Monday, May 18, 2026

Ly “rụ” mừng

Ngày xuân đón Tết, không nhạc phẩm nào hay bằng Ly Rượu Mừng. Tui nghe hoài năm sáu mươi năm rồi mà không chán. Thích nhất câu “Người thương gia lợi tức, người nông dân ấm no”. Sao mà nó nhân văn. Khi mấy ảnh tràn vô, thương gia thành “con buôn”. Từ đó người ta nhìn nhau như kẻ thù. Hổm rày nhìn đoàn CEO của Mỹ rần rần đi giao thương, mới thấy mình làm ra đồ, cũng phải biết đem bán. Mà đi buôn bán là phải lịch thiệp, mềm dẻo. Nói những điều dễ lọt lỗ tai. Cái này nhiều khi phải học. Nghe cái ông Trump nói nhỏ nhẹ, con kiến cũng ngứa ngáy bò khỏi hang mới chịu. Nhưng vừa rồi tui thấy ổng nâng ly rượu, nhấp một miếng coi bộ điệu nghệ. Trước đó bác Tập cũng nâng ly và nói bằng tiếng Anh đàng hoàng :”cam pai…” Thì mới thấy rằng dù hỏng ưa rượu như dượng, nhưng khi đi giao tiếp cũng phải chút chút mới tạo bầu không khí vui vẻ.

Mỗi quốc gia, tùy phong thổ, sản vật, khí hậu… mà có một hay nhiều loại rượu. Nơi trồng nho được thì có rượu nho. Sâm banh thường dùng để khai mạc buổi tiệc vì nó thơm và nhè nhẹ, ai uống cũng được. Trung Quốc có rượu quý tên Mao Đài. VN ta có Đế, Bác Putin có Vodka, bên dượng có Whisky… Kể tới sáng mai cũng chưa hết. À! Nhật có rượu Sake mà nhắc đến cái tên này tui có cả một bầu trời kỷ niệm với một cô gái Nhật, lát kể.

Người xưa có câu : Vô tửu bất thành lễ. Mọi lễ nghi trang trọng phải có vài chai rượu trên bàn. Tui đạo Công Giáo nên biết rằng linh mục mà quên đem chai rượu là không cử hành thánh lễ được. Đám cưới nhất định phải có màn cô dâu chú rể rót rượu mời các đấng sinh thành, sau đó quàng tay nhau vô một cái gọi là Giao Bôi. Coi phim Tầu thấy lúc động phòng hoa chúc, cả hai đều mời nhau vài ly lấy hứng, lấy can đảm. Lúc này chú rể hồi hộp mở khăn che mặt cô dâu. Hên xui. Có điều khi có chút men nồng, nhìn ai cũng thấy đẹp.

Người nam thì có câu : Nam vô tửu như kỳ vô phong. Phải công nhận người xưa ví von hay thiệt. Cờ không gió nhìn sao mà chán. Có chút rượu là máu chảy rần rần, chảy tới đâu luôn. Tránh được cái bệnh chung vô diệm. Còn ra đời làm ăn, không biết nhậu là một thiệt thòi dữ lắm.

Sống gần hết đời, tui thấy vợ chồng hạnh phúc là cả hai cùng sở thích. Chồng uống bia thì vợ rượu đỏ. Bữa cơm dzô một cái cho xôm tụ rồi rau mắm ăn cũng ngon. Bữa nào vui thì thêm vài ly. Bia ôm mà không tốn tiền bo là đây. Thời buổi ra đường là bị thổi nồng độ nên kiếm bạn nhậu khó vô vàn. Nên ông nào lấy được vợ biết nhậu còn hơn trúng số. Chồng nhậu mà vợ cứ hầm hầm là trước sau gì cũng uýnh lộn.

Nên hôm nay thấy hai ông lớn thế giới nâng ly, tui cảm thấy vui mừng. Khi trọ trẹ tiếng “cam pài”, thấy bác Tập mỉm cười (rất hiếm). Còn ông dượng là người không biết uống rượu, thấy vô một ngụm ngọt ngay. Chứng tỏ ông bớt stress. Trung Quốc chịu mua dầu của Mỹ, nhiêu đó làm ông hài lòng, không bõ công sức bấy lâu. Còn ba cái máy bay hay con chips, không bán nơi này thì còn nơi khác, hàng này sản xuất đâu có kịp. Nội VN không thôi đã đặt mua cả trăm chiếc rồi. Đã vậy, bác Tập lại tỏ lập trường về Iran theo đúng ý của dượng. Ờ, không thể có hột nhơn. Thì ra ông dượng chần chừ với Iran là có lý do. Ít nhất phải chắc chắn Trung Quốc không nhúng tay vô mới được. Mới thấy ông Trump lợi hại.

Năm ngoái hai nước như chó với mèo, năm nay anh anh em em. Tất cả là quyền lợi quốc gia của họ. Đôi lúc làm “thân phận nhược tiểu” như tui cũng tủi thân. Mà biết làm sao. Ủng hộ ông dượng cũng vì ổng chống Tầu. Giờ họ… huề, chịu thôi!

Sợ nhất là bác Tập rảnh tay lại tiếp tục ăn hiếp lân bang. Buồn buồn lại húc tàu cá phe ta

FB Jimmy Nguyen



HOUSTON: MẬT VỤ PHÁT GIÁC MÁY Ă.N C.Ắ.P THÔNG TIN THẺ TRÊN KHẮP HARRIS COUNTY

Chào Quý đồng hương! Một tin tức an ninh hết sức quan trọng liên quan trực tiếp tới túi t.i.ề.n và thẻ nhà băng của chúng ta vừa được Cơ quan Mật vụ Hoa Kỳ (US Secret Service) công bố hôm 17/5. Trong một chiến dịch điều tra quy mô lớn, nhà chức trách đã phát giác và triệt phá nhiều thiết bị ăn c.ắ.p thông tin thẻ (skimming devices) được gài tinh vi tại các cơ sở thương mại khắp Harris County.

CHIẾN DỊCH TRUY QUÉT GẤP RÚT TRƯỚC THỀM WORLD CUP
Chiến dịch diễn ra trong vòng 2 ngày với sự cộng tác chặt chẽ giữa lực lượng mật vụ liên bang, tiểu bang và cảnh sát địa phương nhằm bảo vệ người dân cùng du khách.

- Quy mô rà soát lớn: Nhà chức trách đã bất ngờ kiểm tra gần 400 cơ sở thương mại, rà soát hơn 3,100 máy cà thẻ (POS), cây xăng và máy ATM trên khắp Harris County.

- Kết quả: Phát giác 14 thiết bị skimmer được gắn lén trên các đầu đọc thẻ. Hễ Quý vị cà thẻ vào những máy này, thông tin thẻ có thể bị đá.n.h cắ.p và t.i.ề.n trong chương mục có nguy cơ bị rút mất. Để phục vụ cuộc điều tra và truy tìm đường dây, danh tánh cụ thể của các cơ sở này hiện chưa được công bố.

- Bảo vệ túi ti.ề.n của dân: Cơ quan Mật vụ ước tính nếu không phát hiện kịp thời, số máy gian lận này có thể lấy mất tới 14.5 triệu Mỹ kim của các nạn nhân.

- Mục tiêu: Đại diện Cơ quan Mật vụ tại Houston cho biết chiến dịch này được đẩy mạnh để chuẩn bị bảo vệ lượng du khách đổ về Mỹ dự giải FIFA World Cup, ngăn chặn việc họ trở thành "mồi ngon" cho tộ.i ph.ạ.m công nghệ cao. Ước tính mỗi năm, kiểu l.ừ.a đ.ả.o bằng thiết bị skimmer gây thiệt hại tới 1 tỷ Mỹ kim trên toàn Hoa Kỳ.

CẨM NANG GIỮ AN TOÀN THẺ NHÀ BĂNG
Bọn l.ừ.a đ.ả.o ngày càng tinh vi, nên Quý đồng hương khi đổ xăng, đi chợ hay rút t.i.ề.n nên nhớ những điều sau:

- Xem kỹ máy trước khi dùng: Khi dùng bất kỳ máy cà thẻ nào, hãy quan sát kỹ. Nếu thấy khe cắm thẻ lỏng lẻo hoặc có dấu hiệu bị gắn thêm bộ phận lạ, đừng dùng, và báo ngay cho nhân viên cửa hàng.

- Ưu tiên kiểu thanh toán chạm (Touch to Pay): Nếu có thể, nên dùng Apple Pay, Google Pay hoặc thẻ gắn chip thay vì quẹt thẻ như kiểu cũ. Cách này giúp bảo vệ dữ liệu tốt hơn.

- Khi đổ xăng: Cơ quan Mật vụ Mỹ cho biết: Dù Quý vị dùng thẻ debit, có thể chọn chạy dưới dạng "Credit" để khỏi phải nhập số PIN.

- Che tay khi bấm mã số PIN: Kẻ gian thường gắn máy quay nhỏ phía trên bàn phím để nhìn lén mật mã. Nếu cần phải nhập mã PIN, hãy dùng tay che lại khi bấm số.

- Chọn ATM an toàn: Chỉ nên rút t.i.ề.n ở máy ATM trong nhà băng, cửa tiệm đáng tin cậy, hoặc nơi sáng sủa, đông người qua lại. Tránh những máy vắng vẻ hoặc khu đông khách du lịch.

Đồng t.i.ề.n làm lụng cực nhọc mới có được, xin Quý đồng hương chia sẻ ngay tin này cho người thân và bạn bè để cùng nhau đề cao cảnh giác, tránh rơi vào bẫy của bọn l.ừ.a đ.ả.o công nghệ cao!




Nữ diễn viên Salma Hayek

Ngay đêm đầu tiên của tôi ở Hollywood, một gã sản xuất đã mở khóa quần và nói với tôi: “Đây là cách người ta có được vai diễn ở đây.”
Lúc đó tôi mới 23 tuổi. Tôi vừa chân ướt chân ráo từ Mexico đến, tiếng Anh bồi và hoàn toàn đơn độc. Người đàn ông đó, với tất cả quyền lực hắn nắm trong tay, đã cố tình cướp đi thứ duy nhất tôi còn lại: phẩm giá của mình.

​Tôi nhổ vào mặt hắn. Rồi bỏ chạy. Tôi đã khóc cho đến khi cảm thấy linh hồn mình tan nát.

​Tôi sống trong một căn hộ nhỏ xíu, chia sẻ với ba nữ diễn viên khác – những người cũng giống như tôi, đang theo đuổi một giấc mơ trông giống ác mộng hơn. Tôi gọi cho mẹ. Câu trả lời của mẹ đến ngay lập tức:

“Salma, về Mexico đi con. Bố mẹ yêu con và muốn con ở đây.”

​Bất kỳ ai cũng sẽ bỏ cuộc. Nhưng tôi thì không về.

​Tôi đến từ Coatzacoalcos, thuộc bang Veracruz. Mặc dù lớn lên trong một gia đình có điều kiện về kinh tế, nhưng tuổi thơ của tôi là một cuộc chiến về cảm xúc. Năm 12 tuổi, tôi bị chẩn đoán mắc chứng khó đọc (dyslexia). Bạn bè chế nhạo tôi, và ngay cả cô giáo cũng nói với tôi:
“Em sẽ không bao giờ học đọc tử tế được đâu.”

​Đó là bức tường đầu tiên tôi đạp đổ. Nhưng Hollywood có những bức tường cao hơn nhiều.

​Tôi chuyển đến Los Angeles, và sự từ chối trở thành bữa ăn hàng ngày của tôi. Tôi bị đánh trượt ở hơn năm mươi buổi thử vai. Lý do luôn giống nhau:

“Quá đậm chất Latina”,
“Giọng bản địa của cô quá nặng”,
“Cô đã 25 tuổi rồi, quá già.”

​Năm 1995, bộ phim Desperado mang lại cho tôi sự nổi tiếng, nhưng cũng đóng khung tôi vào một hình tượng: “người đàn bà quyến rũ chết người” (femme fatale). Đối với ngành công nghiệp này, tôi chỉ dùng để đóng vai gái điếm hoặc những người tình nóng bỏng. Thế nhưng, tôi có một sự ám ảnh mà không ai hiểu được: Frida Kahlo.

​Suốt bảy năm trời, tôi đã cố gắng đưa câu chuyện về một nữ nghệ sĩ Mexico, lưỡng tính và nổi loạn lên màn ảnh. Mọi cánh cửa đều đóng sầm trước mặt tôi. Người ta nói rằng nó sẽ không bao giờ bán được. Vì vậy, tôi đã làm điều mà nhiều người gọi là điên rồ: tôi bỏ tiền túi ra đầu tư, bán nhà và làm việc không lương. Vị hôn phu của tôi lúc đó đã bỏ tôi vì không thể chịu đựng nổi sự ám ảnh này.

​Vào năm 2002, sự im lặng kết thúc.
Bộ phim Frida ra mắt và nhận được ba đề cử Oscar. Còn tôi, tôi trở thành người phụ nữ Mexico đầu tiên trong lịch sử được đề cử giải Oscar cho Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất.

​Nhưng thành công chưa bao giờ xóa nhòa được nỗi đau của thuở ban đầu. Trong những năm 90, quấy rối là một phần của “thỏa thuận ngầm” trong ngành. Người ta nói rằng đó là cách trò chơi vận hành. Vì vậy, vào năm 2017, khi phong trào #MeToo bùng nổ, tôi đã quyết định rằng giọng nói của mình sẽ không bao giờ run rẩy nữa.

​Hôm nay, khi nhìn thấy một nữ diễn viên Latina trẻ tuổi với nỗi sợ hãi trong mắt, tôi nói với cô ấy điều mà tôi đã cần nghe cách đây nhiều thập niên:

“Em có can đảm để lên tiếng. Vậy hãy sử dụng nó. Đừng im lặng như tôi đã từng.”

​Thành công không phải là sự nổi tiếng hay tiền bạc.
Thành công là khi nhìn lại và hiểu rằng mình chưa bao giờ phản bội cô bé 12 tuổi năm xưa – người mà bất chấp chứng khó đọc và tất cả những cái “không”, đã quyết định rằng một ngày nào đó, cả thế giới sẽ phải nghe thấy tiếng nói của mình.

FB Tram Mac Huong Lai



Đoạn ghi âm cho thấy cựu Phó Tổng thống Mike Pence âm mưu rò rỉ tài liệu mật để hạ bệ Trump cùng với Bolton

Các nhà điều tra liên bang đã mở lại cuộc điều tra về việc cựu Phó Tổng thống Mike Pence xử lý các tài liệu mật từ chính quyền Trump sau khi phát hiện một đoạn ghi âm gây chấn động. 

Theo các nguồn tin thân cận với vụ việc, đoạn băng ghi âm ghi lại cuộc trò chuyện chi tiết giữa Pence và cựu Cố vấn An ninh Quốc gia John Bolton, phối hợp chiến lược việc rò rỉ thông tin nhạy cảm nhằm gây tổn hại cho Tổng thống Donald J. Trump. 

Đoạn ghi âm bao gồm các cuộc thảo luận về việc công bố các tài liệu mật mà hai người đã giữ lại sau khi rời Nhà Trắng, hướng chúng đến các đảng viên Dân chủ có ảnh hưởng tại Quốc hội và các nhân vật ủng hộ trong giới truyền thông chính thống. Tiết lộ này đã làm gia tăng sự giám sát đối với Pence và làm sống lại những câu hỏi lâu nay về việc phá hoại nội bộ chương trình "Nước Mỹ trên hết" trong nhiệm kỳ đầu tiên của Trump.

Đoạn băng ghi âm xuất hiện như một phần của cuộc điều tra theo Đạo luật Gián điệp liên bang đối với Bolton, vốn đã đưa ra những cáo buộc nghiêm trọng chống lại cựu quan chức này. Nó trực tiếp liên quan Pence như một người tham gia chủ chốt trong cái mà các nhà điều tra mô tả là một nỗ lực phối hợp nhằm vũ khí hóa thông tin mật chống lại tổng thống đương nhiệm. 

Trong đoạn ghi âm, hai người này cân nhắc tác động chính trị tiềm tàng của những thông tin rò rỉ cụ thể, coi các tài liệu tối mật như công cụ phục vụ mục tiêu cá nhân và tư tưởng của họ. Các nhà phân tích pháp lý lưu ý rằng bằng chứng này có thể khiến Pence phải đối mặt với những vi phạm nghiêm trọng tương tự như Bolton, bao gồm cả án tù liên bang hàng chục năm. 

Tổng thống Trump, người luôn cảnh báo về những cá nhân bất trung trong chính quyền của mình, được cho là đã phản ứng dứt khoát, coi phát hiện này là sự xác nhận cho những tuyên bố lặp đi lặp lại của ông về "đầm lầy Washington" đã ăn sâu.

Diễn biến này làm nổi bật một mô hình phản bội rõ ràng giữa một số cựu quan chức đoàn kết chống lại sự lãnh đạo của Trump. Khi cuộc điều tra được mở lại ngày càng mạnh mẽ, Mike Pence phải đối mặt với nguy cơ pháp lý đáng kể, đe dọa định hình di sản của ông sau khi rời chức Phó Tổng thống. 

Phát hiện này là lời nhắc nhở rõ ràng về những thách thức nội bộ mà Tổng thống Trump phải đối mặt trong nhiệm kỳ đầu tiên và lý do tại sao cam kết không ngừng của ông trong việc "thanh lọc đầm lầy" vẫn rất quan trọng đối với tương lai của quốc gia.

Jonathan G.
Washington, D.C. – Ngày 18 tháng 5 năm 2026



China’s Deadly “Bubble Face” Disaster




Margaret Anne Cargill (24/09/1920 – 01/08/2006)


Hàng xóm của bà ở La Jolla, California, chỉ biết đến bà là một cụ bà hiền hậu, sống một mình, tự lái xe và ăn mặc cực kỳ giản dị. Bà không có tài xế riêng. Không đầu bếp riêng. Không vệ sĩ. Không người hầu. Bà tự đi siêu thị, tự mở thư và tự dắt chú chó nhỏ của mình đi dạo.

Nếu có ai hỏi tên, bà sẽ mỉm cười và đáp: "Margaret."
Chỉ là Margaret mà thôi. Bà chưa từng nhắc đến họ của mình.
Bởi vì họ của bà là... Cargill.
Đứa trẻ ngậm thìa vàng từ đế chế tỷ đô

Margaret Anne Cargill sinh ngày 24/09/1920 tại Los Angeles. Ông nội bà, ông William Wallace Cargill, đã thành lập công ty ngũ cốc Cargill vào năm 1865 chỉ từ một nhà kho nhỏ xíu ở Iowa. Đến khi Margaret trưởng thành, gia tộc của bà đã âm thầm biến doanh nghiệp này thành công ty tư nhân lớn nhất Hoa Kỳ. Ngày nay, Cargill Inc. chính là một phần xương sống của chuỗi cung ứng thực phẩm toàn cầu, giúp nuôi sống hàng trăm triệu người mỗi ngày.

Được thừa kế khối tài sản khổng lồ đó, Margaret hoàn toàn có thể chọn bất kỳ cuộc sống xa hoa nào mà bà muốn. Bà có thể ở biệt thự, sở hữu du thuyền, hay di chuyển với một đoàn tùy tùng bao quanh.
Nhưng bà đã nói KHÔNG với tất cả những điều đó.

Bà không kết hôn, không có con và cũng chưa từng mua một bất động sản hoành tráng nào. Bà chọn sống lặng lẽ tại miền Nam California. Bà yêu nghệ thuật dệt may, làm đồ thủ công bằng hạt bích ngọc, làm đồ trang sức và say mê những tấm thổ cẩm tuyệt đẹp của các bộ lạc thổ dân da đỏ. Bà yêu thiên nhiên, yêu động vật, kính trọng người già và thích đọc sách. Bà trân trọng những phút giây được ở một mình với những suy nghĩ riêng.

Và một cách lặng lẽ, gần như vô hình suốt nhiều thập kỷ, bà đã làm một việc mà rất ít người biết đến: Bà cho đi. 

Bản hợp đồng với điều kiện "bất di dịch" 

Bất cứ khi nào tìm thấy một tổ chức hay một dự án ý nghĩa, bà lại ký séc. Những tấm séc với số tiền khổng lồ nhưng được gửi đi một cách âm thầm. Từ Hội Chữ thập đỏ Mỹ, Viện Smithsonian, Tổ chức Bảo tồn Thiên nhiên, Quỹ Cứu tế Quốc phòng (The Salvation Army), cho đến Hiệp hội Nhân đạo San Diego, Bảo tàng Quốc gia về Thổ dân Châu Mỹ, hay các trung tâm dưỡng lão... Tất cả các chương trình dành cho cộng đồng bản địa, giáo viên, trẻ em, động vật và người già đều nhận được sự giúp đỡ của bà.

Suốt cuộc đời, bà đã quyên góp hơn 200 triệu USD. Nhưng mỗi khoản tài trợ đều đi kèm với một điều kiện kiên quyết, không bao giờ thương lượng: TUYỆT ĐỐI KHÔNG AI ĐƯỢC PHÉP BIẾT ĐẾN TÊN BÀ.

Không bảng vinh danh.
Không tòa nhà nào được mang tên bà.
Không thông cáo báo chí, không phỏng vấn.
Không tiệc tri ân.

Bà không màng danh tiếng, cũng chẳng cần những lời tán dương. Triết lý của bà vô cùng đơn giản và sâu sắc: Việc từ thiện không phải là để đánh bóng tên tuổi của bà, mà là để phục vụ cho công việc của những con người và tổ chức đang ngày đêm cống hiến.

Tiến sĩ Mark Goldstein, chủ tịch Hiệp hội Nhân đạo San Diego, từng có cơ hội gặp bà một lần. Ông chia sẻ: "Tôi làm trong ngành này 30 năm và chưa từng gặp một ai giàu có mà lại bao dung, khiêm nhường đến thế. Bà quan tâm sâu sắc đến con người và động vật, nhưng tuyệt đối không màng đến việc được ghi danh." Bà đến buổi gặp mặt đó trên một chiếc xe van cũ nát đến mức ông Goldstein còn phải thốt lên: "Nhìn chiếc xe, bạn sẽ chẳng bao giờ dám nghĩ là người chủ của nó có đủ tiền để... sửa xe."

Niềm vui bí mật đầy ngọt ngào 

Nhưng Margaret cũng có một niềm sở thích nhỏ bé và đầy dịu dàng của riêng mình. Bà thích âm thầm tham gia các buổi lễ khánh thành của những tòa nhà mà chính bà đã bỏ tiền ra tài trợ, rồi hòa mình vào đám đông như một vị khách tham quan bình thường.

Bà từng bước đi qua những sảnh đường mới kính coong của Bảo tàng Quốc gia về Thổ dân Châu Mỹ ở Washington, lắng nghe mọi người gửi lời cảm ơn đến một "nhà tài trợ ẩn danh". Bà đứng bên trong trung tâm chăm sóc người cao tuổi mới xây gần nhà, ngắm nhìn những cụ già mỉm cười hạnh phúc. Không một ai nhận ra bà. Và bà yêu từng phút giây bình yên, giấu mình đó.

Bà chỉ đưa ra một nhượng bộ duy nhất với lịch sử: đồng ý rằng sau khi bà qua đời, thế giới cuối cùng mới có thể được biết sự thật về hành trình từ thiện của mình.

Ngày 1 tháng 8 năm 2006, Margaret Anne Cargill đã thanh thản ra đi tại La Jolla ở tuổi 85.

Và đó cũng là lúc thế giới bàng hoàng nhận ra "vị thiên sứ ẩn danh" bấy lâu nay là ai.

Di sản còn mãi 

Trước khi đi xa, bà đã cẩn thận sắp xếp toàn bộ tài sản của mình vào Quỹ từ thiện mang tên Margaret A. Cargill Philanthropies, gồm hai quỹ chị em: Một quỹ mang tên bà và quỹ còn lại mang tên mẹ bà, Anne Ray Cargill. Kế hoạch rất rõ ràng: Khối tài sản của bà sẽ tiếp tục sứ mệnh cho đi ngay cả khi bà không còn nữa, hướng tới chính những dự án mà bà đã dành cả đời để nghiên cứu, yêu thương và ủng hộ.

Trong những năm tiếp theo, các quỹ này lớn mạnh không ngừng. Đến năm 2021, tổng giá trị của chúng đã đạt khoảng 9 tỷ USD, trở thành một trong những tổ chức từ thiện lớn nhất Hoa Kỳ. Mỗi năm, hàng trăm triệu đô la vẫn tiếp tục được đổ vào các lĩnh vực nghệ thuật, bảo vệ môi trường, phúc lợi động vật, cứu trợ thiên tai, cộng đồng bản địa và chăm sóc người cao tuổi — đúng như những tâm nguyện mà Margaret đã lặng lẽ nâng niu khi còn sống.

Bà có tiền tài, có tự do, có sự riêng tư. Bà đã dùng cả ba điều đó để phụng sự tha nhân và từ chối nhận về dù chỉ một cái cúi đầu cảm tạ.

Giá trị của một cuộc đời không được đo bằng việc có bao nhiêu người biết đến tên bạn.

Nó được đo bằng việc bạn đã giúp đỡ được bao nhiêu cuộc đời, ngay cả khi họ chưa từng biết bạn là ai.

Margaret Anne Cargill (24/09/1920 – 01/08/2006)
Nhà từ thiện thầm lặng — Đúng như những gì bà hằng mong muốn.

Fb Joseph Phạm Nguyên




NGƯỜI TA KHÔNG LIỀU MẠNG RỜI QUÊ HƯƠNG NẾU HỌ CÒN NHÌN THẤY TƯƠNG LAI

Những con số người Việt bị trục xuất từ Mỹ, Campuchia hay nhiều quốc gia khác trong hai năm qua không đơn giản chỉ là chuyện “vi phạm di trú”. Đằng sau mỗi hồ sơ bị cưỡng chế hồi hương là một câu chuyện lớn hơn nhiều: khủng hoảng niềm tin vào khả năng đổi đời ngay trên chính quê hương mình.

Khi hàng ngàn người chấp nhận vay nợ, bán đất, bỏ gia đình để đi lao động chui, vượt biên hay sống bất hợp pháp nơi đất khách, điều đó cho thấy một thực tế đau lòng: họ tin rằng dù sống trong sợ hãi ở xứ người vẫn còn có hy vọng hơn ở lại quê nhà.

Không ai tự nhiên muốn làm người nhập cư bất hợp pháp.
Không ai thích sống trốn chui trốn nhủi.
Càng không ai muốn bị còng tay đưa lên máy bay trở về trong ánh mắt ê chề.
Nhưng người ta vẫn đi.
Vì ở nhiều nơi, một công nhân làm quần quật cả tháng vẫn không đủ nuôi gia đình. Một người trẻ học xong đại học vẫn loay hoay với mức lương vài triệu đồng. Một người nông dân làm cả năm có khi không bằng vài tháng lao động chân tay ở nước ngoài.

Khi cánh cửa đi lên bằng năng lực ngày càng hẹp, thì “đi nước ngoài” trở thành chiếc vé hy vọng cuối cùng của rất nhiều người.

Trớ trêu ở chỗ, không ít người bị trục xuất từ Mỹ lại là những người đã sống ở đó hàng chục năm. Có người có thẻ xanh, có gia đình, có con cái, nhưng chưa nhập quốc tịch. Chỉ một sai lầm hình sự trong quá khứ cũng đủ khiến họ bị đưa vào diện trục xuất sau mấy chục năm xây dựng cuộc đời.

Đó là cú sốc không chỉ về pháp lý, mà còn về bản sắc. Vì có những người khi trở về Việt Nam, họ gần như không còn quê hương đúng nghĩa nữa. Gia đình tan tác, cha mẹ mất, con cái ở Mỹ, tiếng Việt không còn sõi, nghề nghiệp cũng không có.

Trong khi đó, ở Campuchia hay Myanmar, hàng ngàn người Việt khác lại bị cuốn vào các ổ lừa đảo xuyên quốc gia. Nhiều người ban đầu chỉ nghĩ mình đi làm “việc văn phòng lương cao”, để rồi cuối cùng bị giữ giấy tờ, bị đánh đập, ép đi lừa chính đồng bào mình qua mạng.

Đó không còn là câu chuyện cá nhân.
Đó là một vấn đề xã hội.
Một xã hội mà ngày càng nhiều người trẻ muốn rời đi.
Một xã hội mà “xuất ngoại” đôi khi không còn là ước mơ khám phá thế giới, mà là cuộc chạy trốn khỏi bế tắc.

Điều đáng suy nghĩ nhất không phải là có bao nhiêu người bị trục xuất.
Mà là vì sao, sau từng ấy câu chuyện đau lòng, vẫn còn rất nhiều người sẵn sàng đánh đổi tất cả để đi.

Bởi suy cho cùng:
Người ta chỉ liều mạng rời bỏ quê hương khi họ không còn tin rằng mình có thể sống đàng hoàng và có tương lai ngay trên chính quê hương đó.



Blog Archive