Monday, May 18, 2026

Lời Kể Từ Con Ghe Ma

( viết theo Flim: Bolinao 52 )


Tháng 5 năm 1988.
Đêm xuống đen như mực.
Ở một bãi biển heo hút miền Nam Việt Nam, hơn một trăm con người đứng chen chúc trong im lặng. Không ai dám nói lớn. Chỉ có tiếng sóng biển đập vào mạn ghe và tiếng trẻ con nấc nghẹn trong lòng mẹ.
Có người ôm túi gạo nhỏ.
Có người mang theo tấm ảnh gia đình.
Có người cúi xuống hôn cát lần cuối.
Một ông già run run hỏi:
— Đi lần này… còn sống không tụi bây?
Không ai trả lời.
Chiếc ghe gỗ chật cứng 110 mạng người lặng lẽ lao ra biển đêm.
Họ không biết phía trước là tự do…
hay là nấm mồ không bia.

Những ngày đầu, ai cũng còn hy vọng. Trên ghe, người ta chuyền nhau từng ngụm nước nhỏ. Có người thì thầm về nước Mỹ. Có người nói tới Philippines. Có người mơ đến một nơi không còn công an gõ cửa lúc nửa đêm.
Một bà mẹ trẻ ôm con trai năm tuổi vào lòng:
— Ráng nghe con… qua tới bển, má cho con đi học…
Đứa bé gật đầu. Nó đâu biết lời hứa ấy mong manh hơn ngọn đèn dầu trước gió.
Rồi tai họa xảy ra.
Chiếc máy tàu tắt phụt giữa biển Đông. Người tài công cúi xuống sửa suốt nhiều giờ. Mồ hôi chảy như tắm. Cuối cùng ông ngẩng lên, khuôn mặt trắng bệch:
— Hết rồi…
Hai chữ đó như tiếng đất lấp quan tài.
Con ghe bắt đầu trôi vô định.
Ngày thứ năm.
Nước uống cạn dần.
Ngày thứ tám.
Lương thực gần hết.
Ngày thứ mười.
Người ta bắt đầu nhìn nhau bằng đôi mắt tuyệt vọng.
Biển vẫn xanh ngắt. Mây trắng vẫn bay. Đẹp đến tàn nhẫn.

Có người chết đầu tiên vào ngày thứ mười hai. Là một cụ bà hơn bảy mươi tuổi.
Trước lúc nhắm mắt, bà chỉ nói:
— Má nhớ Sài Gòn quá…
Rồi im.
Không tiếng khóc.
Không khăn tang.
Không quan tài.
Mấy người đàn ông phải buộc xác bà bằng tấm nylon cũ rồi thả xuống biển.
Đứa cháu gái gào lên:
— Ngoại ơi! Ngoại đừng bỏ con!
Tiếng khóc tan giữa sóng.
Biển nuốt người nhẹ như nuốt một chiếc lá.

Ngày thứ mười chín. Một tiếng la vang lên:
— Tàu! Có tàu!
Mọi người bật dậy như người chết sống lại.
Phía xa là chiến hạm Hoa Kỳ USS Dubuque khổng lồ như một thành phố nổi.
Người trên ghe quỳ xuống khóc.
Họ vẫy áo.
Vẫy khăn.
Gào khản cổ.
— Cứu chúng tôi!
— Please!
— Please help us!
Có người ôm con giơ cao lên trời.
Những thủy thủ Mỹ nhìn xuống. Rồi họ thả xuống ít nước uống, lương khô.
Nhưng…
Con tàu không dừng lại.
Chiến hạm từ từ quay mũi rời đi.
Trên ghe, tiếng khóc bật lên như địa ngục mở cửa.
Một người đàn ông đập đầu xuống mạn ghe:
— Trời ơi! Họ bỏ mình rồi!
Một bà mẹ quỳ sụp:
— Con tôi sắp chết rồi mà…
Chiếc USS Dubuque nhỏ dần… nhỏ dần… rồi biến mất giữa chân trời.
Mang theo hy vọng cuối cùng.

Sau đó là những ngày không còn giống đời người nữa.
Nắng thiêu cháy da thịt.
Môi nứt bật máu.
Lưỡi khô cứng.
Người ta bắt đầu uống nước mưa đọng trên tấm nylon.
Rồi nước tiểu.
Rồi bất cứ thứ gì còn ướt.
Trẻ con chết dần.
Có người mẹ ôm xác con suốt hai ngày không chịu buông.
Bà cứ ru:
— Ngủ đi con…
qua tới Mỹ má gọi dậy…
Nhưng đứa bé đã lạnh ngắt từ lâu.
Người lớn bắt đầu mê sảng.
Có người nhìn mặt biển rồi cười:
— Tôi thấy đất liền rồi! Tới nơi rồi!
Rồi lao xuống biển mất hút.
Không ai còn sức để cứu.

Ngày thứ ba mươi bảy.
Chiếc ghe chỉ còn lại những thân người như bộ xương biết thở.
52 người sống sót.
58 người đã nằm lại biển Đông.
Lúc ấy, vài ngư dân Philippines ở thị trấn Bolinao phát hiện con ghe trôi dạt.
Họ chạy tới.
Một ngư dân bật khóc khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt:
— My God…
Những người Việt Nam không còn đứng nổi.
Có người bò bằng đầu gối.
Có người vừa được bế lên bờ đã ngất lịm.
Một bà cụ nắm tay ngư dân Philippines, nước mắt chảy dài:
— Cảm ơn… cảm ơn…
Bà không biết tiếng Anh.
Người kia không biết tiếng Việt.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, lòng nhân loại không cần phiên dịch.

Nhiều năm sau, đạo diễn người Việt tên Đức Nguyễn, cũng từng là thuyền nhân, bắt đầu đi tìm lại những người sống sót của chuyến ghe định mệnh ấy.
Ông gặp lại những khuôn mặt già nua mang đầy vết thương ký ức.
Có người vẫn giật mình giữa đêm vì nghe tiếng sóng.
Có người không bao giờ ăn hết phần cơm của mình nữa… vì ám ảnh những ngày chết đói.
Có người đến giờ vẫn không dám nhìn biển.
Một người sống sót nghẹn ngào:
— Chúng tôi không sống sót vì mạnh hơn… chỉ là… số mình chưa tới lúc chết.

Bộ phim “Bolinao 52” ra đời như một nén nhang cho những linh hồn nằm lại biển Đông không mộ chí.
Không chỉ là phim tài liệu.
Mà là tiếng khóc.
Là chứng tích.
Là lịch sử viết bằng nước mắt và xác người.
Để thế giới biết rằng:
Đã từng có những con người bỏ quê hương ra đi không phải vì tham vọng…
mà chỉ để được sống như một con người.

Phạm Sơn liêm


No comments:

Post a Comment