Một bài thơ haiku
"Be happy for this moment, for this moment is your life." - Omar Khayyam
Bà ấy nhắn: "Thầy ơi, em sắp về."
Chỉ vậy thôi. Không ngày giờ, không chuyến bay.
Ông trả lời: "Ừ. Sài Gòn mưa nhiều lắm."
Họ quen nhau như vậy, trên Facebook, đã gần mười năm. Bà định cư ở Oregon, vừa nghỉ hưu. Thỉnh thoảng về Cần Thơ dạy lớp kỹ năng điều dưỡng. Ông là bác sĩ, từng có thời dạy ở trường Y, lớn hơn bà gần hai mươi tuổi, ở quận 3. Tóc ông đã bạc trắng, thích đi xe gắn máy kiểu cũ.
Họ kết bạn qua facebook, vì cùng thích thơ hai-ku và cùng làm trong ngành Y.
Bà đăng:
"lá rụng
chổi để đó thôi
trời xanh"
Ông bình luận: Ừ, để đó thôi. Không ai thả tim bài của bà. Chỉ có ông.
Rồi họ nói chuyện thiền. Chuyện sống giản đơn. Chuyện về một người trẻ mất ở khoa cấp cứu năm 1998 về báo mộng cho người yêu, mà cả hai đã đọc, và cùng thấy ấn tượng.
Một lần bà về, họ hẹn gặp nhau. Quán chay ở đường Trần Huy Liệu. Bà đi cùng đứa cháu gái. Ông đi cùng con trai út. Bốn người ăn cơm, nói chuyện rau củ, chuyện sức khỏe, chuyện huyết áp. Không có gì lãng mạn cả.
Lúc về, con trai ông nói: "Cô đó hiền ha, ba." Đứa cháu bà nói: "Ông đó nói ít mà vui tánh, dì Sáu ha."
Từ đó thành lệ. Mỗi năm một, hai lần. Bà về, lại nhắn ông một câu. Ông đến, cùng đi ăn một bữa. Có khi có gia đình, có khi chỉ hai người, có khi chỉ uống cà phê đá.
Năm nay bà về lâu hơn, một tháng. Bà ở nhà em gái bên Phú Nhuận. Chiều nào cũng đi bộ ra công viên Lê Văn Tám.
Chiều thứ ba, ông ra công viên. Hai người ngồi ghế đá, nhìn mấy đứa nhỏ đá banh.
"Ở bển, em trồng được cây hồng rồi đó thầy," bà khoe.
"Ừ. Hồng cũng khó trồng."
"Trồng ba năm mới ra một bông ... Em cứ nghĩ nó chết rồi."
Ông gật đầu. Ông hiểu. Ông nhớ đã từng mổ một ca ung thư, bệnh nhân sống được thêm ba năm, chỉ để thấy đứa cháu ngoại chào đời. Ba năm đó là một bông hồng.
Họ im lặng một lúc lâu. Tiếng con nít đá banh bịch bịch...
"Em còn làm thơ không?" ông hỏi.
"Còn. Nhưng em chỉ viết được một bài."
Ông cười. Nụ cười làm nếp nhăn ở đuôi mắt ông sâu hơn.
"Một bài cũng được. Hai-ku của mình thì cần gì nhiều."
Bà lấy trong túi xách ra một tờ giấy gấp tư, đưa cho ông. Nét chữ bà tròn, đẹp. Chữ phụ nữ.
"già rồi
vẫn còn kịp
rót trà cho nhau"
Ông đọc xong, gật gù, gấp lại, bỏ vào túi áo sơ mi. Cẩn thận như bỏ một viên thuốc quý.
"Thơ hay," ông nói.
"Thầy không chê dài hả?."
"Ba câu mới đủ. Không dài đâu."
Bà bật cười. Tiếng cười của người đàn bà sắp bước qua tuổi sáu mươi, bình thản và nhẹ nhàng như hơi thở.
Họ ngồi thêm nửa tiếng nữa, không nói gì.
Một người bán bong bóng đi qua.
Một cặp tình nhân trẻ cãi nhau rồi làm lành.
Nắng chiều xiên qua tán lá lung linh, lung linh trong gió.
Trước khi về, bà hỏi: "thầy ơi, theo thầy, mình là gì của nhau nhỉ?"
Ông không trả lời ngay. Ông nhìn lên trời. Trời chiều Sài Gòn tháng này xanh ngắt, cao vời vợi. Đẹp tuyệt.
"Mình là hai người gác hai ngọn đèn hải đăng," ông nói.
"Là sao, thầy?"
"Ngày xưa mỗi người gác một ngọn hải đăng, cách nhau một eo biển. Tối tối, họ cùng bật đèn lên. Không phải để soi cho nhau. Mà để biết, à... bên kia vẫn còn sáng. Vậy là yên tâm. Vậy là không ai bỏ gác."
Bà im lặng. Mắt bà hơi đỏ. Rồi bà gật đầu.
"Ừ. Vậy đi... mình cứ gác vậy ha thầy. Em gác bên kia, thầy gác bên này."
Họ đứng dậy. Ông chở bà về bằng chiếc Cub 81. Bà ngồi sau, vịn nhẹ vào yên, không vịn vào ông. Gió thổi tóc bà bay bay.
Tới đầu hẻm, bà xuống xe.
"Tháng sau em về lại bển rồi," bà nói.
"Ừ. Em nhớ tưới cây hồng."
Bà đi vào hẻm. Ông chần chừ vài giây rồi nổ máy, chạy đi. Bà ngoái lại nhìn đến khi ông đi khuất.
Tối đó, bà đăng một bài mới. Không phải thơ haiku.
"Bữa nay trời trở gió. Đèn vẫn sáng."
Và cũng chỉ có một người thả tim
Thi Anh
No comments:
Post a Comment