Wednesday, August 5, 2026

Tư tưởng "trọng nam khinh nữ"

Những tưởng chỉ ở Việt Nam mới gia trưởng, trọng nam khinh nữ nặng nề. Không, bạn sai rồi.

Hôm nay mình được một chị người Hồng Kông– sinh áp chót những năm 60 – kể chuyện gia đình. Hồi bé, chị luôn phải nghe bố mẹ nhắc đi nhắc lại một câu: "Giá mà em trai mày ra đời trước thì bố mẹ đã chẳng sinh ra mày."

Những lời nói ấy như những vết dao cứa vào tâm hồn một đứa trẻ, làm chị đau đớn vô cùng. Chị lao vào học hành, nỗ lực không ngừng nghỉ chỉ để chứng minh cho cha mẹ thấy con gái cũng có giá trị, nhưng tất cả vẫn như dã tràng xe cát.

Sự nỗ lực ấy đưa chị tốt nghiệp Thạc sĩ tại ngôi trường tài chính danh giá top đầu nước Pháp. Cũng chính tại đây, chị gặp chồng mình – một anh người Ý kém chị 2 tuổi. Sau này, cả hai anh chị đều làm CFO cho các công ty đa quốc gia tại Geneva (Thụy Sĩ) và cùng nhau sinh được 3 cô con gái.

Hai vợ chồng có sự nghiệp thành công rực rỡ. Mới đây, anh lại được hưởng một khối tài sản rất lớn do gia đình để lại. Anh chủ động tìm gặp chồng mình để lập di chúc: nếu anh có mệnh hệ gì, toàn bộ tài sản hai vợ chồng tự gây dựng cùng khối tài sản thừa kế – tổng cộng lên tới trăm triệu Euro – sẽ thuộc về chị và 3 cô con gái, đảm bảo tuyệt đối không ai trong họ hàng nhà anh có thể tranh chấp. Vì tài sản quá lớn và nằm ở nhiều quốc gia, chồng mình cùng 2 luật sư khác đã được ủy quyền làm executor (người thực thi) cho bản di chúc này.

Thế nhưng, ở tuổi 60, chị vẫn buồn.

Chị có địa vị xã hội, có sự nghiệp đỉnh cao, có gia đình hạnh phúc cùng khối tài sản khổng lồ trong tay. Chị cũng là người bền bỉ gửi tiền chu cấp cho bố mẹ suốt 40 năm qua không sót tháng nào — bởi ở Hồng Kông hệ thống phúc lợi xã hội và lương hưu chưa thật sự tốt, mọi chi phí chăm sóc đấng sinh thành một tay chị gánh vác. Vậy mà chị vẫn không hề có một tiếng nói nào trong gia đình. Ngay cả trong đám tang của bố mẹ năm ngoái, chị vẫn bị gạt ra bên lề. Chị trải lòng rằng, trong lòng chị luôn có một khoảng trống rất lớn, sâu hun hút và chẳng bao giờ có thể lấp đầy.

Tiếp xúc và nói chuyện với chị, mình thấy đây là một người phụ nữ cực kỳ thông minh, tài năng và bản lĩnh. Vậy mà trong sâu thẳm tâm hồn, cô bé bị tổn thương vì tư tưởng "trọng nam khinh nữ" năm nào dường như vẫn chưa một ngày được chữa lành...

Nếu bạn rơi vào hoàn cảnh ấy bạn làm gì?

Nếu đóng vai trò là người bố người mẹ đọc được câu chuyện này các bác nghĩ sao?

Minh Mai

No comments:

Post a Comment