Sunday, August 9, 2026

XIN ĐÓ, ĐỪNG LÀM HỔ THẸN NGƯỜI VIỆT THÊM NỮA!

Lại thêm một vụ án rúng động, lại thêm những cái tên của người Việt Nam trên bản tin hình sự Nhật Bản. Lần này là Trần Văn Hùng, 20 tuổi, sống tại thành phố Akō, tỉnh Hyōgo. Cảnh sát tỉnh Aichi bắt Hùng và đang điều tra với nghi vấn thanh niên này giữ vai trò cầm đầu trong một đường dây chiếm đoạt smartphone có quy mô rất lớn lên tới ít nhất là 900 triệu Yên, khoảng 160 tỉ VNĐ.

Đáng nói hơn, trong số những người bị bắt trước Hùng có cả anh ruột của Hùng là Trần Văn Hải, 22 tuổi, sống tại thành phố Suzuka, tỉnh Mie, Hải bị bắt ngày 8/7/2026.

Để giải thích thủ đoạn của nhóm này: sử dụng tài khoản thuê bao đứng tên người khác, giả danh chính chủ để làm thủ tục nâng cấp hoặc đổi sang điện thoại mới trên hệ thống trực tuyến của nhà mạng, đồng thời thay đổi địa chỉ giao hàng qua địa chỉ của chúng. Nhà mạng tưởng khách hàng thật đang thực hiện giao dịch nên gửi iPhone tới địa chỉ đã đăng ký, còn người của đường dây chỉ việc nhận máy rồi mang đi tiêu thụ, còn người trả tiền máy thì chắc chắn là khách hàng thật rồi.

Biết nói gì nữa! thôi thì đợi án của tòa thôi chứ biết là sao. Quá nhiều vụ rồi, Tới nỗi người Việt tại Nhật có một số anh em đã phải lên clip “lạy”, họ lạy xin đừng làm xấu hổ người Việt nữa!

Ngày 23/7/2026, truyền thông Nhật đưa tin một phụ nữ Việt Nam 49 tuổi bị bắt trong cuộc điều tra một đường dây chuyên lấy trộm thuốc và hàng hóa tại các drugstore. Một ngày sau, 24/7, lại có tin tại Yamagata: một thực tập sinh kỹ năng người Việt 23 tuổi bị bắt vì bị nghi đột nhập một căn nhà bỏ trống và lấy hai chiếc nhẫn. Xa hơn một chút tháng 5/2025, người ta còn thấy một đường dây ở quy mô đáng sợ hơn, Báo chí Nhật gọi là “công ty chuyên ăn cắp”.

Trộm cắp người Việt tại Nhật đã được tổ chức thành chuỗi cung ứng: có người tuyển, có người ra lệnh, có danh sách mặt hàng, có người trực tiếp lấy, có nơi tập kết, có người nhận và có đường đưa hàng đi tiêu thụ. Tôi không biết người Việt lại trở nên hèn mọn một cách “chuyên nghiệp” như vậy từ lúc nào nữa!

Tập trung đi! Xin anh em người đỏ đừng ngạo nghễ nữa, bỏ cái nón cối xuống, bớt hát hò ở thủ đô nước người ta lại. Theo Sách trắng Tội phạm của Bộ Tư pháp Nhật, đối với nhóm “người nước ngoài ở Nhật”. Người Việt đứng đầu về số vụ trộm cắp bị cảnh sát xử lý: 4.964 vụ, liên quan 834 người. Còn tỉ lệ tội phạm thì Người Việt ở Nhật đỡ hơn một chút, cũng cảm thấy an ủi khi chúng ta OUT trình so với phần còn lại của thế giới.

Nói vui vậy chứ chua chát quá. Con bé em tôi đang làm cho một tập đoàn quốc tế ở Nhật bản liên tục than van rằng: anh ơi, em không dám nhận người Việt luôn đó, mắc cỡ quá!!!!

Sao lại như vậy? sao không để ý giùm là hàng trăm ngàn người Việt khác vẫn thức dậy mỗi sáng, lao đầu vô lao động, đóng thuế cho Chính Phủ Nhật Bản, nuôi con và gửi từng đồng tiền dành dụm về cho cha mẹ ở quê nhà mình mà. Sao lại bị rẻ rúng chung phần, tội họ chứ!

MẤY NGƯỜI CÓ BIẾT MÌNH ĐANG LẤY CẮP THỨ GÌ KHÔNG? Uy tín của một cộng đồng đó.

Người Việt sống ở nước ngoài hiểu chuyện này hơn ai hết. Một người Nhật gặp mười người Việt tử tế chẳng bao giờ lên mạng viết rằng: “Hôm nay tôi gặp một người Việt Nam rất bình thường, đi làm rồi về nhà.”

Nhưng một đường dây người Việt lấy trộm hàng trị giá hàng chục triệu yên thì khác. Tức là gì? Đối với người Nhật thì sự tử tế là điều tự nhiên phải làm, không có gì phải khen ngợi cả. Nhưng hành vi xấu xa thì phải lên án, đó là văn minh. Cho nên thiểu số xấu xa sẽ tạo ra một hình ảnh méo mó cho số đông sống đàng hoàng.

Đã nghe chuyện thằng cu du học sinh bị chủ nhà từ chối cho thuê sau khi biết nó là người Việt chưa? Đau lòng không? Một đứa nhỏ người Việt lớn lên ở Nhật có thể sẽ phải nghe bạn bè nó nói về đồng bào của nó những điều không hay ho, mà đó là những thứ nó chưa từng làm. Phải biết nhục nhã, phải biết hổ thẹn với tương lai đi.

Bản chất người Việt không xấu mà sao cứ phải ê chề mãi như thế này? Chúng ta trả cả đống tiền để đi lao động, bán thanh xuân, bán tuổi trẻ, trả nợ vay và rồi còn lại gì sau bao nhiêu năm ở xứ người! Vì đâu nên nỗi? Chính vì cơ chế vận hành xã hội lại tạo ra những nguyên nhân đầu tiên.

Pháp luật lỏng lẻo, tạo ra những con kền kền mang tên môi giới, những lời quảng cáo về mức thu nhập trong mơ. Sau đó gia đình cắm đất cắm sổ cho con đi học tiếng, học văn hóa và đợi người ta lựa như con tôm con cá, qua tới rồi thì lại mang áp lực trả nợ.

Có những trường hợp bỏ thực tập để chạy ra ngoài, rơi vào tình trạng cư trú bất hợp pháp, không còn đường bước vào thị trường lao động chính thức. Và bên ngoài đã có sẵn những mạng lưới tội phạm nói tiếng Việt sẵn sàng tuyển họ và cuối cùng họ khép lại ước mơ mà trở thành tội phạm.

Ở đây tôi chỉ cố gắng giải thích chứ không biện hộ cho họ. Nợ nần - Nghèo không phải giấy phép để đi ăn cắp, đi lấy đồ của người khác được. Nhưng mà còn có biết bao người Việt đang cúi đầu làm việc tử tế ở Nhật. Họ không cần ai ban cho họ lòng tự hào, họ chỉ cần những người đồng hương khác đừng phá mất sự tin tưởng mà họ phải mất nhiều năm mới gây dựng được.

Và sau tất cả, chúng ta phải quay về hỏi chính ở quê hương mình, chính quyền đầy ngạo nghễ vinh quang này:

Tại sao thanh niên Việt Nam phải vay một khoản tiền lớn, rời cha mẹ, bỏ làng xóm, học một ngôn ngữ hoàn toàn xa lạ rồi đi hàng ngàn cây số để đứng trong nhà máy của một đất nước khác? Tại sao người trẻ cứ phải đi? Đi Nhật, đi Hàn, đi Đài Loan, đi châu Âu,....

Đi bất cứ đâu mà họ tin rằng vài năm tuổi trẻ của mình có thể đổi lấy cuộc đời dễ thở hơn, thậm chí là sẵn sàng đánh đổi cả sinh mạng của mình ở những thùng đông lạnh hoặc nơi Amazone rừng thiêng nước độc. Chúng ta, Những người Việt vẫn phải đủ can đảm nhìn về phía thực tại.

Đất nước đáng sống mà không thể giữ chân công dân của mình hay sao? Dân số vàng đó! Đất nước đáng sống mà dân mình thà ở bất hợp pháp xứ người còn hơn sống ở xứ mình hay sao? Sao vậy? Vì ở quê hương không có cái mà người ta cần tìm, một chén đủ đầy, một hoài bão xa xôi, một ước mơ lương thiện.

Chỉ cần cho đám thanh niên lớn lên cảm giác rằng nếu chịu học, chịu làm, sống ngay thẳng thì họ vẫn có cơ hội xây dựng một cuộc đời có phẩm giá ngay trên mảnh đất nơi mình sinh ra mà sao lại khó tới như vậy hả chính phủ ngạo nghễ tài tình sáng suốt ưu việt ơi?

Đừng tự hào nữa! Hãy làm gì đó để sau này con cháu người Việt ra nước ngoài là vì muốn nhìn thế giới, muốn học hỏi, muốn trải nghiệm. Chứ không phải ra đi vì cảm thấy ở lại chẳng còn đường nào khác để sinh nhai.

Nếu quê hương mình tử tế, đâu ai muốn bỏ ra đi.
Nắng rồi sẽ lên thôi

Nhắc nhau nghe rằng:
Người Việt thương Người Việt

No comments:

Blog Archive