Wednesday, August 19, 2026

CAO THỦ SÁT CÁ

Dù sao thì cũng phải cảm ơn bà hàng xóm… Tuy hay chĩa mũi vào chuyện người khác, nhưng nếu không có bà ấy thì…

Chồng tôi là một tay sát cá chính hiệu. Cứ cuối tuần nào rảnh rỗi là kiểu gì cũng phải đi đâu đó ngồi ôm cần bên bờ nước. Anh bảo làm vậy vừa để thư giãn, vừa có thời gian suy nghĩ thảnh thơi lại vừa được tụ tập với bạn bè.

Tôi thì chẳng phản đối gì! Chồng đi vắng thì mình được ngủ nướng đẫy mắt, lại khỏi phải nấu nướng vất vả. Tối đến anh mới về, người mệt bơ phờ nhưng mặt mũi thì hớn hở.

Được vài con cá nhỏ con con thôi nhưng khoe khoang thì như thể vừa bắt được cả con cá tầm khổng lồ. Thế nên tôi mới dễ tính cho qua. Cho đến một hôm.

Tôi gặp bà hàng xóm — cô Valya, một tay buôn chuyện có tiếng. Cô ta hỏi tôi với giọng mỉa mai:
– Này, thế ông chồng cưng nhà cô lại đi đâu từ sáng sớm chủ nhật thế hả?

– Anh ấy đi câu cá ạ – tôi đáp.

Cô Valya liền bĩu môi:
– Ôi dào! Bây giờ chúng nó toàn gọi thế đấy! Có bồ nhí trăm phần trăm rồi!! Còn cô thì đúng là đồ ngốc, chỉ biết ngồi nhà vểnh tai lên nghe!

Chẳng đời nào! Tôi tin chồng mình hơn cả tin bản thân!!!
Nhưng… hạt giống nghi ngờ đã được gieo xuống mất rồi.
Tóm lại, tôi quyết định bằng mọi giá phải bám đuôi theo chuyến câu cá tiếp theo để xem "con cá" mà chồng tôi "câu" mỗi cuối tuần thực chất là loại gì!!! Tôi không báo trước, đến sáng chủ nhật thì lù lù dậy cùng anh rồi đặt luôn vấn đề: em cũng đi câu. Chồng tôi giãy nảy tìm cách bàn lùi, điều đó lại càng làm tôi củng cố quyết tâm. Dù có phản đối thế nào thì cuối cùng anh cũng đành phải tha tôi đi cùng.

Chúng tôi quả thực đã đi câu cá, đi cùng hội bạn của anh. Mấy người đó kinh ngạc tột độ khi thấy chuyến đi tự nhiên lại có thêm sự góp mặt của tôi.

Đến nơi là một cái hồ tuyệt đẹp. Bình minh lên, sương giăng huyền ảo, chim cò, hoa súng — cảnh sắc đẹp không góc chết. Và câu chuyện chính thức bắt đầu từ đây.

Vì không có cần câu tử tế cho tôi, họ lục trong cốp xe ra một cây cần trúc gấp gọn cũ kỹ, buộc vào đó sợi dây cước to chảng rồi cười húc hích gài thêm cái lưỡi câu to đùng bằng ngón tay út. Họ bảo: "Lưỡi này để bắt cá lớn đấy". Rồi họ san bớt giun vào một cái hũ, hướng dẫn tôi cách giật cần. Xong xuôi, họ để tôi lại tự câu ở gần khu vực đậu xe, còn cả hội kéo nhau đi xa hơn, đến chỗ yên tĩnh của họ. Gần đó có ba ông chú địa phương cũng đang câu, có vẻ là quen cũ của chồng tôi nên anh nhờ họ ngó chừng tôi giúp.

Tóm lại, tôi mở hũ giun ra thấy chúng cứ ngoe ngoẩy nhìn phát gớm. Bộ móng tay vừa làm đẹp thế này sao mà nỡ chạm vào cái thứ bẩn thỉu đó. Tôi đành sang nhờ mấy ông chú cá kẹp giúp. Bạn phải thấy cái mặt của họ lúc tôi cầm hũ giun với cây cần câu "xịn xò" tiến lại gần. Nín cười muốn xỉu, một ông chọn con giun béo nhất móc vào lưỡi câu rồi giục tôi đi bắt cá. Họ đứng cười rúc rích mãi, tôi nghe thấy hết.

Tôi quăng dây, một lúc sau thấy động, liền giật mạnh — được một con cá bống bớp bé tẹo đúng bằng ngón tay út. Thế mà nó nuốt chửng cả con giun! Không hiểu chui vào bụng kiểu gì nữa. Nhưng tôi nhất quyết không mò sang nhờ mấy ông chú kia nữa, lại còn với cái "chiến lợi phẩm" thảm hại này nữa chứ!

Sực nhớ ra cá cũng ăn bánh mì, tôi lấy ổ bánh mì kẹp bơ chả ra, ngắt một miếng, vê thành viên tròn quay cỡ vừa cái lưỡi câu, móc vào rồi quăng xuống. Chỉ vài phút sau, cái phao của tôi từ từ chìm xuống rồi kéo dạt sang một bên. Hoảng quá, tôi giật mạnh một cái khiến con cá bay vèo khỏi mặt nước như tên lửa rời bệ phóng, vút qua đầu tôi, tuột lưỡi câu ngay trên không rồi rơi "bạch" xuống đống cỏ cách đó tầm 20 mét.

Không gian chìm vào khoảng lặng như tờ. Tôi đứng chết hửng, mấy ông chú há hốc miệng, còn con cá bị choáng cũng nằm im thin thít. Thế là tất cả cùng nhào vô tìm. Hóa ra là một con cá chép, về sau cân lên được 1,1 kg. Con cá được thả vào thùng, mấy ông chú chúc mừng tôi rồi xin ngay mấy viên bánh mì béo bở để chạy đi săn cá lớn.

Tôi lại vê tiếp một viên bánh mì khác rồi ngồi thả cần. Một lúc sau, phao lại bắt đầu dập dềnh. Tôi cố giật nhưng không nhúc nhích nổi. Cố gồng giữ lấy cái cần mà gãy luôn cả móng tay. Tôi đành kêu cứu, mấy ông chú lao sang, một ông chộp lấy cần tì lực kéo cá vào bờ, ông khác lội xuống nước dùng vợt xúc lên. Lại là một con cá chép nữa! Cân lên tới 5,6 kg, chiều dài còn vượt cả cái thùng. Tóm lại là tôi đơ người, mà mấy ông chú cũng sốc toàn tập. Họ bắt đầu hỏi dồn dập xem tôi dùng tuyệt chiêu gì. Thế là tôi đành phải chia bớt phần bánh mì kẹp…

Đến lúc chồng tôi và hội bạn quay lại, tôi đã bỏ túi thêm 2 con cá chép mỗi con cả ký và 4 con cá diếc to bự. Mấy ông chú nhờ bánh mì của tôi cũng trúng đậm toàn cá to. Trong khi đó, chồng tôi cùng nhóm bạn lững thững mang về vỏn vẹn 6 con cá diếc bé bằng lòng bàn tay.

Số cá tôi câu được thì đang giấu trong bụi cây. Mọi người cứ trêu chọc tôi, rồi thương xót cho cái móng tay bị gãy. Chồng tôi còn xỏ xiên bảo nếu tôi ở nhà thì đã không xảy ra "thảm họa" gãy móng như thế.

Và đến khi họ nhìn thấy mấy con cá chép của tôi… màn kịch câm chính thức bắt đầu, trong chớp mắt ai nấy đều thuỗn mặt tắt tiếng không thốt nên lời!!!

Tóm lại là, giờ đây tôi đã thành một tay săn cá khét tiếng. Chồng tôi thậm chí còn ghen tị với số cá tôi câu được và ghen cả với hội bạn của anh ấy nữa. Tôi đã biết tự móc giun, quay máy câu luồng, làm cá, nướng cá chép và còn biết nấu cả món cá giò nhồi thịt kiểu Do Thái nữa chứ.

Nói gì thì nói, vẫn phải cảm ơn cô Valya! Không có cô ấy thì làm sao tôi biết câu cá thú vị dường nào!

*
(LĐH* st & dịch)

No comments:

Post a Comment