Thursday, July 2, 2026

Ngày Ba Mãn Kiếp 



Sau 94 năm làm người dương thế với bao hệ lụy đắng cay muộn phiền của Sinh Lão Bệnh, ba tôi giờ đây đã đến cửa Tử theo quy luật kiếp người để lại lòng tôi một nỗi mất mát lớn lao, thương tiếc không biết đến bao giờ.

Cách nay tám ngày, vào một buổi chiều, ba tôi bị nghẹt đàm khó thở, người nhà gọi xe cấp cứu đưa vào bệnh viện. Tại đây các bác sĩ chẩn bệnh, cho thử máu, chụp hình phổi, siêu âm tim. Kết quả là phổi ông có nước, huyết áp xuống thật thấp, thận đã ngưng hoạt động, tim chỉ còn thoi thóp với nhịp đập rất yếu. Họ nói với số tuổi của ông, họ không thể cứu chữa gì được, chỉ cho thở dưỡng khí và chích morphine cầm chừng cho ông đỡ đau đớn vật vã trong lúc chờ giờ ra đi. Họ đoán rằng có thể ông sẽ không qua khỏi đêm nay, hoặc đêm mai, bảo người nhà chúng tôi hãy vào gặp ông lần cuối.

Chúng tôi gồm dâu rể con cháu hối hả đổ ào vào nhà thương mong được nhìn mặt ông trong giây phút lâm chung nhưng đêm đó số ông chưa tới, ông cứ nằm thiêm thiếp, mắt nhắm nghiền, hơi thở nặng nhọc đứt quảng. Và qua ngày sau vẫn tình trạng như vậy tiếp diễn, kéo dài sự sống mong manh cho tới ngày thứ tám thì hơi thở yếu dần dần rồi bỗng như ngọn đèn đứt bóng vụt tắt phụp, chấm dứt một kiếp người. Trong tám ngày đó, trước cửa phòng ông có dán hình hai con bướm với tín hiệu cho biết đây là phòng của một bệnh nhân đang hấp hối. Mỗi ngày vào thăm ba, nhìn dòng chữ "End- OF- Life" tôi nghe lòng quặn thắt biết rằng mình sắp vĩnh viễn mất đi người cha thương yêu nhứt trên đời.

End- Of- Life Sign

Chị em chúng tôi thay phiên nhau túc trực bên giường ông ngày đêm, quý từng giờ từng phút còn được thấy, được cầm tay, vuốt ngực, lau mặt cho ông và thầm thì nói với ông vài lời sau cuối dù không biết ông có cảm nhận được gì hay không. Vợ chồng em gái tôi và hai đứa con gái lứa tuổi mười tám đôi mươi của nó, vốn là Phật tử thuần thành đã quy y Tam Bảo liên tục hộ niệm cho ông không ngừng để khi ông tắt hơi, hồn lìa khỏi xác thì sẽ được vãng sanh về nơi cực lạc. Và buổi chiều khi ông trút hơi thở sau cùng, em tôi và hai cháu vẫn nán lại tụng niệm suốt tám tiếng đồng hồ trước khi báo cho y tá để họ đem thi hài đi.

Má tôi qua đời ba năm trước bỏ lại mình ba tôi lẻ loi cô độc, sớm chiều buồn bã ngẩn ngơ mặc dù có con cháu bên cạnh thương yêu chìu chuộng hết lòng. Nỗi buồn mất mát người bạn đời cộng thêm tuổi già chồng chất, ông càng ngày càng suy yếu sinh ra đủ thứ bệnh tật. Mắt mù một bên, bên còn lại chỉ còn thấy mờ mờ, tai điếc nặng, chân cẳng cứng đơ, khó khăn lắm mới đi được vài bước trong nhà. Ông đã bị suy thận từ lâu phải gắn urinary catheter và mang túi nước tiểu kè kè bên mình, lại thêm bệnh Parkinson và Dementia. Nhiều khi ông không nhớ là má đã chết, hỏi em tôi đã cho má ăn chưa, sao không mời má xuống ăn chung với mình họặc có khi ông không biết mình đang ở đâu, bảo dẫn ông về nhà. Hoặc có khi ông nói sảng với một bà khuất mặt khuất mày nào đó rằng "Bà ơi, bà làm ơn dẫn tui đi đi, mắt tui không thấy đường, chân cẳng tui đi không được, bà làm ơn làm phước dẫn tui về đi bà" nghe mà đứt ruột.

Vì tôi không đủ sức khỏe chăm nom đỡ đần ông, em gái tôi lãnh nhiệm vụ săn sóc ông 24/24 rất là vất vả, nhứt là ban đêm, ông cứ như đứa con nít lát lát kêu réo em vòi vĩnh này nọ khiến em thường bị mất ngủ bơ phờ. Để bù lại, tôi lãnh phần nấu ăn cho gia đình em và những món riêng cho ba. Còn thằng em tôi thì có bổn phận đưa rước ba tôi mỗi khi cần đi bác sĩ hoặc vào nhà thương hay đi một dịch vụ nào đó. Lâu ngày dài tháng, nhiều khi mệt mỏi đuối sức vì cũng đã có tuổi, chị em chúng tôi vẫn phải rán hết sức mình chớ không đành lòng gởi ba vào viện dưỡng lão vì biết chắc rằng ba không thể nào xa rời con cháu, mái ấm gia đình, sống ở một nơi lạ hoắc không có người thân. Bởi ba má tôi từ trước tới nay đã quen nương tựa chung sống với gia đình vợ chồng em gái, lúc nào cũng có con cháu bên cạnh. Mà được vậy cũng nhờ ông em rể tốt bụng hiếu thảo, sẵn lòng cưu mang phụng dưỡng ba má vợ như chính song thân mình. Ngày má tôi qua đời, ông em rể khóc còn nhiều hơn chúng tôi. Bởi do cái sự gắn bó thâm tình này mà chúng tôi đã đồng lòng chung vai gánh mẹ và bây giờ lại tới gánh cha... Ba má tôi thật có phước có được người con rể hiền lành hiếu thuận hiếm có trên đời.


Mỗi lần qua thăm ba, tôi thường ngồi bên giường ông gợi chuyện xưa coi ông còn nhớ gì không. Gặp lúc ông tỉnh táo thì chuyện gì cũng nhớ, mà nhớ rành mạch mới hay. Ba nói mỗi khi nghe bản nhạc "Đèn khuya" của nhạc sĩ Lam Phương, hình ảnh người mẹ già còng lưng bên ngọn đèn khuya leo lét dưới mái tranh nghèo làm ba rất nhớ và thương bà nội. 

Hồi đó nhà nghèo con đông mà ông nội thì mang bệnh hút, làm bao nhiêu hút bấy nhiêu, không màng tới chuyện đói no của gia đình nên anh em ba phải sớm bỏ học. Bảy, tám tuổi đầu đã đi bán cà rem, đi làm tạp nhạp giúp bà nội nuôi gia đình. Riêng ba, nhờ có chí phấn đấu, vẫn cố gắng bám vào con chữ những mong sau này có một cuộc sống tươi sáng tốt đẹp hơn. Trong lớp mỗi khi thầy giáo cho làm thủ công, những thằng con nhà giàu làm biếng đều mướn ba làm, ba cũng kiếm được vài đồng cho một bữa cơm nhà nghèo. Ngoài ra, sau giờ học ba chạy vội về phụ làm lặt vặt trong lò bún, chủ cho được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu cũng đắp đổi qua ngày.

Nhà nghèo tới nỗi mỗi đứa chỉ có hai cái quần, vá tới không còn biết cái quần nguyên thủy ra sao. Có lần ba xin bà nội mua quần mới để đi học, bà nội nói không có tiền, thôi để tết coi ông nội có đem tiền về thì bà nội sẽ mua cho ba. Nhưng khi bà nội mua được cái quần thì ba lại nói ba không cần đâu, để nhường cho em của ba cho nó mừng.

Có một ngày làm được khá tiền, ba về đưa bà nội một nửa, một nửa ba dấu lên định để khi nào bế tắc lắm thì có mà cho bà nội tiêu xài. Nhưng nhìn điệu bộ của ba, bà nội biết chắc thằng này gian dối, chắc có dấu tiền nên bà nội đánh ba mấy roi. Về sau bà nội hiểu được dụng ý của ba, bà nội ôm ba nói trong nước mắt "Con là một thằng con tốt biết lo cho gia đình mà má đã hiểu lầm con, má xin lỗi, con đừng giận má nhe con". Bà nội khóc, ba khóc, tôi ngồi nghe ba kể cũng khóc theo, thương xót cho ba tuổi thơ đã sớm tủi cực nhọc nhằn không có một ngày sung sướng vô tư.

Rồi ba nghẹn ngào nói tiếp "Nghèo đi đôi với khổ, khổ lắm con ơi! Nhớ lại cái thời hàn vi đó ba thật là buồn, lúc nào cũng thấy tủi thân, lúc nào cũng bị mặc cảm. Bởi vậy sau này làm ăn khá giả, ba bù đắp cho bà nội thật nhiều bỏ những khi đói nghèo thiếu thốn. Và khi tụi con ra đời ba nguyện không để tụi con khổ sở thua thiệt như ba ngày xưa nữa. Cũng may trời thương cho ba làm được, ba rất mừng, rất cảm ơn trời Phật".

Quả thật ba tôi là một người chồng người cha có trách nhiệm, biết thương quý gia đình, luôn chu toàn bổn phận, đã cho chị em chúng tôi một cuộc sống sung túc đầy đủ từ cái ăn cái mặc đến việc học hành. Từ nhỏ cho tới lớn, chúng tôi không hề biết đói là gì, cũng không hề có cảm giác tủi thân hay mặc cảm thua sút ai bao giờ. Tình thương của ba cho chúng tôi như núi cao sông dài biển rộng, công ơn trời biển đó chúng tôi biết lấy chi đền đáp, phụng dưỡng ba những ngày sau cuối là lẽ đương nhiên phải làm.

Nhưng giờ đây phần số ba đã tận, nợ đời ba đã trả xong, cái duyên nợ cha con với chúng tôi ở kiếp này đã chấm dứt. Đã đến lúc ba phải trở về chầu Phật tổ, không thể nào ở lại bên chúng tôi nữa rồi. Đau xót lắm nhưng chúng tôi đành gạt nước mắt để ba không nắm níu vướng bận, yên lòng thanh thản ra đi.

Ba ơi, chúng con cầu chúc ba thượng lộ bình an, yên gíấc ngàn thu bên kia thế giới. Nguyện cầu cho hương hồn ba siêu sinh tịnh độ nơi xứ Phật A Di Đà. Nếu như có kiếp luân hồi, chúng con cầu xin cho ba được đầu thai vào một gia đình khá giả để ba được sống sung sướng vui vẻ hơn, tuổi thơ của ba sẽ không bi đát như kiếp này. Thương ba suốt đời ba ơi! Xin vĩnh biệt ba của chúng con!

- Người Phương Nam

KIẾP SAU XIN VẪN LÀM CON BA



No comments:

Blog Archive