Friday, January 2, 2026

Lợi ích sức khỏe của quế

Quế là gì?

Quế, được lấy từ ​​vỏ cây quế, từ lâu đã được sử dụng như một loại gia vị và một loại thuốc truyền thống. Ở dạng thực phẩm bổ sung, bạn có thể tìm thấy quế trong viên nang, trà quế và dầu chiết xuất. Mặc dù nghiên cứu cho thấy những khả năng thú vị, nhưng cho đến nay, Y khoa chưa đề nghị sử dụng quế cho bất kỳ vấn đề sức khỏe nào, và chúng ta vẫn cần nhiều nghiên cứu hơn nữa.

Hạ đường huyết

Một số nghiên cứu trên người lớn và động vật mắc bệnh tiểu đường đã phát hiện ra rằng quế có thể giúp hạ đường huyết. Khoa học vẫn chưa biết quế hoạt động như thế nào, cũng chưa rõ nên dùng bao nhiêu và hiệu quả kéo dài bao lâu.

Tăng cường sự chuyển hóa trong cơ thể (Metabolism)

Theo một nghiên cứu trong phòng thí nghiệm, một loại tinh dầu trong quế gọi là cinnamaldehyde có thể tác động đến các tế bào mỡ và khiến chúng đốt cháy nhiều năng lượng hơn. Đây là tin đáng mừng cho những người đang cố gắng giảm cân, nhưng nghiên cứu vẫn đang ở giai đoạn đầu.

Cho Làn da tuyệt vời

Tìm kiếm trên internet cụm từ "cinnamon face mask: mặt nạ quế" và bạn sẽ thấy rất nhiều công thức tự chế với lời tuyên bố chúng có thể trị mụn cám và giảm mẩn đỏ.

Giúp điều trị ung thư

Trong các nghiên cứu dùng động vật hoặc tế bào nuôi cấy trong phòng thí nghiệm, quế đã cho thấy tiềm năng trong việc làm chậm sự phát triển của ung thư và thậm chí tiêu diệt tế bào khối u. Chúng ta cần có các nghiên cứu được thực hiện tốt hơn trên con người để biết quế có thể đóng vai trò gì trong việc chữa trị hoặc ngăn ngừa ung thư.

Hạ huyết áp

Một số nghiên cứu cho thấy ăn quế mỗi ngày trong 3 tháng có thể làm giảm huyết áp tâm thu (chỉ số trên) tới 5 điểm. Cần có các nghiên cứu lớn hơn để kiểm tra xem liệu nó có thực sự hiệu quả hay không, nên ăn bao nhiêu để đạt kết quả tốt nhất và hiệu quả kéo dài bao lâu.

Bảo vệ não bộ

Trong phòng thí nghiệm, quế đã ngăn chặn sự tích tụ của một loại protein trong não vốn là dấu hiệu đặc trưng của bệnh Alzheimer. Trong một nghiên cứu khác, những con chuột được cho ăn quế đã thể hiện tốt hơn trong mê cung dưới nước, được thiết kế để kiểm tra trí nhớ của chúng. Tất nhiên, chúng ta cần xem liệu những phát hiện này có đúng khi thử nghiệm trên người hay không.

Giảm viêm

Một nghiên cứu gần đây trong phòng thí nghiệm, khảo sát 115 loại thực phẩm, cho thấy quế là một trong những chất chống viêm hàng đầu. Vì các bệnh viêm nhiễm như viêm khớp dạng phong thấp (rheumatoid arthritis) trở nên phổ biến hơn khi tuổi tác tăng lên, nên cần thêm nghiên cứu để hỗ trợ việc sử dụng quế như một phương thuốc tự nhiên giúp người lớn tuổi điều trị các bệnh này.

Giảm cholesterol

Trong một nghiên cứu nhỏ, 60 người trưởng thành đã ăn khoảng 1/4 thìa cà phê bột quế mỗi ngày trong 40 ngày và nhận thấy cholesterol LDL ("xấu") của họ giảm xuống. Các nghiên cứu khác cũng cho thấy rằng lượng quế tương tự, nếu ăn hàng ngày trong tối đa 18 tuần, có thể làm giảm cholesterol LDL và tổng cholesterol đồng thời tăng cholesterol HDL ("tốt").

Chống lại vi khuẩn

Quế có thể chống lại nhiều loại vi khuẩn gây bệnh cho người, bao gồm Salmonella , E. coli và Staph; và có thể được sử dụng như một chất bảo quản thiên nhiên trong thực phẩm và mỹ phẩm.


__________________

Trong thuốc Nam và cả thuốc Bắc (Đông y), Quế là một vị thuốc quý, có vị cay ngọt, tính rất nóng, có tác dụng "bổ hỏa, hồi dương", và được dùng để điều trị nhiều chứng bệnh liên quan đến hàn (lạnh), suy tiêu hóa, và tuần hoàn máu.

Quế thường được dùng để điều trị các chứng bệnh:

Các chứng hàn (lạnh): Điều trị các tình trạng do cơ thể nhiễm lạnh gây ra như cảm lạnh, đau bụng do lạnh, tiêu chảy do lạnh, và các chứng đau nhức xương khớp do phong hàn.

Rối loạn tiêu hóa: Giúp làm ấm tỳ vị (hệ tiêu hóa), cải thiện chứng đầy hơi, chướng bụng, ăn uống khó tiêu, buồn nôn.

Tứ chi lạnh, mạch yếu: Dùng trong các trường hợp tay chân lạnh ngắt, người suy nhược, mạch đập yếu, nhằm thông huyết mạch, thúc đẩy tuần hoàn máu.

Đau bụng kinh, bế kinh: Giúp làm ấm tử cung, thông kinh mạch, giảm đau trong các trường hợp kinh nguyệt không đều, đau bụng dưới do lạnh.

Hồi sức, cấp cứu: Trong những trường hợp nguy kịch như trụy tim mạch, ngất xỉu.



Câu chuyện hôn nhân của Mamie và Dwight D. Eisenhower

By Thu Doan

Bà là con gái một ông trùm ngành đóng gói thịt, lớn lên trong nhung lụa, có người hầu kẻ hạ.

Ông là một trung úy Lục quân tay trắng, lương ba cọc ba đồng.

Cha bà tuyên bố thẳng thừng: nếu lấy ông, bà sẽ không nhận một xu trợ giúp nào từ gia đình.

Bà vẫn lấy ông.
Ba mươi bảy năm sau, họ bước vào Tòa Bạch Ốc.

1. Ngày định mệnh ở Denver – 1 tháng 7 năm 1916.

Denver, Colorado.
Ngày 1 tháng 7 năm 1916.
Trong phòng nhạc của ngôi biệt thự sang trọng trên đường Lafayette, Mamie Geneva Doud, 19 tuổi, đứng trước quyết định sẽ định hình toàn bộ cuộc đời mình.

Mamie là con gái của một giám đốc điều hành thành đạt trong ngành công nghiệp thịt. Bà lớn lên giữa những trường dạy nữ công gia chánh danh giá, những buổi tiệc xã hội, và một đời sống mà tiền bạc có thể mua được mọi thứ. Ai cũng nghĩ bà sẽ có một đám cưới linh đình xứng với địa vị gia đình.

Nhưng không. Đám cưới hôm ấy rất đơn giản. Chỉ có người thân. Không tiệc lớn. Không hào nhoáng.

Bởi vì người đàn ông bà sắp kết hôn không đủ tiền cho điều đó.

2. Chú rể tay trắng

Bên cạnh Mamie là Trung úy Dwight David Eisenhower, 25 tuổi, trong bộ quân phục chỉnh tề.

Ông tốt nghiệp West Point, điển trai, duyên dáng – và hoàn toàn không có tiền. Lương sĩ quan cấp úy của ông chỉ vừa đủ sống.

Cha của Mamie nói rõ lập trường: Nếu con lấy Dwight Eisenhower, con sẽ phải sống hoàn toàn bằng đồng lương quân đội của chồng.
Không tiền gia đình. Không mạng lưới an toàn.

Điều đó có nghĩa là gì?
Không người hầu.
Nhà ở quân đội chật hẹp.
Chuyển chỗ liên tục.
Một đời sống bấp bênh, thiếu tiện nghi, không ổn định.
Mamie hiểu rất rõ. Và bà vẫn nói “vâng”.

3. Mối tình bắt đầu từ một ánh nhìn.

Câu chuyện tình yêu của họ bắt đầu chỉ tám tháng trước đó, vào tháng 10 năm 1915, tại Fort Sam Houston, San Antonio.

Mamie dự một buổi tiệc tại nhà bạn. Khi đứng ngoài bãi cỏ, bà bắt gặp ánh mắt của một trung úy trẻ trong bộ quân phục mới ủi phẳng đang nhìn mình từ phía bên kia sân.
Bà nhìn lại.

Sau này bà kể: “Ông ấy là người đàn ông đẹp trai nhất mà tôi từng thấy.”
Dwight Eisenhower phải lòng ngay lập tức. Và ông theo đuổi Mamie với một sự kiên trì gần như...bướng bỉnh.
Vấn đề là: Mamie rất được chú ý và không thiếu người theo đuổi.

Giải pháp của Dwight thật đơn giản mà quyết liệt:
ông ngồi chờ trên hiên nhà cha mẹ Mamie sau mỗi buổi hẹn của bà với những người đàn ông khác, cho đến khi bà về.
Lần nào cũng vậy.
Cuối cùng, Mamie đồng ý chỉ gặp mình ông.

4. Chiếc nhẫn nhỏ và lời hứa lớn.

Ngày Valentine năm 1916, chỉ bốn tháng sau khi quen nhau, Dwight tặng Mamie một chiếc nhẫn tí hon, mô phỏng nhẫn tốt nghiệp West Point của ông.
Đó là tất cả những gì ông có thể mua được.
Nhưng với Mamie, nó có giá trị hơn mọi châu báu.
Chiếc nhẫn ấy chính là lễ đính hôn chính thức.

Mamie trân quý đến mức sau này bà kỷ niệm cả Valentine lẫn ngày Thánh Patrick là ngày đính hôn – vì Dwight đã xin phép cha bà cưới vào ngày 17 tháng 3, ngay trong lần hẹn thứ hai.

5. Quyết định của cô gái 19 tuổi.

Khi Dwight chính thức xin phép cưới, ông Doud nói thẳng những lo lắng của mình.
Con gái ông được nuông chiều từ nhỏ.
Chưa từng quản lý gia đình.
Chưa từng tính toán chi tiêu.
Chưa từng sống thiếu sự giúp đỡ.
Đời sống quân đội sẽ khắc nghiệt: lương thấp, chuyển chỗ liên tục, không tiện nghi, không ổn định.
Mamie có chắc không?

Ở tuổi 19, Mamie hiểu một điều mà nhiều người cả đời chưa chắc đã hiểu hôn nhân không phải để giữ sự thoải mái, mà là để cùng nhau xây dựng điều có ý nghĩa.

Dù điều đó đồng nghĩa với việc học nấu ăn, học tính toán, và suốt đời đóng gói rồi lại dỡ hành lý.
Bà chọn Dwight.

6. Đám cưới giản dị và đời sống thật sự,

Ngày 1 tháng 7 năm 1916, họ kết hôn trong một nghi thức đơn sơ, do Mục sư William Williamson của Nhà thờ Presbyterian Trung tâm cử hành.

Sau vài ngày trăng mật tại Eldorado Springs gần Denver, họ đến Abilene, Kansas để Mamie gặp gia đình chồng, rồi trở lại Fort Sam Houston.

Đến khu nhà ở của trung úy Eisenhower.
Thực tế hiện ra ngay lập tức: căn nhà nhỏ, thô sơ, cách xa một trời một vực so với biệt thự rộng lớn ở Denver.
Nhưng họ gọi nơi ấy là “Câu lạc bộ Eisenhower”
Hai vợ chồng nổi tiếng vì sự hiếu khách, ấm áp, và khả năng biến bất cứ căn nhà quân đội chật hẹp nào thành một mái ấm.

7. Những năm tháng thử thách.

Họ chuyển chỗ liên tục.
Lương vẫn ít ỏi.
Mamie học cách điều hành gia đình trong ngân sách eo hẹp, học cách kết bạn nhanh vì sắp phải rời đi, học cách tạo ổn định giữa bất định.
Đó không phải là cuộc đời mà ai cũng tưởng tượng cho con gái nhà Doud.
Nhưng đó là cuộc đời bà đã chọn.

Họ trải qua mất mát lớn khi con trai đầu lòng, Doud Dwight “Icky”, qua đời vì bệnh sốt ban đỏ lúc mới ba tuổi – một nỗi đau không bao giờ nguôi.
Họ nuôi con trai thứ hai, John.

Dwight thăng tiến trong sự nghiệp, qua Thế chiến II, trở thành Tư lệnh Tối cao lực lượng Đồng Minh.
Và Mamie luôn ở bên.

8. Từ “Câu lạc bộ Eisenhower” đến Tòa Bạch Ốc

Năm 1953, 37 năm sau đám cưới giản dị ở Denver, Dwight D. Eisenhower trở thành Tổng thống Hoa Kỳ.

Mamie Geneva Doud Eisenhower trở thành Đệ Nhất Phu Nhân.
Người phụ nữ từng học tiếp khách trong điều kiện thiếu thốn nay tiếp đón nhiều nguyên thủ quốc gia hơn bất kỳ Đệ Nhất Phu Nhân nào trước đó.
Bà đã đánh đổi sự tiện nghi để xây dựng một quan hệ đối tác bền bỉ.

Cuộc hôn nhân của họ kéo dài 52 năm, cho đến khi Dwight qua đời năm 1969.
Mamie chưa bao giờ hối tiếc. Bà biết mình đã chọn gì trong ngày hè năm 1916 ấy: không phải tiện nghi, không phải an toàn, mà là đồng hành.

9. Di sản của một lựa chọn

Cô gái giàu có từ bỏ an toàn tài chính không đánh mất tương lai – bà đầu tư vào nó.

Mamie hiểu điều mà nhiều người phải mất cả đời mới ngộ ra: Những hành trình phi thường, thường bắt đầu từ việc chọn người mình tin tưởng hơn là chọn con đường an toàn.

Đám cưới ngày 1 tháng 7 năm 1916 không phải là cái kết cổ tích. Đó là khởi đầu của một di sản.

Và đôi khi, chính sự đồng hành – chứ không phải sự tiện nghi – mới đưa con người ta đi xa nhất.



MỘT KHOA HỌC GIA NGƯỜI VIỆT ĐƯỢC CHỌN VÀO DANH SÁCH 100 THIÊN TÀI ĐƯƠNG THỜI THẾ GIỚI

"Nhờ vào những thành quả nghiên cứu xuất chúng, ông Võ Đình Tuấn, tiến sĩ vật lý gốc Việt, Viện trưởng Viện Fitzpatrick thuộc Đại học Duke, North Carolina (Hoa Kỳ) vừa được Công ty Tư vấn Toàn cầu Creator Synectics chọn là một trong số 100 thiên tài đương thời thế giới.

Ngoài cương vị là Viện trưởng Viện Fitzpatrick thuộc Đại học Duke, North Carolina (Hoa Kỳ), ông Tuấn còn là thành viên Hàn lâm viện Hóa học Hoa kỳ, biên tập viên và cố vấn của nhiều tạp chí quốc tế chuyên ngành.

Năm 17 tuổi ông Tuấn rời Việt Nam sang Thụy Sĩ du học và lấy bằng cử nhân vật lý (1971) rồi sau đó bằng tiến sĩ Sinh Vật lý Hoá học tại Viện Federal Institute of Technology (1975).

Ông sang định cư tại Hoa kỳ vào năm 1975. Ông Tuấn nhận bằng phát minh đầu tiên vào năm 1987 khi sáng chế ra loại thẻ (badge) nhỏ và dễ sản xuất, có thể gắn lên áo của công nhân khi họ làm việc trong những môi trường hoá chất độc hại. Sau giờ làm việc các thẻ này sẽ đươc một máy scan quang học đọc và ghi lại thông số của các hóa chất độc hại mà công nhân có thể nhiễm phải trong quá trình làm việc trong ngày.

Trong lãnh vực y khoa, ông Tuấn đã phát minh những hệ thống tương tự để dò tìm các DNA bị tổn thương, bệnh tiểu đường và bệnh ung thư. Tất cả các hệ thống trên đều dựa vào hiện tượng phát quang đồng bộ (synchronous luminescence-SL).

Điểm đặc biệt là qua tay ông, phương pháp phát quang đồng bộ đã trở thành thực dụng vì các dữ kiện đươc ghi lại, trưng bày và đọc nhờ vào hệ thống scan quang học (dùng laser và quang học sợi ) nên sức khoẻ con người có thể đươc theo dõi không cần đến các thủ thuật y khoa như sinh thiết (biopsy).

Năm 2003, ông Tuấn đã là một trong bốn nhà khoa học Mỹ gốc Á được Cơ quan Thương hiệu và Phát minh Hoa kỳ (US Patent and Trademark Organisation-USSPTO) vinh danh. Theo Cơ quan này, các phát minh của ông Tuấn đã góp phần làm cho Hoa kỳ trở thành một trong những nước có nền khoa học kỹ thuật tân tiến nhất trên thế giới.

Sau gần 30 năm hoạt động khoa học, đến nay ông Tuấn đã có hơn 30 bằng phát minh và sáng chế trong nhiều lãnh vực khác nhau như môi trường, sinh học và y học.

Ngoài ra, ông Tuấn còn đoạt 5 giải thưởng Nghiên cứu và Phát triển (R &D) vào các năm 1981,1987,1992, 1994 và 1996 và là tác giả của hơn 300 công trình được phổ biến trên nhiều tạp chí khoa học. Tuy là một khoa học gia nổi tiếng, ông Tuấn rất khiêm nhường khi cho rằng “các nghiên cứu của ông chỉ nhằm mục đích góp phần làm giảm bớt những đau đớn của con người”, và theo ông cái khó nhất đối với các bệnh nan y như ung thư hay AIDS chính là làm sao phát hiện ra những căn bệnh ấy.

Nhà khoa học tài ba này hiện đang tiếp tục đeo đuổi mục đích cải tiến công nghệ sản xuất máy móc y khoa hiện đại, có kích thước nhỏ và giá thành thấp nhằm góp phần nâng cao hiệu năng của chẩn đoán và điều trị.

Nguồn: TRAVID DUONG

Ảnh: TS Vật Lý Võ Đình Tuấn"





Blog Archive