Sunday, August 24, 2025

Duyên Nghiệp Cha Mẹ và Con Cái


Người viết nghe nhiều câu chuyện về con cái đời nay trên các diễn đàn, trên báo chí, chuyện nào cũng buồn nhiều hơn vui.

Nhất là đối với những vị cao niên, thì thảm não nhiều hơn nữa.

Bà A nức nở khóc: “Thằng con trai tui cưới vợ mà nó không cho tôi được mời nhiều bạn bè của tôi đến dự tiệc cưới của nó vì nó giới hạn số khách mời của tôi chỉ được mấy bàn mà thôi. Tôi muốn nhân dịp này để mời bạn bè đến chung vui với tôi mà cũng không được nữa! Buồn quá trời!”

Bà B lại than phiền: “Trời ơi! Con dâu của tui phải gọi là “bà dâu” mới đúng vì nó làm “xếp sòng” trong nhà, nó có coi tui ra gì đâu! Khổ thật!”

Ông C lại than thở với tôi: “Tui bịnh mấy ngày rồi mà có thấy thằng con trai của tui gọi phone hay đến thăm tui đâu! Buồn quá!”

Tác giả Vũ Trung Hiển trong một bài viết “Thọ, chưa hẵn là may mắn” đã tâm tình:

“Cứ mỗi lần có dịp phải vào nhà dưỡng lão để thăm người quen hay bạn bè, tôi thường có những suy nghĩ và ám ảnh, liệu rồi sau này lúc già yếu, bệnh hoạn, tôi có phải vào nằm ở đây không, mà ví như cha mẹ tôi còn sống, tôi có khả năng nuôi nấng săn sóc cha mẹ tôi ở nhà không hay lại phải đưa quý cụ vào đây?

“Nước mắt chảy xuôi” là thành ngữ Việt Nam nói đến tình thương chỉ có thể từ cha mẹ dành cho con cái, theo dòng thuận của đời người, từ cao xuống thấp, để khuyên chúng ta đừng đòi hỏi một sự báo đáp từ con cái. Nhưng sự thật, các bậc cha mẹ cũng buồn lòng khi thấy con cái đối xử với mình tệ bạc, nhất là đến tuổi già, bệnh tật, có khi bị bỏ quên, cha mẹ cảm thấy cô đơn, cần sự an ủi, săn sóc. Trong một bài viết về nỗi niềm của cha mẹ già bị bỏ quên trong xã hội hôm nay, tôi nhận được lá thư của một vị cao niên ở tận miền Ðông, bày tỏ ý kiến của cụ:

“Tôi đã khóc, khóc cho chính mình và cho ai trong tuổi già ở xứ này.

Ông kể lại có cụ già đã chết cả một hai tuần, không ai biết.

-Con cái ở đâu?

Ðó là những người có con mà còn vậy, còn những người không con thì chắc phải vô trường hợp này quá. Vì tôi không con gái, chỉ hai ‘đực rựa’, một ở Cali, một ở gần đây, nhưng ít khi kêu, và có khi không kêu hỏi thăm được một tiếng, lúc cần tiền hay cần gì đó mới kêu.

- Có lúc tôi nghĩ:
Hay mình bất hiếu với cha mẹ nên con cái nó bạc với mình chăng?

Ở Florida này cũng có một bà Việt Nam ở riêng, mỗi tuần có cậu con trai mang đồ ăn tới.

Hôm đó cậu ta kêu cửa, nhưng không ai ra mở.
Cậu ta tưởng bà cụ đi vắng bèn treo gói đồ ăn vào hàng rào cổng.

Mấy ngày sau trở lại, thấy gói đồ ăn vẫn còn, mới khám phá ra bà mẹ đã chết.

-"Thật là thảm!”
Ðây chắc chắn là chuyện này có thể tránh được.

-Nếu mẹ ở nhà riêng, con nên có một cái chìa khóa nhà để dùng lúc cần thiết.

-Ðem thức ăn đến cho mẹ, khi mẹ đi vắng, dù bận thế nào đi nữa, thì cũng vào nhà, để thức ăn vào tủ lạnh cho mẹ.

-Nếu mẹ ngủ thì cũng vào nhà xem mẹ có khỏe không?

-Ðiện thoại cho mẹ nhiều lần mà không nghe trả lời thì phải nhờ người ở gần, đến gõ cửa nhà mẹ xem sao, hay vội vàng chạy lại xem sự thể thế nào?

-Câu chuyện như trên có thể xảy ra bất cứ ở đâu.

-Trái tim của người mẹ có nhiều chỗ dành cho đứa con, như đôi cánh của một con gà mẹ có thể dang ra che kín mười đứa con bé dại, nhưng người mẹ có chỗ nào trong trái tim của con.

Ngày xưa, mẹ chưa bao giờ biết nói tiếng “bận” với con.
-Khi đang ăn mà con “làm bậy” cũng phải buông đũa đứng dậy.
-Nửa đêm dù đau yếu, mỏi mệt nghe tiếng con khóc cũng phải mở mắt, vỗ về và ôm con vào lòng.

Sao các con bây giờ vẫn thường nói tiếng “bận” với cha mẹ.

-Vì bận nên các con đưa cha mẹ già lú lẫn vào nursing home,

-Vì bận, nên theo lời một cô y tá cho biết, nhiều gia đình bỏ cha mẹ vào đây rồi không bao giờ lui tới thăm viếng.

-Cô cho biết nhiều người đã ở đây năm sáu năm rồi, không hề có ai lai vãng.

-Có bao nhiêu lý do để những đứa con có thể nêu ra để không còn chỗ nào trong lòng, nhớ đến cha mẹ.

(Nguồn: Trích trong “Thọ chưa hẵn là may mắn”- Vũ Trung Hiển)

Cuộc đời thay đổi từng sát na huống chi là cả một thế hệ, cả một sự khác biệt về quan điểm sống, về sự giáo dục của nơi mình đang sống. Ngày xưa ở Việt Nam chúng ta thuộc các thế hệ 30, 40 được giáo dục theo đạo đức văn hóa Á Đông với “tam cang, ngũ thường”, với “tam tòng tứ đức” của Khổng, Mạnh. Con cái phải yêu thương, săn sóc bố mẹ khi già yếu trong bất cứ hoàn cảnh nào với câu nói “trẻ cậy cha, già cậy con”. Những câu chuyện về chữ hiếu như chuyện Nhị Thập Tứ Hiếu, chuyện Thoại Khanh Châu Tuấn , chuyện Mục Liên Thanh Đề đề cao chữ hiếu thuận của con cái đối với cha mẹ được giảng dạy ở trường học cũng như ở chốn thiền môn. Người cha, người mẹ trong các thế hệ trước được tôn trọng, có nhiều quyền uy trong gia đình, trong đời sống, trong hôn nhân của con cái với quan niệm: “áo mặc sao qua khỏi đầu”, “cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy”. Nếu con cãi lời cha mẹ, không chăm sóc cho cha mẹ lúc tuổi già thì sẽ bị mang tiếng là “bất hiếu”.

Bây giờ sống ở xứ Âu Mỹ, con trẻ được giáo dục khác hẵn lối giáo dục Á Đông là học sinh được quyền phát biểu ý kiến cá nhân ngay từ bậc tiểu học. Lớn lên, thanh niên nam nữ được quyền chọn lựa ngành nghề học theo ý muốn, sở thích của mình. Trong hôn nhân, họ được quyền chọn lựa người phối ngẫu theo trái tim tình cảm của mình và tổ chức hôn lễ theo ý của hai đương sự và cha mẹ sẽ là người được “con cái đặt đâu, cha mẹ ngồi đó” là xong chuyện. Mọi người phải tôn trọng đời sống cá nhân của người khác. 

Cha mẹ chỉ là những bóng mờ hay là người “osin, ở đợ không lương” cho con cái. Hơn nữa, là chướng ngại vật hay là gánh nặng trong đời sống của con cái khi tuổi già. Nói ra thì đau lòng, mà sự thật tuổi già sống ở nơi đây là thế đấy, bạn ạ?

No comments:

Blog Archive