Sunday, August 9, 2026

Y tế ở Úc

Có lẽ… nói về y tế ở Úc, không nhiều người cảm nhận sâu sắc bằng tôi.

Bởi có một khoảng thời gian, tôi ở bệnh viện còn nhiều hơn ở nhà.

Ở Việt Nam, mỗi lần đi viện là mỗi lần áp lực. Áp lực vì tiền bạc, vì không biết chi phí sẽ đến đâu, vì cảnh chờ đợi dài lê thê, mệt mỏi.

Còn ở Úc, tôi gần như không phải lo những điều đó. Tôi không phải chuẩn bị sẵn một khoản tiền.

Không phải dậy từ tờ mờ sáng để xếp hàng. Cũng không phải nghĩ đến chuyện “biếu” hay “lót tay” cho bất kỳ ai.

Vậy mà, họ vẫn chăm sóc tôi như một người thân trong gia đình.

Có những lúc tôi yếu đến mức không thể tự lo cho bản thân. Họ không chỉ nghĩ đến bệnh nhân, mà còn nghĩ đến cả cuộc sống phía sau bệnh nhân.

Nếu bạn có con nhỏ, họ có thể hỗ trợ đưa đón con đi học. Có những dịch vụ giúp dọn dẹp nhà cửa, hỗ trợ việc nấu ăn hoặc chăm sóc khi bạn không còn đủ sức khỏe.

Họ hiểu rằng khi một người ngã bệnh, cả gia đình cũng đang phải gồng mình. Chống chọi …

Ngày đầu mới sang Úc, tôi luôn nghĩ mình chưa làm được gì cho đất nước này. Tôi thấy ngại khi nhận quá nhiều sự giúp đỡ.
Và tôi đã từ chối rất nhiều hỗ trợ vì cứ nghĩ:
“Thôi, mình cố thêm một chút cũng được.” đừng làm gánh nặng.

Bây giờ nghĩ lại, tôi mới hiểu… đó không phải là sự ban ơn.
Đó là những quyền lợi mà một xã hội văn minh dành cho những người đang cần được giúp đỡ.

Mỗi buổi sáng trong bệnh viện, vừa mở mắt đã có y tá mỉm cười hỏi:
“Hôm nay bạn thấy thế nào? Bạn có cần gì không?”

Cứ một lúc lại có người ghé vào hỏi thăm.
“ Bạn cần gì không “

Hay “bạn ổn chứ ?“…

Đến gần giờ ăn, lại có nhân viên đến tận giường hỏi:
“Hôm nay bạn muốn ăn gì?
Bạn có dị ứng món nào không?”
“ Bạn có muốn nước gì ? Nước ép trái cây hay nước ấm?”

Ôi hàng chục câu hỏi thăm cứ thế mà đến với một người xa lạ mà ấp áp.

Chỉ một câu hỏi nhỏ thôi cũng khiến tôi thấy mình được tôn trọng. Tôi biết mình may mắn dường nào…

Rồi khay thức ăn được mang đến.
Một bữa ăn bệnh viện nhưng được chuẩn bị rất chỉn chu: có món chính nóng hổi, có canh, có bánh ngọt, trái cây tươi và cả sữa chua.

Nhìn khay cơm trước mặt, tôi vừa bất ngờ vừa xúc động.
Tôi đã từng nghĩ: “Sao người ta có thể chăm bệnh nhân chu đáo đến vậy?”

Sau này tôi mới hiểu thêm một điều.
Nhiều người nhìn vào mức thuế ở Úc và bảo rằng sao cao thế…Đúng là cao thật.
Nhưng chính những đồng thuế đó đã quay trở lại phục vụ người dân bằng bệnh viện hiện đại, đội ngũ y bác sĩ tận tâm, trường học miễn phí và xinh đẹp, đường sá và rất nhiều những dịch vụ hỗ trợ khi một người không may gặp biến cố trong cuộc sống. Mà tôi từng chia sẻ thông qua hội phụ nữ VN tại Perth những lần trước.

Khi còn khỏe, mình đóng góp theo khả năng. Đến lúc yếu bệnh, xã hội lại dang tay đỡ mình đứng dậy.

Đó không phải là miễn phí.
Đó là sự sẻ chia của cả một cộng đồng thông qua những đồng thuế mà mọi người cùng đóng góp.

Tôi vẫn luôn biết ơn nước Úc. Biết ơn những người đang lao động ngoài kia.
Không phải vì tôi được chữa bệnh mà không phải trả một hóa đơn khổng lồ.
Mà vì trong những ngày yếu đuối nhất cuộc đời, tôi chưa từng cảm thấy mình bị bỏ lại phía sau.

Có lẽ, đó mới là điều khiến tôi nhớ mãi.

My Duyen

No comments:

Post a Comment