sinh viên trường đại học cải tạo sau 75 mới thấy điều nầy là sai. Trại Hà Tây, thường vào cuối thu các ruộng rau muống bắt đầu cổi, Không phải tát nước vào ruộng mà chờ ruộng khô đào hốc (lỗ khoảng 5 tấc vuông) để trồng su hào, hay bắp cải...

Tôi thuộc đội rau nên thường năm vẫn làm việc nầy, hốc đào sâu xuống khoảng 5 tấc, thỉnh thoảng tôi nhìn thấy lớp đất khô có thấm nước. Nước chỉ hơi ươn ướt, và sau lớp đất mỏng ướt nầy thế nào cũng có một con cá chạch, nó nằm yên trong đất chờ nước tới là lội đi. Tôi nhìn con cá chạch rồi nhớ tới lời ba tôi nhận xét về con cá kèo. Tôi thầm nghĩ chắc là cá kèo cũng ”tỵ thổ’ giống như cá chạch.

Mười lăm năm lưu lạc đất người, thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ đến những món ăn làm từ cá kèo, với bàn tay khéo léo của mẹ tôi, nhớ lại tôi còn thấy thèm... nhiều lần tôi mua cá kèo đông lạnh trong vài chợ Việt Nam... Nhưng dù tôi cũng kho nấu chiên xào giống hệt mẹ tôi nhưng, thịt cá cứng ngắc, ăn chẳng ngọt ngào...

Những thức ăn làm từ cá kèo của mẹ bây giờ tôi chỉ còn được ăn trong mơ... để rồi tỉnh giấc...lau vội giòng nước mắt lén chảy ướt má.

Trời Gò Công tháng gió chướng, ngọn gió độc xứ Gò (Gió nào độc bằng gió Gò Công), gà vịt cũng thường bị toi vào tháng nầy... Có gió chướng là có hoa so đũa, có trái đậu rồng, hai loại nầy chỉ xuất hiện vào những ngày tháng cuối thu.

Tan buổi học về, trời hanh nắng, chén cơm rang buổi sáng lót lòng đã đi chới đâu mất, bụng đói cồn cào... bước vô nhà, bỗng khịt mũi, mùi canh chua từ nhà bếp phưởng phất đâu đây...Nhìn mâm cơm mẹ dọn sẵn, tôi đã thấy cồn cào.

Tô canh chua bông so đũa, lẫn với đậu rồng xắt liễn, nấu với cá kèo, nêm rau tần dày lá với ớt sừng trâu chín đỏ cắt khoanh mỏng xéo, dĩa nước mắm trong dầm ớt chim ỉa, chén cơm bốc khói, mâm cơm chỉ một món nhưng ăn hoài, ăn no cành hông mà vẫn còn muốn ăn nữa...

Tôi ăn luôn 5 chén cơm loại chén có hình rồng, mẹ nêm đường, muối, mẹ dầm me, mùi chua cay, ngọt , mặn thật hòa họp, cá kèo mập tròn, bụng cá béo ngậy với vị đăng đắng của mật cá, ngon khó tả, cho tới bây giờ xứ người nhớ lại, tôi nuốt miệng không mà cũng thấy ngon...Xong bữa cơm bụng căng tròn lưng đẫm mồ hôi, quá đã....

Thuở còn nhỏ, tôi là con út nên thường quẩn quanh bên mẹ, mỗi lần mẹ đi chợ về có mua cá kèo là tôi có phận sự canh mấy con gà cho mẹ làm cá, sơ ý một chút là gà cắp cá chạy te te, rượt theo bắt lại đủ mệt.

Cá kèo mẹ để trong rổ, lựa thế đất bằng ngoài sân mẹ ướp cá với tro bếp rồi cầm từng con chà trên mặt đất cho sạch vảy và nhớt cá, sau đó mới để cá vào rổ, nhận rổ vào chậu nước chà cá nhiều lần...cá kèo đen đúa bây giờ trở nên trắng trẻo. Mẹ dùng dao nhỏ, sau khi liếc sơ vào một cái khu tộ, mẹ bắt đầu cắt bỏ đầu cá, bầy gà sau khi cá làm xong thì bầu diều cũng căng cứng vì đầu cá. Loai cá nầy sống khá lâu trên cạn.

Cũng cá kèo mẹ dùng gắp tre cặp gắp nướng. Cá gặp lửa than hồng liu riu chín tới từ từ cho tới khi da nứt vàng nghín mẹ để cá vào dĩa. Nước mắm chanh đường tỏi ớt, củ cải trắng mẹ xắt lát mỏng rồi xắt lại thành sợi, ngâm cải vào tô giấm có pha chút đường muối và chút nước lã, rau quế mẹ xắt nhuyển. Cá kèo nướng được mẹ đặt nằm khít trên dĩa, mẹ chan ngập nước mắm ớt, trải trên mặt một lớp củ cải ngâm dấm, trên lớp củ cải là lớp rau quế. Bên xứ lạ nầy có tiền biết đi đâu để mua dĩa cá nướng nầy đây?.thêm một món bông bí xào với thịt ba chỉ. Cơm ăn với cá kèo nướng, bông bí xào thêm xị rượu đế Bình Ân, khà một tiếng...quên hết chuyện đời.

Chị Hai tôi thường kho mắm với cá kèo. Mắm cá sặt chị mua của bà thầy Thanh, kho rục lọc bỏ xương. Cá kèo, chị để nguyên con, nêm đường cho mắm dịu, canh sôi hớt bọt, cá vừa chín tới, trái đâu bắp chị cắt mỗi trái làm 3 khúc, cà dái dê chị cắt miếng bằng ngón tay cái...thả hết vào nồi mắm, chờ lửa sôi lại chị nêm thêm hành, ớt...Nhà bếp trống vách vậy mà mùi mắm vẫn bốc thơm lừng, gầy cồn cào bao tử...

Buổi chiều trời mưa rả rít, cảnh trời mưa mùa lúa chín. Mưa không lớn nhưng dai dẳng dễ làm lòng người se lại, dễ gợi nhớ những kỷ niệm êm đềm đã trôi qua...,những cô gái mới về nhà chồng dễ nhớ tới người tình cũ ...gian nhà bếp trống vách, bộ ván cũ nhỏ, vừa dùng để nồi cơm trả cá, đi chợ về bày biện trên ván, vừa dùng làm bàn ăn.

Ba, anh, và tôi ngồi ghế đầu quanh góc ván. Mẹ,chị ngồi trên ván. Mâm nhôm, với một tô nước mắm kho, một dĩa bàn đựng cá kèo, một dĩa dưa leo, khế chua, chuối chát, một tô tai bèo đựng rau thơm, gồm tía tô, rau quế, vấp cá, húng cây, một dĩa đậu bắp hấp cơm ...mấy trái ớt chỉ thiên vừa hườm chín...

Trời nhá nhem tối, ngọn đèn dầu khêu ngọn cao, cơm gạo sóc nâu nóng bốc khói...Anh kể chuyện trường, chị kể chuyện lớp, mẹ kể chuyện ngoài chợ.... Mâm cơm gia đình ấm cúng bên ngọn đèn dầu với đầy đủ thành viên trong nhà... Cảnh nầy, hy vọng kiếp sau tôi mới tìm thấy lại được...

Ngoài trời mưa vẫn còn rả rít.Nồi cơm cạn dần, mẹ lại tủ thức ăn mang ra một dĩa vú sữa mẹ đã cắt sẵn ăn tráng miệng.. Mẹ ơi! bàn tay của mẹ, bàn tay mềm dịu chăm sóc đàn con bây giờ con biết tìm đâu??

Có nhiều hôm cá kèo mẹ không nướng mà chiên tươi. mẹ dầm nước mắm me đường tỏi ớt thật cay, cá kèo chiên tươi ăn kèm với đậu rồng xắt xéo xào với tôm bạc lột vỏ (dân Gò Công phân biệt tôm càng, tôm trứng, tôm đất, tôm bạc, tôm chấu, tôm tích...rồi tới tép rong, tép mòng ...sau cùng là con ruốc, ruốc là loại tép ở biển, nhiều nơi tôi nghe người dân gọi con tôm đất tôm bạc...là con tép đất, tép bạc. Vậy chớ khi con tép đất nầy phơi khô sao không gọi bằng con tép khô.)

Gò Công thuở tôi còn nhỏ, cá kèo rất rẻ. Tôi nhớ có năm, bà con (gia đình chị Phụng, gia đình chị hai E) từ Bến Chùa mang cho nhà tôi mỗi lần hàng mấy trăm con cá kèo. Thuở đó cá kèo được tính bằng đôi (mỗi đôi 2 con). Sau 75... cá kèo trở nên khan hiếm !?.

Ngày còn khoác áo nhà binh, mỗi lần về phép, sau khi ghé thăm nhà, tôi thường xuống Cầu Bến Lội. Trong đồn lính bên cầu tôi có 2 người bạn thân đi nghĩa quân ở đây. Về đây mới thấy cảnh thanh bình, dù giặc giã tứ phương nhưng Gò Công vẫn bình yên, đó là điểm son của tỉnh quê nhà tôi.

Về đây nhậu tôi nhớ hoài món khô cá kèo nướng dầm nước mắm me. Cá kèo làm khô, nướng lên thịt ngọt lại thơm, nước mắm me dầm ớt, mùi chua ngọt của nước mắm, hòa với vị ngọt thơm của khô cá...thì cạn ly đầy ta lại rót đầy ly cạn..

Lúc đương thời, đi công tác dưới Sóc Trăng, tôi thường mua khô cá kèo đem về đơn vị nhâu... Khô cá kèo có khuyết điểm là không để lâu được vì thịt khô trở nên gắt dầu, bởi bụng cá có nhiều mỡ.

Lúc trong trại cải tạo, nhận quà gia đình, có một gói nhỏ mấy con khô cá kèo, tôi tự dưng ứa nước mắt. Hình ảnh mẹ tôi, bạn bè tôi... cảnh cũ quê nhà như hiện rõ trước mắt tôi. Những con khô cá kèo nầy, trước khi cho vào bọc, chắc là mẹ tôi trải khô trên mặt hồ nước bên hông nhà phơi nắng. Hình ảnh mẹ già đang trăn trở con khô như hiện ra trước mắt tôi.

Những ngày đi huấn luyện trong chiến dịch Kiện toàn an ninh lãnh thổ quân đoàn 4 vào giữa năm 74, công tác tại Sóc Trăng tôi có dịp ăn món bún nước lèo nấu bằng cá kèo. Món nầy quê Gò Công tôi không có... lạ miệng ăn thấy ngon.

Con cá kèo kho nêm hẹ rắc tiêu là món thường ăn của dân miền lục tỉnh. Cá kèo kho khô, cá cong mình lại quyện hẹ tiêu, kèm chút rau thơm khế chua dưa leo...mới nghe nói đã bắt thèm. Nhưng cá kèo kho chỉ, dân Việt lưu vong khó biết làm.

Thời Gò Công thanh bình, thời tôi còn thơ trẻ, chạy chơi quanh nhà, khi bắn kè, lúc đá cầu, nồi cơm chiều gần cạn mẹ luôn luôn chắt cho tôi một chén nước cơm. Gạo thời đó cho nước cơm thật béo. Chén nước cơm để nguội trên mặt đóng một lớp ván.. chạy chơi nhớ tới cử, tôi vô bếp bưng chén nước cơm uống ngon lành.

Con cá kèo kho như bình thường. Khi thấy nước rút gần cạn, cho vào nửa chén nước cơm chắt, chờ sôi lại vài dạo cho nước hơi kẹo, nêm hẹ (cá kèo kho chỉ nêm hẹ mà không nêm hành), dùng đủa dẽ cá. Cá gắp khỏi dĩa sẽ có một sợi chỉ nước cá vương theo, nên gọi là cá kèo kho..chỉ. Thịt cá kèo ăn bị phong, tuy nhiên “Ông Trời” sinh ra thứ độc, ông cũng sinh ra thứ để trừ, mật con cá kèo là thứ giải phong.

Thời cá kèo đơm đầu đặc ruộng, có dịp về Tăng Hòa, hay Bình Luông Đông, bạn bè gặp nhau chén chú chén anh, với mấy món nhậu miền quê. Gà giò xào lá ớt, lòng gà chưng hột vịt... tiệc gần tàn, vợ bạn mình múc đầy một tô lớn...cháo cá kèo. Thường món cháo là phải dùng gạo.
Riêng cháo cá kèo chỉ có nước và thịt cá kèo nhưng vẫn gọi là cháo.

Có ăn qua chén cháo cá kèo mới thấy thấm “món ngon vật lạ miền Nam.” Cá kèo còn nhảy soi sói, nồi nước đang sôi thả nguyên rổ cá sống vào, khơi già lửa, cho tới khi nào cá rục, dung đũa bếp (đũa cái) quậy vài lần cho cá rã thịt, dùng rổ thưa lọc bỏ xương, chụm lửa riu riu, canh hớt sạch bọt, nêm nước mắm, hành xắt nhuyển, tiêu đâm vừa bể... Uống rượu đế, mình mầy nóng hổi, húp một muổng cháo cá kèo vị ngọt lâng lâng từ miệng trôi xuống tận bao tử.. tỉnh rượu ngay...

Vị cay của tiêu, thơm mùi hành, nêm nếm vừa ăn... ngon ngọt làm sao tả hết được, không lẽ ngối đó múc cháo ăn hoài... đâu phải người miền Nam nào cũng được ăn món nầy (Món nầy cũng nấu giống như món cháo cá khoai ở biền Vàm Láng)

Tôi còn xa xứ, nghe cô em đồng hương về Việt Nam kể lại, thực đơn bây giờ có món lẩu cá kèo, và món nầy được dân Hà Nội rất ưa chuộng, chưa được thưởng thức nên không viết rõ được. Có những cái rất tầm thường nhưng khi không tìm thấy mình mới thấy tiếc, thấy nhớ...

Khoảng thập niên 50, 60 cá kèo là loại cá dành cho dân dã miệt ruộng vườn, nhưng với bàn tay khéo léo của người nội trợ, cá kèo được chế biến thành nhiều món ăn rất ngon miệng lại rẻ tiền...làm món nhậu cũng rất bắt mồi.

Đất người khác phong thổ quê mình, có nhiều con cá, cọng rau, tìm đỏ con mắt không thấy. Tiệc tùng sang trọng ai đi đãi khách món cá kèo kho chỉ, món canh chua... Chỉ có trong mâm cơm gia đình, dọn trên bộ ván sơ sài bên ngọn đèn dầu lửa mới thấy hết cảnh ấm cúng của mâm cơm chiều. Cả gia đình sum họp chuyện trò vui vẻ..với đầy đủ hương vị ngon ngọt của cọng rau con cá quê nhà.

Chiều ở đây, đi làm về thui thủi một mình, vợ làm khác ca, con im ỉm trong phòng, cá thịt đông lạnh nhạt phèo, cố ăn mà sống. Tôi vẫn thường nấu canh rau....,ăn cho trơn cổ dễ nuốt chén cơm xứ người, có thèm canh chua cá kèo cũng chỉ để nuốt nước miếng, chứ biết làm sao hơn

Cũng tại bàn tay của mẹ chăm sóc miếng ăn thức uống cho con từ ngày còn thơ trẻ. Những món ăn nhà nghèo nhưng đầy đủ chất ngọt ngào của con cá cọng rau vùng quê. Hương tay của mẹ ủ ấm đời con...cho nên bây giờ sống đời xa xứ con mới thấy thèm hương vị quê nhà.

Đời sống vật chất ở đây đủ đầy... nhưng mẹ ơi!, buổi chiều nào trời mưa, đi làm về, con đứng tựa cửa kiếng nhìn ra sân... mắt của con mờ dần... Con nhìn thấy ngoài sân hàng cây so đủa, trổ trắng bông đang nghiêng mình theo gió trong cơn mưa chiều... Cá kèo ơi ta nhớ...nhớ canh chua cá kèo!

Monday, April 26, 2010

Ông Tư Xích Lô nhận xét về tổ chức NED

(Võ Văn Ái đang nhận tiền từ tổ chức này)

Trần Thanh

LỜI GIỚI THIỆU:

Ông Tư Xích Lô năm nay đã 83 tuổi đang sống tại Sài Gòn. Ông là dân Sài Gòn chính cống. Ông nội của ông đã từng là cư dân của Sài Gòn thủa khai thiên lập địa. Tuy đã ngoài 80 nhưng ông vẫn phải kiếm sống bằng nghề đạp xích lô. Ngày nào trời còn thương, còn cho ông sức khỏe, đôi chân của ông còn đủ cứng cáp thì ông còn kiếm được mấy bữa ăn, cà phê, thuốc lá rẻ tiền, đủ sống qua ngày. Ông sống bụi đời, không nhà không cửa, không vợ con, cháu chắt. Thật ra, ông đã từng có tất cả nhưng sau biến cố 1975, bọn giặc việt gian cộng sản đã cướp đi tất cả. Con cháu của ông sống rải rác khắp nơi, ở trong nước cũng như hải ngoại, nhưng ông Tư không muốn phiền lụy đến ai, bởi ông là kẻ .... "phản động"! Nhiều người sợ bị liên lụy, không dám tiếp xúc với ông Tư nhưng cũng rất nhiều người trong nước cũng như hải ngoại thương mến ông Tư, yểm trợ và giúp đỡ ông về mọi mặt trong đời sống.

Hàng ngày ông Tư thường rong ruổi trên chiếc xe xích lô, chạy khắp nơi trên địa bàn thành phố Sài Gòn. Chiếc xích lô thuê hàng ngày chính là cái giường ngủ và căn "phòng khách" của ông Tư. Mỗi khi mệt, ông thường tắp vào một gốc cây nào đó để ngả lưng và cũng chính nơi đó, ông thường có những tâm sự, trao đổi với người dân về tình hình đất nước. Ông Tư cũng thường tâm sự với giới trẻ trong nước cũng như hải ngoại qua e-mail, điện thoại, thư tín. Mọi phương tiện liên lạc đều do người dân giúp đỡ. Ông Tư, trên răng dưới dái, trâu già không sợ dao phay, đã bị bọn cướp, cướp đi hết tất cả, không còn gì để mất và không còn gì để sợ nữa. Ông thường tâm niệm, nếu có bị bọn việt gian xử bắn vì tội "phản động", ông cũng vui lòng vì ông đã dám xả thân, dám nói lên tất cả những điều gì cần thiết để người dân HIỂU VÀ PHẢI TIẾN HÀNH CÁCH MẠNG, LẬT ÐỔ CHẾ ÐỘ CỘNG SẢN!!!

Sau đây là cuộc mạn đàm giữa ông Tư và những người dân yêu nước:

HỎI: Thưa ông Tư, theo chúng tôi được biết ông Võ Văn Ái, từ nhiều năm qua, đã nhận tiền tài trợ của tổ chức NED để đấu tranh cho "dân chủ, nhân quyền" và "tự do tôn giáo" cho Việt Nam. Cụ thể là ông ta có tờ báo Quê Mẹ và đang điều hành một tổ chức gọi là "Ủy Ban bảo vệ quyền làm người". Xin ông cho ý kiến về việc này?

ÐÁP: Võ Văn Ái là tên việt gian cực kỳ nguy hiểm đã góp phần lớn trong việc làm sụp đổ chế độ Việt Nam Cộng Hòa. Có thể nói, hắn và tên Trịnh Công Sơn là cặp bài trùng; tên Sơn là nội công, tên Ái là ngoại kích. Tên Sơn quậy phá ở trong nước, còn tên Ái ở hải ngoại, hoạt động cùng với phong trào "phản chiến", CHẶT VÀO GỐC CÂY, cuối cùng làm cho chúng ta bị mất nước! Dưới cái nhìn của chúng tôi, tên Võ Văn Ái là con rắn có hàng trăm đầu, nghĩa là hắn bắt cá 5,7 tay chớ không phải là bắt cá 2 tay! Hắn vừa hoạt động cho cộng sản, vừa hoạt động cho Mỹ và nhiều thế lực đen khác trên thế giới, vừa khoác áo "người quốc gia" chống cộng, vừa là một "phật tử thuần thành" đấu tranh cho tự do tôn giáo! Nghĩa là mâm nào cũng có hắn!

Năm 2008, tên Ái đã được tổ chức NED tài trợ 108 ngàn Mỹ kim để đấu tranh cho "dân chủ và nhân quyền". Ðó là lý do vì sao chúng ta thấy hàng năm, tên Ái thường ra "điều trần" trước Quốc Hội Châu Âu và Liên Hiệp Quốc, tố cáo những "vi phạm" nhân quyền của bọn việt gian cộng sản!

Trước đây, chúng tôi đã trình bày với quý vị, trong hoàn cảnh đặc biệt của nước Việt Nam ta hiện nay, đấu tranh đòi "dân chủ" chính là KHÔNG ÐẤU TRANH GÌ HẾT, cũng tựa như "biểu tình tại gia" tức là KHÔNG CÓ BIỂU TÌNH! Mang tiếng là "đấu tranh và chống đối" nhưng thật ra là không có đấu tranh gì, tất cả đều chỉ là những thủ đoạn bịp bợm của những tên điếm chính trị đang hoạt động tại hải ngoại! Giả sử quý vị đang đi xe đạp, thấy những người đi xe gắn máy đấu tranh đòi được mua xăng với giá rẻ. Quý vị nổi lòng tham cũng nhảy vào cuộc đòi ăn có. Và giả sử kết quả đấu tranh thắng lợi, quý vị mua được một can xăng với giá rẻ đem về nhà thì mới sực nhớ ra là CHIẾC XE ÐẠP CỦA MÌNH KHÔNG CÓ BÌNH XĂNG!

Bộ máy cai trị của bọn việt gian cộng sản được thiết kế ra là để BÓC LỘT, hoàn toàn không có một chỗ nào để áp dụng cho nhiên liệu xăng "dân chủ". Giả sử có một vài thằng đảng viên cộng sản trong bộ máy cai trị có lòng nhân đạo muốn giúp dân, bọn chúng cũng không thể nào giúp được. Lơ mơ, chính bản thân bọn chúng cũng sẽ bị guồng máy nghiền nát. Do đó, cách giải quyết duy nhất là phải quăng bỏ chiếc xe đạp để mua xe gắn máy, tức là phải lật đổ chế độ cộng sản và toàn bộ đảng việt gian cộng sản phải bị tiêu diệt.

Tên Võ Văn Ái đang làm chủ tịch của cái gọi là Ủy Ban Bảo Vệ Quyền Làm Người. Ðây là điều rất hài hước vì suốt 60 năm nay những người nô lệ trong nước chỉ ÐƯỢC LÀM CHÓ chớ có bao giờ được làm người đâu mà bảo vệ! Cả chục năm nay, tên Ái đã nhận hàng triệu Mỹ kim tài trợ từ NED và chúng ta có thấy hắn "bảo vệ" được một người dân nào không? Những thành quả "đấu tranh" của hắn là gì? Ai biết, xin nêu thử một ví dụ cụ thể?

Như đã nói trên, tên Ái là con rắn có hàng trăm đầu, bắt cá 5,7 tay, vậy thì chúng ta có thể suy luận ra rằng có thể hắn còn nhận được tiền tài trợ của nhiều tổ chức khác, không chỉ riêng tổ chức NED. Bọn giặc có thể dám dùng quỹ của nghị quyết 36, chi ra hàng triệu Mỹ kim cho tổ chức nào hoạt động đắc lực và có lợi cho bọn chúng. Ðó là chưa kể bọn điếm chính trị còn giở thủ đoạn móc túi đồng bào qua các hoạt động quyên tiền để làm "từ thiện" hoặc để "vận động quốc hội Mỹ"!

HỎI: Thế còn tổ chức NED là gì?

ÐÁP: Tổ chức NED là viết tắt của ba chữ National Endowment Democracy*, được thành lập tại Mỹ năm 1983, có trang nhà trên internet. Quý vị muốn tìm hiểu cặn kẽ, có thể vào xem, hoặc quý vị nào muốn thành lập tổ chức "đấu tranh" để được ăn "phân" (fund) của NED thì cứ điền đơn! Ðây là tổ chức phi chính phủ, chuyên tài trợ cho các tổ chức tư nhân trên toàn thế giới đang đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền. Hiện nay NED đang tài trợ cho hàng trăm tổ chức tư nhân trên toàn thế giới. Tùy theo tầm vóc lớn nhỏ và mục tiêu, một tổ chức có thể được NED tài trợ từ vài chục ngàn cho đến vài trăm ngàn Mỹ kim hàng năm.

NED hoạt động hoàn toàn độc lập, không chịu sự chỉ đạo của chính phủ Mỹ nhưng có sự liên hệ với chính phủ Mỹ. Hàng năm quốc hội Mỹ đều có duyệt ngân sách để tài trợ cho NED. Ngoài ra, NED còn được các tổ chức tư nhân và các nhà tư bản tài trợ.

Sau đệ nhị thế chiến, để ngăn ngừa hiểm họa cộng sản bành trướng, Hoa Kỳ đã phát động cuộc chiến tranh lạnh, can thiệp vào nhiều nước trên thế giới, dẫn đến nhiều cuộc cách mạng lật đổ các chính phủ độc tài. Ðiều này làm cho khối cộng sản lo lắng. Họ lên án CIA Mỹ chuyên thò bàn tay lông lá vào nội bộ các nước, vi phạm công pháp quốc tế!

Ðể tránh bị thế giới lên án, Hoa Kỳ đã phù phép cho NED ra đời trong hoàn cảnh này. Có thể nói NED chính là những vòi bạch tuộc của Hoa Kỳ vươn ra trên khắp thế giới để bành trướng thế lực của mình, núp dưới cái vỏ "yểm trợ dân chủ và nhân quyền". Liên Xô và Trung Cộng cũng tìm cách bành trướng thế lực của mình qua hình thức phát động "cách mạng vô sản". Những thằng giàu, thằng mạnh đều muốn làm bá chủ thế giới và tranh giành thuộc địa, chỉ khác nhau ở hình thức thể hiện và khéo che đậy.

NED chỉ tài trợ cho những tổ chức tư nhân đang đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền chớ không yểm trợ dùng bạo lực lật đổ chính quyền. Tuy nhiên, nếu một tổ chức tư nhân nào đó, khi được NED tài trợ, gây được một phong trào đấu tranh mạnh mẽ trong nước, toàn dân sẵn trớn "tới luôn bác tài", vùng lên lật đổ chính quyền của nước đó thì đó là chuyện "nội bộ" của quốc gia ấy. NED không chịu trách nhiệm về việc lật đổ, cũng như chính phủ Mỹ sẽ thanh minh: - Chúng tôi hoàn toàn vô can. NED là tổ chức phi chính phủ. Chuyện nội bộ của quốc gia XYZ nào đó bên Phi Châu, chúng tôi hoàn toàn không biết đến!

Nói chung, những hoạt động của NED có lợi cho toàn thể nhân loại. Thuốc bổ nói chung là tốt, tuy nhiên, nếu dùng không đúng cách hoặc dùng quá liều lượng thì nó sẽ trở thành thuốc độc! Thiếu gì người uống nhung nai rồi bị nứt da, nứt thịt mà chết! Người bị yếu tim lẫn yếu "chim" mà uống Viagra thì có cơ may đi chầu tổ trước khi kịp "chiến đấu"! Ðã có những tổ chức đấu tranh trên thế giới biết lợi dụng NED một cách hợp lý, đạt được thiên thời, địa lợi, nhân hòa, và đã lật đổ được những chính phủ độc tài, để xây dựng một thể chế chính trị hoàn toàn mới, văn minh, tiến bộ hơn.

Tuy nhiên, trong hoàn cảnh của nước ta hiện nay, NED chính là liều thuốc độc! Lát nữa tôi sẽ trình bày lý do tại sao.

HỎI: - Thưa ông Tư, theo như những điều ông vừa trình bày thì NED được xem như cánh tay "từ thiện" của chính phủ Mỹ, được thể hiện một cách khéo léo. Ðã gọi là "từ thiện" thì tất nhiên phải là tốt. Vậy tại sao ông lại xem NED như là một liều thuốc độc?

ÐÁP: - Chưa chắc "từ thiện" đã là tốt. Hiện nay chúng ta thấy có vô số những tổ chức "từ thiện" đang hoạt động tại hải ngoại, với tỷ lệ 99% là nuôi đảng việt gian cộng sản, còn 1% là giúp đỡ những người nghèo, thậm chí đôi khi là zero phần trăm! Ðiều thâm hiểm của chính phủ Mỹ là, thông qua NED, họ đã cài, cắm, cấy những phần tử bất mãn, chống đối trong nội bộ các quốc gia đang bị cai trị bởi những tập đoàn độc tài, ăn cướp. Khi cần lật đổ một chính phủ độc tài, thì bàn tay lông lá của Mỹ đã có sẵn những đạo quân thứ năm, đang khoác áo những nhà đấu tranh cho "dân chủ và nhân quyền". Những thành phần này sẽ là những mũi dùi xung kích để cho CIA Mỹ quấy bột nên hồ. Binh pháp Ðông Tây, từ cổ chí kim đều hướng dẫn rằng, muốn chiếm được một thành trì kiên cố của kẻ địch thì trước hết phải có những kẻ hoạt động nội tuyến. Tiếp theo là nội công ngoại kích thì thành sẽ thất thủ.

Khi chưa cần lật đổ, thì người Mỹ cứ nuôi dưỡng những phong trào đấu tranh đòi "dân chủ, nhân quyền" một cách xìu xìu, ển ển. Nghĩa là không cấp "phân" quá nhiều để cho phong trào quá mạnh nhưng cũng không cúp "phân" để cho phong trào bị chết yểu! Sự việc này cũng tựa như tình trạng của Việt Nam Cộng Hòa trước đây bị người Mỹ kềm hãm bằng sách lược "đánh cộng sản nhưng không được chiến thắng". Nếu họ cho phép "bắc tiến" thì miền Nam đã giải phóng miền Bắc từ lâu rồi!

Hiện nay trên thế giới, có nhiều phong trào đấu tranh đang được (hay bị) người Mỹ nuôi dưỡng một cách xìu xìu, ển ển. Các phong trào không đủ mạnh để lật đổ chính phủ độc tài nhưng cũng không bị tan rã vì thiếu tiền đô la của Mỹ! Chính phủ độc tài vẫn cứ tồn tại, vẫn cứ đàn áp. Người dân vẫn cứ bị hộc máu, thổ huyết với hàng ngàn kiểu chết khác nhau diễn ra hàng ngày trên quê hương của họ. Những phong trào đấu tranh cho "dân chủ và nhân quyền" vẫn cứ hoạt động. Nghĩa là ai chết cứ việc chết, ai đấu tranh cứ việc đấu tranh!

Giàu như Mỹ, sang như Mỹ và điếm đàng cũng như Mỹ, đáng bậc thầy của cộng sản! Những việt kiều đang sống tại Mỹ, đâu có bị thằng cảnh sát nào dí súng vào đầu, bắt đi cày một tuần bảy ngày, tới mức không được thấy mặt vợ con? Vậy mà có hàng trăm ngàn người bị "tình nguyện" đi cày, chỉ vì nhà cửa và xe cộ đang vay nợ!

HỎI: - Thưa ông Tư, như vậy thì tình trạng "xìu xìu ển ển" này có lợi cho ai và có hại cho ai?

ÐÁP: - Quý vị cứ tưởng tượng có một chiếu bạc với bốn tay chơi. Sau khi kết thúc cuộc chơi, ba người tuyên bố là họ thắng, mỗi người được 10 ngàn đô. Vậy thì phải có một người bị thua 30 ngàn đô. Những kẻ thắng chính là nước Mỹ, chính phủ độc tài và các tổ chức "đấu tranh". Người thua chính là toàn dân nô lệ của nước đó.

Chúng ta hãy xét từng trường hợp:

- Người Mỹ thắng vì họ đã cấy được đạo quân thứ năm vào nội bộ các nước cộng sản hoặc độc tài, hoặc thậm chí trong nội bộ những nước dân chủ như Pháp,Ý, Ðức chẳng hạn. Ðạo quân này sẽ được tiền đô la Mỹ nuôi dài hạn, nuôi bao lâu cũng được, cứ lấy từ tiền thuế của thằng dân! Khi cần lật đổ thì họ kích động đạo quân thứ năm. Khi cần phá thối những người "bạn", như Pháp, Ðức, Ý, Canada thì họ cũng kích động đạo quân thứ năm!

- Chính phủ độc tài thắng vì nó không bị lật đổ, vì các phong trào đấu tranh quá yếu, và nhờ thế, nó lại được tiếng là "tôn trọng dân chủ, nhân quyền", trong nước có "đa đảng và đối lập"!

- Các tổ chức đấu tranh cuội cũng thắng vì những tổ chức này cứ được nhận tiền tài trợ của NED dài dài. Cứ "đấu tranh" lếu láo, tha hồ đi ăn nhậu và chơi đĩ mà hàng năm vẫn nhận được hàng trăm ngàn đô la!

- Chỉ có những thằng dân đen, nô lệ, nghèo khổ, ngu dốt là phải chết thê thảm từ đời ông cố nội xuống đời cháu chắt!!!

HỎI: - Xin ông Tư phân tích rõ về tình trạng "xìu xìu ển ển" này trong hoàn cảnh hiện nay của nước ta?

ÐÁP: - Trong hoàn cảnh của nước ta hiện nay, sự tài trợ của NED chính là liều thuốc độc cho toàn dân vì hai lý do sau đây:

1. Nước ta đang bị cai trị bởi một đảng cướp mang bản chất việt gian cộng sản.
(xe đạp không thể tân trang thành xe gắn máy)

2. Nước ta có một cộng đồng ở hải ngoại gồm ba triệu người, là con bò sữa, đối kháng với đảng cướp việt gian cộng sản.

Bây giờ tôi xin đi vào điểm (1):
Nhiều người thường gọi bọn việt gian cộng sản là "chế độ độc tài toàn trị" hoặc "độc tài đảng trị". Gọi như vậy là không đúng với bản chất sự việc, nếu không muốn nói là có lợi cho bọn giặc. Trên thế giới hiện nay vẫn còn nhiều quốc gia đang bị cai trị bởi chế độ độc tài. Lấy ví dụ như nước Tân Gia Ba và Miến Ðiện hoặc những quốc gia Hồi giáo ở Trung Ðông.

Ông thủ tướng Lý Quang Diệu của Tân Gia Ba được mệnh danh là nhà độc tài. Ðúng là ông ta có độc tài nhưng trong suốt mấy chục năm cầm quyền của ông ta, đất nước Tân Gia Ba ngày càng phát triển, giàu mạnh, đời sống người dân ngày càng sung sướng. Thiết tưởng, độc tài như vậy thì cũng nên độc tài vì có lợi cho dân, cho nước! Ông Diệu và đảng cầm quyền của ông ta không đi làm tay sai cho ngoại bang và càng không phải là "tân gia ba gian"! Họ không bóc lột xương máu của người dân rồi chuyển tài sản ra nước ngoài như bọn việt gian cộng sản đang làm. Họ cũng không bán một tấc đất nào của quốc gia họ cho ngoại bang như bọn việt gian cộng sản đang làm.

Chính quyền của ông Diệu là chính quyền độc tài nhưng không phải là chính quyền độc tài cộng sản với tính chất chuyên chính vô sản và đấu tranh giai cấp. Chắc chắn là không có cái màn xét lý lịch ba đời để thi đại học hoặc có ba đời bần cố nông thì đương nhiên được trở thành lãnh đạo!

Chính quyền độc tài trên thế giới có đến vài chục nước nhưng không có một nước nào giống như cái gọi là "Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam". Nó là đảng cướp và mang hai bản chất: CỘNG SẢN và VIỆT GIAN. Nó không phải là thể chế chính trị với tam quyền phân lập, hành pháp, lập pháp và tư pháp. Chúng ta hãy nhìn vào một đảng cướp Mafia, ví dụ như Mafia Ý, Mafia Trung Cộng, Mafia Nam Mỹ ..v..v... Cầm đầu đảng này là một tên tướng cướp trùm sò, nắm trọn vẹn toàn bộ quyền lực. Bao vây quanh hắn, phụ tá cho hắn là những tên đàn em trung thành. Chính nhóm người này đã cai quản toàn bộ hệ thống chân rết của đảng, bắt rễ đến nhiều nước trên thế giới, có thể lên đến hàng triệu đảng viên và cộng tác viên. Bọn chúng chính là "hành pháp, lập pháp và tư pháp". Nói một cách ngắn gọn, tất cả mọi việc đều do bọn chúng quyết định.

Ðảng việt gian cộng sản chính là một thứ Mafia nhưng nó nguy hiểm hơn vì nó còn mang thêm một bản chất nữa là "VIỆT GIAN", chuyên đi làm tay sai cho ngoại bang.

Nói tóm lại, đảng việt gian cộng sản là chiếc xe đạp, hoàn toàn không có một chỗ nào để áp dụng cho nhiên liệu xăng dân chủ. Sự vận hành của chiếc xe đạp là nhờ vào sức lực của cơ bắp và xương máu của toàn dân. Nó được chạy bằng máu chớ không phải bằng xăng. Do đó, tìm cách du nhập "xăng dân chủ" vào trong nước là điều hoàn toàn vô ích. Khuyến khích những người dân trong nước đấu tranh đòi "xăng dân chủ" cũng là điều hoàn toàn vô ích.

Ðiểm (2):
Nước ta có một cộng đồng ở hải ngoại gồm ba triệu người, là con bò sữa và đối kháng với đảng cướp việt gian cộng sản.

Một số người nêu thắc mắc, tại sao trong hai thập niên vừa qua lại nở rộ lên phong trào đòi "dân chủ nhân quyền" ở trong và ngoài nước? Tại sao, trong giai đoạn 1975-1990 không thấy có "phong trào dân chủ"?

Lý do vì, 15 năm đầu tiên mới lập nghiệp ở hải ngoại, cộng đồng người Việt lo đi cày bở hơi tai để gây dựng sự nghiệp, tích lũy tài sản để chuẩn bị .... cúng dường cho đảng cộng sản! Khi thấy con bò gầy đã bắt đầu biến thành bò sữa thì những thế lực đen mới bắt đầu xuất chiêu, tìm cách vắt sữa.

Vì sao con bò việt kiều hải ngoại cần phải được vắt sữa? Ðây là những câu trả lời:

- Vì cộng đồng người Việt tại hải ngoại CÓ TIỀN nên mới có những tổ chức đấu tranh dân chủ cuội trong và ngoài nước ra đời để bịp toàn dân và với mục đích chính là để MÓC TÚI!

(Vừa xin tiền của NED, vừa đi quyên tiền việt kiều)

- Vì cộng đồng người Việt tại hải ngoại CÓ TIỀN nên bọn việt gian cộng sản mới bày ra cái màn kịch "có phe thân Mỹ" trong nội bộ đảng Cộng Sản. Bọn chúng bày ra trò bịp, cử tên việt gian Phùng Quang Thanh, bộ trưởng quốc phòng sang Mỹ để mua vũ khí! Nước Mỹ và việt gian cộng sản đã trở thành "bạn" rồi thì chúng ta chống cộng làm gì nữa! Thôi thì, anh em một nhà cả, đảng và nhà nước kêu gọi việt kiều ở hải ngoại hãy gởi tiền về nước càng nhiều càng tốt để xây dựng quê hương giàu mạnh!

- Vì cộng đồng người Việt tại hải ngoại CÓ TIỀN nên chính quyền Mỹ đã bày ra cái trò hề hạm trưởng Lê Bá Hùng và tên cò mồi chính trị Cao Quang Ánh sang thăm Việt Nam!

- Vì 10 tỷ đô la hàng năm đổ về Việt Nam rồi sau đó lại chảy ngược về nước Mỹ cho nên người Mỹ không thể nào bỏ qua món lợi béo bở này. Họ khuyến dụ các du sinh việt cộng đi sang Mỹ "du học"!

- Vì tập đoàn ăn cướp việt gian cộng sản CÓ TIỀN nên tên đại sứ Mỹ và tên cò mồi Cao Quang Ánh mới tích cực quảng cáo chương trình cho bọn du sinh việt cộng sang Mỹ để du học. Giả sử có 100 ngàn tên du sinh việt cộng đi du học trong bốn năm, mỗi thằng cúng tối thiểu cho nước Mỹ 150 ngàn đô thì chính phủ Mỹ sẽ thâu được 15 tỷ đô la! Còn chuyện nói là bọn du sinh này đi du học về, sẽ đem luồng gió "dân chủ" về nước để làm thay đổi chế độ thì còn khuya, xin đừng có ai mơ tưởng con cáo sẽ biến thành con rồng!

Do đó, chính vì cộng đồng người Việt tại hải ngoại có tiềm lực về tài chánh và chống cộng, cho nên bọn giặc đã TƯƠNG KẾ TỰU KẾ, tìm cách biến công cuộc chống cộng của chúng ta thành trò chơi cút bắt, có lợi cho bọn chúng. Bọn chúng đã nặn ra hàng trăm tổ chức đối lập cuội và hàng ngàn những "nhà dân chủ" để hướng dẫn chúng ta bắn súng vào những bóng ma ấy!

Một số những tên điếm, lưu manh chính trị, cơ hội chủ nghĩa ở hải ngoại, nhân cơ hội này, thành lập ra nhiều tổ chức "đấu tranh" để xin tiền của NED! Ðiển hình như:

- Ủy Ban bảo vệ quyền làm người của tên việt gian Võ Văn Ái

- Ủy Ban đấu tranh cho tự do tôn giáo ( Ngô Thị Hiền, chị ruột của Ngô Ngọc Hùng làm chủ tịch)

- Ủy Ban cứu giúp nạn nhân bão lụt (do băng đảng Ngô Thị Hiền, Ngô Ngọc Hùng, Nguyễn Ðình Thắng, Thích Quảng Ðộ điều hành)

- Ủy Ban bảo vệ người lao động Việt Nam (do băng đảng Bùi Tín và Vũ Thư Hiên thành lập tại Ðông Âu)

- Ủy Ban chống nạn buôn người (do bà Jackie Bông thành lập)

- Ủy Ban chống nạn buôn bán trẻ em

- Ủy Ban bảo vệ cô dâu Việt

- Ủy Ban bảo vệ trẻ em bị bán làm điếm

- Ủy Ban bảo vệ nhà văn Trần Khải Thanh Thủy

- Ủy Ban cứu nguy người vượt biển (do tên điếm chính trị Nguyễn Ðình Thắng điều hành)

Như vậy, chúng ta thấy, hễ bọn giặc gây ra tội ác thuộc lãnh vực gì thì y như rằng ở hải ngoại có một "ủy ban" tương ứng ra đời để đấu tranh và "bảo vệ" cho các nạn nhân!

Như vậy, chúng ta cứ chạy theo cái bóng, ở vào thế bị động, tựa như con bò tót ngu ngốc, cứ thấy màu đỏ là lao đầu vào húc, cuối cùng bị kiệt sức và bị kẻ đấu bò đâm cho một nhát kiếm thấu tim, lăn quay ra chết! Ðánh giặc mà cứ đánh vào cái ngọn là chết rồi! Ðó là lý do suốt 35 năm qua, chúng ta cứ đi biểu tình để đòi "dân chủ, nhân quyền", bọn giặc không hề bị rụng một sợi lông chân mà ngược lại càng ngày càng mạnh thêm!

Trong cuộc chiến tranh 1954-1975, bọn GIẶC BIẾT ÐÁNH VÀO CÁI GỐC, tức là đi vận động dư luận thế giới và dư luận khắp nước Mỹ, vận động quốc hội Mỹ để phản đối cuộc chiến tranh Việt Nam. Bọn chúng biết khai thác tâm lý thanh niên Mỹ, xúi dục những người này phản đối chiến tranh để khỏi bị động viên sang chiến đấu tại Việt Nam.

Cuối cùng bọn giặc đã thành công và chúng ta đã bị mất nước.

Sau năm 1975, chúng ta tiếp tục chiến đấu chống cộng sản NHƯNG CHÚNG TA CHỈ ÐÁNH VÀO CÁI NGỌN CHỚ KHÔNG BIẾT ÐÁNH VÀO GỐC!

HỎI: - Xin ông Tư nêu ví dụ cụ thể về vấn đề này?

ÐÁP: - Vừa rồi có một vài người nói với tôi rằng: bác Tư ơi, nguy tới nơi rồi. Bọn cộng sản vừa mới thành lập hội Du Sinh việt cộng ở vùng Hoa Thịnh Ðốn. Ðiệu này, mai mốt, khi tới ngày sinh nhật "bác Hồ" hoặc ngày sinh nhật đảng của tụi nó thì tụi nó rủ nhau đi mít tinh, tuần hành công khai ở ngoài đường, cầm cờ máu và hình thằng Hồ. Ðến lúc đó thì chúng ta chỉ còn có nước tức ... dái, hộc máu mồm mà chết chớ làm gì được tụi nó? Vậy, bây giờ chắc chúng ta phải thành lập Ủy Ban đặc nhiệm để chống bọn du sinh việt cộng? Phải không bác?

Tôi mới trả lời rằng, nếu đã kể thì hãy kể cho hết. Còn nhiều cái nguy lắm. Ví dụ như:

- Giả sử mai mốt bọn giặc tổ chức treo cờ việt cộng tại MỘT NGÀN ÐỊA ÐIỂM trên khắp nước Mỹ, Châu Âu và Châu Úc thì lúc đó chúng ta sẽ đối phó như thế nào? Chắc chắn chúng ta không thể có lực lượng để mà đối phó, rồi sẽ tức hộc máu mà chết!

- Bọn giặc sẽ liên tục đưa nhiều đoàn văn công ra hải ngoại, bán vé thật rẻ hoặc đem cho không. Nếu nó đưa một lúc hàng trăm đoàn văn công sang thì liệu chúng ta có đủ sức mà đi biểu tình phản đối hay không?

- Tên ca sĩ việt cộng Ðàm Vĩnh Hưng liên tục ra hải ngoại khiêu khích.

- Khoảng 90% truyền thông của chúng ta ở hải ngoại đã bị bọn giặc khóa mồm, khống chế, kiểm soát.

- Nhiều hội đoàn dơi-chuột xuất hiện và nhiều bộ mặt chuột-dơi đã công khai đầu hàng cộng sản.

- Chính phủ Mỹ có nhiều hành động thân cộng và bênh vực cho cộng sản, như vậy là nước Mỹ đã theo cộng sản rồi!

vân vân và vân vân ....

Tuy nhiên, nếu bình tĩnh trong ván cờ đấu trí với bọn giặc, chúng ta sẽ thấy rằng tất cả những hiện tượng nêu trên chỉ là ruồi nhặng và giòi bọ. Giả sử quý vị đang ngồi uống trà trong vườn, bỗng thấy có nhiều con giòi bò lổm ngổm và có nhiều ruồi nhặng bay loạn xạ. Nếu quý vị chịu khó tìm chung quanh thì sẽ thấy có một đống cứt (đảng việt gian cộng sản). Người sáng ý và bình tĩnh chính là người đào lỗ và hất ngay đống cứt đó xuống lỗ rồi lấp đất lại. Sau đó toàn bộ giòi bọ và ruồi nhặng sẽ tự động biến mất! Còn người ngu chính là người cầm cây vợt tìm cách đập từng con giòi hoặc con ruồi. Lấp bỏ đống cứt chính là ÐÁNH VÀO CÁI GỐC làm phát sinh ra giòi bọ. Một khi cái gốc bị diệt thì những cái ngọn sẽ tự động tiêu tan.

Do đó, hành động thiết thực nhất của chúng ta hiện nay là phải kết hợp với 85 triệu dân trong nước để LẬT ÐỔ CHẾ ÐỘ CỘNG SẢN. Phải tập trung đánh vào cái gốc. Một khi cái gốc đã bị diệt thì những thằng du sinh việt cộng như loài ma trơi sẽ tự động tan rã dưới ánh sáng mặt trời! Ðồng thời toàn bộ những thứ lăng nhăng lít nhít khác cũng sẽ tự động biến mất. Những thằng dân chủ cuội sẽ lặn sâu 20 ngàn dặm dưới đáy biển, đố cha chúng nó cũng không dám xuất hiện, nói nhăng nói cuội để lừa bịp người dân! Ðài truyền hình việt cộng Sinh Bắc Tử Nam cũng sẽ bị dẹp tiệm như trung tâm Thúy Nga. Ðến lúc đó, đố cha thằng Trúc Hồ cũng không dám lên đài kêu gọi việt kiều đóng góp 400 triệu đô la để nuôi .... đảng cộng sản! (núp dưới danh nghĩa nuôi trẻ mồ côi!)

Tên việt cộng Ðàm Vĩnh Hưng chỉ là một con giòi. Những "siêu sao" ca nhạc ở trong nước cũng chỉ là một bầy giòi. Bây giờ ở Việt Nam, đi chỗ nào cũng gặp "siêu sao". Thậm chí có nhiều tên rởm đời, sợ bị "đụng hàng", không thèm dùng chữ "siêu sao" mà tự xưng là "Diva"!!! (nữ danh ca - từ ngữ xuất phát từ tiếng Ý)

Còn thái độ của chính quyền Mỹ hiện nay có vẻ như đang o bế việt cộng? Chúng ta không lạ gì vấn đề quan hệ chính trị. Ngày hôm nay là bạn, ngày mai là thù. Những hiện tượng bề ngoài chưa đủ để soi sáng những nước cờ ẩn dấu bên trong.

HỎI: -Thưa ông Tư, xin ông cho biết những quy định của NED đối với những tổ chức đang nhận tiền tài trợ?

ÐÁP: - NED quy định rằng những tổ chức đấu tranh phải nhắm vào hai mục tiêu là dân chủ và nhân quyền. Ðây là hai phạm vi khá rộng, hầu như những sinh hoạt trong xã hội đều có dính líu tới dân chủ và nhân quyền. Ðấu tranh như thế nào cũng được, miễn là có dính tới mấy chữ "dân chủ" và "nhân quyền", và đấu tranh từ đầu gối trở xuống, nghĩa là không được phép lật đổ chính quyền! Các tổ chức đấu tranh có thể ra báo hoặc tổ chức những diễn đàn trên internet, thảo luận về đề tài "dân chủ" và "nhân quyền" để "giáo dục"(!) người dân!

Ðó là lý do vì sao chúng ta thấy bọn dân chủ cuội trong và ngoài nước, cứ mở miệng ra là sủa ông ổng mấy chữ "dân chủ" và "nhân quyền". Những tấm biểu ngữ trong các cuộc biểu tình luôn luôn phải có mấy chữ "democracy" và "human rights" để bọn điếm chính trị chụp hình, báo cáo thành tích hoạt động với NED, kiếm "phân" mà ăn!. Những bài viết của bọn cuội cò mồi post trên các diễn đàn, tiêu biểu như VietLand, luôn luôn có dính tới mấy chữ "dân chủ" và "nhân quyền".

Ngoài ra, chúng ta bỗng thấy ở trong nước xuất hiện vô số những cái quái thai gọi là "nhà dân chủ"! Ðây là điều rất thối tha và dị hợm: một thằng đang đi xe đạp mà lúc nào cũng bàn chuyện nên mua xăng ở chỗ nào với giá rẻ và nên "chạy" xe như thế nào để tiết kiệm xăng! Những tờ điện báo như VietNam Exodus, VietLand thường xuyên đưa tin và hình chụp về những "nhà dân chủ" ở trong nước. Ðiều khôi hài là, những "nhà dân chủ" này bị công an bao vây, canh gác 24 trên 24, vậy mà "phóng viên" vẫn chụp được hình và phóng lên internet! Những trò bịp này lại được những thằng điếm ở hải ngoại liên tục viết bài tuyên dương, ca ngợi và nhiều thằng ngu cứ suýt soa tin như sấm!

Những thằng điếm chính trị cố ý tạo rầm rộ ra những phong trào "dân chủ" để gởi báo cáo cho NED để tiếp tục được ăn "phân" của NED! Ấy đấy, xin các ngài NED lưu ý, kể từ khi Ủy Ban đấu tranh của chúng tôi ra đời thì trong nước đã có vô số những "nhà dân chủ" xuất hiện! Quý vị hãy nhìn những tấm biểu ngữ biểu tình của đồng bào chúng tôi tại hải ngoại luôn luôn có mấy chữ "democracy và human rights"! Chúng tôi "đấu tranh" cho dân chủ và nhân quyền 24 trên 24, không lúc nào ngơi nghỉ. Lúc đi ăn, chúng tôi nói chuyện "dân chủ"; lúc đi ngủ, chúng tôi bàn chuyện "nhân quyền", rất phù hợp với "chủ trương và đường lối" của NED đã đề ra đấy nhé!

HỎI: - Xin ông Tư cho biết những hình thức đấu tranh dỏm của bọn dân chủ cuội có lợi gì cho cộng sản?

ÐÁP: - Giả sử có một thằng chồng lưu manh, vi phạm nghiêm trọng nhiều điều đạo đức, tới mức nó sợ người vợ sẽ bất mãn và đòi ly dị. Nó đang lo trong bụng như vậy thì một hôm vợ nó nói với nó rằng:

- Anh là thằng tồi. Nếu anh không lo sửa chữa những khuyết điểm như cờ bạc, rượu chè, trai gái thì tôi sẽ ly dị!

Nghe người vợ nói như vậy, thằng chồng mừng rỡ vô cùng. Bởi vì người vợ chỉ yêu cầu nó "sửa chữa khuyết điểm", có nghĩa là bà ta CÒN CHẤP NHẬN NÓ LÀ CHỒNG. Nếu bà ta chỉ lẳng lặng nói: "Kể từ nay anh đi đường anh, tôi đường tôi" thì hết thuốc chữa! Như vậy, nó chỉ cần ca một bài con cá là hóa giải xong mọi việc:

- Em à, anh rất hối hận. Anh đã từ bỏ những thói hư tật xấu được 50% rồi!

Bà vợ hỏi:
- Anh từ bỏ được những gì?

Thằng chồng trả lời:
- Cờ bạc thì anh đã bỏ chơi "cờ", chỉ còn "bạc"; rượu chè thì anh đã bỏ "chè" (trà), chỉ còn rượu; trai gái thì anh đã từ bỏ bạn trai, chỉ còn bạn gái!

Bây giờ, chúng ta hãy liên tưởng đến hoàn cảnh của toàn dân nô lệ Việt Nam. Nếu chúng ta đấu tranh chỉ để đòi "dân chủ" và "nhân quyền", có nghĩa là chúng ta vẫn thừa nhận sự cai trị của bọn giặc. Hiểu nôm na là chúng ta đòi bọn chúng phải sửa đổi cách cai trị. Ví dụ như trước đây chúng ta đã từng được đảng ban phát cho "dân chủ" nhưng ít quá, bây giờ phải có nhiều hơn! Như vậy là thằng giặc nó vẫn tiếp tục ngồi trên đầu chúng ta và chúng ta vẫn tiếp tục làm nô lệ! Và trong tấn tuồng bịp bợm này,chúng ta thường thấy bọn giặc gài độ chúng ta qua câu hỏi như sau:

- Xin đồng bào hãy góp ý cho đảng và nhà nước. Chúng tôi có những khuyết điểm gì, xin hãy mạnh dạn góp ý để chúng tôi sửa đổi!

Ngay câu tiền đề của bọn giặc đã là câu nói chận đầu, triệt buộc chúng ta: - đảng cộng sản vẫn là thằng chồng tốt và vẫn xứng đáng là chồng, chỉ cần sửa chữa "khuyết điểm" thôi. Toàn dân chúng mày ví như người vợ, vẫn phải tiếp tục ngoan ngoãn phục tùng và tiếp tục làm nô lệ!

Trò bịp này đã được tên Bùi Tín và những tên điếm, cò mồi dân chủ cuội thuộc hai tờ điện báo VietNam Exodus và VietLand áp dụng!

Bọn điếm cò mồi chính trị đã hướng dẫn người dân chống cộng từ đầu gối trở xuống và chỉ giới hạn ở mức đòi hỏi dân chủ và nhân quyền, cũng tựa như người vợ ngây thơ yêu cầu thằng chồng điếm đàng sửa chữa "khuyết điểm"! Ðó là lý do vì sao bọn chúng đã câu giờ, kéo dài thời gian cai trị được 35 năm liên tiếp, kể từ biến cố 1975!

HỎI: - Xin ông Tư cho biết những hình thức mà bọn cò mồi chính trị thường áp dụng để lấy thành tích báo cáo với tổ chức NED?

ÐÁP: - Chúng ta thấy bọn này khuyến khích và tạo ra lũ âm binh những "nhà dân chủ" ở trong nước. Bọn chúng tổ chức "giải thưởng văn học" rồi phát thưởng cho các "nhà dân chủ". Ví dụ như cựu đại tá việt cộng Vũ Cao Quận được giải thưởng về thơ. Một số "nhà dân chủ" khác được giải thưởng "nhân quyền" như Hoàng Minh Chính, Nguyễn Thanh Giang, Hà Sĩ Phu, Trần Khải Thanh Thủy, Nguyễn Khắc Toàn ..v..v.. Thậm chí những người dân oan cũng tự động được bọn này biến thành những "nhà dân chủ", như Lê Thị Kim Thu, Hồ Thị Bích Khương! Những luật sư như Lê Công Ðịnh, Cù Huy Hà Vũ cũng là những "nhà dân chủ"!

Ở đây, tôi xin báo động với quý vị: LÊ THỊ KIM THU CHÍNH LÀ TÊN CÔNG AN VIỆT CỘNG ÐỘI LỐT "dân oan"! Ðừng quá ngây thơ, góp tiền bảo lãnh nó sang Mỹ theo diện "tỵ nạn chính trị", chúng ta sẽ bị mắc thêm một quả lừa "Alibaba" thứ hai!!!

Tất cả những trò cắt giấy tạo ra âm binh của bọn chúng chỉ để nhằm để báo cáo thành tích với NED để tiếp tục nhận "phân" về ăn!

NED thừa biết đó chỉ là những trò bịp của những thằng điếm chính trị nhưng "who care"? Người dân Mỹ cứ tiếp tục đóng thuế và 85 triệu dân Việt cứ tiếp tục nai lưng ra để làm nô lệ đến muôn đời vạn kiếp!

HỎI: - Kính thưa bác Tư, chúng cháu là những người trẻ thuộc lớp hậu duệ của VNCH. Vừa rồi chúng cháu hay tin ông dân biểu Mỹ Cao Quang Ánh về thăm Việt Nam. Ðứng trước sự việc này, có dư luận khen ông Ánh nhưng cũng có dư luận chê bai. Những người khen ông Ánh lý luận rằng ông là người có "tư duy thoáng", không bị ảnh hưởng bởi hận thù quá khứ. Ngoài ra họ còn bào chữa cho ông Ánh rằng ông ta là NGƯỜI MỸ, LÀM VIỆC CHO QUỐC HỘI MỸ, ÐẠI DIỆN CHO QUYỀN LỢI CỦA NƯỚC MỸ chớ không đại diện cho người Việt và tranh đấu cho quyền lợi của người Việt! Vậy thì đừng có bắt ông ta phải làm theo ý chúng ta muốn, đó là điều hết sức vô lý! Xin bác Tư cho ý kiến về vấn đề này?

ÐÁP: - Câu hỏi này có liên quan đến phần tôi vừa trình bày về NED. Trước hết, tôi nói về vấn đề "hận thù quá khứ". Khi nói đến giặc thì chúng ta phải hận thù. Giặc nó cướp nước mình, nó tàn sát nhân dân mình thì mình phải hận thù chớ tại sao không hận thù, dù rằng sự việc có thể đã xảy ra cách đây hàng ngàn năm. Những thằng nào mà không căm thù giặc vì lý do chuyện đã thuộc về quá khứ, đều là những thằng việt gian, đi làm chó săn cho giặc. Hồi thế kỷ 13, giặc Nguyên Mông xâm lăng nước ta ba lần, đều bị tổ tiên ta đánh cho tan xác pháo. Bây giờ, dù 800 năm đã trôi qua nhưng khi nghe nhắc đến rợ Nguyên Mông, những người Việt chân chính đều căm thù, khinh ghét.

Năm 1945, nước ta BỊ GIẶC VIỆT GIAN CỘNG SẢN CHIẾM ÐÓNG, TOÀN DÂN BỊ BẮT LÀM NÔ LỆ, cho tới bây giờ, hơn 60 năm sau, vẫn chưa được giải thoát. Bọn việt gian cộng sản CHÍNH LÀ GIẶC, như giặc Nguyên Mông, giặc Pháp, giặc Nhật, và nó đang ngồi sờ sờ trên đầu chúng ta chớ không ở đâu xa hay đã thuộc về dĩ vãng xa xôi nào đó! Lớp hậu duệ phải biết căm thù giặc việt gian cộng sản thì mới có thể giải thoát cho 85 triệu dân nô lệ. Khi ra trận, người lính phải có lòng căm thù giặc và nhắm thẳng quân thù mà bắn. Những thằng nào ra trận mà không căm thù giặc, bắn súng lên trời, đều là những kẻ nội tuyến nguy hiểm, đi làm tay sai cho giặc.

Những luận điệu như "tư duy thoáng", "quên đi quá khứ, xóa bỏ hận thù" đều là những trò lừa bịp, ngụy biện của những tên chó săn đang cố tìm cách bao che, chạy tội cho tập đoàn việt gian cộng sản. Khi chế độ việt gian cộng sản bị lật đổ thì dứt khoát chúng ta phải đưa những tên chó săn, tay sai của cộng sản ra tòa và đem treo cổ bọn chúng.

Bây giờ tôi đề cập đến nhân vật Cao Quang Ánh. Tên của nó là tên Việt Nam. Nó là da vàng mũi tẹt, là người Việt Nam chính cống. Nó biết nói tiếng Việt, biết ăn cơm cầm đũa, biết đi gõ cửa từng nhà người Việt để xin phiếu, biết HỨA HẸN với những cử tri người Việt, biết CHÀO CỜ VNCH trong những buổi mít tinh ..v..v... Sau đó thằng Ánh đắc cử vào quốc hội liên bang của Hoa Kỳ, với tư cách là dân biểu. Rồi thình lình nó về thăm Việt Nam, với tư cách là nhà lập pháp của Mỹ và tuyên bố nhiều điều có lợi cho cộng sản.

Ðến đây, chúng ta có thể nói rằng sự việc thằng Ánh về Việt Nam nhất định phải có liên quan đến chúng ta, cộng đồng người Việt tại hải ngoại và liên quan đến số phận của 85 triệu dân nô lệ trong nước. Nói cho rõ ràng hơn là: - thằng Mỹ và thằng cộng sản đang nhắm vào túi tiền của những việt kiều. Ðó là lý do vì sao thằng Ánh và hạm trưởng Lê Bá Hùng đã về thăm Việt Nam.

Nếu lý luận như những thằng chó săn cho rằng thằng Ánh là công dân Mỹ, đại diện cho chính phủ Mỹ, đấu tranh cho quyền lợi của nước Mỹ, chẳng có một chút xíu gì liên quan gì đến những người Việt quốc gia thì đây là lập luận điếm đàng và ngu xuẩn.

Nếu không liên quan gì đến người Việt thì tại sao chính quyền Mỹ không cử một thằng dân biểu da đen nào đó, hoàn toàn không biết nói tiếng Việt, đến thăm Việt Nam để xã giao và để quảng cáo cho chương trình du học cho bọn du sinh việt cộng? Và tại sao chính quyền Mỹ không cử một thằng Mỹ trắng nào đó là hạm trưởng ghé thăm Việt Nam mà phải lựa một thằng Việt Nam biết nói tiếng Việt, biết ăn cơm cầm đũa như Lê Bá Hùng?

Vấn đề là, thằng Mỹ nó biết hàng năm ba triệu việt kiều gởi khoảng 5 tỷ đô la về Việt Nam. Số tiền đó chui vào túi bọn việt gian cộng sản RỒI NÓ LẠI QUAY NGƯỢC TRỞ LẠI MỸ! Ðó là chưa kể những khoản tiền của bọn giặc, nhờ ăn cướp, bóc lột xương máu của 85 triệu dân, nhờ bán đất bán biển, bán tài nguyên rừng vàng biển bạc rồi thông qua quá trình rửa tiền, nó lại biến thành nhiều tỷ đô la, nhập vào nước Mỹ để mua đất, mua nhà và đầu tư thương mại!

Chú Sam (Uncle Sam) đâu có ngu! Cái mũi của chú Sam đánh hơi mùi đô la thính lắm!
Thằng đại sứ Mỹ và thằng Ánh tích cực quảng cáo chương trình du học cho bọn du sinh việt cộng. Như chúng tôi vừa trình bày ở trên, giả sử có 100 ngàn thằng du sinh việt cộng đi du học dài hạn ở Mỹ thì nước Mỹ sẽ thâu được vài chục tỷ đô la! Còn học được hay không thì kệ mẹ chúng mày! Nên nhớ nước Mỹ có ngành kinh doanh chuyên về lãnh vực "international students". Mỗi năm có khoảng vài triệu sinh viên từ nhiều nước trên thế giới đến nước Mỹ du học, tất nhiên toàn là những con nhà giàu mới hội đủ điều kiện!

Nói tóm lại:

1. Thằng Ánh là thằng điếm, ma cô chính trị. Ðồng ý nó đang là dân biểu Mỹ, đại diện cho quyền lợi của nước Mỹ. Thế còn một triệu việt kiều đang sống ở Mỹ chắc không phải là công dân Mỹ và họ được miễn đóng thuế và họ là những bóng ma? Thằng Ánh chỉ là một trong vài trăm thằng dân biểu của quốc hội Mỹ, nhiệm kỳ tối đa khoảng 2 năm rồi sau đó sẽ được người dân BIỂU phải về vườn. Thế nào là "dân biểu"? Dân biểu tức là đầy tớ của người dân, đi ăn mày phiếu của người dân và sống nhờ tiền thuế của dân. Do đó, người dân BIỂU chúng nó phải làm gì thì chúng nó phải làm để tiếp tục được dân bầu, được lưu nhiệm. Những thằng chó săn ngu ngốc cứ cãi bừa cho thằng Ánh, nói rằng nó chẳng có liên quan gì đến ba triệu việt kiều và 85 triệu nô lệ ở trong nước! Nó biết đi gõ cửa từng nhà để ăn mày phiếu của những việt kiều Mỹ, vậy mà bây giờ bọn chó săn lại nói ngược ngạo rằng đừng bắt nó phải làm theo ý của cộng đồng người Việt!

2. Người Mỹ đã dùng thằng Ánh và Lê Bá Hùng làm những con chim mồi, nhằm móc túi bọn việt gian cộng sản và cộng đồng người Việt tại hải ngoại, cụ thể như vấn đề du học sinh.

3. Bọn việt gian cộng sản lợi dụng thằng Ánh và Lê Bá Hùng để dựng nên màn kịch bịp bợm rằng có phe thân Mỹ trong nội bộ lãnh đạo của bọn chúng. Luận điệu này đã được con tắc kè Ðinh Thạch Bích nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần và cho tới bây giờ cũng vẫn còn nhắc.

4. Bọn Trung Cộng cho phép bọn việt gian cộng sản dựng nên màn kịch "có phe thân Mỹ" vì điều này có lợi cho chúng. Có lừa bịp được cộng đồng người Việt tại hải ngoại thì tiền đô la lại cứ tiếp tục đổ về Việt Nam để nuôi sống con bạch tuộc, Trung Cộng cũng có lợi!

Chỉ tội cho những người dân ngây thơ cứ tưởng là có phe "thân Mỹ", cứ ngồi đó chờ dài cổ, chờ người Mỹ trở về Việt Nam đánh đuổi cộng sản giùm mình! Họ cứ chờ cho đến khi trái đất này bị thiêu rụi thì chuyện đó sẽ không bao giờ có!

5. Sự kiện thằng Ánh và Lê Bá Hùng được xem như là hai "chiến công" của bè lũ chó săn ở hải ngoại. Bọn chúng lại được dịp quảng cáo rằng việt gian cộng sản đang càng ngày tiến sâu vào quỹ đạo của người Mỹ và "phe thân Mỹ" đang ngày càng mạnh thế, sắp sửa có Goóc Ba Chớp xuất hiện, Việt Nam sắp sửa được giải phóng tới nơi rồi!

Con tắc kè Ðinh Thạch Bích rất hồ hởi, phấn khởi về chuyện này! (tựa như tên việt gian Sáu Bò Vàng, Sáu Hồ Hởi Võ Văn Sáu!!!)

HỎI: - Thưa bác Tư, vừa rồi có một số tờ điện báo đăng những phóng sự về những người dân trong nước đi "du lịch" sang Nga Xô rồi từ đó họ vượt biên giới trốn sang nước Pháp để chờ nhập cư lậu vào Anh quốc để sống bằng nghề trồng cần sa! Xin bác cho ý kiến về sự kiện này?

ÐÁP: - Chắc chắn đây là một trong những đường giây tội ác của bọn việt gian cộng sản nhằm kiếm ngoại tệ để nuôi cái đảng cướp của bọn chúng. Tóm tắt là như thế này:

Ða số những người đang sống chui rúc trong những cánh rừng tại nước Pháp là cư dân thuộc những tỉnh như Quảng Bình, Nghệ An, Hà Tĩnh. Họ là những nông dân nghèo, đã bán hết tất cả ruộng vườn, nhà cửa để mua vé đi "du lịch" sang Nga, rồi từ đó có đường giây đưa họ trốn sang Pháp. Tại nước Pháp, họ sống như những người tiền sử trong những cánh rừng để tìm cách trốn sang Anh, đi làm thuê cho tập đoàn tội ác trồng cần sa của đảng việt gian cộng sản. Nghe nói họ trồng cần sa, một tháng được trả "lương" NĂM NGÀN BẢNG ANH, như vậy chỉ cần làm chừng 6 tháng là lấy lại vốn!

Chắc chắn là trong số hàng trăm người đang sống chui rúc trong rừng tại nước Pháp, phải có những tên công an cộng sản làm điệp viên, sống trà trộn, thi hành khổ nhục kế như tên Ali Baba Nguyễn Chí Thiện!

HỎI: - Thưa bác Tư, đứng trước tình trạng đó, một số những nhà "dân chủ và nhân quyền" đã đi quyên tiền những việt kiều tại Pháp để giúp đỡ những "nạn nhân" đang sống ở trong rừng. Bác có bình luận gì về việc này?

ÐÁP: - Trước hết, những "người rừng" đó là những tội phạm dù họ là nạn nhân hay không là nạn nhân. Ai mà giúp đỡ những kẻ đó là vi phạm luật pháp, sẽ bị chính quyền nước Pháp trừng trị. Những "người rừng" đó là những tên cướp đang tập sự, chập chững bước vào nghề. Bọn này cố ý đi trồng cần sa chớ không phải là những nạn nhân ngây thơ bị lừa bịp. Bọn chúng sẵn sàng gây ra tội ác, kể cả đi ăn trộm, cướp của, giết người và đi làm đĩ, đem lại muôn ngàn tai họa cho hai nước Anh và Pháp. Nếu bị bắt bỏ tù thì bọn chúng sẽ được cơm ăn ngày ba bữa, áo quần mặc suốt ngày, được xem ti vi và ngủ giường nệm! Những việt kiều ở Anh và Pháp sẽ phải è cổ ra đóng thuế để nuôi báo cô bọn này!

Kế đến, bọn này khi sang Anh, sống bằng nghề trồng cần sa là gieo tai họa cho nước Anh và toàn thế giới. Bọn chúng kiếm ra tiền thì sẽ GỞI TIỀN VỀ NƯỚC ÐỂ NUÔI ÐẢNG VIỆT GIAN CỘNG SẢN! (Giúp gia đình để trả nợ thì cũng chính là gởi ngoại tệ cho bọn việt gian cộng sản!) Bọn chúng sống bất hợp pháp bên Anh, làm nghề trồng cần sa thì bắt buộc bọn chúng phải trở thành những thành phần xã hội đen chớ không thể nào sống lương thiện được!

Nếu chúng ta giúp đỡ những kẻ này chính là chúng ta đang tiếp tay với tội ác!

Và sau cùng, những bọn điếm ma cô ở hải ngoại, sẽ nhân sự kiện này, thành lập ra những cái Ủy Ban, ví dụ như Ủy Ban cứu giúp những người đang sống trong rừng, Ủy Ban giúp những "nạn nhân" đang ... trồng cần sa tại Anh Quốc! Bọn ma cô sẽ nộp đơn xin tổ chức NED cấp "phân" để chúng hoạt động! Hiện nay đã có hai tờ điện báo là VietNam Exodus và VietLand đã đăng những phóng sự về những "người rừng"!

Do đó, nếu chúng ta biết bọn này đang trốn tránh tại đâu, đang trồng cần sa ở đâu thì nên mạnh dạn tố cáo với chính quyền để tóm cổ VÀ TRỤC XUẤT BỌN CHÚNG VỀ NƯỚC! Ðừng có nổi máu quân tử Tàu ngu dốt đi giúp đỡ cho những tên cướp đang rủ nhau trốn sang Anh quốc để nuôi đảng việt gian cộng sản! Nếu bọn chúng được giúp đỡ, bọn chúng sẽ ùn ùn rủ nhau trốn sang Pháp và Anh thì đây chính là một tai họa lớn cho hai quốc gia này!

HỎI: - Ðể kết thúc, xin bác Tư có những lời gì nhắn nhủ đến những "người rừng" này?

ÐÁP: - Tôi xin kêu gọi những người dân ở Quảng Bình, Nghệ An, Hà Tĩnh đừng có bao giờ dại dột bán hết nhà cửa, ruộng vườn để đi làm ăn cướp. Quý vị đang sống nghèo đói thì quý vị phải tìm hiểu lý do vì sao? Ai đã làm cho quý vị bị nghèo đói? Do đó, việc làm thiết thực nhất là quý vị hãy đoàn kết lại và cùng nhau tổng khởi nghĩa LẬT ÐỔ CHẾ ÐỘ CỘNG SẢN, GIẾT HẾT TOÀN BỘ BỌN CƯỚP! Quý vị lên án đảng việt gian cộng sản là ăn cướp mà chính quý vị lại tiếp tay với bọn chúng để tự biến mình thành ăn cướp! Những người dân Anh và Pháp có tội tình gì mà quý vị nỡ đến đất nước người ta để gây tội ác?

Một lần nữa, tôi xin đề nghị: - Quý vị hãy can đảm sống bám trụ lại trên quê hương của mình, chiến đấu ngay trên quê hương của mình, tổng khởi nghĩa, lật đổ chế độ việt gian cộng sản tàn ác nhất trong lịch sử của nhân loại. Nếu làm được điều này, cuộc sống của quý vị sẽ tươi sáng hơn và toàn dân sẽ đời đời biết ơn quý vị. Chúng tôi nghe đồn rằng những người dân ở Nam Ðàn, Nghệ An đã đốt nhà của thằng bố đẻ của thằng Hồ và đã đốt cả thảy là ba lần! Quý vị đã có gan đốt nhà tổ tiên thằng Hồ thì tại sao không có gan làm tổng khởi nghĩa, lật đổ chế độ cộng sản, cứu thoát 85 triệu dân khỏi ách nô lệ?

Mong rằng ơn Chúa soi sáng, giúp nhiều nghị lực cho những người dân tỉnh Quảng Bình làm nên đại sự!

PHẦN KẾT LUẬN:
Mục đích đấu tranh chống cộng sản của chúng ta là nhằm GIẢI THOÁT 85 TRIỆU NÔ LỆ, tiêu diệt đảng việt gian cộng sản cùng cái chế độ tàn ác phi nhân của bọn chúng.

Chúng ta đã đấu tranh 35 năm liên tiếp nhưng chưa thành công. Một số người thường cho rằng sở dĩ chưa thành công vì chưa có thiên thời, địa lợi, nhân hòa, hoặc vì bọn cộng sản nó ngoan cố, gian manh quá! Lý luận như vậy là sai. Cũng tựa như một thí sinh thi rớt cứ đổ thừa tại vì bài thi khó quá mà không chịu nhìn ra sự thật là mình dốt! Thiên thời, địa lợi, nhân hòa không bao giờ đến với những kẻ hèn nhát, bạc nhược ý chí. Một anh nông dân lười biếng, lúc nào cũng muốn nằm ở nhà để nhậu ba xị đế thì anh ta thấy thời tiết lúc nào cũng không thuận lợi để làm mùa!

Chúng ta cứ đổ thừa là tại vì bọn cộng sản nó gian manh và ngoan cố. Bọn chúng gian manh một thì chúng ta phải trí trá gấp mười lần mới mong thắng được chúng. Khi ra trận để đánh giặc, người lính phải mang theo súng đạn chớ không có ai mang theo quyển kinh, chuông mõ để tụng. Và đã bắn thì phải nhắm thẳng vào đầu kẻ thù mà bắn chớ không bắn lên trời.

Bọn việt gian cộng sản là kẻ thù chính nhưng trong chúng ta ít có ai dám nhìn ra một vài sự thật kinh hoàng như sau:

- Một là, đại cuộc không thành công vì có sự phản bội của bọn việt kiều chó đẻ. Như chúng tôi đã trình bày ở trên, bọn này sống và làm giàu bằng "nghề" chống cộng! Bọn chúng chống cộng nhưng không bao giờ muốn cho chế độ cộng sản bị sụp đổ. Có như thế, bọn chúng mới bắt cá ba bốn tay, vừa nhận tiền tài trợ của Mỹ (tổ chức NED), vừa nhận tiền của việt gian cộng sản, vừa móc túi đồng bào ở hải ngoại qua hình thức quyên tiền!

Bằng hình thức lường gạt nói trên, một thằng điếm chính trị có thể kiếm được một năm cả trăm ngàn đô la mà khỏi phải đổ một giọt mồ hôi nào, đã vậy lại còn được tiếng khen là những "nhà tranh đấu" cho tự do và nhân quyền!

- Hai là, trong ván bài bịp này có sự đồng lõa của những kẻ trong chính quyền Mỹ và nhiều thế lực quốc tế. Như đã trình bày ở trên, chính sách "yểm trợ cho tự do và nhân quyền" của Mỹ chỉ là một cái cớ, nếu không muốn nói là đạo đức giả. Họ chỉ yểm trợ thật lòng cho các dân tộc nào đó trên thế giới khi thấy có lợi cho họ. Ví dụ như thằng Sadam Hussein ở Iraq đã bị Mỹ tiêu diệt. Với cái cớ là "bảo vệ nhân quyền cho nhân dân Iraq và phá hủy kho vũ khí hóa học" của thằng Sadam, chính quyền Mỹ đã đem quân xâm lăng Iraq và tiêu diệt tên độc tài. Thằng Sadam chết là đáng đời nhưng vấn đề là thằng Mỹ cũng bịp bợm vì chẳng thấy có kho "vũ khí hóa học" ở đâu cả!

Vấn đề là nguồn lợi dầu hỏa! Nếu Iraq không phải là kho nhiên liệu của thế giới thì chắc thằng Sadam không đến nỗi bị chết thảm như vậy!

Thằng Mỹ và nhiều cường quốc khác trên thế giới thường khoác cho mình tấm áo cao đẹp "bảo vệ nhân quyền" nhưng thằng nào cũng thích mua đồ ăn cắp. Thằng Trung Cộng và Việt Gian Cộng Sản là hai thằng đầu nậu chuyên bán đồ ăn cắp, thể hiện qua hai hình thức BUÔN BÁN NÔ LỆ và bán tài nguyên đất nước. Bọn chúng bán với giá rẻ mạt gần như cho không, ai mà không thích!

Tất nhiên, mua đồ ăn cắp, thấy lợi trước mắt nhưng cái hại sau này vô cùng to lớn. Một ví dụ điển hình là THỰC PHẨM: - Bọn Trung Cộng và việt gian cộng sản bán với giá rẻ mạt nhưng trong đó đã có sẵn hàng tỷ yếu tố gây nên bệnh ung thư sau này! Hàng giả của hai tên này đang được bán tràn lan khắp thế giới, nguy hiểm nhất là thuốc tây giả. Một số người ở Mỹ mua thuốc Viagra, cứ tưởng mua tận gốc thì đúng là thứ thiệt nhưng sau khi uống thì "thằng nhỏ" vẫn xụi lơ. Thôi rồi, đúng là Viagra "made in China". Chưa bị biến chứng chết là may!!!

Chỉ khi nào chúng ta dám thừa nhận sự thật là đằng sau lưng chúng ta đang có hai lưỡi dao bén đang chỉa vào tim thì chúng ta mới mong làm nên đại cuộc. Ðối với những tên việt kiều phản bội, chúng ta phải có thái độ dứt khoát, phải đưa bọn chúng ra tòa khi chế độ cộng sản bị sụp đổ.

Ðối với những thế lực đen của Mỹ (không phải toàn bộ chính quyền Mỹ đều như vậy) thì chúng ta phải xem như đó là những luồng gió trái mùa. Nếu chúng ta là những chiếc thuyền buồm thì phải tìm cách nương theo ngọn gió để đi, miễn sao đi tới đích. Chúng ta không chống lại gió chướng mà nên khôn ngoan tìm cách biến nó thành có lợi cho mình.

Trần Thanh
Ngày 17 tháng 4 năm 2010

====================================
PHẦN PHỤ LỤC:

TÀI LIỆU NED ( The National Endowment for Democracy )

NED là một hội tư , bất vụ lợi thành lập từ năm 1983, nhằm củng cố các cơ chế dân chủ trên thế giới qua các nỗ lực của tư nhân. Quỹ hoạt động của hội là do các tổ chức tư bản tài trợ, và của chánh phủ Mỹ một phần.

Trong năm 2008 , NED đã tài trợ cho các tổ chức Việt Nam hoạt động ở Hải ngoại như sau :

...........
Association of Vietnamese Overseas: Culture and Liaison (Quê Me)
$107,000
To promote human rights and democratic values in Vietnam. Quê Me will publish reports and mini-bulletins that provide uncensored news and commentary to readers in Vietnam, and will also conduct advocacy campaigns drawing international attention to human rights conditions and the efforts of prodemocracy activists inside the country.

Overseas Organization to Support the Humanist Movement in Vietnam
$35,000
To engage the Vietnamese public in discussing democratic ideas. The project will provide dynamic democracy education through Internet radio, including call-in shows and other forums for interactive listener engagement.

Friday, April 23, 2010

Lý Lịch Nguyễn Giang - Trưởng Ban Việt Ngữ BBC

yungkrall wrote:

Vừa rồi có vụ Ban Việt Ngữ BBC đăng bài của Đỗ Ngọc Bích lăng mạ tinh thần dân tộc VN và bảo rằng "VN vẫn là 1 phần da thịt của Trung Quốc" và bà này còn mạo danh tiến sỹ đại học Yale, khi sự thật chưa nộp luận án tiến sỹ và bà ta là du sinh từ Hà Nội du học tại Hawaii, chỉ dạy kèm tiếng Việt cho 1 vài sinh viên tại đại học Yale chớ không phải giáo sư cũng không có đứng lớp chính quy tại Yale. Tuy nhiên BBC Việt Ngữ tiếp tục đăng bài thứ hai của bà này, nhưng không hề xin lỗi vì tắc trách trong khi duyệt bài và gây ngộ nhận cho công chúng về bằng tiến sỹ của bà Bích . Người ta cho rằng BBC có nguời của Hà Nội cài vào. Vì thế, chúng tôi tìm hiểu về Ông trưởng ban Việt Ngữ BBC :

BIOGRAPHY
Name : Nguyen Giang
Born 1972 in Son La, Vietnam
High school and first year of law studies in Hanoi
Master of Law Degree at Warsaw University in 1995
Vice-President of Foreign Student Association, Warsaw University 1991-95
Polish Academy of Sciences, Institute of Sociology and Philosophy 1995-1999
Correspondent for RFI, Vietnamese Service in Paris 1995-1999
BBC Vietnamese Service Producer 1999-2001
Head of BBC Vietnamese Service from 2002
BBC World Service
Bush House CB 509
Tel +44 (0) 207557 3110
Fax +44 (0) 207497 5645
Visit www.bbcvietnamese. com
http:// www.bbc.co.uk

Xin lưu ý:

Vào thời 1990 – 1991 là lúc Việt Nam mới có chương trình du học cho nên chỉ có con ông cháu cha cán bộ cao cấp mới được đi du học và ở thời điểm này. Sau này thì con cái dân thường mới đi du học được.

Ông Giang Nguyễn là sinh viên du học từ Hà Nội đến Ba Lan du học năm 1991. Sau đó ông vào làm tại RFI, rồi chuyển về Anh để vào làm tại BBC. Ông có học võ.
Sau khi ông Giang Nguyễn vào làm producers tại BBC thì các nhân viên gạo cội khác ở Ban Việt Ngữ BBC đã tự nghỉ việc hay bị ép vào thế nghỉ hưu non. Sau đó thì là một loạt các nhân viên mới vào làm trong ban Việt Ngữ BBC.

Nếu chúng ta nhìn kỹ vào con đường công danh thuận buồm xuôi gió của ông Nguyễn Giang thì chúng ta thấy :

- Năm 1990 là ông 18 tuổi đã học năm thứ nhất trường Luật tại Hà Nội .

- Năm 1991 ông du học sang Ba Lan học tại Warsaw University . Nhưng không thấy đề cập bằng cử nhân (Bachelor Degree) của ông là gì. Mà thấy liệt kê là ông có bằng Cao Học (Master of Law Degree), nhưng cũng không nói rõ là lọai law degree gì . Có nghĩa là trong vòng 4 năm tại Ba Lan thì ông đã học gộp hay học nhảy sao đó mà có được bằng MA (có thể là ông lấy bằng BA trong 2 năm ? và MA trong 2 năm ?)

- Trong thời gian là du sinh (91-95) ông tham gia lãnh đạo và là Hội Phó của hội Du sinh tại Warsaw .
-Sau đó không biết tại sao ông không đi kiếm việc gì để thực dụng cái mảnh bằng MA of Law Degree mà ông gặt hái được tại Ba Lan, không thấy nói ông mở văn phòng luật gì cả, cũng không thấy nói ông tham gia vào chính trường với tư cách dân biểu, nghị sĩ gì cả ... Mà ông lại đi làm việc cho đài RFI ở Pháp .

Không hiểu là ông kiếm không nổi việc trong ngành luật ? Hay là ông không hề có ý định thực dụng mảnh bằng đó ? Hay là chủ đích ban đầu khi đi du học là ông đã ngắm nghé RFI và BBC ?

- Kế đó ông dời sang sống tại Anh và vào làm tại BBC, cái cầu này có lẽ suông sẻ bởi vì ông có chút kinh nghiệm với RFI, cho nên có lẽ BBC cho ông vào làm .

- Điều kỳ lạ là ông không có kinh nghiệm và văn bằng gì về broadcasting production vậy mà ông được nhận vào làm Producer của Ban Việt Ngữ BBC . Và trong 2 năm ngắn ngủi thì ông đã leo lên chức Trưởng Ban Việt Ngữ BBC .

Làm cho tôi thắc mắc : ông có tài ăn nói xoay sở thiệt ? Hay ông có nhiều lọng che và ô dù khắp nơi ? Và trong BBC còn có những ai khác là cùng phe với ông Giang ?

Nếu quả thật ông là người có tài, học 1 hiểu 10, nhạy bén, tinh tường, tháo vát, thông minh ... v.v... thì tại sao ông không làm trong bộ phận Anh Ngữ của RFI hay BBC (nếu như cho rằng ông ra trường với Law Degree nhưng lại thích làm trong Broadcasting Communication đi chẳng hạn ), với tài của ông và mức độ leo thang danh vọng nhanh như thế thì thiết nghĩ xin việc trong ban Anh Ngữ hay Pháp Ngữ cũng đâu có khó khăn gì, thế thì tại sao ông cứ nhắm làm trong Ban Việt Ngữ của RFI và rồi Ban Việt Ngữ của BBC . Tại sao vậy nhỉ ?

Friday, April 16, 2010

Nguyễn Quang Duy là ai? Trả lời bài viết ngày 24/3/2010 của ông NQD

-Hữu Nguyên-

LGT: Trong bài viết “Suy nghĩ về Bài trả lời phỏng vấn SGT của Ông VMC” đăng trên báo SGT số ra ngày 11/3/2010, chúng tôi có trình bầy ngắn gọn vài nghi vấn quanh nhân vật Nguyễn Quang Duy (NQD).

Ngày 20/3, hay tin ông NQD có những biểu hiện vô lễ tại phiên tòa xử vụ ông Võ Ngọc Anh kiện ông Nguyễn Thế Phong, nên ông bị Bà Chánh Án đuổi ra khỏi tòa, chúng tôi đã email cho ông NQD 20 câu hỏi về vấn đề này.

Chiều Chủ Nhật, 21/3, chúng tôi nhận được bài viết của ông NQD trả lời bài viết ngày 11/3 của chúng tôi. Vì bài viết của ông NQD dài tới 11 trang, nhiều đoạn lan man, lạc đề, nên chúng tôi có yêu cầu ông viết lại cho ngắn gọn để chúng tôi đăng tải. Sau đó, không hiểu vì lý do gì, ông NQD có những phản ứng bất nhất, khi thì email cho biết ông “không còn lý do để phải quan tâm về việc phải trả lời các câu hỏi” của chúng tôi; khi thì email viết “như đã hứa trước đây, tôi sẽ gửi bài viết cho anh”...

Chính vì những phản ứng không bình thường của ông NQD, trong đó có việc từ chối không trả lời 20 câu hỏi của SGT, nên trong số báo tuần rồi, SGT phải đăng những câu hỏi đã gửi ông NQD. Không hiểu vì lý do đó, hay vì lý do nào khác, ông NQD quyết định gửi bài viết ông đã gửi cho SGT, tới các cơ quan ngôn luận dưới hình thức “cậy đăng”. Mặc dù trong bài viết “cậy đăng”, ông NQD đã có thái độ không thẳng thắn, cắt đứt mọi đối thoại, khi viết “sẽ không có thời giờ đọc hay viết trả lời những gì do Saigon Times viết về cá nhân" ông; chúng tôi thấy có bổn phận phân tích một số sai lầm trong bài viết của ông, để làm sáng tỏ chân tướng Nguyễn Quang Duy, người tự nhận mình là đoàn viên Mặt Trận, thân hữu kỳ cựu của đảng Việt Tân, thành viên khối 8406, công khai hậu thuẫn cho lập trường hòa hợp hoà giải với VC,... và hiện cùng với ông Võ Minh Cương điều hợp việc tổ chức Nghị Hội Người Việt Toàn Thế Giới vào tháng 11 năm nay tại Úc. Sau đây, trân trọng kính mời quý độc giả theo dõi bài viết của chúng tôi.

LỜI MỞ ĐẦU
Trong phần mở đầu, khi đề cập đến bài "Suy nghĩ về Bài trả lời phỏng vấn Saigon Times của Ông Võ Minh Cương" của chúng tôi, ông Nguyễn Quang Duy viết:

Trong bài viết này ông Hữu Nguyên đã cố tình gán ghép cho hầu hết các vị đại diện tiểu bang và liên bang là đảng viên đảng Việt Tân, rồi Việt tân Hóa Cộng Đồng với dụng ý xấu. Ông cũng bịa đặt một số chuyện về tôi. Ông lại còn cho biết chờ đợi sự lên tiếng của tôi để “đính chính” những điều hòan tòan sai lạc do ông đưa ra. Nhưng khi tôi gởi bài viết đến Saigon Times thì ông Hữu Nguyên đã từ chối đăng.

Viết đoạn văn trên, ông NQD đã phạm mấy sai lầm. Trước hết, chúng tôi một lần nữa xác nhận, trong bài viết của chúng tôi, chúng tôi không hề “gán ghép” (dù là vô tình hay cố tình) bất cứ vị lãnh đạo CĐ nào là đảng viên Việt Tân. Chúng tôi chỉ nghi ngờ có những vị lãnh đạo cộng đồng là đảng viên VT và chúng tôi mạnh dạn và thẳng thắn nói những nghi ngờ của mình. Sau khi trình bầy những nghi ngờ của mình, chúng tôi cũng một lần nữa xác nhận:

Tất nhiên, những nghi ngờ trên đây của chúng tôi có thể đúng, có thể sai. Nếu sai, rất mong quý vị lên tiếng để chúng tôi nhanh chóng đính chính, cho đồng hương khỏi hoang mang là cộng đồng liên bang đang bị Việt Tân Hoá”.

Ông NQD cũng nên biết, trong ngôn ngữ Việt, “nghi ngờ” hoàn toàn khác với “gán ghép”. “Nghi ngờ” là một trạng thái bình thường nhưng tích cực của tư duy con người, giúp người bị nghi ngờ không bị thiệt thòi. Chúng tôi tin rằng, khi không biết rõ ràng về một sự kiện, hiện tượng hay không có đầy đủ bằng chứng để kết luận về bản chất của một người, thì thay vì vội vàng kết luận hay chụp mũ người đó, mình chỉ nên nói lên sự nghi ngờ của mình (a favorable judgement given in the absence of full evidence). Khi nghi ngờ, ai cũng có quyền đặt câu hỏi để qua câu trả lời (hoặc ngay cả sự im lặng) của người bị nghi ngờ, ta có thể biết rõ sự thực, hoặc đến gần với sự thực hơn.

Còn “gán ghép” là thái độ chủ động (phần nhiều là ác ý) của một người, qua lời nói hay bài viết, quy kết, chụp mũ người khác những điều chưa xác thực, thường là xấu, tiêu cực. Sự thực, trong bài viết, chúng tôi chỉ nghi ngờ một số vị lãnh đạo là đảng viên VT. Nhưng sự nghi ngờ đó lại được ông NQD diễn dịch là chúng tôi “cố tình gán ghép cho hầu hết các vị đại diện tiểu bang và liên bang là đảng viên đảng Việt Tân”. Điều này chứng tỏ, người “cố tình gán ghép” ở đây là ông NQD, chứ không phải chúng tôi.

Ông NQD viết, khi ông gửi bài tới SGT thì chúng tôi từ chối không đăng. Điều này hoàn toàn sai, vì qua email cũng như trên báo SGT, chúng tôi không hề nói chúng tôi từ chối không đăng bài của ông NQD. Chính bản thân ông NQD khi viết như vậy, ông cũng biết là sai nhưng ông vẫn cố tình viết. Tôi không hiểu lương tâm của một người cầm viết để đâu khi ông viết những dòng chữ sai sự thật như vậy. Để vấn để được minh bạch, chúng tôi xin trình bầy đầu đuôi câu chuyện như sau.

Ngày Chủ Nhật, 14/3, ông NQD có gửi email cho chúng tôi: “Tôi đang sửa sọan bài viết với tựa đề: "Trả lời "Suy nghĩ về Bài trả lời phỏng vấn SGT của Ông VMC" trên Saigon times 12/3/2010". Xin hỏi anh lúc nào là hạn chót để gởi cho kịp số thứ năm tuần tới này. Khi tôi viết tôi tin anh sẽ cho đăng tòan bài, độc giả báo Saigon Times sẽ là người đánh giá bài. Hết sức cám ơn anh.” Ngay sau đó, chúng tôi email trả lời: “Anh Nguyễn Quang Duy kính. Anh vui lòng gửi bài chậm nhất vào lúc 6 giờ chiều Chủ Nhật cho tuần lễ kế tiếp, nếu bài được chọn đăng.” Anh NQD email trả lời: “Tôi sẽ gởi anh vào chủ nhật tuần tới. Tôi chỉ viết trên nửa bài không kịp cho số thứ năm tuần tới rồi. Tôi sẽ chỉ dựa vào những gì anh viết để trả lời như anh đã đề nghị ở cuối bài. Nếu trên Saigon times có viết thêm gì trong số thứ năm tới xin gởi cho tôi để tôi có điều kiện trả lời luôn thể.” Chúng tôi trả lời ngay sau đó: “Cảm ơn anh đã cho biết. Anh cứ thong thả viết. Sớm muộn một vài tuần cũng không quan trọng bằng có đủ thời gian để trình bầy vấn đề. Trân trọng. Hữu Nguyên”.

Ngày 20/3, chúng tôi được đồng hương ở VIC cho biết, trong phiên xử đầu tiên vụ án Võ Ngọc Anh (VNA) kiện Nguyễn Thế Phong (NTP) vào ngày 10 tháng 3, 2010, lúc 4 giờ chiều, trong khi ông VNA trên bục nhân chứng đang cung khai, thì một số vị ngồi trong khu vực hậu thuẫn cho ông Phong, trong đó có ông NQD, đã có những cử chỉ và thái độ thiếu nghiêm túc đối với ông VNA. Vì vậy, Bà Chánh Án đã yêu cầu ông VNA và trạng sư bên nguyên đơn tạm ngưng tiến trình viện chứng, để có lời khuyến cáo những người có thái độ thiếu nghiêm túc đó. Trong khi Bà Chánh Án đang khuyến cáo thì ông NQD tiếp tục có những biểu hiện vô lễ, khiến Bà Chánh Án bực tức ra lệnh cho nhân viên của tòa, đuổi cổ NQD ra khỏi tòa. Nhận thấy cử chỉ và thái độ của nhóm người đó, đặc biệt là của NQD, đã làm ảnh hưởng đến uy tín của cộng đồng người Việt, nên để tìm hiểu sự việc cho rõ ràng, chúng tôi đã email 20 câu hỏi cho ông NQD vào tối Thứ Bảy, 20/3/2010. Trong email chúng tôi viết: “Anh Nguyễn Quang Duy kính. Tại phiên tòa xử vụ Võ Long Ẩn kiện Nguyễn Thế Phong, có xảy ra một sự kiện làm mất uy tín của cộng đồng người Việt. Vì vậy, tôi có mấy câu hỏi xin gửi tới anh. Hy vọng anh trả lời càng sớm càng tốt để làm sáng tỏ vấn đề trước công luận, giảm thiểu những thiệt hại anh gây cho đảng VT. Cũng xin anh một bức hình màu high resolution để đăng cùng với bài phỏng vấn.”

Chiều Chủ Nhật, 21/3/2010, lúc 5.33 phút, chúng tôi nhận được email của ông NQD, trong đó có đính kèm bài viết của ông. Trong email ông NQD viết: “Như đã thưa chuyện với anh vào Chủ Nhật tuần trước. Tôi đã viết xong bài đính kèm vào thứ hai tuần trước (15/3) để trả lời các suy nghĩ của anh. Nhưng như anh đã yêu cầu gởi trước 6 giờ Chủ Nhật tuần này nên chưa gởi đi.” Cũng trong email này, khi đề cập đến 20 câu hỏi chúng tôi vừa gửi, ông NQD viết: “Sáng nay tôi lại nhận được email khác của anh với một số câu hỏi. Tôi đã suy nghĩ rất kỹ bài tôi viết đính kèm đã trả lời được trên một nửa các câu hỏi của anh [???]. Các thắc mắc khác của anh, do phiên tòa chưa kết thúc tôi không thể trả lời được. Anh cho đăng bài đính kèm trong số thứ năm (25/3), tôi sẽ viết một bài khác để trả lời các thắc mắc còn lại, tôi sẽ gởi anh để đăng trên báo đầu tháng 4. Lần trước tôi đã đề nghị anh nếu có đăng tên tôi trên báo Saigon Times xin báo trước cho tôi. Số vừa rồi có tên tôi nhưng trước đó tôi không nhận được gì từ anh. Từ nay đổ đi nếu anh đăng gì có tên tôi xin chuyển cho tôi đọc trước.[sic] Thành thật cám ơn anh.”

Ngay sau đó, chúng tôi đã viết email trả lời ông NQD: “Anh Nguyễn Quang Duy kính. Cảm ơn anh đã gửi bài. Bài viết của anh đã làm sáng tỏ thêm một số vấn đề được chúng tôi quan tâm. Tuy nhiên, bài viết của anh quá dài, xin vui lòng viết lại ngắn gọn trả lời thẳng vô những thắc mắc của SGT đối với riêng cá nhân anh, đã được đề cập trong bài viết của tôi. Riêng những vấn đề liên quan đến CĐNVTD liên bang và những người khác, xin để chính những người hữu trách đó lên tiếng thì hợp tình và hợp lý hơn. Riêng về 20 câu hỏi tôi gửi anh qua email tối hôm qua (nay gửi kèm lần nữa), xin anh trả lời trong một bài riêng để độc giả dễ theo dõi, vì đây là hai vấn đề riêng biệt. Để giảm thiểu sự thiệt hại về uy tín cho cộngđồng và đảng VT, xin anh trả lời ngay càng sớm càng tốt để kịp đăng trong số báo ngày 25/03/2010. Theo tôi biết, phiên tòa sẽ kết thúc vào Thứ Hai 22/3, báo SGT sẽ phát hành vào Thứ Năm 25/3, nên không có gì trở ngại trên phương diện pháp lý. Trong trường hợp đặc biệt này, chúng tôi chấp nhận anh gửi câu trả lời vào tối Thứ Hai hoặc trưa Thứ Ba 23/3 với yêu cầu MEDIA EMBARGO UNTIL 11:00 AM WEDNESDAY, MARCH 24, 2010 or 24 HOURS AFTER THE TRIAL FINISH”.

Đến Thứ Ba, 23/3, ông NQD viết: “Kính anh Hữu Nguyên. Chủ Nhật vừa qua tôi đã gởi bài cho anh nhưng không được đăng. Mấy hôm nay tôi suy nghĩ và thấy thiện chí tôi dành cho anh đã không được đáp lại như tôi đã ước mong. Tôi thấy không còn lý do để tôi phải quan tâm về việc phải trả lời các câu hỏi của anh. Xin cảm phiền anh tôi phải dự phiên tòa sau đó có một số công việc bây giờ mới có thể vào được email nên trả lời anh hơi trễ”. Đọc thư của ông NQD, chúng tôi rất ngạc nhiên, nên vội vã phúc đáp: "Anh Nguyễn Quang Duy kính. Anh mới gửi bài cho chúng tôi vào tối Chủ Nhật 21/3/2010. Hôm nay là 23/3/2010. Báo tuần này chưa in mà anh. Còn bài viết của anh quá dài, tôi yêu cầu anh viết lại cho ngắn, là điều hợp tình hợp lý. Bài viết của anh dài tới 11 trang, vấn đề anh trình bầy quá tản mạn, nếu chúng tôi đăng, vừa mất uy tín của anh vừa làm phiền độc giả. Riêng về 20 câu hỏi mới gửi cho anh, rất cần thiết để anh trả lời, ngỏ hầu làm sáng tỏ vấn đề chung. Tại sao anh lại bảo: Không còn lý do để anh phải quan tâm trả lời? Rất mong anh nghĩ đến trách nhiệm chung của anh đối với uy tín của cộng đồng và đảng Việt Tân. Trong tinh thần tương kính, chúng tôi luôn tôn trọng anh, một nhân vật lãnh đạo cộng đồng, chúng tôi cũng tha thiết mong anh có được những hành xử lịch sự tương ứng đối với chúng tôi và độc giả Sàigòn times.”

Đến sáng Thứ Tư, 24/3, chúng tôi nhận được email của ông NQD, trong đó ông viết: “Xin lỗi anh sáng nay tôi mới vào coi lại email. Tôi dùng một máy khác để viết bài về phiên tòa vừa qua nên không vào email. Như đã hứa trước đây, tôi sẽ gửi bài viết cho anh. Bài tôi viết gửi anh trước đây tôi đã cố gắng trả lời tất cả các câu hỏi trong bài trước đây anh đặt ra về tôi. Tôi xin viết rõ cho anh biết, tôi không phải là đảng viên Việt Tân như anh đã suy nghĩ. Xin cảm ơn anh Hữu Nguyên đã quan tâm tới tôi.”

Ngoài những email trao đổi giữa chúng tôi với ông NQD vừa được trình bầy, trong số báo tuần trước, ngày 28/3/2010, ở mục Diễn Đàn Độc Giả trang 38, chúng tôi cũng một lần nữa nhắc lại nội dung email đã gửi ông NQD: “Chân thành cảm ơn ông đã gửi bài "Về Nghị Hội Người Việt Tòan Thế Giới tại Úc Châu: Trả Lời Ông Hữu Nguyên Chủ Bút Saigon Times". Bài viết của ông đã làm sáng tỏ thêm một số vấn đề được chúng tôi quan tâm. Nhưng vì bài viết của ông dài tới 11 trang, nên để chúng tôi có thể đăng tải, xin ông vui lòng viết lại ngắn gọn, trả lời thẳng vô những thắc mắc của SGT đối với riêng cá nhân ông, đã được đề cập trong bài viết của ông Hữu Nguyên. Riêng những vấn đề liên quan đến CĐNVTD liên bang, Nghị Hội Người Việt Toàn Thế Giới,... và những người khác, xin ông để chính những người hữu trách lên tiếng thì hợp tình và hợp lý hơn. - Trân trọng, Hoàng Tuấn.”

Qua những chi tiết trên đây, quý độc giả thấy rõ mấy điểm. Thứ nhất, SGT không hề bao giờ viết, nói hay có bất cứ biểu hiện gì ngụ ý “không đăng bài của ông NQD”. Điều duy nhất chúng tôi đòi hỏi ở ông NQD là viết ngắn lại, và đòi hỏi này hoàn toàn hợp lý. Trong bài viết ngày 11/3/2010, chúng tôi chỉ đề cập đến ông NQD khoảng vài chục dòng. Ông viết bài trả lời khoảng 1, 2 trang là quá đủ. Đằng này, ông viết bài dài tới 11 trang báo, nội dung lại lan man, lạc đề, theo kiểu “mượn diễn đàn trả lời nhưng thực sự là để đề cao mình và tuyên truyền cho những việc làm của ông", thì làm sao chúng tôi có thể đăng nguyên văn bài viết của ông được. Thứ hai, ông NQD đã không thẳng thắn với chính ông, khi ông cố tình chụp mũ SGT "từ chối không đăng bài" của ông, để rồi ông gửi bài cho báo khác. Gửi bài cho báo khác là quyền của bất cứ người cầm viết nào. Tại sao ông NQD không đàng hoàng hành xử quyền đó, mà phải bịa đặt ra lý do SGT "từ chối không đăng bài" của ông?

Thứ ba, sau khi nhận được email đính kèm 20 câu hỏi về việc ông NQD bị Bà Chánh Án đuổi khỏi tòa, ông NQD đã có những biểu hiện tỏ ra lúng túng qua nội dung khó hiểu ông viết trong email: “Sáng nay tôi lại nhận được email khác của anh với một số câu hỏi. Tôi đã suy nghĩ rất kỹ bài tôi viết đính kèm đã trả lời được trên một nửa các câu hỏi của anh [???]. Các thắc mắc khác của anh, do phiên tòa chưa kết thúc tôi không thể trả lời được.” Sự lúng túng này còn được thấy qua sự mâu thuẫn: trong email ngày 23/3, ông NQD đã viết: “Tôi thấy không còn lý do để tôi phải quan tâm về việc phải trả lời các câu hỏi của anh”; nhưng đến sáng Thứ Tư 24/3, không đầy 10 tiếng đồng hồ sau, ông NQD lại khẳng định với chúng tôi trong email: “Như đã hứa trước đây, tôi sẽ gửi bài viết cho anh.” Trong email 23/3, ông NQD viết ngôn ngữ bất lịch sự, nhưng trong email ngày 24/3, ông NQD lại tỏ ra lịch sự và nhã nhặn: “Tôi xin viết rõ cho anh biết, tôi không phải là đảng viên Việt Tân như anh đã suy nghĩ. Xin cảm ơn anh Hữu Nguyên đã quan tâm tới tôi.”

Ông NQD viết, chúng tôi “bịa đặt một số chuyện” về ông. Ông cũng viết: “Thứ hai, minh xác ông Hữu Nguyên lời bịa đặt, tôi Nguyễn Quang Duy không phải là đảng viên đảng Việt Tân”.

Sự thực, chúng tôi không hề bịa đặt bất cứ điều gì về ông NQD. Khi đề cập đến ông NQD trong bài viết ngày 11/3, chúng tôi chỉ viết, “ông NQD, người chúng tôi đoán là đảng viên Việt Tân”, tuyệt nhiên, chúng tôi không hề nói: “Ông NQD là đảng viên VT”. Chữ “đoán” ở đây chỉ nói lên sự nghi ngờ của chúng tôi. Ngoài ra, ở một đoạn khác, chúng tôi cũng viết về sự nghi ngờ của chúng tôi: “Sau này, độc giả tại VIC cho biết, NQD là đảng viên quan trọng của đảng VT. Chúng tôi không biết tin này đúng hay sai, nhưng cũng xin mạnh dạn ghi ở đây, và chờ đợi sự lên tiếng của ông NQD để đính chính nếu cần.” Nay sau khi đọc bài viết của NQD, tuy ông lên tiếng xác nhận, “không phải là đảng viên đảng Việt Tân”, chúng tôi không những vẫn nghi ngờ ông NQD là đảng viên VT, mà còn nghi ngờ ông NQD, từ một đảng viên VT có thể đảng, trở thành một đảng viên VT không thẻ đảng, để thâm nhập và lũng đoạn khối 8406, một tổ chức được ông NQD viết trong bài là “Cộng Đồng Người Việt Tự Do Quốc Nội”.(???) Phải chăng khi viết như vậy, ông NQD có ý dọn đường cho một số thành viên của khối 8406 từ trong nước sang Úc dự “Nghị Hội của các cộng đồng người Việt tự do trên toàn thế giới” do ông và ông Võ Minh Cương điều hợp? Trong số người sang Úc tham dự này, ai thuộc “Cộng Đồng NVTD 8406” thật, ai thuộc “Cộng Đồng NVTD 8406” giả, và ai dùng thật để làm bình phong cho giả thâm nhập, thao túng cộng đồng người Việt hải ngoại?

Ông NQD viết: “Là một nhà báo tự do, tôi luôn luôn trân quý độc gỉa. Nhưng do việc hành xử thiếu đạo đức nhà báo của ông Hữu Nguyên, mong nhờ bà con thông báo nhau tôi sẽ không có thời giờ đọc hay viết trả lời những gì do Saigon Times viết về cá nhân tôi.”

Đọc đoạn văn trên đây, thú thực tôi không thể ngờ ông NQD tự xưng “là một nhà báo tự do, luôn trân quý độc giả” nhưng lại từ chối đối thoại với người mà ông vừa vu cáo họ "hành xử thiếu đạo đức nhà báo". Sự thực, chỉ cần đọc những email ông NQD viết trên đây và qua nội dung bài viết của ông, độc giả cũng thấy rõ ai là người thiếu đạo đức. Tôi tôn trọng quyền không đối thoại của ông NQD, nhưng cũng xin thưa, có mấy nguyên nhân khiến một người không chịu đối thoại. Thứ nhất, vấn đề không đáng để đối thoại. Thứ hai, kẻ đối thoại không xứng đáng để đối thoại. Thứ ba, bản thân mình có sự khuất lấp phải che giấu, sợ đối thoại sẽ lòi cái khuất lấp của mình. Thứ tư, bản thân không có đủ bản lãnh để đối thoại, sợ đối thoại sẽ lòi cái dốt của mình. Thứ năm, thân bất do kỷ, mình không làm chủ được mình, bị người khác sai khiến, cấm không cho mình đối thoại. Trong 5 nguyên nhân vừa kể, chắc chắn ông NQD không thuộc về nguyên nhân thứ nhất và thứ hai, vì chính ông đã chấp nhận đối thoại với chúng tôi qua bài viết hàng chục trang giấy gửi cho chúng tôi với lời lẽ rất lịch sự. Còn 3 nguyên nhân còn lại, không biết ông NQD nằm trong nguyên nhân nào? Hay vì ông xấu hổ với việc làm sai trái tại tòa án, bị SGT phê phán? Hay vì ông NQD sợ phải trả lời 20 câu hỏi của SGT nên cắt đứt mọi sự đối thoại với chúng tôi? Nếu vậy thì ngoài việc thiếu bản lãnh, sợ hãi phải đối thoại, ông NQD còn là người không thành thật với độc giả, và với chính ông.

Tưởng cũng nên nói thêm ở đây, thái độ từ chối đối thoại của ông NQD và lối viết bài theo kiểu “xuất thủ rồi ù té chạy”, xem ra là bản chất của ông. Bằng chứng là vào đầu tháng 6 năm 2009, trên mạng talawas ông Phạm Quang Tuấn đã phê phán ông NQD về việc ông NQD “đã viết một bài phỉ báng rồi? lủi nhanh, không dám cho phản hồi". Sau đây, xin trích nguyên văn bài của ông Phạm Quang Tuấn, để quý độc giả hiểu rõ thêm bản chất của “nhà báo tự do nhưng độc tài” NQD: “Nhân mới viết một bài cho talawas, tôi mới khám phá ra một chuyện thú vị, hơi trễ nhưng phải nói. Ông Nguyễn Quang Duy có viết bài “Từ biệt cuộc triển lãm Nambang” phỉ báng cá nhân tôi và biện hộ vụng về cho sự gian trá lý lịch của ông, mà tôi đã chỉ ra. Ở cuối bài đề: “Phản hồi: Comments are closed”. Ngỡ rằng ban biên tập talawas muốn chấm dứt câu chuyện, tôi đành viết một phản hồi ngắn ở dưới đây. Bây giờ nhìn lại, mới thấy là khi viết bài, tác giả có khả năng cho phép hay không cho phép phản hồi. Tức là, ông Nguyễn Quang Duy đã viết một bài phỉ báng rồi? lủi nhanh, không dám cho phản hồi! NQ Duy là tác giả duy nhất đã dùng “chước 36" này trên talawas. Chuyện này cho thấy rõ thêm nhân cách của Nguyễn Quang Duy. Tuy nhiên, nhân đây cũng xin talawas cẩn trọng hơn khi duyệt đăng những bài mà tác giả không cho thảo luận. Tốt nhất xin đề nghị xóa bỏ khả năng “không cho thảo luận” của tác giả.”

VIỆT TÂN HÓA CỘNG ĐỒNG
Ông NQD viết: “Cộng đồng chúng ta là một cộng đồng chống cộng. Người đại diện lúc nào cũng phải sẵn sàng tổ chức các cuộc biểu tình chống các phái đòan cộng sản hay văn hóa vận. Người đại diện lúc nào cũng cần có một lực lựơng chống cộng, có tổ chức, có năng lực và kiến thức để có thể chu tòan nhiệm vụ đã được cộng đồng giao phó. Vì thế người đại diện luôn gần gũi hơn với các tổ chức như Hội Cựu Quân Nhân, Hậu Duệ, Liên Minh Quang Phục Việt Nam, Phục Hưng hay đảng Việt Tân. Những tổ chức này, vừa có thực lực, vừa là lực lượng tiên phong sẵn sàng gánh vác trách nhiệm bảo vệ bức tường thành chống cộng luôn bị đánh phá.”

Mới đọc đoạn văn trên, người đọc dễ đồng ý với ông NQD. Nhưng đọc kỹ, ta sẽ thấy ông NQD đã phạm phải một sai lầm quan trọng: Việt Tân hôm nay không phải là Mặt Trận của ngày xưa. Ông NQD phải đồng ý, hơn 20 năm trước, khi MT mới thành lập, uy tín của MT rất cao đối với cộng đồng, truyền thông, và ngay cả chính giới bản xứ. Những sinh hoạt của MT thời đó quy tụ hàng chục ngàn ở Mỹ hay cả ngàn người ở Úc là chuyện bình thường. Nhưng ngày nay, xin hỏi niềm tin đó có còn hay không? Ngày nay, số lượng đảng viên VT tại Úc còn bao nhiêu? Tại sao đảng VT lại bị phân hóa? Tại sao trước đây VT luôn luôn đi đầu trong các sinh hoạt đấu tranh, nhưng nay thì vắng bóng? Tại sao ngày nay các cán bộ lãnh đạo VT không thấy xuất hiện trong các sinh hoạt của cộng đồng như MT trước đây, ngoại trừ một, hai tiểu bang bị VT thao túng? Tại sao lãnh đạo VT từ Mỹ sang Úc, không dám gặp gỡ đồng hương, mà chỉ lén lút đến rồi chuồn mất không kèn không trống? Tại sao trước đây, không một ai phản đối việc CĐ và MT làm việc chặt chẽ với nhau, nhưng bây giờ, hầu như lãnh đạo cộng đồng, hội đoàn, đoàn thể nào cũng có thái độ dị ứng, né tránh VT? Tại sao, bây giờ khi đảng viên VT muốn giúp đỡ ai, người đó cũng ghé tai nói nhỏ "cảm ơn sự giúp đỡ của ông, nhưng tốt nhất ông đừng giúp gì cả và đứng xa tôi ra kẻo ông hại tôi"?...

Dĩ nhiên, đứng trước những thực tế đó, ông NQD và các vị lãnh đạo đảng VT đừng đổ cho thời thế, cho lòng người. Khi một vài chục, hay vài trăm người không còn tin tưởng vào đảng VT, qúy vị có thể đổ cho lòng người cho thời thế. Nhưng khi niềm tin vào VT đã sụp đổ trong lòng hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn, hàng triệu, thậm chí hầu hết người Việt hải ngoại, thì qúy vị phải biết sờ vào gáy để nhận ra, chính quý vị đã phản bội cộng đồng, quê hương, đất nước, và sự phản bội đó đã bị phanh phui. Khi niềm tin vào VT đã sụp đổ ngay chính trong hàng ngũ lãnh đạo trung kiên của MT, trong đó có BS Trần Xuân Ninh, Uỷ viên Trung Ương Đảng VT, cùng hàng trăm chiến hữu trung kiên khác, thì quý vị phải hiểu, đảng VT hôm nay không chỉ “chệch hướng” mà phải nói là “ngược hướng” là phản bội so với mục tiêu do tướng Hoàng Cơ Minh vạch ra cách đây 30 năm.

Ngót 30 năm trước, chính chúng tôi và gia đình cũng âm thầm ủng hộ MT bằng cả tấm lòng. Đến khi chúng tôi làm báo, từ đầu năm 1993 cho đến nay (trừ 2 năm đình bản), trên báo Sàigòn Times đã xuất hiện hàng trăm bài thơ, văn, hình ảnh,? tường thuật về các hoạt động của MT, ca ngợi các anh hùng MT, phỏng vấn các nhà lãnh đạo MT... Trong những dịp tưởng niệm tướng Hoàng Cơ Minh, lần nào chúng tôi cũng xúc động đến rơi lệ khi viết bài, khi đọc thơ văn, khi layout bài vở?. về tướng HCM và các chiến hữu của MT đã hy sinh. Lúc đó, với chúng tôi, MT không chỉ là một tổ chức đấu tranh, mà còn là một cứu cánh, một niềm tin, là chiếc phao cuối cùng cho giấc mơ quang phục quê hương của chúng tôi. Vì vậy, thời gian đó, mỗi khi anh em trong Mặt Trận đăng báo phân ưu hay chúc mừng bất cứ ai, đề nghị ghi tên chúng tôi vô, chúng tôi đều vui vẻ và tự hào làm, không một chút do dự. Thời gian đó, anh em MT cũng đã hơn một lần ngỏ ý mời chúng tôi vô MT hoặc đề nghị bỏ tiền để Sàigòn Times trở thành nhật báo. Chúng tôi rất cảm động trước những đề nghị này, nhưng chúng tôi từ chối vì nhận thấy trong cương vị độc lập, cá nhân chúng tôi và tờ báo sẽ đóng góp cho MT thuận tiện hơn, thoải mái hơn và nhiều hơn.

Những ngày đó, khắp nơi trên nước Úc, nhất là ở Melbourne, nhiều người không ưa MT, hoặc hiểu rõ sự nguy hiểm của MT, đã bảo báo Sàigòn Times là báo của Mặt Trận, chúng tôi là người của Mặt Trận? nên tảy chay báo SGT. Tuy vậy, chúng tôi không hề băn khoăn, không hề đính chính; trái lại, chúng tôi còn tự hào với những lời đồn đại đó. Tất cả những sự thực này không phải chỉ có anh em Sàigòn Times biết, mà đông đảo đoàn viên, thân hữu của MT cũng đều biết, trong đó có những đoàn viên MT ở Sydney, Melbourne, Brisbane, Adelaid, Perth, và ngay cả Mỹ, Pháp, Nhật...

Dĩ nhiên, thời gian đó, cũng có nhiều người trong cộng đồng nói với chúng tôi, MT là bàn tay nối dài của VC, MT do VC nặn lên, MT được VC cho thương mại hóa để một mặt dễ bề “hủ hóa” hàng ngũ cán bộ ưu tú của MT, một mặt dùng tiền bạc để thu hút, mua chuộc, dụ dỗ và trói buộc nhân tài trong cộng đồng vô MT, bằng cách cho cán bộ trung ương đảng MT lãnh lương hàng trăm ngàn; cán bộ tại địa phương lãnh lương hàng chục ngàn, tuỳ theo bằng cấp và địa vị của người đó trong cộng đồng?. Tuy nhiên, chúng tôi đều không tin và để ngoài tai tất cả những lời đồn đại đó, vì thời điểm đó chúng tôi đánh giá MT qua những đoàn viên MT chúng tôi quen biết. Quả thực, họ là những người quên mình cho đại nghĩa, đáng để cho chúng tôi tự hào, ngưỡng mộ, tâm phục khẩu phục noi theo và đồng hành với họ. Chính ông NQD, trong bài viết cũng đã viết rõ, chúng tôi là người xưa nay công khai hỗ trợ MT.

Nhưng cùng với thời gian, thần tượng MT dần dần bị sói mòn trong lòng chúng tôi. Sói mòn không phải vì những lời dèm pha của thiên hạ, hay vì chúng tôi mỏi mệt, mà sói mòn vì những tội lỗi của MT dần dần bị ló dạng trong những năm gần đây. Đặc biệt, qua những lần được TRỰC TIẾP gặp gỡ, trò chuyện với ông Lý Thái Hùng, chúng tôi quả thật có linh cảm ông ta là một cán bộ VC, chứ không phải là một người Việt quốc gia chân chính. Ngay khi có linh cảm này, chúng tôi kinh hoàng, cố gắng dập tắt linh cảm đau đớn và sợ hãi của mình. Dĩ nhiên, là linh cảm nên chúng tôi có thể sai, nhưng với kinh nghiệm của một người sinh ra và lớn lên trong chế độ VC, từng bị tù đầy trong nhà tù VC nhiều phen, từng thấy và hiểu rõ bản chất của con người VC qua nhiều góc độ khác nhau, chúng tôi thấy một khi chúng tôi linh cảm người nào là tay sai cho VC, thường ít khi sai. Nhìn lại suốt thời gian 30 năm tại Úc, gần hai chục năm làm báo, hầu hết những người chúng tôi nghi ngờ là thân cộng, trải qua thời gian, những người đó đều dần dần lộ diện là tay sai cho VC. Những nhân vật bị chúng tôi phê phán trên báo cách đây 5, 10, 15 năm, nhiều đồng hương không đồng ý, đến nay, lần lượt những nhân vật đó lộ diện là tay sai cho VC, đón tiếp lãnh đạo VC tại Úc, hoặc về VN tham dự đại hội do VC tổ chức, hoặc có những tuyên bố công khai ca ngợi VC.

Riêng ông Lý Thái Hùng, tuy chúng tôi nghi ngờ và chúng tôi có quyền nói lên sự nghi ngờ của mình trên báo, nhưng vì lợi ích chung, chúng tôi im lặng. Cho đến một buổi tối, trò chuyện với một số vị lãnh đạo MT mà chúng tôi tin tưởng, chúng tôi đã thẳng thắn hỏi: Trong số những vị lãnh đạo MT trên trung ương, có vị nào, các anh thấy nghi ngờ không? Chúng tôi cũng trình bầy sự tin tưởng vào ông Nguyễn Kim, và sự nghi ngờ đối với ông Lý Thái Hùng. Những câu trả lời của anh em MT vào buổi tối hôm đó tuy thẳng thắn, chân thành, nhưng đều không làm chúng tôi thỏa mãn. Chúng tôi nhận ra, lòng trung thành tuyệt đối với đảng và lãnh đạo, đã khiến tầm nhìn và sự sáng suốt của các anh bị lu mờ, các anh đã không nhìn ra sự thật.

Khoảng trên dưới 6 tháng trước khi đảng VT ra mắt tại Đức, quý vị lãnh đạo MT tại Sydney đã gặp gỡ anh em Sàigòn Times, gồm ông Phạm Thanh Phương, LS Lê Đình Hồ và tôi. Trong buổi gặp gỡ này, anh em MT ngỏ ý mời chúng tôi sang Đức tham dự buổi công khai hóa đảng VT. Chúng tôi từ chối vì quá bận. Anh em MT cũng cho biết, sau khi ra mắt, đảng VT sẽ chuyển hướng, quay ra tiếp cận với VC để tiêu diệt VC, theo chiến thuật phải vô hang cọp mới bắt được cọp; tay này giả vờ bắt tay VC, tay kia sẽ rút dao đâm chết VC. Anh em MT nói, phải cho chúng tôi biết trước sự chuyển hướng này để chúng tôi không nghi ngờ MT, không phản đối MT khi VT công khai tuyên bố về VN tiếp cận VC.

Sau khi nghe anh em MT trình bầy, chúng tôi rất buồn trước sự chuyển hướng của MT, nên cũng thẳng thắn thưa mấy điểm.

Thứ nhất, MT hoà hợp hòa giải với VC, dù là giả vờ hay thật, cũng đều là tự sát. Cái trò tay này bắt tay VC, tay kia rút dao đâm VC, làm sao MT qua mặt được VC.

Thứ hai, báo SGT không phải là một tổ chức tình báo, gián điệp hay hội kín. Chúng tôi là một cơ quan ngôn luận do người Việt tỵ nạn CS làm, nhằm phục vụ người Việt tỵ nạn CS. Vì vậy, một khi quý vị đã bắt tay VC, chúng tôi phải có bổn phận quang minh chính đại thẳng thắn lên tiếng phản đối. Chúng tôi không thể nào tin vào lời hứa hẹn của qúy vị là quý vị sẽ rút dao đâm VC để rồi chúng tôi im lặng, vì im lặng như vậy là chúng tôi đã đồng loã với hành động bắt tay với VC của quý vị. Quý vị nói quý vị giả vờ bắt tay VC để rồi đâm VC, thì tốt nhất đợi đến khi nào qúy vị rút dao đâm VC, chúng tôi sẽ hoan hô ca ngợi quý vị vẫn chưa muộn.

Thứ ba, nếu quả thật quý vị có ý định “trá hàng để đâm VC”, quý vị phải đồng ý, sự lên tiếng phản đối của chúng tôi là cần thiết để đánh lừa VC. Bằng không, sự im lặng của SGT, một tờ báo chống cộng, trước hành động bắt tay với VC của quý vị, một tổ chức nổi tiếng chống cộng và luôn luôn được SGT hậu thuẫn, chắc chắn sẽ khiến VC nghi ngờ, không chịu để cho quý vị tiếp cận. Như vậy làm sao quý vị có thể đâm được VC.

Trước ngày VT ra mắt tại Sydney, anh em MT tại Sydney ngỏ ý muốn SGT phỏng vấn 2 vị lãnh đạo của MT là ông Nguyễn Kim từ Mỹ và ông Nguyễn Ngọc Đức từ Pháp. Chúng tôi chấp thuận. Sau đó, ông Phạm Thanh Phương và tôi, thực hiện cuộc phỏng vấn trực tiếp có ghi âm. Sau cuộc phỏng vấn kéo dài hơn tiếng đồng hồ ngay tại cơ sở MT Sydney, chúng tôi đồng ý mấy nhận xét.

Thứ nhất, ông Nguyễn Kim là người Việt quốc gia chân chính, nhưng bị VT lợi dụng làm bình phong, che đậy những việc làm bất chính, thỏa hiệp với VC.

Thứ hai, ông Nguyễn Ngọc Đức nói năng và lý luận hệt như một tên quản giáo VC; và ông đã có những ngôn ngữ, thái độ tỏ vẻ sỏ mũi ông Nguyễn Kim.

Thứ ba, ông Nguyễn Kim tuy là chủ tịch đảng VT lúc đó nhưng hữu danh vô thực. Nhiều câu hỏi then chốt của chúng tôi, ông Nguyễn Ngọc Đức đều giành trả lời. Trước thái độ “đàn anh” một cách lộ liễu, bất cần tôn ti trật tự của ông Nguyễn Ngọc Đức, chúng tôi đã có những câu hỏi nói rõ là hỏi ông Nguyễn Kim, và nội dung câu hỏi cũng dành riêng cho Chủ tịch đảng VT. Tuy nhiên, ông Nguyễn Kim vẫn không dám chủ động trả lời, mà vừa trả lời ngập ngừng, vừa đưa mắt hỏi ý ông Nguyễn Ngọc Đức.

Sau buổi phỏng vấn, trước vẻ thất vọng và chán nản lộ rõ của 2 ông, chúng tôi đã nói: “Chúng tôi sẽ cố gắng, chỉ đăng những phần nào xét thấy thuận lợi trong cuộc phỏng vấn.” Dù vậy, sau khi báo SGT phát hành, tuy đã có bài tường thuật buổi ra mắt VT thật trang trọng ở trang nhất, nhưng vì nội dung bài phỏng vấn 2 ông ở trang trong có nhiều điểm bất lợi cho đảng VT, nên cả 2 ông cùng nhiều đảng viên VT đều tỏ vẻ bất mãn với SGT. Những điểm bất lợi đó cho VT không phải do SGT phanh phui, mà hoàn toàn do 2 ông không khảo mà xưng, xuất phát từ chân lý: giấy không gói được lửa, tay không che được mặt trời, kim bọc giẻ một ngày một lòi...

Trình bầy như vậy để quý độc giả thấy, trước khi đảng VT ra mắt, chúng tôi chỉ nghi ngờ Lý Thái Hùng, Nguyễn Ngọc Đức và một số nhân vật lãnh đạo của MT. Nhưng kể từ sau khi đảng VT ra mắt cho đến nay, cùng với thời gian và qua hàng loạt sự thật được phanh phui về những việc làm bất chính của đảng VT, sự nghi ngờ của chúng tôi đối với VT càng ngày càng lớn, càng ngày càng rõ nét. Vì vậy, nếu người đại diện cộng đồng gần gũi với các tổ chức “như Hội Cựu Quân Nhân, Hậu Duệ, Liên Minh Quang Phục Việt Nam, Phục Hưng?”, chúng tôi vui mừng, thì trái lại, với đảng Việt Tân, quả thực chúng tôi lo ngại.

Lo ngại này là hợp tình hợp lý, dựa trên nhiều bằng chứng cụ thể, rõ ràng, trải qua thời gian nhiều năm tại Úc cũng như tại hải ngoại cho thấy VT đánh phá một cách có kế hoạch và đầy thâm độc, chính nghĩa, niềm tin, lẽ phải của VNCH, của QLVNCH và của cộng đồng. Vì thế, không phải chỉ có chúng tôi lo ngại VT, mà đông đảo đồng hương tại hải ngoại đều lo ngại VT. Dĩ nhiên, một khi đã thực lòng lo ngại, dù sự lo ngại đó có thể sai, chúng tôi cũng phải có bổn phận nói ra sự lo ngại đó. Đó là thái độ thẳng thắn của những người thực sự vì cộng đồng. Trong tư cách cá nhân, chúng tôi đã trực tiếp và thẳng thắn trình bầy sư lo ngại của mình với nhiều vị lãnh đạo CĐ cũng như ngay cả với các đoàn viên cốt cán MT. Trong tư cách một người cầm viết, chúng tôi cũng đã nhiều lần thẳng thắn viết bài nói lên sự lo ngại của mình. Và trong tư cách một cơ quan ngôn luận, báo SGT cũng đã đăng nhiều bài viết, của chúng tôi cũng như của nhiều tác giả, trình bầy những lo ngại về đảng VT.

Ông NQD viết: “Còn nếu ông chủ bút cho rằng các người đại diện [cộng đồng] hiện nay là đảng viên đảng Việt Tân thì ông cần phải có bằng chứng cụ thể để chứng minh, chứ đừng dùng thể nghi vấn bắt người bị cáo buộc phải trả lời. Người làm chủ tịch cộng đồng tình nguyện, có trăm chuyện và luôn luôn đặt mình túc trực để đáp ứng với những vấn đề nan giải của cộng đồng. Họ không có thì giờ để cứ lo trả lời những nghi vấn của báo Saigon Times”.

Trước hết, một lần nữa, chúng tôi xác nhận, trong bài viết của chúng tôi được ông NQD đề cập, cũng như tất cả những bài viết từ xưa đến nay trên báo SGT, không bao giờ chúng tôi khẳng định một vị lãnh đạo cộng đồng nào là đảng viên VT. Dĩ nhiên, chúng tôi đồng ý với NQD, một khi khẳng định vị nào là đảng viên VT, chúng tôi sẽ trưng bằng chứng cụ thể để chứng minh. Nhưng thực tế, vì không có đầy đủ bằng cớ để chứng minh, nên chúng tôi chỉ nghi ngờ. Và như chúng tôi đã trình bầy, nghi ngờ là quyền của bất cứ ai, và khi thực hiện quyền nghi ngờ, là chúng tôi đã thể hiện thái độ thiện chí và sự sáng suốt của mình đối với người bị nghi ngờ. Chúng tôi cũng khẳng định, trong một xã hội tự do dân chủ như Úc, bất cứ cá nhân nào, một khi nghi ngờ ai về bất cứ điều gì, người đó đều có quyền đặt câu hỏi, cho dù người bị nghi ngờ có là quý vị lãnh đạo cộng đồng, dân biểu, nghị sĩ, hay thủ tướng nước Úc đi nữa. Một công dân bình thường còn có quyền đó, huống chi là một cơ quan ngôn luận, thực hiện đệ tứ quyền để phục vụ quyền lợi của cộng đồng, dĩ nhiên, chúng tôi có quyền chất vấn bất cứ vị đại diện CĐ nào về lập trường chính trị, đảng phái, có phải là đảng viên VT hay không.

Hỏi là quyền của chúng tôi. Trả lời hay không là quyền của người được hỏi. Chúng tôi không hề bắt bất cứ ai phải trả lời vì quả thực, chúng tôi không hề có quyền đó. Do đó, ông NQD đừng giả vờ ngây thơ, gán ghép cho chúng tôi cái quyền phi pháp “dùng thể nghi vấn bắt người bị cáo buộc phải trả lời” để tước bỏ quyền hợp pháp được hỏi của chúng tôi. Ông NQD cũng đừng làm cái việc “cầm đèn chạy trước ô tô”, bảo hoàng hơn vua, khi ông viết “Người làm chủ tịch cộng đồng tình nguyện, có trăm chuyện và luôn luôn đặt mình túc trực để đáp ứng với những vấn đề nan giải của cộng đồng. Họ không có thì giờ để cứ lo trả lời những nghi vấn của báo Saigon Times”. Ông NQD nên biết, các vị lãnh đạo CĐ đủ sáng suốt và hiểu biết, để quyết định có trả lời câu hỏi của SGT hay không, chứ không cần ông NQD phải trả lời thay.

Thái độ "nhanh nhẩu đoảng" cầm đèn chạy trước ô tô của ông NQD vừa con nít, vừa lạm quyền, vừa hỗn láo đối với các vị lãnh đạo CĐ. Vả lại, ông NQD không có tư cách để trả lời dùm cho các vị lãnh đạo CĐ, trừ khi ông được chính thức uỷ quyền làm chuyện đó. Hơn nữa, đọc câu ông NQD viết, ai cũng phải phì cười trước sự ấu trĩ đến dại dột của ông. Ông viết như vậy là vô hình chung ông đã gián tiếp cho người đọc thấy VT là một cái gì bẩn thỉu, xấu xa, khiến vị lãnh đạo cộng đồng nào bị SGT nghi vấn là đảng viên VT, cũng phải tránh né, phải mượn cớ bận rộn để không trả lời.

Nên nhớ, sống trong một xã hội tự do dân chủ như Úc, ai cũng đều có quyền hỏi các vị dân cử có tham gia đảng phái chính trị nào không, cùng hàng trăm câu hỏi riêng tư khác. Vậy thì hà cớ gì, ông NQD không cho chúng tôi được quyền hỏi các vị lãnh đạo cộng đồng VN có phải là đảng viên VT hay không? Nhất là khi chúng tôi nghi ngờ đảng VT đang tiếp tay VC gây phân hóa trong cộng đồng, tạo khó khăn cho người Việt tại Úc trong tiến trình ổn định và hội nhập thành công, thì việc hỏi các vị lãnh đạo cộng đồng do chúng tôi bầu lên, có phải là đảng viên VT hay không, là quyền hạn và là điều hoàn toàn cần thiết cho sự ổn định và phúc lợi chính đáng của cộng đồng người Việt cũng như cho xã hội Úc nói chung. Như vậy tại sao ông NQD lại phản đối quyền hạn chính đáng đó của chúng tôi? Bộ các vị đại diện cộng đồng VN là những thành viên của một hội kín hay VT là một đảng tay sai của VC hay sao, mà ông NQD không cho chúng tôi hỏi?

Chúng tôi đồng ý, quý vị lãnh đạo CĐ có quyền không trả lời những câu hỏi của SGT nếu:

Thứ nhất, câu hỏi của SGT hoàn toàn không chính đáng;

Thứ hai, SGT là tờ báo không đi sát với các sinh hoạt hội nhập và đấu tranh của CĐ từ xưa đến nay;

Thứ ba, SGT là tờ báo của VC, chuyên viết bài thân cộng, làm lợi cho CS;

Thứ tư, SGT là một tờ báo thiếu đứng đắn, chuyên đăng những bài vở tục tĩu, hạ cấp, không đáng để quý vị lãnh đạo quan tâm;

Thứ năm, có thể quý vị lãnh đạo CĐ là đảng viên VT nhưng vì trong lòng quý vị coi hoặc biết VT là một đảng thân cộng, nên nói ra thì xấu hổ; hoặc thân bất do kỷ, quý vị bị VT kiểm soát, không cho nói; hoặc quý vị là đảng viên VT không thẻ đảng, nên chẳng tiện thú nhận; hoặc qúy vị có điều khuất lấp, trót lãnh lương của VT, nên chẳng dám nói?

Trên đây là những giả thuyết của SGT, kết luận thế nào là tuỳ quý vị lãnh đạo và quý độc giả.

Ông NQD viết: “Người đại diện cộng đồng có quyền sinh họat với các tổ chức chính trị hay được các tổ chức chính trị đề cử để tranh cử. Điều cần bàn là khi họ đại diện cộng đồng họ có làm điều gì mâu thuẫn quyền lợi cộng đồng hay thiên vị cho tổ chức chính trị họ sinh họat hay không".

Viết như vậy, ông NQD đã cố ý quên một điểm vô cùng quan trọng: Người đại diện CĐ phải có bổn phận minh bạch lập trường chính trị và tư cách đảng phái của mình trước khi ra tranh cử, chứ không đợi hỏi. Nếu họ không minh bạch tư cách đảng phái, làm sao chúng ta biết họ có thiên vị cho đảng phái hay không? Sự thực cho thấy, suốt mấy chục năm qua, không một đảng viên MT hay VT nào khi ra tranh cử, công khai nhận mình là người của MT hay VT. Và đây chính là chủ trương, chính sách của một tổ chức làm chuyện khuất lấp như MT-VT. Với những đảng phái quang minh chính đại như các chính đảng tại Úc, các đảng viên luôn luôn tự hào xác nhận tư cách đảng viên của mình. Còn đảng VT vì bị mất uy tín, vì có quá nhiều sai lầm, nên đảng VT hiểu rằng một vị chủ tịch CĐ là đảng viên bí mật của VT bao giờ cũng dễ thắng cử và dễ làm lợi cho đảng VT hơn là công khai mình là đảng viên VT. Ngoài ra, đảng VT cũng biết rõ, một đảng viên VT công khai ra tranh cử, nếu thua, sẽ ảnh hưởng đến uy tín của VT.

Ông NQD viết: “Bốn năm trước Saigon Times đưa vấn đề phân hóa nội bộ Việt Tân lên diễn đàn. Vài số đầu tôi hòan tòan đồng ý, đó là vai trò của thông tin báo chí. Nay lại đến chuyện gán ghép “Việt Tân hoá Cộng Đồng” cho những người đang gánh vác cộng đồng là xúc cảm cá nhân không đứng đắn”.

Xưa nay, khi đề cập đến báo chí là đề cập đến thông tin và nghị luận. Vì vậy, khi chỉ nhìn nhận vai trò thông tin của báo chí, ông NQD đã cố tình tảng lời vai trò “nghị luận” của báo chí. Dùng chữ “cố tình” là vì chúng tôi biết chắc, ông NQD là người luôn luôn có thái độ của một viên cai văn nghệ đòi: Báo chí phải đóng vai trò “hướng dẫn dư luận và CĐ đi đúng hướng”. Bằng chứng cách đây gần 1 năm, trong email gửi cho chúng tôi ngày 27/4/2009 nhan đề “Anh Hữu Nguyên ơi”, ông NQD đã viết nguyên văn: “Khi nào anh rảnh vào ban tối sau 8 giờ, xin gọi cho tôi. Tôi có vài điều rất cần bàn với anh để hướng dẫn dư luận và CĐ đi đúng hướng. [sic] Tôi đã đọc báo Sàigòn Times tuần trước. Hết sức ấm lòng khi có anh đứng bên cạnh chúng tôi.”

Ngày đó, tuy thiện cảm với câu "Hết sức ấm lòng khi có anh đứng bên cạnh chúng tôi” của ông NQD, chúng tôi vẫn không đồng ý với quan điểm kẻ cả “hướng dẫn dư luận và CĐ đi đúng hướng” của “cai văn nghệ” NQD. Quan điểm sai lầm đó của NQD cũng giống hệt mấy tên cai văn nghệ VC đòi báo chí trong nước "phải đi lề phải". Hơn nữa, lúc đó thấy ông NQD, tuy mới quen biết, đã liên tục gửi email cho chúng tôi với nội dung "hớt lẻo", "méc tội" ông Phó Giáo Sư Tiến Sĩ [...] coi thường Sàigòn Times, coi thường Hữu Nguyên,... nên chúng tôi đánh giá ông NQD không phải là một người đứng đắn.

Dù chỉ mới quen vài ngày qua email sau khi ông gửi bài phê phán Hoàng Ngọc-Tuấn và được SGT đăng tải, ông NQD đã dùng những từ ngữ kiểu kéo bè kết đảng với SGT và kiêu căng ngạo mạn, thiếu tư cách trong những email gửi cho chúng tôi:

"Tên này [Phó GS tiến sĩ...] còn nguy hiểm hơn HNT nhiều. Nó đương cuống lên vì chúng ta đang đánh đúng trọng huyệt của bọn chúng", "tôi sẽ viết bài nhổ lông con nhím này"...

Ngoài ra ông NQD còn kêu gọi chúng tôi hợp tác để nhổ "lông con nhím này" cùng với ông. Dĩ nhiên, trước thái độ không quang minh chính đại của ông NQD, chúng tôi đã từ chối.

Không lâu sau, chúng tôi được một số thân hữu cho biết, ông phó GS tiến sĩ này đã viết một số bài phê phán ông NQD, nên ông NQD rất căm tức. Thì ra như vậy là ông NQD đã tìm cách lôi kéo SGT vô trận chiến với vị GS tiến sĩ nọ là do thù riêng. Phát hiện ra điều này, chúng tôi càng thấy ông NQD là người thiếu tư cách.

Cho đến khi biết được ông NQD bị Bà Chánh Án đuổi ra khỏi tòa án vì có biểu hiện vô lễ tại tòa, chúng tôi càng coi thường ông NQD hơn.

Đến khi ông NQD từ chối không trả lời 20 câu hỏi của SGT về vấn đề này, và đọc bài tường thuật chi tiết về vụ án do chính ông NQD viết, nhưng không hề đả động đến việc chính ông bị Bà Chánh Án đuổi ra khỏi tòa, chúng tôi càng thấy ông NQD không phải là một người trí thức lương thiện, nếu không nói là "trí thức lưu manh".

Chúng tôi cũng nhớ rõ, cách đây gần 1 năm, ông NQD rất nôn nóng cho chúng tôi số mobile phôn, vội vã hẹn hò gặp gỡ chúng tôi trong cuộc biểu tình Quốc Hận năm 2009 tại Canberra, nhưng cuối cùng lại cho chúng tôi leo cây, càng khiến chúng tôi ngạc nhiên, nghi ngờ ông. Nhưng điều khiến chúng tôi vô cùng ngạc nhiên là một số thân hữu ở Canberra, sau khi đọc báo SGT thấy có bài của Nguyễn Quang Duy, đã cho chúng tôi biết, NQD là đảng viên Mặt Trận, từ hơn 20 năm trước. Chúng tôi vô cùng ngạc nhiên vì kể từ khi báo SGT viết bài phê phán sự "chệch hướng" của đảng VT, thì suốt mấy năm qua, hầu hết đoàn viên MT, đảng viên VT đều có thái độ không thân thiện đối với chúng tôi. Như vậy tại sao cách đây 1 năm, NQD lại quá thân thiện và thân thiện quá nhanh chóng với chúng tôi? Nghi ngờ hơn nữa, khi chúng tôi hỏi một vị lãnh đạo cao cấp của MT, từng biết rõ ông NQD suốt mấy chục năm qua, và cũng từng gặp ông NQD tại Canberra trong dịp biểu tình Quốc Hận 2009, nhưng vị này cho biết, ông không hề biết ông NQD là đoàn viên MT!!!???

Ông NQD viết: “Trong lúc này chúng ta, những người tự coi mình là chống cộng, phải cần dẹp việc riêng tư sang một bên để dồn tổng lực đánh đổ thành trì độc tài của đảng cộng sản giành lại quyền tự quyết cho dân tộc. Không làm được những điều như trên, thì cũng xin đừng công kích lẫn nhau chỉ tạo hoang mang cho những đồng hương ít tham dự những sinh họat cộng đồng và sinh họat đấu tranh.”

Sự thực, ai trong chúng ta cũng đều muốn “dồn tổng lực đánh đổ thành trì độc tài của đảng cộng sản giành lại quyền tự quyết cho dân tộc”. Muốn làm được điều đó, chính cộng đồng chúng ta phải mạnh, phải đoàn kết, phải thống nhất. Nhưng làm sao cộng đồng chúng ta có thể mạnh mẽ, đoàn kết và thống nhất, nếu năm kia cộng đồng tranh cãi chuyện Tháng Tư Xanh, năm ngoái tranh cãi chuyện chọn Ngày Tỵ Nạn bỏ ngày Quốc Hận, năm nay lo tranh cãi chuyện cộng đồng phải giúp đỡ công nhân do VC xuất cảng, năm tới lo tranh luận chuyện giúp đỡ du sinh VC???? Và nguồn gốc của tất cả những tranh cãi này trong số hàng trăm tranh cãi khác, đều do VT khởi xướng, giật dây? Vì vậy, ông NQD không nên mang cái bình phong "dồn tổng lực đánh đổ thành trì độc tài của đảng cộng sản giành lại quyền tự quyết cho dân tộc" để che đậy những sự thật nguy hiểm do VT gây ra cho cộng đồng người Việt tại Úc, trong đó có những dấu hiệu nguy hiểm cho thấy cộng đồng đang bị Việt Tân hóa.

Hiển nhiên, khi báo SGT mạnh dạn và thẳng thắn đặt vấn đề: cộng đồng có bị Việt Tân hóa hay không, tại sao CĐ lại thông qua bản Quyết Nghị với những điều khoản nguy hiểm, trong đó có điều khoản đòi hòa hợp hòa giải có điều kiện với VC,? chúng tôi không hề công kích ai và tạo hoang mang cho ai. Trái lại, chúng tôi đã góp phần giúp độc giả thấy được những sự thực nguy hiểm do VT gây ra cho cộng đồng NVTD tại Úc, để qua đó, đồng hương cảnh giác, theo dõi.

Ông NQD viết: “Khi đọc xong bài viết của ông chủ bút Hữu Nguyên, tôi cảm thấy buồn cho tổ chức mà ông Hữu Nguyên xưa nay công khai hỗ trợ. Buồn vì trong tương lai khi tổ chức này muốn thăm viếng Úc châu hay có công tác nào cần khai triển ở Úc châu sẽ không gặp thuận tiện vì ông đã công khai tuyên bố không bằng chứng trên báo chí "Việt Tân hóa Cộng Đồng". Ngay cả các vị đại diện cộng đồng có bỏ qua, nhưng các thành viên tích cực của cộng đồng cũng khó lòng chấp nhận những câu văn thái quá mà ông chủ bút đã gán ghép cho họ.”

Báo SGT chỉ có vài ngàn độc giả. Những độc giả đó đều là những người có tinh thần yêu nước, trong số hàng trăm ngàn người Việt yêu nước tại Úc. Tuy nhiên, nếu quả thật báo SGT “công khai tuyên bố chuyện Việt Tân hóa Cộng Đồng" mà “không có bằng chứng”, chắc chắn độc giả chẳng ai tin. Và như vậy thì tại sao ông NQD phải lo ngại, tổ chức VT không gặp thuận tiện khi sang Úc công tác? Vì vậy, chúng tôi nghĩ rằng, việc ông NQD lo buồn cho tương lai, khi VT sang Úc “thăm viếng hay khai triển công tác, sẽ không gặp thuận tiện”, không phải vì SGT tuyên bố “Việt Tân hóa cộng đồng” không có bằng chứng, mà chỉ vì SGT đã nói lên những nghi ngờ, mà đông đảo người Việt tại Úc cũng như toàn thế giới, và NGAY CẢ NHỮNG NHÀ ĐẤU TRANH DÂN CHỦ CHÂN CHÍNH TRONG NƯỚC, đang lo ngại.

Đại Hội lần thứ 19 của CĐNVTD Liên Bang
Ông NQD viết:

Mỗi hai năm Cộng Đồng cấp Liên Bang đều tổ chức Đại Hội. Tất cả đồng hương đang sinh sống tại Úc châu, qua các thông báo báo chí, đều được chính thức mời tham dự Đại Hội. Trước kỳ Đại Hội các cá nhân các tổ chức chính trị thường vận động để có tiếng nói trong kỳ Đại Hội. Có tiếng nói là có cơ hội để đóng góp ý kiến xây dựng và được sự chấp nhận như một công tác của Cộng đồng ở cả cấp Liên Bang lẫn Tiểu Bang. Ban chấp hành cấp Liên bang đương nhiệm chịu trách nhiệm chọn lọc những tiếng nói thích hợp và những ý kiến khả thi để đưa vào Đại Hội qua các bài thuyết trình. Tòan Đại Hội quyết định việc gì nên được đưa vào Quyết Nghị. Đại Hội đề cử và biểu quyết một vài nhân sỹ hay đại diện đứng ra sọan Quyết Nghị. Tòan Đại Hội thông qua Quyết Nghị. Tân Ban chấp hành Cộng Đồng Liên Bang có bổn phận phải thi hành Quyết Nghị”.

Có mấy câu hỏi sau khi đọc đoạn văn trên.

Thứ nhất, những tổ chức chính trị thường vận động để có tiếng nói trong Đại Hội Liên Bang Úc là những tổ chức nào? Trong số những tổ chức đó, có phải Việt Tân và những tổ chức ngoại vi của VT là then chốt, nếu không nói là duy nhất?

Thứ hai, nếu sự nghi ngờ “Việt Tân hóa CĐ” của chúng tôi là sự thật, phải chăng tất cả những chủ trương đường lối được VT vận động, đều được CĐ Liên Bang thông qua trong bản Quyết Nghị?

Thứ ba, tại sao Cộng Đồng NVTD Liên Bang lại làm việc trên căn bản, đường lối chính sách và quyết nghị của CĐ, được các đảng phái tổ chức chính trị vận động hành lang, mà không trên căn bản được các hội đoàn, đoàn thể và đồng hương của các tiểu bang vận động, đề nghị sau khi đã có những cuộc thảo luận dân chủ? Tại sao, từ xưa đến nay, suốt mấy chục năm trời, trước các kỳ Đại Hội Liên Bang, các hội đoàn, đoàn thể và tất cả đồng hương, không hề được tham dự bất cứ cuộc thảo luận dân chủ nào về bất cứ vấn đề gì sẽ được thông qua tại Đại Hội Liên Bang?

Nói đến vấn đề này, chúng tôi lại nhớ tới cuộc họp mặt giữa truyền thông với tân BCH/CĐNVTD Liên Bang gồm ông Nguyễn Thế Phong, Nguyễn Văn Bon; và BCH/CĐNVTD/NSW tại Sydney, vào một buổi chiều sau Đại Hội Kỳ 19 ở Brisbane. Trong cuộc họp mặt, chúng tôi đã thẳng thắn nói:

Chúng tôi rất thắc mắc về những quyết định thiếu dân chủ của CĐNVTD Liên Bang. Chúng tôi có cảm tưởng, quý vị sinh hoạt và điều hành cộng đồng giống như một hội kín, chứ không phải là một cơ cấu đại diện cộng đồng tại một xã hội tự do dân chủ. Tại sao, quý vị khoảng trên dưới một chục người, mỗi tháng nhấc điện thoại làm một cuộc teleconference vào đầu tháng, rồi thông qua những quyết định quan trọng, bắt các hội đoàn, đoàn thể và 200 ngàn đồng hương tại Úc phải thực hiện mà không hề cho đồng hương bàn bạc là thế nào?” 

Cũng trong buổi họp mặt hôm đó, chúng tôi đã đưa ra 2 đề nghị.

Thứ nhất, CĐ liên bang phải cho các hội đoàn, đoàn thể và đồng hương tại mỗi tiểu bang được thực thi quyền dân chủ, thảo luận và thông qua những vấn đề quan trọng sẽ được các vị lãnh đạo liên bang thảo luận trong buổi teleconference vào đầu tháng tới.

Thứ hai, biên bản tóm tắt của buổi teleconference phải được bạch hóa trên các phương tiện truyền thông; và biên bản chi tiết (cả băng ghi âm nếu cần) của buổi teleconference phải được lưu trữ và bạch hóa nếu cần. Có như vậy, các hội đoàn, đoàn thể và đồng hương mới biết rõ lập trường chính trị của các vị lãnh đạo cộng đồng; và nhờ vậy, các vị lãnh đạo mới có trách nhiệm trung thành đối với cộng đồng mà họ đã được bầu lên.

Chúng tôi cũng tin rằng, đây là yếu tố quan trọng giúp cho cộng đồng NVTD Úc Châu thoát khỏi nguy cơ “chệch hướng” cho dù BCHCĐ liên bang có bị “Việt Tân hoá”. Như chúng ta đã biết, một trong những nguyên tắc quan trọng của sinh hoạt dân chủ là thiểu số phải phục tùng đa số. Điều này có nghĩa, nếu trong BCHCĐ Liên Bang, chỉ có một, hai vị chủ tịch tiểu bang, lãnh thổ không phải là đảng viên VT, còn lại đều là đảng viên VT, thì nguy cơ thiểu số phải phục tùng quyết định “chệch hướng” của đa số VT là điều không tránh khỏi. Tuy nhiên, chúng ta có thể tránh được nguy cơ "chệch hướng" này nếu có 2 điều kiện.

Thứ nhất, những vị không phải là đảng viên VT phải can đảm và thẳng thắn lên tiếng bảo vệ CĐ.

Thứ hai, nội dung buổi họp Đại Hội hay buổi teleconference đó phải được bạch hóa, để mọi người biết ai trung thành với cộng đồng, ai vì đảng VT phản bội cộng đồng.

Giả dụ trong một kỳ Đại Hội hay trong một buổi teleconference, những vị chủ tịch là "đảng viên VT không thẻ đảng" tung hứng đưa ra một đề nghị “chệch hướng” muốn mời một nhà đấu tranh dân chủ cò mồi của VC sang Úc để đánh bóng. Sau một hồi thảo luận, cuối cùng bỏ phiếu, với sự giật dây của VT, kết quả 80% đồng ý mời. Chỉ có một, hai vị không phải là VT không đồng ý. Trong trường hợp này, thiểu số phải phục tùng đa số, nên quyết định "chệch hướng" mời nhà dân chủ cò mồi của VC sẽ được thông qua. Tuy nhiên, nếu một vị chủ tịch không phải là đảng viên VT không đồng ý, mạnh dạn đứng lên tuyên bố: “Cá nhân tôi rất tôn trọng quyết định dân chủ mà đa số quý vị đã thông qua. Tuy nhiên, đây là một quyết định quan trọng, xin quý vị cho phép tôi được đưa vấn đề này ra bàn bạc một cách dân chủ trong cuộc họp với các hội đoàn, đoàn thể và đồng hương tại tiểu bang, vì họ là những người đã bầu tôi và tôi thấy có bổn phận và trách nhiệm tôn trọng tiếng nói và nguyện vọng của họ. Sau khi họp tiểu bang xong, kết quả như thế nào, tôi sẽ báo cáo lại cho quý vị biết trong cuộc họp teleconference tháng tới. Nếu quý vị đã yêu cầu tôi tôn trọng dân chủ để buộc tôi phải theo quý vị, thì quý vị cũng phải chấp nhận cho các hội đoàn, đoàn thể và đồng hương tại tiểu bang của tôi được hành xử quyền dân chủ, bàn bạc về vấn đề quan trọng này. Trong trường hợp qúy vị không chấp thuận thỉnh cầu của tôi hôm nay, xin quý vị cứ thực hiện quyết định mà đa số quý vị đã thông qua. Tuy nhiên, tôi chỉ xin quý vị ghi rõ tên tôi, Trần Văn X, Chủ tịch CĐNVTD/Y chưa đồng ý với quyết định này vì muốn chờ quyết định của đồng hương tại tiểu bang.” Dĩ nhiên, khi vị Chủ tịch CĐ tiểu bang Y đã can đảm có những đòi hỏi hợp tình hợp lý như vậy, và đứng trước viễn ảnh, nội dung biên bản buổi họp hoặc băng ghi âm ghi lại những lời nói của chủ tịch Trần Văn X sẽ được bạch hóa trên truyền thông, chắc chắn những vị Chủ tịch CĐ ở các tiểu bang khác cũng phải làm theo, vì họ không thể nào phản bội tinh thần dân chủ đối với các hội đoàn, đoàn thể của tiểu bang họ, trong khi Chủ tịch CĐ tiểu bang Y thì trung thành.

Qua những gì chúng tôi vừa trình bầy, quý độc giả mới thấy ông NQD đầy nguỵ biện khi ông viết những lời rỗng tuyếch: “Vì vậy mọi Quyết Nghị của Cộng Đồng Liên Bang là tâm huyết và viễn kiến của rất nhiều thành viên. Trong tinh thần sinh họat dân chủ và mở rộng đến mọi đồng hương cư ngụ tại Úc châu, các Quyết Nghị đều thể hiện nhu cầu trung hạn và trường kỳ của công cuộc đấu tranh chống độc tài cộng sản.”

Sự thực, cái gọi là “mọi Quyết Nghị của Cộng Đồng Liên Bang là tâm huyết và viễn kiến của rất nhiều thành viên” mà ông NQD đề cập đến ở đây, chỉ là con đẻ của Việt Tân. Bằng chứng, nhìn vào 8 điều trong bản Quyết Nghị của CĐNVTD Liên Bang Kỳ 19, chúng ta thấy ngoại trừ mấy điều có tính hành chánh, còn lại 4 điều quan trọng đều là sản phẩm của đảng Việt Tân: Điều 1, hòa hợp hòa giải có điều kiện với VC; Điều 3 & 4, cộng đồng hậu thuẫn công nhân do VC xuất cảng ra hải ngoại; Điều 5, tổ chức Nghị Hội của các cộng đồng người Việt tự do trên toàn thế giới. Và nếu không có tình trạng "Việt Tân hóa CĐ", thì xin hỏi tại sao Đại Hội Kỳ 19 lại thông qua một Quyết Nghị với nội dung "Rất Việt Tân" như vậy?

Khi bàn đến Điều 1 của Quyết Nghị, ông NQD viết: “Điều 1 này chỉ nhằm tái khẳng định lập trường xưa nay của cộng đồng chúng ta. Xin qúy vị đọc lại Điều 1, xem nội dung có ý nào nói đến việc "hòa hợp hoà giải với cộng sản" như ông chủ bút Hữu Nguyên đã cố tình gán ghép.”

Về vấn đề này, chúng tôi không muốn thảo luận với ông NQD vì mấy lẽ. Thứ nhất, ông NQD đã tỏ ra không đủ trình độ tiếng Việt để hiểu, hoặc cố tình không hiểu nội dung "hòa hợp, hoà giải có điều kiện với VC" ghi trong Điều 1. Thứ hai, trong buổi họp mặt giữa tân BCH liên bang với truyền thông tại Sydney, ông Nguyễn Thế Phong, Chủ tịch CĐNVTD Liên Bang đã chính thức lên tiếng xác nhận, vì hạn chế về tiếng Việt nên không nhận ra sự lắt léo nguy hiểm trong Điều 1. Lời xác nhận của ông NTP đã được chúng tôi ghi âm và trình bầy qua nhiều bài viết trên báo SGT; và chính ông Võ Minh Cương cũng ghi nhận điều này, trong bài viết trả lời báo SGT. Không hiểu ông NQD đọc nhưng không hiểu, hay hiểu nhưng cố tình tảng lờ, để khoe khoang sự hiểu biết què quặt “vẽ rắn thêm chân” của ông? Thứ ba, bản thân ông NQD hiện không ở bất cứ cương vị nào để chúng tôi mất thì giờ thảo luận với ông. Ngoài vị đương kim Chủ Tịch Nguyễn Thế Phong, còn có 8 vị đương kim Chủ tịch CĐ tiểu bang và lãnh thổ ký tên trong bản Quyết Nghị là có tư cách để trao đổi với chúng tôi về vấn đề này. Dĩ nhiên, trong tư cách độc giả, chúng tôi tôn trọng và sẵn sàng thảo luận với ông, nếu ông không có những bài viết, việc làm và ngôn ngữ tỏ ra thiếu tư cách, thiếu hiểu biết, thiếu thiện chí.

Ông NQD viết: “Gần đây, ngày 27/8/2007 tại Tổng cục Chính trị Quân đội Cộng sản, còn gọi là Tổng Cục 4 một cơ quan do tình báo Trung Cộng trực tiếp chỉ đạo, Chủ tịch nhà nước cộng sản Nguyễn Minh Triết đã tuyên bố: “? bỏ Điều 4 hiến pháp ... đồng nghĩa với chúng ta tuyên bố chúng ta tự sát,?” Tiếng nói của ông Triết là tiếng nói chính thức của đảng cộng sản. Việc ông Triết công khai cảnh giác về đòi hỏi hủy bỏ Điều 4 Hiến pháp trước thành phần lãnh đạo quân đội cho thấy ngay trong nội bộ quân đội cộng sản đã có những thách thức về vai trò lãnh đạo của đảng cộng sản, cũng như những đòi hỏi đảng cộng sản phải bỏ Điều 4 Hiến pháp, và việc này đã làm cho giới cầm quyền lo sợ.”

Khi viết những dòng trên, ông NQD quả thật ấu trĩ đến mức đáng thương hại. Không hiểu căn cứ vào đâu, được ai nhồi sọ, mà ông NQD lại có thể ngây thơ tin vào lời tuyên bố công khai của chủ tịch nước CS Nguyễn Minh Triết? Là một người tự nhận là nhà đấu tranh chống cộng sản, mà lại tin tưởng dùng lời tuyên bố của chủ tịch VC làm kim chỉ nam cho đường lối chính sách của mình, thì quả thật là dại dột hết chỗ nói. Ông phải hiểu, khi VC tuyên bố công khai, thì bao giờ lời nói của chúng cũng là nói dối để khoa khoang, nói dối để che đậy sự thật, nói dối để lừa bịp thế giới, lừa bịp người dân. Vì vậy, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu mới tuyên bố một câu, đến nay đã trở thành châm ngôn: “Đừng nghe những gì CS nói, mà hãy nhìn kỹ những gì CS làm”.

Là người lớn lên ở Bàn Cờ, Sàigòn, dù ông NQD có dại dột vì "chào cờ VC hàng ngàn lần" mà quên lời của Tổng Thống, thì kể từ khi đến Úc dấn thân vào con đường đấu tranh, ông NQD cũng phải nghe và nhớ lời của Tổng Thống mà tỉnh ngộ, đừng dại dột tin lời của VC mới phải.

Cũng may, cộng đồng người Việt hải ngoại chẳng có ai ngây thơ như ông NQD. Bằng không, chủ tịch VC Nguyễn Minh Triết chỉ cần tuyên bố: “Hòa hợp hòa giải với người Việt hải ngoại? là đồng nghĩa với việc chúng ta tự sát”, là lập tức những người như ông NQD sẽ vội ù té chạy về VN đòi hòa hợp hoà giải với VC để "nhìn VC tự sát"!!! Khi đó, không biết VC tự sát hay ông NQD tự sát??? Vả lại, ông NQD cũng nên đọc kỹ lại lời tuyên bố của Nguyễn Minh Triết. Y nói: “bỏ Điều 4 hiến pháp ... đồng nghĩa với chúng ta TUYÊN BỐ chúng ta tự sát” chứ đâu phải y nói “chúng ta tự sát”. Dù ngây thơ như con nít, cũng hiểu từ "Tuyên bố tự sát" cho đến "hành động tự sát" còn xa vô cùng, có khi chẳng bao giờ tới. Điểm thứ hai, giả sử lời tuyên bố của chủ tịch VC Nguyễn Minh Triết là sự thật, thì VC sẽ giữ “Điều 4 hiến pháp” của chúng bằng mọi giá, chứ dại gì chúng huỷ bỏ để chúng tự sát. Khi đó, VC sẽ có xe tăng, máy bay, công an, bộ đội và 3 triệu đảng viên để liều chết giữ Điều 4. Còn ông NQD có cái gì để đánh VC cho chúng bỏ "Điều 4 hiến pháp" ngoài sự ảo tưởng, sự kiêu ngạo phách lối đòi hướng dẫn đồng hương và CĐ đi theo lề phải, sự vô lễ với quan tòa, sự ngây thơ và hèn nhát, tự vỗ ngực xưng là nhà báo tự do nhưng đối thoại thì không dám, tranh luận thì trốn, chỉ biết chơi trò “xuất thủ rồi ù té chạy”!!!

Điều 5 của Quyết Nghị
Ông NQD viết: “Tôi không tham dự Đại Hội lần thứ 19. Nhưng trước Đại Hội tôi có vận động, tham dự bàn thảo về Nghị Hội Người Việt Toàn Thế Giới để được đưa vào điều 5 của Bản Quyết Nghị. Và sau Đại Hội trong gần hai năm qua [tôi] đã cùng làm việc với ông Võ Minh Cương.”

Qua những lời ba hoa trên đây của ông NQD, chúng ta thấy 2 sự thật.

Thứ nhất, ông NQD đã đóng vai trò bí mật vận động hành lang, vận động hậu trường để Đại Hội CĐ Liên Bang bàn thảo về “Nghị Hội Người Việt Toàn Thế Giới” và đưa vấn đề này vào Điều 5 của bản Quyết Nghị. Dĩ nhiên, ngoài ông NQD còn nhiều người khác vận động về vấn đề này trong đó có ông Võ Minh Cương, vì chính ông VMC là người đã thuyết trình đề tài “Nhu cầu kết hợp của các tổ chức người Việt hải ngoại” tại Đại Hội CĐ Liên Bang. Xem ra đây là một vở kịch "hoành tráng" có lớp lang nhiều màn, và nhiều nhân vật trong hậu trường sẽ từ từ bị đẩy lên sân khấu.

Thứ hai, trong thời gian qua, ông NQD đã làm việc cùng với ông VMC trong vai trò điều hợp và tổ chức “Nghị Hội Người Việt Toàn Thế Giới”. Về ông VMC, chúng tôi đã trình bầy những nghi ngờ thắc mắc qua những số báo trước. Riêng ông NQD, với lời thú nhận trên đây, đủ thấy ông cũng là nhân vật “có lai lịch”, hứa hẹn nhiều đường nét vân cẩu ngoạn mục, mà chúng tôi tin, với thời gian và sự sáng suốt của đồng hương sẽ giúp tôi tìm ra câu trả lời cho những nghi ngờ của chúng tôi. Biết đâu, nhờ ông VMC chúng ta sẽ hiểu thêm về NQD và nhờ NQD chúng ta sẽ hiểu thêm VMC.

Đề cập đến thắc mắc của chúng tôi về sự khác biệt giữa “Nghị Hội Người Việt Toàn Thế Giới” do ông NQD và ông VMC vận động CĐ tổ chức [từ đây xin được gọi tắt là Nghị Hội Duy Cương - NHDC] vào tháng 11 năm nay và cái gọi là “Hội Nghị Người Việt Nam Toàn Thế Giới” do VC tổ chức [từ đây xin gọi tắt là HNVC] tại Hà Nội vào cuối tháng 11 năm 2009, ông NQD viết:

Một người đã quá sức quan tâm đến Nghị Hội Người Việt Toàn Thế Giới tại Úc châu như ông chủ bút tại sao không tự hỏi "cái nào được thông báo trước?"

Viết như vậy, ông NQD có ý nói, HNVC tuy tổ chức vào tháng 11 năm 2009, nhưng VC đã bắt chước NHDC, vì CĐNVTD đã ra thông báo về NHDC trước đó cả năm. Hay nói cách khác, ông NQD đã có tầm nhìn xa trông rộng, đề ra những kế hoạch quan trọng cho CĐ, khiến VC phải chạy theo bắt chước!!! Để làm sáng tỏ hơn “chiến thắng ngoạn mục này”, ông NQD giải thích tiếp:

Vào tháng 6/2009, khi nghe tin đảng cộng sản Việt Nam sẽ tổ chức Hội Nghị của chúng tại Hà Nội tháng 11/2009, khiến chúng tôi nghĩ rằng đảng cộng sản đã bị động trước Quyết Nghị Đại Hội 19 của CĐNVTD tại Úc Châu. Và vì bị động đảng cộng sản đã phải tổ chức vội vã cái Hội Nghị của chúng”.

Đọc đến đây, chúng tôi thấy sự ngây thơ ấu trĩ của ông NQD còn thê thảm hơn cả chàng Don Quixote của Cervantes và chú AQ của Lỗ Tấn cộng lại. Sự thực, VC đã có cả một kế hoạch lâu dài nhiều năm trước khi tổ chức HNVC vào cuối năm 2009, để các tòa đại sứ VC, các tổ chức VC nằm vùng chuẩn bị, mồi chài, dụ dỗ, mua chuộc, lôi kéo người Việt hải ngoại về dự; chứ không thể vì “bị động trước Quyết Nghị Đại Hội 19 của CĐNVTD tại Úc Châu” nên VC "phải tổ chức vội vã cái Hội Nghị của chúng” như ông NQD ngây thơ kết luận.

Một số người có tầm nhìn xa trông rộng và hiểu rõ bản chất của VC và VT, còn nghi ngờ, NHDC và HNVC đều do VC đạo diễn? Như vậy, phải chăng việc ông NQD âm thầm vận động tổ chức NHDC vào cuối năm nay là do đảng VT giật dây mà ông NQD không hề biết, hay biết nhưng ông đồng loã? Phải chăng sự giật dây của VT là do chính VC đạo diễn, mà trung ương đảng VT không hề biết, hay biết nhưng đồng loã? Phải chăng, vai trò điều hợp quan trọng của ông NQD và VMC (người chúng tôi đã có nhiều thắc mắc nhưng chưa hề được giải tỏa) cùng mối lo ngại về tình trạng “Việt Tân hóa cộng đồng”, sẽ khiến NHDC được tổ chức tại Úc, trở thành mũi nhọn để VC đánh phá cộng đồng người Việt tại Úc cũng như hải ngoại? Và như vậy, phải chăng khi quyết định tổ chức Nghị Hội mà không cho các hội đoàn, đoàn thể và đồng hương tại các tiểu bang bàn thảo một cách dân chủ, trái lại chỉ thuần tuý do NQD, VMC và đồng đảng Việt Tân vận động, CĐNVTD Liên Bang Úc đã thực sự bị Việt Tân thao túng; và qua đó bị VC giật dây mà không hề hay biết?

NQD là đảng viên đảng ViệT tân?
Ông NQD viết: “Ngay sau ngày mất nước cũng như suốt thời gian còn ở trong nước, mẹ tôi và tôi, đã gia nhập một tổ chức đấu tranh chống cộng sản Việt Nam. Một số thân hữu của chúng tôi hiện đang cư ngụ tại Úc Châu và Hoa Kỳ.”

Đọc đoạn văn trên, người đọc không thể không thắc mắc: Tổ chức đấu tranh chống CSVN mà ông NQD và thân mẫu của ông đã tham gia là tổ chức nào? Một số thân hữu của ông hiện đang cư ngụ tại Úc và Mỹ là những ai? Tổ chức đấu tranh chống CS đó có bị CS phát hiện, đàn áp, khủng bố, thanh toán không? Những ai trong tổ chức chống CS đó đã bị VC giết, những ai còn sống sót, thoát ra hải ngoại, ngoài ông NQD? Liệu trong số những người tham dự tổ chức đấu tranh chống CS đó, có ai được VC cài đặt, để sau khi đánh phá tan tành tổ chức chống cộng, những tên đó lại chạy ra hải ngoại khoác áo chống cộng, tiếp tục đánh phá cộng đồng người Việt hải ngoại? Tại sao ông NQD có thể công khai tên tuổi và quá khứ tham gia tổ chức đấu tranh chống CS của ông, còn những người khác ông phải giữ bí mật?

Cũng nên nói thêm, ông NQD đã từng viết về ông: “Người viết trưởng thành dưới chế độ cộng sản. Hàng ngàn lần phải đứng dưới lá cờ đỏ, phải nghe bài “Tiến quân ca”. Nhưng không một chút suy tôn không một lần mảy may cảm động. Có chăng chỉ là phát hiện sự khác biệt về màu sắc và hình tượng của ngôi sao trên cờ đỏ trước và sau ngày Việt Minh tiếp thu Hà Nội”.

Đọc đoạn văn trên, có người thắc mắc, không hiểu khi Việt Minh tiếp thu Hà Nội năm 1954, ông NQD bao nhiêu tuổi? Khi đó ông ở Hà Nội hay sao mà biết màu sắc và hình tượng ngôi sao trên cờ VC trước vào sau ngày Việt Minh tiếp thu Hà Nội? Mà trước ngày Việt Minh tiếp thu Hà Nội, ông NQD ở đâu? Chẳng lẽ ông ở trong vùng rừng núi Việt Minh chiếm đóng? Bằng không, làm sao ông biết màu sắc và hình tượng của ngôi sao trước ngày Việt Minh tiếp thu Hà Nội?

Có điều, nếu sau ngày mất nước năm 1975, ông NQD, một người lớn lên tại Bàn Cờ, đã cùng với mẹ tham gia một tổ chức đấu tranh chống CS, thì tại sao khi “hàng ngàn lần phải đứng dưới lá cờ đỏ, phải nghe bài chào cờ của VC” ông NQD chỉ có tình cảm “không một chút suy tôn không một lần mảy may cảm động. Có chăng chỉ là phát hiện sự khác biệt về màu sắc và hình tượng của ngôi sao trên cờ đỏ trước và sau ngày Việt Minh tiếp thu Hà Nội”??? Tại sao một người đấu tranh chống CS mà lại có tình cảm thờ ơ trước là cờ máu CS? Lòng căm thù CS của ông để đâu? Trong khi những người Việt yêu nước bình thường, trông thấy lá cờ máu VC là căm thù khinh bỉ, thậm chí có nhiều người còn kỵ cả màu đỏ vì cho đó là màu của VC, thì tại sao một chiến sĩ chống cộng như ông NQD lại có thể dửng dưng trước lá cờ máu của kẻ thù, khi phải hàng ngàn lần đứng chào lá cờ máu và hát bài chào cờ của VC? NQD, một chiến sĩ chống cộng, với bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ, từng biết rõ lá cờ máu của CS là thủ phạm của muôn vàn tội ác trên quê hương, tại sao "hàng ngàn lần phải đứng dưới lá cờ máu, phải nghe bài chào cờ của VC", ông vẫn dửng dưng không có chút căm thù, mà chỉ để ý đến "sự khác biệt về màu sắc và hình tượng của ngôi sao trên lá cờ máu"??? Thú thực, đọc đoạn văn ông viết, chúng tôi nghĩ, bất cứ người Việt yêu nước nào, chỉ cần chào cờ máu VC một lần cũng đủ điên khùng, chứ đừng nói tới chào cờ máu VC hàng ngàn lần như ông NQD!!!

Hơn nữa, cho dù tất cả những gì ông NQD đã viết ở đoạn trên là sự thật, điều đó cũng không bảo đảm để chúng tôi hoàn toàn tin tưởng mọi việc làm của ông NQD trong hiện tại. Bằng chứng, trước 1975, còn ai chống cộng đầy tâm huyết và hào hùng bằng ông Nguyễn Cao Kỳ? Vậy mà bây giờ, ông với kẻ thù VC như thế nào? Vì vậy, quá khứ đấu tranh chống cộng của một người chỉ quan trọng khi hiện tại, người đó vẫn tiếp tục là người đấu tranh chống cộng một cách kiên định và sáng suốt.

Ông NQD viết: “Ra hải ngọai, khi đọc Cương lĩnh Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam do chiến hữu Hòang Cơ Minh lãnh đạo. Tôi đã tự tìm đến, sinh họat với anh chị em và sau đó xin gia nhập Mặt Trận.”

Viết như vậy, ông NQD đã chính thức xác nhận ông là đoàn viên Mặt Trận sau khi ra hải ngoại không bao lâu. Tuy nhiên, thời gian này, chúng tôi đoán, đoàn viên MT NQD chỉ sinh hoạt “chìm”.

Lý do là lúc đó, vị lãnh đạo Khu Bộ Trưởng MT ở Úc, tuy gặp gỡ và làm việc với ông NQD nhiều lần, nhưng vị lãnh đạo này vẫn không hề biết ông NQD là đoàn viên MT.

Lý do thứ hai là cũng trong bài viết, ông NQD cho biết, mãi tới khi “lên Canberra học tiếp” ông mới “sinh họat công khai với cơ sở Mặt Trận tại đây”. Điều này chứng tỏ, trước đó, ông NQD đã là đoàn viên MT nhưng chìm.

Câu hỏi được đặt ra ở đây, tại sao đoàn viên MT NQD phải che giấu lý lịch của mình ngay cả với chiến hữu Khu Bộ Trưởng MT? Tổ chức quyền lực nào trong MT, trên cả Khu Bộ Trưởng Úc Châu, đã ra lệnh cho ông NQD phải che giấu lý lịch? Nếu Khu Bộ Trưởng Khu Bộ Úc Châu không biết NQD là đoàn viên MT, thì liệu Trung Ương của MT ở Hoa Kỳ có biết hay không? Nếu cũng không biết, thì tổ chức quyền lực nào khác ngoài MT đã ra lệnh cho ông NQD tham gia MT ngay khi ra hải ngoại, nhưng giữ bí mật sự tham gia của ông với tất cả hàng ngũ lãnh đạo nổi của MT?

Ông NQD cũng cho biết, ông là “thành viên sáng lập Liên Minh Việt Nam Tự Do và là hội viên Hội Chuyên Gia”. Qua lời thú nhận của ông NQD, một lần nữa chúng ta có thể khẳng định, MT trước đây, VT sau này, đã cho người thành lập những tổ chức ngoại vi này để bề ngoài đội lốt phong trào của quần chúng, của cộng đồng, bề trong thuận tiện hậu thuẫn MT và thực hiện chủ trương đường lối của MT trên những mặt trận khác nhau, trong những tầng lớp xã hội khác nhau. Cách thức hoạt động này của MT-VT, quả thật ma mãnh, thủ đoạn giống hệt như VC. Điều nguy hiểm là toàn bộ những ma mãnh thủ đoạn của MT-VT không phải để đối phó với VC, mà là đối phó với cộng đồng, hội đoàn, đoàn thể và đồng hương. Tại sao vậy? Tại vì như Đỗ Hoàng Điềm đã nói MT-VT "sẵn sàng hy sinh 3 triệu người Việt hải ngoại để phụng sự cho quyền lợi của 80 triệu người Việt trong nước". Dĩ nhiên, "quyền lợi của 80 triệu người Việt trong nước" mà Đỗ Hoàng Điềm nói đến ở đây, ai cũng biết đó là bình phong, che đậy "quyền lợi thực sự của 3 triệu đảng viên VC trong nước".

Nhưng lý lịch đầy ly kỳ của NQD không dừng lại ở đó. Ông viết tiếp: “Từ khi về sống tại Melbourne 1994 tôi không còn sinh họat với Mặt trận. Đến nay tôi vẫn xem các anh chị em sinh họat trong Mặt Trận là chiến hữu.”

Đọc trong cả bài viết không thấy ông NQD đề cập đến chuyện ông ra khỏi MT; và đặc biệt, sau khi nhìn vào các hoạt động ly kỳ của ông, câu hỏi cần được đặt ra, phải chăng vào năm 1994, theo nhu cầu của MT, ông NQD đã được MT điều về Melbourne hoạt động trong tư cách một đoàn viên không thẻ đảng, để dễ bề hoạt động cho đảng? Nên nhớ, MT-VT là một tổ chức chính trị có mặt tại hầu hết các quốc gia có người Việt cư ngụ. Vì vậy, tuỳ theo nhu cầu sinh hoạt của tổ chức, tình thế đòi hỏi và khả năng của các đoàn viên, đảng viên, MT-VT có thể chuyển đổi nhân sự với lý lịch mới, từ nơi này đến nơi khác, và nếu cần, từ quốc gia này sang quốc gia khác.

Trong dịp trò chuyện với ông Nguyễn Kim và quý vị lãnh đạo VT tại tư gia của chúng tôi, khi chúng tôi (ông Phạm Thanh Phương, LS Lê Đình Hồ và tôi) đề cập đến trách nhiệm của VT đối với ông NVH, một vị lãnh đạo cốt cán của MT, từng đóng góp rất nhiều công sức cho MT tại Sydney, ông Nguyễn Kim đã cho biết, nếu ông NVH muốn, đảng VT sẽ lo cho ông di cư sang một quốc gia khác. Điều này cho thấy, khả năng to lớn và cách điều hành mang tính xuyên quốc gia của VT. Vì vậy, cộng đồng người Việt hải ngoại phải cảnh giác và tìm hiểu thật kỹ khi thấy có những gương mặt lạ bỗng dưng xuất hiện, tích cực gào thét chửi rủa VC, trong các sinh hoạt đấu tranh chống cộng sản của cộng đồng. Kinh nghiệm cho thấy, phần đông họ là những cán bộ VT, dùng cách thức chống cộng điên cuồng để thỏa mãn lòng căm thù CS của đồng hương, ngỏ hầu chui sâu vào cộng đồng, chờ ngày thao túng và gây phân hóa.

Ông NQD viết: “Nhờ họat động chính trị tôi đã được nhiều đảng phái chính trị kêu gọi gia nhập tổ chức của họ. Mặc dù tạm coi là một thân hữu kỳ cựu của Việt Tân, cho đến nay tôi vẫn chưa đựơc Việt Tân ngỏ ý hay kêu gọi tham gia. Họ đã biết câu trả lời của tôi để không tốn thì giờ vô ích”.

Đọc đoạn văn trên và những đoạn văn trước đó, chúng tôi có nhiều thắc mắc về ông NQD. Phải chăng ngay khi tới Úc không lâu, ông NQD đã tham gia MT? Như vậy lý do gì khiến ông phải tham gia lúc thì bí mật lúc lại công khai? Tại sao khi chuyển về Melbourne, ông lại không tham gia MT nữa? Ông ly khai MT, hay bị MT trục xuất, hay ông có sứ mạng gì đặc biệt phải làm đoàn viên MT không thẻ đảng? Tại sao là một “thân hữu kỳ cựu của VT”, ông lại không được VT ngỏ ý kêu gọi tham gia? Ông NQD cho biết, vì VT đã biết câu trả lời của ông nên họ không tốn thì giờ vô ích. Như vậy, nếu sự thật VT chưa hề ngỏ ý và ông chưa hề trả lời VT, thì tại sao VT lại có thể biết trước câu trả lời của ông? Phải chăng, VT đã biết “sứ mạng đặc biệt” của NQD là “đảng viên VT không thẻ đảng”, nên VT thấy không cần ngỏ ý hay kêu gọi ông tham gia? Nếu vậy, sứ mạng đặc biệt của ông NQD là gì?

Ông NQD viết: “Với các đảng phái khác tôi đã thẳng thắn trả lời vì muốn được độc lập tôi không muốn tham gia các tổ chức chính trị. Tôi viết bài đưa lên báo lên mạng, tôi cần sự độc lập, trong hành động và trong quan điểm chính trị của mình trước vận mệnh của Tổ Quốc”.

Thì ra, ông NQD muốn đóng vai trò một lý thuyết gia, chuyên viết bài tuyên truyền qua báo chí và mạng, nên ông không muốn tham gia các tổ chức chính trị? Dĩ nhiên, nếu ông NQD là đảng viên VT và ông công khai tư cách đảng viên của ông, ông sẽ rất khó viết bài tuyên truyền cho đảng VT. Phải chăng đó là lý do khiến ông NQD là đảng viên VT không thẻ đảng? Nhưng sự thực, ông NQD có đủ trình độ, khả năng để trở thành một lý thuyết gia cho đảng VT hay không?

Đọc những gì ông NQD viết trong các email trao đổi với SGT, cũng như những bài viết ông gửi cho chúng tôi, chúng tôi nghi ngờ, ông không phải là người có khả năng viết những bài viết trên mạng, cho dù những bài viết trên mạng cũng què quặt, chắp vá, không thuần nhất về văn phong, khiến chúng tôi không tin là do một người viết.

Hơn nữa, đọc những bài viết trên mạng của NQD, người đọc có cảm tưởng ông đã tung hứng với VC để tuyên truyền cho VC những chủ đề mang tính thời sự. Thí dụ, ngày 19/5, khi VC kỷ niệm ngày sinh của Hồ Chính Minh, thì ông NQD viết bài “Hồ Chí Minh - Tuyên Ngôn Độc Lập - Hiến Pháp 1946”; ngày 19/8 và 2/9, VC kỷ niệm cái gọi là “Quốc Khánh” thì ông NQD viết bài “Cội nguồn và ý nghĩa lá cờ đỏ sao vàng”; rồi khi VC tổ chức mừng 60 năm cái gọi là “Độc Lập” thì NQD viết bài “Sáu Mươi Năm Bản Tuyên Ngôn Độc Lập Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà"? Hầu hết những bài viết này của ông NQD đều sử dụng các tài liệu, hình ảnh của VC, thơ văn của Hồ Chí Minh? Phần lớn những sử dụng này đều không cần thiết. Nếu quả thật NQD là tác giả của những bài này, phải chăng, ông đã đội lốt dân chủ để viết bài tuyên truyền cho VC? Đó là câu hỏi và cũng là sự nghi ngờ của chúng tôi.

Có điều, chúng tôi nghi ngờ hơn cả là ông NQD, trong vai trò “đảng viên VT không thẻ đảng” để thâm nhập và phá hoại khối 8406. Ông NQD viết:

Ngày 08/4/2006, Khối 8406 được thành lập từ trong nước. Sau khi đọc cương lĩnh Khối tôi thiết nghĩ có khả năng gíup anh chị em trong nước nên đã tự nguyện xin gia nhập. Khối là một tổ chức quần chúng đấu tranh chống bạo quyền cộng sản. Trong cách nhìn cá nhân, Khối 8406 cũng có thể xem như một Cộng Đồng Người Việt Tự Do Quốc Nội, có ban đại diện và thành viên bao gồm nhiều người từ nhiều tổ chức chính trị khác nhau. Khối cũng chủ trương đấu tranh công khai, ôn hòa, bất bạo động. Trong thời gian gần đây (2009) Khối 8406 phát triển ra hải ngọai. Các anh chị trong Khối đã liên lạc với tôi để cùng sinh họat.”

Những nhận định trên đây của ông NQD rất hời hợt, nông cạn nhưng cực kỳ nguy hiểm. Hời hợt nông cạn vì ông NQD cho rằng “Khối 8406 cũng có thể xem như một Cộng Đồng Người Việt Tự Do Quốc Nội”. Nguy hiểm là vì ông NQD muốn dùng nhận định nông cạn này để dọn đường cho cò mồi VC đội lốt "Cộng Đồng Người Việt Tự Do Quốc Nội 8406" đến tham dự NHDC vào cuối năm nay.

Thực tế cho thấy, một khi khối 8406 được thành lập tại VN với chủ trương đấu tranh chống bạo quyền CS, chắc chắn những người lãnh đạo phải vô cùng thận trọng trong việc tuyển lựa thành viên, hoạt động bí mật, để ngăn chặn không cho VC cài người của chúng, nhất là thành phần VC nằm vùng ở hải ngoại khoác áo đấu tranh. Tương tự như vậy, cộng đồng người Việt hải ngoại cũng phải có trách nhiệm cảnh giác, sáng suốt và thận trọng, trước mọi mưu toan của VC khi chúng âm mưu giật dây thành phần VC nằm vùng tại hải ngoại thâm nhập vô khối 8406. Vậy câu hỏi được đặt ra, ông NQD, quá khứ liên quan MT, hiện tại liên quan đảng VT, chuyên viết những bài có nội dung bất lợi cho cuộc đấu tranh chống CS, thậm chí cổ võ cho điều khoản hòa hợp hòa giải với VC trong Quyết Nghị của CĐ, ra tòa án Úc thì thiếu tư cách đến độ bị Bà Chánh Án đuổi cổ ra khỏi tòa?.. nay tình nguyện gia nhập khối 8406, có đáng để cho cộng đồng NVTD tại Úc quan tâm và lo ngại hay không? Việc ông NQD điều hợp việc tổ chức NHDC vào cuối năm nay, trong khi ông đánh già Khối 8406 là một "Cộng Đồng Người Việt Tự Do Quốc Nội", có dẫn tới việc một số VC cò mồi khoác áo "Cộng Đồng NVTD 8406" tham dự Nghị Hội hay không?

Ông NQD đòi hỏi chúng tôi phải có bằng chứng khi chúng tôi nhận xét, những bài viết trên diễn đàn của ông NQD "có nội dung cố tình khuấy động lòng thù hận của người Việt với Trung Quốc, để người đọc không thấy được kẻ thù nguy hiểm, ngay trước mắt cần phải tiêu diệt là bè lũ CSVN bán nước và lũ tay sai cò mồi. Bằng chứng thì rất nhiều, nhưng trong phạm vi bài này xin đơn cử một thí dụ gần đây nhất là bài viết đề ngày "10/2/2010" của ông, nhan đề: “Tết Mậu Thân 1968 trong chiến lược toàn cầu của Trung Quốc”.

Chúng tôi cho ngày tháng "10/2/2010" trong ngoặc kép, vì tuy bài này mới xuất hiện trên mạng, sự thực ông NQD đã viết bài này cách đây gần 1 năm hoặc trước đó nữa. Khi đó, nhan đề của bài viết là "Bắc Kinh - Hà Nội: Trực tiếp Chỉ Đạo Biến Cố Mậu Thân 1968" và ngày viết là 15/7/2009.

Sau đó, ông NQD đã gửi cho chúng tôi bài này và đề nghị đăng trên SGT nhân dịp ông Liên Thành ra mắt "Biến Động Miền Trung" tại VIC. Nhận ra dụng ý không tốt lành của ông NQD, chúng tôi đã từ chối đăng tải. Việc lấy bài cũ, sửa đổi chút đỉnh rồi gửi đăng là chuyện bình thường. Tuy nhiên, người cầm viết đứng đắn, phải ghi rõ điều này để độc giả biết. Rất tiếc ông NQD đã không làm như vậy! Lý do giản dị vì ông không phải là người cầm viết đứng đắn.

Nói đến thảm sát Tết Mậu Thân, từ xưa đến nay, những người Việt Nam yêu nước, dù ở Miền Bắc hay ở Miền Nam, trong nước hay hải ngoại, đều hiểu chánh phạm là CSVN đứng đầu là Hồ Chí Minh và bộ chính trị VC. Trước những bằng chứng sờ sờ về tội ác kinh thiên động địa này, VC đã ra lệnh cho bồi bút trong nước và hải ngoại viết bài bịa chuyện để chạy tội cho chúng qua đủ hình thức khác nhau: Người thì viết, thảm sát Mậu Thân Huế là do thành phần VC nằm vùng gốc Huế vì tư thù; người thì bảo do tướng VC ra lệnh; người thì nói, do VC rút quân bị máy bay Mỹ truy kích nên phải giết tù binh; người thì viết vì lý do phong thổ, địa hình của Huế ngầm chứa sát cơ; người thì bảo vua qua nhà Nguyễn trước đây phạm tội diệt đạo nên dân chúng ở Huế, thủ đô của nhà Nguyễn, đã bị quả báo, và VC chỉ là kẻ thừa hành trong bàn tay của định mệnh?

Riêng ông NQD thì đưa ra giả thuyết hoàn toàn mới mẻ: Tết Mậu Thân 1968 nằm trong chiến lược toàn cầu của Trung Quốc!!! Ông NQD mở đầu: “Mậu thân đã xảy ra 42 năm trước, nhưng trong nội tâm từng người Việt từ cả hai phía Quốc Gia hay Cộng Sản vẫn còn nhiều chia rẽ. Sự chia rẽ làm suy yếu nội lực dân tộc lại chính là thành quả lớn nhất mà những người cầm quyền Bắc Kinh gặt hái trong quá trình 60 năm chỉ đạo đảng Cộng sản Việt Nam”. Viết như vậy, ông NQD đã âm mưu dùng bóng ma Bắc Kinh, đánh thức lòng tự ái dân tộc, để kêu gọi người Việt quốc gia đừng chia rẽ với người CSVN, đừng làm suy yếu nội lực dân tộc nữa, mà hãy cùng ngồi lại bắt tay hoà hợp hòa giải với VC!!! Bằng không, nếu chúng ta cứ tiếp tục mâu thuẫn với VC là chúng ta làm suy yếu nội lực dân tộc, và chỉ làm lợi cho Trung Cộng mà thôi.

Sau đó, ông NQD đưa ra những bằng cớ chung chung, mơ hồ, nhằm thuyết phục người đọc tin, việc VC tấn công Tết Mậu Thân năm 1968 là do Trung Cộng âm mưu, hậu thuẫn, vạch kế hoạch.... Cuối bài, ông NQD kết luận: “Ngày nay nhiều phần đất ông cha để lại đã sáp nhập lãnh thổ Trung Quốc. Hằng chục ngàn cây số vuông vịnh Bắc Bộ đã mất vào tay Trung Quốc. Hòang Sa, Trường Sa và Biển Đông đang bị quân đội Trung Quốc chiếm đóng. Trung Quốc ảnh hưởng từ Trung ương đảng đến hạ tầng cơ sở, từ kinh tế đến chính trị văn hóa, từ tư tưởng đến hành động ? Việt Nam được ví như một chư hầu, một bán thuộc địa, một tỉnh nhỏ nghèo của Trung Quốc. Sáu mươi năm chiến tranh hận thù chia rẽ đều nằm trong chiến lược tòan cầu của của những người cầm quyền Bắc Kinh.” Qua đoạn văn trên chúng ta thấy, ông NQD chỉ xoáy sâu vào lòng tự ái dân tộc, căm thù Trung Cộng xâm lăng chiếm đóng Hoàng Sa, Trường Sa, biến VN thành chư hầu, mà không hề đả động gì đến tội ác của VC trong Mậu Thân 1968, cũng như tội bán nước của VC khi VC cam tâm bán đất nhượng biển cho Trung Cộng.

Đồng ý, cuộc chiến tranh xâm lăng Miền Nam của CS Hà Nội nằm trong chiến lược bành trướng toàn cầu của chủ nghĩa cộng sản quốc tế, trong đó có Nga cộng và Tàu cộng. Tuy nhiên, tại sao chiến lược bành trướng của cộng sản quốc tế không được thực hiện tại các quốc gia cộng sản khác? Tại sao cộng sản Đông Đức không đánh Tây Đức, cộng sản Bắc Hàn không đánh Nam Hàn, cộng sản Trung Quốc không đánh Đài Loan? Tại sao chỉ có CSVN là dại dột và khát máu xua quân xâm lăng Miền Nam? Dĩ nhiên, câu trả lời là vì sự ngu xuẩn của những tên lãnh tụ VC xuất thân từ bần cố nông, cùng bản chất hiếu sát, tham tàn của VC, nên VC đã thực hiện chiến lược nhuộm đỏ toàn cầu của CS quốc tế bằng cách xâm lăng Miền Nam. Do vậy, Nga, Tàu và các quốc gia CS Đông Âu, đều giúp CSVN vũ khí, phương tiện chiến tranh và cả nhân sự để CSVN xâm lăng Miền Nam. Sự giúp đỡ của các nước cộng sản quốc tế dành cho CSVN khác biệt trong từng giai đoạn hoặc từng chiến dịch, từng trận đánh. Có thấy rõ được điều đó, chúng ta mới thấy thủ phạm trực tiếp của mọi tang thương trong cuộc chiến tranh VN là những tên trùm sỏ VC, đứng đầu là Hồ Chí Minh. Có thấy rõ được điều đó, chúng ta mới không ngây thơ và dại dột chạy tội cho CSVN, bằng cách đổ lỗi cho Tàu, cho Nga, cho cộng sản quốc tế trong việc xâm lăng Miền Nam. Có thấy rõ điều đó, chúng ta mới không ấu trĩ chui vô những văn khố lưu trữ trên internet, lục lọi tìm kiếm mối quan hệ giữa VC với các quốc gia CS như Nga Xô, Trung Cộng, Tiệp Khắc, trong từng giai đoạn của cuộc chiến tranh VN, để rồi như đứa trẻ con, reo lên 'Eureka', thảm sát Mậu Thân là do Trung Cộng, tội ác trên Đại Lộ Kinh Hoàng là do Nga Xô, thảm kịch các trại tù cải tạo là do Bắc Hàn... Reo riết như vậy, cuối cùng, tất cả mọi tội ác của VC, từ cải cách ruộng đất, Nhân Văn Giai Phẩm ở Miền Bắc, cho đến xâm lăng Miền Nam, trại tù cải tạo, thảm kịch người tỵ nạn trên Biển Đông... đều do CS Nga, Tàu, Bắc Hàn.... gây ra, còn VC chỉ là tay sai, nên được trắng án.

Ông NQD phải hiểu, trên phương diện quân sự, trận đánh Tết Mậu Thân 1968 chỉ là một chiến dịch trong số hàng trăm chiến dịch VC thực hiện để thôn tính Miền Nam. Vì thế, chiến dịch này có nằm trong chiến lược của Trung Cộng hay Nga Xô hay của ai đi nữa, điều đó không quan trọng khi nhắc đến Tết Mậu Thân 1968. Điều quan trọng đối với những người Việt có lương tâm, mỗi khi nhắc đến cuộc tấn công của VC trong dịp Tết Mậu Thân 1968 là nhắc đến những vụ thảm sát kinh tâm động phách do VC gây ra đối với thường dân vôi tội, trong đó phần lớn là phụ nữ, ông bà già và trẻ em. Những cuộc thảm sát này là do chính VC gây ra chứ không phải do Trung Cộng. Cả một guồng máy tuyên truyền, giáo dục theo chủ nghĩa tam vô của VC đã đào tạo ra những tên VC sát nhân có máu lạnh, thản nhiên dùng búa, cuốc, rìu đập vào đầu ông già, bà cả, phụ nữ trẻ em... cho đến chết. Ghê tởm và tàn nhẫn hơn, cho đến nay, sau thời gian hơn 42 năm gây ra các vụ thảm sát, CSVN vẫn không hề có một lời xin lỗi, một câu tuyên bố nhìn nhận tội lỗi kinh thiên động địa mà những người CS đã gây ra. Hàng trăm ngàn người CS đã trực tiếp hoặc gián tiếp nhúng tay vào máu của những người dân vô tội dịp Tết Mậu Thân 1968, trong số đó phần lớn hiện vẫn còn sống trên khắp mọi miền của đất nước Việt Nam, và nay họ đã đến tuổi gần đất xa trời, nhưng tất cả vẫn im lìm, không một lời thống hối, không một sự ăn năn... Như vậy đủ hiểu, tội ác của CSVN quả thực ghê rợn đến cỡ nào: Không những chúng tàn sát đàn ông, phụ nữ, bà già con nít, mà chúng còn giết luôn cả lòng ăn năn, sự hối cải của chính những kẻ gây tội ác!

Phải chăng, vì muốn viết bài chạy tội cho VC trong Tết Mậu Thân 1968, ông NQD đã nặn lên cái gọi là “chiến lược toàn cầu của Trung Quốc”, để che mắt độc giả, đán thức lòng thù hận "ngàn năm đô hộ giặc tàu" trong lòng độc giả, khiến độc giả không thấy những tội ác ghê rợn của CSVN? Phải chăng ông NQD đã khôn ngoan dùng bóng ma Bắc Kinh để kêu gọi người Việt quốc gia hãy cùng ngồi lại bắt tay hoà hợp hòa giải với người CS? Và phải chăng việc ông NQD làm, là nằm trong chiến dịch toàn cầu của VC: Khơi dậy lòng căm thù Trung Quốc trong lòng người dân Việt, để mọi người quên mất kẻ thù chính cần phải tiêu diệt là VC, để rồi người Việt quốc gia sẽ bắt tay với VC, đóng góp tiền bạc xương máu cho VC để cùng với VC thực hiện cái ảo tưởng chống Trung Quốc, trong khi lãnh tụ VC và Trung Cộng thì vẫn kề đùi áp má ăn chơi đớp hít với nhau???

Phần kết luận, ông NQD viết: “Trước 1975, khi còn quân còn đất nước, cha anh chúng tôi còn đưa ra chính sách chiêu hồi. Qua hồi ký ông Hữu Nguyên viết tôi nhận ra rằng nếu không có chính sách chiêu hồi và nếu không có người hạ sỹ quan khuyên ông Hữu Nguyên khai xin hưởng chính sách hồi chánh với chính quyền Quốc Gia, thay vì là tù binh, thì chưa chắc cộng đồng Úc châu của chúng ta có được một Hữu Nguyên chủ bút của Saigon Times”.

Có lẽ khi đọc hồi ký của tôi, ông NQD đã không nhớ, hoặc đọc nhưng ông không hiểu, nên ông đã có một giả thuyết sai lầm. Ngày đó, tôi từ trên động Ông Đô, sau khi chôn xong khẩu súng AK-47, tôi đã cắt đường nhằm thẳng thị xã Quảng Trị mà đi với ước nguyện tìm tự do. Khi vô đồn cảnh sát dã chiến ở ngoại ô thị xã Quảng Trị, tôi chỉ có hai bàn tay trắng, trên người không hề có vũ khí. Đến lúc gặp người lính canh, tôi đã nói: “Tôi về đây là để đầu hàng các ông... Tôi không có ác ý gì cả... Tôi đi tìm tự do mà ông...” Vì vậy, dù cho tôi không biết để xin hưởng chính sách hồi chánh với chính quyền quốc gia, thì trong tư thế đó, thiện chí đó, tôi cũng chỉ là “hàng binh” chứ không thể là “tù binh” như ông NQD đã viết. Tôi vô cùng biết ơn người hạ sĩ quan, giọng nói Miền Nam, đã khuyên tôi lúc đó. Và đến bây giờ lòng biết ơn đó vẫn còn nguyên vẹn trong tôi. Tuy nhiên, tôi tin tưởng, với ước nguyện chân thành của một người thanh niên mới 20 tuổi đi tìm tự do, với lòng căm thù CS ngay từ khi còn bé, và thực tế cả gia đình tôi đều là nạn nhân trong chế độ CS trong đó có 4 bà chị ruột đã di cư vào Nam năm 1954,... chắc chắn một khi tôi đã đặt chân lên mảnh đất Miền Nam tự do, sớm muộn gì tôi cũng được hưởng chính sách chiêu hồi.

KẾT LUẬN
Qua những bài viết chạy tội cho VC của NQD, những hành xử thiếu tư cách của NQD, những biểu hiện cố tình vô lễ tại tòa án của NQD khiến Bà Chánh Án phải ra lệnh đuổi cổ NQD ra khỏi tòa, làm ảnh hưởng đến uy tín của cộng đồng người Việt, qua lối "xuất thủ rồi... ù té chạy", không chịu đối thoại của NQD... cùng hàng trăm điều không hay khác về NQD, chúng tôi thành thực tin tưởng, ông NQD không xứng đáng là một người Việt tỵ nạn cộng sản. Và như vậy, ông càng không xứng đáng là một người đại diện cộng đồng trong bất cứ cương vị nào, trên bất cứ chiều hướng nào. Đồng ý, NQD là người có học. Nhưng với tư cách tệ hại và cách hành xử "vô lễ giữa ban ngày ngay tại tòa án Úc" của ông, chúng tôi tin tưởng ông là một tên "lưu manh trí thức" nguy hiểm cho cộng đồng, chúng ta cần có bổn phận thẳng thắn đóng góp và giúp đỡ ông để ông trở nên người hữu ích.

Việc NQD âm thầm vận động CĐ tổ chức Nghị Hội Người Việt Toàn Thế Giới, với sự cộng tác tích cực của đảng Việt Tân và ông Võ Minh Cương (cũng tham gia khối 8406???), người chúng tôi đã có những thắc mắc, những nghi ngờ nhưng đến nay vẫn chưa được giải tỏa, cộng với việc ông NQD tham gia Mặt Trận khi chìm khi nổi, và mối quan hệ bất minh của ông với VT, một chính đảng đang bị chúng tôi nghi ngờ là cánh tay nối dài của VC; khiến chúng tôi nghi ngờ, ông NQD gia nhập khối 8406 là để đánh phá khối 8406; và việc tổ chức Nghị Hội Người Việt Toàn Thế Giới vào tháng 11 năm nay, với sự điều hợp của NQD và VMC (và những ai khác???), chắc chắn sẽ là một bước đi vô cùng nguy hiểm cho cộng đồng NVTD Úc Châu cũng như hải ngoại.

Vì vậy, chúng tôi kính mong, quý vị lãnh đạo tinh thần, cộng đồng, hội đoàn, đoàn thể và quý đồng hương, cảnh giác, theo dõi và ngăn chặn kịp thời bước đi nguy hiểm này.

Blog Archive