Ly Cà Phê Bên Sông Hàn, Đà Nẵng
Đà Nẵng, mùa hè năm 1974.
Buổi chiều, gió từ sông Hàn thổi mát rượi.
Quán cà phê nhỏ lợp mái tôn nằm sát bờ sông Hàn. Chỉ vài chiếc bàn gỗ, mấy cái ghế thấp và chiếc radio National rè rè phát bản Sầu Lẻ Bóng.
Ngày nào cũng đúng bốn giờ. Một anh lính trẻ của Quân lực VNCH lại chạy chiếc Honda Dame màu xanh đến quán.
Vừa dựng xe, cô bán cà phê đã chống nạnh cười:
— Ủa… hôm nay cũng “tuần tra” ngang đây nữa hả ông lính?
Anh cười tỉnh bơ:
— Không. Hôm nay tôi làm nhiệm vụ của mình.
— Nhiệm vụ gì?
— Nhìn xem cô chủ quán có còn dễ thương như hôm qua không.
Cô gái đỏ mặt.
— Xạo vừa thôi!
— Tôi là lính. Có chứ, nhưng với người đẹp thì không.
Cô bật cười khúc khích.
Đặt ly cà phê xuống bàn, cô cố tình để chiếc muỗng kêu leng keng.
— Một ngày ông uống hai ly rồi đó. Coi chừng tim đập mạnh.
Anh nhấp một ngụm.
— Tim tôi đập mạnh từ lúc bước vô quán rồi, đâu phải vì cà phê.
— Thôi đi ông!
— Thiệt mà.
Cô lườm yêu.
— Bộ doanh trại không có ai đẹp sao?
— Có.
— Rồi sao?
— Toàn lính.
Cô ôm bụng cười muốn nghiêng cả bàn.
Hôm sau… Anh lại đến.
Hôm sau nữa… Lại đến.
Đến mức mấy cô bán hàng bên cạnh nhìn thấy chiếc Honda từ xa là cười:
— Kìa… “khách ruột” của con Thu tới nữa rồi!
Thu giả bộ bực.
— Khách gì! Ổng ghi sổ nợ đầy ra đó!
Anh nghe được, bước vào liền nói lớn:
— Ghi tiếp đi! Bao giờ cưới thì trừ vô của hồi môn!
Cả quán cười ồ.
Thu đỏ bừng hai má.
— Ai nói cưới ông?
— Chưa nói.
— Vậy?
— Tôi đang chờ cô nói.
Thu cắn môi.
— Đồ… mặt dày!
Một buổi chiều khác. Anh mặc đồ lính chuẩn bị theo đơn vị ra công tác.
Vừa ngồi xuống, Thu bưng ly cà phê mà không đùa như mọi khi.
Cô nhỏ giọng:
— Đi bao lâu?
— Chưa biết.
— Có… nhớ quán không?
Anh nhìn thẳng vào mắt cô.
— Nhớ người bán quán nhiều hơn.
Thu cúi đầu.
Một lát sau, cô lấy trong túi áo ra chiếc khăn tay trắng nhỏ xíu.
— Mẹ em thêu đó.
— Cho tôi?
— Ừ…
— Để lau mồ hôi?
— Không.
— Vậy làm gì?
Thu cười tinh nghịch:
— Để lúc nhớ em thì lấy ra ngửi…
Anh giả bộ làm theo ngay.
— Ừm… thơm thiệt!
Thu đánh yêu lên vai anh.
— Ê! Giữa quán đó!
— Có sao đâu.
— Người ta nhìn kìa!
— Kệ.
— Ông gan dữ!
Anh ghé sát, hạ giọng vừa đủ để chỉ mình cô nghe:
— Ra trận còn không sợ… chỉ sợ mai này về, quán cà phê đổi chủ, còn cô thì theo chồng.
Thu nhìn anh thật lâu.
Rồi bất ngờ nhéo nhẹ vào cánh tay anh.
— Đau!
— Cho nhớ.
— Sao nhéo?
— Để biết mình còn có người chờ.
Ngoài kia, nắng chiều phủ vàng lên mặt nước sông Hàn.
Tiếng xe Jeep, tiếng Honda, tiếng radio và tiếng cười của cô gái bán cà phê hòa vào nhau, tạo nên một ký ức rất riêng của Sơn Chà Đà Nẵng trước năm 1975. Có những mối tình chỉ bắt đầu bằng… một ly cà phê đen ít đường.
Nhưng đủ ngọt để một người lính mang theo suốt cả đời.
Phạm Sơn liêm.
No comments:
Post a Comment