Tại sao mình chọn rời xa nước Úc – Một quyết định mâu thuẫn nhưng chân thật
Câu hỏi mình nhận được nhiều nhất từ ngày trở về là: "Tại sao lại chọn trở về khi Úc là giấc mơ của biết bao người?"
Thú thật, trong suốt 3 năm ở Úc, mình cũng đã tự hỏi bản thân câu ấy hàng trăm lần. Và hôm nay, mình muốn chia sẻ một chút trải lòng, không phải để so sánh hay phủ nhận, mà chỉ để gọi tên những cảm xúc mà có lẽ, chỉ người trong cuộc mới thấu hiểu.
Nếu nói về Úc, mình vẫn dành cho đất nước này sự ngưỡng mộ tuyệt đối. Một hệ thống an sinh nhân văn, nơi giá trị sức lao động được tôn trọng và sự tự do cá nhân được đặt lên hàng đầu. Đó là môi trường mà bất cứ ai cũng mong được trải nghiệm ít nhất một lần trong đời.
Nhưng, cuộc sống đôi khi không chỉ là những con số trong tài khoản ngân hàng hay những tiện ích xã hội hiện hữu. Đâu đó sâu thẳm, mình nhận ra một "chiếc trần vô hình" – một rào cản dày đặc ngăn cách mình với sự tự do mà mình hằng khao khát.
Đó là rào cản ngôn ngữ khiến mình đôi khi bất lực, không thể diễn đạt trọn vẹn những suy nghĩ sâu kín nhất. Đó là sự lạc lõng khi đứng giữa một concert, mọi người nhún nhảy theo giai điệu, còn mình như một khúc gỗ vô tri vì không "cảm" được thứ họ cảm. Đó là khi ngồi cùng đồng nghiệp sau giờ làm, người ta bàn về những bộ phim, những trò chơi, những ký ức tuổi thơ mà mình hoàn toàn xa lạ. Đó là những ngày ốm đau cũng không dám nghỉ, vì ở nơi đất khách, chỉ cần dừng lại một nhịp là mọi thứ dường như sẽ trượt khỏi tầm tay. Và đó là cảm giác khi nhìn thấy một cơ hội, một công việc trong mơ, nhưng cánh cửa đó dường như chưa bao giờ mở ra cho mình, dù mình đã nỗ lực gõ cửa hàng nghìn lần.
Mâu thuẫn thay, ở một đất nước tự do nơi người ta được phép sống là chính mình mà không sợ phán xét, mình lại thấy mình không thực sự có được "sự tự do lựa chọn" lối sống cho riêng mình. Mọi thứ dường như luôn đòi hỏi mình phải nỗ lực gấp đôi, gấp ba chỉ để giữ được sự cân bằng, khiến cho những lựa chọn về sở thích, về đam mê đôi khi trở thành những thứ xa xỉ.
Mình nhận ra, Úc cho mình những điều kiện sống tuyệt vời – những giá trị hữu hình có thể đong đếm. Nhưng đổi lại, mình phải đánh đổi những giá trị vô hình bên trong mà mình luôn theo đuổi để cảm thấy được là chính mình.
Trở về không phải vì Úc không tốt, mà vì mình nhận ra mình thuộc về nơi tâm hồn được gọi tên trọn vẹn bằng ngôn ngữ mẹ đẻ, nơi những sợi dây kết nối văn hóa đủ sâu để mình cảm thấy thực sự thuộc về.
Viết những dòng này, mình muốn nhắn nhủ với những ai đang đứng trước những quyết định lớn của đời mình: Mọi lựa chọn đều có giá trị riêng. Đừng cảm thấy tội lỗi nếu một ngày bạn nhận ra mảnh đất mình đang đứng không phải là nơi dành cho mình. Mỗi hành trình đều là một bài học. Và quan trọng nhất, chúng ta đều xứng đáng được hạnh phúc – dù là ở bất cứ đâu.
Nguyen Vu Quynh Tram
No comments:
Post a Comment