Friday, May 1, 2026

Bến Quê

"Whatever our souls are made of, his and mine are the same" — Emily Brontë.

Năm mươi tuổi, Việt góa vợ được ba năm. Sài Gòn, Paris, rồi Toronto, đời anh là những chuyến bay dài và căn hộ lạnh. Mùa khô này, anh quyết định về nước một chuyến. Không phải để tìm lại tuổi trẻ, mà để trả một món nợ với chính mình: thắp nén nhang cho ba má, rồi ghé Chợ Lách, Bến Tre, thăm thằng Khải — bạn cùng bàn năm lớp 9, thằng đã đẩy anh xuống ghe vượt biên lúc 15 tuổi.

Xe đò thả anh xuống ngã ba Cây Dương lúc xế trưa. Nắng miền Tây rọi thẳng, mùi mắm, mùi sình với mùi lục bình hòa vào nhau, quen đến nhói lòng. Tư Khải chạy chiếc honda 78 cà tàng ra đón, vẫn ốm nhom, răng khểnh, cười toe:

“Mày còn khỏe hả mày? Tao tưởng mày thành Tây rồi quên tiếng Việt chớ...”

Nhà Tư Khải nằm khuất sau vườn dừa xanh um. Vẫn nhà lá, nay đã lót gạch tàu, trước hiên có giàn bông giấy đỏ rực. Vừa dựng xe, Việt đã nghe tiếng chổi quét sân xào xạc.

“Út ơi, có khách nè!” Khải kêu lớn.

Từ sau hè, một người phụ nữ bước ra, chân đất, quần vải ú đen, áo bà ba màu hường phấn đã phai màu. Tóc cô bới gọn sau gáy, vài sợi tóc con rơi xuống thái dương ướt mồ hôi, trông duyên dáng kỳ lạ. Cô đang cầm cây chổi chà, ngẩng lên, sững người. Việt cũng sững người.

Anh nhớ mang máng: ngày anh đi, nhà Khải có con bé em út khoảng 5 tuổi, hay lẽo đẽo theo anh xin kẹo. Giờ đứng trước mặt anh là người phụ nữ đã 40, mắt đen láy, long lanh, đuôi mắt đã có ít nếp chân chim mờ, nhưng nụ cười vẫn nguyên cái vẻ hiền khô, cái đẹp mộc mạc của đất phù sa, cái kiểu chân chất mà bên xứ người anh tìm hoài không thấy, không son phấn, không vội vã, nó tự nhiên và thật thà như nắng miền Nam lóe lên trong mỗi ánh nhìn.

“Út Lành phải không ?” Việt lắp bắp.

“Dạ. Anh. Em nè. Anh Tư hay nhắc anh” cô cười mím chi, cúi đầu. Hai má ửng hồng, không rõ vì thẹn, hay vì nắng.

Bữa cơm chiều dọn dưới hàng hiên. Canh chua cá lóc bông so đũa, tép rang dừa, bông lục bình chấm mắm ớt. Lành không ngồi chung, cô chỉ lăng xăng bưng nước, thêm cơm. Mỗi lần cô đi ngang, mùi tóc, mùi chanh lại thoảng qua làm Việt lạc tay, gắp nhầm ngay chén nước mắm.

Tối, Khải lôi chai rượu đế ra hai đứa lai rai. “Hồi mày đi, con Út khóc ba ngày. Nó nói anh Việt hứa về dẫn nó đi Sài Gòn coi sở thú.”

Lành đang rửa chén dưới sàn nước, nói vọng lên: “Anh Tư nhắc chuyện con nít hoài à...” Giọng cô lẫn trong tiếng ếch nhái gọi nhau vang vọng, tiếng dế kêu rả rích, nghe thật yên bình.

Đêm đó Việt trằn trọc. Giàn bông giấy ngoài cửa sổ in bóng trăng xuống vách. Anh 50, góa vợ, tóc đã muối tiêu. Còn Út 40, chưa chồng, vì lo cha già bệnh nằm một chỗ hơn mười năm, rồi lo má, rồi lo cháu. Chợ Lách nhỏ, trai làng chê cô “già”, "hết đát", cô cũng không màng.

Sáng hôm sau, Khải đi giao cây giống. Chỉ còn Việt với Lành. Cô dẫn anh ra sau vườn, chỉ cây mận hồng đào: “Hồi anh đi nó mới bằng cổ tay em. Giờ nó nuôi cả nhà.”

Việt không nhìn cây. Anh nhìn bàn tay cô, nhỏ nhắn, trắng muốt, ngón tay không thon, có vài vết sẹo cắt cỏ, móng cắt cụt để tự nhiên. Mà sao anh thấy đẹp hơn mấy bàn tay bôi kem dưỡng da, sơn móng đủ màu mà anh từng nắm.

“Anh… ở chơi bao lâu?”

Cô hỏi anh, mắt không dám nhìn thẳng.

“Hai tuần. Rồi anh về lại.”
“Dạ.”
Cô chỉ “dạ” một tiếng, rồi tiếp tục hái mận, như giấu tiếng thở dài.

Ở bên Lành, Việt cảm thấy một niềm hạnh phúc rạo rực khó tả, nó đến kỳ lắm, không ồn ào. Nó như con nước ròng nước lớn, cứ dâng lên mỗi lần thấy cô cười, mỗi lần ngắm cô đang lặng im ngồi lựa đậu. Ở Toronto, Việt quen các phụ nữ tự lập, sắc sảo, yêu nhanh bỏ nhanh. Còn Lành thì chậm. Chậm như ghe xuồng thả trôi mùa nước nổi. Mà càng chậm lại càng làm người ta không dứt ra được.

Bữa thứ năm, trời mưa. Lành đội áo mưa đã rách đi chợ về, ướt như chuột lột. Việt bật dậy lấy khăn. Lúc đưa khăn, tay anh chạm tay cô. Tay cô lạnh ngắt, mà ngực anh nóng ran.

“Cảm ơn anh.” Cô lí nhí.

Việt buột miệng: “Lành… sao em không lấy chồng?”

Chị sững lại, rồi cười buồn: “Duyên em nó lỡ. Mà … em ở vậy quen rồi. Ở quê con gái 40 là hết duyên. Em đâu dám mơ.”

Câu nói đó như cứa vào lòng Việt. Đêm đó anh gọi cho con gái bên Canada. “Ba thương một người.” Con gái im lặng hồi lâu, rồi nói: "If she makes you happy, then Mom would want that."

Ngày cuối, Khải bày tiệc chia tay. Rượu vào, Việt nắm tay bạn, lắc lắc: “Tao hỏi thiệt mày… nếu tao muốn rước Út Lành qua bển, mày cho không?”

Khải phun ngụm rượu: “Mày khùng hả? Nó 40, mày 50, còn cưới xin gì mậy? Mà… nếu nó chịu, tao gả liền. Em tao cực quá rồi.”

Lành đang dọn dẹp trong bếp, nghe hết. Chén trên tay rơi xuống, vỡ tan.

Khuya, Việt ra sàn nước. Lành đang ngồi bó gối, ngó mông lung ra vườn.
“Anh xin lỗi. Anh làm em buồn.”

Chị lắc đầu. “Em không buồn. Em chỉ sợ… anh thương hại em. Em già, quê mùa, qua bển em biết làm gì? Người ta sẽ nói anh...”

Việt ngồi xuống kế bên, “Anh 50 tuổi, anh biết anh cần gì mà. Anh chỉ cần một người sáng dậy biết nấu nồi canh chua, chiều rảnh ngồi lặt rau, không cần nói gì nhiều cũng hiểu nhau. Anh đi nửa vòng trái đất giờ mới biết. Em không quê mùa. Em chính là quê nhà của anh.”

Trăng thượng tuần treo trên ngọn dừa. Vài con đom đóm lập lòe trên ngọn bần. Lành không nói. Chỉ có giọt nước mắt lăn xuống, rơi vào khoảng tối giữa hai người.

Sáng ra bến xe. Chỉ có Khải. Lúc xe chạy, Việt nhìn xuống, ruộng vườn xanh mướt vùn vụt lùi lại phái sau. Điện thoại rung. Tin nhắn từ số lạ:

“Anh Việt, anh đi khỏe nha."

Việt bật cười, mắt cay cay. Anh 50, góa vợ, cứ ngỡ tim mình đã chết khô. Ai ngờ chỉ một ánh nhìn gập lại trong một căn nhà lá đơn sơ ở quê nhà, một dáng áo bà ba đã bạc màu, lại làm tim anh như sống lại lần nữa.

Có những nửa kia của mình, phải gần hết nửa đời người mới gặp. Mà gặp rồi, thì chỉ cần nhìn người ta cười mỗi ngày tới hết phần đời còn lại.

Chỉ vậy thôi.

Sưu tầm.



No comments:

Blog Archive