Sunday, April 12, 2026

SAO LẠI CÓ NHỮNG LOẠI NGƯỜI KHỐN NẠN THẾ?

Trước hết phải nói rõ, không ai nên cổ súy cho chiến tranh, bởi hơn ai hết Việt Nam, đặc biệt là đồng bào ở phía Nam và những người phải tha hương hay đồng bào biên giới hiểu rõ và đến nay sau nhiều chục năm vẫn còn cảm nhận được những đớn đau mất mát mà chiến tranh gây ra...

Tuy nhiên, chiến tranh cũng là một phần tất yếu trong lịch sử và cả tương lai của loài người, và vì thế khi nó xảy ra rồi, con người không thể 100% vô tri vô trách, ít nhất cũng có 1 quan niệm nào đó về cuộc chiến đó, về phe phái nào..., nhẹ thì chỉ suy nghĩ trong đầu, trung thì thể hiện ra ngoài còn nặng bệnh hơn nữa thì tham gia trực tiếp vào...

Ở đây tôi muốn nói về phản ứng của 1 bộ phận người Việt về cuộc chiến Trung Đông 2026 giữa Mỹ + Do Thái và Ba Tư. Phân tích dựa trên 2 quan điểm Nhận thức và Lương tâm.

Thứ nhất, một quốc gia cũng như 1 địa phương, 1 dòng họ, một gia đình hay 1 cá nhân, trước một mâu thuẫn nào đó, trước hết thường có xu hướng bênh vực cho người thân của mình đầu tiên, nếu mâu thuẫn đó giữa 2 đối tượng đều không liên quan thì tiếp theo đó là ủng hộ đối tượng có khả năng mang lại lợi ích cho mình , sau cùng nếu hoàn toàn không liên quan thì thường đứng về quan niệm mà mình cho là lẽ phải.

Quay lại cuộc chiến nói trên, đầu tiên nói về 2 bên tham chiến.

Trước hết, nói về phe "Đế quốc sài lang" đi.

Mỹ là ai? là nền kinh tế số 1 toàn cầu, là đất nước mà nó chỉ khẽ ho 1 % thuế là cả thế giới chao đảo, mà thôi nó to lớn ảnh hưởng thế nào với thế giới quý vị tự tìm hiểu. Chỉ cần nói 1 câu đơn giản, có nước nào thân với Mỹ mà nghèo khó không?

Nói riêng với VN, cuộc chiến tranh Miền Nam đã qua 51 năm, nỗi đau nào rồi cũng nguôi ngoai, người ta đã nói không có kẻ thù vĩnh viễn. Với Việt Nam nước Mỹ bây giờ là bạn thậm chí là "ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC TOÀN DIỆN", về kinh tế kim ngạch xuất khẩu VN sang Mỹ năm 2025 là 152 tỷ USD, chiếm chẵn đúng 1/3 tổng kim ngạch xuất khẩu cả nước. Từ con tôm con cá tra ở Nam Bộ, đến những hàng may mặc ở Miền Trung, những linh kiện công nghiệp ở Bắc Ninh Bắc Giang... đều hướng đến Mỹ, nói không hề quá, nước Mỹ góp phần lớn nhất cho việc phát triển kinh tế của VN những năm qua và cả trong tương lai.

Về Do Thái, dù nhà nước VN không công khai, nhưng những ai trong quân đội đều hiểu rằng, những năm qua Israel có hợp tác rất nhiều với Việt Nam về mặt quốc phòng, như hiện đại hóa lực lượng thiết giáp, phòng không, bán vũ khí sát thương, công nghệ quốc phòng... sau Nga thì Israel chính là đối tác quan trọng hàng đầu của VN về quốc phòng chứ không phải ông anh ngàn năm truyền kiếp phương Bắc hay thằng cu em Ủn mập đâu các mày ạ.

Giờ nói về phe "kháng chiến", Ba Tư hay Cộng hòa Hồi giáo Iran (ở đây tôi hoàn toàn không có ý định xúc phạm tôn giáo, nếu có từ nào động chạm thì chỉ là do hành văn - thành thật xin lỗi đồng bào theo đạo Hồi). Ba Tư là 1 dân tộc có truyền thống lịch sử vĩ đại, xứ sở của Nghìn lẻ 1 đêm của 1 nền văn minh hàng đầu. Tuy nhiên với VN quan hệ gần như chẳng có gì. Thời Việt Nam còn chiến tranh thì chế độ quân chủ Ba Tư thân Mỹ, ủng hộ Mỹ, chứ chẳng ủng hộ VN 1 cắc nào, dù chỉ 1 lời ngoại giao. Năm 1979 chế độ quân chủ bị Cách mạng Hồi giáo lật đổ, từ đó Ba Tư theo chế độ hồi giáo thần quyền độc tài. Trong chế độ đó, người dân bị áp đặt ép buộc nhồi sọ đến mất hết mọi quyền con người. Đặc biệt người phụ nữ bị khinh rẻ bị cho là công cụ của đàn ông, nữ quyền gần như bằng không với bao đớn đau tủi nhục, so ngay với các quốc gia Hồi giáo khác chứ chưa nói so với các nước văn minh. Chế độ thần quyền còn nuôi dưỡng tài trợ khủng bố cho các lực lượng ủy nhiệm gây chiến tranh khủng bố khắp Trung Đông và cả thế giới... Đặc biệt nữa, ngay khi lên nắm quyền Khomeini đã đặt ngay đảng Cộng sản ra ngoài vòng pháp luật, tàn sát tàn bạo những đảng viên theo chủ nghĩa Mác, đến tận hôm nay, cộng sản không bao giờ được phép tồn tại trên đất Ba Tư.

Vậy về cuộc chiến kia lý do là gì thì tầm nhận thức mỗi người sẽ cho ra 1 lý do khác nhau. Chiến tranh không bao giờ là tốt, nhưng nó vẫn là 1 phương pháp giải quyết mâu thuẫn, và đôi khi nó mang lại một lợi ích ổn định lâu dài hơn...

Với những phân tích trên, thật là khó hiểu khi thời gian qua một bộ phận báo chí, KOLS và khá đông "nhân dân cần lao" lại thông qua báo chí, thông qua mạng xã hội ủng hộ Ba Tư mà chửi bới Mỹ+ Do Thái với những ngôn từ từ mức ít học đến vô học.

Tại sao vậy? Nếu là người biết nhận thức có tri thức thì với những lý do tôi nói trên đây mà các bạn vẫn ủng hộ Ba Tư thì đúng là các bạn thần kinh có vấn đề.

Tại sao nữa? Nếu là người có lương tâm thì các bạn phải mong nhân dân Iran được xóa cấm vận để đời sống họ đi lên, người phụ nữ Iran cũng là những người mẹ, người vợ được sống đầy đủ một kiếp người. Muốn vậy thì chế độ thần quyền độc tài tàn bạo phải bị thay thế? Vậy sao bạn ủng hộ chế độ đó? Lương tâm của bạn để chó tha mất rồi à? Sống không làm được việc tốt thì cũng tu lời ăn tiếng nói để đức cho con cháu chứ?

Và bây giờ các bạn đọc đã hiểu cái tiêu đề bài viết rồi chứ? Sao lại có những người khốn nạn thế? Ăn cây táo lại đi rào cây sung? Mồ cha không khóc lại đi khóc đống mối? Cứ thấy ai dối lập với Mỹ là auto ủng hộ? Làm người phải có lương tri chứ (lương tâm và tri thức). Kinh tởm hơn, các bạn đó còn sử dụng ĐT Iphone, dùng MXH Facebook để chửi Mỹ, không những không có lương tri mà không có chút tự trọng nào còn sót lại...

Nhân đây tôi cũng đề nghị Bộ Công An, cụ thể là bên an ninh và an ninh mạng có biện pháp xử lý với những kẻ nêu trên, chúng gián tiếp phá hoại tình đoàn kết và mối quan hệ ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC TOÀN DIỆN Việt Nam - Hoa Kỳ, gián tiếp có thể gây ảnh hưởng xấu đến hợp tác quân sự quốc phòng VN- Do Thái, gián tiếp đá đổ nồi cơm của nhân dân cả nước, thậm chí ảnh hưởng đến năng lực phòng thủ, đến chủ quyền quốc gia.

Cùng nhân đây tôi đề nghị Ban tuyên giáo chấn chỉnh báo chí đưa tin một cách khách quan về cuộc chiến như đúng chức năng báo chí, không đưa tin kiểu 1 nửa cái bánh mì bênh vực Iran. Có biện pháp xử lý thậm chí phong sát các KOLs vô học nói trên và cả 1 bộ phận vẫn bị cho là DLV là bò đỏ làm xấu hình ảnh đất nước Việt Nam.

Phan Cảnh Thanh






No comments:

Blog Archive