CON NHỎ …
… hàng xóm khoảng bằng tuổi tôi nhưng chỉ đứng đến lỗ tai tôi. Nó ở trong con hẻm kế nhà tôi. Nhà nó di cư từ Nam Định với nhiều anh chị, ông bà nội và nó cũng là út như tôi.
Nhưng cái khác là nó được gắn danh hiệu “bà chằn” vì nó chằn thật, nhất là khi nó cầm cây roi của ba nó hăm he lúc nó ngồi canh bánh đậu xanh phơi khô trên khoảng đất trống trước nhà nó. Tôi thì khờ khạo nên được lầm lẫn là hiền. Nhà nó làm bánh đậu xanh giao cho vài tiệm bánh ở Sài Gòn và nghe đâu gia truyền từ mấy đời “tám hoánh” nào ở “ngoải”. Tôi chỉ biết là bánh đậu xanh nhà nó… ngon gấp mấy lần bánh đậu xanh mẹ tôi bán và hơn bánh mẹ tôi làm dịp tết … một chút xíu, vì bánh nhà nó khi bỏ vào miệng “tự nhiên” tan ra, cái ngọt lịm nhưng dịu lan ra khắp nơi rồi từ từ xuống họng.
Tôi được thử bánh nhà nó vì nhờ cái duyên và cái khờ “được” lầm là hiền khi tôi đi ra chợ xép mua đồ cho mẹ. Vì biết “tiếng chằn” của nó tôi thường né và lẳng lặng đi qua khi nó ngồi trước cửa canh bánh. Nhưng lần này tôi lại nhìn chăm chú khi nó chơi ô quan với mấy đứa khác một cách lạ hơn chị bảy tôi chơi. Đã vậy đứa nào cũng mặc đồ bộ giống nhau như may từ một xấp vải ra. Thấy tôi đứng nhìn nó liền hỏi “Mày nhìn cái dzì?!” và đó là lần đầu tiên tôi nghe nó nói với giọng bắc đặc sệt. Tôi cũng nhìn nó kỷ hơn và thấy nó cũng hiền với mái tóc “bom bê”. Tôi lúng túng giải thích vì thấy khác chị tôi chơi. Như một “mệnh lệnh” nó kêu tôi ngồi coi khác chỗ nào và “ngoan ngoãn” tôi ngồi trên bục thềm nó chỉ. Tôi nhìn trộm nó nhiều hơn là trò chơi để coi nó chằn thiệt như những đứa khác nói. Khi mẹ nó kêu vào nó liền hỏi nhỏ tôi có muốn ăn bánh đậu xanh không và không chờ tôi ấp úng nó mang cho tôi cái bánh nhỏ như ngón tay.
Thật là tin đồn thất thiệt nó dữ như chằn, trái lại nó hiền khô với giọng ngọt như mía lùi, đã vậy chưa bao giờ tôi ăn được bánh đậu xanh ngon kỳ lạ như vậy. Từ đó tôi hăng hái đi chợ xép cho mẹ để coi nó chơi ô quan, đánh đũa và ăn bánh. Nó “tâm sự” với tôi nó ghét mấy thằng “mất dzậy” ăn cắp bánh nên nó “cho đòn vọt” thẳng tay. Tôi vừa thích cách nó nói chuyện vừa thích những chữ nó dùng mà chưa bao giờ tôi nghe.
Sau ngày bể dâu năm 1975 nhà nó không còn làm bánh nữa vì bị ghép là tư bản. Anh chị nó thì đi tứ tán khắp nơi kiếm sống cho gia đình. Nhưng tôi với nó càng thân thiết hơn. Lâu lâu khi có đường ba nó làm bánh thì nó để dành cho tôi vài cái, những lúc làm tôi hạnh phúc vì tôi thường thèm đủ thứ, nhầt là đồ ngọt. Có thể vì nó, tôi cũng như những người khác, đều trong khó khăn thê lương nên càng thông cảm cho nhau nhiều hơn trước.
Trước ngày tôi đi về miền tây, mà tôi không biết là để vượt biên, tôi ghé nó nói cho nó biết và hứa hẹn tôi sẽ mang về cho nó nhiều thứ ngon vì ở đó đồ ăn “cả hầm”. Lúc đó tôi đã gần 13 tuổi nhưng vẫn còn “khờ” nên không để ý nó có vẻ gì buồn. Nó đã cao lên được hơn xưa nhiều, không còn tóc “bom bê” nữa và đồ bộ nó cũng không còn “hoa lá cành” như xưa. Ngày đó tôi chưa thích và hiểu bài “Tuổi 13” của Ngô Thụy Miên.
Louis Mishima
No comments:
Post a Comment