Monday, June 29, 2026


Ở Việt Nam, mành trúc từng là thứ quen thuộc đến mức chẳng mấy ai để ý. Người ta treo nó trước hiên, ngoài ban công để che mưa nắng, giá trị đôi khi chỉ được tính bằng mét vuông.

Nhưng khi bước vào những căn biệt thự, quán cà phê hay resort cao cấp ở nước ngoài, tấm mành ấy lại được đón nhận theo một cách hoàn toàn khác.

Người ta không chỉ mua một vật dụng che nắng. Cái họ mua là cách ánh sáng đi xuyên qua hàng trăm nan trúc, tạo thành những vệt bóng đổ mềm mại trên sàn nhà. Họ mua màu vàng nâu ấm áp của tre nứa tự nhiên, và cả cảm giác căn phòng được kéo gần hơn với bản địa.

Giữa thời đại mà nhà nào cũng dùng rèm công nghiệp - phẳng phiu, bóng loáng và giống hệt nhau... thì sự "không hoàn hảo" của mành trúc lại trở thành hàng hiếm. Những vết lệch màu nhẹ, những mắt trúc thô mộc... với người mê phong cách Japandi hay Wabi-sabi, đó mới là cái chất của một sản phẩm thủ công.

Tại làng Vân Lũng (vùng ven Hà Nội), nghề làm mành đã đi qua nhiều thế hệ. Dù bây giờ máy móc đã đỡ đần những công đoạn nặng nhọc để nan đều hơn, nhưng việc chọn nan, phối màu, xử lý mối mọt... vẫn phải cậy vào đôi tay và kinh nghiệm của người thợ già.

Một tấm mành trúc tốt sẽ làm được điều mà rèm nhựa chịu chết: Giảm bớt nắng gắt, giữ sự riêng tư nhưng không hề đóng kín không gian. Gió vẫn thổi, ánh sáng vẫn chuyển động, và căn nhà thì như đang "thở".

Từ món đồ che nắng dân dã nơi hiên nhà, mành trúc đang trở thành một sản phẩm nội thất mang lại ánh sáng, cảm xúc và bản sắc. Khoảng cách giữa hai góc nhìn ấy, chính là giá trị mà các làng nghề Việt Nam đang từng bước khai phá


No comments:

Blog Archive