Wednesday, December 31, 2025

Văn hóa nói thách

Đã hơn 40 năm sống ở Mỹ nên tôi không còn khả năng trả giá. Cho dù lúc trẻ bán thuốc lá hay cày mướn tôi cũng không hề nói thách và khá nhiều khách hàng của tôi thích thế. Tuy nhien lúc ấy tôi biết văn hóa đó và biết trả giá chẳng những vậy mà còn biết những chiêu trò tâm lý để mua được giá rẻ nữa.

Gần đây tôi có cơ hội sáng sớm khi mua đồ ăn sáng thì ghé chợ nhỏ mua rau củ quả vì nó tươi và cho mình cái cảm giác của SG xưa. Hôm qua tôi ghé một sạp thấy carot ngon hỏi bao nhiêu một kg. Chị ấy trả lời ‘35 ngàn đồng/kg’, tôi ngẫm ‘Hình như hôm trước đi siêu thị mình thấy carot chỉ khoảng 25K/kg thì phải’ Thế là tôi tính quay lưng nhưng thấy cây bông cải trắng và hỏi giá. Chị trả lời ‘25K/kg’. Tôi biết chị đã trở về giá tốt hơn nhưng có thể vẫn còn đắt một tí thôi nên mua. Hôm nay đi ngang qua một sạp khác chỉ tay vào carot ‘Cô bán bao nhiêu một kg?’ Cô ấy trả lời ‘15 ngàn/kg’. Thế là tôi sẽ không bao giờ trở lại cửa hàng của cô kia nữa.

Mấy tháng trước, tôi đi cắt tóc trong xóm. Đi ngang qua một tiệm vắng khách của một bác lớn tuổi, tôi tội nghiệp ghé vào. Sau khi hớt xong, bác bảo 120K! Trong khi tiệm cách đó vài bước cắt tôi chỉ 50K. Thế là tôi chẳng bao giờ ghé lại lần hai và đi ngang có thấy bác cũng chẳng buồn chào.

Không phải tôi tiếc vài ngàn nhưng làm thế làm tôi có cảm giác mình bị lường gạt và từ đó không thể tin người đó nữa cho dù người đó làm gì hay nói gì.

Gần đây trên VNExpress có bài báo du khách ra chợ Bến Thành hỏi ba đôi tất và bị hét giá 700 ngàn đồng thế là du khách bỏ đi cho dù chủ gọi lại cho giá thật 60 ngàn. Tại sao họ không mua? Họ mất niềm tin vào cửa hàng đó rồi và họ sẽ không bao giờ ghé lại tiệm đó. Và có khả năng cao là họ sẽ không quay lại Việt Nam. Nếu tôi là khách nước ngoài thì tôi cũng thế vì có nhiều nơi khác để đi du lịch thế tại sao đi Việt Nam để bị cho là thằng ngu.

Văn hóa nói thách nằm trong văn hóa của người Việt nhưng nó vô tình dạy cho con người nói láo, thiếu chân thật và làm mất đi tính tự trọng. Lòng tự trọng là một giá trị cốt lõi thiết yếu tạo nên một xã hội văn minh. Có lẽ tôi không sống ở Việt Nam quá lâu rồi nên không còn thấy nét đẹp của văn hóa nói thách này.

Nguyện Thành




ICE CỦA TRUMP TUYÊN CHIẾN CÁC Ổ KHỦNG BỐ SOMALI

Trong một bước leo thang dữ dội của đường lối AMERICA FIRST, Tổng thống Donald Trump đã chỉ đạo Immigration and Customs Enforcement mở chiến dịch trấn áp quy mô lớn, tập trung thẳng vào các ổ nhóm khủng bố Somali tại Minneapolis và Columbus. Nguồn lực được dồn tối đa nhằm NHỔ TẬN GỐC những mối hiểm họa ẩn nấp trong các khu di dân. Nhiều người ủng hộ coi đây là BÀN TAY CAN THIỆP CỦA TRỜI, một đòn quyết định để TẨY RỬA QUỐC GIA khỏi hiểm họa ngay trong lòng xã hội.

Các lực lượng Federal Bureau of Investigation và ICE đã đồng loạt đột kích các sào huyệt giang hồ Somali tại Minnesota, tịch thu NGUYÊN LIỆU CHẾ TẠO FENTANYL và CÁC BỘ PHẬN ĐÁNG NGỜ LIÊN QUAN VŨ KHÍ HỦY DIỆT. Nhà chức trách cho biết đây là BẰNG CỨ RÕ RÀNG về những âm mưu được TÀI TRỢ TỪ CÁC TỔ CHỨC KHỦNG BỐ NƯỚC NGOÀI, nhắm gieo rắc tàn phá trên đất Mỹ. Các đối tượng bị bắt QUẢ TANG khi phát tán độc dược fentanyl vào cộng đồng, gây chết chóc cho dân lành, đồng thời nuôi tham vọng bạo lực quy mô lớn. Trong dư luận, tiếng nói ái quốc vang dậy “BẮT HẾT. CHÚNG TÔI BẦU CHO ĐIỀU NÀY”, khi tầm nhìn của Trump NGHIỀN NÁT KẺ THÙ TỪ BÊN TRONG, cứu vô số sinh mạng khỏi cơn ác mộng ngoại nhập.

Tại Columbus, nơi số người di dân Somali bùng nổ, chỉ đứng sau khu Twin Cities, chiến dịch được đẩy mạnh khi ICE PHÁ TAN ẢO TƯỞNG “THÀNH PHỐ TRÚ ẨN”. Giữa bối cảnh các vụ tấn công nhằm vào lực lượng chấp pháp tăng vọt 1.150 PHẦN TRĂM, bị thổi bùng bởi luận điệu chống ICE của một số chính khách Dân Chủ, lực lượng thi hành luật VẪN TIẾN LÊN, bảo vệ an toàn cho người dân trước các băng nhóm phạm pháp. Những cuộc bố ráp phơi bày SỰ THẬT TRẦN TRỤI của biên giới buông lỏng: FENTANYL TRÀN LAN và BẢN VẼ VŨ KHÍ HỦY DIỆT trong tay giang hồ Somali, với nguồn tiền từ các phần tử thánh chiến hải ngoại quyết tâm phá hoại lối sống Mỹ. Trên toàn quốc, lời kêu gọi “NHIỀU HƠN NỮA” dâng cao, khẳng định BÀN TAY SẮT của Tổng thống là con đường chấm dứt CƠN ĐIÊN BIÊN GIỚI MỞ CỬA TỰ SÁT.

Cuộc tổng công kích do Trump dẫn dắt được xem là SỰ TỈNH THỨC CỦA NƯỚC MỸ, quét sạch các định chế bạc nhược và TRỤC XUẤT MỌI MỐI ĐE DỌA về đúng nơi phát sinh. Không còn dung dưỡng tội phạm được nuông chiều hay khủng bố nội sinh khoác áo di dân, vũ trang bằng ĐẾ CHẾ FENTANYL và mộng HỦY DIỆT HÀNG LOẠT, sống nhờ tiền của kẻ thù. Với ý chí không lay chuyển của Tổng thống Trump, ICE đang THÁO RỜI CÁC MẠNG LƯỚI NGÀY TẬN THẾ, dựng lại những thành phố an toàn và một quốc gia BẤT KHẢ XÂM PHẠM. Tạ ơn Trời vì một nhà lãnh đạo GAN LÌ, hãy tiếp tục GIÁNG BÚA, bởi AMERICA FIRST đang dập tắt hỗn loạn MỘT LẦN CHO MÃI MÃI.


𝐗𝐮𝐚̂́𝐭 𝐱𝐮̛́: Steven Lance Levine - Johnathan Gregory (NEWSMAX)
Đ𝐢̣𝐚 đ𝐢𝐞̂̉𝐦/𝐓𝐡𝐨̛̀𝐢 𝐠𝐢𝐚𝐧:: 𝐖𝐚𝐬𝐡𝐢𝐧𝐠𝐭𝐨𝐧 𝐃.𝐂., 𝟐𝟔 𝐭𝐡𝐚́𝐧𝐠 𝟏𝟐 𝐧𝐚̆𝐦 𝟐𝟎𝟐𝟓
𝐁𝐢𝐞̂𝐧 𝐓𝐚̣̂𝐩 𝐕𝐚̀ 𝐂𝐡𝐮𝐲𝐞̂̉𝐧 𝐃𝐢̣𝐜𝐡: 𝐓𝐚𝐬𝐡𝐢 𝐓𝐞𝐧𝐳𝐢𝐧 𝐃𝐚𝐰𝐚




CỰU ĐẶC VỤ FBI TỐ CÁO DEI PHÁ HỦY CƠ QUAN LIÊN BANG, TỔNG THỐNG TRUMP TUYÊN BỐ CHẤM DỨT THỜI KỲ SUY ĐỒI

Quyết định dứt khoát của Tổng thống Trump nhằm khai tử các chương trình DEI trong bộ máy liên bang được nhiều người xem là đến đúng lúc, đặc biệt đối với bà Nicole Parker, cựu đặc vụ FBI với mười hai năm phục vụ. Trong những chia sẻ công khai và trong tác phẩm mới xuất bản, bà Parker mô tả một cuộc nội chiến âm thầm bên trong FBI, nơi cơ quan từng được kính trọng bị chia rẽ thành hai phe đối nghịch mà bà gọi là FBI thứ nhất và FBI thứ hai.

Theo bà Parker, FBI thứ nhất đại diện cho liêm chính, trọng dụng năng lực và sứ mạng bảo vệ an ninh quốc gia cùng người dân Hoa Kỳ. Trái lại, FBI thứ hai bị bà tố cáo là đã sa đà vào chính trị bản sắc, chương trình DEI và các nghị trình cá nhân, khiến việc thực thi pháp luật nghiêm chỉnh bị thay thế bằng những hành động mang tính trình diễn. Bà cho biết sự chuyển hướng này bắt đầu rõ rệt từ đầu thập niên 2010, khi FBI ngày càng tập trung vào các sinh hoạt đa dạng thay vì chống khủng bố và tội phạm bạo lực.

Trong sách The Two FBIs: The Bravery and Betrayal I Saw In My Time At the Bureau, bà Parker thuật lại việc FBI thành lập Văn Phòng Đa Dạng và Hội Đồng Cố Vấn Đa Dạng, rồi đưa khái niệm đa dạng vào giá trị cốt lõi của cơ quan. Theo bà, điều này hoàn toàn không liên hệ gì đến nhiệm vụ bảo vệ quốc gia. Bà khẳng định trong giai đoạn chính quyền Obama và Giám đốc James Comey, tiêu chuẩn tuyển dụng đã suy giảm, và đến thời Giám đốc Christopher Wray cùng chính quyền Biden thì tình trạng này càng trầm trọng hơn, làm tinh thần nội bộ sa sút nghiêm trọng.

Bà Parker, từng phụ trách nhiều vụ án lớn liên quan đến buôn người, bạo lực và xả súng, cho biết trải nghiệm đau đớn nhất là khi tham gia xử lý hậu quả vụ thảm sát tại trường trung học Marjory Stoneman Douglas ở Parkland, Florida. Bà tin rằng nếu FBI ưu tiên tuyển dụng và huấn luyện người giỏi thay vì chạy theo chỉ tiêu DEI, nhiều sinh mạng có thể đã được cứu. Theo bà, sự đặt sai ưu tiên đã khiến FBI bỏ qua các đầu mối quan trọng.

Bà cũng cáo buộc việc phân bổ nguồn lực thiên lệch, cho rằng trong khi FBI dồn sức cho các vụ việc mang màu sắc chính trị, nhiều nhiệm vụ bảo vệ an ninh thực sự bị xem nhẹ. Cái chết của nữ đặc vụ SWAT Laura Schwartzenberger khi thi hành lệnh khám xét đối với tội phạm xâm hại trẻ em được bà Parker nêu như một minh chứng đau lòng cho hậu quả của việc suy yếu kỷ luật và năng lực tác chiến.

Hiện nay, với việc Tổng thống Trump chấm dứt các chương trình DEI và đặt trọng tâm trở lại vào năng lực, trách nhiệm và an ninh quốc gia, bà Parker bày tỏ niềm tin rằng FBI có thể phục hồi. Bà nhận định rằng dưới sự lãnh đạo mới, những yếu tố chính trị hóa sẽ bị loại bỏ, kỷ cương sẽ được tái lập và FBI sẽ trở lại là một cơ quan duy nhất, trung thành với Hiến pháp, bảo vệ người dân và xứng đáng với sự hy sinh của các anh hùng đã ngã xuống.

Nguồn: New York Post
Phân tích và biên tập: Luan Vo
Tin Hoa Kỳ by VLKT News



Chùm Khế Ngọt ! 


Trương Thế Phát là một thương gia trẻ ở kinh đô Thăng Long. Ông có tàu bè chở hàng đi buôn bán ờ trong và ngoài nước. Khi quân Pháp tiến đánh thành Hà Nội và chiếm Bắc Ninh, Thái Nguyên, ông lên tàu đem gia đình ra ngoại quốc. Sau bao ngày lênh đênh trên biển cả, gia đình ông đến Xiêm La (Thái Lan), rồi định cư tại đây.

Nhờ có tàu bè, ông mang theo một mớ gia sản nên khi qua Xiêm ông đã có sẵn một gia tài. Với tài kinh doanh, ông đã gây dựng một sự nghiệp khá lớn, gồm các cửa tiệm kim hoàn, cửa tiệm vải vóc lụa là, và Trà Thất Mây Tần.

Là một nhà kinh doanh, công việc bận rộn, nhưng ông luôn thương nhớ quê hương. Ông nhớ Hà Nội ba mươi sáu phố phường, với năm cửa Ô xưa. Ôi! Những cô gái hàng Đào, hàng Bạc… má đỏ, môi hồng, quần điều, áo lụa trắng, đeo xà tích bạc. Ông nhớ cốm Vòng, nhớ phở, nhớ xôi và bánh cuốn Hà Nội. Ông nhớ Hồ Gươm, hồ Tây, chùa Trấn Quốc, chùa Một Cột… Xiêm La có nhiều chùa lớn và nhiều lễ hội nhưng không đâu bằng hội chùa Hương…

Ông nhớ những bài hát ru, những điệu quan họ. Xiêm La có nhiều trái cây nhưng không bằng nhãn, vải, cam, quít… Hà Nội. Ở Xiêm La ông có nhiều bạn mới, nhưng lòng ông vẫn nhớ nhung các bạn Hà Nội và những kỷ niệm thời ấu thơ. Nhất là buổi đầu, ngôn ngữ bất đồng, phong tục khác biệt làm cho ông chao đảo như con thuyền không lái.

Lúc bấy giờ nhiều người trong nước cũng bỏ nước ra đi. Họ ra đi mang theo một bầu nhiệt huyết, một lý tưởng cao siêu là khôi phục đất nước, giải phóng dân tộc. Có nhiều nhóm hoạt động. Họ từ trong nước ra. Họ cũng từ Trung Quốc, Nhật Bản sang Xiêm hoạt động. Họ ở lại Xiêm mà cũng có người đi qua, đi lại. Tuy là nhiều tổ chức khác nhau, tựu trong có hai nhóm. Một nhóm thuộc phe quốc gia, một phái thuộc phe quốc tế.

Trà Thất Mây Tần do con trai của ông là Trương Thế Đạt trông coi, còn các tiệm khác thì do phu nhân, con trai thứ và các con gái ông quản lý. It lâu sau, Trương Thế Phát mất, cơ nghiệp truyền lại cho phu nhân và các con. Trương Thế Đạt tiếp tục kinh doanh Trà thất Mây Tần.

Trà Thất Mây Tần ở thủ đô Băng Cốc là một nơi trai thanh gái lịch lui tới tấp nập. Không những người Xiêm La mà người Cao Miên, Lào, Trung Quốc, Ấn Độ đều thường xuyên tới uống trà, và thưởng thức ca vũ nhạc. Một hôm, có mấy người khách Á Đông tới trà thất Mây Tần uống trà, uống rượu, Trương Thế Đạt nhận ra có một số khách là người Việt Nam.

Ông bèn tới chào hỏi, mới biết họ quả là người Việt Nam. Nghe giọng nói của họ, ông nhận ra họ là người Bắc, người Trung, và người Nam. Ông hỏi thăm họ thì họ cho biết họ qua đây lập nghiệp. Trương Thế Đạt rất vui mừng khi gặp lại đồng bào Việt Nam. Tâm trạng hai bên thật vui vẻ như câu thơ “Thiên lý tha hương ngộ cố tri”. Họ hỏi ông tại sao đặt tên Trà Thất là Mây Tần. Ông nói ông rất yêu quê hương, lòng luôn nhớ băm sáu phố phường Hà Nội. “Hồn quê theo ngọn Mây Tần xa xa”.

Dần dần, hai bên quen nhau, Trương Thế Đạt mời họ về nhà chơi. Kể từ đó hai bên liên lạc thân mật. Sau một thời gian, khách hiểu rõ gia đình Trương là một gia đình yêu nước, vì không cam tâm làm tôi tớ bọn ngoại xâm mà bỏ nước ra đi. Vì quen thân, họ cũng cho biết họ thuộc đảng cách mạng tiến bộ Việt Nam, được thế lực quốc tế như Liên Sô, Trung Quốc yểm trợ, thế lực rất mạnh, bám rễ trong và ngoài nước, có mục đích bài phong đả thực, xây dựng một xã hội công bằng tự do, người không bóc lột người. Đảng có Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Hùynh Thúc Kháng tham gia, và có khoảng mười triệu đảng viên.

Lực lượng đảng trong nước đã vùng lên như Nguyễn Thiện Thuật, Nguyễn Thái Học, Hoàng Hoa Thám đã chiếm được nhiều tỉnh trong nước, giết vô số thực dân Pháp. Trương Thế Đạt nghe họ nói vậy cũng tin tưởng, ủng hộ cho họ một số vàng để làm quỹ hoạt động cứu quốc. Trương Thế Đạt mất, con trai là Trương Thế Vinh nối nghiệp cha kinh doanh trong ngoài, và ông cũng giữ mối liên lạc với tổ chức quốc tế, và cũng đóng góp vàng bạc cho họ. Trà thất Mây Tần và nhà của Trương Thế Vinh trở thành nơi ẩn náu và hoạt động của đảng cách mệnh.

Ông được chi bộ đảng khen ngợi là “nhân sĩ yêu nước”, và những Việt kiều ở Thái Lan theo Cộng Sản được gọi là “Việt kiều yêu nước”. Gia đình Trương Thế Vinh đã được chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa gửi giấy ban khen là gia đình yêu nước, đã có công với cách mạng.

Sau 1945, Đệ Nhị Thế Chiến chấm dứt, Việt Minh cướp chính quyền. Một số dân chúng vì nạn đói, vì sợ Cộng Sản và thực dân Pháp nên đã bỏ nước sang Lào, Miên, Xiêm La, hoặc Pháp. Những người Việt Nam sinh sống tại Xiêm La ngày càng đông, và những người theo phe Cộng Sản càng mạnh.

Năm 1954, Hiệp Định Geneve chia đôi Việt Nam. Nước “Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa” giao thương với Xiêm La tức Thái Lan, và đặt tòa đại sứ tại Băng Cốc. Những đảng viên Cộng Sản Việt Nam ra mặt công khai hoạt động. Họ ra sức vận động “Việt kiều” tại Thái Lan về xây dựng đất nước. Chính sách này cũng được phát triển nhiều nơi như Pháp, Lào, Miên…

Họ bảo “đất nước ngày nay cần nhiều bàn tay đóng góp. Việt Nam nay đã tiến lên Xã Hội Chủ Nghĩa, nông dân có ruộng cày, thoát khỏi cảnh làm nô lệ cho bọn phú nông địa chủ; xã hội bây giờ không còn nạn người bóc lột người. Sinh viên học sinh được tự do học hành, không phải đóng học phí mà còn được chính phủ nuôi ăn học, cấp sách vở cho đến khi thành tài.

Trong nước ai cũng có công ăn việc làm, không ai thất nghiê.p. Họ gửi tặng ông nhiều sách báo, có nhiều thơ ca, âm nhạc và tiểu thuyết ca ngợi sự lãnh đạo tài ba của đảng và chính phủ”. Trương Thế Vinh tuy sinh tại Thái Lan, nhưng được nghe cha ông ca tụng về con người và đất nước Việt Nam, nay lại được nghe thêm những lời tuyên truyền của cộng sản nên càng thêm yêu nước, và càng nhớ quê hương. Ông luôn luôn mở đài Hà Nội, và những bài thơ, bản nhạc đã gieo vào lòng ông tình yêu quê hương, tổ quốc.

“Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay
Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Là hương hoa đồng cỏ nội
Bay trong giấc ngủ đêm Hè”

Lúc bấy giờ công việc buôn bán ngày càng khó khăn khiến Trương Thế Vinh chán nản. Nay được “cán bộ” cộng sản kêu gọi và khuyến khích, vì vậy ông quyết định trở về góp sức xây dựng quê hương. Ông nay được ban khen là “gia đình có công với cách mạng”. Nếu về Việt Nam chắc ông sẽ được đảng và nhà nước quý trọng. Con đường tương lai rộng mở trước mắt ông.

Ta về ta tắm ao ta!

Ông muốn trở về tắm ao ta, về làm người hùng cứu nước, còn hơn là sống ở quê người, dù là triệu phú cũng có mặc cảm là kẻ tha phương cầu thực, kẻ lưu đày, là công dân bậc hai!

Ôi! Nước ta nay đã độc lập, không còn bọn thực dân Pháp xâm chiếm quê hương. Vì thực dân Pháp mà nhân dân ta khốn khổ điêu tàn. Vì thực dân Pháp mà tổ phụ ông phải bỏ quê hương mà đi. Nay là một dịp để ông trở về quê hương, về 36 phố phường Hà Nội và năm cửa Ô xưa! Tình yêu quê hương không còn là một mớ tình cảm bâng khuâng mà đã biến thành sự thực.

Ông lo bán nhà cửa, hàng hóa và các cơ sở kinh doanh thu được năm trăm lượng vàng và mười ngàn đô la Mỹ. Sau khi đã thanh toán mọi thứ, ông đã “đăng ký” mua máy bay trở về Hà Nội thân yêu. Nhưng tòa đại sứ Việt Nam CS tại Thái Lan đã lo mọi sự. Tất cả “Việt kiều” tại Thái Lan sẽ cùng nhau về Việt Nam bằng đường hàng không sang Cam Bốt rồi từ đó sẽ đi xe ô tô hay máy bay về Việt Nam.

Sau khi đoàn “Việt kiều” Thái Lan về đến Cam Bốt, họ được chuyển ngay lên xe ô tô Liên Sô là loại xe bốn bề kín mít chở ngay về Quảng Bình Việt Nam. Khi về đến biên giới Việt Nam, cả đám được cán bộ Cộng Sản đeo súng yêu cầu xuống xe để vào một trung tâm, bốn bề rào kín và có lính gác. Họ bảo:

“các Việt kiều tạm ở lại đây một thời gian để học tập đường lối chính sách của Đảng và nhà nước. Họ ra lệnh các Việt kiều tập họp lại, gia đình nào theo gia đình đó. Họ bảo mọi người không được ra khỏi trung tâm nếu không được trung tâm cho phép”. Họ đưa mọi người vào hội trường. Viên “thủ trưởng” tỏ ra rất lịch sự. Ông nói:

Chào các đồng bào và các đồng chí,
Hôm nay tôi xin thay mặt mặt đảng và chính phủ chào mừng những người con yêu trở về tổ quốc.”

Ông vừa dứt lời, mọi người vui vẻ hoan hô, tiếng vỗ tay nghe vang như tiếng pháo.

Tiếp theo, ông nói:

Thưa các đồng chí và đồng bào,
“Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, những người ngoại quốc đã ước mơ trong một đêm được trở thành người Việt Nam. Các đồng bào và đồng chí nay đã thành người nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Trước tiên, yêu cầu mọi người giao nộp thẻ căn cước, thẻ quốc tịch và khai sinh ngoại quốc để Nhà nước làm thủ tục hành chánh.”

Ông nói xong thì lui bước, để cho một đại biểu khác lên tiếng yêu cầu đồng bào làm bản tự khai hồ sơ, lý lịch, nhất là phải kê khai vàng bạc, kim cương, hột xoàn và đô la. Trong khi mọi người tập trung ở hội trường, cán bộ cộng sản đã vào khám xét hành lý của Việt kiều. Những ai có chìa khóa va ly hay khóa các hộp kín, họ đến bảo nhỏ giao nộp chìa khóa cho họ làm thủ tục kiểm tra. Ngay hôm đó, họ bắt mọi người giao nộp vàng, kim cương, nữ trang và đô la.

Ông cán bộ nói:

Đảng sẽ giữ tài sản cho họ vì sợ bọn biệt kích Mỹ ngụy cướp của giết người.. Cứ yên tâm đưa chính phủ giữ dùm, rồi chính phủ sẽ trả lại cho các gia đình sau khi tình hình đã được ổn định.”

Tiếp theo, mọi người làm thủ tục y tế. Mọi người phải vào phòng kín, cởi hết áo quần để y sĩ khám xét. Không thử máu, không nghe tim mạch, mà chỉ khám tổng quát. Thủ tục này thì cũng nhanh thôi, ngoại trừ những ai còn cất giấu tài sản trong người là bị tịch thu và bị phê bình, kiểm thảo. Các gia đình Việt kiều được cán bộ rút sổ tay, xé giấy viết biên nhận bằng những tờ giấy vàng úa xấu xí với những dòng chữ nguệch ngoạc, không rõ chữ viết và con số, và cũng không ghi ngày tháng, chữ ký và tên người nhận:

….Đã nhận 300 miếng kim loại bề ngoài màu vàng… Đã nhận một ngàn tiền nước ngoài… Đã nhận hai mươi viên đá nhỏ óng ánh…

Đến đây thì các Việt kiều biết mình đã lầm, đã mắc gian kế. Họ cũng như Thúy Kiều trong ngày đầu gặp Mã Giám Sinh đã kêu lên:

Xem gương trong bấy nhiêu ngày
Thân con chẳng kẻo mắc tay bợm già!

Vài ngày sau, các “Việt kiều” được “phân phối” về các thôn xóm ở miền Bắc. Gia đình Trương Thế Vinh được “phân phối” về một làng ở Quảng Bình. Ông chất vấn cán bộ:

– Chúng tôi xin về Hà Nội là quê hương của tôi và đã được Tòa Đại Sứ Việt Nam ở Băng Cốc chấp thuận. Nay sao các ông lại bắt tôi về Quảng Bình?

Tên cán bộ trong “ban Việt kiều yêu nước” nói:

”Nay chúng ta đang xây dựng Hà Nội thành một thủ đô to lớn và văn minh hơn mười lần xưa. Hà Nội tương lai sẽ có những tòa cao 40-50 tầng, vĩ đại hơn Mỹ. Vi là xây cất chưa xong, nên chưa có nhà cho đồng bào ở. Vậy ông tạm ở lại Quảng Bình một thời gian, rồi sẽ đưa gia đình về Hà Nội sau”.

Biết rằng phản đối cũng vô ích cho nên gia đình ông phải lên xe về Quảng Bình. Gia đình ông được đổ xuống Quốc Lộ I, rồi được công an dẫn bộ tới một làng nhỏ, cách quốc lộ vài cây số. Làng này cho ông một miếng đất ven sông để ở và canh tác. Nơi ông ở là bãi sông vắng, cách xa xóm làng vài cây số.

Ông là một kẻ ngụ cư. Hơn nữa, ông là một kẻ nguy hiểm. Dân làng không ai dám giao thiệp cùng gia đình ông vì họ coi gia đình ông như một những kẻ gián điệp từ ngoại quốc về để phá hoại xã hội chủ nghĩa.

Tiền của mất sạch, gia đình ông trở thành kẻ bần cùng nhất nước, cô đơn nhất nước. Thư ông gửi đi không có hồi âm. Ông không nhận được lá thư nào từ Thái Lan hay Hà Nội. Ở Thái Lan, ông có tài sản, bạn bè, nhưng về đây, quê hương Việt Nam,Trương Thế Vinh và gia đình bị lưu đày và cấm cố. Gia đình ông vì yêu nước mà trở về nay lại bị coi là kẻ thù của dân tộc. Sống ở Thái Lan, ông tự coi là người xa lạ, nay về Việt Nam, ông lại trở thành người xa lạ trên chính quê hương mình.

Ông suy nghĩ xa gần mà lòng đau như cắt. Ông trách ông ngu dại. Nước Thái Lan đã cho ông nương tựa, giúp ông làm giàu, con cái ông học hành thành tựu, thế mà ông bỏ Thái Lan mà về Việt Nam, về quê mẹ, nhưng quê mẹ đã giết gia đình ông, cướp đoạt tài sản và hy vọng của ông!

Kẻ sát nhân cướp bóc chính là những kẻ mà ông đã nuôi nấng, kẻ đã rao giảng tự do, nhân đạo và bình đẳng! Ông đã bỏ mồi bắt bóng! Ông là người ngu xuẩn nghe theo những lời phỉnh nịnh để rồi làm hại mình và con cháu!

Vài năm sau, chiến tranh bùng nổ, miền Bắc bắt thanh niên nam nữ “sinh Bắc tử Nam”. Trương Thế Vinh có một trai, một gái. Con trai ông phải vào “bộ đội” rồi tử thương tại chiến trường miền Nam. Con gái ông phải đi “thanh niên xung phong”, lâm bệnh rồi chết trên Trường Sơn. Hai vợ chồng cắn đắng nhau.

Bà trách ông nhẹ dạ tin lời kẻ cướp. Bà không chịu nổi đời sống kham khổ và nỗi uất hận vì bị lường gạt nên mắc bệnh, không thuốc men mà chết. Còn ông, trong cơn đau khổ, uống rượu say rồi chửi Cộng Sản. Kết cuộc ông bị công an bắt bỏ tù rồi chết trong trại tù Thái Nguyên.

Sơn Tùng


Cao giá

Ông khách Mỹ của Thảo và cũng là người khách cuối cùng trong ngày vừa bước ra khỏi tiệm nails là các bạn xúm vào hỏi:

– Ê, Thảo tính “cưa” ông Jack hả? tao thấy mỗi lần ông đến làm nails mày tưng tiu o bế hai bàn tay của ông hơi lâu. Đã điều tra lý lịch tài sản sự nghiệp chàng chưa?

– Tao vẫn muốn Thảo lấy Tony Phạm cơ, anh ta yêu Thảo quá trời, cùng là người Việt, cùng nghề nails, cùng ly dị dễ cảm thông nhau. Hơn nữa chúng ta đều biết Tony hiền và chăm chỉ làm việc, có nhà to, có vốn liếng dành dụm.

Thảo giãy nảy lên:
– Để tui yên nha mấy bà, tui chọn ai mai mốt mấy bà sẽ có thiệp mời đám cưới biết liền.

Tony Phạm trước kia từng làm nails trong tiệm này, sau chủ nhân mở thêm tiệm thứ hai và “điều” vài thợ tay nghề giỏi sang làm bên tiệm mới trong đó có Tony Phạm, Tony luôn săn đón Thảo, chăm sóc Thảo. Cả tiệm từ chủ tới thợ đều biết Tony yêu Thảo, thế mà Thảo vẫn tỉnh bơ.

Tuy trả lời các bạn thế nhưng trong lòng Thảo đã biết mình sẽ chọn ai rồi, Tony có giỏi tay nghề, có giàu cỡ nào cũng là thợ nails như nàng mà thôi, không… xứng với nàng, Thảo từng là vợ yêu của một kỹ sư dù đã ly dị, còn ông Jack sau những lần vừa làm nails vừa nhỏ to chuyện trò với nhau ông Jack kể ông là giám đốc một công ty lớn. Thành công, giàu có Jack đã nghỉ hưu sớm khi tuổi mới xấp xỉ 50, hiện sống an nhàn trong một trang trại rộng lớn hàng trăm acre là điều ông mơ ước từ bấy lâu nay. Một chức vụ giám đốc, một trang trại rộng lớn đủ nói lên sự danh giá bề thế rồi. Người chồng cũ, họ hàng bên chồng và cả bên gia đình nàng sẽ sáng mắt ra, không có chồng kỹ sư này nàng vẫn lấy được chồng khác ngon lành chẳng thua kém chi.

Là một cô gái xinh đẹp sang Mỹ cùng mẹ và hai em theo diện đoàn tụ gia đình do người anh bảo lãnh, Thảo luôn tự hào và mộng mơ một tấm chồng tầm cao mới xứng với mình. Nàng học nghề nails và đi làm được 2 năm thì có người bà con giới thiệu nàng với Hưng kỹ sư làm việc cho một hãng máy bay đúng như là mơ. Hưng hơn nàng một con giáp, chàng hiền lành ít giao tiếp, 35 tuổi vẫn chưa lập gia đình cho nên khi thấy Thảo chăm chỉ đi làm giúp đỡ mẹ nuôi hai em Hưng vừa ý lắm, chàng nghĩ nàng sẽ là một người vợ hiền. Thế là cuộc hôn nhân tiến hành nhanh chóng và vui vẻ đôi bên.

Thảo lấy chồng kỹ sư đẹp trai dễ dàng quá, cho rằng ở Mỹ thiếu con gái Việt Nam hèn chi nhiều ông Việt kiều phải về Việt Nam lấy vợ, nàng càng tự kiêu vào nhan sắc của mình và đánh giá thấp đàn ông ở Mỹ.

Hai vợ chồng đã có một đứa con trai 6 tuổi, được chồng yêu thương chiều chuộng nhưng Thảo vẫn cao giá coi như anh lấy được cô vợ trẻ đẹp như nàng là may mắn tu mấy kiếp dễ dầu gì được, nàng luôn lấn lướt chỉ huy chồng khiến anh chàng vốn hiền lành chỉ biết chiều vợ và làm vui lòng vợ cho yên nhà yên cửa. Đã nhiều lần Thảo giận hờn làm mình làm mẩy xách đồ rời khỏi nhà ra hotel ở chỉ vì giận chồng sau những bất đồng nho nhỏ, mỗi lần thế Hưng lại phải đi tìm vợ và… xin lỗi thì nàng mới chịu về nhà dù lỗi chàng bé xíu, lỗi vợ thì to đùng. Cứ thế, được đằng chân lân đằng đầu, lần này trận cãi vã to tiếng hơn, Thảo hỗn hào chửi đến cha mẹ Hưng nên chàng không giữ được bình tĩnh đã tát Thảo một cái đau điếng. Lần đầu tiên bị chồng đối xử nặng tay Thảo giận dữ bỏ đi ngay, mặc cho chồng con ở nhà muốn ra sao thì ra.

Hưng lại tìm đến hotel gặp vợ và xin lỗi nhưng Thảo vẫn làm cao không thèm về nhà như mọi lần chứng tỏ nàng còn giận chồng lắm, nàng chỉ…lỡ miệng chửi cha mẹ chồng vài câu mà chồng dám tát nàng, coi nàng chẳng ra gì!

Hưng gọi phone Thảo cũng không thèm trả lời.

Hưng không còn cha mẹ, hai bà cô bà dì của Hưng từng chứng kiến cảnh vợ Hưng đỏng đảnh bỏ đi, họ ngứa mắt với cô cháu dâu quá quắt này lắm, lần này thấy lâu quá không về các bà xúm vào khuyên Hưng không thèm năn nỉ thêm nữa để dạy cô một bài học.

Một tháng trôi qua chàng cũng chán nản và mệt mỏi vì không biết thêm tin tức gì của vợ, vừa chăm lo cho con vừa đi làm. Hai cha con cũng quen dần cảnh “gà trống nuôi con”.

Thảo hành hạ thế tưởng Hưng sẽ đau buồn và hối hận lắm, chàng yêu vợ và yêu con biết bao, nàng đinh ninh chồng sẽ đến hotel 5 lần 7 lượt năn nỉ nàng mới tha tội cho, vậy mà anh ta không đến. Cuối cùng nàng đành trở về nhưng… với tờ đơn ly dị cho chồng sẽ hết hồn đau điếng. Thêm một lần nữa Thảo ngạc nhiên và thất vọng, chồng bình thản và nghiêm chỉnh nói:

– Anh không muốn ly dị, chỉ mong em thay đổi tính nết đừng trẻ con mãi thế. Anh cho em một tháng để em suy nghĩ kỹ trước khi quyết định ly dị.

Nàng tự ái gầm lên:
– Ngay bây giờ hay một tháng sau một năm sau tôi vẫn giữ nguyên ý định này. Tôi muốn ly dị.

Thảo đã được ly dị… ngoài ý muốn, nàng đã lỡ cao giá nên không thể nhún nhường chịu thua chồng. Thảo chưng hửng và cay đắng nhận trợ cấp nuôi con từ Hưng.

Hai năm sau Hưng lập gia đình với một cô kỹ sư mới vào làm cùng hãng với Hưng, họ đã có con gái đầu lòng, gia đình hạnh phúc, còn Thảo mong mau chóng kiếm được người chồng sáng giá để… trả thù chồng mà chưa xong. Mẹ nàng đay nghiến:

– Tao đã nói mày lấy được thằng chồng như Hưng là phước ba đời mà không biết giữ còn đành hanh đòi ly dị. Nó kỹ sư lấy vợ đâu chẳng được, còn mày trẻ đẹp cũng có thời, dễ gì kiếm ra thằng chồng kỹ sư hiền lành thương yêu vợ con như nó. Già néo đứt dây sáng mắt ra chưa..

Thảo đã đánh tiếng để Tony Phạm và cả tiệm nails biết nàng sẽ kết hôn với ông Jack một ngày không xa sau khi nàng đã được Jack thân ái đưa về thăm trang trại khang trang với ngôi biệt thự có những lối đi lát gạch, có hoa thơm cỏ lạ đẹp xinh bên rặng cây cao xanh mát, sau biệt thự có hồ bơi, có sân chơi bóng rổ, có vườn hoa ghế đá như công viên… nàng không đủ sức và thời gian để đi hết trang trại. Tổng quát cả trang trại là một phong cảnh hữu tình, một tài sản lớn.

Thảo đã mấy lần khéo léo nhắc ông Jack tiến tới hôn nhân, lần nào Jack cũng mỉm cười gật gù thay cho lời hứa hẹn.

Thế rồi đột nhiên Jack vắng bóng không đến tiệm làm nails như thường lệ mỗi 2 tuần nữa. Sau hai tháng chảnh chọe chờ đợi Thảo đành nuốt giận hờn gọi phone cho Jack thì số phone đã không còn sử dụng. Bạn bè sốt ruột như Thảo, họ chân tình có, tò mò có, bảo Thảo phải gặp Jack xem chuyện gì xảy ra cho ông ta?

Trang trại cách tiệm nails chỉ một giờ xe, Thảo lái xe đến trang trại tìm Jack, có thể Jack bận rộn chuyện gì đó, hay Jack đang âm thầm lo chuyện cưới hỏi Thảo và cho nàng một bất ngờ lớn?.

Cổng trang trại không khóa, nàng lái xe vào tận bên trong đến trước cửa biệt thự. Nàng vừa bước ra khỏi xe thì một quý bà trông dáng vẻ sang trọng đẹp đẽ từ trong đi ra ngạc nhiên hỏi Thảo:

– Chào cô, cô đến đây có chuyện gì?

– Tôi tìm chủ nhân trang trại này.

– Tôi xin giới thiệu, vợ chồng tôi là chủ nhân.

Thảo ngạc nhiên:
– Bà là vợ của Jack?

– Ồ không, chồng tôi là Randy Gary. Jack là quản gia thân tín của chúng tôi bấy lâu, anh ta đã trông coi trang trại này. Vợ chồng tôi mới ở nước ngoài trở về Mỹ mấy tháng nay.

Thảo choáng váng cố gắng hỏi tiếp:
– Có phải là Jack từng làm giám đốc một công ty cơ khí kỹ nghệ lớn ở thành phố này?

Thiếu phụ xinh đẹp có vẻ hiểu ra câu chuyện, bà mỉm cười:
– Chắc là Jack đùa cô cho vui thôi, anh ta vốn lém lỉnh và thích đùa. Chồng tôi là giám đốc công ty đó và đã nghỉ hưu.

Thảo thiểu não hỏi:
– Thế bây giờ Jack ở đâu hả bà?

– Jack đã xin nghỉ việc và về quê ở Wyoming.

Không hiểu sao Thảo vẫn còn đủ sức, còn đủ tỉnh táo mà lái xe về nhà an toàn trong nỗi thất vọng và đau đớn. Lần này Thảo lại là kẻ thua cuộc. Nàng sẽ ăn nói với mọi người thế nào khi bị Jack bỏ rơi sau một trò đùa cợt.

Giá mà Thảo quyết định lấy Tony Phạm thì chắc giờ đây đã xong đám cưới rồi, đâu có cảnh bẽ bàng này. Tony Phạm hiện đang có người yêu, họ sắp làm đám cưới, là một cô thợ nails mới đến làm cùng tiệm. Đúng như mẹ nàng đã nói đàn ông lấy đâu chẳng được vợ.

Thảo suy sụp tinh thần, nàng đã từng cao giá bỏ qua những tình yêu chân thật của Hưng và của Tony Phạm. Giờ đây họ mới chính là người cao giá, nàng không thể nào với tới…

Nguyễn Thị Thanh Dương

TIN TÂM ĐI – CON ĐƯỜNG NÀY HOÀN TOÀN XỨNG ĐÁNG 


“Úc KHÔNG phải thiên đường.”
Nói câu này ra là nhiều người nổi điên liền 
Nhưng sự thật là vậy.

Và càng đau hơn nữa là:
Úc cũng không hứa hẹn điều gì với bạn cả 


Ngày đầu mới qua Úc… 
Không quen ai 
Tiếng Anh nói chưa tròn câu 
Trong túi chỉ có vài trăm đô 
Mà tiền thuê nhà thì đếm từng đồng 

Ở chung nhà đông như hộp cá 
Nhà vệ sinh xếp hàng 
Ăn mì gói liên tục 
Đi làm thì:
Sáng học 
Chiều rửa chén 
Tối lau sàn 
Khuya về chỉ muốn ngã gục xuống giường 


Có những ngày…
Bị nhìn bằng ánh mắt không coi ra gì 
Bị nói thẳng:
“Mày chỉ là du học sinh thôi.”

Nghe xong…
Cười cho qua 
Nhưng trong lòng thì nhói một cái 
Chỉ dám tự nói nhỏ với chính mình:
“Ráng thêm chút nữa đi…” 


Ít ai dám nói sự thật này:
Úc không thương bạn
Úc không chiều bạn
Úc không quan tâm bạn nghèo hay giàu

Nhưng…
Úc CỰC KỲ CÔNG BẰNG 

Bạn đi làm đủ giờ có tiền 
Bạn chịu học có cơ hội 
Bạn chịu nhục có tương lai 

Không cần quen biết 
Không cần luồn cúi 
Không cần “con ông cháu cha” 

Chỉ cần:
Đúng giờ
Siêng năng
Không bỏ cuộc

Vậy thôi.
Rất lạnh… 
Nhưng rất công bằng 


Có những buổi tối… 
Tâm đứng sau quầy 
Tay run vì mệt 
Chân đau rã rời 

Nhìn người Úc cười nói thoải mái 
Trong đầu bật lên câu hỏi:
“Bao giờ mình mới được gọi nơi này là NHÀ?” 

Rồi đến một ngày…
Không ai báo trước 
Không ăn mừng 
Không pháo hoa 

Chỉ là…
Tâm không còn thấy mình là người ngoài nữa 
Tâm hiểu luật chơi 
Biết phải làm gì tiếp theo 
Và bắt đầu ngẩng đầu lên mà đi 

Lúc đó mới nhận ra:
Mình đã đi được rất xa rồi 


Sự thật mà ít người nói ra:
Úc không cho bạn tiền 
Úc cho bạn NIỀM TIN 

Niềm tin rằng:
Hôm nay cố hơn hôm qua 1% 
Ngày mai giỏi hơn hôm nay một chút 
5 năm sau…
chính bạn cũng không nhận ra mình của ngày xưa 


Nếu hôm nay bạn đang mệt 
Đang nản 
Đang muốn bỏ cuộc 

Thì tin Tâm đi 
CON ĐƯỜNG NÀY – HOÀN TOÀN XỨNG ĐÁNG 

Không phải vì nó dễ 
Mà vì…
bên kia con dốc đó là một phiên bản khác của chính bạn 


Đôi khi…
một đất nước trở thành “nhà” 
không phải vì nó cho bạn quá nhiều 
mà vì nó cho bạn cơ hội để tự đứng vững bằng chính đôi chân của mình 







Dân Iran mạnh mẽ biểu tình mong chấm dứt chế độ

Tình hình biểu tình chống chính quyền ở Iran hiện nay đang diễn ra mạnh mẽ và lan rộng, đây là làn sóng biểu tình lớn nhất kể từ phong trào năm 2022-2023 sau cái chết của Mahsa Amini.

Nguyên nhân chính được cho là do tỷ giá đồng rial sụp đổ kỷ lục (khoảng 1.42 triệu rial/$USD, lạm phát tăng 42.2% (thực tế có thể cao hơn), giá thực phẩm tăng 72%, y tế tăng 50%. Điều này khiến người dân, đặc biệt là thương nhân, tiểu thương, không thể kinh doanh, trả tiền thuê nhà, mua sắm hàng hóa nhập khẩu.

Cuộc biểu tình khởi đầu ở Tehran khiến nhà buôn ở Grand Bazaar và các chợ di động đóng cửa, biểu tình lan rộng trên phố Jomhuri, Lalehzar, Istanbul, Boali, gần các trung tâm mua sắm.

Các thành phố lớn như Hamadan, Isfahan, Shiraz, Mashhad, Qeshm, Zanjan, Karaj, Malard, Kermanshah, Yazd, Ahvaz... cũng rầm rập xuống đường, một số nơi còn biểu tình vào đêm khuya.

Khởi đầu cuộc biểu tình là giới tiểu thương và thương nhân, sau đó có sinh viên đại học tham gia, rồi kế tiếp là công nhân đình công, người nghỉ hưu cũng tạo các cuộc biểu tình riêng lẻ.

Ban đầu họ phản đối các chính sách kinh tế, phản đối lạm phát, giá cao, chính sách tiền tệ.

Sau đó, có lẽ khi thấy được đông đảo quần chúng tham gia, rất nhanh chóng họ chuyển sang chính trị. Những khẩu hiệu thét vang: "Chết đi kẻ độc tài" (ám chỉ Lãnh tụ Tối cao Ali Khamenei), "Tự do", "Không sợ hãi, chúng ta đoàn kết", thậm chí ủng hộ Hoàng tử lưu vong Pahlavi (hoàng gia cũ) như "Javid Shah" (Hoàng đế sống mãi), "Pahlavi sẽ trở lại". Một số nơi dân chúng cùng hô to "Tử vong cho chế độ", "Mullahs phải ra đi".

Cảnh sát chống bạo động được chính quyền tung ra, họ dùng hơi cay, dùi cui, thậm chí bắn trực tiếp ở một số nơi (như Hamadan). Có nhiều cuộc bắt giữ, nhưng chưa có báo cáo thương vong lớn.

Tổng thống Masoud Pezeshkian vội vã kêu gọi đối thoại với đại diện biểu tình, coi đó là "nhu cầu chính đáng", ông ta hứa cải cách ngân hàng và bảo vệ mãi lực. Ông cũng chấp nhận Thống đốc Ngân hàng Trung ương Mohammadreza Farzin từ chức và bổ nhiệm Abdolnasser Hemmati thay thế.

Dù chính quyền đang cố gắng giảm căng thẳng bằng đối thoại, họ biết khôn ngoan tránh đối đầu hoặc đàn áp mạnh tay, nhưng tình hình kinh tế vẫn hết sức tệ, cộng thêm là quốc tế cấm vận và sự xung đột với Israel và Mỹ.

Tuy nhiên, nếu tình hình lạm phát tiếp tục, người dân thất vọng vì nguy cơ đói khổ khiến họ quyết liệt hơn và biểu tình lan rộng sang các tầng lớp khác và có thể leo thang như một đám cháy vô phương chữa...

Đó là thời điểm cáo chung cho chế độ thần quyền Hồi giáo.

FB Uyen Vu


Blog Archive