NGƯỜI TA KHÔNG LIỀU MẠNG RỜI QUÊ HƯƠNG NẾU HỌ CÒN NHÌN THẤY TƯƠNG LAI
Những con số người Việt bị trục xuất từ Mỹ, Campuchia hay nhiều quốc gia khác trong hai năm qua không đơn giản chỉ là chuyện “vi phạm di trú”. Đằng sau mỗi hồ sơ bị cưỡng chế hồi hương là một câu chuyện lớn hơn nhiều: khủng hoảng niềm tin vào khả năng đổi đời ngay trên chính quê hương mình.
Khi hàng ngàn người chấp nhận vay nợ, bán đất, bỏ gia đình để đi lao động chui, vượt biên hay sống bất hợp pháp nơi đất khách, điều đó cho thấy một thực tế đau lòng: họ tin rằng dù sống trong sợ hãi ở xứ người vẫn còn có hy vọng hơn ở lại quê nhà.
Không ai tự nhiên muốn làm người nhập cư bất hợp pháp.
Không ai thích sống trốn chui trốn nhủi.
Càng không ai muốn bị còng tay đưa lên máy bay trở về trong ánh mắt ê chề.
Nhưng người ta vẫn đi.
Vì ở nhiều nơi, một công nhân làm quần quật cả tháng vẫn không đủ nuôi gia đình. Một người trẻ học xong đại học vẫn loay hoay với mức lương vài triệu đồng. Một người nông dân làm cả năm có khi không bằng vài tháng lao động chân tay ở nước ngoài.
Khi cánh cửa đi lên bằng năng lực ngày càng hẹp, thì “đi nước ngoài” trở thành chiếc vé hy vọng cuối cùng của rất nhiều người.
Trớ trêu ở chỗ, không ít người bị trục xuất từ Mỹ lại là những người đã sống ở đó hàng chục năm. Có người có thẻ xanh, có gia đình, có con cái, nhưng chưa nhập quốc tịch. Chỉ một sai lầm hình sự trong quá khứ cũng đủ khiến họ bị đưa vào diện trục xuất sau mấy chục năm xây dựng cuộc đời.
Đó là cú sốc không chỉ về pháp lý, mà còn về bản sắc. Vì có những người khi trở về Việt Nam, họ gần như không còn quê hương đúng nghĩa nữa. Gia đình tan tác, cha mẹ mất, con cái ở Mỹ, tiếng Việt không còn sõi, nghề nghiệp cũng không có.
Trong khi đó, ở Campuchia hay Myanmar, hàng ngàn người Việt khác lại bị cuốn vào các ổ lừa đảo xuyên quốc gia. Nhiều người ban đầu chỉ nghĩ mình đi làm “việc văn phòng lương cao”, để rồi cuối cùng bị giữ giấy tờ, bị đánh đập, ép đi lừa chính đồng bào mình qua mạng.
Đó không còn là câu chuyện cá nhân.
Đó là một vấn đề xã hội.
Một xã hội mà ngày càng nhiều người trẻ muốn rời đi.
Một xã hội mà “xuất ngoại” đôi khi không còn là ước mơ khám phá thế giới, mà là cuộc chạy trốn khỏi bế tắc.
Điều đáng suy nghĩ nhất không phải là có bao nhiêu người bị trục xuất.
Mà là vì sao, sau từng ấy câu chuyện đau lòng, vẫn còn rất nhiều người sẵn sàng đánh đổi tất cả để đi.
Bởi suy cho cùng:
Người ta chỉ liều mạng rời bỏ quê hương khi họ không còn tin rằng mình có thể sống đàng hoàng và có tương lai ngay trên chính quê hương đó.
No comments:
Post a Comment